Nghe Xích Hạo nói vậy, Lam Vân Thanh sững người, đoạn lại căng thẳng nhìn về phía cây con.
“Là do thuốc có vấn đề gì à?”
Dù hắn không phát hiện ra điều gì, nhưng mà thực lực của Xích Hạo cũng rất mạnh, lại là người cung cấp thuốc, có thể hắn ta đã nhận ra chi tiết nào đó mà hắn không để ý.
Xích Hạo hoàn hồn, vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
Hắn ta đưa tay gãi gãi má, lấp l**m nói: “Cái cây này… phục hồi không được tốt cho lắm. Nhưng mà một giọt thuốc này có tác dụng kéo dài bốn tiếng, chúng ta cứ chờ xem sao.”
Nghe vậy, Lam Vân Thanh mới thở phào nhẹ nhõm.
Giọt thuốc kia đã bị cây mẹ chuyển đi rồi, đương nhiên là hiệu quả không thể hiện trên cây con được – xem ra Xích Hạo vẫn chưa phát hiện ra điều này.
“Ừm, tác dụng của thuốc này… tôi đã biết rồi.” Lam Vân Thanh khẽ mím môi, “Tuy không thể chữa tận gốc, nhưng đúng là có thể kéo dài sự sống cho cây Lam Hồ.”
Bởi vì trước đó cả hai đã ở thế căng thẳng như tên đã lên dây, bây giờ đối mặt với Xích Hạo, hắn thực sự khó mà tỏ ra hòa nhã ngay lập tức được.
Chỉ là, nghĩ đến cây mẹ đang ngày đêm lâm nguy, Lam Vân Thanh vẫn cố gắng kiểm soát biểu cảm trên mặt mình, ôn tồn nói: “Cảm ơn anh, chuyện lúc trước đúng là một sự hiểu lầm.”
Xích Hạo cười ngây ngô, nhưng cơ thể lại bất giác lùi về sau một chút.
Không được, tai ngứa quá đi mất. Sao người này đột nhiên lại nói chuyện dịu dàng thế cơ chứ? Làm người ta không quen chút nào!
Lam Vân Thanh nhìn Xích Hạo, đôi mắt trong veo ánh lên niềm hy vọng, hắn nói tiếp: “Nếu đã vậy, hai giọt thuốc còn lại, chúng ta cũng giao dịch luôn nhé.”
“Ừ, ừm, được thôi.”
Xích Hạo nhận lấy sáu chiếc lá Lam Hồ còn lại từ tay Lam Vân Thanh, rồi lại nghe hắn nói: “Ngôi nhà anh cần, tôi sẽ sắp xếp sớm nhất có thể, còn hai giọt thuốc này…”
“À à, vẫn dùng cho cái cây này hả?” Xích Hạo chỉ vào cây con rồi hỏi.
Thấy Xích Hạo có vẻ mơ màng sắp đổ hai giọt thuốc còn lại lên cây con, Lam Vân Thanh hoảng hốt tiến lên, kịp thời giữ lấy cả bàn tay và lọ thuốc của hắn ta.
“Khoan đã!”
Tuy cây mẹ có thể chuyển thuốc từ cây con về, nhưng trong quá trình đó, thuốc vẫn sẽ bị hao hụt ít nhiều, vì vậy đương nhiên là Lam Vân Thanh hy vọng có thể dùng thuốc trực tiếp lên cây mẹ.
“Hai giọt thuốc này có thể giao cho tôi tự xử lý được không?”
Lam Vân Thanh ngẩng đầu nhìn Xích Hạo, “Sau khi dùng xong, tôi sẽ trả lại lọ cho anh.”
Vì Lam Vân Thanh bước lên một bước nên khoảng cách giữa hai người đã trở nên rất gần.
Xích Hạo ngửi thấy một mùi hương cỏ cây thanh mát rất đặc biệt, hắn ta hơi cúi đầu liền chạm vào đôi mắt xinh đẹp của Lam Vân Thanh.
Đôi mắt hắn tựa như một mặt hồ xanh biếc, lấp lánh ánh nước màu lam, trong đó phản chiếu hình bóng của riêng hắn ta…
Ánh mắt khẩn cầu của Lam Vân Thanh dần bị thay thế bởi sự nghi hoặc.
