Thứ Nan Tòng Mệnh - Vân Nghê

Chương 5: Đại Tiểu Thư 2

Đào lão phu nhân thấy mệt nên rời gia yến sớm. Đại phu nhân sau khi hầu hạ lão phu nhân về chỗ nghỉ ngơi an ổn cũng trở về phòng mình.

Vừa vào đến nơi, Đại phu nhân bèn gọi Xuân Nghiêu lại hỏi: "Hôm nay ngươi đã qua chỗ Nhị tiểu thư chưa? Sắc mặt nó thế nào?"

Xuân Nghiêu vừa giúp Đại phu nhân cởi chiếc áo choàng lông chuột màu xanh đá, vừa bẩm báo: "Dạ bẩm, nô tỳ đã qua rồi ạ. Sắc mặt Nhị tiểu thư rất tốt, lúc đó còn đang nằm trên giường đọc sách nữa."

Đại phu nhân nở nụ cười hiền từ, giọng nói chan chứa vẻ xót xa: "Cái con bé này, lúc nào cũng chỉ biết coi sách vở là bảo bối. Những lúc trời đẹp cũng chẳng biết ra ngoài đi dạo một chút. Dù là tĩnh dưỡng thì thi thoảng cũng phải ra ngoài hít thở khí trời, gặp chút ánh sáng mới tốt chứ."

Vừa nói, bà vừa bước về phía cửa sổ, nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh rồi gật đầu: "Xem chừng ngày mai thời tiết sẽ tốt lắm đây. Sáng mai ta sẽ qua đó đưa nó ra vườn đi dạo cho khuây khỏa."

Xuân Nghiêu vâng dạ.

Đại phu nhân lại dặn dò: "Bây giờ ngươi mang ít trái cây sang bên đó đi, lát nữa thế nào Đại tiểu thư cũng sẽ ghé qua thăm muội muội nó."

Xuân Nghiêu lập tức lui xuống chuẩn bị.

Kể từ khi gả vào Đào phủ, Đại phu nhân sinh được hai nữ một nam. Con gái lớn là Thục Hoa, con gái thứ hai là Dao Hoa, con trai trưởng là An Ca. Đại tiểu thư thì mọi sự đều ổn, nhưng Nhị tiểu thư hồi nhỏ không may ngã xuống hồ sen, tuy cứu được mạng nhưng do ngâm mình trong nước lạnh quá lâu nên mắc chứng hàn khí nhập thể, quanh năm suốt tháng ốm đau, nhất là vào hai mùa thu đông rất ít khi ra khỏi phòng.

Cậu con trai cả An Ca sinh ra vốn khỏe mạnh, nhưng đáng tiếc thay lại khờ khạo bẩm sinh. Gia đình đã tìm bao nhiêu danh y chữa trị cũng không thấy khởi sắc. Đào lão gia sau đó nạp thêm vài phòng di nương, sinh ra phần lớn cũng là con gái. Chỉ có Nhị di nương và Tứ di nương là sinh được hai vị thiếu gia, nhưng đều không qua khỏi lễ thôi nôi thì đã c.h.ế.t yểu.

Trải qua hai lần mất con đau đớn, Đào lão gia nản lòng, không còn dùng đủ mọi cách cầu tự nữa. Ai ngờ buông xuôi như thế lại hóa hay, mười năm trước, Lục di nương hạ sinh được một bé trai, Đào lão gia mừng rỡ như bắt được vàng, đặt tên cho đứa con bảo bối này là Hoằng Ca.

Lục di nương sinh xong thì mắc bệnh hậu sản, Hoằng Ca chưa đầy hai tháng thì mẹ mất, cậu bé bèn được đưa sang cho Đại phu nhân nuôi dưỡng, trở thành đích t.ử danh chính ngôn thuận.

...

Đại phu nhân rửa tay, nhấp vài ngụm trà, cho lui hết đám hạ nhân, chỉ giữ lại bà v.ú Trần ở lại nói chuyện.

"Trà này là do Đại tiểu thư mang về biếu, bà cũng nếm thử đi." Đại phu nhân đẩy trản trà còn lại trên bàn về phía Trần ma ma.

Đồ hiếu kính của con gái cả, xưa nay Đại phu nhân ít khi cho người ngoài, Trần ma ma có chút thụ sủng nhược kinh: "Thế này... sao nô tỳ dám nhận."

Đại phu nhân cười: "Bảo bà uống thì cứ uống đi."

