Thứ Nữ Tạ Bảo Châu

Chương 1: 1

Sau
GIỚI THIỆU:

Ta là thứ nữ giỏi lấy lòng người nhất Hầu phủ.

Những lời nịnh nọt, há miệng là có thể nói ra ngay.

Đến khi phụ thân phạm tội, Hầu phủ bị tịch biên, ta còn đang cuống cuồng nhét ngân phiếu vào trong n.g.ự.c.

Nào ngờ lại bị đích mẫu cả người phủ đầy bụi đất túm c.h.ặ.t t.a.y áo.

Gương mặt ngày thường đoan trang của bà lúc này đã mất hết thần sắc, vừa khóc vừa hỏi ta:

“Chẳng phải con từng nói, đời này chỉ nhận một mình ta là mẫu thân sao?”

Ta từng nói ra thứ lời trái lương tâm như vậy thật à?

01

Ta tên Tạ Bảo Châu, năm nay mười lăm tuổi, là thứ nữ giỏi lấy lòng đích mẫu nhất phủ Vĩnh Ninh Hầu.

Năm tám tuổi, di nương của ta bệnh ch//ết, trong phủ cũng chẳng có ai chịu nhận nuôi ta.

Thế là ta ôm gối, ngồi ngoài viện của đích mẫu khóc suốt một đêm.

Khi bà mở cửa bước ra, ta ngẩng khuôn mặt nhỏ đã lạnh đến tím tái lên, giòn giã gọi:

“Mẫu thân.”

Đích mẫu họ Bùi, khuê danh Chiếu Nguyệt.

Bà là một vị phu nhân đoan chính, nổi tiếng khắp kinh thành.

Bà cúi đầu nhìn ta một lát, nhàn nhạt hỏi:

“Ai dạy con tới đây?”

Ta sụt sịt mũi, đáp:

“Không có ai dạy cả. Bảo Châu chỉ cảm thấy trên đời này không còn ai từ ái hơn người.”

Thật ra trước khi qua đời, di nương từng dạy ta.

Bà nói người trong Hầu phủ ai cũng có chỗ dựa, chỉ riêng ta là không.

Muốn sống cho tốt thì nhất định phải chọn người lợi hại nhất để dựa vào.

Khi ấy ta không biết rốt cuộc ai mới là người lợi hại nhất, chỉ biết mỗi lần gặp đích mẫu, cái lưng vốn luôn thẳng tắp của phụ thân cũng phải thấp xuống ba phần.

Cho nên ta chọn bà.

Đích mẫu không nói bà tin hay không, chỉ bảo ma ma dẫn ta vào phòng, cho ta một bát sữa dê nóng hổi.

Từ đó về sau, ta chuyển vào chính viện của bà.

Mỗi sáng, ta dậy còn sớm hơn cả gà.

Khi bà trang điểm, ta đứng bên cạnh khen da bà trắng nõn mịn màng như mỡ ngọc.

Khi bà xem sổ sách, ta khen bà có tài kinh bang quản lý chẳng kém Quản Trọng.

Bà chỉ cần ho một tiếng, ta có thể chạy từ đại phu phía đông thành hỏi tới hiệu t.h.u.ố.c phía tây thành.

Có một lần bị ta khen đến mức thật sự không chịu nổi nữa, bà đặt chén trà xuống hỏi:

“Tạ Bảo Châu, con không mệt sao?”

Ta thành tâm thành ý lắc đầu.

“Có thể hiếu kính mẫu thân là phúc phận nữ nhi tu mấy đời mới có được.”

Đích mẫu im lặng một lát rồi thưởng cho ta hai cây trâm vàng ròng.

Ta cầm trâm về phòng, vui đến mức cười suốt một đêm không ngủ được.

Không phải ta tham lam.

Chỉ là hồi nhỏ nghèo đến phát sợ rồi.

Khi di nương bệnh nặng, chỉ cần một củ nhân sâm trăm năm là có thể kéo dài mạng sống của bà.

Thế nhưng bà lục tung hộp trang sức, cuối cùng chỉ tìm thấy mấy đồng tiền đồng đã đen xỉn.

Từ đó về sau ta hiểu rằng, chân tình có thể thay đổi, phú quý cũng có thể tan biến.

