Thứ Nữ Tạ Bảo Châu

Chương 3

Trước kia mỗi lần gặp trưởng tỷ, hắn luôn nhỏ nhẹ dịu dàng, mở miệng một tiếng “Giảo Giảo”, hai tiếng cũng “Giảo Giảo”.

Bây giờ hắn lại đứng cách một cái ngưỡng cửa, đến sân cũng chẳng muốn bước vào.

“Chuyện hôn nhân đại sự phải nghe theo lệnh phụ mẫu. Bệnh tình của gia mẫu đang rất nghiêm trọng, thật sự không chịu nổi kích động, cho nên hôn sự này… chỉ đành thôi vậy.”

Trưởng tỷ siết c.h.ặ.t góc váy, sắc mặt trắng bệch.

“Nhưng hôn thư đã trao đổi rồi, ngày thành thân cũng đã định.”

Hạ công t.ử thở dài:

“Tạ gia bây giờ đã thành ra thế này, nàng cũng không thể bắt ta làm trái ý phụ mẫu được.”

Hắn nói như thể vô cùng khó xử, nhưng ánh mắt lại rơi xuống cây trâm ngọc trai duy nhất còn sót lại trên tóc trưởng tỷ.

Đó là tín vật Hạ gia đưa tới khi hai nhà định thân năm xưa.

“Nếu hôn sự đã hủy, vậy cây trâm kia có phải cũng nên trả lại không?”

Toàn thân trưởng tỷ run lên.

Ta tháo cây trâm khỏi tóc tỷ ấy, trực tiếp ném sang.

“Cầm cho kỹ. Sau này có thiếu một viên ngọc trai cũng đừng tới tìm chúng ta.”

Trên mặt Hạ công t.ử lộ vẻ không vui.

“Bảo Châu, ta đang nói chuyện với tỷ tỷ ngươi, đến lượt ngươi xen miệng sao?”

 

Trước kia hắn là công t.ử Bá phủ, ta còn phải cười lấy lòng.

Bây giờ hôn sự cũng tan rồi, ai còn chiều hắn nữa?

“Đây là trước cửa nhà ta, đương nhiên ta có quyền nói.”

“Hạ công t.ử đã tiếc cây trâm này đến vậy thì mau cầm đi cầm cố đi. Biết đâu còn mua được mấy thang t.h.u.ố.c bổ để hiếu kính lệnh đường.”

Ta chặn họng đến mức mặt hắn khó coi vô cùng, hắn phất tay áo bỏ đi.

Nước mắt trưởng tỷ nhịn đã lâu cuối cùng cũng rơi xuống.

Tỷ ấy khóc rất yên lặng, nhìn còn khiến người ta xót xa hơn cả khóc tang.

Ta sợ nhất là nhìn người khác khóc.

Đặc biệt là mỹ nhân.

Tỷ ấy vừa khóc, ta liền cảm thấy mình nên tiêu chút tiền dỗ dành.

“Cũ không đi thì mới không tới. Hôm khác ta tìm cho tỷ một cái đẹp hơn.”

Trưởng tỷ ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn ta.

“Muội nói cây trâm hay là người?”

“Đương nhiên là cây trâm rồi. Người thì có gì đáng để tìm?”

Tỷ ấy không nhịn được, vừa rơi nước mắt vừa bật cười.

Đích mẫu đứng dưới mái hiên nhìn chúng ta, thần sắc rất nặng nề.

Chờ trưởng tỷ về phòng, bà mới hỏi ta:

“Bảo Châu, trong tay con còn bao nhiêu bạc?”

Ta lập tức lùi về sau một bước.

“Không có.”

“Đêm qua tiếng con đếm ngân phiếu, ta ở phòng bên cạnh còn nghe thấy.”

Ta im lặng.

Tường viện này đúng là mỏng quá rồi.

Đích mẫu không ép ta giao tiền, chỉ nói chuyện Hầu phủ lần này rất kỳ lạ.

Phụ thân ta phong lưu hồ đồ thì có, nhưng tuyệt đối sẽ không dính vào việc buôn lậu muối quan.

Hơn nữa, cái gọi là chứng cứ phạm tội xuất hiện quá nhanh.

Hầu phủ bị kết tội chưa đến nửa ngày, mấy quản lý sổ sách của những cửa hàng quan trọng đã lần lượt biến mất.

“Ta muốn điều tra rõ chuyện này.”

