Thứ Nan Tòng Mệnh - Vân Nghê

Chương 8: Đối Sách 1

Mọi người đi dạo trong vườn một lúc với Đại phu nhân thì Trần ma ma ghé tai bà nói nhỏ vài câu, Đại phu nhân mới cho mọi người giải tán.

Xuân Nghiêu đưa Dung Hoa về phòng. Nàng vừa ngồi xuống thì có một nha đầu bưng trà lên. Nha đầu này trông rất ngoan ngoãn, mày ngài mắt phượng toát lên vẻ lanh lợi, quy củ hành lễ thỉnh an Dung Hoa.

Xuân Nghiêu lúc này mới giới thiệu: "Nha đầu này tên là Mộc Cẩn, do Chu ma ma tuyển chọn lên. Tay chân nhanh nhẹn, tướng mạo cũng tốt, tiểu thư dùng thử xem sao, nếu được việc thì giữ lại bên mình."

Dung Hoa gật đầu. Vậy là bên cạnh nàng cũng chính thức có một nha hoàn thân cận.

Xuân Nghiêu nói tiếp: "Vẫn còn một số đồ đạc Đại phu nhân ban thưởng chưa sắp xếp xong, em đi lo liệu cho ổn thỏa rồi quay lại hầu hạ tiểu thư sau."

Sau khi Xuân Nghiêu ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Dung Hoa và Mộc Cẩn.

Dung Hoa bưng chén trà lên nhấp một ngụm. Mộc Cẩn ngoan ngoãn quỳ xuống đ.ấ.m chân cho nàng. Bàn tay xoa bóp đến đầu gối chân phải một lúc, Mộc Cẩn ngẩng đầu lên hỏi: “Trời lạnh thế này, vết thương cũ của tiểu thư có đau không?"

Hồi nhỏ, Bát tiểu thư từng bị ngã gãy chân phải, cứ đến ngày trở trời là chỗ xương gãy lại đau nhức dữ dội. Lúc Dung Hoa mới tái sinh vào thân xác này, vết thương cũ đang tái phát, Di nương phải mua t.h.u.ố.c rượu từ người ngoại quốc về, xoa bóp mấy lần mới đỡ dần.

Mấy năm qua nàng đã dần quen với di chứng này, chút đau đớn âm ỉ ấy nàng sớm đã chẳng để tâm.

"Đỡ nhiều rồi, không đau lắm đâu."

Cái tên Mộc Cẩn này là do nàng đặt. Năm đó, nàng đến bãi tha ma thăm nơi chôn cất mà Đào phủ dành cho mình, tình cờ gặp Mộc Cẩn đang thoi thóp ở đó nên đã cứu mang về. Tính ra cũng là một cái duyên.

Mộc Cẩn đứng dậy cười nói: "Tiểu thư, cuối cùng em cũng được gặp người rồi."

Gặp lại nha đầu tâm phúc, gương mặt Dung Hoa cũng thoáng hiện nụ cười, nhưng nụ cười ấy vụt tắt rất nhanh: "Chẳng phải đã bảo đợi ta nghĩ cách xin em về sao? Con bé này sao lại to gan thế?"

Thấy Dung Hoa nghiêm mặt, Mộc Cẩn vội vàng nài nỉ: "Tiểu thư tốt của em, em đã rất cẩn thận rồi mà. Từ lúc vào phủ, em vẫn luôn hiếu kính với Chu ma ma, chỉ đợi đến ngày hôm nay thôi."

Dung Hoa thở dài. Cũng may Chu ma ma là kẻ tham tiền, nàng lại là Bát tiểu thư được nuôi bên ngoài, địa vị thấp kém nên Đại phu nhân không dặn dò gì, Mộc Cẩn mới có cơ hội lách luật.

Chuyện này hoàn toàn là may mắn. Nếu có sai sót gì khiến Mộc Cẩn không thể đến chỗ nàng thì sau này muốn xin người về sẽ gặp muôn vàn trắc trở. Vậy mà nha đầu này vẫn còn chưa biết sợ.

Mộc Cẩn thì thầm: "Tiểu thư, tối qua thật sự dọa em sợ c.h.ế.t khiếp. May mà người nhanh trí nghĩ ra cách thoát thân."

