Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Chương 129: Khủng Hoảng Ở Lam Hồ Trấn

Lam Hồ Trấn tọa lạc ở phía Bắc dãy Cự Phong. Để đi từ Hoang Thành đến đó, ngoài việc trèo đèo lội suối, xuyên qua những vùng núi sâu đầy rẫy hiểm nguy, thì chỉ còn cách đi đường vòng mà thôi.

Nhưng mà, con đường vòng này cũng chẳng hề yên bình chút nào.

Ngay cả một người sở hữu dị năng bậc trung như Xích Hạo cũng phải nếm trải không ít gian khổ trên đường. Kể từ lúc xuất phát từ Cự Phong Trấn cho đến giờ, hắn ta đã mất hơn một tuần lễ mới tới nơi.

Vượt qua con dốc cuối cùng, Xích Hạo nhìn xuống phía dưới.

Hiện ra trước mắt hắn ta là một cánh rừng xanh biếc ngút ngàn không thấy điểm dừng, dưới ánh nắng, những tán lá xanh biếc lấp lánh ánh sáng lay động lòng người.

Khung cảnh trông mơ hồ hư ảo, cứ như một nơi vốn không nên tồn tại trên mảnh đất hoang tàn này vậy.

Chỉ có điều, so với lần đầu tiên hắn ta đến đây, hình như diện tích của rừng Lam Hồ đã thu hẹp lại thì phải? Hắn ta nhớ, trước kia rừng cây kéo dài đến tận sườn dốc cơ, nhưng bây giờ thì nó còn chưa lan tới chân núi nữa.

Xích Hạo thở hổn hển, lấy thịt nướng từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra gặm.

Có lẽ vì ở khá gần rừng cây Lam Hồ, cho nên dù mặt trời chói chang vẫn treo lơ lửng trên cao, nhưng hắn ta lại chẳng cảm thấy nóng nực bao nhiêu, ngược lại còn có những cơn gió mát rượi đang không ngừng thổi tới.

Xích Hạo không vội xuống núi, mà nghỉ ngơi tại chỗ để hồi phục thể lực. Nhưng chẳng được bao lâu, hắn ta đã thấy mấy người tóc xanh từ trong rừng bước ra, tiến lại gần mình.

Tuy những người này có mái tóc màu xanh lam, nhưng điều đó không có nghĩa họ là người sở hữu dị năng hệ Thủy.

Người ở Lam Hồ Trấn sống lâu năm trong rừng, ăn lá và quả của cây Lam Hồ, vậy nên tóc cũng dần chuyển thành màu xanh, da dẻ cũng trắng hơn người thường một chút.

Nói đi cũng phải nói lại, Lam Hồ Trấn là một nơi cực kỳ bài ngoại.

Suy cho cùng thì, vào thời kỳ đầu khi khu rừng này mới xuất hiện, nơi đây gần như ngày nào cũng xảy ra xung đột vũ trang.

Một khu rừng có thể tự điều hòa nhiệt độ, giữa một vùng đất hoang có sự chênh lệch nhiệt độ ngày đêm cực lớn như thế này, quả là một nơi thích hợp để sinh sống, lại còn là một kho báu quý giá đến nhường nào chứ?

Hầu như tất cả những ai biết đến khu rừng này đều muốn tranh giành, cướp đoạt lãnh địa trời ban này, vì vậy mức độ khốc liệt của những cuộc chiến nảy sinh vì rừng Lam Hồ có thể tưởng tượng được.

“Anh là ai? Lam Hồ Trấn không chào đón người ngoài, mời anh rời khỏi đây.”

Đó là một đội sáu người, bọn họ vây chặt lấy Xích Hạo. Lời nói tuy vẫn được xem là khách sáo, nhưng vẻ mặt và hành động lại tràn đầy cảnh giác và phòng bị.

Xích Hạo đưa tay vào trong áo, vừa định sờ tấm thẻ bài của mình thì mới nhớ ra nó đã bị mất rồi.

Hành động này của hắn ta lại càng khiến những người tóc xanh kia thêm cảnh giác.

Xích Hạo đành phải nói: “Tôi là Xích Hạo của pháo đài Thanh Mộc, muốn gặp người quản lý của các anh.”

“Người của pháo đài Thanh Mộc?”

Người dẫn đầu nhìn bộ quần áo rách rưới của hắn ta, nghi ngờ hỏi: “Anh có tín vật gì không?”

