Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng
Chương 128: Thật Khó Để Không Khiến Người Ta Phải Suy Nghĩ
Nghe Tiểu Thảo nói vậy, tim Đường Vũ An không khỏi lộp bộp một tiếng, cô bé… vậy mà cô bé lại đoán trúng được thân phận của cậu luôn ư?
May mà Chu Khởi đã kịp thời phản ứng.
“Em thông minh lắm.” Anh điềm tĩnh nói, “Đúng là bọn anh có liên quan với Thương Nhân Thần Bí.”
Ánh mắt Tiểu Thảo lập tức sáng bừng lên.
“Anh là quản lý chi nhánh của cửa tiệm chi nhánh số 1.” Chu Khởi nói tiếp, “Cháo Đẹp Trai, em còn nhớ anh không?”
“Là anh! Anh là vị tiền bối đó!”
Trước đây trên bảng tin nhắn, cô bé đã từng được “Cháo Đẹp Trai” chỉ điểm nên đương nhiên là vẫn còn nhớ.
Bỗng nhiên cô bé phản ứng lại: “Khoan đã…”
“Anh là quản lý của bọn em à?”
Thạch Đầu đứng bên cạnh cuối cùng cũng bắt kịp nhịp.
Cậu ta vẫn nhớ cả mình và em gái đều là nhân viên của “Tiệm tạp hóa Bình An chi nhánh số 1”, hôm qua em gái cũng đã giải thích cho cậu ta nghe quá trình được tuyển làm nhân viên bán hàng rồi.
“Anh Tiểu Khởi, là anh tuyển bọn em ạ?” Thạch Đầu hỏi.
“Bọn anh đã tiến cử Tiểu Thảo với Thương Nhân Thần Bí, còn em… chắc là nhờ Tiểu Thảo biểu hiện xuất sắc nên mới được Thương Nhân Thần Bí để mắt tới đó.” Chu Khởi đáp.
Nghe vậy, Tiểu Thảo bất giác đỏ bừng mặt.
“Thương Nhân Thần Bí… thật sự có để ý đến em à?” Cô bé có phần kích động.
Chu Khởi mỉm cười: “Việc anh trai em được tuyển dụng chính là minh chứng rõ ràng nhất.”
“Phải đó phải đó.”
Đường Vũ An đứng bên cạnh cũng hùa theo.
Nào ngờ cậu vừa lên tiếng, ánh mắt của Tiểu Thảo lại chuyển sang cậu, cô bé lại hỏi lần nữa: “Vậy… anh thật sự không phải là Thương Nhân Thần Bí à?”
Cô bé cũng nghe ra ngụ ý trong lời của Chu Khởi, nhưng vẫn có chút hoài nghi.
Cô bé còn nhớ trong thông tin tuyển dụng ghi là “Tiệm tạp hóa Bình An”, mà trong tên của Tiểu Thần Y hình như cũng có một chữ “An”…
“Đừng nói như vậy nữa.”
Đường Vũ An đã bình tĩnh lại, cậu mặt không đỏ, tim không đập loạn mà trả lời: “Thương Nhân Thần Bí đối với bọn tôi là một sự tồn tại giống như đấng cứu thế vậy đó, thấy tôi có giống không?”
Tiểu Thảo rất muốn nói là giống.
Ban đầu chính Tiểu Thần Y đã cứu hai anh em cô bé, không chỉ cho bọn họ công cụ mưu sinh, mà còn cho bọn họ ở lại Mỹ Ngọc Quán, đối với cô bé và anh trai thì, cậu chính là đấng cứu thế.
Chưa kể, nếu không có Đường Vũ An thì cô bé đã không thể trở thành nhân viên của Thương Nhân Thần Bí được rồi.
Nhưng nghĩ lại, nếu Tiểu Thần Y thật sự không phải là Thương Nhân Thần Bí, việc mình cứ khăng khăng nói vậy rất có thể sẽ mạo phạm đến vị đại nhân kia, nên Tiểu Thảo đành ngậm miệng lại.
“Xin lỗi, em chỉ đoán bừa thôi.” Cô bé cúi đầu lí nhí.