Trần ma ma là người theo bà từ nhà mẹ đẻ sang, bao năm nay vẫn luôn hầu hạ bên cạnh. Cái phủ này người đông mắt tạp, ngay cả nha đầu lớn lên bên cạnh từ nhỏ bà cũng không dám tin tưởng hoàn toàn, chỉ có người tâm phúc mang từ nhà mẹ đẻ này là bà không mảy may nghi ngờ.

Bao năm qua, Trần quý gia đã giúp bà san sẻ không biết bao nhiêu nỗi lo. Đại phu nhân chợt nhớ lại đêm hôm đó vài năm về trước... Sau chuyện ấy, vị trí của Trần quý gia trong lòng bà lại càng thêm sâu đậm.

Đại phu nhân chậm rãi nói: "Thục Hoa lần này về, tâm sự lại càng nặng nề hơn."

Trần ma ma gật đầu: "Nô tỳ cũng nhận thấy điều đó, chắc là do chuyện con cái. Nhưng Phu nhân đã mời Trịnh lang trung đến xem rồi, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì đâu. Chẳng phải năm xưa Lục di nương cũng nhờ uống thuốc..."

Ánh mắt Đại phu nhân lóe lên một tia sắc lạnh, Trần ma ma vội vàng im bặt.

Chuyện con ả Tiểu Lục lén lút tìm Trịnh lang trung bốc t.h.u.ố.c làm sao qua nổi mắt bà. Nếu không có bà ngầm đồng ý, ả ta đời nào sinh được Hoằng Ca.

Đại phu nhân khép hờ đôi mắt. Bà đã tính toán đâu ra đấy, nếu Tiểu Lục sinh con trai, bà sẽ nhận về nuôi dưỡng, tương lai lập làm đích tử. Không ngờ mọi chuyện còn thuận lợi hơn bà tưởng tượng, Tiểu Lục là kẻ bạc mệnh, đi sớm như vậy, việc Hoằng Ca trở thành đích t.ử lại càng thêm danh chính ngôn thuận.

Kể ra thì ông trời cũng giúp bà một tay. Khóe miệng Đại phu nhân nhếch lên một nụ cười, ông trời lúc nào cũng đứng về phía bà. Đó là lý do tại sao có kẻ phúc mỏng, lại có người sinh ra đã định sẵn số phú quý.

Tuy nói đã có tiền lệ của Lục di nương, nhưng Đại phu nhân vẫn không khỏi lo lắng: "Nhưng cũng không thể không chuẩn bị. Ngộ nhỡ vẫn không m.a.n.g t.h.a.i được thì cũng phải có đối sách."

Trần ma ma hiểu rõ tâm tư của chủ tử. Mấy năm nay Đại phu nhân vì chuyện đích t.ử mà tốn bao tâm sức, chỉ sợ Đại tiểu thư lại đi vào vết xe đổ. Hơn nữa mối hôn sự với Hầu phủ này: “Hay là chọn thêm một người trong phủ gả sang đó? Dù sao cũng cùng một dòng máu, sinh con ra cũng sẽ thân thiết với Đại tiểu thư hơn."

Đại phu nhân im lặng hồi lâu rồi nói: "Còn chuyện bên phủ Thượng thư nữa, bà cũng phải để tâm giúp ta. Hai việc làm cùng lúc, chọn người cho kỹ vào."

Trần ma ma vâng một tiếng, ngẫm nghĩ một lát rồi cười tủm tỉm ghé lại gần: "Phu nhân, nô tỳ thấy có một người, vừa xinh đẹp lại vừa hợp ý người..." Đại phu nhân liếc nhìn bà ta, bà ta mới tiếp lời: "Người xem Lục tiểu thư..."

Lời còn chưa dứt thì bên ngoài vang lên tiếng va chạm loảng xoảng, tiếp theo là tiếng bát đĩa vỡ tan tành.

Trần ma ma ngẩng lên, thấy hai nha hoàn đ.â.m sầm vào nhau, bèn quát lớn: "Hai con ranh này, hồn vía để đâu mà chân tay lóng ngóng thế hả? Có ngày ta đuổi cổ cả lũ ra khỏi phủ mới sạch mắt."

Hai nha hoàn sợ hãi vội quỳ xuống xin tha.

