Thứ Nan Tòng Mệnh - Vân Nghê

Chương 7: Sự Cố

Ngày hôm sau, Dung Hoa cố ý dậy thật sớm để đến thỉnh an Đại phu nhân. Từ xa nàng đã thấy các nha hoàn, bà t.ử bưng những chiếc hộp lớn nhỏ, tiễn Đại tiểu thư hồi phủ. Thôi chấp sự, người quản lý sự vụ trong nhà, cũng đang bận rộn ở một bên, miệng luôn nhắc nhở: “Mọi người cẩn thận tay chân một chút."

Lúc này, Sơ Hiểu, nha đầu của Nhị tiểu thư vội vã chạy tới, hành lễ với Thôi ma ma rồi cung kính đưa chiếc hộp trên tay qua, nói: “Đây là món đồ mà Đại tiểu thư vừa sai người đến lấy ạ."

Thôi ma ma đưa tay đón lấy. Sơ Hiểu mở nắp hộp ra, giải thích: "Bên trong là hai cái túi thơm." Nụ cười của Sơ Hiểu thân thiết, giọng nói lại nhẹ nhàng, khiến ai nhìn vào cũng thấy dễ chịu.

Thôi ma ma hài lòng mỉm cười, vừa định nhìn vào trong hộp thì Thu Hà - đại nha hoàn bên cạnh Đại tiểu thư đã đi tới. Chẳng nói chẳng rằng, cô ta đưa tay giật lấy chiếc hộp. Nụ cười trên mặt Thôi ma ma lập tức cứng đờ.

Thu Hà nói giọng kẻ cả: "Đại tiểu thư không thể thiếu món này được, đã dặn dò ta phải đích thân mang qua."

Thôi ma ma gượng gạo cười làm lành: "Vâng, ta cũng đang định mang qua cho cô nương đây."

Thu Hà chẳng thèm khách khí, cứ thế bê hộp đi thẳng. Khi lướt qua người Dung Hoa, cô ta tiện tay đóng lại nắp hộp chưa đậy kín. Từ trong hộp, một mùi hương đặc biệt thoang thoảng bay ra, khiến Dung Hoa không kìm được mà liếc nhìn chiếc hộp gấm trên tay Thu Hà thêm một cái.

Nhị tiểu thư vẫn chẳng thay đổi chút nào, vẫn thích cỏ cây hoa lá, thích điều chế hương liệu. Trong phủ này, Nhị tiểu thư luôn là người hiền lành nhất, nha đầu trong viện của nàng ấy cũng giống hệt chủ, ai nấy đều hòa nhã, thân thiện, chẳng có chút hống hách.

Xuân Nghiêu dẫn Dung Hoa đến chào Thôi ma ma. Bà ấy cũng là người đắc lực trước mặt Đại phu nhân, nên Dung Hoa ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Ma ma."

Thôi ma ma cười đáp lễ: "Bát tiểu thư đang định đến chỗ Đại phu nhân phải không? Mau đi đi, Phu nhân đang đợi đấy."

Xuân Nghiêu dẫn Dung Hoa vào phòng Đại phu nhân. Chân vừa bước vào cửa, nàng đã nghe thấy tiếng khóc thút thít bi thương vọng ra. Hóa ra đã có người đến sớm hơn nàng một bước.

Cách tấm rèm lưu ly, Dung Hoa nghiêng đầu nhìn vào. Là Lục tiểu thư Nghiên Hoa. Ba năm không gặp, Nghiên Hoa càng lớn càng xinh đẹp, nhất là cái dáng vẻ "hoa lê dính hạt mưa" lúc này, thật khiến người ta phải thương cảm.

Đại phu nhân đang dỗ dành Nghiên Hoa: "Chỉ là một giấc mơ thôi mà, con xem con kìa, đúng là đứa trẻ hay lo nghĩ..."

Trần ma ma đứng bên cạnh cũng vội xen vào: "Người xưa có câu, giấc mơ thường trái ngược với hiện thực. Theo lão nô thấy, giấc mơ này của Lục tiểu thư là điềm lành đấy ạ."

Đến lúc này, Lục tiểu thư mới chịu nín khóc.

Đại phu nhân nhìn thấy Dung Hoa bèn vẫy tay: "Lại đây nào."