Nhắc đến chuyện này, Dung Hoa sực nhớ ra: "Em có nghe ngóng được bệnh tình của Cẩm Tú thế nào rồi không?"

Mộc Cẩn lắc đầu: "Thầy t.h.u.ố.c trong phủ đã kê đơn nhưng uống mãi không thấy đỡ, cả ngày cứ nằm trên giường nói sảng. Nghe Chu ma ma bảo, nếu qua vài ngày nữa vẫn không khỏi thì sẽ khiêng ra khỏi phủ."

Nàng không ngờ Cẩm Tú lại bệnh nặng đến thế.

Mộc Cẩn tiếp lời: "Cũng chẳng trách được, Cẩm Tú ngày thường vốn nhát gan. Mọi người đều bảo cô ấy nhìn gà hóa cuốc, nhưng cô ấy nhất quyết không tin."

Mắt thấy tai nghe, Cẩm Tú sẽ không dễ dàng tin lời người khác. Nếu cứ thế bị đuổi ra khỏi phủ, gia đình Cẩm Tú chưa chắc đã bỏ tiền chữa trị tiếp, điều kiện bên ngoài lại kém xa trong phủ... Dung Hoa nhíu mày, nàng không thể vừa mới vào phủ đã hại c.h.ế.t một mạng người.

Mộc Cẩn nhìn biểu cảm trên gương mặt Dung Hoa. Lúc nàng mơ màng mở mắt ở bãi tha ma năm đó, tiểu thư cũng nhíu mày trầm tư y hệt như bây giờ.

Mộc Cẩn giật mình thon thót: "Tiểu thư, người đừng có dại mà ra mặt. Cẩm Tú là người của phòng Đại phu nhân, người không quản được đâu. Hơn nữa người mới chân ướt chân ráo vào phủ, Đại phu nhân đang soi xét nhất cử nhất động của người đấy."

"Bây giờ cũng chẳng còn cách nào khác, mọi người khuyên hết lời rồi, cho dù người có nói gì cô ấy cũng không nghe lọt tai đâu. Nếu tiểu thư thương xót, chi bằng đợi cô ấy ra khỏi phủ rồi hãy tìm cách gửi ít bạc cho gia đình, bảo họ mời thầy t.h.u.ố.c giỏi mà chữa trị."

Nói thì dễ, nhưng khi đã ra ngoài rồi, nàng dùng quan hệ bên ngoài gửi tiền đi liệu có giữ được bí mật không? Bên ngoài tai vách mạch rừng, chuyện trong phủ làm không xong thì ra ngoài càng lắm trắc trở. Hơn nữa, tâm bệnh của Cẩm Tú ngoài nàng ra thì không ai chữa được.

"Tiểu thư..."

Dung Hoa lắc đầu, Mộc Cẩn biết có khuyên cũng vô ích.

"Chuyện khác trong phủ thì sao?"

"Gần đây Lục tiểu thư và Tứ di nương đã qua lại với nhau hai lần."

Nghiên Hoa xưa nay vốn xa lánh mẹ ruột, bỗng nhiên lại qua lại thân thiết... Quả nhiên giống như nàng dự đoán.

Mộc Cẩn hạ thấp giọng: "Có một lần Chu ma ma uống say nói lảm nhảm, bảo rằng nếu Đại tiểu thư mãi không có tin vui, chắc chắn sẽ phải chọn thêm một tiểu thư trong phủ đưa sang đó..."

Hầu phủ đâu phải nơi tầm thường. Tuy vào đó chỉ là phận lẽ, nhưng nếu sinh được con trai thì sẽ được Đại tiểu thư nhận nuôi làm đích trưởng tử, tương lai thừa kế tước vị.

Dù vậy, điều kiện tiên quyết là Đại tiểu thư thực sự không thể sinh con trai. Canh bạc này quá mạo hiểm. Huống hồ Nghiên Hoa vốn kiêu ngạo, sao cam tâm làm lẽ? Trong chuyện này chắc chắn còn uẩn khúc gì đó khiến Nghiên Hoa sẵn sàng dốc toàn lực để tranh giành.