“Thẻ bài của tôi mất rồi.” Xích Hạo thành thật đáp. “Anh cứ nói với người quản lý của các anh là bạn của Tạ Triêu Nhật đến, ngài ấy ắt sẽ biết thôi.”

“Nếu bất kỳ ai muốn gặp Lĩnh Chủ của chúng tôi mà chúng tôi cũng đều đi thông báo, thì chẳng phải ngài ấy sẽ bận lắm sao?”

Xích Hạo không khỏi cau mày.

“Bất kỳ ai? Anh thấy tôi giống loại người đó à?”

Ngay khi hắn ta vừa dứt lời, một luồng uy áp mạnh mẽ tỏa ra từ người hắn ta, đi kèm theo đó là một làn sóng nhiệt nóng rực khó lòng chịu đựng được cuồn cuộn ập tới.

Một người sở hữu dị năng hệ Hỏa như hắn ta mà lại là “bất kỳ ai” được sao?

Sáu người kia lập tức bị ép phải liên tục lùi lại.

Mặc dù ăn lá và quả của cây Lam Hồ biến dị trong thời gian dài, nên người dân Lam Hồ Trấn có sức chống chịu nhất định với sự chênh lệch nhiệt độ, nhưng điều đó không có nghĩa là bọn họ có thể chống lại được áp lực của một người có dị năng cấp năm.

Với thể chất, năng lực và khí chất của Xích Hạo, hắn ta quả thực không giống một người được mảnh đất hoang này nuôi dưỡng nên.

Trán của vệ binh dẫn đầu đã lấm tấm mồ hôi.

Anh ta vừa định mở miệng nói gì đó thì một giọng nói đã vang lên từ phía sau.

“Có chuyện gì vậy?”

Mấy người vệ binh đều thở phào nhẹ nhõm. Đội trưởng đội vệ binh nhìn người vừa tới, cung kính nói: “Đội trưởng Lâm, người này tự xưng là Xích Hạo của pháo đài Thanh Mộc, quen biết Tạ Triêu Nhật và muốn tìm Lĩnh Chủ đại nhân.”

Lam Mậu Lâm nhìn về phía Xích Hạo, cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của hắn ta, ánh mắt lại đánh giá hắn ta thêm một lượt, nhìn vẻ mặt điềm nhiên và thân hình cường tráng, vạm vỡ của đối phương. Đúng là khí chất của người trong pháo đài.

“Hóa ra là khách quý từ pháo đài Thanh Mộc đến, mời đi theo tôi.” Anh ta phất tay giải tán đội vệ binh, sau đó làm một cử chỉ mời với Xích Hạo.

Lúc này Xích Hạo mới thu lại luồng uy áp.

Hắn ta gật đầu đi theo sau Lam Mậu Lâm, đợi đến khi những vệ binh kia đi xa rồi mới vỗ đầu một cái, nhớ ra mục đích chuyến đi này của mình.

Đúng rồi, mình đến đây để làm ăn mà! Mấy người vệ binh kia chạy mất rồi, làm sao mình làm ăn được đây?

Chỉ là, những vệ binh đó đã đi rồi, Xích Hạo cũng đành phải bỏ qua.

Hắn ta dời tầm mắt sang Lam Mậu Lâm, bắt đầu bắt chuyện làm quen, và chẳng mấy chốc đã biết được tên của anh ta.

“Người ở Lam Hồ Trấn có phải đều mang họ Lam không?” Xích Hạo hỏi.

Lam Mậu Lâm lắc đầu: “Điều đó tất nhiên là không thể rồi.”

Chỉ những nhân vật cốt cán mới có tư cách được Lĩnh Chủ ban cho họ Lam, những người khác đều chỉ có tên mà thôi.

“Xích Hạo đại nhân là người có dị năng hệ Hỏa à?” Anh ta nhìn mái tóc đỏ rực chói mắt của Xích Hạo rồi hỏi.

Xích Hạo vẫn đang suy nghĩ làm sao để giao dịch được với anh ta, nghe vậy thì không khỏi bật cười ha hả: “Chuyện này không phải đã quá rõ ràng rồi sao?”

Lam Mậu Lâm mở miệng, nhưng chưa kịp nói gì thì lại có một đội vệ binh khác chạy tới.

Anh ta ngậm miệng lại, tiếp tục đi về phía trước.

“Nói chứ, Lam Hồ Trấn của các anh có cần gì không?” Xích Hạo quyết định đi thẳng vào vấn đề.