Thấy cuối cùng cũng qua mặt được, Đường Vũ An thở phào nhẹ nhõm – dù sao thì ban nãy cậu cũng đâu có trực tiếp phủ nhận, vậy nên cũng không tính là nói dối đâu nhỉ?
Học hỏi Chu Khởi lâu ngày, giờ đây cậu cũng dần nắm được “sức hấp dẫn” của nghệ thuật nói chuyện.
“Thôi được rồi.” Đường Vũ An vỗ tay nói, “Vì đã nói rõ ràng với nhau rồi, vậy thì chúng ta nói chuyện cũng tiện hơn nhiều.”
Chu Khởi khẽ gật đầu, anh nhìn Tiểu Thảo và Thạch Đầu, suy nghĩ một lát rồi vẫn lên tiếng dặn dò.
“Sau này gặp người nghi là đồng nghiệp, hai đứa đừng vội nhận nhau, vì không biết phẩm hạnh của đối phương như thế nào, mà mọi người lại còn là quan hệ cạnh tranh, để lộ thân phận rất có thể sẽ mang lại nguy hiểm cho hai đứa.”
Đây cũng là lý do vì sao bọn họ phải khoác lên mình lớp vỏ bọc.
Dù thế nào đi nữa, chuyện Đường Vũ An là Thương Nhân Thần Bí tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài cho người khác biết.
“Anh nói vậy, hai đứa hiểu chứ?” Chu Khởi xác nhận lại một lần nữa.
Thạch Đầu vội bịt miệng mình lại, gật đầu lia lịa, tỏ vẻ mình đã biết.
Tiểu Thảo cũng nói: “Vâng, bọn em đã biết.”
Nếu không phải là Tiểu Thần Y thì cô bé đã chẳng nói toạc ra đâu, dù sao thì sự tàn khốc của thế giới này, hai anh em cô bé cũng đã nếm trải quá nhiều lần rồi.
Chuyện bọn họ sở hữu hệ thống giao dịch, tuyệt đối sẽ không để cho người khác biết.
“Vậy sau này tiệm tạp hóa Cự Phong giao cho hai người nhé.” Đường Vũ An cười tủm tỉm nói.
Như vậy cậu và anh Tiểu Khởi sẽ không cần phải ngày nào cũng chạy đi chạy về nữa, chỉ cần đợi muối bán hết rồi vận chuyển qua là được.
Nghe ra họ có ý định rời đi, Tiểu Thảo không khỏi lo lắng: “Nghe nói Hoang Thành bị lụt lớn, hai người vẫn muốn về ạ?”
“Chuyện này à…”
Đường Vũ An suy nghĩ một lát rồi nói một cách thần bí: “Đợi khi nào hai người được Thương Nhân Thần Bí tin tưởng hơn, hai người sẽ biết được việc bọn tôi đang làm thôi.”
Hiện tại, các chi nhánh chưa thể dịch chuyển thẳng với nhau, mà cần phải trung chuyển qua cửa tiệm chính.
Cửa tiệm chính là nhà của họ, hơn nữa trận pháp dịch chuyển còn đặt ở trên gác xép, đó là không gian riêng tư mà họ không muốn người ngoài đặt chân vào, vì vậy tạm thời sẽ không mở cửa cho nhân viên.
Thêm vào đó, chức năng của trận pháp dịch chuyển quá mức bá đạo, bây giờ vẫn chưa nên để lộ thì hơn.
“Ban ngày hai người bán muối ở đây, tối đến có thể tiếp tục ra Mỹ Ngọc Quán bán canh nóng, rồi cứ ở lại Mỹ Ngọc Quán nhé.”
Chuyện tiệm tạp hóa bị tấn công ban đêm, vệ binh đã báo lại cho Chu Khởi.
“Bọn anh sẽ đi tìm sơn chủ nói chuyện, xin chị ấy hai người để hộ tống hai đứa đi về.”
Ở Mỹ Ngọc Quán thì có thể đảm bảo an toàn, còn bên tiệm tạp hóa Cự Phong thì, ban ngày người qua kẻ lại đông đúc, lại có vệ binh canh giữ, chắc không vấn đề gì, chỉ có đoạn đường đi về là dễ xảy ra sự cố.
“Tạm thời không cần đâu.”
