Chương 36: Bắc Đẩu thất tinh cục
Nghe Trần Tĩnh Như nói, có người bảo cô ấy nói đùa, cũng có người nói điều này thật vô lý.
Một cái cây sao có thể trở thành tà vật?
Nếu nói vậy, chẳng phải mấy cây liễu bên bờ sông chẳng phải đều thành yêu ma quỷ quái sao?
Có người nói Trần Tĩnh Như nhạt nhẽo, giờ này đã trễ, muốn sớm về nhà.
Triệu Long nhìn tôi, nói: "Nguyên Cát, không phải cậu bảo mình thu tà vật sao? Một cái cây lớn thế này, cậu giải thích cho mọi người nghe xem, nó tà chỗ nào?"
"Đừng có nói cậu định chặt cả cái cây mang về nhé, giờ này không tìm được dụng cụ đâu!"
"Giờ này trễ rồi, ngày mai thứ hai, tớ còn phải đi làm, không giống ông chủ lớn như mấy cậu đâu!"
"Hay là chúng ta về đi."
"Đừng mà, khó khăn lắm mới đến đây một chuyến, mọi người cứ coi như đến để xem Trương đại sư của chúng ta thu tà vật, mở rộng tầm mắt đi."
"Đúng đấy Nguyên Cát, đường xá xa xôi, cậu cho mọi người mở mang tầm mắt đi."
Nhóm chúng tôi vốn đông người, mọi người nói nói cười cười, đại khái chia thành hai phe, một phe đề nghị về sớm, phe còn lại thì muốn ở lại, xem tôi thu tà vật thế nào, nói thẳng ra họ chỉ muốn tôi bị xấu mặt.
Tôi mặc kệ ồn ào, từ từ đi về phía căn nhà ngói, vừa mở cửa ra, khói bụi lập tức phả vào mặt.
Căn nhà này lâu rồi không có người ở.
Bức tường trắng phía trước treo một bức tranh Chung Quỳ, bên cạnh còn dán ba tờ giấy màu vàng, ba tờ giấy này xếp thành chữ "Gạo". Phía dưới còn có lư hương, xung quanh lư hương bày biện tiền đồng theo một cách kỳ lạ, giống như đang bày pháp trận gì đó.
Tôi thuộc phái Lý pháp (*), không phải Thuật pháp. Nhưng lúc nhỏ tôi có đọc nhiều sách nên cũng am hiểu một chút.
(*) Lý pháp: còn gọi là Lý khí, là hệ thống lý luận phong thủy do phái Phúc Kiến nêu ra. Nó lấy la bàn làm công cụ chính, chú trọng các nguyên lý thuật số như âm dương, bát quái, can chi, ngũ hành, cửu tinh, hà lạc để tổng hợp và phán đoán cát hung, nhấn mạnh phương vị tọa hướng.
Ông nội từng nói vạn vật không thể tách rời nhân quả, thuật hay pháp cũng vậy, luôn có người nghĩ rằng có thể dựa vào một số thủ đoạn đặc biệt để tránh được nhân quả. Nhưng trên thực tế, có mấy ai có thể đấu lại trời cao?
Tôi nói: "Đây là thuật phong ấn linh hồn của dân gian, người chết ở đây rất hung."
"Thần kinh à, thời đại nào rồi còn tin mấy thứ này? Ngày xưa ông nội tôi chuyên đập mấy thứ này, năm ngoái 92 tuổi mới chết kìa!" Triệu Long khinh thường, "Mau thu tà vật cho bọn tôi xem đi, nếu không thì về thôi."
Tôi không thèm để ý cậu ta, tiếp tục kiểm tra bố cục của căn nhà.
Hàn Manh và một cô gái khác khá tin tưởng tôi, luôn đi theo bên cạnh, thỉnh thoảng còn than thở nói mình đúng là có vấn đề, không về nhà ngủ sớm, đến cái nơi quái quỷ này làm gì.
Vừa bước vào phòng ngủ chính, mí mắt tôi lập tức giật giật liên tục. Góc phòng có một chiếc giường trẻ con, ánh trăng xuyên qua kính chiếu lên giường, trong góc bỗng vang lên tiếng "cót két".