Ta nghiêm túc nói:

“Mẫu thân, điều tra chuyện này tốn rất nhiều tiền.”

“Ta biết.”

“Hơn nữa rất có thể cuối cùng chẳng tra được gì.”

“Ta cũng biết.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Nếu thất bại, đến bánh hấp chúng ta cũng chẳng có mà ăn.”

Đích mẫu nhìn ta, một lúc sau mới nói:

“Bảo Châu, ta sẽ không động vào bạc của con.”

Bà lấy từ trong tay áo ra một tấm thẻ gỗ màu đen trông chẳng có gì nổi bật.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Đó là tín vật của phần hồi môn ngoại tổ phụ để lại cho bà khi xuất giá.

Bùi gia tuy đã cắt đứt qua lại với bà, nhưng chưa từng động đến tiền trang và của hồi môn đứng tên bà.

“Hầu phủ đã bị niêm phong, nhưng khoản bạc này được ghi trong sổ hồi môn của ta, không liên quan đến gia sản Tạ gia.”

Hai mắt ta lập tức sáng rực.

Đích mẫu thu tấm thẻ gỗ lại.

“Đừng nhìn nữa, không cho con.”

Đây là lần đầu tiên bà đề phòng ta.

Ta ôm n.g.ự.c, đau lòng vô cùng.

“Mẫu thân, trước đây người đâu có như vậy.”

Bà khẽ liếc ta một cái.

“Gần son thì đỏ.”

05

Gần tiền trang Bùi gia xuất hiện thêm mấy gương mặt lạ.

Những kẻ ấy trông không giống quan sai, ngược lại giống người đang chờ để báo tin cho ai đó hơn.

Nếu đích mẫu tự mình lộ diện, tiểu viện nơi chúng ta ẩn thân cũng sẽ bị theo dõi.

Vì thế trọng trách này rơi xuống đầu ta.

Ta thay một bộ quần áo vải thô, bôi mặt vàng vọt, lại b.úi tóc theo kiểu phụ nhân, hóa trang thành một bà t.ử chạy việc cho chủ nhà.

Đích mẫu nhìn ta hồi lâu rồi nhận xét:

“Cười nịnh quá.”

“Ngày thường con chẳng phải cũng cười như vậy sao?”

“Cho nên mới phải sửa.”

Ta đành nghiêm mặt lại.

Chưởng quầy tiền trang xem tấm thẻ gỗ xong, rất nhanh đã mang tới năm trăm lượng ngân phiếu.

Ta giấu ngân phiếu sát người, vừa bước ra cửa sau đã cảm thấy phía sau xuất hiện thêm một cái đuôi.

Người đó mặc y phục gọn gàng, bước chân rất nhẹ.

Ta đi nhanh, hắn cũng nhanh.

Ta đi chậm, hắn cũng chậm.

Hiển nhiên không phải tình cờ cùng đường.

Ta rẽ vào một cửa hàng son phấn, trèo qua cửa sổ phía sau sang trà lâu bên cạnh, lại bỏ hai mươi đồng thuê một tiểu khất cái mặc áo ngoài của ta chạy về phía tây thành.

Quả nhiên người kia lập tức đuổi theo.

Ta trốn trong bếp sau của trà lâu, đau lòng đến nghiến răng mãi.

Hai mươi đồng đấy.

Mua được mười chiếc bánh hấp rồi.

Đợi ta vòng qua mấy khu phố trở về tiểu viện, trời đã gần tối.

Đích mẫu xem xấp ngân phiếu xong, trên mặt không hề có chút vui mừng nào.

“Bọn họ ngay cả tiền trang Bùi gia cũng cho người theo dõi, chứng tỏ mục đích không chỉ là tịch biên Hầu phủ.”

“Vậy họ muốn làm gì?”

“Tìm một thứ.”

Bà kể cho ta biết, tối trước ngày phụ thân xảy ra chuyện, ông từng vội vã trở về phủ.

Ông nói sổ sách của đội thuyền có vấn đề, bản thân lại đang bị người theo dõi.

Nếu ngày hôm sau ông không thể trở về, hãy bảo đích mẫu dùng nước ấm rửa chiếc nghiên mực cũ kia.

Trước khi rời đi, ông đã giao chiếc nghiên cũ ấy cho bà.

Lúc Hầu phủ bị tịch biên, trưởng tỷ nhớ lời phụ thân nên đã coi chiếc nghiên là đồ hồi môn cũ của đích mẫu, ôm theo ra ngoài.