Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh

Chương 3

08.

 

Ta sững sờ.

 

Như bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào tim.

 

Phụ thân vậy mà lại đích thân viết thư tới Thái Thương, cầu chứng từ chỗ mẹ ta?

 

Chân mày Tiêu Vân Lan giãn ra.

 

Ánh mắt nhìn ta, nhuốm vài phần khinh rẻ.

 

「 Thính Lan, ta là vì kiêng dè tôn ti trật tự, mới cưới tỷ tỷ nàng qua cửa trước, chứ có phải không cần nàng nữa đâu. 」

 

「 Việc gì phải nói dối như vậy để giận dỗi với ta? 」

 

「 Đây là lần thứ bao nhiêu nàng đòi hủy hôn ước rồi, sợ là chính nàng cũng không đếm xuể đâu. 」

 

「 Nếu hôn ước của chúng ta thực sự không còn, người hối hận sẽ là nàng, sợ là nàng lại tìm ta khóc lóc, khi đó ta đã là phu quân của một mình tỷ tỷ nàng, không thể dỗ dành nàng nữa đâu. 」

 

Giữa ta và y, từ lúc định ra hôn ước, ta đã thua rồi.

 

Sai lầm nằm ở chỗ trái tim non nớt thuở ấy đã đặt nhầm vào y.

 

Không lâu sau khi hai nhà ấn định hôn ước.

 

Ta vô tình bắt được một con bồ câu đưa thư tại nhà, không ngờ lại vô tình chặn được bức họa hắn vẽ cho tỷ tỷ.

 

Ta làm ầm ĩ một trận, nhưng lại nhanh c.h.óng được dỗ dành bởi một bức họa nhỏ mà hắn tự tay cắt.

 

Sau này mỗi khi hắn gửi đồ cho ta, đều phải gửi cho tỷ tỷ một phần.

 

Ta nổi giận.

 

Hắn lại giải thích là thay huynh trưởng của y gửi.

 

「 Từ nhỏ đến lớn chẳng phải phụ thân nàng cũng công bằng như vậy sao, tỷ tỷ nàng một phần, nàng một phần. 」

 

Nữ tử nào mà chẳng mong muốn sự thiên vị.

 

Khi ghen tuông, ta cũng từng đề nghị hủy bỏ hôn ước.

 

Chỉ là người hối hận giữa chừng luôn là chính mình, lại phải hạ mình cầu y làm hòa.

 

Không thể nghĩ sâu hơn,

 

vừa nghĩ đến là tim đau như bị xé nát.

 

「 Thôi vậy, đừng vì ta mà làm tổn hại tình cảm của hai người. Ai bảo ta xui xẻo chứ, sát ngày xuất giá lại mất đi phu quân, thôi thì để ta bầu bạn cùng thanh đăng cổ phật cả đời này vậy. 」

 

Tỷ tỷ đột nhiên nghẹn ngào cất lời, tay cầm khăn lụa lau nước mắt.

 

Phá tan sự tĩnh mịch trong sảnh,

 

thấy người trong lòng rơi lệ, Tiêu Vân Lan lập tức xót xa.

 

「 Được rồi được rồi, Thính Lan, ta biết việc này khiến nàng tủi thân. Nhưng tỷ tỷ nàng đã đáng thương như vậy rồi, hai người là tỷ muội ruột thịt, sao nàng lại không biết yêu thương tỷ tỷ mình chút nào thế? 」

 

「 Đợi nàng qua cửa, ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng. Bên phía tỷ tỷ nàng, cũng sẽ không vượt qua nàng đâu... 」

 

Tâm trí ta hỗn loạn.

 

Không thể thoát khỏi hắn, chỉ cảm thấy tuyệt vọng.

 

Ta quay đầu đi.

 

Không muốn để ý tới.

 

Thấy ta không còn dễ dỗ như trước,

 

Tiêu Vân Lan tức giận, lại nói vài lời lẽ đường hoàng.

 

Rồi dẫn tỷ tỷ ra ngoài dạo hội đèn lồng cho khuây khỏa, giải tỏa nỗi buồn thương mới mất người thân.

 

Đợi hai người đi xa.

 

Phụ thân cũng rời đi.

 

Ta vội gọi ông lại, đề nghị muốn xem bức thư của mẹ.