Tuy trên người hắn ta chẳng có gì cả, nhưng hắn ta có thể thông qua Kho Hàng Tùy Thân để mượn của Tiểu An và mọi người.

Cùng lắm thì đưa lá Lam Hồ giao dịch được cho họ, dù sao thì thứ này với hắn ta cũng không có nhiều tác dụng, trong khi người có thể chất bình thường như Tiểu An lại rất cần.

Lam Mậu Lâm liếc nhìn hắn ta một cái, rồi nói: “Hay là cứ đợi gặp Lĩnh Chủ đại nhân rồi hãy nói.”

Xích Hạo cảm thấy ánh mắt Lam Mậu Lâm nhìn mình có chút kỳ lạ, hắn ta không hiểu tại sao, chỉ có thể tiếp tục đi theo anh ta.

Lam Mậu Lâm lại hỏi hắn ta về tình hình của pháo đài Thanh Mộc, Xích Hạo đối đáp trôi chảy, dùng cách này để chứng minh thân phận của mình.

Trên đường đi, hắn ta cũng lặng lẽ quan sát môi trường xung quanh.

Khi đứng trên sườn dốc nhìn rừng Lam Hồ, chỉ cảm thấy rất đẹp, còn bây giờ, khi hắn ta đi ở trong đó lại có một cảm nhận khác.

Vẫn rất đẹp, nhưng…

Hình như lại thiếu đi một chút sức sống.

Tất cả những gì lọt vào mắt hắn ta đều là một màu xanh biêng biếc, không có dấu vết của các loài thực vật khác, cảm giác không được tràn đầy sức sống như những khu rừng bình thường.

Lam Mậu Lâm dẫn hắn ta đi, nhưng không hướng về phía khu dân cư đông đúc, mà cảm giác càng đi càng hẻo lánh, thậm chí còn chẳng mấy khi gặp được vệ binh.

Xích Hạo bắt đầu có chút đề phòng, thần kinh căng như dây đàn.

Nhưng khi rẽ qua một khúc cua, hắn ta liền nhìn thấy một bóng người xuất hiện phía trước.

Người đó đứng dưới một cây Lam Hồ khổng lồ, mái tóc dài màu xanh bạc xõa xuống tận thắt lưng, được gió nhẹ nhàng thổi bay. Dù chỉ là một bóng lưng, nhưng lại mang đến cho người ta một cảm giác thanh tao thoát tục.

Cảm nhận được động tĩnh, người đó quay lại nhìn về phía bọn họ.

Làn da trắng lạnh hơn tuyết, trong suốt hơn cả những người Lam Hồ bình thường. Trái ngược với khí chất thanh tao lạnh lùng, người này sở hữu một gương mặt có thể nói là diễm lệ, chỉ là, nét u sầu giữa hai hàng lông mày đã thêm vào vài phần ưu tư, từ đó làm phai nhạt đi vẻ đẹp rực rỡ ấy.

Đừng nói là ở vùng đất hoang, mà ngay cả trong pháo đài, Xích Hạo cũng chưa từng thấy ai đẹp đến nhường này.

“Lĩnh Chủ đại nhân, người của pháo đài Thanh Mộc đến rồi!” Giọng của Lam Mậu Lâm vang lên.

Lam Vân Thanh nhìn Xích Hạo, đôi mắt khẽ sáng lên.

“Cuối cùng Pháo đài Thanh Mộc cũng chịu cử người đến rồi sao?”

Giọng nói trong trẻo và sạch sẽ vô cùng dễ nghe, nhưng… Xích Hạo nghe xong lại thấy tiếng trái tim mình tan vỡ.

Khỉ thật, một mỹ nhân đẹp nhường này sao lại là đàn ông cơ chứ?

Có hợp lý không cơ chứ?!

“Anh là người có dị năng hệ Hỏa?”

Lúc này, Lam Vân Thanh vốn đang tỏ ra vui mừng, sau khi nhìn rõ tình hình của Xích Hạo thì nhanh chóng nhíu mày, trong mắt thậm chí còn thoáng hiện lên vài phần tức giận.

Hắn kiềm chế hỏi: “Ngài còn có đồng bạn nào khác không?”

Nhắc đến đồng bạn, Xích Hạo không khỏi nghĩ đến Lão Tạ, hắn ta mím môi nói: “Không có, chỉ có một mình tôi thôi.”