“Mặt anh đỏ quá.” hắn nói.
Câu nói này khiến Xích Hạo bừng tỉnh, hắn ta vội lùi lại, ho khan một tiếng để che giấu: “Vậy sao? Chắc là do trời nóng quá…”
Trời nóng?
Lam Vân Thanh chớp mắt, “Đây là Lam Hồ Trấn mà.”
Ở trong rừng Lam Hồ sao có thể bị thời tiết nóng nực ảnh hưởng được? Kể cả khi cây mẹ đang trong tình trạng không tốt, nhưng nhiệt độ trong rừng vẫn dễ chịu hơn những nơi khác rất nhiều.
“Thì tại tôi là năng lực giả hệ Hỏa mà!”
Xích Hạo nói bừa một câu, rồi lại cúi xuống nhìn Lam Vân Thanh, giọng nhỏ dần: “Anh… anh buông tay ra trước được không?”
Nghe Xích Hạo nói vậy, Lam Vân Thanh gật đầu nhưng không lập tức buông ra. Hắn nhìn chằm chằm vào tay Xích Hạo, cẩn thận xác nhận lọ thuốc sẽ không bị tuột khỏi tay hay bị đổ ra ngoài, lúc này mới hoàn toàn thả lỏng.
Vì hành động hết sức thận trọng của hắn, sự chú ý của Xích Hạo cũng bất giác dồn vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau.
So với bàn tay to lớn, thô ráp và hằn đầy sẹo của mình, tay của Lam Vân Thanh nhỏ hơn một chút, không chỉ có làn da trắng hơn tuyết mà lòng bàn tay cũng mềm mại mịn màng, ngón tay thon dài, quả thực… quả thực…
Đẹp quá đi mất!
Đến tay chị gái của hắn ta còn không đẹp bằng!
“Anh…” Xích Hạo khẽ mở miệng.
Lam Vân Thanh đã lùi lại, nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn hắn ta.
Xích Hạo mấp máy môi, nhưng hắn ta phát hiện ra, chỉ cần đối diện với đôi mắt xanh xinh đẹp này của Lam Vân Thanh, hắn ta lại có chút quên mất mình định nói gì.
“Cho anh này, cho anh hết. Nhớ trả lại tôi cái lọ là được.”
Xích Hạo dúi thẳng lọ thuốc vào tay Lam Vân Thanh.
Chẳng phải hắn ta keo kiệt, nhưng đây là đồ của Tiểu An và Tiểu Khởi, hắn ta phải trả lại, thế nên không thể tặng luôn cả cái lọ cho hắn được.
“Được, cảm ơn anh.”
【Bạn đã hoàn thành một giao dịch sinh lời với một khách quen, điểm kinh nghiệm nhân viên +1.】
【Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ dài hạn “Giao dịch sinh lời”, điểm tích lũy +1.】
Vật lộn lâu như vậy mới được 2 điểm tích lũy, mà thứ đem ra giao dịch còn là đồ mượn của Tiểu An và Tiểu Khởi, Xích Hạo nghĩ mà thấy có chút chua xót.
Nhưng liếc nhìn Lam Vân Thanh, thấy hắn nhận được thuốc xong thì đôi mày cũng giãn ra, tâm trạng của Xích Hạo không hiểu sao lại tốt lên.
Đây có lẽ chính là niềm vui khi giúp đỡ người khác!
Rất nhanh sau đó, Lam Vân Thanh dẫn Xích Hạo đi về phía khu dân cư của Lam Hồ Trấn.
“Mà này, năng lực của đám vệ binh nhà anh cũng kém thật đấy, lâu thế rồi mà vẫn chưa tìm tới nơi.” Xích Hạo vừa đi vừa lẩm bẩm.
Hắn ta nói thẳng như vậy, nhưng Lam Vân Thanh không hề tức giận. Chỉ khi liên quan đến rừng Lam Hồ, hắn mới không kiểm soát được cảm xúc của mình.
“Là tôi bảo bọn họ không cần truy tìm.” Lam Vân Thanh giải thích một câu, “Nhưng anh nói cũng không sai.”
