Chương 45: Đoạt xá
Tôi nổi hết da gà.
Thời không trong kỳ môn tồn tại ngoài thế giới ba chiều.
Tất cả mọi chuyện dù đã xảy ra, nhưng không có nghĩa là biến mất. Giống như ký ức của một người như con chip lưu trữ tất cả những gì đã xảy ra trong quá khứ, tự nhiên chính là một cơ sở dữ liệu lưu trữ tất cả thông tin trong trời đất, những thông tin này luôn tồn tại trong "khí".
Tôi nhìn tà cốt đạo nhân, vô thức hỏi: "Ông nhìn thấy tôi?"
Ở khoảng cách gần, trông tà cốt đạo nhân như một xác ướp.
Tà cốt đạo nhân nói: "Khi Trường Sinh Hung Quan xuất hiện, sẽ có một người lại nhìn thấy tôi. Bất kể cậu là ai, ta luôn chờ đợi cậu, và cậu chắc cũng đang chờ ta."
Lời ông ta nói khiến tôi nhận ra rằng người tu đạo sau khi tu thành thần thông đều sẽ có cảm ứng về tương lai.
Trước mắt tôi chính là những lời cuối cùng mà tà cốt đạo nhân để lại trước khi chết.
"Ta là Vương Linh Chiến, ba tuổi thông hiểu kinh văn, chín tuổi bái sư nhập đạo. Sư tôn nói ta là chuyển thế của Ngũ Bách Linh Quan, cuộc đời vừa thiện vừa ác. Nếu làm việc thiện, ta có thể bái tiên quan, nếu làm việc ác, ta có thể vào tu la. Ta quá kiêu ngạo, đấu pháp khắp nơi, phong ma trừ yêu, làm việc không chút lưu tình, tự cho rằng thiện là thiện, ác là ác, người là người, yêu là yêu! Cả đời ta đánh ma, trảm yêu, trừ tà, giết sạch quỷ quái, chưa từng cúi đầu lần nào. Kết quả ta lại thất bại trước d*c v*ng, trước tâm ma của mình. Ta thậm chí đã g**t ch*t người ta yêu nhất! Nó như ma quỷ ám ảnh ta, ngày nào cũng xuất hiện trước mặt ta. Ta trở nên điên cuồng, bạo ngược, cho đến khi tam hồn thất thủ, đan nguyên không vững, dần trở nên hình dáng của bây giờ. Lục đạo luân hồi (*) vốn là cái bẫy của trời, trên có thiên la, dưới có địa võng. Vô số lần ta muốn thoát khỏi nhưng đều kết thúc bằng thất bại. Ta ở đây ngộ đạo bảy năm, phong ấn tất cả điều mình học trong quan tài. Nếu cậu có thể lấy đi thì nó thuộc về cậu, nhờ cậu thay ta phá thiên la địa võng."
(*) Lục đạo luân hồi là sáu nơi của chúng sinh trong vòng luân hồi gồm cõi trời, cõi người, cõi thần (cõi Atula), cõi súc sinh, cõi quỷ đói và cõi địa ngục.
Vừa dứt lời, tà cốt đạo nhân liền kết ấn xung quanh Trường Sinh Hung Quan. Động tác tay của ông ta rất kỳ lạ, vừa có chỉ pháp của Đạo gia, vừa có hoa ấn của Mật Tông, bằng tốc độ cực nhanh viết phù lục lên bề mặt quan tài.
Tôi khắc sâu tất cả trong đầu, nhìn thân xác tà cốt đạo nhân dần hòa làm một với quan tài.
Người bình thường không thể phát hiện sự tồn tại của "khí", mà tất cả thông tin thực ra đều được lưu trữ trong "khí".
Kỳ môn mà tôi sử dụng chỉ là một trong những phương pháp tìm ra manh mối từ vô số mảnh thông tin của tự nhiên. Bởi vậy, mượn Đại đô thiên tinh đẩu trận làm trận nhãn, phá vỡ thời không, nhìn thấy tà cốt đạo nhân thực ra là đối phương đã chờ sẵn.
Thôi Kiện từng nói Trường Sinh Hung Quan là phong ấn ác niệm của bản thân, đó là thứ gây hại cho con người.
Nhìn vào ánh sáng b*n r* từ mắt của tà đạo cốt nhân, tôi như dùng mắt thường nhìn thẳng vào mặt trời, bị ánh sáng làm chói mắt không thể mở mắt.
Bát môn bắt đầu quay mất kiểm soát, ý thức của tôi và tà đạo cốt nhân quấn lấy nhau, khoảnh khắc ấy tôi thậm chí không phân biệt được hư thực.
Hậu quả đáng sợ nhất của kỳ môn độn giáp đã xuất hiện!
