Thứ Nan Tòng Mệnh - Vân Nghê

Chương 3: Nhập Phủ 2

Vào ở trong phủ, chắc chắn Đại phu nhân sẽ tìm một thân tín bên cạnh để giám sát nàng. Dung Hoa biết rõ mấy người được Đại phu nhân tin tưởng. Trong khoảng thời gian ở bên ngoài, nàng đã chuẩn bị không ít.

Ai cũng có điểm yếu, nàng cũng đã phải tìm kiếm rất lâu...

May mà mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch. Đại phu nhân phái Xuân Nghiêu tới. Con bé này từ nhỏ đã được nuôi bên cạnh Đại phu nhân, không dễ thu phục, chỉ có thể tạm thời dùng vài biện pháp để trấn an nó. Còn những chuyện khác... nàng phải từ từ tiến hành từng bước một.

Dung Hoa vừa uống trà vừa nhìn ra bên ngoài: "Bên ngoài có vẻ náo nhiệt nhỉ."

"Vâng ạ, Đại tiểu thư và Cô gia sắp về thăm nhà."

Dung Hoa giả vờ như không biết gì: "Trước đây nghe Di nương nói Đại tỷ gả vào nơi cực tốt."

Nhắc đến chuyện này, Xuân Nghiêu vô cùng đắc ý: "Đó là đương nhiên. Cô gia không những gia thế tốt, mà đối xử với tiểu thư cũng tốt. Thành thân mấy năm rồi mà bên cạnh chỉ có một mình Đại tiểu thư." Xuân Nghiêu dần dần lộ vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm: "Đại tiểu thư nhà chúng ta người sinh ra đã đẹp, mệnh lại càng tốt."

Lời Xuân Nghiêu vừa dứt, đã nghe thấy tiếng người bước vào viện. Xuân Nghiêu vén rèm nhìn ra, hóa ra là Cẩm Tú - người hầu bên cạnh Đại phu nhân. Cẩm Tú vào phủ chưa lâu bằng Xuân Nghiêu, nên đối với đại nha hoàn tâm phúc của Đại phu nhân thì vô cùng cung kính, mở miệng một câu "tỷ tỷ", hai câu "cô nương". Nói xong vài câu, Cẩm Tú đứng sang một bên, đợi Xuân Nghiêu dặn dò.

Xuân Nghiêu quay sang Dung Hoa: "Bát tiểu thư, Đại tiểu thư muốn ăn điểm tâm do em làm, Phu nhân gọi em qua đó một chuyến."

Thấy Dung Hoa gật đầu, Xuân Nghiêu nói tiếp: "Con bé Cẩm Tú này cũng tinh tế lắm, Bát tiểu thư có việc gì cứ sai bảo nó làm. Em đã dặn dò bên dưới rồi, hôm nay đưa cơm vào tận phòng, tiểu thư muốn ăn gì cứ bảo Cẩm Tú dặn nhà bếp làm."

Đại tiểu thư về thăm nhà mẹ đẻ, ai còn tâm trí đâu mà lo cho một tiểu thư dòng thứ mới vào phủ như nàng. Nói cho hay là chăm sóc, đưa cơm tận phòng, nói toạc ra là không muốn cho nàng tham dự gia yến tối nay, sợ nàng không hiểu quy củ làm mất mặt.

Xuân Nghiêu vội vội vàng vàng đi ra ngoài. Cẩm Tú ở bên cạnh khẽ thở phào nhẹ nhõm, đôi vai đang căng cứng cũng thả lỏng xuống. Nó vốn không được trọng dụng trước mặt Đại phu nhân, ngày thường luôn cẩn thận từng li từng tí, sợ xảy ra sai sót.

Đồ đạc Dung Hoa mang vào phủ vẫn chưa dọn dẹp xong, Cẩm Tú tay chân nhanh nhẹn giúp một tay. Trong mắt nó, tiểu thư nào cũng là chủ tử, bổn phận của nó là hầu hạ các chủ t.ử cho chu đáo.

