Thuật Làm Thiếp - Phần 2

Chương 2: Chương 42

 

Bội Tâm nghe vậy, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, nhưng cũng không dám tiếp tục nói những lời vượt phận ở chính viện nữa. Nàng ta vội vàng hành lễ một cái rồi lấy tay che mặt bỏ đi.

Thanh Nhiêu đứng bên quan sát từ đầu đến cuối, thầm than trong lòng:

" Thế này là chặn luôn cả con đường đi cáo trạng của sủng thiếp rồi."

Xem xong màn kịch này, Quận vương phi Triệu thị cũng không còn hứng thú ở lại tán gẫu nữa, bèn đứng dậy cáo từ:

" Trong vương phủ còn không ít việc phải xử lý, hôm khác ta lại đến thăm nhị đệ muội."

Nói rồi lại nhìn Thẩm thị cười:

" Phu nhân khó khăn lắm mới tới một chuyến, trưa nay nhất định phải ở lại Quốc công phủ dùng cơm đấy."

Đại phu nhân cười tiễn nàng ra ngoài. Đợi quay trở lại, bà liền thấy trưởng nữ dặn dò Đại Mi:

"Trong phòng ta mùi t.h.u.ố.c nồng lắm, ngươi dẫn hai vị cô nương ra vườn dạo chơi, ngắm cảnh một chút đi."

Đại Mi cười đáp vâng.

Đinh di nương đứng bên hầu hạ cũng hiểu ý lui xuống. Ngay cả Hạc ca nhi cũng được nhũ mẫu bế đi.

Chớp mắt trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con.

Đinh di nương vừa bước ra khỏi cổng chính viện đã vui vẻ đưa tay vuốt cây trâm hoa mai trên tóc.

Tiểu nha hoàn nhìn thấy dáng vẻ ấy, không khỏi lo lắng thấp giọng hỏi:

" Di nương, hôm nay phu nhân làm mất mặt Chiếu Xuân Uyển như vậy, lại còn ban thưởng cho người cây trâm quý giá này. Nếu bên đó biết được, liệu có gây khó dễ cho người không?

" Phu nhân đã vực lại tinh thần rồi, nào còn đến lượt vị kia tiếp tục khuấy gió nổi mưa nữa?"

Đinh thị không để tâm, cười híp mắt nắm tay Mẫn tỷ nhi đi về phía trước.

" Hơn nữa, từ lâu nàng ta đã coi chúng ta như cái gai trong mắt rồi."

Khi nói lời này, vẻ luống cuống chất phác trên mặt Đinh thị đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là thần thái điềm tĩnh ung dung, như thể mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay.

Nàng nuôi dưỡng Mẫn tỷ nhi dưới gối. Quốc công gia cứ vài ba hôm lại tới thăm một lần, lâu ngày sao có thể không có tình cảm?

Phương thị vốn ghen tuông. Khi còn là cô nương đã không ưa nàng và Nhạn Phù ở bên cạnh hầu hạ gia. Sau khi được nâng làm di nương, lại càng không vừa mắt hai người bọn họ.

Khi Nhạn Phù mang thai, phu nhân còn chưa từng làm khó nàng ấy bao nhiêu. Trái lại Phương thị cứ ba ngày hai bữa tìm cách ngáng chân.

Tiểu Yêu

Nghĩ tới đó, Đinh thị chỉ thấy buồn cười.

Phương thị từng sống trong Vương phủ vài năm lúc nhỏ, liền tự cho rằng mình và gia có tình nghĩa thanh mai trúc mã, cao ngạo vô cùng.

Nhưng nếu thật sự xét về thời gian bên cạnh hầu hạ, Phương thị còn kém xa nàng và Nhạn Phù những người đã vào viện của gia từ năm mười tuổi.

Nàng không khỏi tiếc nuối. Nếu Nhạn Phù, người biết đọc biết viết ấy, còn sống... Thì Phương thị chưa chắc đã được sủng ái hơn nàng ta.

Gia đối xử tốt với Phương thị chẳng qua vì thấy nàng ta từ bỏ một cuộc hôn nhân t.ử tế, nhất quyết vào Quốc công phủ làm thiếp nên cảm động đôi phần.

Nhưng chút cảm động ấy nếu so với chính thất được tám người khiêng kiệu lớn cưới hỏi đàng hoàng thì chẳng đáng là bao.

Đinh thị nhìn rất rõ. Cho dù mấy năm nay phu nhân chẳng mấy khi cho Quốc công gia sắc mặt tốt, Quốc công gia cũng tuyệt đối không vì một thiếp thất như Phương thị mà đối đầu với phu nhân.

" Cứ chờ mà xem. Nỗi uất ức hôm nay, dù Phương Bái Nhàn không muốn nuốt cũng phải nuốt xuống.

Nghĩ đến cây trâm hoa mai lấp lánh trên đầu, tâm trạng nàng càng thêm vui vẻ.

Món đồ quý giá thế này lại được phu nhân thưởng trước mặt người ngoài. Chỉ e nàng không thể đem tặng nhà mẹ đẻ được.

Nhưng giữ lại cũng tốt.

" Mẫn tỷ nhi, cây trâm này quý lắm. Sau này di nương sẽ để nó làm của hồi môn cho con."