Năng lực của các vệ binh quả thực không bằng Xích Hạo, người đến từ pháo đài, đây là sự thật. Nhưng chỉ cần không phải đối mặt với những sinh vật biến dị mạnh mẽ và nguy hiểm thì bọn họ vẫn đủ sức bảo vệ quê hương.
Về phương diện chiến đấu, Xích Hạo lại sở hữu khứu giác nhạy bén bẩm sinh. Hắn ta nhanh chóng đoán ra nguyên nhân, nhướng mày hỏi: “Anh dùng cây Lam Hồ để truyền tin à?”
Lam Vân Thanh khẽ mỉm cười.
Hắn không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, nhưng Xích Hạo đã chắc chắn với suy đoán của mình. Hắn ta quyết định lát nữa sẽ kể chuyện này cho Đường Vũ An, nếu sau này họ đến đây mở tiệm thì cần phải chú ý một chút.
Lĩnh Chủ của Lam Hồ Trấn có thể lợi dụng cây Lam Hồ để truyền tin, vậy liệu có thể dùng chúng để giám sát toàn bộ khu rừng không?
Xích Hạo đang mải mê suy nghĩ, rồi… rồi hắn ta lại ngẩn người nhìn Lam Vân Thanh.
Hắn ta vẫn quen với dáng vẻ lạnh lùng, hung dữ của Lam Vân Thanh hơn. Vốn đã xinh đẹp như vậy rồi, lại còn hay cười nữa chứ… thật khiến người ta chịu không nổi mà!
May mà một lúc sau, họ đã gặp được vệ binh.
Lam Vân Thanh thu lại nụ cười, trở nên nghiêm túc. Hắn quay về dáng vẻ lạnh lùng ngay lập tức, giống như lúc Xích Hạo mới gặp, chỉ là, nét u buồn giữa hai hàng lông mày đã tan đi rất nhiều.
“Lĩnh Chủ đại nhân!”
Dường như các vệ binh cũng đã biết tin Lĩnh Chủ bị bắt cóc, bọn họ dò xét nhìn Xích Hạo vài lần, phát hiện hắn ta hoàn toàn phù hợp với đặc điểm của kẻ xấu, liền đồng loạt rút vũ khí ra.
“Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi.” Lam Vân Thanh quát ngăn bọn họ lại, “Vị này là khách quý từ pháo đài Thanh Mộc đến, các người không được vô lễ!”
Các vệ binh nhìn nhau, tuy đã cất vũ khí rồi, nhưng ánh mắt nhìn Xích Hạo vẫn chẳng mấy thiện cảm.
Để tránh gây hoang mang, chuyện cây Lam Hồ bệnh nặng chỉ có một số ít thành viên cốt cán biết được, vì vậy Lam Vân Thanh cũng không thể nói cho các vệ binh biết về lọ thuốc được.
Hắn có chút áy náy nhìn về phía Xích Hạo, ôn tồn nói: “Tôi để bọn họ đưa anh đi tìm Mậu Lâm, để cậu ấy dẫn anh đi xem nhà, được không?”
Xích Hạo lại cảm thấy tai mình lại bắt đầu ngứa rân ran! Không được, không thể ở cùng đại mỹ nhân này nữa, nếu không thì đầu óc mình sẽ mụ mị mất!
Hắn ta vội vàng gật đầu lia lịa, “Được được.”
Thế là, các vệ binh dẫn Xích Hạo đi tìm Lam Mậu Lâm.
Còn Lam Vân Thanh thì chuẩn bị mang thuốc đến chỗ cây mẹ, nhưng hắn không rời đi ngay. Xích Hạo vừa quay đầu lại đã thấy hắn đứng tại chỗ dõi theo bóng lưng của bọn họ.
Thực ra có một giây, Xích Hạo đã nghi ngờ Lam Vân Thanh có âm mưu gì đó, ví dụ như lật lọng, chuẩn bị giết người cướp của – ở vùng đất hoang lâu ngày, hắn ta đã hình thành phản xạ có điều kiện.
Nhưng hắn ta đã nhanh chóng phủ nhận suy đoán này.
Dù sao thì ba giọt thuốc trị thương sơ cấp này cần 12 tiếng mới phát huy hết tác dụng, hơn nữa thuốc chỉ có thể cầm cự chứ không chữa được bệnh. Vì vậy nên Lam Vân Thanh vẫn cần đến hắn ta. Hơn nữa, với thực lực của hắn ta, Lam Hồ Trấn này muốn giữ chân được hắn ta thì e là phải trả một cái giá rất đắt.
