Phong cảnh trong hoa viên Quốc công phủ vô cùng đẹp đẽ.
Hai bên hành lang quanh co trồng đủ loại hoa thấp như ngọc lan, sơn trà, nghênh xuân...
Đi qua lối nhỏ, băng qua cây cầu bạch ngọc, phía sau hòn giả sơn bằng đá Thái Hồ là một thủy tạ.
Từ trong thủy tạ nhìn ra, hồ nước và non giả hòa làm một, cảnh sắc cực kỳ đẹp mắt.
Đại Mi có phần đắc ý, cười chỉ vào khóm mẫu đơn hai màu đang nở rực:
" Đây là giống hoa năm ngoái Quốc công gia mua từ một nghệ nhân nổi tiếng."
"Mùa đông được chăm sóc kỹ trong noãn phòng, năm nay quả nhiên nở ra hoa hai màu. Phu nhân nhìn thấy rất thích."
Thất cô nương nhìn khắp vườn đầy những loài hoa quý hiếm.
Những thứ như quân t.ử lan ở đây dường như chỉ là giống hoa bình thường nhất. Đại Mi thậm chí còn chẳng buồn giới thiệu thêm vài câu.
Nhất thời nàng càng thêm ngưỡng mộ sự giàu có của phủ tỷ tỷ.
Nhưng Tứ cô nương lại có chút thất thần.
Thanh Nhiêu đi phía sau.
Thấy chủ t.ử suýt bị viên đá cuội làm vấp ngã, nàng nhanh tay đỡ lấy rồi cười:
"Cô nương cẩn thận dưới chân. Mấy ngày trước hình như vừa mưa xong, đường lát sỏi hơi trơn đấy."
Nàng cố ý nói vậy để chặn ánh mắt dò xét của Đại Mi.
Đại Mi liền áy náy cười:
" Cũng là chúng ta tiếp đón không chu đáo."
"Một lát nữa ta sẽ bảo người của Thừa Vụ xứ tới sửa sang cho bằng phẳng hơn. Nếu chủ t.ử ngã thì quả là chuyện lớn.
Tứ cô nương lúc này đã hoàn hồn, ôn hòa cười:
" Hà tất phải phiền phức như vậy? Chỉ là vừa rồi ta mải ngắm hoa trong vườn của tỷ tỷ nên thất thần thôi."
Thanh Nhiêu âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nàng biết Tứ cô nương đang đoán xem trong chính viện Đại phu nhân có nhắc đến chuyện hôn sự của mình hay không.
Nhưng chuyện như vậy tuyệt đối không thể để Đại Mi nhìn ra. Nàng cũng sốt ruột vô cùng, song không dám để lộ dù chỉ một chút. Tứ cô nương nói xong dường như thật sự thả lỏng. Nàng khoác tay Thất cô nương, cười híp mắt ngắm hoa.
Bỗng thấy giữa khóm hoa có một con bướm sặc sỡ bay qua. Nàng liền buông tay định đuổi bắt.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng kinh ngạc của một nha hoàn. Con bướm giật mình vỗ cánh bay mất.
Tứ cô nương thản nhiên quay đầu. Chỉ thấy một nha hoàn mặt trắng bệch đang nhìn mình.
Nàng nhướng mày. Còn chưa kịp nói gì, đối phương đã hoảng hốt quỳ xuống nền đất lầy bên đường nhỏ.
Chiếc váy trắng thêu chỉ lập tức dính bẩn một mảng lớn.
" Ngươi là Đại Lan à? Sao lại sợ ta như vậy?"
Nàng bật cười hỏi.
Đại Lan c.ắ.n môi, miễn cưỡng cười:
"Nô tỳ làm kinh động lúc Tứ cô nương bắt bướm, khiến bướm bay mất."
"Xin Tứ cô nương thứ tội."
Thanh Nhiêu nghe vậy liền nhớ ra đây cũng là đại nha hoàn bên cạnh Đại cô nãi nãi.
