Đại phu nhân ngồi tựa lưng vào ghế, ánh mắt hài lòng ngắm nhìn cô con gái đầu lòng. Kể từ khi kết thông gia với Hầu gia, chuyện vui cứ nối đuôi nhau tìm đến cửa. Đầu tiên là ông thông gia ngày càng được trọng dụng, nay đến cả con rể cũng đã chân ướt chân ráo bước vào Binh bộ. Đại phu nhân càng nghĩ càng thấy phấn khởi, nhân lúc gia yến chưa bắt đầu bèn kéo con gái lại tâm sự.
Vừa mới ngồi xuống, Thục Hoa chợt nhớ ra một chuyện, vội vàng hỏi mẹ: "Con nghe nói mẹ đã đón đứa con gái riêng của cha với người phụ nữ bên ngoài kia vào phủ rồi sao?"
Đại phu nhân gật đầu xác nhận: "Là Bát muội của con, hôm nay mới vừa vào phủ."
Thục Hoa nhướng mày, vẻ mặt lộ rõ sự chán ghét. Nàng vốn chẳng có thiện cảm gì với đám con do di nương sinh ra, huống hồ đây lại còn là con của một kẻ nuôi bên ngoài không danh không phận: “Mẹ đón nó vào làm gì? Chi bằng cứ tìm đại một nhà nào đó gả quách đi cho xong."
Đại phu nhân giả bộ nghiêm mặt, nhưng khóe mắt lại ánh lên nét cười: "Dù sao cũng là cốt nhục của cha con, sao có thể tùy tiện tìm bừa một nhà chồng được?"
Thục Hoa bĩu môi khinh thường: "Cũng chỉ là thứ xuất, lại chẳng được nuôi dạy trong phủ ngày nào, gả đi đâu mà chẳng thế. Nó muốn gả vào chỗ tốt thì cũng chỉ có nước đi làm di nương cho người ta thôi."
Đại phu nhân nhấp một ngụm trà, giọng điệu thản nhiên: "Mang tiếng là tiểu thư của cái phủ này, ít nhất cũng phải gả vào gia đình trung lưu làm chính thất chứ."
Thục Hoa như sực nhớ ra điều gì, khoé môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy toan tính: "Chuyện đó cũng chưa chắc đâu ạ." Nàng nghiêng người, ghé sát vào tai mẹ thì thầm: "Không phải cha luôn muốn giao hảo với Thượng thư Lại bộ sao? Trùng hợp thay, nó lại là đứa con gái nuôi ở bên ngoài..."
Nàng sớm đã nghe đồn vị Thượng thư Lại bộ kia vô cùng háo sắc, trong nhà ngoài chính thất ra thì đã có đến tám chín vị di nương. Trước đây từng có người hiến kế cho nàng, bảo hãy chọn một cô nương dung mạo xinh đẹp đưa sang đó. Nàng vốn định chọn một nha đầu trong nhà, nhưng nhìn đi nhìn lại, chỉ có Thu Hoà trong phòng mình và Xuân Nghiêu trong phòng mẹ là có nhan sắc nổi bật. Khổ nỗi hai đứa nha đầu này đều đắc lực, nàng làm sao nỡ bỏ. Bây giờ thì tốt rồi, tự dưng "nhảy" ra một đứa con gái nuôi bên ngoài, xét về ngoại hình hay tuổi tác đều vô cùng thích hợp...
Thục Hoa dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Cha đã mấy lần đến phủ Thượng thư bái phỏng đều bị người ta chặn ở ngoài cửa... Thay vì cứ mãi chịu uất ức như thế, chi bằng..." Chi bằng gả quách đứa con gái thứ xuất lai lịch không rõ ràng kia sang đó cho xong chuyện.
Tuy Thục Hoa nói chưa hết câu nhưng Đại phu nhân đã hiểu rõ tâm ý của con gái: "Chuyện này mẹ không làm chủ được. Hơn nữa... mẹ đã gặp đứa bé đó rồi, trông cũng khá ngoan ngoãn. Xưa nay trong nhà cũng chưa từng có tiền lệ như vậy."