Rồi bà quay sang giới thiệu với vẻ từ ái: "Đây là Lục tỷ tỷ của con. Đấy, đêm qua con bé nằm mơ thấy ta bị bệnh, nên sáng sớm tinh mơ đã chạy sang đây khóc lóc. Con bé đúng là đứa có hiếu, cũng không uổng công ta thương xót nó bấy lâu."

Dung Hoa nhìn đôi mắt sưng đỏ của Nghiên Hoa. Sáng sớm tinh mơ mà đã diễn một màn hiếu thảo cảm động thế này... Đại phu nhân vốn xuất thân từ cửa gia quan quyền thế, chút tâm cơ vặt vãnh này bà ta lạ gì. Màn kịch của Nghiên Hoa trong mắt Đại phu nhân e rằng chỉ là trò cười mà thôi.

Nếu Đại phu nhân dễ đối phó như vậy thì năm xưa nàng đã chẳng phải ẩn nhẫn, giấu mình... Nếu không phải vì phút cuối bị niềm vui làm mụ mẫm đầu óc thì nàng đã sớm... Thôi, chuyện cũ không nhắc lại nữa.

Màn kịch "mẹ hiền con thảo" này vẫn phải tiếp tục diễn.

Đại phu nhân kéo Dung Hoa lại nói chuyện một lúc, cũng chẳng có gì quan trọng, chỉ dặn dò qua loa rằng kẻ hầu người hạ có đắc lực không, ở có quen không, nếu có gì thiếu thốn thì cứ nói với bà.

Mặt trời đã lên cao, Đại phu nhân nhìn sắc trời bên ngoài rồi đứng dậy: "Đi thôi, chúng ta sang chỗ Nhị tỷ tỷ của các con."

Tiểu thư trong phủ phần lớn đều đã xuất giá. Kể từ khi Đại tỷ gả vào Hầu phủ, Đào phủ bỗng chốc trở nên náo nhiệt, hỷ sự nối tiếp hỷ sự. Hiện giờ trong nhà chỉ còn lại Nhị tiểu thư ốm yếu, Lục tiểu thư, Bát tiểu thư là nàng, cùng với Thất tiểu thư, Cửu tiểu thư, Thập nhất tiểu thư của Nhị thúc Đào Chính Khiêm, và Thập tiểu thư của Tam thúc Đào Chính Xuyên.

"Trong phủ giờ chỉ còn lại mấy tỷ muội các con, ngày thường phải năng qua lại với nhau." Đại phu nhân lại quay sang dặn dò Lục tiểu thư: "Bát muội muội của con mới vào phủ, con làm tỷ tỷ thì phải quan tâm, chiếu cố muội ấy nhiều hơn."

Nghiên Hoa gật đầu cười: "Bát muội xinh đẹp thế này, ai nhìn mà chẳng yêu quý cơ chứ."

Nói rồi, nàng ta còn quay sang nhìn Dung Hoa, trong đôi mắt to tròn tràn ngập vẻ thân thiện của tình tỷ muội thắm thiết.

Dung Hoa thấy ánh mắt Nghiên Hoa lấp lánh, chợt nhớ lại những lời Đại tỷ nói tối qua, trong lòng khẽ động.

Nghiên Hoa tuyệt đối không phải loại người tùy tiện tỏ ra tốt bụng với ai. Năm xưa, khi bào đệ chưa đầy một tuổi của nàng ta mắc bệnh qua đời, mẹ ruột là Tứ di nương ngất lịm đi, nàng ta chẳng hỏi han lấy một câu, lại còn toàn tâm toàn ý túc trực hầu hạ Đại phu nhân đang bị cảm lạnh.

Bây giờ Nghiên Hoa lại khen ngợi nàng trước mặt Đại phu nhân... vừa nói còn vừa lén quan sát sắc mặt bà ta, dường như muốn thăm dò điều gì đó.

Cái vẻ ân cần và nôn nóng này của Nghiên Hoa... Dung Hoa cúi đầu nhìn hoa văn thêu trên tay áo mình. Nghiên Hoa vốn không phải người nóng nảy, trừ khi đã đến lúc nước sôi lửa bỏng.

Nước sôi lửa bỏng.

Vậy thì chỉ có thể là chuyện hôn nhân đại sự.

Phận tiểu thư dòng thứ, tranh đi đấu lại cũng chỉ vì muốn kiếm được một mối hôn sự khiến người đời ngưỡng mộ mà thôi.

