Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh

Chương 4

11.

 

Nơi kinh thành.

 

Tiêu Vân Lan tận đêm khuya mới nhận được tin tức.

 

Hắn vừa thoát khỏi bàn tiệc, đang lúc chếnh choáng hơi men muốn vội vã vào động phòng thì bị tiểu tư chặn lại dưới hành lang.

 

- Đại nhân, nhị tiểu thư nhà họ Tạ... không thấy đâu nữa.

 

Hắn khựng lại bước chân.

 

"Cái gì?"

 

"Sáng nay nàng ấy chỉ để lại một phong thư rồi rời khỏi thành, nghe nói là đi Thái Thương."

 

Tiêu Vân Lan im lặng một lát.

 

Đôi lông mày khẽ nhíu lại.

 

Hắn muốn nói gì đó, đôi môi khẽ động.

 

"Đại nhân?" Tiểu tư cẩn trọng lên tiếng gọi.

 

Hắn bừng tỉnh.

 

Đúng lúc đó, nha hoàn bên cạnh Tạ Thái Vi bước tới thúc giục:

 

"Cô gia, Đại tiểu thư nhà nô tỳ vẫn đang chờ người đấy."

 

"Chỉ là đang hờn dỗi thôi mà."

 

Hắn phất tay, giọng điệu trở lại như thường.

 

"Nàng ấy giận dỗi đâu phải chuyện một hai lần. Cứ để nàng ấy đi giải sầu, nghĩ thông suốt rồi khắc tự quay về."

 

"Khỏi phải tốn thời gian dỗ dành làm gì."

 

Nói xong, hắn xoay người bước vào tân phòng.

 

Nến đỏ cháy rực.

 

Tân nương ngồi ngay ngắn bên mép giường.

 

Tiêu Vân Lan bước tới, đứng trước mặt nàng.

 

Bất chợt hắn nhớ lại--

 

Kiếp trước, hắn cũng từng vén tấm khăn trùm đầu kia như thế.

 

"Cô gia?" Nha hoàn khẽ nhắc nhở.

 

Hắn thầm thấy bực dọc.

 

Đây đã là lần thứ hai trong đêm nay hắn thất thần.

 

Hắn khẽ vén tấm khăn trùm đầu lên.

 

"Vân Lan?" Tạ Thái Vi thấy hắn thất thần, liền khẽ gọi.

 

Hắn bừng tỉnh, nắm lấy tay nàng.

 

"Thái Vi, để nàng đợi lâu rồi."

 

Tạ Thái Vi thẹn thùng cúi thấp đầu.

 

Hắn nhìn đôi mày mắt đang cúi xuống của nàng.

 

Trước mắt lại thoáng qua một đôi mắt khác--

 

Đôi mắt ấy khẽ ngước lên.

 

Như dòng suối mùa xuân, nhìn sang đầy trong trẻo.

 

Sẽ dè dặt gọi hắn là "Phu quân".

 

Hắn lúc đó chẳng buồn đáp lại.

 

Vội vàng kiếm cớ rồi bỏ lại nàng ngay đêm tân hôn.

 

Tiêu Vân Lan khép đôi mắt lại.

 

Rồi lại mở ra.

 

Trước mặt là gương mặt đang thẹn thùng của Tạ Thái Vi.

 

Hắn cong môi cười nhẹ.

 

Nếu soi xét kỹ, nụ cười ấy đã nhạt đi đôi phần.

 

12.

 

Ta đến Thái Thương đã là hoàng hôn ngày thứ ba.

 

Mẫu thân đứng đợi ở cửa, so với ký ức thì gầy gò hơn chút, nhưng giữa hàng lông mày đã nhẹ nhõm hơn nhiều.

 

Vừa nhìn thấy ta,

 

Mẫu thân rảo bước chạy tới, ôm chầm lấy ta vào lòng.

 

Một lúc lâu sau,

 

Người nắm tay ta đi vào trong, hốc mắt hơi đỏ,

 

"Trượng phu và hôn sự đều đã chuẩn bị sẵn sàng cho con rồi."

 

"Ngày mai sẽ thành thân. Đồ đạc đều là thứ có sẵn, tuy có hơi gấp gáp nhưng những thứ cần có thì không thiếu thứ gì."

 

Ta ngẩn người ra.

 

"Ngày mai?"

 

Lại nhanh đến thế.

