Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 46

Chương 46: Đồng tử đôi

Dạ Ma?

Con vẹt nhà tôi lúc nào tức giận cũng chửi người khác là tên ngốc sao bỗng nhiên lại trở thành Dạ Ma?

Con vẹt đậu trên cao, nuốt chửng con rắn màu trắng chỉ trong vài cái chớp mắt, sau đó vỗ cánh phành phạch, để lại một câu "đồ ngốc" rồi bay vào lồng, vùi đầu vào cánh, bắt đầu ngủ say.

Con rắn... Bị nuốt chửng rồi?

Tôi ngơ ngác đứng sững người tài chỗ.

Đó là nguyên thần của tà cốt đạo nhân mà!

Chuyện này kết thúc như vậy sao?

Tôi lảo đảo đứng dậy đi vào nhà tắm, rửa mặt xong, nhìn vào gương, tôi thấy mình không ổn lắm. Nhất là đôi mắt trông như chưa tỉnh táo hẳn, còn có một cảm giác xa lạ khó tả. Thế nên tôi áp sát vào gương để nhìn kỹ hơn.

Ngay dưới mí mắt, tôi phát hiện có một bóng mờ màu vàng nhạt.

Nhớ lại chuyện từng bị chẩn đoán "có thai", tôi vội kéo mí mắt lên để xem.

Không nhìn rõ, tôi đành dùng điện thoại quay lại. Khi xem video, tôi không khỏi choáng váng.

Sao lại có thêm một đồng tử?

Mắt bên kia cũng tương tự.

Do nó nằm sâu dưới mí mắt, nếu không kéo mạnh ra thì không thể phát hiện được.

Đặc biệt là khi đồng tử còn có một nửa nằm trong nhãn cầu.

Đồng tử đôi?

Theo truyền thuyết, Hạng Vũ, Thương Hiệt (*) đều có đồng tử đôi, ngoài ra còn có một người nữ là đạo nhân Hoàng Thường đời Tống.

(*) Thương Hiệt được biết đến với tên gọi thánh tổ của chữ Hán. Ông đã sáng tạo ra các ký tự, mở đầu cho văn hóa chữ viết ở Trung Hoa. Tương truyền, Thương Hiệt tạo ra chữ bằng cách quan sát chuyển động các vì sao bằng "bốn con mắt" của mình. Hầu hết các bức tượng Thương Hiệt còn lại ngày nay đều thể hiện rõ hình ảnh đồng tử đôi trên khuôn mặt.

Tôi tự thấy mình chẳng có bản lĩnh gì, không xứng với đặc điểm giống thánh nhân.

Từ sau khi gặp Vương Bảo Bảo, tôi luôn cảm thấy cô ta khắc mình, không "có thai" thì mắt lại gặp vấn đề.

Giải quyết xong mấy chuyện này, tôi chẳng còn tâm trạng ngủ nữa.

Trong lúc xử lý Trường Sinh Hung Quan, tôi phát hiện trong quan tài khắc đầy phù văn, ngoài ra còn có một số ghi chép kỳ lạ về thuật mà tôi chưa từng nghe đến như cách hấp thụ tinh khí Thái Âm để tăng pháp lực, cách lợi dụng sinh khí để tẩy rửa nghiệp lực của bản thân...

Để tìm hiểu rõ nội dung trên đó, tôi chẻ đôi Trường Sinh Hung Quan, rồi đóng tất cả các tấm ván lên tường. Chữ viết trên đó lộn xộn, cầng phải sắp xếp lại.

Còn di hài của tà cốt đạo nhân, tôi cho vào một cái lọ.

Sáng hôm sau, tôi gọi điện cho một người bạn mở cửa hàng đồ thờ cúng, bảo cậu ta đến thu mua.

Chủ cửa hàng đồ thờ tên Vương Lão Ngũ, cậu ta không chỉ kiếm tiền từ việc bán tượng Phật, mà còn nhận dựng bàn thờ Phật, mỗi cái ít nhất 3.000 NDT. Năm ngoái, Vương Lão Ngũ hợp tác với một người bạn Thái Lan, bắt đầu kinh doanh bùa chú. Bất kể là hàng nhập khẩu hay nội địa, chỉ cần liên quan đến thần thánh quỷ quái, cậu ta đều làm.

Chi phí sản xuất bùa Thái Lan không cao, nhưng bán ra lại rất đắt.

Vương Lão Ngũ có đầu óc kinh doanh, cậu ta liên hệ với các Xuất Mã Tiên ở Đông Bắc, hòa thượng, đạo sĩ, làm ra các loại "bùa" địa phương như bùa tiên gia, bùa thần Phật, bùa quỷ tiên...

Lâu dần, việc kinh doanh được mở rộng. Bình thường tôi có thu được mấy thứ kỳ lạ cũng bán cho cậu ta.

Vương Lão Ngũ ăn mặc sành điệu, xách cặp da, áo sơ mi hoa, trước ngực đeo một tượng thần kỳ lạ mà tôi chưa từng thấy.

"Lão Trương, chúng ta tâm đầu ý hợp thật đấy. Tôi còn đang định hỏi cậu có hàng mới không, ai ngờ đúng lúc nhận được điện thoại của cậu."

Tôi đưa cái lọ cho Vương Lão Ngũ, nói: "Bên trong là bùn xác của một đạo sĩ tu luyện thất bại ba trăm năm trước, tôi đã kiểm tra rồi, vẫn còn chút pháp lực. Về nhà đừng pha nhiều quá, làm tượng hay bùa đều được. Giá chót 20.000 NDT."