“Tại sao? Pháo đài không cử chuyên gia thực vật đến sao?”

“Hả? Chuyên gia thực vật nào?”

Xích Hạo hoàn hồn, cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không đúng.

Chỉ là, không đợi hắn ta giải thích, Lam Vân Thanh vốn còn đang kiềm chế, liền nổi giận: “Vậy pháo đài Thanh Mộc cử anh đến đây để làm gì? Để đòi thêm lá Lam Hồ à? Năm trăm chiếc lá Lam Hồ còn chưa đủ sao? Các người đừng có mà tham lam vô độ!”

Năm trăm chiếc lá Lam Hồ gì cơ? Xích Hạo ngơ ngác nhìn hắn.

Lam Mậu Lâm vội vàng kéo Lam Vân Thanh lại, sợ hắn lại nói thêm điều gì đó đắc tội với pháo đài Thanh Mộc.

Lam Vân Thanh hít một hơi thật sâu, vẻ mặt nhanh chóng trở lại bình tĩnh.

Hắn nhìn Xích Hạo, nói nhỏ: “Với tình hình hiện tại của cây Lam Hồ, chúng tôi thật sự không thể lấy ra thêm lá nào nữa.”

“Giống như đã đề cập trước đây, đợi đến khi chữa khỏi cho rừng Lam Hồ, chúng tôi sẽ tăng số lượng giao dịch hàng năm, nhưng tiền đề là, pháo đài phải cử chuyên gia thực vật đến đóng quân tại Lam Hồ Trấn để đối phó với…”

“Không không không, các người hiểu lầm rồi!”

Cuối cùng Xích Hạo cũng hiểu ra, cây Lam Hồ này bị bệnh rồi ư? Vậy đây là lý do khiến khu rừng bị thu hẹp lại à?

Bí mật như thế này không phải là thứ hắn ta có thể nghe!

Hắn ta vội vàng ngắt lời Lam Vân Thanh, nói: “Tôi không phải do pháo đài cử đến!”

“Cái gì? Anh không phải do pháo đài Thanh Mộc cử đến?”

Lam Mậu Lâm, người ban nãy còn đang can ngăn Lĩnh Chủ của mình, giọng nói bỗng trở nên chói tai, người là do anh ta mang đến, nếu xảy ra chuyện gì thì trách nhiệm của anh ta rất lớn.

“Tại sao anh lại mạo danh người của pháo đài Thanh Mộc? Anh là gián điệp của thế lực nào cử đến? Của Xích Phong Trấn à?”

“Đúng rồi, anh tên là Xích Hạo!”

Xích Hạo: “…”

Cái quái gì vậy? Tên là Xích Hạo thì có liên quan đến người của Xích Phong Trấn? Logic gì thế này?

“Tôi có mạo danh đâu!”

Xích Hạo vừa định giải thích cho rõ thì cảm thấy mặt đất sụt xuống.

Hắn ta cúi đầu xuống thì thấy mặt đất vốn bằng phẳng đã biến thành một đầm lầy bùn – Lam Mậu Lâm này tuy có cái tên thuộc hệ thực vật, nhưng lại là người có dị năng hệ Thổ.

Xích Hạo không hề hoảng sợ, chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên, mặt đất liền bùng lên ngọn lửa, đốt khô cả đầm lầy.

Tiếp đó hắn ta dùng sức, rút cả hai chân ra khỏi lòng đất.

Tuy bề ngoài trông có vẻ ung dung, nhưng trong lòng Xích Hạo lại hơi kinh ngạc, vì hắn ta phát hiện ra việc điều động năng lượng hệ Hỏa của mình trở nên cực kỳ khó khăn –

Hình như khu rừng Lam Hồ này có khắc chế tự nhiên đối với những người có dị năng hệ Hỏa!

Lam Mậu Lâm thấy hắn ta dễ dàng thoát khỏi khốn cảnh thì biết rõ mình không phải là đối thủ, bèn vừa tiếp tục tấn công vừa thổi sáo gọi người giúp.

Xích Hạo chỉ cảm thấy đau cả đầu.

Lam Mậu Lâm này cùng lắm chỉ có thực lực cấp ba, ở vùng đất hoang đã là rất mạnh rồi, nhưng đối mặt với cường giả cấp năm như Xích Hạo thì quả thực không đáng kể.