Tiểu Thảo nói: “Lần trước dâng đậu nành, sơn chủ đại nhân đã hứa sẽ cho vệ binh bảo vệ bọn em một tháng, bây giờ vẫn chưa hết hạn đâu ạ.”
Lúc nãy khi họ trở về, cũng có vệ binh đi theo – vì Chu Khởi cũng có vệ binh đi theo bảo vệ, nên anh không nhận ra một trong số đó thực ra là để bảo vệ Tiểu Thảo và Thạch Đầu.
“Ừm, hai đứa tự cân nhắc nhé.” Chu Khởi nói, “Có cần gì cứ nói với bọn anh.”
“Vâng, cảm ơn quản lý!”
Tiểu Thảo và Thạch Đầu đã đổi cách xưng hô với Chu Khởi – dù sao thì họ đúng là có một cửa tiệm ở Cự Phong Trấn, mà bây giờ cô bé và anh trai cũng đã được thuê làm nhân viên bán hàng.
Tiếp theo, Chu Khởi bảo Thạch Đầu mở cửa tiệm tạp hóa, rồi bê bàn và hũ muối ra ngoài.
Sau đó, anh và Đường Vũ An lại tìm một tấm ván gỗ, dùng sơn viết lên đó năm chữ “Tiệm tạp hóa Cự Phong” rồi treo lên trước cửa tiệm.
Tiệm tạp hóa Cự Phong, cứ như vậy mà chính thức khai trương!
Căn nhà này nằm ở ngay ngã rẽ, người qua lại không ít, nhưng vì có vệ binh canh gác xung quanh nên phần lớn chỉ đứng nhìn từ xa.
Tiểu Thảo muốn ra ngoài mời chào khách hàng, Đường Vũ An liền mách cho cô bé một ý.
“Chắc là hai người cũng có quen vài bạn nhỏ nhỉ? Có thể dùng rau dại và nấm này để thuê bọn họ, bảo bọn họ đi quảng cáo và mời khách giúp hai người.”
Thạch Đầu nghe mà thấy xót ruột, còn Tiểu Thảo thì nhận lời ngay tắp lự.
“Vâng, em biết rồi!”
Từ lần thu mua củi và mũ rơm trước đây, cô bé đã cảm nhận được lợi ích của việc thuê người làm việc.
Dù sao thì số thức ăn này không xử lý nhanh cũng sẽ hỏng, vậy thì chi bằng dùng nó để thuê người khác mời chào khách hàng, chuyển hóa thành điểm tích lũy có thể cất giữ được.
Nhưng mà…
“Những thứ đổi được, bọn em thật sự có thể tùy ý xử lý à?” Tiểu Thảo ngập ngừng hỏi.
“Được chứ.”
Chu Khởi thẳng thắn nói: “Với tư cách là quản lý của hai đứa, thành tích của hai đứa càng tốt thì lợi ích anh nhận được càng lớn, có giá trị hơn nhiều so với số hàng hóa đổi được này.”
Đúng vậy, ngoài việc được hưởng 10% hoa hồng điểm tích lũy từ lợi nhuận giao dịch cá nhân hàng tháng, quản lý chi nhánh còn có thể nhận được 3% tổng lợi nhuận tháng của chi nhánh làm thù lao.
Còn về điểm tích lũy nhập hàng thì lại càng nhiều hơn nữa.
Nhưng anh và Đường Vũ An là một thể, lương tháng đối với anh không có nhiều ý nghĩa.
Tiểu Thảo và Thạch Đầu nghe vậy thì mắt sáng lên.
“Lương tháng của bọn em không phải chỉ có 10 điểm tích lũy thôi à?” Cô bé hỏi.
“Tất nhiên là không rồi.” Đường Vũ An lắc đầu, “Còn có 10% điểm thưởng hoa hồng nữa đó.”
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cậu vẫn phải để lại một phần điểm tích lũy để tháng sau trả lương hoa hồng cho nhân viên.
Điểm tích lũy phát cho nhân viên đều được trừ từ số dư của cậu.
Đường Vũ An nghĩ mà thấy cũng hơi đau ví.