Xích Hạo thu hồi ánh mắt, đi theo các vệ binh về một hướng khác. Đến khi hắn ta quay đầu nhìn lại lần thứ hai, thì bóng dáng của Lam Vân Thanh đã biến mất.
Chẳng hiểu tại sao, Lam Vân Thanh vừa rời khỏi tầm mắt hắn ta, lại hiện lên trong tâm trí hắn ta.
Xích Hạo đang ngẩn ngơ thì đã gặp được Lam Mậu Lâm.
Không biết Lam Vân Thanh đã truyền tin cho anh ta bằng cách nào, dường như Lam Mậu Lâm biết rất rõ những gì đã xảy ra, vậy nên đã chân thành bày tỏ lời xin lỗi với Xích Hạo.
“Haha, không sao không sao.” Xích Hạo cũng hào phóng tha thứ cho anh ta.
“Xích Hạo đại nhân, mời đi bên này.”
Sau đó, Lam Mậu Lâm dẫn Xích Hạo đi xem nhà, đồng thời cũng dựa theo dặn dò của Lam Vân Thanh để tìm hiểu một vài thông tin từ hắn ta.
Sau mấy chục năm phát triển, diện tích rừng Lam Hồ đã lên tới hàng vạn mẫu, cụ thể lớn đến đâu thì ngay cả người Lam Hồ cũng không rõ.
Lam Hồ Trấn tuy được đặt tên theo khu rừng Lam Hồ biến dị, nhưng giữa rừng quả thực có một hồ nước, hơn nữa, diện tích còn không nhỏ.
Phần lớn người Lam Hồ đều sống tập trung ở đây.
Giống như trong ấn tượng của Xích Hạo, không khí ở trung tâm Lam Hồ Trấn hài hòa hơn nhiều so với những nơi khác trên vùng đất hoang. Đi dọc đường, đâu đâu cũng thấy những người đang nói cười và những đứa trẻ chạy nhảy tung tăng.
Nếu không phải do những người này sống vô tư, thì chỉ có thể là chuyện cây Lam Hồ bị bệnh đã bị giấu kín.
Về cơ bản thì cư dân của Lam Hồ Trấn đều có tóc màu xanh lam, chỉ có một hai người ngoại lai là có màu tóc khác, nhưng dù đi đến đâu, Xích Hạo vẫn là người nổi bật nhất.
Mái tóc đỏ rực của hắn ta, cùng với khí chất mạnh mẽ của một năng lực giả bậc năm, đều khiến người khác không thể không chú ý.
Xích Hạo cũng đã quen với sự quan tâm như vậy rồi.
Khi đối mặt với đám đông vây xem, hắn ta thực sự rất muốn đến giao lưu với những người Lam Hồ này, xem có thể chốt được một hai đơn hàng nào không.
Tiếc là Lam Mậu Lâm và các vệ binh của anh ta đều vây chặt xung quanh, không cho Xích Hạo một cơ hội nào.
Có lẽ do thực lực mà hắn ta thể hiện trước đó quá mạnh, nên càng đến nơi đông người, Lam Mậu Lâm và những người khác lại càng căng thẳng.
Để tránh gây ra những hiểu lầm không đáng có, Xích Hạo đành phải ngoan ngoãn đi bên cạnh Lam Mậu Lâm, cũng không làm ra hành động gì thiếu suy nghĩ.
“Ngài có yêu cầu gì về ngôi nhà không?” Lam Mậu Lâm hỏi.
“Tốt nhất là ở nơi đông người.” Xích Hạo ngẫm nghĩ rồi nói tiếp, “Bạn của tôi là thương nhân, sau này họ đến đây chắc chắn sẽ buôn bán, vậy nên tìm nơi đông người là tốt nhất.”
Thấy hắn ta chủ động nhắc đến chủ đề này, Lam Mậu Lâm liền hỏi: “Bạn của ngài kinh doanh mặt hàng gì?”
Đây cũng là một trong những thông tin mà Lam Vân Thanh bảo anh ta tìm hiểu.
“Xem các anh cần gì thôi.”
