Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 37

Chương 37: Đại thụ chiêu tiên

Trong số họ, có người tin, tất nhiên cũng có người không tin.

Thấy tôi loay hoay trên mái nhà, khi xuống, họ bắt đầu chế giễu tôi là kẻ tâm thần.

Trần Tĩnh Như lại lo lắng hỏi: "Nguyên Cát, có chắc chắn không vậy? Nhà tôi đang gặp chút khó khăn, chỉ chờ tiền bán nhà này để xoay sở."

Tôi an ủi, bảo cô ấy yên tâm, vì đã làm nghề này thì chắc chắn sẽ có cách giải quyết.

Trần Tĩnh Như thở phào, sau đó hỏi: "Vương Bảo Bảo đâu rồi?"

"Khi nãy Bảo Bảo còn ở đây mà, không lẽ đi đâu rồi?"

Chúng tôi tập trung ở phòng ngoài, bên cạnh là phù chú đã được niêm phong. Đối với những tờ giấy vàng chữ đỏ, người Trung Quốc luôn mang trong mình nỗi sợ tiềm ẩn.

Tôi cứ cảm thấy kỳ lạ nên hỏi về lai lịch của mấy lá bùa.

Trần Tĩnh Như nói: "Từ khi chủ nhà trước nhìn thấy chuyện ma quỷ của cô tôi, bố mẹ tôi đã mời thầy pháp đến xem. Rất nhiều người đã đến nhưng đều không có hiệu quả. Có lần trời mưa to, bố tôi đến dọn dẹp nhà, nhưng vừa vào chưa được bao lâu đã bị dọa cho ốm nặng, phải nghỉ ngơi tận nửa tháng. Ông ấy kể lúc vào nhà, ông ấy nhìn thấy gia đình cô tôi đang ngồi ăn cơm. Kể chuyện này ra không ai tin, bố tôi lại dẫn thêm người đến, kết quả trong nhà thực sự có đồ ăn thừa."

Nghe Trần Tĩnh Như kể, tất cả mọi người đều run rẩy.

Tôi nhìn bức tường được niêm phong bằng bùa chú, nơi này chỉ là một bức tường rỗng chẳng có gì cả.

Biết được chuyện câu chuyện ma của ngôi nhà này cùng việc Vương Bảo Bảo cố tình tránh xa đám đông, tôi dám khẳng định toàn bộ sự việc đều liên quan đến cô ta.

Cô gái tên Mã Tĩnh đột nhiên nói không phải tôi định bói cho mọi người sao, nhờ tôi xem giúp cô ấy khi nào phát tài.

Hàn Manh vốn nhát gan, nếu không phải vì vấn đề tài chính mà Vương Bảo Bảo đề cập, cô ấy đã bỏ đi từ lâu rồi.

Sau đó chúng tôi vào trong nhà, Trần Tĩnh Như hỏi dồn tôi rốt cuộc phải thu phục tà vật thế nào.

Tôi chỉ cười, không trả lời thẳng.

Bởi vì tà vật chắc chắn không phải cây liễu ngoài kia.

Nhưng người xưa có câu "đại thụ gọi tiên", một cái cây nếu sống lâu năm sẽ có linh thể, yêu quái thường trú ngụ để tu luyện.

Kể cả những cây cổ thụ ở ngã tư, chỉ cần nơi đó từng có người chết thì bất kỳ cây cổ thụ nào cũng có cơ hội trở thành nơi trú ẩn của linh thể.

Chúng tôi vào trong nhà, ánh đèn sáng rực, bóng tối đương nhiên cũng xua tan.

Triệu Long cho tài xế về trước, mấy người chúng tôi ở lại bói toán.

Kỳ môn cục của tôi nói với tôi bây giờ là Phục Ngâm (*), thích hợp bất động.

(*) Phục Ngâm ý chỉ hiện tượng "trùng lặp" hoặc "lặp lại" trong bát tự và phong thủy.

Nhắc đến chuyện thần thánh ma quỷ, Triệu Long tỏ ra bài xích, cậu ta cứ kể về ông nội mình thời trẻ hay đập phá nhưng vẫn sống thọ, lương hưu 9.800 NDT, sức khỏe tốt, nếu thật sự có thần tiên, ông ấy đã không sống đến tuổi này.

Tôi không phản bác Triệu Long.

Mỗi người một số phận, huống hồ yêu ma quỷ quái hay thần tiên phàm nhân đều không ai lớn hơn "quốc vận".

Mã Tĩnh nôn nóng đọc ngày tháng năm sinh, mọi người vây quanh.

Tôi bấm quẻ, phát hiện tài lộc của Mã Tĩnh nằm ở trụ năm, trụ năm lại thông với trụ giờ, nhưng năm và giờ xung đột với nhau, trụ giờ bị thiên can che khuất.

Trong trường hợp này, theo phép luận đoán lục thân, cha của Mã Tĩnh hẳn đã không còn.

Để chắc chắn, tôi còn đặc biệt xem lại năm sinh của cô ấy, bốn tuổi đã khởi đại vận, năm ba tuổi Thái Tuế xung đột, thời điểm đó cha cô ấy chắc chắn gặp họa.

Tôi nói: "Bố cô đã qua đời khi cô còn rất nhỏ."