Nếu điểm tích lũy của cậu dồi dào, cậu cũng sẽ không keo kiệt, nhưng hiện tại họ có thể nói là đang trong giai đoạn phát triển thần tốc, rất nhiều chỗ cần dùng đến điểm tích lũy.
Vậy nên đợi qua một tháng bảo vệ tân thủ, cứ để Tiểu Thảo và các nhân viên khác tự chọn hình thức phúc lợi.
Là nhận 1 điểm tích lũy cho mỗi giao dịch có lời, hay là đợi đến ngày quyết toán cuối tháng nhận một lần 10% hoa hồng điểm tích lũy, hai lựa chọn này chỉ có thể chọn một.
Đợi sau này cậu giàu có rồi thì có thể thiết lập cho nhân viên được chọn lại mỗi quý hoặc mỗi nửa năm một lần.
Như vậy sẽ nhân văn hơn, mà cậu thì đằng nào cũng không thiệt!
Tiểu Thảo và Thạch Đầu không biết 10% hoa hồng là bao nhiêu, bọn họ đến đếm số còn chưa thạo, phép tính này quá làm khó bọn họ rồi.
Nhưng bọn họ biết, sau khi làm đủ một tháng, bọn họ sẽ nhận được thêm một khoản điểm tích lũy nữa, mà số điểm này nhiều hay ít thì hoàn toàn phụ thuộc vào doanh thu tháng này của bọn họ!
Sau khi biết được chuyện này, hai anh em Thạch Đầu lại càng hăng hái hơn.
Về quy tắc đổi phiếu muối, Đường Vũ An cũng kiên nhẫn dạy cho Tiểu Thảo và Thạch Đầu.
Hiện tại họ chỉ phát hành phiếu muối màu vàng đen trị giá 1 gam muối, một phiếu đổi một muỗng, mỗi lần đổi từ hai muỗng trở lên, đối với hai anh em thì vẫn rất dễ nắm bắt.
“Phiếu muối chỉ là công cụ hỗ trợ giao dịch thôi, không cần ép buộc.”
“Vâng.”
Có Tiểu Thảo và Thạch Đầu lo việc buôn bán, Chu Khởi và Đường Vũ An có thể rảnh tay làm những việc khác.
Họ nhờ vệ binh giúp đỡ, thuê một Năng Lực Giả hệ Thổ đến, xây một căn nhà nhỏ trong sân sau để làm nhà bếp, đồng thời cũng xây luôn bếp lò. Như vậy Tiểu Thảo và Thạch Đầu cũng có thể nấu nước, nấu cơm ngay tại tiệm tạp hóa.
Sau khi tiễn Năng Lực Giả hệ Thổ đi, việc kinh doanh của tiệm tạp hóa Cự Phong cũng bắt đầu đi vào quỹ đạo, trước cửa tiệm đã xếp một hàng dài, toàn là người đến đổi muối.
Hiện tại, số dân trong trấn đổi được muối từ chỗ họ, tính cả những lần trước cũng chỉ khoảng bốn, năm trăm người, so với dân số vài nghìn người của Cự Phong Trấn thì vẫn còn lâu mới đến giới hạn.
Hơn nữa, muối là vật phẩm tiêu hao, họ lại còn giới hạn số lượng mua, nên những người đổi muối trước đây chẳng mấy chốc sẽ quay lại đổi tiếp.
Nhìn việc kinh doanh của tiệm tạp hóa Cự Phong ngày càng phát đạt, số liệu ở trong phần quản lý cũng tăng vùn vụt, Đường Vũ An không khỏi vui mừng.
“Có cần điều Tiểu Thảo và Thạch Đầu về cửa hàng chính không?” Lúc này Chu Khởi hỏi.
Lá chắn bảo vệ của cửa tiệm chi nhánh số 1 đã nâng cấp xong toàn bộ, tạm thời không cần độ hot của cửa tiệm nữa.
Đường Vũ An suy nghĩ một lát rồi kéo Chu Khởi trốn vào trong căn phòng nhỏ ở tầng một, sau đó mở bảng điều khiển ra thao tác.
Cửa tiệm chi nhánh số 2 hiện đang trong trạng thái đóng cửa, lại thêm việc họ là nhân viên của cửa tiệm chi nhánh số 1, nên Tiểu Thảo và Thạch Đầu không thể vào được phạm vi có lá chắn bảo vệ.
