Đường Vũ An mở bản đồ ra, thấy chấm sáng của Lang Nha đang ở khu vực cầu thang bộ giữa tầng 8 và tầng 9.
“Anh ta muốn lên tầng chín làm gì nhỉ?” Đường Vũ An xoa cằm.
“Lang Nha à?” Chu Khởi hỏi.
“Vâng.” Cậu gật đầu.
Chu Khởi cau mày nói: “Anh cứ có cảm giác anh ta hơi kỳ lạ.”
“Là sao hả anh?” Đường Vũ An tò mò hỏi.
Chu Khởi bèn giải thích phát hiện trước đó của mình cho cậu nghe: “Xét theo tuổi tác thì anh ta không thể nào là người sống sót từ trước thời kỳ Đại thảm họa được.”
Nghe anh nói vậy, Đường Vũ An bất giác nhớ lại ấn tượng của mình về Lang Nha.
Người này nhiều nhất cũng chỉ tầm hai mươi tuổi, dáng người gầy gầy cao cao, da ngăm đen, là đặc điểm điển hình của người ở vùng đất hoang.
Dĩ nhiên, anh ta không phải là kiểu người gầy trơ xương, cử động rất có lực, không giống vẻ mệt mỏi khô gầy của Thụ Căn và Kim Quãng, hơn nữa…
“Ánh mắt của anh ta không giống những người khác lắm.” Đường Vũ An nói.
Từ khi đến thế giới này và tiếp xúc với nhiều người, cậu cũng đã có khả năng phân biệt nhất định.
Phần lớn những người họ gặp, dù có kiên cường và dũng cảm đến đâu, trong ánh mắt cũng không giấu được vẻ cơ cực và sầu muộn.
Trông ai nấy cũng đều áp lực nặng nề, ngay cả Hồng Lý, người quản lý của núi Cự Phong cũng không ngoại lệ.
Tất nhiên, chỉ trừ một người…
“Anh Xích Hạo!”
Đường Vũ An vỗ tay nói: “Ánh mắt của anh ta đôi lúc trông khá giống anh Xích Hạo.”
Chu Khởi theo dòng suy nghĩ của cậu mà hồi tưởng lại, so sánh một chút rồi cũng bất giác gật đầu: “Đúng thật, anh ta có hơi giống người từ pháo đài ra.”
“Không lẽ lại là người của pháo đài Thanh Mộc nữa sao?”
Đường Vũ An nhìn chấm sáng của Lang Nha rời khỏi cầu thang, có lẽ là vì phát hiện ra không lên được. Anh ta lượn lờ ở tầng 8 và tầng 7 một lúc rồi đi thẳng xuống sân.
Dĩ nhiên là Chu Khởi cũng không thể chắc chắn, nhưng…
“Có quy tắc giới nghiêm ban đêm ràng buộc, lại thêm trận lụt này, dù anh ta có đến từ pháo đài thì cũng không ảnh hưởng nhiều đến chúng ta đâu.”
“Vâng!”
Vì mối quan hệ với Xích Hạo, ấn tượng của Đường Vũ An về người của pháo đài cũng khá tốt.
Tuy Lang Nha này hơi tách biệt, lại còn thích đi lang thang khắp nơi, nhưng họ cũng đâu có quy định nào cấm người thuê nhà đi lại trong tòa nhà.
Chỉ cần anh ta trả tiền thuê đúng hạn và quy tắc giới nghiêm vẫn còn hiệu lực, thì sẽ không gây ra được rắc rối gì.
Chỉ là…
“Sau khi trận lụt kết thúc thì khó nói lắm.”
Trước thảm họa, mọi người cùng nhau nương tựa sưởi ấm, kẻ gây rối tự nhiên sẽ ít đi, nhưng sau khi thảm họa qua đi, liệu có còn hòa thuận được như bây giờ không?
Dù Đường Vũ An vẫn hy vọng mọi người có thể tạo dựng một mối quan hệ vững chắc, cùng nhau xây dựng Cửa tiệm chi nhánh số 1 thành một nơi trú ẩn thực sự.
Thế nhưng, dưới hiện thực và những lời dạy dỗ của ông Lý, cậu cũng không còn ngây thơ đến vậy nữa.
“Cứ quan sát xem sao đã.” Chu Khởi vỗ nhẹ l*n đ*nh đầu Đường Vũ An, khẽ nói.
“Vâng.”
Từ góc mà Đường Vũ An không thể nhìn thấy, Chu Khởi khẽ nheo mắt lại.
