Sáng sớm cuối thu, Đào phủ vẫn như mọi ngày, tất cả đều trật tự đâu vào đấy. Các chủ t.ử rửa mặt chải đầu xong, dùng bữa sáng, rồi các tiểu thư vây quanh Đại phu nhân trò chuyện việc nhà.
Hôm nay, người tụ tập ở gian nhà chính đông đúc hơn hẳn. Ai cũng tò mò muốn xem đứa con gái mà Lão gia nuôi bên ngoài suốt hai mươi mấy năm rốt cuộc là nhân vật thế nào. Tiếc thay, vị "ngoại thất phu nhân" kia, mẹ của cô gái này lại mắc bệnh cấp tính qua đời chỉ hai ngày trước khi được đón vào phủ, để lại cô con gái mười lăm tuổi hôm nay phải một mình bước vào cửa hào môn.
Chẳng qua cũng chỉ là một tiểu thư dòng thứ, mẹ ruột lại có xuất thân cực kỳ thấp hèn. Đại phu nhân chỉ sai hạ nhân dọn dẹp một khoảng sân viện tàm tạm sạch sẽ cho cô ta ở. Mọi người đều biết Đại phu nhân chẳng có chút thiện cảm nào với vị Bát tiểu thư này. Hôm nay ngoài việc tò mò nhan sắc của Bát tiểu thư thì phần lớn là đến hóng chuyện, không biết Đại phu nhân sẽ làm khó dễ người mới thế nào.
Bát tiểu thư bước vào cửa, quy quy củ củ hành gia lễ. Đại phu nhân bảo nàng bước lại gần hơn, ngẩng đầu lên.
Mọi người nheo mắt nhìn kỹ dung mạo của nàng, bất giác đều hít sâu một hơi. Các tiểu thư của Đào phủ ai nấy đều là mỹ nhân, nhưng đều không sánh kịp vị này.
Khuôn mặt trái xoan, lông mày lá liễu, đôi mắt long lanh như ngập nước, phủ một tầng sương mờ ảo. Đôi môi đỏ mọng như hoa gạo, chỉ cần khẽ cười một cái là toát lên vẻ kiều diễm vô ngần.
Hèn gì Lão gia lại lặng lẽ nuôi dưỡng người mẹ ngoại thất kia suốt hơn hai mươi năm. Nhìn vào Bát tiểu thư này là có thể hình dung ra nhan sắc của mẹ nàng, quả thực là một mỹ nhân hiếm có.
Nhưng giờ đây, mỹ nhân này lại rơi vào tay Đại phu nhân, không biết sẽ có kết cục ra sao. Mọi người bất giác nhớ đến Ngũ tiểu thư Dung Hoa, người cũng mắc bệnh cấp tính, giày vò vài ngày rồi c.h.ế.t yểu năm nào.
Phàm là mỹ nhân xinh đẹp, thường phận mỏng manh.
Bát tiểu thư vào phòng, hành lễ xong, rụt rè gọi Đại phu nhân một tiếng: "Mẫu thân."
Đại phu nhân đặt chén trà xuống, nở nụ cười hiền từ: "Đúng là xinh đẹp, làm lu mờ hết cả các tiểu thư trong phủ rồi. Ta nhìn mà cũng thấy ưng cái bụng."
"Con tên là gì?"
Bát tiểu thư cung kính đáp: "Di nương đặt tên cho con là Dung Hoa."
Dung Hoa.
Hai chữ này như hai dây đàn căng cứng đột ngột đứt phựt, dư âm chói tai khiến tất cả mọi người trong phòng đều sững sờ. Vẫn là Đại phu nhân hoàn hồn trước tiên: “Là hai chữ nào?"
Bát tiểu thư cẩn trọng trả lời: "Nghe Di nương bảo, trước đây Cha từng nói: 'Vật hữu kỳ dung, mộc vị chi hoa'."
Đại phu nhân bật cười, nhìn quanh trái phải như muốn tìm sự đồng tình, những người xung quanh cũng cười hùa theo nịnh nọt. Bà ta mới lại mở miệng: “Lão gia sao lại sơ ý thế, để con mang cái tên này. Con không lớn lên trong phủ nên không biết, Ngũ tiểu thư nhà chúng ta cũng tên là Dung Hoa, chính là hai chữ đó."
Bát tiểu thư dường như hoảng sợ: "Dung Hoa không biết... lại phạm vào tên húy của tỷ tỷ. Tên này vốn là do Di nương tùy ý đặt, chưa từng bẩm báo với trưởng bối trong phủ. Nay đã vào phủ rồi, cầu xin... cầu xin Đại phu nhân đổi cho con một cái tên khác."