Mã Tĩnh sững sờ vài giây: "Đúng vậy, bà tôi hay bảo tôi là sao xấu, sinh ra đã khắc chết cha, mẹ tôi cũng hay trách tôi rồi bỏ tôi ở nhà bà, bà ấy cùng người yêu cũ chuyển đến phương Nam sống rồi."

"Trời ơi, hai người nói thật hay đang đùa vậy?" Triệu Long kinh ngạc hỏi.

Tôi liếc nhìn Vương Bảo Bảo, nãy giờ cô ta cứ nhìn ra cửa sổ, giống như đang đợi ai đó.

Mã Tĩnh nhớ lại đoạn ký ức đau thương, mắt đỏ hoe: "Tôi chưa từng nói với ai chuyện bố mình qua đời cả. Bà tôi từng nhờ người coi bói cho tôi, họ đều bảo tôi khắc cha. Chính vì chuyện này, bà tôi đối xử với tôi rất tệ, không chỉ đánh đập mà còn thường xuyên không cho tôi ăn."

Tử Bình chia thành mười thần, Mạch Sư chia thành mười hai sát.

Nhưng cách dùng lại tương tự.

Con gái lệch ấn về mẹ, nhưng nếu trong cục không lệch ấn thì chính ấn cũng coi như mẹ.

Cách cục của Mã Tĩnh là điển hình của chính ấn không thể trợ giuớ.

Mã Tĩnh vội hỏi: "Cậu xem giúp tôi có cơ hội phát tài hay không?"

Có thể phát tài hay không phải xem tầng thứ của nhật trụ, ví dụ như Bính Hỏa thuộc hỏa mặt trời, hỏa mặt trời sinh vào ban đêm, năng lượng sẽ yếu đi, nếu sinh vào buổi trưa, năng lượng sẽ mạnh lên.

Mộc Giáp mùa thu, mộc đã khô héo, dù có nước nuôi dưỡng cũng chưa chắc thành tài, lúc này nếu có Tân Kim tạo hình, Mộc Giáp có lẽ còn cơ hội thành tài.

Còn cách cục của Mã Tĩnh, quan tinh không quý, sát tinh hỗn cục.

Tôi suy nghĩ rồi nói: "Cậu phải cẩn thận kẻo bị đàn ông lừa tiền, còn mức độ tài phú trong tương lai, trong bản mệnh cục không cao lắm, do d*c v*ng lớn, chấp niệm mãnh liệt dẫn đến hao tổn nghiêm trọng."

Những người bạn xung quanh đều chăm chú nhìn tôi, chờ tôi xem quẻ.

Còn Mã Tĩnh, nghe đến câu"bị đàn ông lừa tiền", cảm xúc liền trở nên dao động, cô ấy bỗng nhiên nắm lấy tay tôi, nói: "Anh ấy thật sự đang lừa tôi sao? Nhưng rõ ràng anh ấy nói đầu tư chỉ gặp chút vấn đề, kiếm được tiền sẽ cưới tôi mà!"

Yêu đương mù quáng đúng là một điều đáng sợ, dù là nam hay nữ, quá si tình đều không có kết cục tốt đẹp.

Vừa nhìn cách cục là biết Mã Tĩnh bị tình yêu làm mờ mắt, tài tinh lộ ra ngoài, kết quả bị người khác cướp mất.

Tôi không trả lời câu hỏi của Mã Tĩnh, nhưng nghe những gì tôi đã nói, trong lòng cô ấy chắc chắn sẽ hình thành một cán cân, tự biết sắp xếp nguyên nhân kết quả mọi chuyện.

Rốt cuộc có bị lừa hay không, chỉ có mỗi cô ấy biết rõ nhất.

Mã Tĩnh lặng lẽ trốn sang một bên.

Sau đó đến lượt Trần Đào nhờ tôi xem bói, cậu ta nói mình làm ăn không thuận lợi, ba năm trước lần đầu tiên kiếm được nhiều tiền, nhưng đến năm thứ hai mọi thứ bắt đầu gặp trắc trở, làm gì cũng lỗ, chỉ hơn một năm ngắn ngủi, cậu ta không chỉ lỗ hết lợi nhuận ba năm trước mà cả tiền tích lũy cũng tiêu tan.

Nói thẳng ra, lần này bị Vương Bảo Bảo kéo đến họp lớp, cậu ta cũng muốn thử xem có nhận được hỗ trợ tài chính nào không.

Nghe đến đây, tôi lập tức nghĩ đến Hàn Manh, vì chuyện của thẩm mỹ viện, cô ấy cũng cần tiền.

Tôi vội hỏi ngày tháng năm sinh của Trần Đào. Sau khi xem kỹ, tôi phát hiện biến cố mà cậu ta nhắc đến chính là dấu hiệu trước khi đổi đại vận.

Bất kỳ ai trước khi đổi vận đều sẽ trải qua một sự thay đổi từ đầu đến cuối, giống như lột xác vậy.

Nếu nắm bắt được thì sẽ vượt qua một cách êm đẹp.

Nếu cứ loay hoay, chắc chắn sẽ gặp biến cố.

Biến cố của Trần Đào chính là như vậy.

Tôi đang định nói chuyện mệnh cục với Trần Đào thì bên ngoài đột nhiên có tiếng hét: "Mọi người ra đây nhanh đi, có một con chồn vàng to lắm!"