Dung Hoa nhìn Cẩm Tú đang bận rộn bên cạnh. Con bé này thật thà, chăm chỉ, lại có chút bóng dáng của Thất Thất. Nếu Thất Thất không phải vì đi theo sai chủ là nàng thì cũng đâu đến nỗi có kết cục bi t.h.ả.m như vậy. Giờ nàng đã tái sinh, không biết Thất Thất liệu đã đầu t.h.a.i chuyển kiếp chưa.

Đợi Cẩm Tú làm xong, Dung Hoa gọi nó lại cùng uống trà.

"Em vào phủ bao lâu rồi?"

"Cũng được vài năm rồi ạ."

"Vẫn luôn hầu hạ bên cạnh Mẫu thân sao?"

"Dạ không, gần đây mới được điều qua đó ạ."

Bát tiểu thư không có chút làm giá nào, Cẩm Tú thả lỏng, lời nói cũng nhiều hơn. Cơm trưa được bày lên bàn, Cẩm Tú đứng một bên nói: “Đại tiểu thư về, nhà bếp bận rộn, đầu bếp bên viện chúng ta cũng bị gọi qua phụ giúp, cơm nước khó tránh khỏi đơn sơ. Tiểu thư ăn thử xem, nếu không được, em sẽ đi gọi đầu bếp về làm lại món khác."

Dung Hoa cảm thấy hơi lạ. Đào phủ không phải phủ đệ bình thường, khách khứa qua lại không ít, chỉ riêng nhà bếp lớn đã có mấy chục người, vậy mà vẫn không đủ dùng sao?

Dường như nhìn ra suy nghĩ của Dung Hoa, Cẩm Tú nói: "Chủ yếu là sợ Cô gia ăn không quen cơm nước trong phủ, nên mới gọi mấy đầu bếp qua đó làm vài món sở trường."

"Lần trước Cô gia ở trong phủ chẳng ăn được mấy, Phu nhân gọi tỷ Xuân Nghiêu qua cũng là vì lý do này."

"Tỷ Xuân Nghiêu làm điểm tâm rất ngon, sau này tiểu thư có thể bảo tỷ ấy làm cho nếm thử."

Hắn không thích ăn đồ trong phủ, bao nhiêu năm rồi, có những thói quen vẫn chưa hề thay đổi.

Nàng cứ ngỡ vật đổi sao dời, quá khứ đã sớm thành mây khói, không ngờ khi nhắc đến hắn, nàng vẫn có cảm giác hoảng hốt mơ hồ.

Nàng cứ ngỡ hắn sẽ giữ lời hứa.

Rằng cho dù có lấy vợ, cũng sẽ không cưới đích nữ của Đào phủ.

Dung Hoa miết ngón tay lên hoa văn tinh xảo trên chén trà.

Nàng nhất định phải cho họ biết, những thứ đổi bằng mạng người, không những không thể trường tồn mà còn mang lại nỗi đau đớn không thể diễn tả bằng lời.

Trước bữa cơm chiều, Xuân Nghiêu đỏ hoe đôi mắt bước vào phòng.

Nó vốn hớn hở đi chuẩn bị điểm tâm, ai ngờ lại bị Đại tiểu thư chê bai làm không ngon. Đại tiểu thư sau khi xuất giá, cái ăn cái mặc đều cao hơn Đào phủ một bậc, giờ ăn lại đồ nó làm, tự nhiên thấy không quen miệng.

Chủ t.ử trong lòng không vui, trút giận lên đầu kẻ dưới cũng là chuyện thường tình. Xuân Nghiêu tuy nghĩ vậy nhưng trong lòng vẫn tủi thân. Vốn dĩ ở bên ngoài đã cố gắng điều chỉnh tâm trạng, ai ngờ vẫn bị Bát tiểu thư nhìn ra.

"Sao thế? Việc làm không tốt à?"

Xuân Nghiêu gật đầu: "Lâu ngày không làm nên tay nghề bị mai một rồi."

Trong mắt Xuân Nghiêu rõ ràng lóe lên tia không cam lòng.

Dung Hoa lật vài trang sách, làm như vô tình nói: "Trước kia mẹ ta có thuê một đầu bếp nữ, bà ấy làm một loại điểm tâm rất ngon, hình dáng cũng rất đặc biệt. Nghe nói bà ấy từng làm người hầu trong Hoàng cung."