Dung Hoa nhớ lại thái độ của Triệu Tuyên Hoàn đối với Đại tiểu thư. Hay là Tứ di nương đã nhìn ra manh mối gì? Nàng vốn cũng nghi ngờ tại sao ba năm nay Đại tiểu thư không có thai, lẽ nào có liên quan đến hắn?

"Còn về Nhị tiểu thư, sức khỏe yếu nên ít khi ra ngoài. Trên dưới trong phủ đều rất yêu quý cô ấy. Mỗi khi đến ngày giỗ Ngũ tiểu thư, cô ấy đều sai nha hoàn đốt chút tiền giấy. Mặc dù Đại phu nhân rất ghét chuyện này.” Mộc Cẩn cười khẩy: “nhưng biết sao được, ai bảo đó là Nhị tiểu thư, cục thịt trong tim của Đại phu nhân chứ."

"Hạ nhân hay các tiểu thư trong phủ có việc gì khó khăn đều tìm đến Nhị tiểu thư. Lời nói của Nhị tiểu thư trước mặt Đại phu nhân là có trọng lượng nhất."

Dung Hoa gật đầu: "Ta biết rồi."

Trong phủ này từ trên xuống dưới, ai mà chẳng muốn lấy lòng đích nữ. Giờ Đại tỷ đã xuất giá, chỉ còn lại Nhị tỷ, nếu được Nhị tỷ che chở, tương lai chắc chắn sẽ có nơi chốn tốt.

Năm xưa, bọn họ đều ghen tị vì nàng có một người chị em tốt như thế.

Ngón tay Dung Hoa mân mê vân mây trên chén trà.

Xuân Nghiêu sắp xếp đồ đạc xong xuôi, mang sổ sách đến cho Dung Hoa xem. Trong sổ liệt kê những đồ vật trong phòng và tiền tiêu hàng tháng của nàng.

Xuân Nghiêu nói: "Tiểu thư Đào phủ mỗi tháng được hai lượng bạc, ngoài ra còn một số món đồ quý Đại phu nhân sai người mang tới, em đã cất vào tủ trong buồng." Nói rồi, Xuân Nghiêu đưa chìa khóa ra.

Dung Hoa ngẩng đầu mỉm cười, không nhận lấy chìa khóa mà còn đưa luôn cuốn sổ trên tay cho Xuân Nghiêu: “Ta mới đến, cũng chẳng hiểu quy củ trong phủ. Có em bên cạnh ta mới yên tâm được đôi chút. Mấy thứ này vẫn là nhờ em quản giúp ta, khi nào cần dùng đến cái gì, em cứ nhắc nhở ta là được."

Xuân Nghiêu kinh ngạc nhận lấy cuốn sổ.

Các tiểu thư trong phủ ai cũng tìm mọi cách nắm quyền hành trong tay... dẫu sao tiền bạc cũng là thứ tốt để mua chuộc lòng người. Vậy mà Bát tiểu thư lại giao hết cho nó quản lý. Ai cũng biết nó là người do Đại phu nhân phái tới, nhưng Bát tiểu thư dường như chẳng hề đề phòng nó chút nào.

Chưa từng sống trong phủ, Bát tiểu thư đúng là người không biết tính toán cho bản thân.

Xuân Nghiêu vừa cất chìa khóa xong thì nghe tiếng người bên ngoài: "Trần ma ma đến."

Nha đầu trực cửa vén rèm, Trần ma ma bước vào, ánh mắt đảo một vòng rồi dừng lại trên mặt Dung Hoa: "Đại phu nhân sai ta đến báo một tiếng, ngày mai trong phủ có khách quý tới." Thấy Dung Hoa có vẻ chưa hiểu, bà ta cười nói thêm: "Đại phu nhân bảo các tiểu thư cũng đến cho náo nhiệt."

Dung Hoa vội vàng đứng dậy, ngoan ngoãn vâng dạ.

Dặn dò xong, mắt Trần ma ma sắc lẻm, nhìn thấy bên tay Dung Hoa có một vật lạ, hoa văn thêu trên đó rất đẹp, bèn hỏi: "Vật trên bàn Bát tiểu thư là cái gì thế?"

