Thứ Nan Tòng Mệnh - Vân Nghê
Chương 1: Quyển 1 - Tái Nhập Thâm Phủ: Vố Lừa
Trở lại chốn thâm cung sâu thẳm, mỗi bước đi đều kinh tâm động phách. Rốt cuộc là thay đổi vận mệnh, hay là để lịch sử bi kịch tái diễn?
---
"Tiểu thư!"
Thất Thất hoảng hốt chạy vào phòng, cửa còn chưa kịp đóng chặt đã thở hồng hộc nói: “Không xong rồi tiểu thư, Đại phu nhân đang đi về phía bên này..."
Thất Thất nhìn món đồ trên tay Dung Hoa, giọng run rẩy: "Tiểu thư mau giấu đồ đi, muộn nữa là không kịp đâu!"
Dung Hoa mỉm cười. Cũng chẳng trách Thất Thất lại hoảng sợ đến thế. Món đồ nàng đang cầm trên tay lúc này là một chiếc áo choàng nam giới. Nếu để Đại phu nhân nhìn thấy thì hậu quả thật khôn lường. Ở trong khuê phòng mà lại tàng trữ đồ đạc của nam nhân, cho dù nàng có được Cha yêu chiều đến mấy cũng khó thoát khỏi gia pháp nghiêm khắc. Huống hồ, nàng chỉ là một tiểu thư dòng thứ, phạm phải sai lầm tày trời này, Đại phu nhân tuyệt đối sẽ không nương tay.
Nhưng hôm nay thì khác.
Cha đã nắm lấy tay nàng và hứa rằng, chỉ cần nàng nói ra người trong lòng là ai, Cha sẽ làm chủ cho nàng. Chiếc áo choàng này cũng sẽ do chính tay Cha trao lại cho người ấy.
Lẽ ra nàng không nên nói chuyện này cho Cha biết. Một tiểu thư dòng thứ, nói cho sang là tiểu thư, nhưng thực chất chỉ là một quân cờ thấp hèn, vận mệnh tương lai hoàn toàn do người khác giật dây. Chỉ là nàng khác với những đứa con dòng thứ khác trong phủ. Vì nàng có dung mạo cực kỳ giống với mẹ ruột là Nhị di nương, nên Cha rất sủng ái nàng. Chính sự sủng ái đó đã khiến nàng vượt quá bổn phận của một tiểu thư khuê các, to gan thổ lộ bí mật giấu kín trong lòng.
Dung Hoa khẽ cười, trên gương mặt xinh đẹp hiện lên vài phần ngọt ngào. Nàng cũng chưa từng nghĩ mình sẽ gặp được chàng. Nếu không phải Cha đưa nàng đến Tàng Thư Lâu để chép lại danh mục sách thì có lẽ đã chẳng có mối nhân duyên này.
Mỗi lần gặp gỡ, họ đều sắp xếp vô cùng cẩn trọng, nhưng không ngờ vẫn bị Cha phát hiện.
Nàng vốn định đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không thừa nhận, nhưng không ngờ Cha lại nhìn nàng bằng ánh mắt từ ái đến thế.
Cha nói:"Dung Hoa, con rất giống mẹ con. Những gì ta nợ mẹ con, ta luôn hy vọng có thể bù đắp lên người con. Con yên tâm, con sẽ có được hạnh phúc mà mình mong muốn. Lát nữa, ta sẽ bảo Đại phu nhân qua giúp con chuẩn bị mọi thứ."
Đây là tình tiết khiến nàng vạn phần ngưỡng mộ trong những cuốn tiểu thuyết, thoại bản. Nàng chưa từng dám mơ tưởng, vậy mà giờ đây nó sắp trở thành hiện thực.
"Muộn thế này rồi, sao Đại phu nhân còn..." Thất Thất vẫn còn hơi lo lắng.
Chắc hẳn là Cha đã nói chuyện này với Đại phu nhân. Quyết định của Cha, Đại phu nhân dù có trăm ngàn lần không nguyện ý cũng không dám phản đối.
Dung Hoa đặt chiếc áo choàng trên tay xuống, đứng dậy. Thất Thất cũng vừa khéo mở cửa ra.
Tiếng bước chân ngày càng gần, Dung Hoa bước lên phía trước để nghênh đón.
Nàng vốn tưởng người đến chỉ có Đại phu nhân, nào ngờ ngoài bà ta và những tâm phúc thường ngày, phía sau còn có thêm hai bà mụ mà Dung Hoa chưa từng gặp bao giờ.
Ánh mắt Đại phu nhân sắc bén như dao, khi nhìn về phía nàng thì lạnh lùng và pha chút hung ác.
