Chương 35: Nhập cục
Trần Tĩnh Như vừa mở lời, tôi lập tức khởi động cục đầu tiên, cục nhãn là Dịch Mã động (*).
(*) Trong thời cổ đại thì Dịch Mã Trạm được xem là nơi chuyên chở người đi nhận chức tước quan vị. Dịch Mã cũng là sổ sách ghi chép lại về giao thông, đi lại. Nên Dịch Mã được xem là có liên quan đến đi lại. Nếu Dịch Mã là hỷ thần thì dễ thăng tiến, hạnh phúc, có tiểu lợi. Nếu là hung thần thì dễ bôn ba gặp hung hiểm.
Thiên Bồng Tinh vào Huyền Vũ, xem lại thiên địa bàn (*), quẻ ra là Thanh Long đào tẩu, rơi vào Hưu môn, chủ là đại hung.
(*) Trong Tử Vi Đẩu Số, thiên bàn là bản đồ chính, dùng để định ra cách cục về tính cách, ý chí, danh lợi và sự nghiệp của người đó, ngoài ra còn có thể đoán về sự hình khắc và thành bại của cha mẹ, anh em, vợ chồng, con cái; là khái quát về các trạng thái biểu hiện của đời người. Địa bàn dùng để luận đoán về căn nguyên tiên thiên.
Hưu môn bình thường là nghỉ ngơi, dưỡng sức, nhưng một khi bị áp chế, nó sẽ biến thành nghỉ ngơi cưỡng ép, bệnh tật, bận rộn, thậm chí là không thể nghỉ ngơi.
Cục vừa lập, tôi đối mặt với hai lựa chọn.
Động thì đại hung, ẩn vào Đỗ môn thì có thể bình an vô sự.
Nhưng tôi chọn động!
Tôi nói: "Cậu có mang theo không? Tôi có thể xem giúp cậu."
Trần Tĩnh Như vội vàng lục túi, nhưng kết quả không ngoài dự đoán của tôi, vì Dịch Mã động, thời can không vong, mà "không" tức là không có gì.
Triệu Long nói: "Tôi thấy giờ vẫn còn sớm, hay là chúng ta cùng đi xem đi?"
"Đúng vậy, sống đến tận bây giờ, tôi thực sự tò mò muốn biết tà vật là gì."
"Trời ơi, mấy cậu đi đi, tôi sợ lắm, không đi đâu."
Cô gái lắc đầu từ chối tên Hàn Mông, cũng rất xinh đẹp.
Nhóm năm nam bốn nữ vốn là sự kết hợp hoàn hảo, giờ đột nhiên có một người rút lui, những người còn lại sao có thể đồng ý, vì vậy họ cùng nhau thuyết phục cô ấy đi theo xem.
Trong lúc họ tranh cãi, tôi lại bấm một quẻ.
Phi bàn kỳ môn khác với chuyển bàn kỳ môn ở chỗ phi bàn có thể tạo ra biến số, còn chuyển bàn thì vận hành theo một quy luật nhất định.
Biến số vừa xuất hiện, phi bàn rơi vào cửa tử.
Tôi nhận ra Hàn Mông đang gặp nguy hiểm!
Lật cung xem lại, hung thủ chính là một trong chín người chúng tôi.
Đầu tiên là Vương Bảo Bảo tổ chức cuộc họp lớp, Trần Tĩnh Như đề cập đến tà vật, Triệu Tử Long chủ động muốn đi xem, ba người này liên kết thành một Dịch Mã, còn tôi luôn giữ vị trí ngồi ở phương vị Trực Phù (*).
(*) Sao Trực Phù ở Mệnh là người trực tính, ăn ngay nói thẳng, cho nên dễ bị đụng chạm, mếch lòng, hay bị rắc rối, bị ngăn trở mọi việc.
Dưới sự thúc giục của mọi người, Hàn Mông mềm lòng, vì thể diện nên đành đồng ý.
Triệu Long đề nghị mọi người cùng đi xem, cậu ta quen với chủ nhà hàng, có thể thanh toán sao.
