Chương 43: Bảy cái thiện, bảy cái ác
Trong cuốn sổ của ông nội tôi quả thực có ghi chép về Cực Lạc Tiên Quan, tuy không nhiều nhưng ít nhất cũng có.
Có điều thứ lần này xuất hiện là Trường Sinh Hung Quan, nó vượt quá tầm hiểu biết của tôi và ông nội tôi cũng không phải người toàn năng.
Cuối cùng tôi cũng nhận ra điểm yếu của mình. Ở trong tiệm cầm đồ thì không sao, bởi vì có nhiều bảo vật bên người, nhưng nếu gặp phải những kẻ "tà đạo", nếu không chuẩn bị kỹ càng, dù có thể thoát thân nhưng cuối cùng vẫn không tránh được rắc rối.
Trải nghiệm lần này chính là một bài học!
Tôi tra cứu rất nhiều tài liệu, từ văn hóa mai táng thời cổ đại đến các phương thức tế lễ, kỹ thuật làm quan tài... Nhưng vẫn không có kết quả.
Để nhanh chóng làm rõ về Trường Sinh Hung Quan, tạm thời tôi không đụng vào mà gọi Lộc béo qua một chuyến.
Chiều hôm đó, chúng tôi đứng quanh Trường Sinh Hung Quan. Hết điếu thuốc này đến điếu thuốc kia, sau khi thảo luận, chúng tôi đoán rằng niên đại của nó vào khoảng giữa đời nhà Thanh, vì nhà Thanh rất sùng bái Mật Tông Lạt Ma, trên quan tài thường viết kinh văn để cầu siêu thoát đến thế giới cực lạc. Hơn nữa hai từ "Cực Lạc" trong Cực Lạc Tiên Quan cũng liên quan đến thế giới Cực Lạc của Tịnh Độ Tông.
Thêm vào đó, các thông số kỹ thuật của quan tài nhà Thanh được quy định rất nghiêm ngặt, ví dụ như quan chức từ nhị phẩm trở lên, phần mộ có thể đặt tượng đá, cột trụ, hổ, dê, ngựa, mỗi loại hai con. Quan tam phẩm không có tượng đá; quan tứ phẩm không có hổ đá; quan lục phẩm trở xuống không được đặt bất kỳ tượng đá nào.
Quan chức còn như vậy, yêu cầu với dân thường càng nghiêm ngặt hơn.
Điều này khiến người dân nhà Thanh có một đặc điểm là ai cũng chửi quan, nhưng ai cũng muốn làm quan.
Lộc béo ngậm điếu thuốc, tặc lưỡi: "Quan tài này của cậu tôi thực sự chưa từng thấy bao giờ, nhưng tôi nghi ngờ phù văn trên quan tài là để phong ấn ma quỷ, vì là hung quan nên bên trong chắc chắn có thứ cực kỳ hung ác!"
"Đúng là nói thừa, ai mà chả biết trong hung quan có thứ hung ác?"
"Vậy cậu nhìn đạo sĩ ngồi bên trên đi!"
Tôi có biết đôi chút về Đạo giáo, cử chỉ của vị đạo sĩ trấn quan tài này là Linh Quan Chỉ, có tác dụng trừ tà diệt ma.
Tôi nói: "Đạo sĩ này thực ra đang trấn áp hung quan, vấn đề khiến tôi đau đầu là nếu mở quan tài, liệu thứ tà ác bên trong có thể để tôi sử dụng hay không, dù gì nghề của chúng ta chuyện bị tà vật phản phệ đâu ít."
"Cậu không biết, tôi cũng không biết, hay là thế này đi, chúng ta tìm người có hiểu biết đến xem giúp được không?"
"Cậu quen biết ai hả?"
"Mấy hôm trước có một đạo sĩ đến Trân Bảo Trai cầm đồ, có nói chuyện vài câu, tôi thấy cậu ta tuy không giống người tốt nhưng cũng có chút bản lĩnh."
"Cậu chắc đó là đạo sĩ không?"
"Tự người ta nói vậy, chắc không sai đâu, chúng ta gọi người ta đến hỏi là biết ngay."
Lộc béo không hẳn là chỉ dựa vào quan hệ để leo lên vị trí hiện tại, ở Trân Bảo Trai, cậu ta thường hợp tác với tôi, chỉ cần có khách hàng lớn, cậu ta luôn nghĩ đến tôi đầu tiên, chỉ với điểm này thôi cũng đủ thấy cậu ta là bạn tốt.
Lộc béo gọi điện cho đối phương, kết quả đối phương vừa nghe nói là Nguyên Cát Đường thì rất vui, còn bảo quen biết tôi, đang ở gần làm việc, sẽ đến ngay.
Tôi hơi nghi ngờ, ông nội tôi đúng là có chút danh tiếng, nhưng đến đời tôi hình như không được như vậy thì phải.
Khoảng hai mươi phút sau, một người quen bước vào tiệm.
"Sao cậu lại đến đây?"
"Không phải ông chủ Triệu gọi tôi đến sao? Trương sư phụ, lâu rồi không gặp, nhớ cậu lắm!"
Thảo nào Lộc béo nói đạo sĩ đó trong không giống người tốt.
Thôi Kiện luôn tỏ ra lịch thiệp, nếu không phải vì quá hiểu hắn, tôi đã tưởng hắn là người dễ tiếp xúc.