Tất cả mọi người ùa vào, cửa đóng sầm lại. Không để Dung Hoa kịp phân bua, hai bà mụ đã thô bạo đè nghiến nàng quỳ xuống nền đất lạnh lẽo. Thất Thất bên cạnh cũng bị bịt miệng, lôi xềnh xệch vào gian phòng bên cạnh.
Đại phu nhân cầm lấy chiếc áo choàng nàng đặt bên giường, đuôi mắt nhếch lên, biểu cảm âm trầm bất định: “Dung Hoa, mày to gan thật, dám tư thông với nam nhân."
Nàng lập tức chối phăng: "Con không có!"
"Không có? Vậy sao lại có đồ vật của đàn ông ở đây?"
Dung Hoa cố gắng ngẩng đầu lên, biện bạch: "Thưa Mẫu thân, Dung Hoa sao dám tư thông với nam nhân? Chuyện này Cha đều biết cả, người chỉ cần hỏi Cha..."
"Nếu Lão gia biết thì ta việc gì phải đến đây hỏi tội mày? Mày cũng không tự soi gương xem mình là thân phận gì, ỷ vào sự sủng ái của Lão gia mà chuyện đồi bại thế này cũng dám làm. Dung Hoa, ngày thường ta thấy mày cũng ngoan ngoãn, không ngờ lại hồ đồ đến thế."
Đại phu nhân bước đến bên cạnh nàng, giọng nói đầy vẻ mỉa mai: "Dung Hoa, ta cứ tưởng mày là đứa biết quy củ. Nếu mày cứ an phận thủ thường, ta cũng sẽ tìm cho mày một tấm chồng t.ử tế. Nhưng mày lại cố tình..."
Đại phu nhân cười như không cười.
Dung Hoa bị hai bà mụ đè chặt đến mức không thở nổi. Nàng dùng hết sức lực muốn vùng thoát khỏi bốn bàn tay thô kệch kia. Đột nhiên, nàng nghe thấy tiếng Thất Thất hét lên t.h.ả.m thiết từ gian phòng bên cạnh, đôi mắt nàng sợ hãi mở to trừng trừng.
Nàng... nàng vậy mà lại tin vào thứ tình cảm cha con che chở có thể thắng được tất cả.
Cứ thế mà tin, cứ thế mà khai hết ruột gan.
Giờ đây không chỉ hại mình mà còn hại cả Thất Thất.
Nàng thực sự hối hận không kịp.
Bao nhiêu năm cẩn trọng dè dặt, cuối cùng chỉ vì một bước sai lầm mà công cốc. Chỉ vì nàng không thể m.á.u lạnh, vô tình được như bọn họ.
Đại phu nhân rút từ trong tay áo ra một cây trâm vàng, hình chim phượng hoàng ngũ sắc trên trâm rung rinh chói mắt. Bà ta ném toẹt cây trâm xuống bên cạnh Dung Hoa.
"Đào gia chúng ta sao lại nuôi ra một đứa con gái không biết liêm sỉ như mày. Quý nhân ở tiền viện đang sai người tìm vật này khắp nơi, không ngờ lại bị mày lấy cắp... Mày có biết đây là tội gì không? Cho dù ta muốn che chở cho mày, cũng không cách nào ăn nói với vị quý nhân kia."
Lời này của Đại phu nhân là có ý gì? Dung Hoa chợt nghĩ đến Thất Thất ở gian phòng bên.
Đây không phải là sự trừng phạt bình thường. Nếu không, Thất Thất ở bên kia sẽ chẳng im bặt sau một tiếng hét thất thanh như vậy.
Nếu Đại phu nhân muốn dùng gia pháp, bà ta cần gì phải chọn giờ này, lại lặng lẽ kéo đến đây?
Tối nay, Trần ma ma đến viện của nàng, mượn hết người này đến người khác đi, chỉ để lại nàng và Thất Thất. Đáng lẽ nàng phải nhận ra từ sớm. Nàng vốn là kẻ luôn cẩn trọng, vậy mà lại không ngờ tới nước này.
Trong phòng tối tăm, chỉ có một ngọn đèn dầu chập chờn sáng tối.
Dung Hoa cố sức ngẩng đầu, nhưng không thể nhìn rõ biểu cảm của Đại phu nhân đang ẩn mình trong bóng tối. Nàng lắc mạnh vai, kịch liệt phản kháng: “Con dù sao cũng là một tiểu thư, không thể c.h.ế.t vô duyên vô cớ được! Cho dù con có trộm đồ thì tội cũng không đáng c.h.ế.t!"
"Đột nhiên c.h.ế.t hai mạng người, chắc chắn sẽ có người nghi ngờ. Đợi đến lúc có người điều tra, người cũng không thể một tay che trời..."
Giọng Đại phu nhân nghe có chút hư ảo: "Sẽ không ai tra hỏi đâu."