Mẫn tỷ nhi còn nhỏ, chẳng hiểu của hồi môn là gì. Nhưng thấy di nương vui vẻ, nàng bé cũng gật đầu thật mạnh.

Đinh thị nhìn vậy càng thêm yêu thích. Nàng lại nghĩ: Nhạn Phù c.h.ế.t rồi mới tốt.

Nếu không, bụng nàng mãi không có động tĩnh, làm sao có được một cô con gái trắng trẻo đáng yêu như Mẫn tỷ nhi đây?...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong chính viện.

Đại phu nhân nhìn sắc mặt tái nhợt của trưởng nữ, lòng đau xót nhưng không muốn lại khóc lóc khiến nàng buồn thêm, bèn thuận miệng hỏi:

" Hôm nay Quốc công gia không ở trong phủ sao?"

Mọi người đã tới đây khá lâu mà vẫn chưa thấy Chu Thiệu xuất hiện, nên bà mới hỏi như vậy.

Trần Duyệt Thù cười đáp:

"Ngoại thành vừa mở một diêm trường mới. Hôm nay quản sự của diêm trường mời đại bá, phu quân và Tri châu đại nhân cùng tới dự lễ."

" Ngoại thành khá xa, mà nam nhân lại thích xã giao. Chỉ sợ phải tới tối mới về được. Mẫu thân đừng trách chàng thất lễ."

Tương Châu vốn trù phú, nổi danh với lúa gạo và muối. Trong vùng có tới vài diêm trường lớn, mỗi năm nhiều nơi ở phương Bắc đều mua muối từ đây.

Cho nên việc mở diêm trường quả thật là đại sự.

Đại phu nhân vội gật đầu:

" Quốc công gia có việc chính thì đương nhiên phải lo việc lớn trước."

" Dù sao lần này ta tới cũng sẽ ở lại vài ngày, không gấp."

Sau đó bà lại kể về số vật phẩm và d.ư.ợ.c liệu mang từ nhà tới cho trưởng nữ.

Từ chuyện này sang chuyện khác, nói liên tục gần nửa canh giờ.

Trần Duyệt Thù không hề tỏ vẻ mất kiên nhẫn, chỉ luôn mỉm cười lắng nghe mẫu thân lải nhải.

Trong ký ức của nàng, mẫu thân hiếm khi quan tâm nàng như vậy.

Những lúc tương tự thế này, nàng thường chỉ là người trốn sau rèm nhìn mẫu thân và Tứ muội muội hưởng cảnh mẹ con hòa thuận mà thôi.

Trần Duyệt Thù không quen. Nhưng lại bất giác thấy thích. Thích đến mức không nỡ cắt ngang.

Trước kia nàng luôn cho rằng mình chẳng màng thứ gọi là tình mẫu t.ử. Nhưng lúc này nàng mới biết.

Dù mẫu thân đối xử tốt với nàng như vậy là vì nàng sắp c.h.ế.t, nàng vẫn cam tâm tình nguyện đón nhận.

Đại phu nhân nói mệt rồi, tự rót thêm một chén trà. Ngẩng đầu lên, bà vô tình nhìn thấy sự quyến luyến và ngưỡng mộ mẫu thân không kìm được trong mắt trưởng nữ.

Bàn tay bà khựng lại. Tim như bị vô số mũi kim đ.â.m vào, đau nhói từng đợt.

Những thứ bà mang tới lần này, một phần là để bù đắp cho trưởng nữ, muốn nàng sống những ngày cuối đời dễ chịu hơn.

Nhưng phần khác... Lại là để lấy lòng nàng thay cho ấu nữ.

Nếu quan hệ mẹ con có thể hòa hoãn hơn đôi chút, biết đâu trưởng nữ sẽ dễ dàng gật đầu với chuyện của muội muội.

Ý tứ của con rể, bà và lão gia đều hiểu rất rõ. Thật ra hắn không quá cố chấp với người kế thất là ai.

Cũng không hề có tình ý đặc biệt với Vi Vi.

Điều hắn cần chỉ là một chính thất xuất thân đàng hoàng, có thể chăm sóc tốt cho con trai và quản lý nội trạch.

Vì vậy, nếu hắn coi trọng ý kiến của trưởng nữ, thì họ cũng phải cố gắng từ phía trưởng nữ.

Trước khi vào phủ hôm nay, bà đã chuẩn bị rất nhiều lời lẽ, quyết tâm khiến trưởng nữ đồng ý mối hôn sự này.

Nhưng bây giờ nhìn thấy đứa con gái từng hay cứng đầu cãi lại mình nằm trên giường với sắc mặt vàng như giấy, lại còn phải phân tâm ứng phó đám thiếp thất không yên phận trong phủ, rồi còn dùng ánh mắt đầy tin cậy nhìn mình...

Những lời đã chuẩn bị bỗng khó lòng thốt ra. Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt. Bà sao nỡ khiến trưởng nữ đau lòng như vậy? Thẩm thị nghĩ, cứ từ từ thêm chút nữa. Biết đâu trưởng nữ sẽ tự mình nhắc tới.

Dù ai nghĩ cũng thấy, để muội muội ruột của nàng làm kế thất thì vẫn là lựa chọn ổn thỏa nhất, cũng có thể bảo vệ tốt Hạc ca nhi hơn.

 

----------------------------------------