Xích Hạo nhớ lại các mặt hàng trong tiệm tạp hóa Bình An rồi đáp: “Chắc là muối, đường và lương thực các loại.”
“Lương thực?” Hai mắt Lam Mậu Lâm sáng lên.
Về muối, Lam Hồ Trấn đã có thương nhân cung cấp ổn định; đường thì không phải nhu yếu phẩm, nhưng lương thực thì lại khác.
Trên vùng đất hoang, nơi nào cũng thiếu lương thực, căn bản không thể có dư để vận chuyển đến nơi khác bán. Nhiệt độ ban ngày nóng nực cũng rất khó để bảo quản thực phẩm được lâu.
Những năm trước Lam Hồ Trấn vẫn ổn, nhưng kể từ khi cây mẹ Lam Hồ đột ngột đổ bệnh vào năm ngoái, sản lượng lá và quả Lam Hồ đã giảm đi đáng kể.
Bọn họ đã tìm đủ mọi cách mà vẫn không thể chữa khỏi cho cây mẹ. Để đối phó với cuộc khủng hoảng có thể ập đến, bọn họ buộc phải tìm kiếm các nguồn thực phẩm khác.
Nếu thực sự có một thương nhân bán lương thực đến định cư, đó quả là một chuyện cực kỳ tốt!
“Lương thực mà ngài nói, là chỉ thực phẩm đúng không?” Lam Mậu Lâm cẩn thận xác nhận lại.
“Đúng vậy.”
Xích Hạo gật đầu, những nơi sản xuất được lương thực trên vùng đất hoang rất ít, nên việc Lam Mậu Lâm không biết lương thực là gì cũng là chuyện bình thường.
“Lương thực là loại thực phẩm rất tốt, cũng có nguồn gốc từ thực vật, các anh hẳn sẽ thích.”
Người Lam Hồ vì ăn lá và quả Lam Hồ trong thời gian dài nên thường thích ăn chay, tất nhiên thỉnh thoảng bọn họ cũng đi săn để đổi món, nhưng rất hiếm.
“Vậy thì tốt quá rồi!”
Lam Mậu Lâm vui mừng nói, rồi dẫn Xích Hạo đi về phía khu vực phù hợp với yêu cầu.
Cuối cùng, Xích Hạo chọn một căn nhà nhỏ hai tầng.
Diện tích nhỏ hơn căn ở Cự Phong Trấn, nhưng xét đến môi trường sống lý tưởng của Lam Hồ Trấn, giá trị của nó vẫn cao hơn căn ở Cự Phong Trấn.
“Ngài chắc chắn muốn chọn căn này chứ?”
“Phải.” Xích Hạo nói, “Anh phải đưa cho tôi thứ gì đó để làm bằng chứng.”
“Bằng chứng?”
“Đúng vậy, một thứ gì đó làm bằng chứng để khi bạn của tôi đến Lam Hồ Trấn có thể được đón tiếp chu đáo và vào ở trong căn nhà này.”
———–
【Nhân viên “Xích Hạo” đã hoàn thành một giao dịch sinh lời với một khách quen, điểm tích lũy +260, điểm kinh nghiệm +2.】
【Nhân viên “Xích Hạo” đã hoàn thành một giao dịch sinh lời với một khách mới, điểm tích lũy +2000, điểm kinh nghiệm +3.】
Đường Vũ An nhìn thông báo mới nhất hiện lên trên hệ thống mà không khỏi kinh ngạc.
Anh Xích Hạo buôn bán gì mà một lần kiếm được tận 2000 điểm tích lũy dữ vậy?!
Ngay sau đó, cậu thấy Xích Hạo lấy quyển vở bài tập ra khỏi Kho Hàng Tùy Thân, một lúc sau lại cất vào, cùng với đó là chín chiếc lá Lam Hồ và một tấm thẻ kim loại.
Đường Vũ An vội giục Chu Khởi lấy quyển vở ra, sau đó cả hai cùng xem thư hồi âm của Xích Hạo.
“Tốt quá, thuốc trị thương sơ cấp lại có tác dụng với cả thực vật nữa!” Đường Vũ An vui vẻ nói, “Kiến thức này phải ghi nhớ cẩn thận mới được.”