Tôi nhìn đồng hồ, 21:00.
Cục kỳ môn lại thay đổi, Nhật Kỳ nhập mộ, người âm đi cùng.
Chứng tỏ trong chúng tôi có "quỷ".
Người âm là chỉ người không thể nhìn thấy.
Ngoài hồn ma quỷ quái, còn ám chỉ tiểu nhân.
Nếu rơi vào Huyền Vũ, cửa bị ép, ắt có quỷ quấy nhiễu.
Tôi vẫn chọn cách im lặng, nghe theo sự sắp xếp của mọi người.
Triệu Long gọi một chiếc GL8, sau đó lái chiếc Mercedes của mình, dẫn cả nhóm đến nhà Trần Tĩnh Như xem tà vật.
Tôi không ngồi xe đầu, mà chọn trong góc hàng ghế thứ ba chiếc GL8, thu mình ẩn trong đám đông.
Khi xe lăn bánh, mọi người lại tiếp tục nói chuyện.
Mỗi khi nhắc đến tà vật, tôi đều chỉ mỉm cười, tìm cách đổi chủ đề.
Chẳng mấy chốc, tôi phát hiện xe đã chạy ra ngoại ô.
Khi xung quanh không còn nhà cao tầng nữa, Hàn Mông lo lắng: "Bên ngoài tối om, chúng ta đi đâu vậy? Hay là đợi đến ngày mai đi, với lại ngày mai tôi còn phải đi làm."
Vương Bảo Bảo cười nói: "Chúng ta chỉ đi mở mang tầm mắt thôi, xong việc là về ngay."
"Khoan đã, mọi người có thấy nơi này giống khuôn viên trường cấp ba của chúng ta hồi xưa không?" Người hỏi tên Trần Đào.
Thật ra tôi cũng thấy lạ.
Hai năm sau khi chúng tôi cấp nghiệp, trường cấp ba đã bị phá bỏ, nghe nói là để xây công viên giải trí, nhưng chủ đầu tư mới xây được một nửa đã bỏ trốn cùng tiền.
Khi xe của Triệu Long dừng lại, chúng tôi đã đến đích.
Nơi này cách trường cấp ba cũ khoảng 500 mét, lúc này đã hơn 22:00, đường xá tối om, hai bên là những căn nhà cũ kỹ, chỉ có vài ánh đèn le lói.
Trần Đào nói: "Tôi từng nghe nói đất nghĩa trang ở nhiều thành phố lớn đắt đỏ, nên người ta chạy sang đây mua nhà, chuyên để lưu giữ tro cốt."
"Đáng sợ quá." Hàn Mông căng thẳng.
Đằng trước, Trần Tĩnh Như và Triệu Long vẫy tay, ra hiệu sắp đến nơi rồi.
Tôi âm thầm bấm quẻ, lúc này là Long tranh Hổ cường.
Bước vào đây sẽ gặp họa bị vây khốn.
Theo cục bàn, đây là cái bẫy, bên trong có phục binh.
Chuyến đi này cát hung lẫn lộn, vào cục thì không vong. Lật cung xem lại, Bính gặp Mậu, kỳ phùng trọng sinh, dù gặp tứ hại kỳ môn nhưng cũng có sức đấu tranh.
Thế nên tôi lại chọn nhập cục, nhưng vấn đề trước mắt là bây giờ là giờ Tý.
Vì giờ Tý là thời điểm âm tuyệt dương sinh.
Thời cổ đại tính giờ theo 12 canh, giờ Tý là canh đầu tiên, giờ Hợi là canh cuối cùng.
Chúng tôi xuống xe lúc giờ Hợi, mang theo âm khí nhập cục lúc giờ Tý, tháng này Nguyệt tướng quân lại là Ngọ.
Tý Ngọ xung nhau, ắt phải động.
Đến ngày hôm sau sẽ là một cục mới.
Âm tuyệt dương sinh, có điềm tái sinh từ cái chết.
Theo quỹ đạo hiện tại, tôi thấy mình có thể đạt được một thứ rất có giá trị trong cục.