"Con ranh này vẫn chưa hiểu sao? Quyền sinh sát trong cái phủ này đâu có nằm trong tay ta."
Đại phu nhân thở dài một hơi: "Ta đã sớm bảo mày phải biết thời thế, hiểu tiến lui. Giờ ra nông nỗi này... mày đừng có oán trách nhầm người."
Dung Hoa trợn tròn mắt, nàng không dám tin.
Không thể nào! Sao có thể quyết định sự sống c.h.ế.t của nàng dễ dàng như vậy? Cho dù Đại phu nhân có hống hách đến đâu cũng chưa từng có tiền lệ này...
Tuy là dòng thứ, nhưng nàng vẫn là giọt m.á.u của Cha. Cùng lắm thì tùy tiện gả nàng đi cho xong, tuyệt đối sẽ không... muốn nàng phải c.h.ế.t.
Nhìn lại cây trâm phượng hoàng ngũ sắc bên cạnh, chẳng lẽ... chẳng lẽ là bà ta...
Dung Hoa cố gắng xâu chuỗi mọi chuyện, nhưng đáng tiếc thời gian không còn nhiều nữa.
"Ta chỉ đang thực thi gia pháp. Nếu thân thể mày không chịu nổi thì cũng chẳng trách được ai."
Đại phu nhân chỉnh lại tay áo, giấu đôi bàn tay vào trong, lập tức có hai bà mụ bưng một bát nước t.h.u.ố.c tiến lại gần.
Dung Hoa mím chặt môi, nhưng thứ nước t.h.u.ố.c đắng ngắt vẫn len lỏi chảy vào miệng. Một bà mụ bóp chặt mũi nàng, khiến nàng nghẹt thở, buộc phải há miệng ra. Một lượng lớn nước t.h.u.ố.c lập tức bị đổ thốc vào cổ họng.
"Còn về mối hôn sự tốt đẹp kia của mày, Đại tỷ nhi nhà ta phù hợp hơn mày nhiều."
Dung Hoa chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng đau đớn như bị thiêu đốt. Các bà mụ buông tay ra, mặc kệ nàng nằm co quắp trên mặt đất.
Không ngờ cuộc đời lại kết thúc như thế này. Ngay tại căn phòng này, nơi nàng sinh ra, cũng là nơi nàng lìa đời.
Sinh mệnh của nàng sao lại ngắn ngủi đến vậy. Trong lòng nàng lúc này, không chỉ có bi ai mà nhiều hơn cả là sự phẫn nộ.
Đại phu nhân thu nụ cười lại, đuôi mắt hơi trầm xuống. Cả người bà ta như nhập định, đợi cho đến khi Dung Hoa chỉ còn lại một hơi thở thoi thóp, bà ta mới mở miệng: “Dung Hoa, thân phận nào thì số mệnh đó. Mày không nên phản kháng, nếu không thì ai cũng không cứu được mày đâu."
…
Năm Ung Thánh thứ mười ba.
Đào phủ ở Kinh thành chiếm hết mọi hào quang phong quang. Đại tiểu thư Đào gia vốn được gả cho Triệu Tuyên Hoàn - con cháu của một dòng dõi quý tộc đã sa sút, không mấy ai chú ý. Nào ngờ không lâu sau, Hoàng thượng cảm niệm công lao hiển hách của tổ tiên họ Triệu, nên đã khôi phục lại tước vị cho gia tộc này. Phụ thân của Triệu Tuyên Hoàn là Triệu Tín được thừa kế tước Nghĩa Thừa Hầu.
Lại nửa năm sau, Đào Chính An nhờ cần mẫn làm việc, được thăng lên làm Hộ bộ Chiết Giang ty Lang trung, hàm Chánh ngũ phẩm. Trên dưới Đào phủ lập tức ngập tràn trong không khí vui mừng.
Rất ít người biết rằng, năm đó Đào gia còn có một vị tiểu thư dòng thứ qua đời. Xác được khiêng ra từ cửa sau, chôn cất qua loa ở bãi tha ma hoang vắng.
…
Năm Ung Thánh thứ mười sáu.
Một cỗ xe ngựa đi ngang qua bãi tha ma không người hỏi thăm ấy. Cỗ xe giản dị dừng lại một lúc. Từ bên trong, có tiếng nữ t.ử khẽ thở dài u tịnh: “Nhất thiết hữu vi pháp, như mộng huyễn bào ảnh... Quả thực, Phật không nói lời hư vọng."
Kiếp trước nàng đã c.h.ế.t trong cái phủ đó, mà nay, nàng lại sắp phải quay về nơi ấy.
Chỉ có điều, kết cục lần này sẽ không bao giờ như trước nữa.