Chỉ là lúc nãy trong phòng nàng ta không xuất hiện. Nhìn đồ vật trong tay đối phương, hẳn là vừa đi ra ngoài làm việc.
Thanh Nhiêu lập tức bước lên đỡ nàng dậy, cười nói:
"Tỷ tỷ làm gì vậy? Đang yên đang lành sao lại sợ đến thế?"
"Tính tình Tứ cô nương thế nào chẳng lẽ tỷ không biết? Người luôn hòa nhã nhất, chuyện nhỏ như vậy sao có thể tức giận được?"
Tứ cô nương cũng chu môi hừ nhẹ:
" Đại Lan, ngươi thật chẳng thú vị."
"Làm như ta thích bắt nạt ngươi lắm vậy."
"Trước kia mỗi lần ngươi phụng lệnh tỷ tỷ mang đồ tới cho ta, lần nào ta chẳng cho ngươi bánh điểm tâm?"
"Giờ lớn rồi lại xa lạ với ta như vậy."
Đại Lan vội giải thích:
" Là nô tỳ tối qua ngủ không ngon, sáng nay cứ thấy tim đập nhanh nên lá gan nhỏ đi đôi chút."
Trong lúc nói chuyện, sắc mặt nàng đã dần trở lại bình thường.
Thanh Nhiêu nhìn thấy vậy, nhớ lại trước kia Đại Lan vốn là người hoạt bát hay cười.
Nay lại biến thành bộ dạng này. Đủ thấy Quốc công phủ quả là nơi ăn thịt người.
Chỉ vì làm con bướm của chủ t.ử bay mất mà cũng có thể khiến một nha hoàn sợ hãi đến như vậy
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thanh Nhiêu rút chiếc khăn tay giắt bên hông ra, kéo Đại Lan sang một bên rồi cúi xuống lau lớp bùn đất dính trên đầu gối nàng.
Y phục màu trắng, vết bẩn như vậy đâu thể chỉ lau vài cái là sạch. Nhưng từ đây về chính viện vẫn còn một quãng đường dài, ít nhất cũng phải che đậy cho bớt lộ liễu. Nếu cứ thế đi về, ngày mai lời đồn chắc chắn lan khắp phủ, khi ấy không chỉ Đại cô nãi nãi và Tứ cô nương mất mặt, mà Đại Lan càng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
" Tỷ cũng thật là, sống trên đời nên thoải mái một chút, hà tất phải nhát gan như vậy..."
Thanh Nhiêu vừa nhẹ giọng khuyên nhủ vừa cúi người lau bùn.
Ánh mắt nàng đặt trên đầu gối Đại Lan nên không để ý thấy sắc mặt đối phương lúc này kinh nghi bất định, đang nhìn về phía Tứ cô nương.
Không biết từ lúc nào, nụ cười trên mặt Tứ cô nương đã biến mất.
Đôi mắt lạnh lẽo nhìn sang. Đại Lan lập tức không dám nhìn thêm, miễn cưỡng ép mình bình tĩnh lại.
" Đa tạ muội muội."
Người Trần gia dùng cơm trưa tại chính viện Quốc công phủ.
Đợi đến khi Trần Duyệt Thù lộ vẻ mệt mỏi, Thẩm thị liền dẫn hai cô con gái đứng dậy cáo từ.
Dù sao Trần gia cũng có biệt viện ở Tương Châu, sau này còn nhiều cơ hội gặp mặt, có vài chuyện không cần vội vàng nhất thời.
Sau khi mọi người rời đi, Phù Liễu và Cốc Vũ tiến vào nội thất.
Một người nâng gương đồng, một người giúp Trần Duyệt Thù tháo trâm vòng, b.úi tóc, thay y phục thường ngày rồi dùng khăn lau mặt cho nàng.
Trước mặt người nhà mẹ đẻ đã lâu không gặp, Trần Duyệt Thù luôn muốn giữ thể diện.
