Thứ Nan Tòng Mệnh - Vân Nghê

Chương 6: Cố nhân

Bát tiểu thư bước vào, trên người lấm lem bụi đất, tóc mai rối bời, trông vô cùng nhếch nhác. Nhất là cái vẻ rụt rè, sợ sệt của nàng, chẳng có chút phong thái nào của tiểu thư khuê các, trông cứ như con gái nhà dân thường kém cỏi.

Mọi người nhìn vào đều thầm đ.á.n.h giá: Đúng là đồ con hoang nuôi ở ngoài, không lên được mặt bàn, mới vào phủ ngày đầu tiên đã ra nông nỗi này.

Đại phu nhân quan sát Dung Hoa một hồi lâu mới mở miệng: "Các ngươi hầu hạ kiểu gì vậy? Để Bát tiểu thư chịu bao nhiêu uất ức thế này?"

Thụy Nhi vội vàng nhận tội: "Vốn dĩ nô tỳ định đưa Bát tiểu thư đi thay y phục, nhưng tiểu thư nghe nói trong vườn đang nháo nhác tìm người nên không dám chậm trễ..."

Đại phu nhân mắng Thụy Nhi một câu: "Ngươi vào phủ cũng lâu rồi, lại là người đắc lực bên cạnh Đại thiếu gia, sao làm ăn hồ đồ thế? Người biết chuyện thì bảo các ngươi sơ suất, kẻ không biết lại tưởng các ngươi cố tình ức h.i.ế.p chủ nhân."

Thụy Nhi quỳ xuống: "Nô tỳ không dám."

Đại phu nhân quay sang nhìn Dung Hoa, giọng dịu đi: "Mau để các nha đầu hầu hạ con chải rửa đi." Bà ngừng một chút rồi nói tiếp: "Cũng tại ta, chưa nói trước cho con biết chuyện của đại ca con. Ai mà ngờ được chứ, con lại gặp nó nhanh như vậy."

Đại phu nhân đưa tay kéo tay Dung Hoa. Ngón tay Dung Hoa bất giác run lên một cái. Đại phu nhân lập tức nở nụ cười hiền từ: "Kìa con, tay lạnh ngắt thế này, chắc là sợ lắm phải không? Đều tại con Cẩm Tú làm việc không đến nơi đến chốn."

Bát tiểu thư vội vàng biện bạch: "Dạ không phải đâu ạ, là do con đi xa quá nên Cẩm Tú mới không tìm thấy."

"An Ca không làm khó con chứ?"

"Dạ không ạ." Bát tiểu thư thành thật trả lời.

Đại phu nhân gật đầu hài lòng: "Vậy thì tốt. Sức khỏe Cẩm Tú không tốt, ta sẽ để Xuân Nghiêu đi theo con. Lát nữa ta sẽ phân thêm v.ú già và nha đầu cho con, sẽ không xảy ra chuyện như hôm nay nữa đâu."

Bát tiểu thư cúi đầu vâng dạ.

Đại phu nhân lại cười: "Đứa trẻ này, sau này đây là nhà của con, không cần phải câu nệ như vậy. Ngày mai trời đẹp, ta định cùng nhị tỷ con đi dạo trong vườn, con cũng tới đi, ta sẽ giới thiệu các tỷ muội trong phủ cho con làm quen."

Bát tiểu thư lại gật đầu.

Vừa nói đến đây thì lại có nha hoàn vào bẩm báo: "Đại tiểu thư tới ạ."

Đại phu nhân ngẩn người. Sao Thục Hoa lại quay lại? Chẳng lẽ có ai nói cho nó biết chuyện ở đây rồi?

Đại tiểu thư vừa bước vào, ánh mắt đã dán chặt lên mặt Bát muội. Nếu không phải nghe tin từ chỗ Nhị muội, nàng còn không biết đứa em gái thứ tám này lại trùng tên với Ngũ muội, cũng tên là Dung Hoa.

Đại tiểu thư liếc nhìn Dung Hoa một lượt rồi bật cười. Tuy cùng tên là Dung Hoa, nhưng cô em gái nuôi bên ngoài này so với Ngũ muội thì kém xa vạn dặm. Nhìn qua thì thấy cô em Bát muội này nông cạn vô cùng, chẳng có chút khí chất nào thu hút người khác. Không giống như Ngũ muội, nét nhàn tĩnh lại ẩn chứa vẻ kiều diễm, đôi mắt sáng như trăng rằm, toát lên sự thông tuệ hiếm có ở nữ nhân.