Nói cách khác, bọn họ không thể vào tầng hầm của tiệm tạp hóa Cự Phong.
Kiến trúc trên mặt đất của tiệm tạp hóa Cự Phong không an toàn, Đường Vũ An hoàn toàn không yên tâm để hàng hóa ở bên ngoài, như vậy thì chỉ có cách là họ cứ một thời gian lại đến giao hàng.
Điều này có chút phiền phức.
Vậy nên Đường Vũ An cảm thấy, vẫn nên mở cửa tầng hầm cho hai anh em bọn họ.
Chu Khởi nghe suy nghĩ của cậu, không khỏi nói: “Hay là cấp quyền sử dụng Kho Hàng Tùy Thân ô số 2 cho Tiểu Thảo luôn?”
Như vậy, họ có thể thông qua Kho Hàng Tùy Thân để giao hàng cho Tiểu Thảo, còn rau dại và nấm mà cô bé và anh trai giao dịch được cũng có thể cất vào kho để giữ tươi.
Khi họ cần dùng cũng tiện lấy ra.
Đường Vũ An xoa cằm, cảm thấy như vậy cũng được, cậu gật đầu nói: “Vậy đợi hôm nay giao dịch kết thúc, coi như phần thưởng cho nhân viên xuất sắc, rồi cấp quyền cho cô bé luôn.”
Đương nhiên, cuối cùng Đường Vũ An vẫn cấp quyền ra vào lá chắn bảo vệ của cửa tiệm số 2 cho Thạch Đầu và Tiểu Thảo.
Tầng hầm có lá chắn bảo vệ, không chỉ có thể trữ hàng mà khi cần thiết còn có thể trở thành nơi trú ẩn, đảm bảo an toàn cho Tiểu Thảo và Thạch Đầu.
Dù sao thì, đứng trên lập trường của một người bạn hay là một nhân viên xuất sắc gì cũng vậy, Đường Vũ An không muốn mất bọn họ.
“Vậy là em vẫn muốn giữ họ ở lại cửa tiệm chi nhánh số 1 à?” Lúc này, Chu Khởi lại nhắc lại chủ đề trước đó.
“Hì hì, đợi anh lên thêm mấy cấp nữa đã mà.”
Nhờ nỗ lực của Thạch Đầu và Tiểu Thảo, cấp bậc của anh Tiểu Khởi đã thành công thăng lên Level 10, có thể sử dụng kỹ năng đặt đồ từ xa trong phạm vi 8 mét rồi!
Việc lên cấp sau này sẽ ngày càng khó hơn, vậy nên cứ để Tiểu Thảo và Thạch Đầu gánh anh thêm một thời gian nữa, đợi mở khóa được kỹ năng Cách khoảng không lấy đồ rồi tính sau.
Hơn nữa, số liệu bên cửa tiệm chính cũng không hoàn toàn đứng yên –
【Nhân viên “Hải Kình” đã hoàn thành một giao dịch có lời với một khách quen, điểm tích lũy +59, điểm kinh nghiệm +2.】
【Nhân viên “Hải Kình” đã hoàn thành một giao dịch có lời với một khách hàng thân thiết, điểm tích lũy +399, điểm kinh nghiệm +1.】
【Nhân viên “Hải Kình” …】
Nhân viên mới Hải Kình này, dường như cũng không hề thua kém Tiểu Thảo.
Trong tình trạng hoàn toàn không có ai hướng dẫn, Hải Kình và con gái đã tự mò ra quy tắc, mỗi người một ngày có thể thực hiện 3 giao dịch hiệu quả.
Sau đó ông lại ra ngoài giao dịch với người khác, hiện tại đã giao dịch hai lần, lần nào cũng kiếm được không ít điểm tích lũy.
Từ sáng đến giờ, chưa hết một buổi sáng mà Hải Kình đã mang về cho cậu 1015 điểm tích lũy rồi!
Đường Vũ An cảm thấy, lần này mình lại đưa ra một lựa chọn đúng đắn nữa rồi.
Chỉ mong Hải Kình có thể bảo vệ tốt cho mình và con gái, cứ thuận buồm xuôi gió như vậy mãi!
