Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 99

Hai luồng sáng lóe lên, Kiều Hàm và Tần Tu Trọng đáp xuống Vô Định Phong.

Kiều Hàm vừa vào sân đã hét lớn, nhưng không hề có tiếng đáp lại.

Kiều Hàm vội vàng lao vào phòng của Tiêu Cửu Từ, vẫn sạch sẽ gọn gàng. Trên trận pháp sửa chữa pháp khí bên cạnh, kiếm Băng Phách đang lơ lửng, tỏa ra ánh sáng lạnh nhàn nhạt. Màu xanh lam vốn tinh xảo dường như đã mất đi vẻ rực rỡ cùng với thiên phú linh lực của chủ nhân.

Kiếm Băng Phách có linh tính, dường như cảm nhận được hơi thở quen thuộc, bèn từ từ xoay chuôi kiếm về phía Kiều Hàm.

Dường như muốn tìm kiếm điều gì đó.

Kiều Hàm không thấy Tiêu Cửu Từ đâu, lập tức sốt ruột, vội dùng hôn khế để cảm ứng. Thế nhưng trước đó còn cảm ứng được là đang ở Thanh Vân Tông, bây giờ lại chẳng cảm ứng được gì cả.

Trong đầu Kiều Hàm lóe lên đủ loại tình tiết tàn khốc. Cậu vội vàng xoay người lao ra ngoài, liền thấy Tần Tu Trọng đang đứng bên bàn đá trong sân, tay cầm thứ gì đó. Hắn ngẩng đầu nhìn Kiều Hàm, hỏi: “Là của Tiêu Cửu Từ à?”

Kiều Hàm xông tới giật lấy từ tay Tần Tu Trọng xem thử, quả nhiên là đệ tử ngọc của Tiêu Cửu Từ.

Đệ tử ngọc của Tiêu Cửu Từ chưa bao giờ rời thân, sao lại tháo ra?

Bỗng có một giọng nói truyền đến: “Ủa? Kiều Hàm, đệ về rồi à!”

Ngoài sân, Tưởng Doãn vui vẻ chạy vào, kết quả vừa hay nhìn thấy Tần Tu Trọng, ít nhiều có chút khó xử, dù sao thì tin đồn về hai người họ bên ngoài bây giờ đã lan truyền ầm ĩ rồi.

“Tìm được cách rồi sao?” Điều đầu tiên Tưởng Doãn quan tâm tự nhiên là vấn đề này.

Kiều Hàm lại dồn dập hỏi: “Sư huynh đâu? Có phải đã xảy ra chuyện rồi không? Tại sao ta không cảm ứng được sư huynh!”

Tưởng Doãn sững người, ngơ ngác quay đầu nhìn quanh: “Đại sư huynh không có ở đây sao? Lạ nhỉ, tối qua huynh ấy không phải đã về cùng Lục Truy và Bạch Nhung rồi à?”

Kiều Hàm vừa nghe thấy có Lục Truy và Bạch Nhung ở đây, biết Lục Truy không thất hứa, hơn nữa bây giờ cả ba người đều không có mặt, mà tâm trạng của Tưởng Doãn dường như cũng bình thường… Kiều Hàm bớt nóng nảy hơn một chút.

“Có phải vừa hay ra ngoài đi vào trong kết giới nào đó không?” Tần Tu Trọng hỏi.

Dù sao đại tông môn đâu đâu cũng có kết giới cấm địa, thỉnh thoảng che mất cảm ứng cũng rất bình thường.

Kiều Hàm lắc đầu: “Ở trong Thanh Vân Tông thì sẽ không như vậy.”

Tưởng Doãn đột nhiên “a” một tiếng, vẻ mặt kinh ngạc nhìn đệ tử ngọc trong tay Kiều Hàm, bất an nói: “Đại sư huynh không phải là tức giận thất vọng, rồi bỏ đi không một lời từ biệt đấy chứ.”

Kiều Hàm vừa nghe câu này liền cảm thấy không ổn: “Có ý gì? Sư huynh tại sao lại bỏ đi? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”

Tưởng Doãn lập tức kể lể: “Ôi chao, mấy ngày đệ không có ở đây, Thanh Vân Tông thật sự đã xảy ra chuyện lớn.”