Dù bị khu rừng áp chế, Xích Hạo vẫn có thể hóa giải từng đòn tấn công của anh ta, nhưng điều này vẫn khiến hắn ta vô cùng bực bội.

Mình đến đây để làm ăn, sao tự dưng lại đánh nhau thế này? Mấy người Lam Hồ này có bị điên không vậy? Hoàn toàn không nghe người khác giải thích gì cả!

“Tôi là người của pháo đài Thanh Mộc! Nhưng không phải được cử đến để thực hiện nhiệm vụ ở Lam Hồ Trấn, tôi chỉ đi ngang qua thôi mà!”

“Chỉ cần anh ngừng chống cự để chúng tôi bắt giữ, chúng tôi sẽ tin anh!”

Ngừng chống cự cái quỷ ấy!

Ở vùng đất hoang mà lại giao nộp vũ khí để tự chứng minh bản thân ư? Chỉ có kẻ ngốc mới làm chuyện ngu xuẩn như vậy!

Xích Hạo thật sự sắp phát điên rồi, hắn ta lại không dám dùng chiêu sát thủ, một mặt là vì sẽ tiêu hao rất lớn, mặt khác lại lo lỡ thực sự làm người ta bị thương thì sẽ khó mà giải quyết ổn thỏa được.

Sao mình lại xui xẻo thế này cơ chứ? Sao cái tên Lam Mậu Lâm này không hỏi cho rõ ngay từ đầu đi!

Rất nhanh, bị dồn vào đường cùng, Xích Hạo chuyển tầm mắt sang Lam Vân Thanh đang lùi lại dưới gốc cây. Hết cách rồi, chỉ có thể liều một phen thôi!

Người có dị năng cấp cao không chỉ nâng cao về dị năng mà còn cả về thể chất.

Trong ánh mắt không thể tin nổi của Lam Mậu Lâm và các vệ binh, Xích Hạo trực tiếp dùng sức mạnh cơ bắp để phá vỡ vòng vây, lao thẳng đến trước mặt Lam Vân Thanh.

“Mạo phạm rồi nhé!”

Lam Vân Thanh hoàn toàn không kịp né tránh, đã bị Xích Hạo tóm lấy. Hắn chỉ cảm thấy một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy eo mình, tiếp theo là một bàn tay cứng rắn siết chặt lấy cổ mình.

Lam Vân Thanh bị khống chế cứng ngắc, hắn nghiến răng nghiến lợi, trong mắt tràn ngập hàn ý lạnh lẽo. Hắn bất giác giơ tay lên, nhưng khi liếc nhìn thấy dáng vẻ ủ rũ của cây Lam Hồ bên cạnh, hắn lại có chút chán nản thu lại dị năng của mình.

Là Lĩnh Chủ của Lam Hồ Trấn, năng lực của hắn chính là điều khiển cả khu rừng này.

Bây giờ rừng Lam Hồ đang lâm trọng bệnh, tình hình ngày một nghiêm trọng, hắn thật sự không nỡ điều khiển nó để chiến đấu nữa.

“Anh muốn làm gì?” Hắn bình tĩnh hỏi, cứ như người bị bắt cóc không phải là mình vậy.

Xích Hạo ép hắn vào người mình một chút, nói nhỏ: “Yên tâm, đợi tôi rời khỏi đây an toàn, tôi sẽ thả anh ra.”

Nào là bảo những vệ binh này hạ vũ khí xuống, nào là dùng lời lẽ giải thích để họ tin rằng hắn ta không phải người xấu…

Xích Hạo không chọn làm như vậy.

Hắn ta vẫn chưa ngây thơ đến thế, nguyên tắc đầu tiên khi hành tẩu trên vùng đất hoang chính là bảo toàn tính mạng của mình.

Chỉ là, khi nghĩ đến mục đích ban đầu, hắn ta lại cảm thấy sao mà khó quá! Mình chỉ muốn làm ăn thôi mà, sao lại khó đến thế chứ?!

“Bảo họ ở yên tại chỗ, đừng có đi theo.” Xích Hạo thì thầm. “Chắc anh cũng đã cảm nhận được năng lực của tôi rồi đấy, đừng ép tôi đốt trụi khu rừng này.”

Nghe vậy, hàn ý trong mắt Lam Vân Thanh càng đậm hơn.

Chỉ là, thức thời mới là trang tuấn kiệt, hắn cũng biết năng lực của Xích Hạo quả thực rất mạnh. Người có dị năng hệ Hỏa bình thường mà vào rừng Lam Hồ thì đã sớm tắt lửa rồi.