Dung Hoa nhìn theo ánh mắt Trần ma ma, mỉm cười: "Hồi nhỏ ta bị ngã gãy chân, giờ rất sợ lạnh, cái này dùng để chườm chân đau đấy ạ." Vừa nói, Dung Hoa vừa lật mặt trong của món đồ ra, để lộ lớp lót: "Khi nào cần dùng thì bỏ tro than mịn đã đốt nóng vào cái túi này rồi chườm lên chân."

Mắt Trần ma ma sáng lên: "Lại còn có công dụng hay thế sao."

Dung Hoa đáp: "Vâng, ban đầu ta cũng chỉ nghe người ta nói tro than có tác dụng, sau mới nghĩ ra cách này. Lớp lót này không được quá dày cũng không được quá mỏng, bên trong còn phải bỏ thêm ít tro ngải cứu trộn với dầu t.h.u.ố.c thì mới tốt."

Trần ma ma cầm lên xem, đồ bảo vệ chân của Bát tiểu thư làm quả nhiên tinh xảo. Trước đây Đại phu nhân cũng từng có một cái tương tự, nhưng sau thấy không hiệu quả lắm nên bỏ xó. Cái của Bát tiểu thư làm khéo léo thế này, không biết dùng có hiệu nghiệm hơn không.

Trần ma ma cười trả lại đồ cho Dung Hoa: "Đại phu nhân cũng bị bệnh đau chân, dùng bao nhiêu cách cũng không đỡ, mà trời thì ngày càng lạnh rồi."

Nói nửa chừng rồi bỏ lửng, Trần ma ma cười ẩn ý: "Ta còn phải sang chỗ Nhị thiếu gia đưa đồ, xin phép đi trước."

Trần ma ma quay người rời đi. Lúc rèm cửa vén lên, Dung Hoa thấy có một nha hoàn bưng mấy cái chai lọ đi theo bà ta.

Xuân Nghiêu tiễn Trần ma ma ra cửa, quay lại thở dài: "Chắc là Nhị thiếu gia học hành không tốt, lại bị phạt rồi."

Tim Dung Hoa thắt lại. Hoằng Ca.

Đứa em trai ngoan ngoãn, thiện lương ấy không thích những bài văn cổ lỗ sĩ trong sách vở, chỉ thường quấn lấy nàng đòi làm d.a.o găm bằng cành cây. Tuy không cùng một mẹ sinh ra nhưng tình cảm hai chị em rất sâu đậm. Mấy năm nay nàng thường nhớ đến nụ cười của Hoằng Ca mỗi khi ngẩng mặt lên cầu xin nàng, nụ cười mềm mại, ấm áp và đầy vẻ ỷ lại.

Nàng và Hoằng Ca đều giống nhau, từ nhỏ đã mất mẹ. Nhìn Hoằng Ca, nàng luôn nhớ đến bản thân mình hồi nhỏ, cảm thấy vô cùng xót xa.

Ngày trước nàng hay giúp Hoằng Ca học bài. Mỗi lần làm xong bài tập thầy giao, nàng muốn giúp nó ôn tập thêm thì nó lại không chịu. Nàng giả vờ dọa: "Đợi Cha kiểm tra bài, không thuộc là bị phạt đấy nhé."

Hoằng Ca cười tinh nghịch: "Không sao đâu, đệ có Ngũ tỷ tỷ giúp mà, đệ không sợ gì hết."

Dung Hoa nhớ lại cảnh tượng ngày xưa, rồi lại nghĩ đến hiện tại...

Con người ta phải trải qua kiếp nạn mới trở nên bình tĩnh và kiên cường hơn.

Tuy Đại phu nhân đã nhận Hoằng Ca làm con đích tôn, bề ngoài thì cưng chiều hết mực, nhưng bà ta xưa nay khẩu Phật tâm xà, đối với Hoằng Ca tuyệt đối không có nửa phần thật lòng.

Nàng không thể trơ mắt nhìn Đại phu nhân thao túng tất cả.

Dung Hoa cầm kim chỉ lên bắt đầu thêu thùa, Mộc Cẩn đứng bên cạnh hầu hạ. Dung Hoa làm rất tỉ mỉ, Xuân Nghiêu cũng không dám làm phiền, bèn lui ra gian ngoài.