Loại người như Bát muội đây chỉ được cái vỏ bên ngoài, xứng đáng làm món đồ chơi cho nhà quyền quý, hưởng chút ân sủng nhất thời mà thôi.

Nghĩ đến đây, gương mặt đang căng thẳng của Thục Hoa dần giãn ra, nở một nụ cười.

Dung Hoa tiến lên hành lễ với Đại tiểu thư. Thục Hoa qua loa đáp lại. Đúng lúc Xuân Nghiêu đi làm việc bên chỗ Nhị tiểu thư trở về, Đại phu nhân bèn căn dặn Xuân Nghiêu chăm sóc Bát tiểu thư cho tốt. Dung Hoa vừa đi khỏi, Thục Hoa nói vài câu với mẹ rồi cũng cáo lui.

Trong phòng phút chốc vắng tanh.

Đại phu nhân phất tay cho đám nha đầu lui hết rồi bước vào trong buồng ấm, Trần ma ma hiểu ý đi theo sau.

Đại phu nhân đưa tay xoa xoa vai, Trần ma ma vội vàng tiến tới đ.ấ.m bóp: "Phu nhân, Người xem chuyện tối nay..."

Đại phu nhân hờ hững nói: "Bà đi điều tra xem ngoài Cẩm Tú ra còn ai bén mảng đến phòng con Ngũ nữa không."

"Vâng. Người thấy chuyện này có liên quan gì đến Bát tiểu thư không ạ?" Xem ra Đại phu nhân vẫn lo sợ trong phủ có kẻ mượn chuyện của Ngũ tiểu thư năm xưa để gây sóng gió. Có điều chuyện của Ngũ tiểu thư, người biết được cũng chẳng có mấy ai...

"Một con ranh mới vào phủ thì biết cái gì về chuyện đó." Lại càng không có lý do gì để đi đến căn phòng ấy.

Trần ma ma cười nói: "Phải đấy ạ, nhìn cái dạng của Bát tiểu thư cũng chẳng giống người có tâm cơ, chắc cô ấy không liên quan gì đâu."

Đại phu nhân nhìn Trần ma ma qua tấm gương trang điểm trên bàn: "Ta đã nói với bà bao nhiêu lần rồi, đừng vội vàng đ.á.n.h giá một con người."

Trần ma ma gật đầu lia lịa: "Phu nhân dạy phải." Trong cái phủ này, ai mà không toan tính cho bản thân, bao năm qua bà ta đã chứng kiến không ít kẻ khẩu Phật tâm xà rồi.

"Lòng người khó dò." Đại phu nhân cười lạnh: “Nhưng rồi cũng sẽ có lúc lòi đuôi thôi." Bà vốn định lạnh nhạt với con bé Dung Hoa này một thời gian, ai ngờ lại xảy ra chuyện hôm nay. Trước mặt bao nhiêu người, nếu bà không đưa ra chút gì bù đắp cho cô con gái "đáng thương" này thì lại mang tiếng khắc nghiệt.

Ngày mai bà sẽ chính thức giới thiệu Dung Hoa với các tiểu thư khác, coi như là thừa nhận thân phận tiểu thư của nó.

Đại phu nhân day day huyệt thái dương. Tạm thời cứ cho nó nếm chút ngọt ngào đã. Nếu nó biết an phận thủ thường thì thôi, còn nếu không, cứ để nó đắc ý một thời gian. Con người ta hễ đắc ý quá trớn thì khó tránh khỏi quên mất mình là ai.

Trần ma ma lại hạ giọng hỏi: "Còn con bé Cẩm Tú thì sao ạ?"

Đại phu nhân thở dài: "Tạm thời tìm một chỗ trong phủ cho nó dưỡng bệnh. Nếu khỏi thì giữ lại, còn không khỏi..." Thì chỉ còn cách đưa ra ngoài phủ dưỡng bệnh, mà đã ra rồi thì muốn quay lại e là khó. Nhỡ đâu dưỡng không xong mà c.h.ế.t thì cũng chỉ tốn vài chục lượng bạc tống táng là xong chuyện.