Xích Hạo không chỉ có thể tạo ra lửa, mà sức mạnh và tốc độ cá nhân cũng vô cùng đáng gờm, đám vệ binh của hắn căn bản không phải là đối thủ.

Cưỡng ép ngăn cản chỉ làm tăng thêm thương vong vô ích, thậm chí còn gây ra tổn hại lớn hơn cho rừng Lam Hồ.

Lam Vân Thanh đành phải mở miệng, bảo Lam Mậu Lâm và những người khác ở yên tại chỗ.

“Yên tâm, đến nơi an toàn tôi sẽ thả anh ra!” Xích Hạo trực tiếp đánh một chưởng vào gáy khiến hắn ngất đi, sau đó vác người lên vai rồi tùy tiện chọn một hướng mà chạy như điên.

Lam Mậu Lâm thấy vậy còn định đuổi theo, kết quả là không tài nào theo kịp tốc độ của hắn ta. Xích Hạo nhanh chóng cắt đuôi được đám truy binh.

Hừ hừ, hắn ta là chiến binh được tuyển chọn qua nhiều vòng trong pháo đài đấy, còn có thể thoát khỏi sự truy đuổi của con hổ biến dị cơ mà.

Mấy tên tôm tép chân mềm này mà muốn đuổi kịp hắn ta ư? Nằm mơ đi!

Nhưng không lâu sau, vẻ đắc ý trên mặt Xích Hạo dần biến mất.

Tình hình gì thế này? Mình chạy bao lâu rồi mà sao vẫn chưa ra khỏi được khu rừng này?

Diện tích của rừng Lam Hồ lớn đến vậy sao?

———-

Hoang Thành, tiệm tạp hóa Bình An.

Đường Vũ An nhìn Xích Hạo cứ loanh quanh mãi trong một phạm vi nhỏ trên bản đồ, không khỏi thắc mắc gãi đầu.

Anh Xích Hạo bị sao thế nhỉ?

Không phải anh ấy đã đến Lam Hồ Trấn rồi à? Sao cả nửa ngày trôi qua mà vẫn chưa thấy thông báo giao dịch nào hiện lên vậy?

Từ lúc Xích Hạo đến Lam Hồ Trấn, Đường Vũ An đã dán mắt vào bản đồ, nên cậu biết trên đường đi không phải Xích Hạo không gặp ai cả.

Hơn nữa, chẳng phải còn có một chấm xanh lá đang đi theo anh ấy sao?

Chỉ là, trạng thái của chấm xanh này có chút kỳ lạ, trên bản đồ nhỏ, họ gần như đang chồng lên nhau.

Chấm sáng màu xanh lam và xanh lá chồng chéo lên nhau, nếu không có ghi chú của Xích Hạo thì thật sự rất khó nhìn ra.

“Hay là liên lạc với anh ấy qua Kho Hàng Tùy Thân thử xem?” Chu Khởi vừa đạp máy may vừa nói.

Anh đang may vỏ chăn bông, định làm xong sẽ mang đến cửa tiệm chi nhánh số 1, những người thuê nhà của họ chắc sẽ rất cần chăn bông.

Đường Vũ An gật đầu.

Chỉ tiếc là cấp nhân viên của Xích Hạo mới chỉ là Level 1, phải đợi đến Level 5 mới có thể sử dụng bảng tin nhắn, nếu không trao đổi trên đó sẽ tiện lợi hơn nhiều.

Cậu lấy giấy bút ra, bắt đầu cân nhắc câu chữ.

Dù sao thì, về mặt lý thuyết, cậu không nên biết tình hình bên Xích Hạo, nên phải hỏi một cách vòng vo.

Sau khi cậu viết xong, Chu Khởi liền đặt nó vào ô số 1 của Kho Hàng Tùy Thân.

Có lẽ là đang bận, hoặc là không nhớ ra để kiểm tra kho, Xích Hạo đã không xem thư của họ ngay lập tức.

“Anh Xích Hạo thật khiến người ta lo lắng.”

Đường Vũ An không nhịn được lẩm bẩm, nhưng họ ở xa như vậy cũng chẳng làm được gì, hơn nữa nhìn vào bảng thông tin của Xích Hạo thì ít nhất trạng thái của anh ấy vẫn ổn.

Cậu lắc đầu, tạm thời dời sự chú ý ra khỏi bản đồ.