"Mẹ à, trước mắt đang là thời điểm then chốt của cha, mà mẹ lại không nỡ bỏ người bên cạnh."
Nhắc đến Xuân Nghiêu, sắc mặt Đại phu nhân trầm xuống: "Sao mẹ có thể nỡ lòng nào để một nha đầu tốt như thế bị hủy hoại được? Nói cho sang là di nương, chứ thực chất vào đó cũng chỉ làm món đồ chơi cho người ta mà thôi."
Thục Hoa quan sát sắc mặt mẹ, biết chuyện này đã thành công quá nửa, bèn bồi thêm: "Thế nên đâu còn ai thích hợp hơn Bát muội nữa? Vả lại, làm di nương của Thượng thư cũng đâu tính là để nó chịu thiệt thòi."
Lời thì nói vậy, nhưng Đại phu nhân vẫn trầm ngâm uống trà. Bà nhìn ra được lão gia rất để tâm đến người phụ nữ bên ngoài kia. Vị di nương đó vừa mới mất, nếu bà lập tức đem con gái người ta đi làm lẽ, e rằng lão gia sẽ nghĩ bà vì ghen tuông mà hãm hại con chồng. Chuyện này tuy có thể làm, nhưng: “Không thể vội vàng được."
Thục Hoa còn muốn nói thêm gì đó thì Đại phu nhân đã đưa mắt ra hiệu ngăn lại, rồi chuyển chủ đề: "Nói chuyện người khác làm gì, lo chuyện của con đi. Đã gả qua đó ba năm rồi mà sao bụng vẫn chưa có tin tức gì thế? Quan trọng nhất là phải sớm sinh được một mụn con trai hay con gái. Nhà chồng con là bậc quyền quý, nếu con cứ mãi không có tin vui, sớm muộn gì người ta cũng nạp thiếp thôi."
Đôi lông mày đang nhướng lên đắc ý của Thục Hoa bỗng chốc xụ xuống. Kể cũng lạ, ba năm trôi qua mà bụng nàng vẫn im lìm, t.h.u.ố.c bổ uống không ít nhưng chẳng thấy hiệu quả. Gần đây nàng lại mời một lang trung về bốc thuốc, ông ta cam đoan uống chừng một năm rưỡi nữa sẽ có tin vui. Nếu lần này mà vẫn không được...
Thục Hoa đang mải suy nghĩ thì thấy Xuân Nghiêu bưng khay điểm tâm bước vào.
Xuân Nghiêu vừa đặt đĩa bánh lên bàn, Đại phu nhân đã cười nói: "Con xem, mẹ đã bảo con bé này khéo tay lắm mà. Món điểm tâm này làm tinh xảo quá, mẹ cũng mới thấy lần đầu đấy."
Đại phu nhân cầm một chiếc bánh lên ngắm nghía: "Cái này tên là gì?"
Thấy chủ t.ử vui vẻ, trong lòng Xuân Nghiêu cũng mừng thầm: "Thưa, đây là mười đóa mẫu đơn, tên gọi cũng rất hay, gọi là 'Thập toàn thập mỹ' ạ."
Đại phu nhân cười rạng rỡ: "Cái tên hay như vậy, ta mà ăn mất một cái thì hỏng cả ý nghĩa. Thôi, con mang cả đĩa bày lên bàn tiệc đi, lát nữa xem cô gia có thích không."
Xuân Nghiêu vâng dạ bưng điểm tâm đi sắp xếp, mọi người đều đang chờ lão gia và cô gia đến khai tiệc.
Từ xa đã nghe tiếng lão gia cười nói, xen lẫn là một giọng nam trầm ấm, ôn hòa. Đám tiểu thư, nha hoàn trong nhà ai nấy đều len lén ngước nhìn, trong ánh mắt không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ lẫn ghen tị.