"Ái chà, thế thì cảm ơn cậu, dạo này tôi còn đang lo không có nguyên liệu tốt đây."

Vương Lão Ngũ chuyển khoản, giao dịch coi như hoàn thành.

Tà vật nguy hiểm ở chỗ thuộc tính và năng lượng của nó, giống như cục pin, nếu không dùng, pin chỉ là pin, nhưng nếu dùng trong đồ chơi, nó sẽ tạo ra năng lượng.

Vương Lão Ngũ sẽ tìm chuyên gia xử lý, biến di hài của tà cốt đạo nhân thành bùa chú rồi bán lại.

Cậu ta lấy ra 10.000 NDT, đưa cho tôi: "Mấy hôm trước nghe nói cậu sắp kết hôn, tôi gửi tiền mừng trước, hôm đó nếu tôi có đi công tác, cậu đừng trách nhé."

Tôi trò chuyện vài câu với Vương Lão Ngũ rồi tiễn cậu ta đi.

Sau đó, tôi liên lạc với Lộc béo thì biết Triệu Quỷ Tử bị tai biến, nửa đêm phải nhập viện. Thế nên hôm đó cậu ta mới đi trước, hôm nay vẫn còn loay hoay trong bệnh viện, chưa kịp báo với tôi.

Triệu Quỷ Tử đã qua cơn nguy hiểm, nhưng do bị nặng, hai tay bị liệt, giờ nói chuyện ú ớ, không hiểu nói gì.

Tôi không khỏi nghi ngờ. Triệu Quỷ Tử và ông nội tôi cùng đẳng cấp, sao lại bị tai biến được?

Tôi bảo Lộc béo cứ yên tâm ở nhà chăm sóc ông mình, việc đám cưới tự tôi chuẩn bị.

Trong lúc đi tìm nhà hàng, tôi tranh thủ vào bệnh viện khám, kết quả bác sĩ lại bảo lấy máu xét nghiệm, cả nước tiểu nữa. Tôi hỏi họ khám mắt mà cũng cần xét nghiệm nước tiểu hả?

Bác sĩ nói đây là trách nhiệm với sức khỏe, phải loại trừ mọi khả năng.

Tôi tức giận, không khám tiếp nữa.

Rời khỏi bệnh viện, tôi liên lạc với Hồ Quốc Đống, biết được tình hình sức khỏe của ông ta bây giờ rất tốt, không còn vấn đề gì.

Dạo này tôi cứ có cảm giác lão già đó đang cố tình tránh mặt tôi.

Nhưng không sao, tôi đã có kế hoạch riêng.

Lần này tiếp cận Hồ Quốc Đống là vì con hồ ly trên người ông ta.

Thương nhân theo đuổi lợi ích, tôi mở tiệm cầm đồ, xưa nay người kinh doanh tiệm cầm đồ ai lại có lương tâm? Người có lương tâm sao có thể mở tiệm cầm đồ?

Nói chung là tôi chỉ thừa nhận mình tốt hơn mấy ông chủ khác một chút.

Tôi bắt tay vào chuẩn bị một số pháp khí cần dùng, đa số trong tiệm có sẵn, cái gì không có thì tự đi tìm.

Địa điểm tổ chức đám cưới tôi chọn là ở ngoại ô nhà tổ, xung quanh đã di dời hết, chỉ còn vài hộ dân, thuận tiện để bố trí thiên la địa võng bắt hồ tiên, cũng như tránh bảy mươi hai kiếp nạn.

Về nguồn gốc của thiên la địa võng, tham khảo Tây Du Ký phần Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung, Tôn Ngộ Không nhào lộn một cái, thiên binh thiên tướng ở trên đánh chiêng, tiếng chiêng vang lên hóa thành tia chớp, khống chế Tôn Ngộ Không, đó chính là thiên la. Thấy không bay được, Tôn Ngộ Không chạy xuống đất, dưới đất lại có địa võng, phong tỏa tất cả con đường.

Thiên la địa võng cục là dựa vào khí phong thủy, chuyên dùng để bắt yêu và tiên.

Trong Nguyên Cát Đường có năm tượng thiên binh đã chạm khắc, phân bố năm hướng, địa võng thì chọn giếng cổ để sử dụng.

Đến ba ngày trước đám cưới, tôi đến nhà Hồ Quốc Đống, ông ta không muốn tổ chức lớn vì chuyện của Hồ Nhụy gia đình không muốn công khai.

Tôi cũng hiểu, chuyện này không quan trọng.

Xã hội hiện đại, tôi cũng ghét kiểu hôn nhân sắp đặt.

Nhưng ông nội đã nói Hồ Nhụy là Hắc Long Nữ, kết hôn với cô ấy tôi mới tránh được kẻ giết cha mình.

Tôi đã suy nghĩ kỹ về vấn đề này, tại sao tôi phải trốn?

Ông nội có nhà mà không thể về, thù giết cha không đội trời chung. Cho dù chạy trốn, tôi cũng muốn biết rõ cha mình chết thế nào.

Vì vậy, đám cưới này chỉ có tôi và Hồ Nhụy, không người thân, không khách mời, cũng không có lời chúc phúc từ gia đình.

Ông nội để lại bức thư trong bình, bảo tôi giữ hôn nhân trong bảy mươi hai ngày.

Để đảm bảo an toàn, tôi mang theo tất cả bảo vật dưới đáy tủ của tiệm cầm đồ.

Quan trọng là con vẹt già cũng đi cùng tôi về quê.