Thuật Làm Thiếp - Phần 2

Chương 4: Chương 44

 

Thời buổi này, khoa cử cực kỳ coi trọng nét chữ và khí cốt của sĩ t.ử.

Trên làm dưới theo, trong hậu trạch cũng lưu hành câu “chữ như người”.

Thẩm thị rất tin điều ấy.

" Từ nhỏ nàng ấy đã cùng con đọc sách luyện chữ, tự nhiên phải bỏ không ít công sức."

Trần Duyệt Vi cười cười. Những chuyện trước tuổi cập kê với nàng giờ đã như kiếp trước.

Vì thế nàng không còn nhớ rằng trước khi vào viện hầu hạ mình, Thanh Nhiêu vốn đã đọc qua không ít sách.

" Con giờ cũng là đại cô nương rồi. Sau này quản lý cả một phủ, những chuyện như thế này cũng nên học cách xử lý mới được.

Thẩm thị cười tiếp lời.

Trần Duyệt Vi liếc nhìn Chu ma ma rồi nói:

" Mẫu thân, nhắc tới chuyện này, con đang có vài việc muốn hỏi người."

Chu ma ma rất thức thời, lập tức đứng dậy:

" Đám nha hoàn trong biệt viện đúng là lười biếng, nước đến giờ vẫn chưa đun xong. Lão nô đi xem thử.

Thẩm thị gật đầu. Đợi trong phòng chỉ còn hai mẹ con.

Trần Duyệt Vi khẽ nhíu mày hỏi:

" Mẫu thân, hôm nay người gặp đại tỷ rồi... tỷ ấy nói thế nào?"

Thẩm thị sững người.

Nhìn ánh mắt có phần nóng lòng của tiểu nữ nhi, thần sắc bà trở nên phức tạp rồi quay mặt đi.

"Tỷ tỷ con... thân thể yếu ớt như vậy, ta thật sự không đành lòng nói những chuyện ấy với nó..."

Trước khi gặp trưởng nữ, Thẩm thị vẫn có thể tỏ ra như không hề bận tâm.

Nhưng khi thật sự nhìn thấy con gái nằm trước mặt mình, bản năng của người mẹ vẫn chiếm ưu thế.

Bà không muốn con gái mình c.h.ế.t. Dù đó là đứa con gái trưởng từ trước đến nay chẳng mấy hiếu thuận.

Nếu bà không nhắc tới chuyện tái giá... Nếu con gái bà còn có thể cố gắng sống thêm... Cho dù phải nằm liệt giường cả đời...

" Mẫu thân!"

Tiếng gọi mang theo sự tức giận của Trần Duyệt Vi kéo bà trở về thực tại. Thẩm thị giật mình. Ánh mắt nhìn tiểu nữ nhi bỗng trở nên xa lạ.

Bà vốn nghĩ rằng... Sau khi nhìn thấy tỷ tỷ bệnh nặng như vậy, tiểu nữ nhi cũng sẽ mềm lòng.

Dù sao đó cũng là tỷ tỷ ruột thịt của mình. Trong lòng Trần Duyệt Vi giật thót. Nắm tay đang siết c.h.ặ.t vì tức giận dưới ống tay áo từ từ buông lỏng.

Nàng đỏ mắt, như bị rút hết sức lực:

"Không chỉ mẫu thân, thật ra con cũng không nỡ làm tỷ tỷ đau lòng..."

Nàng nắm lấy tay Thẩm thị.

" Chỉ là con nghĩ phụ thân ở kinh thành đã từng nhắc chuyện này với Quốc công gia rồi. Nếu giờ bỏ ngang, truyền ra ngoài chẳng biết sẽ khó nghe đến mức nào."

" Lúc nãy con nhất thời nóng vội mới như vậy."

" Thôi cũng được. Trong số những người phụ thân từng chọn, cẩn thận tìm kiếm thì cũng có người có thể gả."

Nghe nửa câu đầu, sắc mặt Thẩm thị dịu đi đôi chút. Nghe xong toàn bộ, bà lại biến sắc.

Hôm nay phản ứng của lão Vương phi rõ ràng không giống như hoàn toàn không biết chuyện.

Nếu tương lai việc không thành mà bị truyền ra ngoài...

Bà nghĩ tới những nhà mà chồng mình chọn cho tiểu nữ nhi, lập tức đau đầu.

Trước đây không cảm thấy gì. Nhưng lần này tới Tương Châu, tận mắt chứng kiến sự phú quý của Quận vương phủ và Quốc công phủ, bà mới thấy những thế gia quý tộc ở kinh thành cũng chỉ đến thế mà thôi.

Hơn nữa còn là nơi đầy chuyện ô uế. Không đáng để đ.á.n.h đổi cả đời của tiểu nữ nhi.

Tiểu Yêu

Nhìn đứa con gái được mình nâng niu từ nhỏ đang đỏ hoe mắt, Thẩm thị im lặng rất lâu.

Cuối cùng trái tim vẫn nghiêng về phía nàng.

" Những nhà ấy không thể gả được."

" Ngày mai... ta sẽ đi nói chuyện với tỷ tỷ con."

Thái t.ử vừa mới qua đời. Hoàng đế đã hạ chỉ yêu cầu toàn bộ tông thất phải giữ quốc tang sáu tháng.