Điều anh không nói ra là, nếu những người thuê nhà này thật sự có gì đó không ổn, thì có vô số cách để khiến bọn họ biến mất…
Chỉ mong những người này biết điều một chút.
————-
Lam Hồ Trấn, rừng cây Lam Hồ.
Xích Hạo chạy một lúc lâu, cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không đúng.
Hắn ta đánh dấu trên một cây Lam Hồ ven đường, rồi tiếp tục đi về phía trước. Đến khi lại đi qua dấu hiệu mình đã để lại, Xích Hạo không khỏi dừng bước.
Mẹ kiếp! Hóa ra nãy giờ mình chỉ chạy vòng vòng một chỗ thôi à!
Hắn ta có chút chán nản, đặt người đang vác trên vai xuống, rồi cũng ngồi xuống nghỉ.
Nhớ lại mọi chuyện vừa xảy ra, Xích Hạo chỉ thấy mình đúng là xui tận mạng.
Mấy người Lam Hồ này cũng vô lý quá rồi!
Dĩ nhiên hắn ta cũng hiểu đây chỉ là một sự hiểu lầm, nếu hắn ta không chống cự mà ngoan ngoãn bó tay chịu trói, có lẽ hiểu lầm này sẽ nhanh chóng được hóa giải.
Thế nhưng, Xích Hạo không phải kiểu người sẽ giao mạng sống của mình vào tay kẻ khác.
Có quỷ mới biết liệu có sai sót gì xảy ra giữa chừng không, người Lam Hồ xưa nay vốn bài ngoại và hiếu chiến, nếu thật sự xảy ra sự cố khiến mình mất mạng thì thiệt thòi quá còn gì?
Xích Hạo lấy nước từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra, vừa uống vừa rầu rĩ.
Bây giờ hắn ta đã bắt cóc Lĩnh Chủ của Lam Hồ Trấn rồi, muốn giao dịch với người của thị trấn e là cũng không xong.
Thế nhưng hắn ta lại có chút không cam lòng.
Hắn ta đã cố tình đi đường vòng, chạy mất mấy ngày mới đến được Lam Hồ Trấn, chẳng thu hoạch được gì mà cứ thế xám xịt rời đi sao?
Xích Hạo ngẩng đầu nhìn cây Lam Hồ trên đỉnh đầu.
Lá của những cây Lam Hồ này khá thưa thớt, trông đúng là không còn sum suê như những cây hắn ta từng thấy trước đây. Còn dưới đất thì khó mà thấy được một chiếc lá rụng nào.
Nghe nói, người Lam Hồ tuy sống nhờ vào lá và quả của cây Lam Hồ, nhưng rất hiếm khi chủ động hái chúng, vì đó được xem là hành vi đại bất kính. Chỉ sau khi Lĩnh Chủ giao tiếp với rừng cây Lam Hồ thì bọn họ mới làm vậy.
Thế nên người ở đây đều dùng lá và quả rụng, theo một nghĩa nào đó thì cũng là trông trời mà sống.
Nghĩ đến đây, Xích Hạo đành thu lại ánh mắt, dập tắt ý định hái trộm lá cây.
Cây Lam Hồ này mà khỏe mạnh tươi tốt thì thôi đi, đằng này trông nó ốm yếu bệnh tật như vậy, hắn ta mà còn hái trộm lá cây nữa thì đúng là hơi vô nhân tính.
Xích Hạo thở dài một hơi.
Thu ánh mắt lại rồi nhìn về phía Lam Vân Thanh, hắn ta không khỏi sững người. Vì lúc nãy bị Xích Hạo vác chạy nên tóc hắn có phần rối bù, dáng vẻ dựa vào cây Lam Hồ cũng hơi thảm hại.
Thế nhưng, dù sao mỹ nhân vẫn là mỹ nhân, dù là trong tạo hình nào cũng không làm tổn hại được đến vẻ đẹp của hắn.
Xích Hạo ngây người nhìn hắn một lúc rồi vội vàng quay đi.
Mẹ kiếp!
Sao một thằng đàn ông con trai lại có thể xinh đẹp đến thế chứ? Còn có thiên lý nữa không vậy trời!
Xích Hạo lại uống một ngụm nước nữa, vừa định cất chai nước vào Kho Hàng Tùy Thân thì thấy cuốn vở mà Chu Khởi mới bỏ vào cách đây không lâu, hắn ta vội lấy ra xem.