Dưới sự thúc giục của bạn bè, chúng tôi cùng nhau đến nhà của Trần Tĩnh Như.
Vừa đến trước cổng nhà cô ấy, tôi đã nhận ra phong thủy nơi này không ổn.
Trước cổng là một con mương, gần đó lại có dây cáp quấn quanh giống như có một sợi dây trói buộc người ta lại.
Trong phong thủy, điều này gọi là Hỏa Xà Sát (*), một loại sát khí ứng hung rất nhanh.
(*) Nếu trong nhà có quá nhiều đường dây điện không cần thiết sẽ phạm phải "Hỏa xà sát". Khi đó, sát khí của con rắn lửa sẽ tác động mạnh đến hệ thần kinh khiến các thành viên trong gia đình luôn cảm thấy căng thẳng và mệt mỏi. Khí dương mạnh lấn át khí âm tạo nên sự hỗn loạn giữa các luồng khí, ảnh hưởng đến giấc ngủ của chủ nhà.
May mà cách hóa giải tương đối dễ.
Đầu tiên là khóa chặt Hỏa Xà lại.
Sau đó dùng Long Quy để chặn.
Nhưng Long Quy phải tạc từ đá, ngoài ra còn phải đặt thêm đinh Thiên Trảm và thất tấc của Hỏa Xà để phá sát.
"Cậu nhìn gì vậy?" Trần Đào nghi ngờ hỏi.
Tôi nói: "Trước cửa nhà Tĩnh Như có Hỏa Xà, rắn vào cửa trời, trong nhà ắt có người tự sát hoặc chết oan."
"Mê tín dị đoan!" Triệu Long cười khẩy, tỏ ra rất ác cảm với nghề của chúng tôi.
Lý Bác nịnh nọt cậu ta vài câu, còn Trần Tĩnh Như run rẩy nói: "Nguyên Cát nói đúng, căn nhà này là nhà của cô tôi, ba năm trước, cả bốn người gia đình họ đều treo cổ tự sát, nhưng cô tôi không có phiền muộn gì, chỉ tội cho hai đứa em của tôi mới học tiểu học."
Bầu không khí trở nên lạnh lẽo.
Khi Trần Tĩnh Như mở cửa, đập vào mắt là cây liễu già đứng sừng sững giữa sân, gió thổi qua, cành liễu đung đưa mang theo một mùi hương nhẹ.
Linh giác (*) của tôi nhạy cảm hơn mùi thường, mùi này rõ ràng là mùi nhang khói!
(*) Linh giác là khả năng nhận thức hoặc cảm nhận những điều vượt qua giới hạn của các giác quan thông thường, thường liên quan đến việc cảm nhận năng lượng, linh hồn hoặc các sự kiện trong tương lai.
Trần Tĩnh Như nói tiếp: "Bốn người họ đều treo cổ trên cái cây này. Tôi thực sự không hiểu, lẽ nào thế giới này có tồn tại phong thủy và ma quỷ sao?"
Cây liễu già này không có gì đặc biệt, nhưng trực giác mách bảo tôi rằng nó rất nguy hiểm, nên lập tức rời khỏi đây, nếu không tất cả chúng tôi đều sẽ gặp chuyện.
Ngoài ra, căn nhà này có "Thanh Long hợp linh", đại diện cho việc cất chứa bảo vật, ngoài ra giờ Tý dương sinh, có một tia sinh cơ.
Tất cả đều đang đánh cược xem liệu có thể tìm được bảo vật và rút lui an toàn hay không!
Lúc này, Vương Bảo Bảo lên tiếng: "Không còn sớm nữa, cậu cho mọi người xem tà vật trong thế nào, để mọi người mở mang tầm mắt đi."
Sau khi tôi nói trúng chuyện nhà Trần Tĩnh Như, những người còn lại không còn có thái độ khiêu khích như ban đầu nữa.
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía tôi và Trần Tĩnh Như.
Trần Tĩnh Như giơ tay chỉ cây liễu già: "Tà vật mà tôi nói chính là nó!"