Chỉ có bạc thật sự rơi vào túi mình mới là thứ đáng tin nhất.

Nhưng ta không ngờ phú quý của phủ Vĩnh Ninh Hầu lại tan nhanh đến vậy.

Hôm ấy, ta đang cùng đích mẫu chọn của hồi môn cho trưởng tỷ thì bên ngoài đột nhiên vang lên một loạt tiếng giáp trụ va vào nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Quản gia hoảng hốt chạy vào.

“Phu nhân, không hay rồi!”

“Hầu gia bị tình nghi lén vận chuyển muối quan, đã bị bắt giam chờ xét xử. Có lệnh niêm phong phủ, tịch biên tài sản!”

Đám bà t.ử và nha hoàn trong phòng lập tức loạn thành một đoàn.

Cây như ý bằng bạch ngọc trong tay đích mẫu rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.

Ta sững người một thoáng rồi lập tức quay đầu chạy về phòng mình.

Ngân phiếu của ta!

Trâm vàng của ta!

Tiền dưỡng lão của ta!

Cái gì phụ từ nữ hiếu, cái gì thể diện Hầu phủ, tất cả đều phải xếp sang một bên.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta đang cuống cuồng nhét ngân phiếu vào trong n.g.ự.c thì đột nhiên có người túm lấy tay áo.

Quay đầu nhìn lại, đích mẫu ngày thường coi trọng dáng vẻ nhất lúc này toàn thân phủ bụi, cây trâm phượng trên tóc cũng lệch sang một bên, vành mắt đỏ hoe.

Bà hỏi ta:

“Chẳng phải con từng nói đời này chỉ nhận một mình ta là mẫu thân sao?”

Ta ôm c.h.ặ.t ngân phiếu, đầu óc trống rỗng.

Ta từng nói ra loại lời trái lương tâm như vậy thật sao?

02

Đích mẫu túm quá c.h.ặ.t, ta giãy hai lần cũng không thoát ra được.

Quan sai bên ngoài đã đá tung cửa viện, đang lục soát từng căn phòng.

Cứ kéo dài thế này, đừng nói ngân phiếu, ngay cả chiếc áo bông mới may trên người ta cũng chưa chắc giữ nổi.

Ta đành hạ giọng nói:

“Mẫu thân, người buông tay trước đi, con đi thu dọn đồ quý giá cho người.”

Trong mắt bà lập tức lại có ánh sáng.

“Thật sao?”

“Đương nhiên là thật.”

Ta cười ngoan ngoãn hơn cả ngày thường.

Cuối cùng bà cũng chịu buông tay.

Ta quay người, tiện tay nhét luôn chuỗi vòng ngọc trai trên bàn vào trong n.g.ự.c.

Giọng đích mẫu lạnh lẽo từ phía sau truyền tới:

“Đó là của ta.”

“Người một nhà, hà tất phải phân của người với của con?”

Ta lại lấy thêm hai chiếc vòng ngọc trên bàn trang điểm của bà.

Đích mẫu nhìn ta, giống như đây là lần đầu tiên bà thật sự nhận ra ta là hạng người gì.

Quan sai rất nhanh đã xông vào.

Tên cầm đầu mở tung hộp trang sức, đem tất cả những món đáng tiền ghi vào sổ.

Thấy trước n.g.ự.c ta phồng căng, hắn cười lạnh một tiếng, giơ tay định lục soát người ta.

Ta lập tức đưa sang một mảnh bạc vụn.

“Quan gia tạo chút thuận tiện, đều chỉ là mấy món đồ cũ chẳng đáng tiền của nữ nhi thôi.”

Hắn cân mảnh bạc trong tay, ánh mắt vẫn đảo quanh người ta.

Đích mẫu đột nhiên bước tới trước mặt, chắn ta ở phía sau.

“Nó là cô nương của Hầu phủ. Cho dù Hầu gia phạm tội, cũng không có đạo lý giữa chốn đông người lục soát thân thể một cô nương.”

Quan sai nhận ra bà, ít nhiều vẫn phải nể mặt Bùi gia, chỉ nhổ một bãi nước bọt.

“Còn tưởng mình vẫn là Hầu phu nhân chắc?”

Miệng tuy nói vậy, cuối cùng hắn vẫn dẫn người sang chỗ khác.
Sau