Chỉ là mối hôn sự nào mà khiến Nghiên Hoa phải phí tâm tổn sức đến thế? Đào gia mấy lần gả con gái đều là gả vào cửa cao, nhưng những nơi đó Nghiên Hoa vẫn chưa vừa mắt sao...

Thu lại dòng suy nghĩ, mọi người đã đến trước viện của Nhị tiểu thư.

Trong ba năm qua, nơi này thay đổi nhiều nhất, cảnh trí bên trong cũng được bài trí tinh tế nhất, tất cả đều theo sở thích của Nhị tiểu thư. Dù đang là cuối thu, nhưng mấy cây cổ thụ lạ trong viện vẫn xanh tươi mơn mởn.

Đại phu nhân nhìn mấy cái cây đó cười nói: "Không biết Cha các con kiếm đâu ra mấy giống cây quý hiếm này, thu đông mà vẫn xanh tốt thế kia. Ta nhìn thấy thích, năm ngoái cũng cho người trồng một cây ở viện của ta. Ai ngờ đến mùa thu lá vẫn vàng úa, chỉ riêng hai cây ở viện con bé này là chẳng bao giờ tàn."

"Ban đầu ta chỉ thấy cái viện này ấm áp nên cho con bé ở, không ngờ nó lại chiếm được miếng đất phong thủy bảo địa."

Đại phu nhân miệng nói vậy, trên mặt cũng dần hiện lên nụ cười.

Dung Hoa liếc nhìn bà ta. Nụ cười ấy rạng rỡ, nhẹ nhàng, bộc lộ rõ sự từ ái xuất phát từ tận đáy lòng.

Đây mới là sự sủng ái thật sự.

Thứ tình cảm chỉ dành cho con ruột của mình.

Đại phu nhân còn chưa vào nhà, Nhị tiểu thư đã ra đón. Nhìn thấy Đại phu nhân, nàng thân thiết gọi một tiếng: "Mẫu thân."

Ánh mắt nàng mang theo nét cười, đôi môi phớt hồng nhưng thiếu đi chút sắc m.á.u khỏe mạnh, khuôn mặt hơi tái nhợt khiến người ta nhìn vào không khỏi xót xa.

Đại phu nhân ngắm nghía con gái một hồi: "Sao thế này? Sắc mặt trông kém quá."

Sơ Hiểu vội vàng giải thích: "Đêm qua Nhị tiểu thư ngủ không ngon, chắc là lại nhớ đến Ngũ tiểu thư rồi ạ."

Dung Hoa nghe vậy bất giác ngẩng đầu lên, vô thức nhìn về phía Dao Hoa, vừa vặn bắt gặp ánh mắt Dao Hoa cũng đang nhìn mình.

Đại phu nhân thở dài: "Con có bao nhiêu tỷ muội, sao trong lòng cứ mãi không buông bỏ được con bé đó?"

Bà quay sang kéo Dung Hoa lại gần: "Nhị tỷ tỷ và Ngũ tỷ tỷ của con thân thiết nhất. Khi Ngũ tỷ con mất, con bé đau lòng quá, khóc đến mức hại cả sức khỏe."

"Mấy năm nay ta khuyên thế nào cũng không được." Đại phu nhân lại nắm lấy tay Dao Hoa: "Giờ thì tốt rồi, con lại có thêm một người muội muội. Cũng thật khéo, muội ấy cũng tên là Dung Hoa. Sau này các con hãy thân thiết với nhau, đừng nghĩ đến người đã khuất nữa. Con mà cứ giày vò thân thể mình như thế, là muốn chọc tức ta c.h.ế.t đấy à?"

Đại phu nhân đặt tay hai người chồng lên nhau. Dung Hoa chạm vào đầu ngón tay Dao Hoa, cảm giác lạnh buốt.

Dao Hoa cười hiền hòa: "Chào Bát muội."

Nụ cười thuần khiết ấy khiến Dung Hoa như được trở về những năm tháng xưa cũ. Thuở nhỏ, mỗi khi nhìn thấy Dao Hoa ốm yếu, xanh xao, nàng luôn không kìm được muốn lại gần thân thiết hơn một chút.

Dao Hoa tuy là đích nữ, nhưng chưa bao giờ chê bai thân phận con thứ của nàng. Họ cùng đọc một cuốn sách, cùng bình một bài từ, tâm ý tương thông, luôn là cặp chị em thân thiết nhất trong phủ.

truyenfull,truyenfull vn