 

Hai kiếp người, đây là lần thứ hai xuất giá.

 

Trong lòng vẫn không khỏi thắt lại một cách lạ kỳ.

 

Ngày thành thân, Thái Thương lại là tiết trời mưa bụi mù mịt quen thuộc.

 

Khách mời không nhiều, đều là người thân cận nhất.

 

Đêm đã về khuya.

 

Tiếng bước chân của tân lang từ xa tới gần, từng nhịp như dẫm trên nhịp tim ta.

 

Cửa được mở ra, rồi lại đóng lại.

 

Người nam tử đứng trước mặt ta.

 

Dừng lại một lát.

 

Ta siết chặt ngón tay, vô tình làm vỡ vỏ đậu phộng trên giường, phát ra tiếng động giòn tan.

 

Trên đỉnh đầu truyền tới tiếng ho nhẹ đầy ngượng ngùng của người nam tử.

 

Làm vơi bớt đi chút ít căng thẳng.

 

Ta đang mải mê mân mê hạt đậu phộng thì bần thần.

 

Khăn trùm đầu đột nhiên bị xốc lên.

 

Ta ngước mắt nhìn.

 

Chỉ một ánh nhìn đã khiến ta sững sờ.

 

Mày kiếm mắt sao, thanh tú như họa.

 

Không phải gương mặt tái nhợt yếu đuối của Tiêu Vân Lan.

 

Mà là một gương mặt khác.

 

Ngũ quan giống hệt, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt.

 

Tựa như cùng một khối ngọc.

 

Một khối được nuôi trong hộp gấm, còn khối kia thì bị ném vào gió bụi tôi luyện suốt mấy năm ròng.

 

"...... Tiêu Sách An?"

 

Ta ngập ngừng lên tiếng.

 

13.

 

"Chàng chưa chếc?!"

 

Ta còn chưa kịp phản ứng lại.

 

Hốc mắt hắn đã đỏ hoe từ trước.

 

Đòn cân vàng trượt khỏi tay ta.

 

"Keng" một tiếng rơi xuống đất.

 

Một đôi mắt như ngọc mực ướt át, đỏ hoe, trân trân nhìn chằm chằm vào ta, nước mắt lăn dài.

 

Chàng nâng tay che mắt lại.

 

Yết hầu chuyển động,

 

phát ra một tiếng thở dài gần như nghẹn ngào.

 

"Thính Lan, thật sự là nàng."

 

"Ta cuối cùng...... cũng cưới được nàng."

 

 

 

14.

 

Ta sững sờ tại chỗ.

 

"Chàng cũng...... trọng sinh sao?"

 

Hóa ra nghiệt duyên kiếp trước, chưa bao giờ chỉ dừng lại ở mình ta và Tiêu Vân Lan.

 

Tiêu Sách An buông tay xuống, đôi mắt đỏ hoe nhìn ta.

 

Đôi mắt từng được nước mắt gột rửa ấy, sáng đến kinh người.

 

"Phải."

 

"Kiếp trước, phụ thân rõ ràng đã nói với ta, tỷ tỷ nàng đã chấm đệ đệ ta, người ta cần cưới là nàng."

 

"Thế nhưng đêm tân hôn, ta vén khăn voan lên, người nhìn thấy lại là Tạ Thái Vi......"

 

"Ta ngồi trong thư phòng suốt một đêm, ngày hôm sau liền xin chỉ đi trấn thủ biên cương."

 

"Ta viết cho nàng không biết bao nhiêu lá thư, muốn hỏi nàng sống có tốt không, nhưng chẳng nhận được lấy một hồi âm."

 

"Về sau ta mới biết, những lá thư đó đều bị Tạ Thái Vi chặn lại hết."

 

Giọng chàng khàn đặc, từng chữ từng câu.

 

Đáy mắt không có oán hận, chỉ là một sự mệt mỏi sâu thẳm.

 

Tựa như những năm tháng kiếp trước, chàng vẫn luôn chờ đợi một lá thư hồi âm sẽ chẳng bao giờ tới. Chờ đợi đến cuối cùng, bản thân sự chờ đợi cũng đã trở thành một nỗi chấp niệm.

 

"Sau đó nữa, ta nhận được tin nàng đã mất."

 

"Ta phi ngựa từ biên cương trở về, lúc đến trước mộ nàng, nàng đã đi xa rồi."