Trần ma ma gật đầu, chậm rãi lui ra ngoài, sai bảo đám nha đầu vào hầu hạ Đại phu nhân đi ngủ, sau đó đi lo liệu chỗ ở cho Cẩm Tú rồi mới rời đi.

...

Dung Hoa và Xuân Nghiêu chưa đi được bao xa thì Đại tiểu thư đã gọi giật lại từ phía sau.

Dung Hoa đành phải cùng Xuân Nghiêu quay lại.

Ánh mắt Đại tiểu thư đảo quanh trên mặt Dung Hoa một lúc, cái nhìn soi mói nóng rực khiến Dung Hoa cảm thấy mình như một món hàng đang được định giá.

Nàng quy củ hành lễ với Đại tiểu thư.

Đại tiểu thư nói: "Tỷ muội trong nhà, không cần khách sáo như thế." Nàng ta ngừng một chút: "Người ta cứ bảo Bát muội là người vô phúc, phải lưu lạc bên ngoài mười mấy năm." Nàng ta đổi giọng, cười mỉm: "Nhưng theo ta thấy, Bát muội mới là người có phúc nhất đấy. Ai mà chẳng biết Xuân Nghiêu là nha đầu hạng nhất bên cạnh mẹ, chính ta xin mà mẹ còn không cho, vậy mà giờ lại điều sang chỗ muội để giúp đỡ, chẳng phải là ân huệ lớn bằng trời sao?"

"Sau này Bát muội có tiền đồ rồi, phải nhớ đến cái ơn của phủ này đấy nhé."

Mí mắt Dung Hoa giật nhẹ. Trong lời nói của Đại tiểu thư rõ ràng ẩn chứa hàm ý sâu xa. Chẳng lẽ nàng mới vào phủ chưa được bao lâu mà bọn họ đã có sắp đặt gì cho nàng rồi sao?

Đại tiểu thư dường như còn muốn nói gì đó thì một nha đầu hớt hải chạy tới: "Đại tiểu thư, cô gia tới rồi ạ."

Trên mặt Đại tiểu thư không giấu nổi nụ cười hạnh phúc. Gia thế của phu quân mang lại cho nàng vinh quang vô hạn, bản thân hắn lại ôn văn nho nhã, không biết đã khiến bao nhiêu người phải ghen tị đỏ mắt.

Dung Hoa ngẩng đầu lên.

Cách đó không xa, có người cầm lồng đèn dẫn đường, một bóng người dong dỏng cao chậm rãi bước theo sau.

Đã bao nhiêu lần khung cảnh này xuất hiện trong giấc mơ của nàng, chỉ là bóng hình người ấy ngày càng xa xăm, mờ nhạt. Vậy mà giờ đây, hắn lại đang đứng ngay trước mặt nàng, gần trong gang tấc.

Nụ cười của hắn vẫn ôn hòa như thế, tựa như hoa lê đắm mình trong nắng sớm, dịu dàng tỏa sáng. Thời gian như nước chảy qua cầu, ba năm rồi, hắn đã thay đổi ít nhiều. Vẫn là vẻ dịu dàng ấy, nhưng nụ cười năm xưa dường như đã bị thứ gì đó che lấp, chỉ còn vương lại chút ý cười hờ hững trên môi.

Năm ấy, nàng đang chép thư mục trong Tàng thư các của cha thì vô tình gặp hắn...

Sau đó, mỗi lần gặp gỡ, hắn luôn gửi đến nàng một nụ cười từ xa. Nàng không dám đáp lại, nhưng trong lòng lại ngọt ngào khôn tả.

Giờ đây, vật đổi sao dời. Nàng đã từng tan xương nát thịt một lần, còn hắn đã là chồng của người khác.

Tình xưa nghĩa cũ, sớm đã đoạn tuyệt.

Dung Hoa khẽ cúi đầu, nhún mình thi lễ: "Muội chào tỷ phu."

Đại tiểu thư giới thiệu: "Đây là Bát muội của thiếp, chàng chưa gặp bao giờ."

Nụ cười của Triệu Tuyên Hoàn có phần nhạt nhòa, không mấy nhiệt tình: "Chào Bát muội."