 

Che mặt bằng quạt tròn, khẽ nức nở:

 

「 Con đã nhiều năm không gặp mẹ, nhớ nhung vô cùng, dù chỉ là để con nhìn nét chữ của bà ấy để vơi bớt nỗi nhớ cũng được mà. 」

 

Phụ thân lúc này mới do dự đưa thư cho ta.

 

Sau khi cầm được thư,

 

ta đọc từng chữ từng chữ một cách cẩn thận.

 

Trong thư quả nhiên viết, chưa từng đính ước hôn ước cho ta.

 

Phụ thân liếc mắt:

 

「 Đọc xong chưa? Đã không có hôn ước, thì phía Tiêu gia hãy cứ chấp thuận cho tốt. Vân Lan là đứa trẻ tốt, tuy rằng chuyện vai gánh hai phòng có chút thiệt thòi, nhưng tỷ tỷ con -- 」

 

「 Bức thư này, không phải mẹ viết. 」

 

Ta ngắt lời ông.

 

Đặt bức thư lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh tay ông.

 

09.

 

Tay phụ thân run lên.

 

「 Cái gì? 」

 

「 Nét chữ không đúng. 」

 

Ta nhìn ông, chậm rãi nói: 「 Nét chữ của mẹ, mười mấy năm trước đúng là như thế này. Nhưng hiện tại đã sớm thay đổi rồi. Phụ thân, người và bà ấy đã ly hôn hơn mười năm, chưa từng liên lạc, tự nhiên là không biết. 」

 

「 Nhưng con thì biết. 」

 

「 Năm nào con cũng trao đổi thư từ với bà ấy, từng nét chữ của bà ấy, con đều nhận ra. 」

 

Phụ thân chỉ dựa vào trí nhớ cũ kỹ, vẽ mèo vẽ hổ.

 

Nhưng ông quên mất --

 

Con người rồi sẽ thay đổi.

 

Chữ viết cũng vậy.

 

Phụ thân sa sầm mặt mày:

 

- Ngươi thật to gan!

 

- Con to gan? - Ta bật cười - Phụ thân, người làm giả hồi âm, chẳng lẽ chỉ để ép con gả cho Tiêu Vân Lan?

 

- Rốt cuộc người muốn con đi lấy chồng, hay muốn con làm tấm bình phong che đậy cho đứa con hoang mà ngoại thất của người sinh ra?

 

Người bỗng đứng phắt dậy, tách trà trên tay rơi vỡ tan tành dưới đất.

 

- Tạ Thính Lan! Ngươi-

 

- Trưởng tử nhà họ Tiêu đã chếc, Tiêu Vân Lan lại ốm yếu bệnh tật, môn hôn sự này còn gì để mưu cầu? - Ta nhìn thẳng vào mắt người - Người chẳng qua là muốn bám víu vào môn đăng hộ đối nhà họ Tiêu, bán nữ cầu vinh mà thôi.

 

 

 

Ngực người phập phồng kịch liệt, ngón tay chỉ vào ta, giận đến run rẩy.

 

- Được, tốt lắm!

 

- Ngươi đã có chủ ý, ta không quản ngươi nữa. Sau này ngươi muốn gả cho kẻ nào thì tùy, ta coi như không có đứa con gái này!

 

 

 

Người tức giận đùng đùng, phất tay áo bỏ đi.

 

Nhìn những mảnh sứ vỡ tan tành dưới đất.

 

Chỉ thấy nực cười.

 

Người không quản ta nữa ư?

 

Còn tưởng đây là hình phạt dành cho ta.

 

Kỳ thực lại chính là điều người mong muốn.

 

Dù sao kẻ người thiên vị, chưa bao giờ là ta.

 

Nay Tiêu Sách An đã mất, Tiêu Vân Lan lại giữ chức vị cao.

 

Người tất nhiên mong ta không gả đi.

 

Để trưởng nữ mà người yêu thương nhất được độc hưởng vinh hoa phú quý của phủ họ Tiêu.

 

Đúng lúc ấy, Thúy Ngọc vội vã từ ngoài chạy vào, tay cầm một phong thư:

 

- Tiểu thư, thư từ Thái Thương gửi đến rồi!

 

Ta vô cùng mừng rỡ.

 

Vội vàng đón lấy lá thư.

 

Lần này, đích thực là nét chữ của mẫu thân.