Đại phu nhân ngẫm nghĩ một chút, nhấp ngụm trà, vẻ mặt thoáng chút bi thương: “Ngũ tỷ tỷ của con là người phận mỏng, mất sớm. Đã là tên Lão gia không đổi trước khi con vào phủ, tức là đã ưng thuận rồi."
Đại phu nhân dùng tay áo chấm chấm khóe mắt, bày ra vẻ xót thương: "Đáng thương thay, con cũng là người phúc mỏng, từ nhỏ lưu lạc bên ngoài, được Di nương nuôi dưỡng thì chung quy cũng không bằng được trong phủ."
Bát tiểu thư như bị nói trúng tâm sự, nước mắt không kìm được mà lăn dài trên má.
"Thôi được rồi, ngày rộng tháng dài, hôm khác ta sẽ giảng giải kỹ cho con nghe chuyện trong phủ. Con cũng mệt rồi, lui xuống nghỉ ngơi trước đi."
Bát tiểu thư vâng dạ lui ra. Đại phu nhân sai một nha đầu đáng tin cậy đi theo hầu hạ.
…
Người trong gian nhà chính đã tan hết. Đại phu nhân ăn hai quả mứt, chỉnh lại y phục, hơi nhắm mắt nằm trên sập êm dưỡng thần. Hồi lâu sau, bà ta mới hỏi ma ma bên cạnh: “Ngươi thấy thế nào?"
"Nhát gan, không phải người từng trải, thiếu kiến thức." Trần ma ma cúi đầu đáp.
Lúc Bát tiểu thư vào phòng, nhìn thấy đồ đạc bài trí vàng son lộng lẫy trong phòng Đại phu nhân, cái vẻ kinh ngạc, im thin thít như ve sầu mùa đông ấy đều bị bà ta thu hết vào mắt. Một kẻ đến thở cũng phải dè dặt cẩn trọng như vậy thì có thể gây ra sóng gió gì? Bao năm nay bà ta nhìn người chưa bao giờ lầm.
Đại phu nhân như đang tự nói với chính mình: "Chỉ mong là cùng tên nhưng khác tính nết. Ta chỉ hy vọng nó an an phận phận, ta cũng không muốn phải ra tay lần thứ hai..."
Trần ma ma lập tức tiếp lời: "Vâng, nô tỳ nhất định sẽ nhắc nhở cô ta."
Đại phu nhân hài lòng giãn chân mày: "Trước mắt quan trọng nhất là chuẩn bị cho việc Đại tỷ nhi và Cô gia về thăm nhà. Bảo bọn hạ nhân để tâm một chút, nhất là cơm nước phải làm theo khẩu vị Cô gia thích, tuyệt đối không được để xảy ra tình trạng như lần trước."
Trần ma ma khom người: "Phu nhân cứ yên tâm, mấy đầu bếp mới thuê đều là tay nghề hạng nhất trong Kinh thành, nhất định sẽ không xảy ra sai sót."
Đại phu nhân "ừ" một tiếng, không nói thêm gì nữa. Trần ma ma lặng lẽ lui xuống làm việc.
Trên sập êm, Đại phu nhân như đang nói mớ, thốt ra hai chữ: "Dung Hoa".
Dung Hoa... Nhớ lại ánh mắt lúc c.h.ế.t của con ranh đó, bà ta cũng cảm thấy sống lưng có vài phần ớn lạnh.
Người c.h.ế.t cũng đã c.h.ế.t rồi, còn sợ nó quay về báo thù sao?
Hơn nữa, chuyện năm đó, cũng đâu phải do bà...
Giờ đây, con gái bà đã gả được tấm chồng như ý, cả gia tộc cũng theo đó mà hưởng vinh hoa phú quý vô hạn. Những ngày tháng tươi đẹp của bà chỉ vừa mới bắt đầu, bà việc gì phải nghĩ đến những chuyện xui xẻo đó?
Mọi thứ đều đang diễn ra theo đúng kế hoạch, từng bước một. Đại phu nhân nghĩ đến cây trâm vàng hình phượng hoàng ngũ sắc cất trong hộp, trong lòng lại thấy yên tâm hơn nhiều. Sự phú quý thực sự của Đào phủ, vẫn còn đang ở phía sau kia.
Vì sự phú quý này, hy sinh cái gì cũng là xứng đáng.