Tuy mầm bệnh không được loại bỏ, nhưng theo thời gian, sớm muộn gì cây Lam Hồ cũng sẽ khô héo mà chết, nhưng ít nhất bây giờ có thể trì hoãn quá trình đó, tranh thủ thời gian để tìm ra phương pháp chữa trị.
Khi đọc đến đoạn Xích Hạo nói rằng hắn ta đã kiếm cho họ một căn nhà ở Lam Hồ Trấn, ngay cả Chu Khởi cũng không khỏi ngạc nhiên.
“Woa, anh Xích Hạo đỉnh quá đi mất!”
Đường Vũ An vui mừng nói, “Như vậy thì sau này chúng ta đến Lam Hồ Trấn sẽ không phải lo lắng nữa.”
Tình huống của Xích Hạo khi mới đến Lam Hồ Trấn đã nhắc nhở bọn họ rằng, lời Mạch Khắc nói trước đây về việc Lam Hồ Trấn bài ngoại quả là sự thật.
Bây giờ Xích Hạo đã dọn đường sẵn cho họ rồi, sau này đến Lam Hồ Trấn sẽ tiện lợi hơn nhiều. Chỉ cần đưa ra tín vật là sẽ được đón tiếp chu đáo, lại còn có nhà để họ kinh doanh nữa.
“Nhà ở Lam Hồ Trấn còn đáng giá hơn nữa chứ.”
Đường Vũ An nhớ là, căn nhà bây giờ là tiệm tạp hóa Cự Phong có giá trị 1000 điểm tích lũy, thấp hơn một nửa so với căn ở Lam Hồ Trấn.
“Lần này anh Xích Hạo lập công lớn rồi, phải thưởng cho anh ấy mới được.”
Đường Vũ An ngẫm nghĩ một lúc, không thưởng điểm tích lũy cho Xích Hạo, mà mở khóa cho hắn ta đổi cồn. Cồn có thể trợ lửa, hẳn là sẽ giúp tăng sức chiến đấu của hắn ta nhỉ?
“Giá mà cứ đến một khu chợ nào, anh Xích Hạo cũng kiếm cho chúng ta một căn nhà thì tốt biết mấy.” Cậu không nhịn được mà cảm thán.
Chu Khởi mỉm cười, “Nghe cũng hay đấy.”
Chỉ là, điều này có hơi phi thực tế, dù sao thì trận lụt này vẫn còn đang mênh mông, làm thế nào để đến được Lam Hồ Trấn đã là một vấn đề rồi, huống chi là những nơi xa xôi hơn.
Trên vùng đất hoang, hạn chế lớn nhất vẫn là vấn đề giao thông.
———–
Khi ông Lý cầm thịt cá trở lại phòng 501, Đường Vũ An và Chu Khởi liền cho ông xem tám chiếc chăn bông dày.
Vải cotton nguyên chất màu xám mới tinh, sờ vào có cảm giác bông xốp và thoải mái. Tuy mỗi chiếc chỉ nhồi 5 cân bông, nhưng vì kích thước chỉ có 1.2 mét x 2 mét, vậy nên cũng không tính là mỏng.
Ít nhất chúng còn dày và sạch sẽ hơn những chiếc chăn mà bọn họ đang dùng.
“Vải bông cộng với bông gòn, tổng giá trị là 90 điểm tích lũy.” Đường Vũ An nói, “Cho nên giá trị thu về phải cao hơn mức này thì mới có lãi được.”
Họ đã cố gắng giảm chi phí hết mức có thể, nhưng giá trị của sản phẩm đã ở mức đó rồi, như vậy cũng đành chịu thôi.
Ông Lý v**t v* tấm chăn, yêu thích không nỡ buông tay.
Ông lắc đầu, nói: “Thật ra thì cũng chỉ bằng giá trị của mười cây rau dại thôi, không khó kiếm đâu.”
Kể cả dùng thịt để đổi, thịt thường một cân là 30 điểm tích lũy, thịt động vật biến dị giá trị cao hơn một chút, một cân 50 điểm.
Ngày thường thì không dễ kiếm, nhưng bây giờ không phải là đang có lũ lụt hay sao?