Tôi nhập cục được, nhưng bị lưu lại bởi niệm lực cực mạnh của tà cốt đạo nhân.
Một khi không tìm được vị trí của mình, hậu quả sẽ đáng sợ hơn cả chết.
Tôi cắn răng chịu đựng cảm giác não bộ như bị xé toạc, vội niệm chân ngôn quyết, hét lớn: "Giai!"
Chín từ nuốt một từ, đợi đến khi nói ra từ thứ chín, não bộ "oành", tôi thậm chí nghe thấy tiếng sóng vỗ. Khoảnh khắc ấy cảm giác nghẹt thở ập đến, tôi thành công thoát ra.
Từ trong cục tỉnh lại, trời bên ngoài đã tối đen.
Người tôi ướt đẫm mồ hôi.
Không biết Lộc béo đã đi đâu, tôi gọi mấy tiếng mà chẳng thấy cậu ta trả lời.
Bây giờ là 1:30 sáng.
Sau khi thoát khỏi kỳ môn, để rửa sạch tà khí còn sót lại trên người, tôi đốt hai ngọn nến, rắc muối gạo lên toàn thân, nhìn vào khe hở giữa hai ngọn nến, cảm nhận muối gạo trên người dần hóa khí.
Lúc này mới được xem là thoát khỏi thời không hỗn tạp của tà cốt đạo nhân.
Tôi bật tất cả đèn trong phòng, ngồi xếp bằng nhập định, nhớ lại tất cả thông tin đã thấy trong quỷ vực kỳ môn, viết ra từng chữ.
Đến khi trời sáng, tôi cuối cùng cũng đủ tự tin để thử mở quan tài.
Đầu tiên, tôi theo ấn pháp mà tà cốt đạo nhân để lại, phá vỡ phong ấn trên quan tài, sau đó tìm cái xà beng, bẩy từng chút khe hở của nó.
Nắp quan tài vừa hở, thi thể của tà cốt bắt đầu mềm nhũn.
Ông ta lắc lư, từ từ hóa thành một vũng bùn nhão.
Sau khi dọn sạch bùn, tôi bẩy toàn bộ nắp quan tài ra, bên trong có một mảnh xương sườn lớn hơn ngón tay giữa một chút. Xương sườn được buộc cùng với phù chú bằng sợi dây màu đen, vừa mới tháo dây ra, xương sườn đột nhiên như sống dậy, bay thẳng về phía tôi.
Tôi theo phản xạ lùi lại nhưng vẫn quá chậm.
Cánh tay nhói lên.
Lúc này tôi mới phát hiện đây đâu phải xương sườn, mà là một con rắn trắng dài bằng ngón tay giữa. Con rắn cắn tôi xong, không bỏ chạy mà đứng gần đó nhìn tôi chằm chằm.
Khi tôi và con rắn trắng nhìn nhau, ánh mắt của nó khiến tôi cảm thấy thân thuộc, ý thức bắt đầu mơ hồ.
Tôi bỗng dưng nhớ đến lần đầu tiên nhìn thấy tà cốt đạo nhân.
Ông ta cố ý đây mà!
Tôi không ngờ tà cốt đạo nhân lại âm hiểm đến vậy, chết rồi vẫn không buông tha một lần.
Trong lúc mơ màng, tôi thấy con rắn trắng từ từ đứng thẳng dậy, nó biến thành một bóng người, lảo đảo bước về phía tôi.
Tôi có thể cảm nhận được sự phấn khích trong cái bóng đó, nhất là khi nó lại gần, cơ thể tôi bắt đầu tê dại, ngứa ngáy như có thứ gì đó muốn chui vào người.
Tôi lập tức nghĩ đến hai từ "đoạt xá"!
Tà cốt đạo nhân phong ấn toàn bộ sức mạnh của mình trong quan tài chính là để đợi một ngày nào đó, có người mở quan tài, ông ta sẽ lập tức đoạt xá.
Tôi loáng thoáng nhìn thấy một khuôn mặt già nua khô héo, tôi cố gắng giãy giụa nhưng chẳng có sức phản kháng nào như một cô gái yếu ớt.
Nhưng trong lúc nguy cấp, một chuyện đã xảy ra khiến tôi vô cùng kinh ngạc.
Một bóng đen từ trên trời rơi xuống khiến sắc mặt tà cốt đạo nhân thay đổi.
Ông ta muốn chạy nhưng không chạy thoát được.
"Không thể nào. Dạ Ma, thế mà là Dạ Ma, tha cho ta đi..."
Tiếng hét dần biến mất, khi tôi lấy lại ý thức, khôi phục tầm nhìn, tôi thấy con vẹt nhà mình đang ngậm con rắn trắng kia!