【Anh Xích Hạo, anh đi đến đâu rồi? Trên đường có gặp nguy hiểm gì không? Tiệm tạp hóa của tụi em ở Cự Phong Trấn khai trương rồi đó.】
Lời hỏi thăm ân cần này, cùng với mấy chữ viết sai đáng yêu này, đích thị là Tiểu An rồi.
Xích Hạo thấy lòng mình ấm áp hẳn lên.
Nhìn thấy câu cuối cùng, hắn ta bất giác xoa cằm, vậy ra căn nhà hắn ta tìm cho họ trước đây là để mở tiệm à?
Hắn ta vốn định trả lời qua loa, nhưng khi nhìn lại những cây Lam Hồ ốm yếu kia, Xích Hạo lại dừng tay.
Tiểu An và Tiểu Khởi… liệu họ có cách nào không nhỉ?
Thật lòng mà nói, sau khi được cứu sống hôm đó, Xích Hạo đã suy nghĩ kỹ mấy ngày, cảm thấy chuyện này có gì đó rất kỳ lạ.
Hắn ta là một Năng Lực Giả cấp năm, chẳng lẽ lại không rõ vết thương của mình nặng đến mức nào sao? Hắn ta đã bước một chân vào quỷ môn quan rồi, vậy mà họ vẫn kéo hắn ta về được, chắc chắn là hai đứa nhóc này có thuốc trong tay.
Hơn nữa, đó là thần dược như thuốc hồi phục sơ cấp.
Nhưng mà, Xích Hạo không hỏi nhiều, hai đứa nhỏ không muốn nói thì hắn ta tự nhiên cũng biết ý và sẽ giữ bí mật cho họ.
Chỉ là…
Nếu có thể cứu được cánh rừng Lam Hồ này thì người của Lam Hồ Trấn sẽ mang ơn họ lớn đến nhường nào?
Làm vậy có hơi giống đang đào góc tường nhà của pháo đài Thanh Mộc, nhưng chuyện này vốn dĩ là do pháo đài làm không tốt, hơn nữa… cái chết của lão Tạ vẫn khiến niềm tin của Xích Hạo vào pháo đài có thêm một vết rạn.
Trước đây, dù chị gái hắn ta có bị bài xích, bị điều ra khỏi pháo đài, nhưng kết cục cuối cùng vẫn tốt đẹp, nên hắn ta vẫn có thể tự thôi miên mình. Nhưng bây giờ…
Lão Tạ chết rồi, chết ở trung tâm Hoang Thành.
Bất kể chuyện này có phải là do con người sắp đặt hay không, trong lòng Xích Hạo cũng không thể nào không có khúc mắc được.
Hắn ta cầm bút, suy nghĩ một lúc rồi viết.
————–
“Ủa, anh Xích Hạo trả lời rồi này!”
Đường Vũ An vẫn luôn để ý đến Xích Hạo, cậu nhanh chóng nhận ra tin nhắn của hắn ta, vậy nên đã vội bảo Chu Khởi lấy cuốn vở ra xem.
Xích Hạo:
【Anh đến Lam Hồ Trấn rồi, chỉ là, có gặp chút rắc rối…】
Đọc xong lời kể của Xích Hạo, Đường Vũ An và Chu Khởi bất giác nhìn nhau, cuối cùng cũng hiểu tại sao hắn ta đến Lam Hồ Trấn lâu như vậy mà vẫn chưa thực hiện được một giao dịch nào.
Anh Xích Hạo… đúng là có hơi xui xẻo thì phải.
【Hai đứa có loại thuốc nào cứu được cây Lam Hồ không?】
Nhìn câu cuối cùng của Xích Hạo, Đường Vũ An không khỏi có chút khó xử, cậu nghĩ một lúc rồi hỏi: “Thuốc trị thương có tác dụng không anh?”
“Nếu là bị bệnh thì chắc là không ổn đâu nhỉ?” Chu Khởi đáp.
Chưa nói đến việc thuốc trị thương có tác dụng với thực vật hay không, chỉ riêng về công dụng, thuốc trị thương là để chữa vết thương, chứ không có tác dụng trừ bệnh.
“Nhưng có thể kéo dài tuổi thọ mà?” Đường Vũ An nói.
Thuốc trị thương sơ cấp, dùng một lần có thể duy trì trong 4 giờ, mỗi giờ hồi 2% máu, một lọ dùng được mười lần.
Nếu dùng hết một lọ thì có thể hồi phục được 80% sinh mệnh rồi.