————
Lâm Hải Trấn, thôn Quan Ngư.
Hải Kình ôm một cái hũ rời khỏi căn nhà nhỏ rách nát của mình.
Thôn Quan Ngư nằm trên một sườn đồi phía nam Lâm Hải Trấn, nơi đây quy tụ mười mấy hộ gia đình, khác với những nơi khác, những hộ gia đình này hầu như nhà nào cũng nuôi trẻ nhỏ.
Hệ sinh thái của làng chài ở Lâm Hải Trấn không giống với khu vực trong đất liền.
Sau mười mấy năm kể từ thời Đại thảm họa, biển cả dần ổn định trở lại, không còn động một tí là xảy ra sóng thần và bão tố nữa, bọn họ đã có được một khoảng thời gian để thở.
Trong đại dương có nguồn tài nguyên thực phẩm vô cùng phong phú, chỉ cần dám liều mình ra khơi, bọn họ sẽ không phải lo chết đói.
Chỉ là, đối mặt với đại dương và những loài cá dữ hung ác dưới biển, sức mạnh của con người thực sự quá nhỏ bé, vì vậy họ cần đoàn kết hợp tác, dần dần hình thành nên những ngôi làng quần cư.
Ra khơi đánh cá cần sức trai tráng, vậy nên nhà có con nhỏ, rất ít người bỏ rơi.
Vì thế, trong các làng chài ở Lâm Hải Trấn vẫn còn le lói một tia lửa văn minh, không giống như những vùng đất nghèo nàn, không có sản vật dồi dào, nơi mà ai nấy đều lo cho thân mình, đến cả con cái cũng ít lòng thương xót.
Chỉ là, giữa những tiếng sóng vỗ rì rào, không khí của thôn Quan Ngư lại im lìm, tĩnh mịch, trông vô cùng chết chóc.
Những đứa trẻ gầy trơ xương đứng rải rác khắp thôn, nhìn Hải Kình từ xa, những người già cũng gầy gò không kém ngồi trước cửa nhà dõi theo ông.
Mặc dù lúc lấy gạo lứt ra giao dịch, Hải Kình cũng từng nghĩ liệu có khiến người khác nghi ngờ, rồi đẩy mình và con gái vào nguy hiểm hay không.
Nhưng ông nhanh chóng gạt phăng cái suy nghĩ đó ra khỏi đầu.
Mấy ngày nay ông không ra khơi, chỉ phơi muối ở bờ biển mà vẫn không chết đói, lúc nấu cháo chắc chắn còn có mùi thơm bay ra, chẳng lẽ không gây nghi ngờ sao?
Điều này rõ ràng là không thể.
Vậy nên dù có nghi ngờ thì đã sao?
Cùng lắm thì dân làng cũng chỉ bàn tán, đoán rằng ông đã qua mặt được đám quản lý, tìm được cách liên lạc với thương nhân muối từ bên ngoài mà thôi.
Mọi người vẫn đang quan sát.
Nếu ông cứ ăn một mình, có lẽ sẽ thật sự rước lấy sự ghen ghét, nhưng khi ông lấy thức ăn ra giao dịch thì lại khác.
Dù sao thì với tư cách là một trong số ít trai tráng còn lại trong làng, Hải Kình cũng là đối tượng mà không ít người già trẻ nhỏ trông cậy.
Đúng vậy, ra khơi đánh cá là một việc có rủi ro cực cao.
Làng của họ khá xui xẻo, năm nay đã liên tiếp mất đi năm, sáu người trai tráng, họ đều là trụ cột trong nhà, những gia đình mất đi trụ cột giống như trời sập vậy.
Thôn Quan Ngư vốn dĩ cũng tạm ổn, bỗng chốc trở nên suy tàn, mất đi quá nửa sức sống.
Nếu không phải Hải Lam nhận được thuốc quý từ Thương Nhân Thần Bí, thì giờ đây Hải Kình cũng đã chết vì cảm sốt rồi.
Nhìn ngôi làng mình lớn lên từ nhỏ rơi vào tình cảnh này, trong lòng Hải Kình vô cùng đau xót.