Hai cô gái hét lên, Hàn Manh vội ôm chặt cánh tay tôi.
Tiếng hét của hai người thu hút những người bên ngoài, Lý Bác và Trần Đào cầm đèn chạy vào, hỏi có chuyện gì.
"Có... Có ma!"
Lý Bác chiếu đèn pin, có một con chuột chạy ra.
Cậu ta cười: "Có cần phải vậy không, chỉ là một con chuột thôi mà!"
Hàn Manh hỏi tôi: "Nguyên Cát, cậu có thu tà vật gì không? Hay là chúng ta về trước đi, ngày mai cậu tự đến, muốn ở bao lâu thì ở."
Tôi cũng nghĩ vậy. Từ khi vào nhà cô của Trần Tĩnh Như, tuy Vương Bảo Bảo vẫn đi cùng mọi người nhưng từ đầu đến cuối lại không hề nói gì. Điều này hoàn toàn trái ngược với tính cách cao ngạo ngày thường của cô ta.
Tôi lại âm thầm bấm quẻ, phát hiện trước mắt xuất hiện cục nguy hiểm nhất - Ngũ Bất Ngộ Thời (*), hay còn gọi là Sát Sư Thời.
(*) Ngũ Bất Ngộ Thời tức là thiên can của giờ khắc thiên can của ngày, gồm ngày Giáp - Ất kỵ giờ Canh - Tân, ngày Bính - Đinh kỳ giờ Nhâm - Quý, ngày Mậu - Kỷ kỵ giờ Giáp - Ất, ngày Canh - Tân kỵ giờ Bính - Đinh, ngày Nhâm - Quý kỵ giờ Mậu - Kỷ. Đây là những thời điểm không nên làm gì từ việc lớn đến việc nhỏ, nếu trái sẽ gặp hung họa.
Đặc điểm lớn nhất của kỳ môn độn giáp là phải giấu Mộc Giáp đi, tránh bị Canh Kim khắc chế.
Ngũ Bất Ngộ Thời chính là Mộc Giáp vừa hay bị Canh Kim bắt được.
Kỳ môn gặp Canh thì ngừng!
Nhìn lại đồng cung, Tử môn vào Thiên Nhuế, là một loại tượng tử tuyệt. Thiên can, địa can đều bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Chúng tôi là bạn cùng lớp, tuổi tác cũng tương đương.
Lấy năm làm cung chính, cung này là đại hung, toàn bộ đều có tử tượng.
Như một vị danh nhân từng nói: Sóng gió càng lớn, cá càng đắt.
Cây liễu kia đúng là bảo vật, lợi ích và rủi ro cùng tồn tại.
Khi mọi người bàn bạc chuẩn bị ra về, tôi lùi ra ngoài, lặng lẽ dùng phương pháp dời sao xem xu thế phát triển của sự việc.
Vị trí phù văn phong ấn rơi vào Đằng Xà.
Cung đối là cửa lớn, tương ứng với Huyền Vũ.
Huyền Vũ là trá, cũng có nghĩa cây liễu lớn không phải bảo vật thật sự.
Đúng lúc Trần Tĩnh Như đến hỏi tiếp theo phải làm gì.
Tôi lập tức chỉ về phía phù văn, hỏi nguyên nhân có nó.
Trần Tĩnh Như nói: "Sau khi cô tôi qua đời, gia đình vốn định bán căn nhà đi nhưng khi giao dịch xong, người mua lại nói nhìn thấy gia đình cô tôi sinh hoạt trong nhà vào buổi tối, khăng khăng trả lại nhà, bố mẹ tôi vốn không đồng ý nhưng người ta có thế lực rất lớn, chúng tôi không dám đắc tội nên đành hủy hợp đồng mua bán."
Khi nãy lập quẻ là Ngũ Bất Ngộ Thời, gặp Canh Kim, không thể động, nếu không sẽ bị thương.
Tôi nói: "Giải quyết tà vật này hơi khó, cần phải ở lại một ngày, ngày mai mới bắt tay vào giải quyết được. Giờ trời cũng đã tối, về không an toàn, tôi thấy căn nhà này vẫn còn khá mới, chi bằng chúng ta ngủ lại một đêm đi."