Cùng với lời kể của Tưởng Doãn về những chuyện đã xảy ra mấy ngày qua, sắc mặt Kiều Hàm ngày càng trầm xuống, sát ý trong mắt cũng ngày một đậm đặc.

“Hừ, vậy ta cũng thật may mắn, lúc không có linh căn, không có ai vừa hay cần kim đan, nếu không ta cũng chẳng giữ được kim đan của mình.” Tần Tu Trọng cười lạnh: “Thanh Vân Tông của các ngươi không phải trước nay vẫn luôn tin phục, kính nể Tiêu Cửu Từ sao? Nghe nói là địa vị dưới một người trên vạn người cơ mà. Sao cũng bày ra cái trò giậu đổ bìm leo thế này? Thật nực cười.”

Sắc mặt Tưởng Doãn khó coi, có chút lúng túng và bất lực.

Thực ra phần lớn các đệ tử tự nhiên vẫn tin phục và kính nể đại sư huynh, dù sao cũng đều do đại sư huynh quản giáo mà ra, đại sư huynh trước nay luôn công chính, quản lý nghiêm ngặt. Ngay cả hai chị em nhà họ Giang trước đây cũng không dám làm càn, ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng cái “dưới” đó là chỉ những đệ tử như hắn, là sư đệ sư muội của đại sư huynh. Chứ đâu có nói các trưởng lão, quản sự, tiền bối đều có thể bị đại sư huynh “quản lý”, vai vế này còn cần nữa không?

Đối với những chuyện xảy ra mấy ngày qua, phần lớn đệ tử có thể có tiếng nói gì chứ, cơ bản là ngay cả đại điện cũng không vào được. Lúc xảy ra chuyện đều là các trưởng lão hoặc mấy đệ tử đi theo bên cạnh trưởng lão mới có thể đứng xem một chút. Những đệ tử khác nhiều nhất cũng chỉ có thể sau lưng căm phẫn nói vài câu, chẳng lẽ còn có thể tạo phản chắc?

Những vị trưởng lão mấy trăm tuổi kia, họ nếu không phải đã chịu ân huệ của nhà họ Giang, một lòng một dạ đi theo chưởng môn, thiên vị người thân của chưởng môn; thì cũng giống như sư phụ hắn, chẳng có thực quyền gì, cũng không có sức uy h**p; hoặc là chuyện không liên quan đến mình thì mặc kệ; hoặc là đặt lợi ích chung của Thanh Vân Tông lên hàng đầu mà suy xét nhiều bề. Tình nghĩa của họ với nhà họ Giang, với Thanh Vân Tông, xét cho cùng vẫn nặng hơn một đệ tử mới hai mươi mấy tuổi.

Mà những cường giả không cần phải lo nghĩ gì nhất, ví dụ như Quỳnh Bích tiên tử, ví dụ như đại trưởng lão của Kiếm Cương Phong, một người thì đi vân du, một người thì bế quan, tự nhiên không có bao nhiêu người đứng ra kiên quyết vả mặt nhà họ Giang.

Dù sao mọi người cũng đều hiểu, chỉ cần Tiêu Cửu Từ không gật đầu, không ai có thể cưỡng ép đào kim đan. Mọi người đều ngồi xem tình hình phát triển, đợi Tiêu Cửu Từ tự mình quyết định.

Trước đây đại sư huynh có thực lực có thiên phú, còn giúp họ quản giáo đồ đệ, cung kính hiếu thuận, đối nhân xử thế không chê vào đâu được, là một sư điệt tốt hiếm có. Họ cũng lười sinh ra dị tâm gì, chỉ cần Thanh Vân Tông phát triển tốt, họ tự nhiên có lợi, sẽ không giống như trưởng lão các tông môn khác mà lạm quyền, tự nhiên sẽ đối với đại sư huynh rất tốt, rất tin cậy.

Khi không có xung đột, họ là những trưởng bối phối hợp tốt nhất, cũng hoàn toàn đồng tình với việc chọn người kế vị chưởng môn, đều cảm thấy đại sư huynh sẽ dẫn dắt Thanh Vân Tông đi xa hơn.

Nhưng bây giờ… có thể nói từ khoảnh khắc tin tức Tiêu Cửu Từ bị phế linh căn truyền về, mọi người đã không còn thật tâm ủng hộ y nữa.