Lộc béo nghi ngờ: "Hai cậu quen nhau à?"
"Đương nhiên quen rồi, Trương sư phụ lợi hại lắm, cậu ấy bói cho tôi một quẻ, đúng hết!"
"À này, chúng tôi gọi cậu đến để nhờ giúp một việc, cậu có phải đạo sĩ không?"
"Đúng mà, tôi có giấy tờ chứng minh đây, để tôi cho hai người xem." Vừa nói, Thôi Kiện vừa lấy điện thoại ra, phong thái khiêm tốn hoàn toàn không hợp với hình xăm trên người, "Đây là chứng nhận truyền nhân của Chính Nhất, đây là của Toàn Chân, tôi còn có giấy của Lộc Thiên Y, Lộc Ngoại, để tôi tìm hết cho các cậu xem."
Tôi nói: "Thôi đừng tìm nữa, chúng ta là người quen, không lẽ tôi không tin cậu?"
Thôi Kiện nheo mắt: "Tin thì có tin, nhưng làm ăn phải giữ chữ tín, lần này Trương sư phụ gọi tôi đến để xem cái gì vậy?"
Thôi Kiện giống hệt miêu tả về "hổ cười" trong tướng thuật, mắt nhỏ, không lộ thần, chưa nói đã cười, sống mũi khi cười có ba nếp nhăn.
Lộc béo tỏ ra thiếu kiên nhẫn: "Nguyên Cát nhận được một thứ kỳ lạ, là một đạo sĩ ngồi trên quan tài, nên chúng tôi mời cậu đến dùng góc độ chuyên môn xem giúp."
"Vậy thì thế này, giá xem tận nhà của tôi là 1.500 NDT." Thôi Kiện lấy mã QR ra, nhìn Lộc béo rồi nhìn tôi, "Ai thanh toán ạ?"
"Cậu nghiện tiền hả? Quên chuyện tôi giúp cậu ở Trân Bảo Trai rồi sao? Sao không nể tình chút nào vậy?" Lộc béo bực bội.
"Ông chủ Triệu à, nhà cậu giàu có, không thiếu chút tiền này, còn bận đạo chỉ có chữ 'bần', không thể so với các ông chủ được, rộng lượng chút đi."
"Thôi được rồi, tôi quét."
Tôi đã xem bát tự cho Thôi Kiện nên tôi hiểu hắn là người thế nào.
Thôi Kiện nhận tiền xong, tươi cười theo tôi lên lầu hai. Vừa mở cửa, nhìn Trường Sinh Hung Quan ba giây, hắn lập tức quay người đi: "Đi đây, tôi trả tiền lại cho cậu, chuyển khoản hay quét mã?"
Tôi kéo hắn lại: "Cậu có ý gì thế?"
Mặt Thôi Kiện tái mét: "Người anh em à, chúng ta cũng quen biết nhau, cậu... Cậu tha cho tôi đi."
"Tiền đã nhận rồi, cậu nói cho rõ xem!"
"Tôi có thể trả tiền lại!"
"Tôi có thể thêm tiền!"
"Đây thực sự không phải chuyện tiền bạc. Trương đại sư, nể tình quen biết, cậu tha cho tôi đi mà!"
"10.000 NDT."
"Thực sự không phải chuyện tiền."
"20.000 NDT, không muốn thì đi ngay, tôi không giữ cậu nữa!"
"Tôi đã nói rồi, không phải chuyện tiền." Thôi Kiện thở dài, vỗ đùi nói, "Với mối quan hệ của chúng ta, tôi đã thấy rồi thì sao có thể đứng nhìn cậu chết được!"
Lộc béo trợn mắt: "Cậu vừa nói không phải chuyện tiền mà!"
"Đúng vậy, không liên quan đến tiền, mọi người đều là bạn bè." Thôi Kiện mặt không đỏ tim không đập nhanh.
Tôi lấy 20.000 NDT trong tủ sắt ra đưa cho Thôi Kiện, hắn vừa cảm thán vừa bỏ vào túi: "Tôi liều mạng nói cho cậu biết, cái xác đó hấp thụ cửu âm sát khí ngưng tụ mà thành, hòa làm một với quan tài. Theo Mật Tông, Trường Sinh Hung Quan từ xưa đến nay đều dùng để trấn áp Ma Suất Thiên."
"Tôi không biết Ma Suất Tiên là gì, cậu nói cho rõ xem."
"Làm sao giải thích cho cậu hiểu đây? Lấy ví dụ nhé, mỗi người đều có mặt thiện, như thành tín, hy vọng, từ thiện, chính nghĩa, dũng cảm, tiết chế và khoan dung, còn mặt ác thì bao gồm tham lam, kiêu ngạo, ghen tị, phẫn nộ, d*m d*c và tham ăn."
"Bảy tội lỗi?"
"Đó là cách gọi của phương Tây, nhưng dù Đông hay Tây, chỉ cần là con người thì bản chất xấu xa đều giống nhau, không ai cao quý hơn ai, vì vậy Trường Sinh Hung Quan là để tự phong ấn bảy cái ác của bản thân, trong kinh văn Đà La Ni cổ đại được coi là Ma Suất Thiên. Thật ra chính mình mới là tâm ma của mình, đạo nhân chân chính phong ấn tâm ma với hung quan, tự thoát khỏi xiềng xích để thành tiên. Cậu nói xem tôi có dám đụng vào không?"