Chu Khởi vẫn lắc đầu: “Em nói đúng, nhưng rừng Lam Hồ có nhiều cây như vậy, chúng ta không cứu xuể đâu.”
Nghe vậy, Đường Vũ An không khỏi có chút nản lòng.
Có lẽ là do ảnh hưởng từ nền giáo dục ở thế giới cũ, cậu luôn có một tình cảm đặc biệt với những loại cây như thế này, nhất là khi rừng Lam Hồ lại hữu dụng đến vậy.
Nó không chỉ điều hòa nhiệt độ, mà còn nuôi sống biết bao nhiêu người trong thời tận thế… Một khu rừng như vậy mà bị hủy hoại thì thật quá đáng tiếc.
Chu Khởi thấy dáng vẻ thất vọng của cậu, bèn khẽ mím môi.
Anh do dự một lát rồi thở dài nói: “Chúng ta cứ nói những nhược điểm này cho anh Xích Hạo biết, để anh ấy tự quyết định vậy.”
Dù sao thì họ vẫn còn 4 lọ thuốc trị thương sơ cấp, loại trung cấp cũng có hai lọ, tạm thời vẫn đủ dùng.
Nếu không đủ, vẫn còn ba thẻ làm mới khuyến mãi bảy ngày, có lẽ có thể làm mới ra thuốc trị thương trung cấp, thậm chí… cũng không biết chừng có thể làm mới ra loại thuốc chữa bệnh cho thực vật.
Nghe anh nói vậy, Đường Vũ An mới mỉm cười trở lại.
“Nếu anh ấy muốn thử thì… cho anh ấy ba giọt đi!”
Dù sao một lần cũng chỉ có thể uống tối đa ba giọt, uống nhiều cũng lãng phí, mà chi phí cho ba giọt này là 60 điểm tích lũy, chỉ cần hai chiếc lá Lam Hồ là có thể kiếm lại được.
Chẳng lẽ đến hai chiếc lá cũng không lấy ra được sao?
Đường Vũ An cầm bút bắt đầu viết thư trả lời cho Xích Hạo, sau đó nhờ Chu Khởi đặt lại vào ô số 1.
Rất nhanh, Xích Hạo ở đầu bên kia đã thấy động tĩnh và lấy cuốn vở đi.
【Anh Xích Hạo, đúng là tụi em có thuốc trị thương, là nhận được khi làm nhiệm vụ, nhưng chưa từng dùng trên thực vật bao giờ…】
Xích Hạo đọc mà mắt sáng rực, quả nhiên Tiểu An và Tiểu Khởi có thần dược!
Nghĩ đến việc trước đây họ không hề quen biết, vậy mà hai đứa nhỏ lại dùng một loại thuốc quý giá như vậy để cứu hắn ta, hơn nữa còn chưa bao giờ có ý định cho hắn ta biết, Xích Hạo cảm động đến mức rối tinh rối mù.
Haiz… cảm thấy căn nhà xin từ chỗ chị gái hình như không đủ để trả nợ rồi…
Một căn nhà rách nát như vậy làm sao có thể sánh được với loại thuốc quý giá thế này? Huống hồ hắn ta làm nhiệm vụ đó còn nhận được lợi ích như không gian tùy thân nữa chứ.
Xích Hạo gãi đầu, quyết định giải quyết xong chuyện trước mắt đã.
Tiểu An và Tiểu Khởi muốn lá Lam Hồ, vậy hắn ta sẽ giúp họ kiếm thêm một ít! Hai chiếc sao mà đủ được? Ít nhất cũng phải… mười chiếc!
Dù sao Lam Hồ Trấn cũng đã gửi cho pháo đài Thanh Mộc năm trăm chiếc rồi, cho bọn họ mười chiếc lá cũng đâu có đáng là bao đâu nhỉ?
Xích Hạo đọc hết tất cả thông tin, rồi liếc nhìn thông báo trong Kho Hàng Tùy Thân.
【Ô số 1: Nhân viên “Cháo Đẹp Trai” đã đặt Thuốc trị thương sơ cấp vào (lọ 3 giọt) x1.】
Tiểu An và Tiểu Khởi đúng là nghĩa khí thật!
Xích Hạo viết thư trả lời, đặt lại cuốn vở vào Kho Hàng Tùy Thân rồi nhìn sang Lam Vân Thanh vẫn còn đang hôn mê.