Việc họ có thể làm chính là vì bản thân, vì tương lai của đệ tử trong phong mình mà cân nhắc, không thể đặt cược tất cả vào một kỳ tích rằng linh căn có thể hồi phục.

Giang Kỳ Lạc xảy ra chuyện, mọi người tuy không hẳn là ưa gì gã, nhưng Tiêu Cửu Từ đã phế, quyền lực trở lại tay chưởng môn, vậy thì phải nể mặt chưởng môn một chút.

Sau đó biết được là do Giang Kỳ Lạc tự mình tẩu hỏa nhập ma, tất cả đều là do ma tu giở trò, trừ một hai người cực đoan ra, những người khác đều phản đối thẳng. Trước đại nghĩa thị phi, họ vẫn đứng vững được, không thể để loại người này sở hữu thực lực, lưu lại làm con sâu làm rầu nồi canh. Còn đối với lời khóc lóc của Giang phu nhân, họ cũng làm như không thấy.

Tần Tu Trọng trước đây chưa từng quản sự trong tông môn, tự nhiên có chút nghĩ không thông. Nơi càng lớn, lòng người càng phức tạp, nói đổi trời là có thể đổi trời, loại có tình có nghĩa trừ phi đều là cùng một sư phụ dạy ra thì may ra.

Nếu không kiếp trước cũng sẽ không đến nỗi sau khi Tiêu Cửu Từ tàn phế, chưởng môn qua đời, Thanh Vân Tông lại suy bại trực tiếp.

Tần Tu Trọng đối với chuyện này chỉ cảm thấy, so với việc hắn bị khuyên lui một cách sảng khoái, thì loại này ngược lại còn phiền lòng hơn là sao?

“Vậy chuyện cấu kết với ma tu cứ thế cho qua sao?” Tần Tu Trọng không hiểu.

Tưởng Doãn kinh hãi: “Tần công tử đừng nói bừa, cấu kết gì chứ? Tuy Giang Kỳ Lạc đúng là bị dụ dỗ suýt chút nữa hại đại sư huynh, nhưng trước đó ai mà biết Bàng Chỉ là ma tu, chỉ có thể nói là bị lợi dụng thôi. Tội danh cấu kết này không thể nói bừa được. Giang Kỳ Lạc đúng là có lỗi, nhưng cũng chỉ là lỗi ở chỗ tẩu hỏa nhập ma còn muốn che giấu, dòm ngó kim đan của đại sư huynh. Bây giờ đại sư huynh không nắm quyền, tự nhiên là phải đợi chưởng môn tỉnh lại rồi mới xử trí.”

Tần Tu Trọng biết mình lỡ lời, cũng không nói nhiều, chỉ khinh miệt cười một tiếng: “Phiền lòng như vậy, nói không chừng Tiêu Cửu Từ thật sự không nhịn được mới bỏ đi.”

Tưởng Doãn thở dài một tiếng: “Tối qua cuối cùng Giang phu nhân vậy mà còn dám mở miệng. Biết là bà ta nuông chiều con, nhưng cũng không thể như vậy. Nói không chừng đại sư huynh thật sự là vì muốn tránh mặt họ. Trước đây lúc chưởng môn và đại sư huynh còn đó, Giang phu nhân tuy có hơi ngang ngược, nhưng cũng đều quy quy củ củ. Bà ta rõ ràng luôn coi đại sư huynh như nửa đứa con trai, ai mà ngờ được sẽ đến bước này chứ?”

Kiều Hàm căn bản không có kiên nhẫn nghe họ nói. Tuy kim đan của sư huynh không bị đào đi, chưởng môn cũng còn lại một mạng, không phải là kết quả tồi tệ nhất, nhưng Kiều Hàm vẫn tức muốn chết.

Không ngờ ngàn phòng vạn phòng, chuyện không nên xảy ra vẫn xảy ra. Thiên Đạo cứ muốn đối đầu với họ.

Còn bày ra một ma tu Bàng Chỉ, trong nguyên tác căn bản không hề nhắc tới.

Có lẽ là vì trong nguyên tác không cần ả ra tay dụ dỗ Giang Kỳ Lạc hại Tiêu Cửu Từ, cho nên không bại lộ thân phận, tự nhiên cũng không phát hiện ra sự tồn tại của ma tu này.

