Chương 44: Cuối cùng cũng chờ được cậu
Trông Thôi Kiện có vẻ xấu hổ, hắn nhìn 20.000 NDT, lặng lẽ lấy nửa bao thuốc còn lại của tôi, nói: "Hai ông chủ à, tôi không biết các cậu thu thứ này ở đâu, tà vật này không phải tà vật bình thường. Trong quan tài này chứa đựng nghiệp lực cả đời của một đạo nhân đấy. Tôi lấy ví dụ cho các cậu nghe, một đạo nhân là tên lừa đảo, kéo quần lên là trở thành tiên, để lại đống hỗn độn, ai mở ra thì đống hỗn độn thuộc về người đó. Nói thật, nếu là các cậu, các cậu có đồng ý không?"
Thôi Kiện lại nhìn khắp phòng, thở dài: "Trong giang hồ, điều quan trọng nhất là kiếm tiền một cách ổn định, không cần phải liều mạng. Hơn nữa cái quan tài này trông đã nhiều năm, ngoài việc là một thứ tai họa thì nó chẳng có giá trị gì cả. Tôi cảm thấy đạo nhân kia chỉ đang tìm người tiếp quản mà thôi. Nếu hai cậu có hứng thì tự làm đi, tôi không dính dáng nữa."
Nghe Thôi Kiện nói, tôi cuối cùng cũng hiểu đầu đuôi câu chuyện. Người tu hành chú trọng tự ngộ nội tâm để đạt đến sự viên mãn, hòa nhập bản thân vào hư vô.
Chỉ cần còn d*c v*ng, người đó sẽ bị nó trói buộc.
"Dục" chính là ý niệm sinh ra từ lòng tham.
Nó như xiềng xích vậy, d*c v*ng càng lớn, xiềng xích càng siết chặt.
Tà cốt đạo nhân tinh thông tu hành nên đã phong ấn d*c v*ng của mình vào pháp khí, nhưng có lẽ đã xảy ra sai sót nào đó.
Bởi nếu thực sự thành tiên, thì di hài của tà cốt đạo nhân sẽ không còn xương cốt. Đạo gia vũ hóa không phải là mọc lông vũ, mà là toàn bộ xương cốt tiêu tan, chỉ còn lại lớp da, gọi là "lột xác", ngụ ý phá kén hóa bướm, tu thành dương thần, nhất niệm có thể đi ngàn dặm, giống như pháp thân của Khâu Xứ Cơ (*) để lại.
(*) Khâu Xứ Cơ (丘处机) sinh 10/2/1148, mất 21/8/1227, đạo hiệu là Trường Xuân Tử, là đạo sĩ thời kỳ giao thời giữa nhà Kim và nhà Nguyên
Thôi Kiện khuyên chúng tôi tốt nhất nên tìm một chỗ chôn cái quan tài này đi.
"À đúng rồi ông chủ Trương."
"Cứ gọi tôi là Nguyên Cát."
"Không được, chúng ta vẫn nên giữ phép lịch sự đi. Nếu cậu có khách hàng nào cần tôi xử lý, có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào. Đây là danh thiếp của tôi, cậu cầm lấy đi."
Thôi Kiện đưa tôi một tấm card màu vàng, mặt trước ghi "Xem việc, chứng nan y khó giải quyết", mặt sau ghi "Môi giới nhà đất, xử lý nhà ma".
Hắn lịch sự nói: "Bây giờ kiếm tiền ngày càng khó, việc gì làm được tôi đều làm. Có vấn đề gì cậu cứ tìm tôi, 24/24, giảm giá 20%!"
Lộc béo khó chịu với sự thực dụng của Thôi Kiện. Hai người họ gần như trái ngược hoàn toàn về tính cách vậy.
Thôi Kiện vừa đi, Lộc béo liền chỉ tay về phía hắn, mắng: "Cái thứ gì đâu, làm việc có đáng tin không vậy? Chẳng có chút lương tâm nào cả, đồ ham tiền!"
"Đừng để ý nữa, người ta cũng chỉ cố kiếm sống thôi."
"Rồi cậu định thế nào?"
"Tiệm cầm đồ tà vật không nhận tà vật, thế chẳng phải tự đập nát thương hiệu của mình sao? Lát nữa cậu trông chừng giúp tôi, tôi định mở quỷ vực, tìm hiểu tác dụng của Trường Sinh Hung Quan!"
Lộc béo lo lắng: "Lời Thôi Kiện vừa nói cậu cũng nghe rồi đấy, đạo nhân này là tên lừa đảo, để lại đống hỗn độn. Nếu cậu vào quỷ vực, lỡ xảy ra chuyện gì thì phải làm sao?"
Tôi vẫn kiên quyết muốn làm, bởi vì trong đây có quá nhiều thứ tôi không hiểu.
Tại sao Vương Bảo Bảo lại biến thành như vậy?
Khôi đạo sĩ là ai?
Quan tài của tà cốt đạo nhân, rễ cây liễu, Trương Sinh Hung Quan rốt cuộc là gì?