“Này, tỉnh lại đi…”
Hắn ta nắm vai Lam Vân Thanh lay lay, thấy lay mãi mà hắn không có động tĩnh gì, đành dùng tay vỗ vỗ vào má, rồi bấm vào nhân trung.
Dưới sự giày vò của hắn ta, Lam Vân Thanh nhanh chóng tỉnh lại. Hắn nhíu chặt mày, từ từ mở mắt ra, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Xích Hạo liền vô thức giơ tay lên.
“Xoẹt…”
Những rễ cây khổng lồ trồi lên khỏi mặt đất, quấn chặt lấy Xích Hạo, trong nháy mắt cả người hắn ta bị nhấc bổng lên không trung, không thể cử động được.
Đợi đến khi rễ cây ngừng phát triển, cả hai người đều ngây ra.
Cuối cùng Lam Vân Thanh cũng nhớ lại mọi chuyện xảy ra trước khi hôn mê, hắn nhìn Xích Hạo, vẻ mặt lập tức lạnh đi, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn giấu một chút bực bội.
Bị trói chặt, Xích Hạo lại không hề hoảng sợ.
Hắn ta đã nói rồi, làm Lĩnh Chủ của Lam Hồ Trấn không thể nào yếu như vậy được. nhưng dĩ nhiên… đối với hắn ta thì vẫn chưa đủ trình.
“Thôi được rồi, tôi trói anh một lần, anh trói tôi một lần, chúng ta huề nhau nhé?”
Xích Hạo nhìn Lam Vân Thanh, ung dung nói.
Rõ ràng người bị trói gô và ở thế yếu là hắn ta, nhưng chàng trai tóc đỏ bị rễ cây Lam Hồ trói giữa không trung lại khiến cho người ta có cảm giác như kẻ bề trên, trông thật ngạo nghễ.
Lam Vân Thanh lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn ta, hai tay buông bên hông nắm chặt lại, trông lại có vẻ ngoài mạnh trong yếu.
“Anh cũng biết tôi là Năng Lực Giả hệ Hỏa mà, mớ rễ cây này của anh… có đủ cho tôi đốt không đây?”
“Cây Lam Hồ không sợ lửa!”
“Ồ, thật sao?” Xích Hạo tỏ vẻ hứng thú, “Vậy tôi đốt thử xem nhé?”
Lam Vân Thanh không khỏi nghiến răng.
Tuy cây Lam Hồ biến dị không sợ lửa, nhưng đó là lúc ở thời kỳ đỉnh cao, với tình trạng hiện tại, nếu lại hứng chịu một trận hỏa hoạn nữa thì chắc chắn sẽ nguyên khí đại thương…
Xích Hạo đánh giá Lam Vân Thanh, không khỏi khẽ tặc lưỡi một tiếng.
Sao lại có người ngay cả lúc tức giận cũng đẹp đến thế nhỉ?
Dĩ nhiên, Xích Hạo cũng chỉ nói miệng vậy thôi, chứ hắn ta không có ý định đốt rừng nhà người ta thật. Thấy Lam Vân Thanh trợn mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình, hắn ta vội vàng xuống nước.
Từ nhỏ đã quen với những trận đòn của chị gái, Xích Hạo vẫn biết thế nào là co được duỗi được.
“Thôi thôi, đã bảo là hiểu lầm cả mà.” Xích Hạo cười hì hì nói, “Nếu anh cảm thấy như thế này an toàn hơn thì chúng ta cứ thế này mà nói chuyện.”
Lam Vân Thanh khẽ nhíu mày, tuy vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng thái độ cũng đã có chút thả lỏng.
“Chúng ta có gì để nói sao?”
“Nhiều là đằng khác!”
Xích Hạo nói: “Đầu tiên nhé, tôi đúng là người của pháo đài Thanh Mộc, tôi đi làm nhiệm vụ khác ngang qua đây, muốn vào nói chuyện làm ăn với anh thôi.”
“Tạ Triêu Nhật là đồng đội của tôi, chắc anh biết ông ấy chứ?”
Lam Vân Thanh cười khẩy một tiếng, “Đúng là ông ấy đã từng đến thuyết phục tôi gia nhập Tạ thị. Sao? Bây giờ đổi lại là anh đến nói chuyện à?”
Xích Hạo sững người.
Không ngờ lão Tạ đến Lam Hồ Trấn là vì chuyện này… vậy mà lão còn khoác lác với hắn ta là mình và Lĩnh Chủ Lam Hồ Trấn thân thiết lắm.