Mà chuyện chưởng môn tẩu hỏa nhập ma, bây giờ cả Thanh Vân Tông đều biết, cũng là vì ma tu bị bắt, có kẻ đầu sỏ để dễ dàng giải thích với bên ngoài. Lại vì phong ấn không bị giải trừ, Thanh Vân Tông không phạm phải lỗi quản lý thất trách, mọi người mới không che đậy, thẳng thắn thừa nhận. Không giống như kiếp trước, tình thế ép buộc, mặc cho Tiêu Cửu Từ một mình gánh vác, đám người đó lại làm rùa rụt cổ.

Nghĩ thôi đã thấy uất ức, nếu là cậu chắc chắn đã quay người bỏ đi rồi, nhưng cậu biết nam chính sẽ không làm vậy.

Nội tâm của Tiêu Cửu Từ vô cùng mạnh mẽ, không thể vì chuyện này mà bỏ đi không một lời từ biệt, trừ phi là xảy ra tai nạn.

Nếu bên chưởng môn không sao, không cần Tiêu Cửu Từ gánh tội thay mà rời đi, vậy chỉ còn một chuyện vẫn còn vấn đề tồn đọng.

Trong nguyên tác, vì tình nghĩa và ơn cứu mạng, Tiêu Cửu Từ đã hy sinh bản thân để cứu sư đệ mà mình thương yêu, Giang phu nhân cảm kích đến rơi nước mắt. Đời này Tiêu Cửu Từ từ chối, ai mà biết Giang phu nhân sẽ làm gì.

Giang phu nhân yêu con đến điên cuồng, nếu Giang Kỳ Lạc vẫn còn cơ hội cứu vãn, dựa vào mối quan hệ của họ và Tiêu Cửu Từ ở đời này, hoặc nói là sự phát triển do Thiên Đạo dẫn dắt, Giang phu nhân rất có khả năng sẽ liều mình làm càn.

Nghĩ đến đây, Kiều Hàm lòng nóng như lửa đốt, quay người bay đi.

Hai người đang nói chuyện liền ngơ ngác.

“Ấy? Kiều Hàm, đệ đi đâu vậy?” Tưởng Doãn gọi không lại, kinh hãi nói: “Kiều Hàm không phải định đi báo thù cho đại sư huynh đấy chứ.”

“Theo tính cách của cậu ta, rất có khả năng.” Tần Tu Trọng thờ ơ gật đầu, rồi lập tức đuổi theo.

Tưởng Doãn cũng vội vàng đuổi theo.

*

Cùng lúc đó, trong dãy núi trập trùng của Thanh Vân Tông.

“Chính là quanh đây, nhưng mùi biến mất rồi.” Bạch Nhung lo lắng khịt khịt mũi.

Lục Truy chửi một tiếng, ai mà ngờ được Tiêu Cửu Từ ở trong nhà mình mà còn bị bắt cóc. Hắn vội nói: “Đệ đi hướng đông, ta đi hướng tây, tìm kiếm kỹ lưỡng, tìm được thì bắn tín hiệu.”

Bạch Nhung gật đầu, lập tức chia đường với Lục Truy. Kết quả đi được một lát, cậu đột nhiên dừng bước, ngơ ngác chớp mắt nhìn người phía trước.

Đó là một nữ tử trẻ tuổi, nó không quen, nhưng trông có vẻ rất lợi hại. Song nhìn trang phục thì không phải người của Thanh Vân Tông.

Đột nhiên xuất hiện ở đây, Bạch Nhung cảm thấy kỳ lạ, liền đi theo. Chỉ thấy cô ta dường như đang lén lút tiếp cận một sơn động.

*

Trong sơn động.

Tiêu Cửu Từ từ từ tỉnh lại, liền phát hiện mình bị linh quang trói lơ lửng, tay chân đều không thể động đậy.

Y ngẩng mắt nhìn, ánh mắt lạnh lùng khựng lại trong khoảnh khắc nhìn thấy Giang phu nhân.

Y tuy biết Giang phu nhân hễ gặp phải chuyện liên quan đến con cái mình là sẽ mất đi nguyên tắc, nhưng không ngờ bà ta đã đến mức chuyện gì cũng dám làm.