Cho nên dù trong người không khỏe, nàng vẫn cố gắng trang điểm sơ qua.
Đợi Phù Liễu bưng chậu nước ra ngoài, Cốc Vũ lại không đi.
" Có chuyện gì sao?"
Trần Duyệt Thù vốn định nghỉ ngơi dưỡng thần. Thấy nàng muốn nói lại thôi, liền thuận miệng hỏi một câu.
Cốc Vũ do dự giây lát, nhìn bóng lưng uyển chuyển của Phù Liễu đang đi xa rồi hạ thấp giọng:
" Hôm nay nô tỳ thấy nha hoàn tên Thanh Nhiêu mà Đại phu nhân mang tới... dung mạo thật sự rất đẹp.
Trần Duyệt Thù khựng lại."
Một lúc lâu sau mới hờ hững gật đầu: "Ta biết rồi. Ngươi lui xuống đi."
Cốc Vũ âm thầm thở phào nhẹ nhõm rồi vâng lời lui ra.
Tuy chủ mẫu không có phản ứng gì rõ ràng, nhưng thái độ ấy cũng chứng tỏ điều nàng quan sát được không phải hoàn toàn vô dụng.
Trần Duyệt Thù đưa tay day trán, không muốn nghĩ tiếp nữa.
Chuyện ở kinh thành, sau khi trở về Chu Thiệu từng kín đáo nhắc tới với nàng.
Ngay cả việc muội muội ruột của mình có thể bất cứ lúc nào cũng thay thế vị trí chính thất của nàng, nàng còn chuẩn bị tâm lý được.
So với chuyện ấy, những người khác đều không đáng để bận tâm.
Biệt viện Trần gia. Từ lúc trở về biệt viện, Trần Duyệt Vi cứ như ngồi trên đống lửa.
Đến tối vẫn không thấy mẫu thân tới nói chuyện, nàng hít sâu một hơi rồi chủ động sang thỉnh an Thẩm thị.
Trần Hoằng Chương còn có công vụ trong triều nên không đi cùng.
Đến tối, Thẩm thị đã sớm tháo hết trâm vòng, chỉ b.úi tóc đơn giản rồi ngồi bên bàn trên giường đất nghe Chu ma ma đọc danh sách lễ vật ngày mai sẽ đưa sang Quốc công phủ.
Hôm qua mọi người đi đường mệt mỏi, chưa kịp thu xếp quà cáp.
Hôm nay chỉ mang theo vài món lễ đơn giản đến phủ.
Trước khi ra ngoài, Thẩm thị đã để tâm phúc Chu ma ma ở lại biệt viện kiểm kê đồ đạc.
Buổi chiều trở về, Thanh Nhiêu lại giúp bà ghi chép thành danh sách.
Đến giờ mới có thể báo cáo cho Thẩm thị nghe.
"Vi Vi, sao con lại tới?"
Thấy tiểu nữ nhi, Thẩm thị hơi kinh ngạc rồi nhanh ch.óng cười vẫy tay:
"Tới đúng lúc lắm, ngồi nghe cùng đi, xem còn thiếu sót gì không."
Trần Duyệt Vi đè nén sự mất kiên nhẫn trong mắt, ngồi xuống đầu bên kia của bàn nhỏ nghe Chu ma ma báo cáo.
Tiểu Yêu
"Mẫu thân suy nghĩ chu toàn thật. Nếu đổi lại là con, chắc chẳng thể xử lý được nhiều việc như vậy."
Thẩm thị nhận lấy danh sách từ tay Chu ma ma, xem lại một lượt.
Thấy nét chữ thanh tú ngay ngắn, không hề có chỗ sửa chữa, bà hài lòng gật đầu:
— Nói mới nhớ, nha đầu Thanh Nhiêu trong viện con quả thật không tệ. Viết chữ rất đẹp.
----------------------------------------