Tôi là người có d*c v*ng khám phá rất lớn, trước khi đi Vương Bảo Bảo cắn tôi một cái, việc này ở trong lòng tôi như một cái gai khiến tôi vô cùng khó chịu.
Tôi phải tìm hiểu rõ con đàn bà kia đã khắc tôi thế nào!
Quyết tâm rồi, tôi bắt đầu chuẩn bị cho việc mở quỷ vực.
Lần này khác với những lần trước, phải chuẩn bị kỹ càng.
Đầu tiên tôi sắc ít thuốc Bắc, thuốc này chủ yếu là để tăng dương khí, tránh bị âm khí trong quỷ vực làm tổn thương đến chân dương trong cơ thể.
Sau đó tôi bày đèn thất tinh.
Trần nhà của tiệm cầm đồ vốn được thiết kế theo cửu cung kỳ môn, thường ngày được bọc bằng vải vàng, chỉ khi gặp quỷ vực cực kỳ nguy hiểm mới mời "Đại đô thiên tinh đấu trận".
Kỳ môn độn giáp vào quỷ vực nghĩa là dựa vào thời không, xuyên về quá khứ.
Đây là một loại thuật số kết hợp với sự việc hiện đại, dùng để xem lén tương lai.
Nhược điểm của nó là cần tinh thần cực kỳ mạnh mẽ để duy trì, chỉ cần chút sơ suất là sẽ bị tẩu hỏa nhập ma.
Tiểu kỳ môn chỉ là dùng phần mềm để đoán cục bàn, còn đại kỳ môn là dùng thân vào cục, một khi bất cẩn là có thể trở thành kẻ ngốc. Đó cũng chính là lý do tại sao người xưa nói rằng "mười kỳ môn chín lý do điên".
Tôi đốt hai nén nhang, khói hương tỏa ra như hai ngọn đèn lồng soi sáng con đường phía trước. Tôi bước qua ngọn lửa, nhẹ nhàng chạm vào Trường Sinh Hung Quan.
Lông tơ toàn thân tôi dựng đứng, tôi vô cớ run rẩy, một nỗi sợ tột độ dâng lên từ đan điền.
Đây là lần đầu tiên trong bao năm hành nghề, tôi cảm nhận được tà khí kinh khủng đến vậy.
Tôi cố chịu áp lực, cưỡng ép nghịch chuyển thời không.
Tầm nhìn mờ đi, một dòng sông cuồn cuộn chảy qua, trên mặt nước hiện lên một chữ Hưu khổng lồ.
Cửa Hưu chủ về tĩnh dưỡng, đồng thời cũng chủ về cái chết.
Về mặt lý thuyết, "người" trong quan tài đã thuộc về trạng thái an nghỉ.
Hưu, Sinh, Thương, đỗ Cảnh, Tử, Kinh, Khai.
Thứ tự tám cửa vẫn giữ nguyên thứ tự, vòng quay không thay đổi. Khi từ từ di chuyển đến cửa "Tử", sao Thiên Nhụy bay đến cung.
Tôi kết ấn bằng hai tay, liên tục niệm: "Lâm binh đấu giả liệt trận tiền, quỷ vực, mở!"
Chín chân ngôn cần nuốt một chữ để bảo toàn tính mạng, tránh bị mắc kẹt không thể thoát ra.
Tôi bước vào thế giới hư vô, nhìn cảnh tượng trước mắt biến đổi như một chiếc kính vạn hoa.
Tôi thấy một nhóm người mặc đồ đen, quần áo rộng thùng thình, họ quỳ gối dưới đất, cúi rạp người, trông vô cùng thành kính.
Phía trước đám người, tôi thấy rất nhiều hài cốt chất đống xếp thành hình ngọn bảo tháp, nhiều đến mức không dám nhìn thẳng.
Trên đỉnh tháp có một bộ xương màu vàng kim đang ngồi.
Hai tay bộ xương ấy ôm lấy đan điền, đỉnh đầu tỏa ra hào quang ba màu.
Ngay khoảnh khắc ấy, đôi mắt trống rỗng của bộ xương như phát hiện ra tôi.
Khi ánh mắt đó hướng về phía này, toàn thân tôi run rẩy, kỳ môn vô thức chuyển động.
Cảnh tượng như kính vạn hoa tan biến, cuối cùng kết tụ thành một khung cảnh khác.
Trước mắt tôi không còn tượng xương nữa, mà xuất hiện một tên đạo sĩ.
Đạo sĩ ăn mặc rách rưới, phía trước có bảy cỗ quan tài. Ông ta ngồi trên chiếc ghế được xếp bằng đầu lâu, cúi đầu, ôm trong tay một thanh kiếm đen.
Nhìn bóng lưng này, tôi nhận ra đó là tà cốt đạo nhân trong truyền thuyết.
Nhưng tôi còn chưa kịp tìm hiểu nguồn gốc và tác dụng thực sự của Trường Sinh Hung Quan, tà cốt đạo nhân đã xoay người, đôi mắt trống rỗng nhìn tôi chằm chằm, giọng nói khàn khàn vang lên: "Cuối cùng ta cũng đợi được cậu..."