May thay, nhờ có Hải Lam, cô con gái yêu quý của ông, giờ đây ông đã có được một cơ hội quý giá, đủ để thay đổi vận mệnh của tất cả.
Hải Kình ôm hũ gốm vào một nhà.
“Hải Lãng, nhà cậu còn cá không?”
“Còn mấy con.”
“Cậu còn muốn loại gạo lứt lần trước không?”
Sau khi đổi cá ở nhà Hải Lãng, Hải Kình lại vào nhà một người khác có quan hệ thân thiết hơn, dùng nửa số gạo lứt còn lại trong hũ gốm đổi lấy nửa hũ muối.
Ở những nơi khác, muối quý giá trăm bề, nhưng ở đây lại rẻ mạt như vậy đó.
Hải Kình thầm cười khổ trong lòng, rồi cứ thế xách một con cá, trong lòng ôm nửa hũ muối, nghênh ngang đi về nhà.
2 điểm tích lũy đổi lấy gạo lứt, sau khi giao dịch kết thúc lại nhận về 2 điểm tích lũy, mà trong tay ông đã có thêm cá và muối.
Trên khuôn mặt của Hải Kình vốn luôn tê dại và mệt mỏi, nay rõ ràng đã có thêm chút sinh khí.
Ông đặt nửa hũ muối xuống, rồi bắt đầu xử lý con cá, cô bé Hải Lam đứng bên cạnh nhìn, hai mắt sáng long lanh, mang theo vẻ mong chờ và ngưỡng mộ.
“Hải Lam, trưa nay ăn cá nướng nhé?”
“Vâng!”
Cha không cần ra ngoài mạo hiểm mà vẫn có cá ăn, đối với cô bé Hải Lam mà nói, thật sự không có gì vui hơn thế nữa.
Hải Kình trìu mến xoa đầu cô bé.
Khi ông vừa nướng xong cá, cửa nhà liền có tiếng gõ.
Hải Kình không hề ngạc nhiên, ông gỡ thịt cá nướng cho vào bát, đưa cho con gái ăn, rồi mới cầm vũ khí ra ngoài.
Trước cửa nhà ông, chẳng biết từ lúc nào đã có năm, sáu người già và những góa phụ mất chồng đứng đó, ai nấy đều ôm một hũ muối.
“Hải Kình à…”
Ông lão đi đầu ngập ngừng lên tiếng, “Bọn tôi muốn đổi chút đồ ăn với cậu, đám trẻ trong nhà tôi đã đói mấy ngày rồi…”
Hải Kình nhìn bọn họ, nhìn thấy ánh mắt khi thì mong chờ, khi thì cầu xin của bọn họ, ông đã hạ vũ khí trong tay xuống.
“Được.” Hải Kình gật đầu, “Lúc tôi bị bệnh trước đây, cũng nhờ mọi người quan tâm chăm sóc cho Hải Lam.”
Khi vẻ vui mừng hiện lên trên mặt những người già, Hải Kình liền chuyển chủ đề: “Nhưng sau này mọi người phải đi phơi muối cùng tôi.”
“Chỗ muối này không được à?”
“Không đạt yêu cầu cho lắm.”
Những người bên ngoài không khỏi nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vẻ vui mừng, từ câu trả lời của Hải Kình, xem ra ông thật sự đã tìm được chỗ bán muối rồi!
Bất kể là Hải Kình bán muối bằng cách nào, chỉ cần ông chịu dẫn dắt bọn họ, chịu cho bọn họ và con cái bọn họ một con đường sống, bọn họ sẽ bằng lòng làm theo!
“Được được, chúng tôi đi với cậu.” Những người già gật đầu lia lịa.
Bọn họ cũng không phải già đến mức không làm được việc, chỉ là không thể ra khơi thôi, chứ việc gánh nước phơi muối ở bờ biển thì vẫn không thành vấn đề.
Sau khi mất đi trụ cột trong nhà, bọn họ đã dựa vào việc đi bắt hải sản ven bờ để sống sót qua ngày.
Hải Kình bèn vào nhà, dùng 6 điểm tích lũy đổi lấy 600 gam gạo lứt.