Mặc dù chiếu chỉ ấy không hoàn toàn hợp chế độ, nhưng trong lúc này chẳng ai dám chống lại.

Nếu muốn thúc đẩy cuộc hôn sự này, nhất định phải sớm đạt được sự đồng thuận với Quốc công phủ.

Bằng không thời gian kéo dài, e rằng sẽ phát sinh biến cố.

Tối hôm ấy, Chu Thiệu trở về phủ. Trên người phảng phất mùi rượu nhàn nhạt.

Tổng quản Cao Vĩnh Phong cúi đầu chờ bên ngoài phòng tắm của thư phòng ngoại viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thấy Quốc công gia rửa mặt thay y phục xong, ánh mắt cũng tỉnh táo hơn nhiều, trong lòng hắn liền có suy đoán.

Từ khi Phương di nương m.a.n.g t.h.a.i tới nay, Quốc công gia chưa từng ngủ lại ở Chiếu Xuân Uyển.

Ngay cả đề nghị của Phương di nương muốn nâng nha hoàn lên hầu hạ hắn cũng bị từ chối.

Mỗi lần đến đó chỉ hỏi thăm tình hình đứa bé.

Nếu thật sự định qua Chiếu Xuân Uyển, căn bản không cần đặc biệt thay y phục.

Trong lòng Cao Vĩnh Phong khẽ thở phào.

Khi Quốc công gia hỏi tình hình hôm nay thân gia phu nhân đến phủ, hắn liền kể lại đầu đuôi mọi chuyện.

Bao gồm cả chuyện Phương di nương sai nha hoàn tới chính viện đòi mời thái y.

Chu Thiệu nghe xong không nói gì.

Nhưng Cao Vĩnh Phong hầu hạ hắn nhiều năm, chỉ cần liếc mắt cũng biết tâm trạng Quốc công gia đã không còn tốt nữa.

" Đứa bé trong bụng Phương thị hiện giờ thế nào?"

Cao Vĩnh Phong cúi đầu đáp:

"Theo lời y quan thì không có gì đáng ngại."

" Chỉ là Phương di nương quá lo lắng nên luôn cảm thấy khó chịu."

" Vừa rồi còn sai người tới nói muốn Quốc công gia qua thăm."

" Y quan đã nói nàng ta không sao. Ta có qua thì được ích gì?"

Chu Thiệu thờ ơ đáp.

Rồi liếc nhìn hắn một cái:

"Ngươi làm việc ngày càng khá đấy."

" Phu nhân đã nói rõ, không có thẻ bài thì người nội trạch không được đến ngoại viện."

" Ngươi nhận bao nhiêu bạc của Chiếu Xuân Uyển mà chịu truyền lời thay họ?"

Cao Vĩnh Phong vội vàng quỳ xuống, mồ hôi lạnh túa ra:

"Tiểu tư giữ cổng là người mới, không hiểu quy củ nên mới giúp nha hoàn bên Chiếu Xuân Uyển truyền lời."

"Tiểu nhân cũng chỉ lo lắng huyết mạch Quốc công phủ có điều gì sơ suất nên mới lắm miệng."

" Tiểu nhân biết tội, cam nguyện chịu phạt."

Nói xong liền tự tát mình mấy cái.

" Đủ rồi."

Chu Thiệu mất kiên nhẫn quát ngăn.

Người bên cạnh mình thế nào hắn vẫn hiểu rõ.

Cao Vĩnh Phong không phải hạng người vì vài đồng bạc mà phá hỏng quy củ.

Nếu không hắn cũng chẳng giao cho đối phương vị trí đại tổng quản Quốc công phủ, quản lý mười bốn ty.

Một người như vậy cần gì phải đi lấy lòng một thiếp thất nội trạch.

" Nếu là tiểu tư và nha hoàn không hiểu quy củ, vậy mỗi người đ.á.n.h mười trượng."

" Vâng."

Cao Vĩnh Phong đứng dậy, hầu hạ Chu Thiệu khoác áo choàng đen, lại chỉ định hai nha hoàn cầm đèn đi trước dẫn đường rồi tiễn hắn từ thư phòng ngoại viện vào nội trạch.

Đợi tiểu tư giữ cổng chịu xong hình phạt.

Cao Vĩnh Phong lạnh mặt đến chỗ ở của hắn.

" Giờ thì ngươi hiểu tiền của ai có thể nhận, tiền của ai không thể nhận chưa?"

Phương di nương đúng là gan lớn.

Ỷ vào trong bụng có cốt nhục nên không coi chủ mẫu ra gì.

Lại còn dám âm thầm tìm người ngoại viện đi cáo trạng thay mình.

Tiểu tư kia cũng khổ sở vô cùng.

Nhìn thấy Phương di nương đắc ý như vậy, hắn chỉ nghĩ truyền một câu nói là việc nhẹ nhàng kiếm tiền.

Ai ngờ vô duyên vô cớ ăn một trận đòn. Lại còn khiến Quốc công gia không vui.

Lần này tiền đồ của hắn e rằng khó giữ. Số bạc liều mạng mới kiếm được kia, cũng không biết có đủ tiền chữa thương hay không.

 

----------------------------------------