Hắn ta lắc đầu, “Tôi không có quan hệ gì với Tạ thị cả, mong anh đừng có vơ đũa cả nắm.”
Lam Vân Thanh không nói một lời, rõ ràng là không tin hắn ta.
Xích Hạo bất giác thở dài, hắn ta chỉ muốn làm ăn thôi mà, sao lại khó đến thế chứ?
“Năm trăm chiếc lá Lam Hồ của anh e là đã đổ sông đổ biển rồi.” hắn ta nghĩ một lúc rồi nói thẳng, “Trong pháo đài đấu đá phe phái rất ác liệt, theo tôi được biết thì phe mà Lam Hồ Trấn của anh đầu quân chắc là không có chuyên gia thực vật nào đâu.”
Lam Vân Thanh giật mình.
“Hơn nữa, đại sư thực vật ai cũng đều là báu vật, làm sao có thể vượt ngàn dặm xa xôi đến Lam Hồ Trấn để chữa bệnh cho khu rừng của anh được? Từ pháo đài đến Lam Hồ Trấn, đi về ít nhất cũng mất hơn ba tháng, trên đường nguy hiểm thế nào, anh có hình dung được không?”
Nghe những lời của Xích Hạo nói, khuôn mặt vốn đã trắng của Lam Vân Thanh lại càng thêm trắng, trắng đến mức không còn chút máu.
“Nhiều nhất thì bọn họ cũng chỉ cử một người trồng trọt bình thường đến mà thôi.” Xích Hạo nói, “Người trồng trọt như vậy, anh đến Cự Phong Trấn là tìm được, không cần phải đến tận pháo đài để tìm.”
Vì phe phái mà Lam Hồ Trấn thuộc về không có đại sư thực vật, nên cấp bậc của Chuyên Gia Trồng Trọt thấp hơn cũng là báu vật.
Những dị năng giả hệ sản xuất này, người có thể được cử đi làm nhiệm vụ chỉ có thể là cấp thấp nhất.
Việc Lam Hồ Trấn nhờ pháo đài Thanh Mộc cử đại sư thực vật đến đúng là có hơi viển vông.
Nghe lời giải thích của Xích Hạo, dù trong lòng rất không muốn tin, nhưng Lam Vân Thanh cũng biết rằng, những gì hắn ta nói có lẽ đều là sự thật.
Khi đó cầu cứu pháo đài Thanh Mộc cũng chỉ là giải pháp đường cùng mà thôi…
“Vậy là chúng tôi đã bị pháo đài Thanh Mộc bỏ rơi rồi sao?” Hắn khẽ nói.
“Uầy, tôi đâu có nói vậy.”
Nghe giọng nói run rẩy của Lam Vân Thanh, Xích Hạo vội nói: “Nhưng không trông cậy vào họ được, tôi lại có một cách.”
“Anh?” Lam Vân Thanh nhìn hắn ta, không khỏi lộ ra vẻ nghi ngờ.
“Đúng vậy.”
Xích Hạo gật đầu, rồi cử động đôi tay đang bị trói rất chặt của mình, nói: “Thả tôi xuống trước đã được không? Bị trói thế này khó chịu lắm.”
Lam Vân Thanh nhìn hắn ta, cuối cùng vẫn hừ lạnh một tiếng, giơ tay thu rễ cây Lam Hồ về lại lòng đất.
Hắn cũng biết Xích Hạo hoàn toàn có khả năng thoát ra, với thực lực hiện tại của hắn, cộng thêm sự e dè đối với rừng Lam Hồ, hắn hoàn toàn không phải là đối thủ của Xích Hạo.
Xích Hạo nhẹ nhàng đáp xuống đất, hoạt động tay chân một chút rồi nhìn Lam Vân Thanh nói: “Phải rồi, vẫn chưa biết anh tên gì?”
Ánh mắt Lam Vân Thanh lạnh đi, hắn giơ tay nhẹ nhàng đặt lên cây Lam Hồ bên cạnh.
Tuy hắn không làm gì được Xích Hạo, nhưng có thể lợi dụng cây Lam Hồ để chạy trốn bất cứ lúc nào, điều này hắn vẫn làm được.
Xích Hạo lắc đầu, có chút mất hứng nói: “Trông anh đẹp trai như vậy mà sao cứ phải trưng cái bộ mặt lạnh tanh ra cả ngày thế?”
Lam Vân Thanh không để ý đến lời nói nhảm của hắn ta, mà hỏi: “Cách mà anh vừa nói là gì?”
