Thứ Nữ Tạ Bảo Châu

Chương 2

Nhìn bóng lưng thẳng tắp của đích mẫu, trong lòng ta bỗng có chút không dễ chịu.

Bản thân bà đã rơi vào tình cảnh này mà vẫn còn nghĩ tới chuyện bảo vệ ta.

Nhưng cảm động thì cảm động, ngân phiếu vẫn phải giấu cho kỹ.

Khi người trong Hầu phủ bị đuổi hết ra tiền viện, phụ thân đã bị áp giải đi rồi.

Mấy vị di nương khóc người này còn t.h.ả.m hơn người kia, thứ đệ ôm cột sống c.h.ế.t không chịu buông, còn trưởng tỷ Tạ Giảo Giảo thì sắc mặt trắng bệch đứng dưới hành lang.

Vốn dĩ ba ngày nữa tỷ ấy sẽ xuất giá.

Bây giờ đừng nói của hồi môn, ngay cả hôn sự có thể thành hay không cũng chẳng ai biết.

Đích mẫu bước tới, chỉnh lại y phục bị xộc xệch cho tỷ ấy.

“Đừng sợ, có mẫu thân ở đây.”

Nước mắt của trưởng tỷ lập tức trào xuống.

Ta đứng bên cạnh, âm thầm tính toán mình đã tích cóp được bao nhiêu tiền.

Ngân phiếu một trăm tám mươi lượng.

Trâm vàng bán đi được khoảng hai mươi lượng.

Vòng ngọc ít nhất cũng đáng năm mươi lượng.

Tiết kiệm một chút, đủ để ta mua một tiểu viện ở Giang Nam rồi thuê thêm hai nha hoàn.

Còn đích mẫu và trưởng tỷ…

Ta lén nhìn hai người một cái.

Một người từ trước đến nay chưa từng làm việc nặng.

Người còn lại ngoài đọc sách và thêu thùa thì chẳng biết làm gì.

Nếu mang cả hai người theo, chút tiền này của ta e rằng chưa được nửa năm đã tiêu sạch.

Quan sai đuổi chúng ta ra khỏi Hầu phủ.

Cánh cổng lớn phía sau nặng nề khép lại, nơi trước kia treo tấm biển ngự ban giờ đã bị dán giấy niêm phong.

Đích mẫu đứng giữa con phố dài, bóng lưng lần đầu tiên trông gầy yếu đến vậy.

Bà quay đầu nhìn ta.

“Bảo Châu, chúng ta tới Bùi gia.”

Ta nhắc bà:

“Ngoại tổ phụ đã cắt đứt qua lại với người từ ba năm trước rồi.”

Năm ấy phụ thân muốn nâng một quý thiếp lên làm bình thê, đích mẫu không đồng ý, nhưng cũng không hòa ly.

Bùi gia chê bà quá mềm yếu, từ đó không còn ai tới cửa nữa.

Sắc mặt đích mẫu trắng thêm vài phần.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Trưởng tỷ nhỏ giọng hỏi:

“Vậy chúng ta còn có thể đi đâu?”

Hai đôi mắt đồng loạt nhìn về phía ta.

Ta vô thức siết c.h.ặ.t vạt áo đang giấu ngân phiếu.

Không ổn rồi.

Hình như hai người họ định bám lấy ta.

03

Ta có một tiểu viện ở phía nam thành.

Đó là thứ duy nhất di nương để lại cho ta.

Viện không lớn, nhưng mái nhà không dột, tường viện cũng khá kiên cố.

Trước kia ta cho một đôi phu thê bán đậu phụ thuê. Nửa năm trước họ về quê, căn viện này vẫn luôn để trống.

Ai ngờ còn chưa tìm được người thuê mới, ta đã kéo về đây hai người không nhà để về, một vị quý phu nhân và một vị quý tiểu thư.

Trưởng tỷ đứng trước cửa, nhìn bức tường loang lổ, mãi không chịu bước vào.

“Bảo Châu, nơi này thật sự ở được sao?”

Ta lấy chìa khóa mở cửa.

“Nếu tỷ tỷ không hài lòng thì có thể ngủ ngoài đường.”

Tỷ ấy lập tức bước qua ngưỡng cửa.

Đích mẫu chẳng nói gì, xắn tay áo lên bắt đầu dọn dẹp.