Trần ma ma mắng thêm một hồi mới cho phép bọn họ đứng dậy trình bày. Hương Xảo là người của Lục tiểu thư, do phòng Đại phu nhân bận rộn nên hôm nay tạm thời qua giúp việc. Vừa rồi nhà bếp hầm một bát canh cho Đại phu nhân, nàng ta bưng vào thì bị Nhã Cầm chạy xộc tới đụng phải, khay bị hất tung, canh đổ lê láng khắp nơi.

Trần ma ma quay sang hỏi Nhã Cầm: "Làm gì mà chạy bán sống bán c.h.ế.t như vậy?"

Nhã Cầm quỳ rạp dưới đất, giọng gấp gáp: "Thưa Phu nhân, Cẩm Tú... Cẩm Tú bị ma làm rồi, còn Bát tiểu thư cũng không thấy đâu nữa ạ."

Bàn tay đang cầm nắp chén trà của Đại phu nhân khựng lại giữa không trung, bà nhìn chằm chằm Nhã Cầm: "Thế là thế nào?"

Nhã Cầm run rẩy nói: "Vừa rồi Cẩm Tú ở ngoài vườn, cô ấy nói..." Nhã Cầm ấp úng, không dám nói tiếp.

Đại phu nhân quát: "Có sao cứ nói thật."

Nhã Cầm lúc này mới dám kể lại đầu đuôi: "Cẩm Tú bảo Bát tiểu thư đi lạc, cô ấy đi tìm, kết quả lại đi vào viện của Ngũ tiểu thư..." Nhã Cầm ngừng một chút, lấy hết can đảm nói tiếp: "Cô ấy còn nói... đã nhìn thấy Ngũ tiểu thư ở trong phòng..."

Đại phu nhân giật thót mình: "Nói bậy bạ cái gì đó!" Bà định đứng dậy, nào ngờ tay vô tình gạt mạnh làm đổ bát trà trên bàn, nước trà nóng hổi đổ ập xuống người.

Trần ma ma sững sờ trong giây lát rồi vội cùng hai nha đầu xúm lại lau cho Đại phu nhân: "Phu nhân đừng vội, phòng Ngũ tiểu thư bỏ hoang đã lâu, bên trong có mèo hoang ch.ó hoang làm ổ là chuyện thường. Đột nhiên có người xông vào, lũ súc sinh ấy nhảy xổ ra dọa người ta cũng là lẽ đương nhiên. Trách là trách con Cẩm Tú kia, đang yên đang lành mò vào đấy làm gì? Để nô tỳ qua xem sao, gọi lang trung kê vài thang t.h.u.ố.c an thần cho nó, chắc là không sao đâu. Đợi ngày mai nó tỉnh lại rồi bà hãy trách phạt."

Đại phu nhân thở hắt ra một hơi. Con bé Cẩm Tú này xưa nay vốn điềm đạm, sao hôm nay lại gây ra chuyện tày đình thế này? Bà liếc nhìn Nhã Cầm: "Còn chuyện không tìm thấy Bát tiểu thư là sao? Chẳng lẽ một người sống sờ sờ lại có thể bốc hơi được?"

Nhã Cầm quỳ gục xuống không dám ho he.

Đại phu nhân đứng phắt dậy: "Đi, lôi cổ con Cẩm Tú đến đây cho ta, ta phải hỏi cho ra rốt cuộc là chuyện gì."

...

Mấy nha đầu dìu Cẩm Tú vào phòng Đại phu nhân. Cẩm Tú quỳ trên mặt đất, ánh mắt đờ đẫn, mặt mày trắng bệch, cả người rũ rượi không nói được lời nào.

Đại phu nhân liếc mắt ra hiệu cho nha hoàn bên cạnh: "Cho nó uống chút nước nóng để hoàn hồn lại."

Cẩm Tú vốn bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng, lại chạy loạn bên ngoài một hồi, gió lạnh thốc vào da thịt. Giờ một ngụm trà nóng trôi xuống bụng, chặn đứng luồng khí lạnh khiến nàng ta ho sặc sụa. Ho một trận xong, đầu óc dường như cũng tỉnh táo lại đôi chút.

Đại phu nhân hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Đầu óc Cẩm Tú trống rỗng, giọng điệu ra lệnh đầy uy quyền của Đại phu nhân khiến nàng ta hoảng loạn, buột miệng khai hết theo bản năng: "Nô tỳ đi cùng Bát tiểu thư ngắm đèn trong vườn, sau đó... Bát tiểu thư kêu lạnh, sai nô tỳ về lấy áo choàng. Trên đường về, nô tỳ gặp một tiểu nha đầu nên sai nó đi lấy, còn mình thì quay lại tìm Bát tiểu thư."