Tâm trạng Đại tiểu thư đang cực kỳ vui vẻ, bao nhiêu chuyện phiền lòng đều quăng ra sau đầu: "Thiếp đang định hỏi Xuân Nghiêu xem nhân bánh kia làm thế nào để bảo đầu bếp trong phủ học theo."

Xuân Nghiêu liếc nhìn Bát tiểu thư, không dám tranh công: "Món điểm tâm đó vốn không phải do nô tỳ nghĩ ra, là Bát tiểu thư dạy nô tỳ làm đấy ạ."

"Hóa ra là Bát muội sao?" Đại tiểu thư có chút ngạc nhiên.

Triệu Tuyên Hoàn đứng bên cạnh đột nhiên lên tiếng: "Tên của món điểm tâm cũng là do muội nghĩ ra?"

Dưới ánh đèn lồng, Bát muội đang cúi đầu, để lộ một đoạn cổ trắng ngần tú lệ, khiến hắn cảm thấy có một nét nhàn tĩnh quen thuộc đến lạ. Nghe hắn hỏi, Bát muội ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt hắn.

Cách hỏi này, so với ngày xưa giống hệt nhau như đúc. Nhất là giọng nói của hắn, chợt hạ thấp xuống, âm điệu dịu dàng mà xa xăm.

Dung Hoa mỉm cười: "Không phải ạ, muội cũng là nghe người ta nói lại thôi."

Trong ánh mắt rụt rè của Bát muội dường như ẩn giấu một nụ cười, khiến Triệu Tuyên Hoàn bất giác ngẩn người. Nhưng chỉ trong chớp mắt, hắn lại khôi phục nụ cười hờ hững: "Tên bánh đặt hay lắm."

Thục Hoa nói: "Để Xuân Nghiêu dạy lại cho đầu bếp, chàng thích thì thiếp sẽ bảo họ thường xuyên làm cho chàng."

Triệu Tuyên Hoàn cười: "Không cần đâu, cũng chỉ là thấy mới lạ thôi mà."

Dung Hoa đứng yên tại chỗ, đợi Triệu Tuyên Hoàn và Thục Hoa dần dần đi xa.

Xuân Nghiêu vừa dẫn nàng về chỗ ở, vừa hỏi: "Sao tiểu thư lại gặp Đại thiếu gia thế ạ?"

Dung Hoa không trả lời. Ngày đầu tiên vào phủ sóng gió hơn nàng tưởng tượng nhiều. Nếu không nhanh trí nghĩ đến Đại thiếu gia An Ca, e rằng nàng đã không qua ải dễ dàng như vậy. Chỉ tội nghiệp cho Cẩm Tú phải ốm một trận rồi.

Dung Hoa về đến nơi ở, căn phòng vừa nãy còn lạnh lẽo giờ đã trở nên náo nhiệt. Bốn bà vú, bốn nha đầu sai vặt đều đã đứng xếp hàng chỉnh tề, thấy nàng về bèn vội vàng hành lễ.

Đại phu nhân đối xử với đứa con gái thứ xuất nuôi bên ngoài này cũng coi như không tệ, đám hạ nhân được phân đến quả nhiên y hệt như lúc nàng còn là Ngũ tiểu thư.

Đêm đã về khuya, các nha đầu hầu hạ Dung Hoa đi ngủ, Xuân Nghiêu trực đêm ở gian ngoài.

Đèn tắt, bóng tối bao trùm, dần dần có thể nhìn thấy ánh trăng len lỏi qua song cửa sổ.

Phủ đệ ồn ào náo nhiệt đã trở lại vẻ yên tĩnh vốn có.

Dung Hoa nhắm mắt lại, khóe môi khẽ cong lên một, nụ cười ấy dần dần nở rộ, rực rỡ như đóa hoa đào cháy hết mình.

Những kẻ cho rằng nàng nhát gan, nhu nhược, nông cạn, nếu nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ phải giật mình kinh hãi.

Nàng đã không còn là Ngũ tiểu thư tỏa hào quang rực rỡ năm nào nữa. Không, phải nói là nàng đã học được cách che giấu đi ánh hào quang của mình. Thu liễm chính là để chờ một ngày tỏa sáng rực rỡ hơn.

Nàng sẽ không chịu thua trước số phận của một đứa con thứ xuất. Nàng, sẽ tự nắm giữ vận mệnh của chính mình.

truyenfull,truyenfull vn