Xuân Nghiêu quả nhiên hứng thú, ngẩng đầu nhìn Dung Hoa: "Không biết là loại điểm tâm gì ạ?"

Dung Hoa đặt sách xuống, cười nói: "Hình dáng là mười đóa hoa mẫu đơn, từ lúc hàm tiếu e ấp cho đến khi nở rộ hoàn toàn. Mỗi chiếc bánh là một dáng hoa nở khác nhau, chỉ nhìn bề ngoài thôi đã thấy đặc biệt rồi, nhân bánh bên trong cũng rất cầu kỳ..."

Dung Hoa ngừng lại, thấy Xuân Nghiêu quả nhiên đã nghe đến mê mẩn.

"Em có muốn học làm thử không?"

Xuân Nghiêu không giấu được vẻ vui mừng: "Bát tiểu thư chịu dạy em thì còn gì bằng, chỉ sợ em ngốc quá học không được thôi."

Dung Hoa nói: "Nhìn là biết em khéo tay hay làm rồi, cái này cũng chẳng khó gì. Nếu em làm tốt thì mang biếu Đại tiểu thư nếm thử."

Xuân Nghiêu quả nhiên không làm nàng thất vọng, điểm tâm làm ra gần như y hệt trong ký ức của Dung Hoa.

Mười đóa hoa, đóa nào cũng tinh xảo vô cùng.

Dung Hoa gật đầu, Xuân Nghiêu vui vẻ bưng đi dâng cho Đại tiểu thư.

Đại tiểu thư nhìn thấy nhất định sẽ thích, đĩa điểm tâm này sẽ được bày lên gia yến tối nay, và rồi Cô gia sẽ nhìn thấy nó.

Hắn có lẽ không ngờ sẽ lại nhìn thấy loại điểm tâm này.

Lai lịch của món điểm tâm này là do Dung Hoa bịa ra lừa Xuân Nghiêu. Chẳng có nữ đầu bếp nào làm cho nàng ăn cả, đó là cách mà nàng và Thất Thất cùng nghĩ ra.

Hôm đó nàng ở trong phòng vẽ bức "Hoa khai phú quý", Thất Thất muốn làm chút điểm tâm tinh tế cho nàng ăn, nàng bèn bày mưu cho Thất Thất: "Chi bằng lấy hoa làm khuôn, làm chút gì đó mới lạ đi."

Thất Thất cũng khéo tay, vậy mà làm theo lời nàng nói, ra dáng ra hình một đĩa bánh.

Thất Thất hỏi: "Tên điểm tâm gọi là 'Hoa khai phú quý' nhé?"

Nàng thấy tên đó không hay, quá sáo rỗng: “Mười đóa hoa, hay là gọi là Thập Toàn Thập Mỹ đi!"

Sau đó nàng quen biết hắn.

Bên bờ ao tình cờ gặp gỡ. Hắn dung mạo đoan trang, thanh nhã như ngọn gió xuân, mang theo sự dịu dàng ấm áp khiến trái tim nàng rung động.

Hắn chính là người tốt đẹp trong tưởng tượng của nàng.

"Ta chỉ là phận con thứ..."

Hắn cười nàng: "Ta cứ tưởng nàng không phải loại người dung tục đó chứ."

Nếu không có lời thề non hẹn biển, nàng cũng sẽ không mạo hiểm gặp gỡ hắn hết lần này đến lần khác.

Hắn cũng không ăn quen cơm nước trong yến tiệc, nàng nhớ đến món điểm tâm kia, tối đến cùng Thất Thất lén làm một đĩa.

Thập Toàn Thập Mỹ.

Nàng vốn muốn hưởng chút hỉ khí từ cái tên này, mong rằng bọn họ cuối cùng sẽ có một kết cục mười phân vẹn mười.

Dung Hoa cười nhạt.

Chẳng qua là nàng đã kỳ vọng quá nhiều, chung quy cũng chỉ là mười cục bột mì, sao xứng với cái tên Thập Toàn Thập Mỹ.