Xích Hạo nhún vai, “Tôi có một lọ thuốc hiệu quả rất mạnh, có thể chữa thương cũng có thể hồi phục nguyên khí, nhưng chưa từng dùng trên thực vật, anh có muốn thử không?”
Lam Vân Thanh nhíu mày, lời này của hắn ta nghe đã thấy không đáng tin rồi.
“Cây Lam Hồ bị bệnh chứ không phải bị thương.”
“Nhưng sinh cơ cũng đang dần mất đi, không phải sao?” Xích Hạo nhìn những cây Lam Hồ lá thưa thớt, ủ rũ, “Trông chúng như sắp chết đến nơi rồi.”
Toàn thân Lam Vân Thanh run lên, ánh mắt nhìn Xích Hạo lại bùng lên lửa giận, như thể muốn ăn tươi nuốt sống hắn ta vậy.
“Tôi chỉ nói thật thôi mà…”
Xích Hạo lẩm bẩm một tiếng, rồi lại xin tha: “Thôi được rồi, là tôi không tốt, là tôi nói sai, tôi xin lỗi.”
Lam Vân Thanh rất muốn phẩy tay áo bỏ đi, nhưng lúc này hắn thật sự không nghĩ ra được cách nào khác.
Rừng Lam Hồ có quan hệ đến sinh kế của hàng vạn người dân thị trấn, một khi cây Lam Hồ thật sự khô héo hết, không chỉ hắn sẽ mất hết sức mạnh, mà những người dân dưới sự cai quản của hắn cũng sẽ mất đi sự che chở bấy lâu nay.
Chỉ cần nghĩ đến bi kịch có thể xảy ra trong tương lai, lòng Lam Vân Thanh liền bị sợ hãi và bi thương bao trùm.
“Thuốc của anh… thật sự có tác dụng à?” Lam Vân Thanh do dự nói, “Không có hại cho thực vật chứ? Sẽ không phải là độc dược gì đó chứ?”
“Anh nói hay thật!” Xích Hạo cạn lời, “Thuốc này của tôi quý lắm đấy, cho người sắp chết dùng có thể giữ lại mạng sống! Hơn nữa cũng không phải cho anh dùng thử miễn phí đâu.”
Lam Vân Thanh nửa tin nửa ngờ nhìn hắn ta, lại có chút cảnh giác hỏi: “Cần phải trả cái giá gì?”
“Tôi có thể cho anh ba giọt…” Xích Hạo nghĩ một lúc rồi nói, “Một giọt đổi ba chiếc lá Lam Hồ!”
Lam Vân Thanh khẽ mím môi.
Cái giá này đúng là không đắt, nhưng chính vì quá rẻ nên mới có vẻ hơi giả.
“Dĩ nhiên tôi cũng biết, thuốc này hơi ít, cây ở đây của anh lại nhiều như vậy, cũng không cứu sống được mấy cây…” Xích Hạo gãi đầu, vắt óc suy nghĩ nói, “Nhưng cứu được hai ba cây thì cũng giữ lại được chút hy vọng, đúng không?”
Vấn đề này, Lam Vân Thanh lại không quá bận tâm.
Bởi vì khu rừng Lam Hồ này tuy trông có vẻ rộng lớn, nhưng thực chất đều mọc ra từ cùng một cây Lam Hồ mẹ, chỉ cần chữa khỏi cây mẹ thì những cây con khác tự nhiên cũng sẽ khỏe lại.
Nhưng bí mật này, dĩ nhiên không thể để một người ngoài như Xích Hạo biết được.
Hắn nhìn chằm chằm Xích Hạo, trong lòng cân nhắc lợi hại.
“Thật sự chỉ cần ba chiếc lá Lam Hồ thôi à?” Cuối cùng, Lam Vân Thanh vẫn quyết định thử một lần.
Hắn có thể khống chế cây con tạm thời cắt đứt liên lạc với cây mẹ, chỉ cần chứng minh nó có hiệu quả trên cây con thì sau đó khôi phục lại liên lạc là được.
Nào ngờ, Xích Hạo lại nói: “Đương nhiên là không phải rồi.”
“Anh!”
Không ngờ Xích Hạo lại lật lọng như vậy, Lam Vân Thanh có chút tức nghẹn, nhưng vẫn nghiến răng nói: “Anh còn điều kiện gì nữa? Nói hết ra đi!”