Nhờ sự nỗ lực của Tiểu Thảo và Hải Kình, số điểm tích lũy của cậu đã trở lại con số năm nghìn, điều này giúp họ có dư dả để đổi vải bông và bông gòn.

Thành thật mà nói, nếu không phải vì muốn tối đa hóa lợi nhuận, Đường Vũ An thật sự rất muốn dùng thẻ nhân đôi điểm tích lũy luôn.

“Đến lúc đó kết hợp với thẻ thu hút khách hàng, chắc chắn sẽ kiếm được nhiều hơn nữa.”

Mắt Đường Vũ An sáng lên.

Đúng vậy!

Nhiệm vụ hàng tuần yêu cầu sử dụng thẻ thu hút khách hàng một lần, cửa tiệm chi nhánh số 1 thì không dùng được, nhưng tiệm tạp hóa Cự Phong thì không có vấn đề gì.

Cự Phong Trấn có dân số đông như vậy, không biết sử dụng thẻ thu hút khách hàng một lần sẽ tạo ra cảnh tượng hoành tráng đến mức nào, Đường Vũ An chỉ nghĩ thôi đã thấy lòng dâng trào phấn khích.

Cộng thêm thẻ nhân đôi điểm tích lũy nữa, hiệu quả chắc chắn là vô địch luôn!

“Haha, cảm thấy mong chờ ghê!” Đường Vũ An nhồi bông vào vỏ chăn, vui vẻ nói.

Vì sau khi nhồi bông vào chăn còn phải dàn lại cho đều, vậy nên tốc độ của cậu hơi chậm. Chu Khởi cần mẫn đạp máy may, sau khi may xong tám cái vỏ chăn lại quay sang giúp cậu.

Làm xong tám chiếc chăn bông này, họ liền đi qua cổng dịch chuyển đến cửa tiệm chi nhánh số 1, rồi chạy xuống phòng 501.

Ông Lý không có trong phòng, lúc này bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng ồn ào.

Họ chạy đến bên cửa sổ, mở cửa nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy trong sân của cửa tiệm chi nhánh số 1, không biết từ khi nào đã có thêm một cái cây cao hơn ba mét, nó mọc sát bên tường rào, thân cây nghiêng về phía tường.

Trên cây có một người phụ nữ tóc ngắn đứng đó, chính là người có dị năng hệ Mộc hôm qua mới đến thuê phòng – Thiết Mộc Hoa.

Ngoài cô ra, trên đầu tường còn có Kim Quãng và Thụ Căn đứng đó, Hỏa Cầu và ông Lý thì đứng dưới gốc cây, còn ba chú chó thì ngồi xổm ở xa hơn.

Chỉ thấy Kim Quãng không biết đã tóm được thứ gì dưới nước, cả hai tay đều vươn ra ngoài tấm chắn bảo vệ.

May mà trên eo anh ta có buộc một sợi dây leo, Thụ Căn cũng ở bên cạnh ôm lấy anh ta, nên anh ta mới không bị kéo xuống nước, rơi khỏi tường rào.

“Chú Quảng cố lên!” Hỏa Cầu đang cổ vũ cho anh ta.

Dần dần, hai tay của Kim Quãng rời khỏi dòng nước lũ, chỉ thấy anh ta đang nắm chặt một thanh kim loại. Rất nhanh, anh ta nắm thanh kim loại cùng với Thụ Căn nhảy xuống khỏi tường rào, kéo một con cá lớn bị móc câu từ dưới nước lên.

Con cá này sau khi rơi xuống tường vẫn còn sống và quẫy đạp dữ dội, dòng nước phun ra từ miệng nó bắn xuống đất tạo thành một cái hố lớn.

Tất nhiên là vừa rồi ở dưới nước nó không phải là nó không giãy giụa, chỉ là những đòn tấn công của nó đều bị tấm chắn bảo vệ chặn lại.

Mọi người trong sân vội vàng né ra.

Vượng Tài đang ngồi xổm ở xa không khỏi đứng dậy, nhưng chưa kịp ra tay thì một chùm lửa từ tay Hỏa Cầu đã b*n r*.

Ngọn lửa bùng lên thiêu đốt con cá lớn, sợi dây leo quấn quanh lưỡi câu cũng bị cháy theo.

Rất nhanh sau đó, con cá biến dị này đã không còn động tĩnh nữa, lớp vảy bị nướng đến cháy đen, nằm im trên mặt đất.