Con cá biến dị mà bọn họ bắt được buổi sáng nặng hơn chục cân, lọc ra phần thịt ăn được cũng có bảy tám cân, tức là trung bình một cân thịt cho một đêm thuê.
Nếu là trước đây, đây đúng là một cái giá trên trời.
Nhưng sau khi màn chắn bảo vệ thể hiện sức mạnh phi thường của nó, cái giá này đã trở nên phải chăng hơn – tất nhiên, chủ yếu vẫn là do việc đi săn cũng đã trở nên thuận tiện hơn.
Ông Lý chỉ vào miếng thịt cá vừa giao dịch được, hỏi: “Cái này xử lý thế nào đây?”
Bảy tám cân thịt, một ngày chắc chắn là không ăn hết được.
Nhiệt độ ban ngày bây giờ tuy đã giảm một chút, nhưng thịt tươi để đến ngày hôm sau vẫn sẽ bị hỏng.
Đây đúng là một vấn đề.
Nếu trong thời gian lũ lụt, các giao dịch chủ yếu đều dùng thịt, vậy thì đúng là cần phải xem xét đến vấn đề bảo quản.
Chu Khởi kiểm tra miếng thịt cá, rồi nói: “Chiều nay tìm một lý do để các hộ dân làm việc, rồi chia số thịt này cho bọn họ ăn đi.”
Ông Lý ngập ngừng.
Đây là thịt đấy, cứ thế chia cho những hộ dân đó ăn sao? Nhưng ông lại nghe Đường Vũ An hỏi: “Anh Tiểu Khởi, thịt cá này cho bọn Nguyên Bảo ăn được không?”
Chu Khởi đáp: “Cá nhiều xương quá, anh sợ chúng nó bị hóc. Trong kho còn nhiều cá ăn thịt biến dị lắm, cho chúng nó ăn cái đó đi.”
Nói rồi, anh lại nhìn về phía ông Lý.
“Ông Lý, con cá này không chỉ nhiều xương mà còn bị lửa nướng qua, khó mà làm ngon được. Ông cũng đừng ăn, tối cháu làm món khác ngon hơn cho ông.”
Ông Lý: …Thôi được rồi.
Ông còn định nói gì đó thì thấy Đường Vũ An đi đến góc phòng, bàn tay nhỏ bé giơ lên hạ xuống, một chiếc tủ đông màu xám xanh liền xuất hiện trong phòng khách của căn 501.
Ông Lý: ⊙▽⊙
Dù đã biết hình như Tiểu An có không gian tùy thân, nhưng khi nhìn thấy chiếc tủ đông này, ông vẫn không khỏi kinh ngạc.
Bởi vì ông phát hiện ra…
Chiếc tủ đông này vậy mà không cần cắm điện vẫn có thể hoạt động bình thường!
“Ông ơi, chiếc tủ đông này hoạt động bằng cách hấp thụ nhiệt để chuyển hóa thành điện năng. Trên tầng 10 còn mấy cái nữa, trong tòa nhà mát mẻ thế này cũng là nhờ mấy cái tủ đông này đấy.”
Cùng với sự tin tưởng dành cho ông Lý ngày một sâu sắc hơn, Đường Vũ An cũng không ngại tiết lộ thêm nhiều bí mật với ông.
“Sau này ông giao dịch được thịt cần bảo quản tươi, có thể tạm thời cất vào tủ đông.” Đường Vũ An đặt tám cân thịt cá vào tủ rồi nói với ông Lý.
Tuy cậu có Kho Hàng Tùy Thân để bảo quản, nhưng dù sao cũng không phải lúc nào cũng ở cửa tiệm chi nhánh số 1, thế nên ông Lý đúng là cần một chiếc tủ đông.
“Vật tư giao dịch được, ông có thể tùy ý xử lý.” Đường Vũ An nói, “Thịt đông ăn không hết thì tìm cớ chia cho các hộ dân, chúng ta ăn đồ tươi cho lành mạnh.”
Ông Lý ngây người gật đầu, mãi cho đến khi Đường Vũ An và Chu Khởi rời đi rồi, ông mới hoàn hồn.
Ông v**t v* khung kim loại hơi se lạnh của chiếc tủ đông, rồi nhìn đống chăn bông dày được xếp ở góc nhà, vẻ mặt vẫn còn có chút hoang mang.