Đời người phụ nữ, số mệnh tốt nhất không gì bằng "leo rồng kèm phụng". Đại tiểu thư vốn tưởng chỉ gả cho một gia đình quý tộc sa sút, nào ngờ tân hoàng đăng cơ, mang đến hỷ sự lớn bằng trời. Triệu Tín được thừa kế tước Nghĩa Thừa Hầu, còn cô gia Triệu Tuyên Hoàn là trưởng nam đích tôn, trở thành người thừa kế tước vị hợp pháp.
Ba năm nay, thế lực của Triệu Tuyên Hoàn trong triều lên như diều gặp gió, hắn nổi bật giữa chốn quan trường như vầng trăng sáng giữa mặt hồ phẳng lặng. Con em thế gia đi theo hắn ngày càng nhiều, trước cửa phủ ngựa xe như nước. Luận về tiền đồ hay danh vọng, người khác khó lòng mà bì kịp.
Lấy được người đàn ông như thế... dù có phải làm phận lẽ mọn cũng cam lòng. Lão gia và Đại phu nhân quả thật có mắt nhìn người, vậy mà lại chọn được mối hôn sự tốt đến thế.
Điều đáng tiếc duy nhất là Đại tiểu thư thành thân đã ba năm mà bụng vẫn chưa có động tĩnh. Chính khuyết điểm này lại nhen nhóm cho kẻ khác một tia hy vọng. Lục tiểu thư ngẩng đầu, ánh mắt dán chặt vào bóng dáng Triệu Tuyên Hoàn. Hắn khẽ mỉm cười, ánh mắt lướt qua khiến tim nàng ta như bị kim châm, bức tường phòng vệ trong lòng ầm ầm sụp đổ. Nàng ta hoảng hốt cúi đầu, mặt đỏ bừng.
Trừ hai vị tiểu thư đích xuất ra, Đại phu nhân đối xử với nàng ta cũng không tệ. Nếu Đại tiểu thư mãi không sinh được con, biết đâu Đại phu nhân sẽ chọn thêm một người trong tộc gả sang đó để củng cố địa vị. Nếu vậy, nàng ta phải cố gắng hơn nữa để giành lấy cơ hội này. Nghĩ đến đây, tay Lục tiểu thư bất giác siết chặt chiếc khăn lụa.
Mọi người theo quy củ an tọa, kẻ hầu người hạ bắt đầu bận rộn dâng món. Thục Hoa ân cần gắp thức ăn cho chồng, Triệu Tuyên Hoàn chỉ mỉm cười hờ hững, không tỏ vẻ đặc biệt yêu thích món nào.
Thục Hoa không khỏi có chút thất vọng. Phu quân của nàng cái gì cũng tốt, chỉ có điều hắn đối với nàng quá mức "tương kính như tân", khách sáo đến nỗi nàng không thể chạm được vào hỉ nộ ái ố của hắn.
Chợt nhớ đến món điểm tâm Xuân Nghiêu làm, Thục Hoa gắp một miếng bỏ vào bát hắn: "Chàng nếm thử cái này xem. Tên gọi rất hay, là 'Thập toàn thập mỹ'."
Người đời thường nói tình yêu có hai loại: một loại khắc cốt ghi tâm, một loại đau đến không muốn sống. Những thứ tưởng chừng đã được cất giấu kỹ lưỡng, bỗng chốc lại phơi bày rõ mồn một ngay trước mắt.
Triệu Tuyên Hoàn thoáng sững sờ, ngón tay co lại, hồi lâu sau mới cất tiếng hỏi: "Nàng nói... cái này gọi là Thập toàn thập mỹ?"
"Phải, mười đóa mẫu đơn, từ lúc hàm tiếu e ấp đến khi nở rộ, đủ mười hình thái."
Thứ tưởng chừng vĩnh viễn không bao giờ gặp lại, nay lại hiện hữu ngay trước mắt hắn. Hắn không kìm được cầm một miếng lên nếm thử... ngay cả mùi vị cũng y hệt ngày xưa.
"Thiếp từng nhắc với chàng về con bé Xuân Nghiêu rồi đấy, là nó làm. Nếu chàng thích, thiếp sẽ xin mẹ đưa nó sang hầu hạ."
Triệu Tuyên Hoàn im lặng không đáp.