Trong phòng phút chốc trở nên yên tĩnh.

Trước đó Đại phu nhân đã dặn Xuân Nghiêu phải chú ý Bát tiểu thư nhiều hơn, nên Xuân Nghiêu không dám lơ là. Có mấy lần nó lén vén rèm nhìn vào, chỉ thấy Bát tiểu thư đang chăm chú thuê thùa, không có gì bất thường, nó mới rời khỏi phòng đi ra ngoài.

Đúng lúc nha đầu bên phòng Đại phu nhân sang tìm Xuân Nghiêu hỏi về mẫu thêu trên khăn tay, Xuân Nghiêu gọi cô ta lại, lén hỏi thăm tình hình của Cẩm Tú. Hai người đứng bên ngoài nói chuyện một lúc.

Mộc Cẩn rón rén bước ra khỏi buồng trong, nấp sau cánh cửa nghe rõ mồn một câu chuyện của bọn họ.

Dung Hoa vẫn cúi đầu thuê thùa.

Mộc Cẩn bước vào nói: "Là chuyện của Cẩm Tú. Đại phu nhân đã cho người báo tin cho gia đình cô ấy, bảo ngày mai đến đón người về."

Dung Hoa vừa vặn thêu đến nh** h**, mũi kim cuối cùng nhẹ nhàng đ.â.m xuống đài hoa, tạo nên vẻ kiều diễm ướt át.

Nhanh thật.

Một lúc sau Xuân Nghiêu vào phòng, đi đến chậu than gẩy thêm than vào lò sưởi tay cho Dung Hoa. Vừa làm, vẻ mặt nó vừa thẫn thờ.

Mãi đến khi đưa lò sưởi tận tay Dung Hoa, Xuân Nghiêu mới nói: "Lát nữa chắc em phải xin phép tiểu thư ra ngoài một chút."

Dung Hoa ngẩng đầu hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Xuân Nghiêu đáp: "Cẩm Tú sắp phải ra ngoài phủ dưỡng bệnh mấy ngày, trước khi đi em muốn qua thăm cô ấy một chút."

Dung Hoa tỏ vẻ ngạc nhiên: "Bệnh của Cẩm Tú vẫn chưa đỡ sao?"

Xuân Nghiêu lắc đầu. Nó và Cẩm Tú đều làm việc trong phòng Đại phu nhân, bình thường tuy không thân thiết lắm nhưng nó biết Cẩm Tú bản tính tốt, lại thật thà, giờ thấy kết cục của cô ấy như vậy, trong lòng không khỏi buồn bã.

Mộc Cẩn như chợt nhớ ra điều gì: "Hồi nhỏ ta nghe người nhà nói, những người t.h.u.ố.c thang vô hiệu là do phúc mỏng, không qua được kiếp nạn, đôi khi phải nhờ dính chút phúc khí của người khác mới khỏi được."

Xuân Nghiêu buột miệng: "Còn có chuyện đó sao?"

Mộc Cẩn gật đầu: "Ta cũng chỉ nghe các cụ nói lại thôi. Phải tìm một chuỗi hạt Phật, nhờ người có phúc tụng kinh văn, rồi đặt bên gối người bệnh để họ dính chút phúc, may ra thì khỏi."

Dung Hoa ngẫm nghĩ rồi nói: "Ta có một chuỗi hạt Phật đây." Nàng quay người vào buồng trong, lấy từ trong hộp ra một chuỗi hạt T.ử đàn.

Dung Hoa đưa chuỗi hạt cho Xuân Nghiêu: "Nếu cách này khả thi thì em cứ mang chuỗi hạt này đi. Bệnh của Cẩm Tú dù sao cũng liên quan đến ta, trong lòng ta cũng áy náy lắm."

Mộc Cẩn thấy Bát tiểu thư nói vậy, đành phải cầm lấy chuỗi hạt.

"Nhưng mà... nên nhờ ai tụng kinh thì tốt đây?"

Mộc Cẩn suy nghĩ một lát rồi bỗng cười nói: "Trong phủ này còn ai có phúc khí hơn người đó nữa chứ."

Đương nhiên là... Đại phu nhân.

truyenfull,truyenfull vn