Bà vốn cực kỳ ưa sạch sẽ, song cửa ở chính viện Hầu phủ mỗi ngày đều phải lau ba lượt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Bây giờ đối diện với cả sân bụi bặm, bà cũng chẳng hề nhíu mày.

Ngược lại, trưởng tỷ cầm chổi nửa ngày vẫn chẳng quét sạch nổi một khoảng, còn làm bụi bay mù mịt khắp phòng.

Ta bị sặc đến hắt hơi liền ba cái, đành bảo tỷ ấy đi đun nước.

Chưa đầy nửa khắc, trong bếp đã vang lên một tiếng thét thất thanh.

“Cháy rồi!”

Khi ta lao vào, ngọn lửa đã bốc cao đến nửa thân người.

Trưởng tỷ ôm một bó củi trong tay, sợ đến hoa dung thất sắc.

Đích mẫu lại cầm gáo nước, từng gáo từng gáo đổ vào bếp lò, rất nhanh đã dập được ngọn lửa.

Mặt bà đầy tro bụi, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi.

Đây là lần đầu tiên ta biết hóa ra đích mẫu cũng biết nhóm lửa.

Nhận ra ánh mắt của ta, bà thản nhiên nói:

“Trước khi xuất giá, ta từng theo ngoại tổ phụ con đến nơi ông ấy nhậm chức và gặp phải một trận lũ. Khi ấy ta đã nấu cơm trong lều phát cháo suốt ba tháng.”

Ta bừng tỉnh.

Chẳng trách bà lúc nào cũng chê đầu bếp trong Hầu phủ làm việc quá chậm.

Trưởng tỷ áy náy cúi đầu.

Đích mẫu không trách tỷ ấy, chỉ kiên nhẫn dạy lại một lần cách xếp củi, cách nhóm lửa.

Đến chạng vạng, viện đã được thu dọn gần xong, miễn cưỡng có thể ở được.

Ta ra đầu phố mua sáu chiếc bánh hấp.

Trưởng tỷ nhìn mấy chiếc bánh khô cứng, vành mắt lại đỏ lên.

“Ta chưa từng ăn thứ này.”

“Bây giờ thì ăn rồi.”

Ta bẻ một chiếc ra đưa cho tỷ ấy.

Tỷ ấy thử c.ắ.n một miếng, suýt nữa mẻ răng.

Đích mẫu đặt bánh vào nước nóng hấp cho mềm, lại ra góc sân hái một nắm hành dại, nấu ba bát canh bột.

Khi hơi nóng bốc lên nghi ngút, ta bỗng ngẩn người.

Từ sau khi di nương qua đời, đã rất nhiều năm không có ai tự tay nấu cơm cho ta ăn.

Đích mẫu đưa bát đầy nhất cho ta.

“Hôm nay may mà có con.”

Ta cúi đầu đếm mấy viên bột trong bát.

Quả thật nhiều hơn bát của trưởng tỷ bảy tám viên.

Xem ra bà thật lòng cảm kích ta.

Buổi tối chỉ có hai chiếc giường.

Đương nhiên trưởng tỷ ngủ cùng đích mẫu một phòng, còn ta một mình ngủ ở đông sương phòng.

Ta cài then cửa cẩn thận, lấy từng món đồ giấu trên người ra, bày kín trên giường.

Đang đếm đến lượt thứ hai thì ngoài cửa sổ truyền tới tiếng động khe khẽ.

Ta cảnh giác nhét ngân phiếu xuống dưới gối.

“Ai?”

Đích mẫu đứng ngoài cửa sổ đáp:

“Là ta.”

Ta mở cửa, thấy bà đang ôm một chiếc chăn cũ đứng dưới ánh trăng.

“Ban đêm trời lạnh, thân thể con lại yếu, đắp thêm một lớp đi.”

Bà đưa chăn cho ta rồi quay người rời đi.

Ta vuốt mặt chăn còn vương mùi nắng, bỗng cảm thấy xấp ngân phiếu trong n.g.ự.c có hơi bỏng tay.

Nhưng có bỏng đến mấy thì cũng là tiền.

Ta lấy chúng ra đếm thêm một lượt rồi giấu sâu hơn nữa.

04

Sáng sớm hôm sau, vị hôn phu của trưởng tỷ đã tìm tới.

Hạ công t.ử đứng ngoài sân, phía sau còn có hai tiểu tư đi theo.