Dung Hoa đang chìm trong hồi ức quá khứ thì Xuân Nghiêu quay trở lại.

"Đúng rồi tiểu thư, em quên hỏi điểm tâm này tên là gì vậy ạ?"

"Thập Toàn Thập Mỹ."

Xuân Nghiêu cười: "Tên hay quá."

"Đúng vậy, là tên hay. Đại tiểu thư và Cô gia nghe xong chắc chắn sẽ thích."

Hắn có lẽ đã quên chuyện xưa, nàng sẽ giúp hắn từ từ nhớ lại.

Gia yến bắt đầu, cả phủ đèn hoa rực rỡ, cực kỳ náo nhiệt.

Chỉ có phòng của Bát tiểu thư là như một góc bị lãng quên.

"Cẩm Tú, chúng ta ra ngoài đi dạo một chút."

Khu vườn cực lớn, so với lúc Dung Hoa ở trong phủ vài năm trước thì đã mở rộng gấp đôi. Đào phủ nhờ vào hôn sự của Đại tiểu thư quả nhiên phú quý lên không ít.

Vô tình đi đến chỗ ở cũ trước kia.

"Bát tiểu thư, đằng kia không đi được đâu ạ." Cẩm Tú vội vàng ngăn nàng lại.

Dung Hoa giả vờ tò mò: "Tại sao?"

Cẩm Tú ấp a ấp úng, hồi lâu mới nói: "Đó vốn là phòng của Ngũ tiểu thư. Sau khi Ngũ tiểu thư mất, chỗ đó không còn ai lui tới nữa."

Đã sớm có lời đồn căn phòng đó có ma, sau này lại thêm nhiều lời ra tiếng vào, đều nói cái c.h.ế.t của Ngũ tiểu thư có điều kỳ lạ. Bình thường Cẩm Tú đi ngang qua đây đều rảo bước thật nhanh, nhìn cũng không dám nhìn một cái, sợ thấy phải thứ gì không sạch sẽ. Sau này lời ong tiếng ve nhiều quá, Đại phu nhân dứt khoát cấm không cho ai nhắc đến viện này, càng cấm không cho ai vào.

"Bây giờ trời lại tối, ghê người lắm. Bát tiểu thư, chúng ta về thôi!"

Dung Hoa cười: "Lúc nãy còn chưa thấy gì, giờ em nói vậy ta mới thấy sống lưng lạnh toát thật." Dung Hoa cố ý nhìn sang chỗ khác trong vườn, lộ vẻ chưa muốn về: "Ta còn muốn đi xem chỗ khác, em chạy về lấy cho ta chiếc áo choàng đi!"

Cẩm Tú thấy Bát tiểu thư đang vui, cũng không dám nói nhiều, đành để Dung Hoa ngồi đợi ở một cái đình, rồi vội vàng quay về lấy áo.

Dung Hoa nhìn theo bóng Cẩm Tú đi xa dần, liền quay người bước về phía viện t.ử bỏ hoang kia.

Cái viện này quả thực đã lâu không có người tới, cỏ dại mọc um tùm khắp nơi. Dung Hoa đẩy cửa phòng, mùi bụi bặm lập tức xộc vào mũi.

Đồ đạc trong phòng đa phần đã bị dọn đi, những thứ còn lại cũng bị lục lọi bừa bãi.

Dung Hoa đi vào gian trong, lật vài viên gạch xanh dưới gầm giường lên. Bên dưới là một chiếc hộp màu nâu. Nàng mở hộp, bộ y phục bên trong lộ ra.

Nàng đưa tay sờ thử, y phục vẫn còn nguyên vẹn.

Không biết hắn nhìn thấy bộ y phục này sẽ thế nào? Chắc sẽ còn kinh ngạc hơn cả tối nay nhỉ?

Hoặc là hắn sẽ tin trên đời này thực sự có chuyện chuyển thế luân hồi.

Dung Hoa khẽ cười, đóng nắp hộp lại. Nàng đang định bước ra khỏi phòng thì bỗng nghe thấy trong sân có tiếng ai đó run rẩy gọi: “Bát tiểu thư, người có ở đây không?"

truyenfull,truyenfull vn