Thục Hoa bật cười, nhất quyết gọi Xuân Nghiêu lại: "Chỉ là không biết mẹ có nỡ bỏ hay không thôi."
Triệu Tuyên Hoàn ngẩng đầu, liếc nhìn Xuân Nghiêu một cái.
Chỉ một cái nhìn ấy thôi cũng khiến Xuân Nghiêu cảm thấy như được tắm mình trong ánh ban mai rực rỡ nhất. Ánh mắt hắn lúc này cuộn trào cảm xúc, sáng ngời tựa cánh chim kinh hồng vút bay.
Xuân Nghiêu giật mình kinh hãi, tim đập loạn nhịp. Nhưng khi nàng ta định thần nhìn lại, ánh mắt ấy đã biến mất, thay vào đó vẫn là nụ cười hờ hững xa cách như thường lệ.
Triệu Tuyên Hoàn buông lời: "Vậy thì không cần đâu."
Đại phu nhân lúc này mới cười lớn, quay sang nắm lấy tay Xuân Nghiêu: "Đừng nghe con bé đó nói bậy, nó nghĩ gì ta còn lạ sao? Nó sớm đã nhòm ngó người của ta rồi. Hôm nay chẳng qua là mượn đĩa bánh này làm cái cớ. Chỉ một đĩa bánh mà suýt chút nữa lừa mất của ta một người. Cũng may cô gia là người hiểu chuyện, nếu không thì ta lỗ to rồi."
Mọi người cùng cười ồ lên, không khí gia yến trở nên hòa thuận vui vẻ.
Xuân Nghiêu lại lén ngước mắt nhìn trộm Triệu Tuyên Hoàn, nhưng ánh mắt hắn đã không còn dừng lại ở chỗ nàng ta nữa. Trong lòng Xuân Nghiêu bỗng dâng lên một nỗi mất mát khó tả.
...
Trong khi đó, ở một góc khuất, Dung Hoa đang nấp sau cánh cửa, dỏng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Là tiếng của Cẩm Tú. Thời gian nha đầu Cẩm Tú đi lấy áo choàng quay lại nàng đã tính toán kỹ lưỡng. Theo lý thuyết, nàng chắc chắn sẽ kịp rời khỏi căn phòng này trước khi Cẩm Tú trở về.
Nhưng phàm chuyện ở đời luôn có những điều ngoài ý muốn.
"Bát tiểu thư... Người đừng dọa em... Em quên chưa nói với Người, chỗ này Đại phu nhân cấm không cho ai bén mảng tới..." Giọng Cẩm Tú run rẩy: "Bát tiểu thư..."
Tiếng bước chân của Cẩm Tú dừng lại ngay trước cửa phòng. Dung Hoa khẽ thở phào nhẹ nhõm. Đã biết Đại phu nhân cấm, chắc Cẩm Tú sẽ không dám tùy tiện xông vào.
Chỉ cần Cẩm Tú rời khỏi viện này, nàng có thể lập tức thoát ra ngoài. Kể cả Cẩm Tú có đi gọi người đến tìm, nàng cũng có đủ thời gian giấu kỹ món đồ trong tay và bịa ra một lời nói dối để qua mặt.
Cẩm Tú dường như do dự một chút trước cửa, rồi tiếng bước chân bắt đầu rời đi.
Đợi tiếng chân Cẩm Tú xa dần, Dung Hoa vội trả đồ vật trong phòng về chỗ cũ rồi rút lui ra khỏi nội thất. Nào ngờ vừa đi đến cửa, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, cánh cửa bị ai đó đẩy mạnh ra.
Dung Hoa không kịp né tránh, sắp sửa đụng trúng người kia. Đúng lúc ấy, một cơn gió lùa vào, thổi tung tấm màn trướng bên cửa sổ. Tấm trướng lụa màu xanh bay lên, trùm kín lấy cả người Dung Hoa, che khuất nàng từ đầu đến chân.
Dung Hoa còn chưa kịp cử động thì bên tai đã vang lên một tiếng hét thất thanh, x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch.