Xuân Nghiêu mang chuỗi hạt đến chỗ Đại phu nhân, trình bày rõ ngọn ngành.
Trần ma ma nói: "Cách này trước giờ chưa từng nghe ai nói, nhưng mấy bài t.h.u.ố.c dân gian kiểu này cũng không thiếu."
Đại phu nhân đưa tay nhận lấy chuỗi hạt, suy nghĩ một chút rồi lộ vẻ đau lòng, thở dài: “Con bé Cẩm Tú hầu hạ bên cạnh ta cũng được một thời gian rồi, ta thật sự không nỡ. Chỉ là trong phủ đông người, ngày thường ồn ào náo loạn, không tiện cho việc dưỡng bệnh."
Trần ma ma vội nói: "Phu nhân yên tâm, chuyện bên ngoài lão nô đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Tiền t.h.u.ố.c thang cho Cẩm Tú một đồng cũng không thiếu. Lão nô sẽ dặn dò người nhà nó chăm sóc cẩn thận, đợi khỏe lại rồi hẵng vào phủ."
Đại phu nhân nói: "Tuy đã tận tình nhưng trong lòng ta vẫn thấy thương con bé." Bà vân vê chuỗi hạt trong tay: "Tụng vài bài kinh cũng chẳng khó khăn gì, ta cứ thử xem sao, coi như cũng tận một phần tâm ý, lỡ như không được..."
Trần ma ma cười tiếp lời: "Được Phu nhân quan tâm đến thế cũng là phúc phận của Cẩm Tú rồi."
Đại phu nhân không nói nữa, nhắm mắt lại, lần tràng hạt trong tay lẩm nhẩm hai biến kinh văn, sau đó đưa cho Xuân Nghiêu: "Ngươi mang đi thử xem, nếu không linh nghiệm cũng đừng quá đau lòng."
Xuân Nghiêu vâng dạ.
Vừa định lui ra thì Đại phu nhân bỗng hỏi: "Ngươi nói chuỗi hạt này là của Bát tiểu thư?"
Xuân Nghiêu đáp: "Vâng, là của Bát tiểu thư ạ."
Đại phu nhân hỏi: "Nói vậy là Bát tiểu thư tin Phật?"
Xuân Nghiêu gật đầu: "Ngoài chuỗi hạt này ra, chỗ Bát tiểu thư còn có vài cuốn kinh Phật, hương Phật và lư hương. Tối qua trước khi đi ngủ, Bát tiểu thư còn bảo nô tỳ thắp một nén hương nữa ạ."
Đại phu nhân im lặng, hồi lâu mới khẽ gật đầu: "Tin Phật là tốt, con người ta cũng phải có đức tin mới được."
Xuân Nghiêu mang chuỗi hạt đi đưa cho Cẩm Tú. Trong phòng chỉ còn lại Đại phu nhân và Trần ma ma trò chuyện.
"Chuyện ngày mai đã chuẩn bị xong chưa?"
Trần ma ma đáp: "Đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi ạ, các tiểu thư cũng đã được thông báo."
Đại phu nhân nhấp ngụm trà: "Sức khỏe Dao Hoa không tốt, trong phủ cũng chỉ còn lại Lục nha đầu và Bát nha đầu."
Trần ma ma vội đáp: "Vâng."
"Chuyện kia quan trọng hơn tất thảy, không thể chọn sai người được."
Trần ma ma lại đáp: "Vâng."
Đại phu nhân nheo mắt: "Ai cũng đoán già đoán non xem rốt cuộc trong lòng ta đang nghĩ gì."
Trần ma ma cười nói: "Nhưng có ai ngờ được suy nghĩ thật sự trong lòng Phu nhân đâu..."
Đại phu nhân nói: "Cũng chưa chắc. Lão gia sủng ái ai, lỡ miệng nói ra chút gì đó... Người trong phủ cậy được sủng ái mà sinh kiêu, lại toan tính điều gì, chuyện như vậy trước đây đâu phải chưa từng xảy ra."
Trần ma ma nhớ đến Ngũ tiểu thư năm xưa, vậy mà dám cậy sự sủng ái của Lão gia để lén lút đính ước chung thân với nam nhân.
Đại phu nhân liếc nhìn Trần ma ma: "Dạo này Lục tiểu thư đến đây hơi bị chuyên cần đấy."
Trần ma ma đáp: "Vâng, trưa nay còn nhờ người biếu lão nô một hũ dưa muối quê nhà, lão nô còn đang tính có nên trả lại hay không." Lục tiểu thư cũng quá nôn nóng rồi, sáng sớm tinh mơ đã chạy đến khóc lóc ỉ ôi, đừng nói là Đại phu nhân, ngay cả bà nhìn qua cũng biết thừa là thật hay giả.
Đại phu nhân trầm giọng: "Hồ đồ! Nó biếu thì ngươi cứ nhận, nếu không nó lại không yên tâm." Bà cười nhạt: "Cái này cũng chẳng có gì, chẳng qua là muốn ngươi nói đỡ vài câu tốt đẹp trước mặt ta thôi."
"Ta ghét nhất là có kẻ toan tính sau lưng ta, cài cắm tai mắt nghe ngóng lung tung, lén lút làm những chuyện không an phận. Nhất là những kẻ bề ngoài trông có vẻ ngoan ngoãn, chưa chắc bên trong đã thực sự nghe lời."
Đuôi mắt Đại phu nhân nhếch lên: "Ta là muốn mượn bữa tiệc ngày mai để xem xem kẻ nào sẽ hành động."
Trần ma ma ghé tai Đại phu nhân thì thầm vài câu: "Người xem làm như vậy có được không..." Giọng nói nhỏ dần. Đại phu nhân mỉm cười, lông mày cũng dần giãn ra.
...
Cẩm Tú được Trần ma ma bố trí ở một gian phòng hạ nhân tương đối sạch sẽ, cắt cử hai nha hoàn luân phiên chăm sóc. Trần ma ma đã cho người báo tin ngày mai gia đình Cẩm Tú đến đón, người cũng sắp đi rồi nên trong phủ chẳng còn ai tận tình hầu hạ, chỉ đến giờ thì mang t.h.u.ố.c thang tới.
Cẩm Tú mở mắt trừng trừng. Lúc thì ả cảm thấy cả người nhẹ bẫng như con diều sắp bay lên trời, chỉ cần cắt đứt sợi dây liên kết kia là sẽ bay đi mất dạng; lúc lại thấy thân thể nặng trịch, ngay cả sức để thở cũng không còn.
Ả mệt rồi, mệt mỏi quá đỗi, nhưng lại không dám nhắm mắt. Dường như chỉ cần nhắm mắt lại, bóng tối vô tận kia sẽ lập tức nuốt chửng lấy ả.
Ả sợ hãi. Năm xưa ả đã nghe lén được cuộc trò chuyện của Đại phu nhân và Trần ma ma bên ngoài cửa sổ, kết quả là đêm hôm đó, Ngũ tiểu thư mắc bạo bệnh qua đời.
Lẽ ra ả nên đi báo cho Ngũ tiểu thư biết, nếu ả làm vậy, có lẽ Ngũ tiểu thư đã không c.h.ế.t.
Ả chỉ là quá sợ hãi. Cái phủ này dường như có vô số con mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, ả không dám động đậy, càng không dám đi sai một bước.
Bây giờ Ngũ tiểu thư đã trở về, là vì oán hận ả, chắc chắn là oán hận ả.
Trong cơn mê man, Cẩm Tú nghe thấy có người gọi tên mình. Ả cố sức quay đầu lại, trước mắt dường như có một bóng người, nhưng nhìn mãi không rõ.
"Cẩm Tú.” giọng người đó trong trẻo: “Ta biết ngươi đã nhìn thấy gì trong phòng Ngũ tiểu thư."
Câu nói nhẹ tênh ấy khiến ả giật mình bừng tỉnh.
Cảnh tượng trước mắt bỗng trở nên rõ ràng. Ả nhìn thấy một đôi mắt trong veo, đó là... Bát tiểu thư.
Bát tiểu thư lấy ra một chiếc khăn lụa trắng, gió nhẹ thổi qua, chiếc khăn lụa phủ lên mặt nàng.
Tim Cẩm Tú thắt lại. Cảnh tượng đêm hôm đó lại ùa về trong tâm trí, ả đã nói với tất cả mọi người, nhưng không ai tin cả.
"Cẩm Tú." Bát tiểu thư mỉm cười, nụ cười ấm áp và bình yên: “Cẩm Tú, người mà ngươi nhìn thấy là ta."
Cẩm Tú mất một lúc lâu mới hoàn hồn sau cú sốc.
"Là ta."
Sẽ không ai miêu tả lại mọi chuyện rõ ràng như vậy, không ai biết chi tiết đến thế, trừ khi người đó cũng ở trong cùng một căn phòng... Nhưng sao Bát tiểu thư lại dám? Sao dám nói ra tất cả vào lúc này? Chẳng lẽ Bát tiểu thư không sợ ả chạy đến mách lẻo với Đại phu nhân sao...
Ánh mắt Bát tiểu thư trong vắt, không hề có chút do dự hay sợ hãi nào.
"Cẩm Tú, người quyết định sự sống c.h.ế.t chỉ có bản thân ngươi thôi. Với người khác thì mạng sống của ngươi chẳng đáng là gì, nhưng với ngươi, sinh mạng chỉ có một, duy nhất một lần thôi."
Cẩm Tú hoàn hồn lại, trước mắt trống rỗng, chẳng còn ai ở đó nữa.
Một lát sau, bên ngoài có tiếng bước chân khe khẽ. Cẩm Tú quay đầu nhìn, thấy Xuân Nghiêu cầm một chuỗi hạt Phật đi về phía mình.
Tiếng nói của Xuân Nghiêu dần lọt vào tai: "Chuỗi hạt này là Bát tiểu thư đưa... Đại phu nhân đã tụng kinh văn rồi... Ta đặt dưới gối cho ngươi, biết đâu sẽ linh nghiệm..."
Xuân Nghiêu cất kỹ chuỗi hạt, nói vài lời an ủi rồi rời đi.
Cẩm Tú chỉ cảm thấy mệt mỏi rã rời, cuối cùng cũng nặng nề khép mắt lại.
...
Sáng sớm hôm sau, các tiểu thư trong phủ đã dậy sớm chải chuốt trang điểm.
Nha hoàn chải đầu đã lui xuống, Mộc Cẩn chỉnh lại ngọc bội bên eo cho Bát tiểu thư, nói: "Nghe người trong phủ đồn, Nhị thiếu gia được Cô gia tiến cử vào Tông học Tả Dực, nơi chỉ dành cho con em quý tộc."
Một lát sau, bà t.ử bên ngoài vào nói chuyện với Mộc Cẩn: “Hầu phu nhân đến phủ, cần phải chuẩn bị kỹ càng cho tiểu thư. Đại phu nhân dặn rồi, trước mặt khách quý đừng để thất lễ."
Nói rồi, nha đầu phía sau bưng lên một chiếc hộp sơn mài đỏ vẽ vàng khảm xà cừ.
"Đây là đồ Đại phu nhân sai mang tới."
Mộc Cẩn gật đầu nhận lấy.
Bà t.ử lại nói: "Nhị thiếu gia cũng sẽ tham dự. Bát tiểu thư và Nhị thiếu gia chưa từng gặp mặt, cô ở bên cạnh Bát tiểu thư nhớ nhắc nhở cho kỹ."
Mộc Cẩn vâng dạ.
Vào trong phòng, nhân lúc Xuân Nghiêu không có mặt, Mộc Cẩn thì thầm với Dung Hoa: "Quả nhiên là người của Hầu phủ đến, hèn gì long trọng thế." Rồi mở chiếc hộp trên tay cho Dung Hoa xem.
Trong hộp có ba cây trâm bộ dao, vài đóa hoa cung đình bằng lụa và mấy cái kẹp tóc đính châu ngọc hình bướm.
Mộc Cẩn nhìn mà thích thú: "Tiểu thư xem nên đeo cái nào? Hay là thay bộ y phục nào rực rỡ hơn chút? Chiếc áo khoác dài in hoa tường vi xanh lam này có vẻ hơi..."
Dung Hoa cười cười đứng dậy: "Đến giờ đi thỉnh an Mẫu thân rồi."
Hầu phu nhân đến phủ, Đại phu nhân sao có thể dẫn nàng đi tiếp khách? Theo lý mà nói, nàng mới vào phủ, nhiều quy tắc còn chưa thạo, kiểu gì cũng không thể cho nàng xuất hiện ở trường hợp long trọng thế này. Đã vậy còn sai bà t.ử mang tặng những thứ này, đối với nàng thế này là quá ưu ái rồi.
Rốt cuộc là vì nguyên nhân gì? E rằng không chỉ đơn giản là muốn thử thách nàng.
Vạn biến bất ly kỳ tông, nàng chỉ cần làm một đứa con gái ngoan ngoãn, phục tùng thì sẽ không sai được.
Dung Hoa bước ra khỏi viện, Mộc Cẩn vội vã đi theo: “Tiểu thư, rốt cuộc người có dự tính gì? Hầu phu nhân qua phủ là cơ hội tốt. Với dung mạo của tiểu thư, trang điểm lên chắc chắn sẽ khiến Hầu phu nhân chú ý. Hơn nữa Đại phu nhân gửi mấy thứ này tới, chẳng phải rõ ràng muốn các tiểu thư ăn vận xinh đẹp để Hầu phu nhân ngắm sao?"
Dung Hoa nhạt giọng: "Khiến Hầu phu nhân thích thì được cái gì?"
Mộc Cẩn trợn tròn mắt. Tuy nó ở bên cạnh Bát tiểu thư chưa lâu, nhưng cũng biết Bát tiểu thư có tình ý với Cô gia của Hầu phủ. Năm đó nghe Di nương kể, khi Bát tiểu thư nghe tin Đại tỷ kết hôn với Cô gia, mặt mày tái mét dọa người. Thất di nương còn khuyên Bát tiểu thư: "Ai bảo người ta là tiểu thư đích xuất, sinh ra đã có cái mệnh đó. Tuy là dòng dõi quý tộc sa sút, nhưng tổ tiên từng có tước vị, biết đâu có một ngày..."
Kết quả Thất di nương nói trúng phóc.
Bây giờ cơ hội đang ở ngay trước mắt. Đại tiểu thư không sinh được mụn con nào, nếu là nhà thường dân thì thôi, đằng này đích trưởng t.ử nhà họ Triệu là người thừa kế tước vị, Đại phu nhân vì muốn củng cố địa vị cho Đại tiểu thư chắc chắn sẽ có hành động, không thể nào tin tưởng người ngoài dòng tộc được.
"Không phải tộc ta, ắt có lòng khác", câu này Mộc Cẩn cũng từng nghe.
Mộc Cẩn nói tiếp: "Với tài mạo của tiểu thư, sau này vào cửa rồi sinh được con trai trưởng, vị trí chính thất sớm muộn gì cũng là của tiểu thư."
"Ai cũng bảo Cô gia không lấy vợ lẽ là vì Đại tiểu thư, nhưng ai mà chẳng biết, trong 'Thất xuất' (bảy điều được phép bỏ vợ) chẳng phải có một điều là 'Ghen tuông' sao?"
Dung Hoa liếc nhìn Mộc Cẩn: "Em mà cũng biết 'Thất xuất' cơ à?"
Mộc Cẩn đỏ mặt, cúi đầu lí nhí: "Em cũng chỉ nghe mấy bà t.ử khua môi múa mép thôi ạ."
"Làm chính thất thì sao chứ?" Dung Hoa nhìn tua rua đèn lồng đỏ đang đung đưa trong gió, dáng vẻ yểu điệu thướt tha.
Nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp gỡ, đôi mắt trong veo của hắn tựa như dòng sông dưới trăng, gió nhẹ thổi qua, tà áo bay bay, dáng người tuấn nhã như cây ngọc đón gió.
Bao nhiêu lần gặp gỡ, ánh mắt hắn đều mang ý cười, chan chứa thâm tình.
Nàng đã từng lén nghĩ đến chuyện gả cho hắn, cùng hắn đầu bạc răng long.
Chỉ là bây giờ...
Mộc Cẩn kinh ngạc: "Chẳng lẽ tiểu thư không muốn gả vào Nghĩa Thừa Hầu phủ sao? Nhưng đâu còn mối hôn sự nào tốt hơn nữa."
Dung Hoa mỉm cười: "Chưa chắc đâu."
Người như Đại phu nhân sẽ không đặt cược tất cả vào Nghĩa Thừa Hầu phủ.
Huống hồ, Nghĩa Thừa Hầu phủ mấy năm nay... cũng không bình thường.
Vinh cùng vinh, nhục cùng nhục, quả thực quá mạo hiểm.
Lông mày Mộc Cẩn khẽ giật: "Nói như vậy, tiểu thư làm thế này là muốn Đại phu nhân thích người hơn sao?"
Cứ quy quy củ củ thế này tuy an toàn nhưng lại quá chậm. Muốn tiếp cận trái tim một người, chưa chắc cần phải cẩn trọng như thế: “Ta có cách nhanh hơn."