 

Hơn nữa lại là phong cách hồi âm ngắn gọn, dứt khoát thường thấy của người.

 

[Lan nhi, nương đã sắp xếp thỏa đáng. Mọi thứ cho hôn sự đã chuẩn bị đầy đủ, con cứ đến Thái Thương là có thể yên tâm xuất giá. Dù nương không ở cạnh bên, cũng sẽ không để con phải chịu nửa phần uất ức nào.]

 

Ta nắm chặt lấy tờ giấy.

 

Nước mắt rơi xuống trang giấy, thấm loang một vết mực.

 

Ta hít mũi một cái.

 

Gấp lá thư lại, cất vào trong tay áo.

 

- Thúy Ngọc, mau chuẩn bị xe.

 

- Chúng ta đi Thái Thương.

 

10.

 

Ngày Tiêu Vân Lan cưới tỷ tỷ, trời quang mây tạnh.

 

Khắp thành phố đều bàn tán về tin vui của phủ họ Tiêu.

 

Người ta bảo rằng Hữu tướng đại nhân vừa mất huynh trưởng không lâu đã tục huyền, tuy là vai gánh hai phòng, nhưng vẫn quá đỗi vội vàng.

 

Lại nói tân nương là đích trưởng nữ nhà họ Tạ, đoan trang hiền thục, là cặp trai tài gái sắc cùng Hữu tướng, đúng là trời sinh một đôi.

 

Chẳng một ai nhắc đến nhị tiểu thư nhà họ Tạ.

 

Cũng chẳng ai nhớ rằng hôm nay vốn dĩ là ngày thành thân của nàng.

 

Khi đi đến đầu ngõ,

 

xe ngựa vô tình chạm mặt đoàn rước dâu.

 

Dọc đường dài lụa đỏ trải lối, kiệu hoa tám người khiêng.

 

Tiêu Vân Lan cưỡi trên lưng ngựa cao lớn, vận hỉ bào đỏ thắm, làm cho gương mặt vốn tái nhợt vì bệnh tật thêm vài phần sắc nhuận.

 

Hắn hân hoan rạng rỡ.

 

Sự đắc ý trong ánh mắt khó lòng che giấu.

 

Xe ngựa của ta bị chặn ở đầu ngõ, không kịp tránh né.

 

Hắn ghì ngựa, cúi đầu nhìn xuống một cái.

 

Nhẹ nhàng thốt lên một chữ.

 

- Thưởng.

 

Gia nhân theo sau nhận lệnh, bốc một nắm bạc vụn từ giỏ tiền hỉ.

 

Tiếng "loảng xoảng" vang lên,

 

ném mạnh lên ván gỗ phía trước xe ngựa của ta.

 

- Đại nhân nhà ta hôm nay đại hỉ, ban thưởng cho các ngươi đấy!

 

Trong xe ngựa,

 

Thúy Ngọc lén quan sát sắc mặt ta, thay ta thấy tức giận và đau lòng.

 

Tiêu Vân Lan thì đã thu hồi ánh mắt,

 

vung roi thúc ngựa.

 

Giọng điệu tràn đầy sự nôn nóng hân hoan:

 

- Mau đi, mau đi, đừng để lỡ giờ lành bản quan đón tân nương!

 

Hắn thúc ngựa lao đi, hỉ bào tung bay trong gió.

 

Gia nhân theo sau hộ tống kiệu hoa, đoàn người rầm rộ kéo đi.

 

Thúy Ngọc rưng rưng mắt: - Tiểu thư, bọn chúng-

 

- Đi thôi.

 

Ta nhắm mắt lại.

 

Xe ngựa lướt qua bên cạnh hắn.

 

Lúc ngang qua, vừa vặn nghe được tiếng hắn lẩm bẩm: "Thái Vi hẳn là đã đợi đến sốt ruột rồi..."

 

Xe ngựa lăn bánh ra khỏi cửa thành, tiến vào đường cái quan.

 

Thúy Ngọc vén rèm nhìn lại một cái, dải lụa đỏ trên phố dài đã chẳng còn thấy đâu nữa.

 

Nàng phẫn nộ buông rèm xuống.

 

- Có gì mà hống hách, đến Thái Thương, hôn lễ của tiểu thư nhà ta còn long trọng hơn gấp trăm, gấp ngàn lần bọn chúng!