Trong phòng khói trầm hương lượn lờ. Đại phu nhân hít sâu một hơi, mỉm cười, hoàn toàn gạt bỏ mọi phiền não ra sau đầu.
…
Tại phòng của Bát tiểu thư.
Xuân Nghiêu lén quan sát vị Bát tiểu thư này. Tuy dung mạo xinh đẹp như tiên giáng trần, nhưng đáng tiếc lại không được lòng Đại phu nhân.
Xuân Nghiêu lười biếng ngồi trên ghế, nghịch kim chỉ trong tay. Bát tiểu thư tự mình rót nước uống trà, ả ta cũng giả vờ như không thấy. Dù sao ả cũng là tai mắt do Đại phu nhân phái tới, chỉ cần báo cáo lại tình hình ở đây một năm một mười cho Đại phu nhân là coi như xong việc.
Còn về phần Bát tiểu thư, nếu chê bai ả hầu hạ không tốt mà nổi nóng thì càng hay. Vừa khéo để ả chạy đến trước mặt Đại phu nhân cáo trạng, để mọi người biết vị Bát tiểu thư này chẳng phải loại an phận gì, vừa mới vào phủ đã muốn gây sóng gió.
Xuân Nghiêu đã định sẵn chủ ý nên càng thêm yên tâm thoải mái. Ả thêu xong đóa hoa phù dung trên tay, Bát tiểu thư quả nhiên đã hết kiên nhẫn, đi tới để hỏi tội.
Xuân Nghiêu trấn tĩnh lại, ngẩng đầu lên, không ngờ đón chờ ả lại là một gương mặt tươi cười.
Gương mặt xinh xắn mang theo nụ cười ấm áp, thân thiện, không hề có chút giận dữ nào, chỉ có sự chân thành đầy thiện ý: “Em cũng thích hoa phù dung sao? Ta có một chiếc khăn tay, bên trên cũng thêu hoa phù dung, em xem có thích không?"
Bát tiểu thư vừa đưa chiếc khăn cho ả xem vừa nói tiếp: "Nghe nói kỹ pháp thêu này rất đặc biệt, hoa phù dung thêu ra khác hẳn với cách thêu thông thường."
Xuân Nghiêu nhìn Bát tiểu thư sững sờ một chút, rồi nhìn xuống chiếc khăn tay. Đóa phù dung trên khăn quả nhiên kiều diễm ướt át, sống động như thật. Nhất là cách thêu đó... Tim Xuân Nghiêu đập thót một cái, cây kim trên tay vô thức rơi xuống đất. Ả vội vàng cúi xuống tìm kim, ngón tay run rẩy nhặt đến hai lần mới cầm được cây kim lên.
Chắc sẽ không có ai biết chuyện của ả, huống hồ là Bát tiểu thư mới vào phủ.
Chỉ là mèo mù vớ cá rán, trùng hợp thôi...
Ả cứ tưởng sẽ không bao giờ được nhìn thấy đóa phù dung như thế này nữa. Ở Đào phủ bao nhiêu năm, kỹ thuật thêu thùa ả thấy qua không đếm xuể, nhưng sao cũng không thêu ra được dáng vẻ này. Ả vốn đã bỏ cuộc, ai ngờ lại nhìn thấy họa tiết ấy trên tay Bát tiểu thư.
Năm sáu tuổi ả bị lạc mất gia đình, sau đó bị bọn buôn người bán đi bán lại mấy lần, đến năm tám tuổi bị bán vào Đào phủ mới coi như ổn định. Trên người ả chỉ còn giữ lại một chiếc khăn tay do cha mẹ để lại. Ả cũng từng nhờ người ngấm ngầm dò hỏi nhiều lần, nhưng ai cũng bảo chưa từng thấy qua cách thêu này. Đại phu nhân đối xử với ả rất tốt, luôn coi ả là tâm phúc, nhưng lại không mấy để tâm đến chuyện cha mẹ ruột của ả.
Ả hiểu tâm tư của Đại phu nhân, bà sợ ả quá bận tâm đến cha mẹ ruột thì sẽ không thể toàn tâm toàn ý làm việc cho bà.
Ả cũng chẳng có hai lòng gì, chỉ là mỗi khi nhớ lại những ngày tháng mẹ hiền con thảo thuở nhỏ, trong lòng khó tránh khỏi không cam tâm.
Giờ đây Bát tiểu thư lấy ra chiếc khăn thêu này, Xuân Nghiêu đón lấy, tay hơi run, giọng nói cũng lạc đi: “Bát tiểu thư, chiếc khăn này của người thật đẹp."