Từ bao giờ mà ông lại có thể sống một cuộc sống kén chọn như thế này nhỉ? Cảm giác cứ như thể đã quay trở lại thế giới trước thời kỳ Đại thảm họa vậy.
Thế giới như vậy… liệu có thể thực sự tái hiện lại không?
Khi Đường Vũ An và Chu Khởi ra đến sân, Kim Quãng và những người khác vừa câu được con cá thứ hai, đang nhóm lửa chuẩn bị nấu cơm.
Lang Nha vốn không hòa đồng, cuối cùng cũng đã hòa nhập vào trong đó.
Bọn họ đều là những người gặp phải lũ lụt trên đường đi, vậy nên mới chạy đến cửa tiệm chi nhánh số 1 để lánh nạn, vì thế nên không ai mang theo dụng cụ nấu nướng trên người.
Thụ Căn đang định đi tìm ông Lý để mượn nồi niêu xoong chảo, thì thấy hai thiếu niên từ trong nhà bước ra, ông ta vội dừng bước, cất tiếng chào hai người, thái độ cũng có vài phần kính nể.
Những người khác cũng dừng tay.
Đối mặt với ánh mắt của bọn họ, Đường Vũ An không hề căng thẳng, cậu còn mỉm cười với bọn họ rồi đặt chiếc xô nhựa và dụng cụ trong tay xuống.
“Hôm nay là ngày đầu tiên mọi người ở đây, hôm qua ông của tôi cũng đã nói, ở trong cửa tiệm của chúng ta thì phải giữ gìn vệ sinh.”
Đường Vũ An nói: “Trong xô này có kéo và thuốc diệt côn trùng, hy vọng mọi người sẽ cắt ngắn tóc và móng tay, sau đó lấy nước tắm rửa rồi bôi thuốc diệt côn trùng.”
Ánh mắt của thiếu niên lướt qua mọi người, rõ ràng là một đôi mắt trong veo sạch sẽ như vậy, nhưng lại mang đến một cảm giác áp bức thật khó tả.
“Tôi không hy vọng nhìn thấy dù chỉ là một con bọ chét nào trong tiệm của mình nữa.”
Thấy không có ai lên tiếng, Đường Vũ An lại lặp lại: “Mọi người đã nghe rõ chưa? Nếu chưa rõ, tôi có thể nói lại một lần nữa.”
“Nghe rõ rồi nghe rõ rồi.”
Dưới sự dẫn đầu của Kim Quãng, mọi người đồng loạt gật đầu.
Tuy đối với yêu cầu này bọn họ không cho là đúng lắm, nhưng dù sao đây cũng là cửa tiệm của người ta. Sau khi chứng kiến sức mạnh của màn chắn bảo vệ, ai mà còn muốn rời khỏi đây nữa chứ? Huống hồ chi…
Kể từ khi cậu thiếu niên bắt đầu nói, ba con chó biến dị khổng lồ kia lần lượt đi đến ngồi xổm sau lưng cậu, ánh mắt của chúng nhìn bọn họ hết sức u ám, liệu bọn họ dám động không? Không dám động đâu!
Nhưng điều khiến bọn họ bất ngờ là, sau khi bọn họ gật đầu, cậu thiếu niên liền chỉ vào một chiếc xô nhựa khác rồi nói: “Trong này là quần áo cho người ở trọ.”
“Quần áo cho người trọ?” Mọi người không hiểu.
“Vâng.” Đường Vũ An gật đầu giải thích, “Mọi người tắm rửa sạch sẽ xong có thể đến nhận một bộ, chỉ có khi thuê trọ ở tiệm tạp hóa Hoang Thành mới có, lúc rời đi phải trả lại.”
“Phải giữ gìn cẩn thận, không được làm hỏng, nếu không sẽ phải bồi thường theo giá đấy nhé.”
Mọi người ngơ ngác nhìn cậu thiếu niên, bọn họ có cảm giác người đứng trước mặt mình không phải là một ông chủ tiệm tạp hóa nào đó, mà là một tiểu thiên thần toàn thân tỏa ra ánh sáng.
Không chỉ cho bọn họ thuốc diệt côn trùng, mà còn có cả quần áo mới để mặc miễn phí? Lại có chuyện tốt như thế này cơ á?