 

Nói đến đây, giọng chàng pha lẫn tiếng nghẹn ngào, "Ta dựa vào bia mộ của nàng suốt một đêm. Nghĩ rằng nàng sợ tối, ban đêm lại nhìn không rõ, một mình nằm cô quạnh ở nơi đó chắc chắn lại sẽ khóc nhè, chi bằng...... ta tự sát mà đi theo nàng."

 

"Vốn tưởng một nắm đất vàng, chính là nơi an nghỉ cuối cùng của ta." Chàng thấp giọng nói, "Thế nhưng khi mở mắt ra lần nữa--"

 

"Ta vẫn đang ở Giang Nam dẹp giặc Oa, còn chưa về kinh, còn chưa bàn chuyện hôn nhân."

 

"Ta muốn lập tức chạy về kinh thành tìm nàng, nhưng trận chiến còn chưa đánh xong, không đi được."

 

"Trận này kiếp trước ta đã thắng, vốn nên dễ như trở bàn tay, nhưng lại gặp phải sự mai phục không có ở kiếp trước, cửu tử nhất sinh vốn tưởng rằng lại phải bỏ lỡ nàng một kiếp."

 

"Không ngờ tỉnh lại phát hiện được mẫu thân nàng cứu."

 

"Thuở nhỏ từng gặp, cũng nghe người ta nói, con gái Thái sư sau khi hòa ly liền trở về Thái Thương."

 

"Sau khi vết thương lành, bà nhìn ta, đột nhiên hỏi ta đã có hôn ước chưa, có nguyện ý ở rể con gái độc nhất của bà không."

 

Nói đến đây, chàng dừng lại nhìn trộm ta.

 

Lại hoảng loạn tránh né ánh mắt, vành tai đỏ ửng lên cả rồi.

 

Ta sững sờ,

 

lẩm bẩm lặp lại, "Mẫu thân ta?"

 

"Phải, ta nhận ra bà ấy."

 

Tiêu Sách An hít sâu một hơi.

 

Tựa như đang nỗ lực bình tĩnh lại, thế nhưng đôi mắt đỏ hoe kia đã phản bội mọi sự kìm nén của chàng.

 

"Thính Lan, còn nàng thì sao, nàng vẫn chưa nhận ra ta sao?"

 

Chàng nhìn ta, ánh mắt mang theo một sự mong đợi đầy dè dặt.

 

"Ta là yêu tinh hòn đá đây."

 

Ta khựng người.

 

Ký ức bị phong kín như dòng sông vỡ đê cuồn cuộn ùa về--

 

Thuở nhỏ theo mẫu thân trở về Thái Thương thăm ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu.

 

Hội hoa đăng rằm tháng Giêng,

 

ta lạc mất mẫu thân.

 

Ta lại mắc bệnh quáng gà, trời tối liền nhìn không rõ đường.

 

Vấp ngã loạng choạng tiến vào một con ngõ hẹp, nhìn từ xa thấy một đống đen sì chắn ngang đường.

 

Giống như một hòn đá lớn.

 

Ta chạy tới:

 

"Đá ơi là đá, tại sao ngươi lại ở đây chắn đường chứ, chắn mất đường ta đi tìm mẫu thân rồi."

 

"Ta phải dời ngươi đi, lỡ đâu vấp ngã ai đó thì không tốt......"

 

Chạm vào, lại thấy nóng hổi.

 

Ta sợ đến mức ngã bệt xuống đất.

 

Đống đen sì đó, thế mà lại đứng dậy.

 

Giọng nói từ trên đỉnh đầu vọng xuống.

 

Mang theo nét thanh thúy đặc trưng của thiếu niên cùng sự dở khóc dở cười, "Tiểu nha đầu, ta không phải là đá."

 

Ta "oa" một tiếng khóc lớn, "Đá thành tinh rồi, hu hu hu."

 

Yêu tinh hòn đá đó cuống cuồng tay chân, "Đừng, đừng khóc......"

 

Ta lại khóc thêm một lúc.

 

Đột nhiên đánh hơi, nấc nghẹn nhìn vào trong lòng chàng.

 

"Là bánh sen đó sao?"

 

"Phải phải phải, bánh sen, còn có bánh quế hoa, hạt dẻ rang đường, mứt quả, đều cho nàng hết."