100 gam gạo lứt đổi nửa hũ muối, vì là những người già này tìm đến nhờ vả, nên bọn họ đều rất nghe lời, dù ông có chia làm ba lần trao đổi, bọn họ cũng không nói gì.
Thế là sau một loạt giao dịch, trừ đi 6 điểm tích lũy chi phí, ông còn thu về 3 hũ muối biển, 18 điểm tích lũy và 18 điểm kinh nghiệm dành cho nhân viên.
Cộng với 5 điểm kinh nghiệm trước đó, chỉ trong một buổi sáng, cấp bậc của ông đã lên tới Level 1 (13/20).
Sau khi lên Level 1, Thương Nhân Thần Bí lại mở khóa cho ông một món hàng mới – bột tiêu, 1 điểm tích lũy có thể đổi được 1 gram.
Hải Kình không biết bột tiêu là gì, nhưng điều đó không ngăn được tâm trạng kích động của ông.
Ông nhìn 18 điểm tích lũy vừa tăng thêm, vì cảm xúc đang trào dâng trong lòng mà hai tay cũng khẽ run lên nhè nhẹ.
Nếu cứ giao dịch theo cách này, dù ông chỉ thu mua muối của dân làng mỗi ngày cũng có thể nuôi sống được bản thân mình và con gái, thậm chí là cả làng.
Nhưng mà, ông vẫn phải đi phơi muối để nâng cao chất lượng, để con gái có thể giao dịch số muối này cho Thương Nhân Thần Bí trong mơ.
Hải Kình không dám quên ơn huệ của Thương Nhân Thần Bí, cũng như không quên những món đồ tốt mà con gái đổi được từ ngài ấy.
Không chỉ là thức ăn, mà còn có chăn len và chăn lông vũ.
Những vật phẩm giữ ấm tốt như vậy, mỗi nhà trong làng đều cần, nếu có thể giao dịch thêm vài chiếc, sẽ bớt đi vài người già, trẻ nhỏ bị chết cóng.
Thôn làng của bọn họ không thể có thêm người chết được nữa.
Sau khi Hải Kình lấy thức ăn quý giá ra giao dịch với những người già đó, những dân làng khác đang trốn ở xa lén lút quan sát cũng dần dần giải tán.
Từ hôm nay, hình như làng của bọn họ đã có thêm một chút hy vọng rồi.
———-
【Nhân viên “Hải Kình” đã thực hiện một giao dịch có lời với một khách hàng thân thiết, điểm tích lũy +40, điểm kinh nghiệm +1.】
Đường Vũ An nhìn thông báo tin nhắn lướt qua trong nháy mắt mà không khỏi kinh ngạc.
Cậu biết Hải Kình sẽ thể hiện tốt, nhưng không ngờ lại tốt đến thế!
Đợt này, Hải Kình đã giao dịch tổng cộng 18 lần, mang về cho cậu 36 điểm kinh nghiệm và hơn 750 điểm tích lũy.
Cộng với những lần trước, đã gần 1800 điểm rồi, còn nhiều hơn cả số điểm mà Tiểu Thảo và Thạch Đầu kiếm được từ việc bán muối ở chợ vào buổi sáng nữa.
Đường Vũ An vui vẻ chia sẻ tin tốt này với Chu Khởi.
“Cha của Hải Lam giỏi thật đó!”
Nhắc đến chuyện này, Đường Vũ An lại không nhịn được mà nghĩ đến Xích Hạo, rõ ràng là nhân viên đầu tiên được tuyển sau anh Tiểu Khởi, thế nhưng…
【Tiểu Thảo: Level 8 (57/160).】
【Thạch Đầu: Level 4 (1/50).】
【Lý Trường Thanh: Level 3 (5/40).】
【Hải Kình: Level 1 (13/20).】
【Xích Hạo: Level 1 (2/20).】
Nhìn vào cột số liệu này, thật khó để không khiến người ta phải suy nghĩ gì mà
Nhưng Đường Vũ An liếc qua bản đồ, lại bất ngờ phát hiện – không biết từ lúc nào mà Xích Hạo đã đến được Lam Hồ Trấn rồi.
Tác giả có lời muốn nói:
Xích Hạo: Chết tiệt! Xem tôi đuổi kịp thế nào đây!