"Vậy tặng cho em đó!"
"Thế này sao được, nô tỳ..."
"Đừng có nô tỳ này nọ nữa. Ta mới đến phủ, Đại phu nhân đưa em đến bên cạnh cũng coi như là duyên phận của chúng ta. Sau này chúng ta còn ở bên nhau dài lâu, em khách sáo với ta như thế thì làm sao được."
"Cách thêu này đặc biệt quá."
"Đúng vậy, ta cũng vì thấy nó đặc biệt nên mới xin về. Cách thêu này ít người biết lắm, nghe nói là bí kíp gia truyền gì đó, không phổ biến đâu."
Xuân Nghiêu muốn nói lại thôi, tim đập nhanh, ngón tay lạnh toát.
"Em có muốn học không?"
Trong lòng Xuân Nghiêu nhen nhóm một tia hy vọng.
"Tiếc là tay chân ta vụng về, không học được. Nhưng nếu sau này có cơ hội, ta sẽ dẫn người thợ thêu mà ta quen biết vào phủ, bảo bà ấy dạy cho em..."
Không ngờ Bát tiểu thư lại là người dễ nói chuyện như vậy. Xuân Nghiêu cất kỹ chiếc khăn tay. Phải rồi, đường còn dài, chỉ cần ả còn ở bên cạnh Bát tiểu thư, nhất định sẽ có ngày dò hỏi ra lai lịch của chiếc khăn này.
"Vậy thì đa tạ tiểu thư."
Biết đâu chừng vị Bát tiểu thư này chính là quý nhân của ả.
Xuân Nghiêu nhìn lại Dung Hoa, bỗng nhiên cảm thấy Bát tiểu thư trông thuận mắt hơn vài phần. Có lẽ do được nuôi dưỡng bên ngoài phủ, nên cả con người nàng không có vẻ hống hách, toan tính như những tiểu thư khác trong phủ. Nàng giống như một miếng ngọc trong suốt khiến người ta liếc mắt là nhìn thấu tận đáy.
Hầu hạ một người chủ như vậy, cảm giác cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
"Tiểu thư, để em đổi trà mới cho người!" Xuân Nghiêu thay trà mới dâng lên cho Dung Hoa: “Lá trà này là loại đặc cung của phủ, uống khác hẳn bên ngoài. Tuy phòng này không được chia bao nhiêu, nhưng thi thoảng cũng nếm được chút mới lạ."
Dung Hoa bưng chén trà lên khẽ nhấp một ngụm, hương thơm tràn ngập khoang miệng.
"Có phải là khác hẳn không?"
"Đúng là khác thật, trà này ngon lắm."
Đã lâu lắm rồi không được uống.
Tròn ba năm.
...
Chỉ mới ba năm, Đào phủ đã thay đổi diện mạo. Những kẻ chính tay g.i.ế.c c.h.ế.t nàng, từng người từng người một ngày càng phú quý, vẻ vang. Còn nàng, đi một vòng lớn, rốt cuộc vẫn quay về làm một đứa con thứ đáng thương.
Ngay cả nàng cũng không ngờ, có một ngày mình vẫn dùng cái tên này, thân phận này, trở lại nơi đây.
Sau khi c.h.ế.t đi và tái sinh vào thân xác này, ban đầu nàng cũng hoảng hốt, nhưng khi bình tâm lại, nàng lại mỉm cười. Có lẽ ông trời đã sắp đặt như vậy, không tránh được thân phận này. Nhưng lần này, nàng tuyệt đối sẽ không khuất phục như trước nữa.
Năm xưa Đại phu nhân dẫn người đến ép nàng uống t.h.u.ố.c độc. Dù nàng là con dòng thứ, Đại phu nhân cũng không dám tùy tiện dồn nàng vào chỗ c.h.ế.t.
Một tiểu thư được nuôi dưỡng mười mấy năm, cứ thế mà g.i.ế.c c.h.ế.t, thật sự quá không đáng.
Dung Hoa mãi vẫn không nghĩ ra, rốt cuộc nàng có lý do gì bắt buộc phải c.h.ế.t?
Giờ nàng đã trở về, nàng phải làm cho mọi chuyện rõ ràng minh bạch.
Đã đến lúc phải trả nợ rồi. Phải bắt những kẻ đó trả giá cho lỗi lầm của chúng.
Nàng muốn lôi từng kẻ đã sát hại mình ra ánh sáng.
Nàng muốn điều tra chân tướng sự việc cho ra ngô ra khoai.