“Một giọt đổi ba chiếc lá Lam Hồ, giá này không đổi.” Xích Hạo cười nói, “Nhưng nếu sau khi thử nghiệm thấy có tác dụng, anh muốn mua cả ba giọt thì phải thêm một điều kiện nữa.”
“Điều kiện gì?” Lam Vân Thanh hỏi.
“Tôi muốn một căn nhà.” Xích Hạo nghiêm túc nói.
“Cái gì?” Lam Vân Thanh cảm thấy mình nghe không rõ.
“Tôi muốn một căn nhà ở Lam Hồ Trấn, và anh phải trao cho đồng đội của tôi quyền được buôn bán ở đây.” Xích Hạo giải thích chi tiết.
Tuy Tiểu An và Tiểu Khởi không nói là muốn đến Lam Hồ Trấn mở tiệm, nhưng nhân cơ hội này, lấy được giấy tờ khế đất cho họ trước, giúp họ dọn đường sẵn, như vậy cũng không tệ.
Dù sao thì có sự chuẩn bị vẫn tốt hơn mà.
Nói thật, nếu có thể chữa khỏi cho rừng Lam Hồ, nơi này đúng là đáng sống hơn bên Hoang Thành nhiều, người có thể chất như Tiểu An rất hợp sống ở những nơi như thế này.
Lam Vân Thanh có chút kỳ lạ nhìn Xích Hạo.
Hắn suy nghĩ một lúc, cuối cùng xác nhận lại: “Ngoài ra, còn gì nữa không?”
“Hết rồi!” Xích Hạo sảng khoái đáp.
“Được, vậy cứ thử một giọt trước đã.”
Lam Vân Thanh vẫn không tin là thuốc này có thể có tác dụng lắm, nhưng bây giờ chỉ cần có lối đi thì hắn đều phải thử, dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thể trơ mắt nhìn Lam Hồ Trấn diệt vong trong tay mình được.
Thế là, Xích Hạo nhận lấy ba chiếc lá Lam Hồ từ tay Lam Vân Thanh, sau đó lấy lọ thuốc trị thương sơ cấp ra.
Dưới sự chỉ dẫn của Lam Vân Thanh, hắn ta cẩn thận nhỏ một giọt thuốc lên rễ của một cây Lam Hồ.
【Bạn đã hoàn thành một giao dịch sinh lời với một khách hàng mới, điểm kinh nghiệm của nhân viên +1.】
【Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ dài hạn “Giao dịch sinh lời”, điểm tích lũy +1.】
Tuyệt quá! Cuối cùng cũng mở hàng rồi!
Còn Lam Vân Thanh đứng bên cạnh thì căng thẳng quan sát cây Lam Hồ này.
Khi giọt thuốc rơi xuống, hắn đã cảm nhận được một luồng sinh khí nồng đậm. Ngay lập tức, hắn có thể chắc chắn rằng, đây không phải là độc dược, điều này không khỏi khiến hắn có thêm một tia hy vọng.
Thời gian trôi qua, Lam Vân Thanh có thể cảm nhận được sinh khí bên trong cây con sắp khô héo này đang từ từ hồi phục.
Tuy mầm bệnh vẫn chưa được loại bỏ, nhưng… nó đã sống lại.
Hơn nữa, cây mẹ ngủ say từ lâu cũng đã tỉnh lại.
Nó gần như ngay lập tức thoát khỏi sự khống chế của Lam Vân Thanh, khôi phục lại liên kết với cây con kia, sau đó chuyển giọt thuốc đó đi.
Tất cả những điều này đều diễn ra rõ ràng trong nhận thức của Lam Vân Thanh.
Cảm nhận được sự dao động quen thuộc của cây mẹ, tuy rất nhanh sau đó nó lại chìm vào im lặng, nhưng trái tim đã gần như tuyệt vọng của Lam Vân Thanh lại một lần nữa sống lại.
Hắn không nhịn được mà cong môi cười, vui mừng nở nụ cười, lệ trong mắt như chực trào ra ngoài.
Nhưng có người ngoài ở đây, hắn vẫn cố nén nước mắt lại.
Chỉ là, không đợi hắn nói lời cảm ơn với Xích Hạo thì đã thấy chàng trai tóc đỏ nhìn mình, có chút ngượng ngùng nói: “Tôi thấy… anh đừng cười thì hơn.”
Lam Vân Thanh: …?
Tác giả có lời muốn nói:
Xích Hạo: Ngại quá đi mất.
Ha ha ha ha, cậu đang ngại cái gì thế hả?