"Nô tỳ quay lại thì hình như nhìn thấy Bát tiểu thư đi vào viện của Ngũ tiểu thư."

"Nô tỳ không dám chậm trễ bèn đuổi theo. Đến nơi thì không thấy người đâu nữa. Nô tỳ sợ Bát tiểu thư vào trong phòng nên đứng ngoài sân gọi, nhưng gọi mãi không ai trả lời."

"Nô tỳ... nô tỳ đ.á.n.h liều đẩy cửa bước vào."

Nàng ta cũng thật ngốc, nếu Bát tiểu thư ở đó thì đã lên tiếng trả lời rồi. Khoảnh khắc đó, nàng ta thực sự đã mụ mị đầu óc.

Chỉ cần nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy trong căn phòng ấy, Cẩm Tú rùng mình một cái: "Sau đó... sau đó... nô tỳ... nhìn thấy Ngũ tiểu thư." Nàng ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sợ hãi và yếu ớt: "Phu nhân, là thật đấy ạ, nô tỳ thực sự đã nhìn thấy..."

Nhiều người thấy bộ dạng này của Cẩm Tú thì bắt đầu ngờ vực, mấy kẻ nhát gan trong lòng cũng dấy lên nỗi sợ hãi.

Đại phu nhân nghiêm giọng quát: "Nói bậy! Ở đâu ra mà lắm thần thánh ma quỷ thế!"

Trần ma ma đứng bên cạnh thêm vào: "Trời tối như hũ nút, chắc chắn là ngươi nhìn gà hóa cuốc rồi, lại còn dám ở đây khua môi múa mép dọa người. Phu nhân đã có lệnh cấm không ai được bén mảng đến cái viện đó, ngươi coi lời Phu nhân như gió thoảng bên tai phải không?"

"Phu nhân... Phu nhân, nô tỳ nói thật mà... Nô tỳ thực sự nhìn thấy... Không tin Người cứ sai người đến tìm xem... Ngũ tiểu thư đang ở đó..." Vừa nói, Cẩm Tú vừa quỳ lết đến dưới chân Đại phu nhân, vẻ mặt khẩn thiết van lơn.

"Lôi nó ra cho ta! Ta thấy con ranh này bị điên rồi!" Trần ma ma hét lên chói tai.

Hai nha hoàn vội vàng xông tới đè nghiến Cẩm Tú xuống. Cẩm Tú bị khống chế, trong lòng uất ức muốn nói mà không nói được, cơn hoảng loạn dâng lên khiến nàng ta lăn đùng ra ngất xỉu.

Đại phu nhân phất tay: "Mau đi tìm lang trung đến xem, nha đầu này e là bị đờm mê tâm trí rồi."

Mọi người vội vã khiêng Cẩm Tú vào phòng xép.

Sau một hồi náo loạn, mọi người quay lại phòng chờ lệnh. Đại phu nhân chợt ngẩng đầu: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Không phải bảo không thấy Bát tiểu thư đâu sao? Còn không mau đi tìm!"

Đại phu nhân vừa dứt lời thì Thụy Nhi, đại nha hoàn đang đợi lệnh ngoài cửa vội vàng bước vào bẩm báo: "Thưa Phu nhân, tìm thấy Bát tiểu thư rồi ạ. Thì ra tiểu thư gặp Đại thiếu gia ở trong vườn, bị Đại thiếu gia giữ lại chơi cùng."

Đại phu nhân cao giọng: "An Ca ư?"

Thụy Nhi đáp: "Dạ vâng, tối nay Đại thiếu gia chơi ở vườn Nghênh Xuân. Có lẽ do hôm nay trong phủ chăng đèn kết hoa khắp nơi, Đại thiếu gia thấy thích mắt nên đã chui qua lỗ ch.ó ở góc tường trốn ra ngoài. Lúc đầu chúng nô tỳ không biết, cứ đi tìm quanh trong vườn. Sau ra ngoài mới thấy Đại thiếu gia đang quấn lấy một vị tiểu thư. Hỏi ra mới biết là Bát tiểu thư hôm nay vừa nhập phủ, lúc ấy bọn nô tỳ mới đưa Bát tiểu thư về ạ."

Đại phu nhân hỏi: "Bát tiểu thư đâu rồi?"

"Dạ, đang chờ ở bên ngoài ạ."

"Mau gọi vào đây."

truyenfull,truyenfull vn