“Hehe, hôm nay có cá lớn ăn rồi!” Hỏa Cầu phấn khích nói.

Thụ Căn từ dưới đất đứng dậy, xoa mạnh đầu con trai, nhưng khi nhìn thấy ông Lý bên cạnh, ông ta lại cười ngượng ngùng.

Kim Quãng cũng nén đau đứng dậy, nhìn con cá lớn trên đất, rồi lại nhìn ông Lý, mặt dày nói: “Ông Lý, ông xem con cá này có thể đổi cho chúng tôi ở được mấy ngày?”

Nếu như hôm qua bọn họ chỉ vì bất đắc dĩ mới quyết định ở lại, đợi sau trận lụt nhất định sẽ rời đi, thì hôm nay, sau khi chứng kiến sự tồn tại của tấm lá chắn bảo vệ này, bằng mọi giá bọn họ phải ở lại.

Vừa có thể chống lại thiên tai, lại vừa có thể ngăn chặn những sinh vật biến dị đáng sợ, ở vùng đất hoang này còn có thể tìm được nơi nào an toàn hơn ở đây không?

Hoàn toàn là không tồn tại!

Ngay cả trong pháo đài cũng chưa chắc đã có được sự an toàn như vậy.

Vì vậy, dù là trong thời gian lũ lụt hay là sau khi lũ lụt qua đi, bọn họ nhất định phải ở lại!

Nhưng mà, bây giờ tiền thuê nhà cũng là một vấn đề lớn.

Bọn họ mới chỉ trả tiền cho đêm qua, tiền thuê còn lại vẫn phải tiếp tục kiếm.

Thế là, sau khi bàn bạc, mấy người đã nhất trí quyết định hợp tác. Dù sao thì có sự tồn tại của tấm lá chắn bảo vệ, độ an toàn cũng đã được nâng cao rất nhiều, chỉ cần tìm đúng phương pháp, hoàn toàn có thể chung sức hợp tác để bắt được con mồi.

Thế là mới có cảnh tượng mà Đường Vũ An và Chu Khởi nhìn thấy.

Đúng là Kim Quãng có dị năng hệ Kim, nhưng anh ta không thể trực tiếp tạo ra kim loại, mà chỉ có thể điều khiển kim loại có sẵn để biến thành hình dạng mong muốn.

Anh ta đã làm một cái lưỡi câu lớn, dùng côn trùng chạy vào sân làm mồi, lại dùng dây leo do Thiết Mộc Hoa tạo ra làm dây câu, sau đó cùng với Thụ Căn trèo lên tường rào để câu cá.

Thành thật mà nói, quá trình săn bắt này vẫn có phần nguy hiểm. Vừa rồi anh ta suýt chút nữa đã bị kéo xuống nước, may mà có Thụ Căn kịp thời ôm lấy, Thiết Mộc Hoa cũng tạo ra dây leo buộc chặt vào người bọn họ.

“Cháy hết cả rồi.” ông Lý kiểm tra con cá, kén chọn nói.

Hỏa Cầu muốn nói gì đó nhưng đã bị ba mình bịt miệng lại.

Ông Lý không vội đồng ý với bọn họ, mà lấy ra một con dao găm, cắt lấy những phần mà ông cho là có thể dùng được, tổng cộng chia làm bốn phần.

“Được rồi, các người nhận đi.”

Bốn người nhìn nhau, nhưng vẫn nhận lấy một phần, sau đó theo yêu cầu của ông Lý, cầm thịt cá đến tìm ông đăng ký.

Ông Lý cầm một cuốn sổ nhỏ, ghi lại từng người một.

“Hai ngày, không thể nhiều hơn được nữa.”

Những người thuê nhà có thể chấp nhận được con số này, nhưng vấn đề là… có cần thiết phải bắt từng người cầm thịt cá đến nói với ông như vậy không?

Như thế này cũng quá mất thời gian rồi!

Nhưng mà, sau một hồi giao dịch như vậy, bọn họ lại hăng hái đi săn tiếp.

Đường Vũ An hài lòng thu lại tầm mắt, sau đó lại kỳ lạ cúi đầu đếm, cậu nhớ là có năm người thuê nhà mới cơ mà, sao ở đây chỉ có bốn người? Còn một người nữa đâu?

Tác giả có lời muốn nói:

An An: Hôm nay lại là một ngày anh Xích Hạo không bán được hàng 【lắc đầu】