Bây giờ mọi người đều bị cuốn vào, trong năm nam bốn nữ, các cậu con trai vẫn vui vẻ, chỉ có Hàn Manh đòi về nhà.
Vương Bảo Bảo im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng: "Ở lại đi, vả lại không phải thẩm mỹ viện của cậu muốn nhập một lô thiết bị sao, hai đứa mình có thể nói chuyện."
Nghe vậy, Hàn Manh dù không muốn nhưng vẫn đồng ý ở lại.
Giường ở trong phòng rộng khoảng 5 mét, tổng cộng có hai phòng, nam nữ chia ra ở riêng.
Trần Tĩnh Như tìm thấy hộp điện, kéo cầu dao lên, trong nhà lập tức sáng trưng.
Nhưng nhìn căn nhà không một hạt bụi, tôi hỏi: "Nhà này có người ở hả?"
"Từ khi cô tôi mất, nhà này bỏ trống."
Trần Tĩnh Như lục tìm chăn đệm.
Mọi thứ đều mới tinh.
Bình thường, nhà cũ ở dưới quê sợ nhất là không có người ở, một khi không có nhân khí, nhà để lâu sẽ sụp.
Tôi gật đầu, rồi đi loanh quanh.
Kiểm tra bếp lò, bên trong quả thật không dấu vết nấu nướng.
Sau đó, tôi bắt đầu bày bố cục phong thủy.
Cục phong thủy của tôi không phải Long Đầu (*) mượn hình để tạo thế thông thường.
(*) Loan Đầu căn cứ trên sự cấu tạo hình thế núi đồi, sông nước ảnh hướng ra sao tới khu vực cần xét đoán mà không luận đến phương hướng hay lý khí. Đến ngày nay thì trường phái phong thủy Loan Đầu vẫn được ưa chuộng sử dụng vì tính chính xác khi luận đoán và còn nguyên giá trị nghiên cứu.
Gia Cát Lượng dùng đèn thất tinh mượn mệnh thực ra là một cách dời sao mở Thiên Môn.
Còn việc tôi định làm là tạo thất tinh, mượn sức mạnh của tinh đẩu để gia trì.
Thất Tinh bắt đầu có tỷ lệ độ số, ngũ hành của mỗi ngôi sao đều tương ứng.
Lần này vội ra ngoài, tôi không mang theo gì cả.
Cách tốt nhất là tìm chín người bạn, lấy mỗi người một thứ, ví dụ như tóc của Triệu Long, kẹp tóc của Hàn Manh, bật lửa của Trần Đào...
Bắc Đẩu cửu tinh, bảy ẩn hai hiện.
Tôi dặn mọi người không được động vào bùa chú và đồng tiền, rồi một mình mang đồ leo lên mái nhà bày trận.
Họ tò mò, không hiểu tôi rốt cuộc muốn làm gì.
Tôi nói: "Bất cứ đồ vật nào trên cơ thể con người đều chia âm dương, ví dụ như kẹp tóc, trong quan hệ giữa nó và tóc, nó trói buộc tóc, còn tóc cố định nó, hai thứ này như thái cực, âm dương ôm lấy nhau."
"Vậy bật lửa thì sao?" Trần Đào hỏi.
"Bật lửa tượng trưng cho sự chuyển động, một khi nó động thì sẽ có lửa. Cậu hút thuốc lâu ngày, ngày nào cũng động vào cái bật lửa, nên nó phù hợp với Thái Cực chuyển động liên tục.
Trần Đào nghe vậy còn cười bảo nếu bỏ thuốc thì giờ mình vô dụng rồi.
Sau khi bày xong Bắc Đẩu cục, tôi lại nói: "Giờ thì mọi người yên tâm nghỉ ngơi đi, nếu ai có hứng thú với vận mệnh của mình thì tôi có thể bói giúp một quẻ."
Nghe tôi nói vậy, mọi người đều hào hứng.
Mà tôi cũng có kế hoạch riêng.
Rốt cuộc là bảo vật gì lại có thể khiến kỳ môn thiên cục từ đầu đến cuối đều chỉ dẫn phương hướng cho tôi chứ?