Cưỡng ép đào kim đan của y, sau này Giang Kỳ Lạc mang theo kim đan của y, còn có thể đứng vững trong tu chân giới sao? Huống chi, chưởng môn sẽ không chấp nhận chuyện này, còn cả danh dự của Thanh Vân Tông, tất cả đều sẽ bị hủy hoại.

Giang phu nhân vậy mà còn dám làm như vậy, xem ra thật sự là đã chó cùng giật giậu, gấp đến phát điên rồi.

Nhưng y không thể ngồi chờ chết, chỉ có thể nắm lấy điểm yếu để kéo dài thời gian.

“Chưởng môn đã xuất quan, ngài làm như vậy, tương lai của Giang Kỳ Lạc sẽ chỉ càng tồi tệ hơn.” Tiêu Cửu Từ đè nén nỗi bi thương trong lòng, mở miệng khuyên giải, thân thể lại khẽ động.

Tiêu Cửu Từ vốn đã không sức phản kháng, lần này bị trói đến mức ngay cả võ lực thông thường cũng không thể thi triển, chỉ có thể theo bản năng dùng thân thể giãy giụa. Cổ tay và mắt cá chân đều bị cọ xát đến rướm máu, toàn thân cơ bắp căng cứng. Y cố gắng dùng đau đớn để k*ch th*ch kinh mạch, xem có thể đột phá giới hạn, cưỡng ép sử dụng kim đan không.

“Là ngươi ép ta! Kỳ Lạc sắp phế rồi, theo tính cách của nó, nếu phế rồi nó sẽ không sống nổi, ta không thể trơ mắt nhìn nó xảy ra chuyện!” Giang phu nhân vẻ mặt kích động, tay lại không ngừng bố trí trận pháp, lải nhải không ngớt.

“Ngươi quên mạng của ngươi là do phu quân ta cho rồi sao? Ngươi quên lúc nhỏ ngươi đắc tội tà tu, là ta liều chết cứu ngươi sao? Ngươi quên Tố Vi và Kỳ Lạc sùng bái ngươi thế nào, cam tâm tình nguyện coi ngươi như anh ruột sao? Nhà họ Giang chúng ta nuôi ngươi lớn thế này, cái gì cũng bằng lòng cho ngươi, ta thậm chí còn muốn gả con gái cho ngươi, để con trai làm hộ pháp trưởng lão cho ngươi. Biết ngươi bị lừa hôn, còn muốn đòi lại công bằng cho ngươi. Cả nhà chúng ta đối với ngươi không tệ, vậy mà ngươi đối với chúng ta thế nào? Vì một Kiều Hàm, ngươi không màng tình nghĩa hai mươi mấy năm mà trở mặt thành thù với chúng ta, tất cả những chuyện này đều là do ngươi gây ra!”

Giang phu nhân như thể đang kể tội Tiêu Cửu Từ, nói xong hết một lượt, lúc ngẩng đầu lên đã dùng ánh mắt đầy thù hận nhìn y.

Lòng Tiêu Cửu Từ run lên, nói không buồn, không dao động đều là giả.

Người vô tâm không phải người vô tình.

Những ấm áp mà nhà họ Giang dành cho y, y đều nhớ.

Nhưng y lại không phải người bị tình cảm mê hoặc.

“Ta, đã không còn nợ các người nữa.” Tiêu Cửu Từ tuy biết ơn, nhưng không ngu trung. Trong lòng y có một cái cân, dù có thể một bên nặng một bên nhẹ, nhưng sẽ không để nó mất thăng bằng đến mức đối phương hoàn toàn mất đi chừng mực.

“Nói bậy, ngươi vĩnh viễn nợ nhà họ Giang chúng ta!” Giang phu nhân giận dữ quát: “Nhưng chỉ cần hôm nay ngươi ngoan ngoãn cống hiến kim đan, chúng ta sẽ không ai nợ ai nữa.”

“Sau đó thì sao, ngài định giết ta?”

Bàn tay Giang phu nhân chuẩn bị đặt lên người Tiêu Cửu Từ run lên, toàn thân bắt đầu run rẩy: “Ta sẽ phong ấn ký ức của ngươi.”

“Rồi nói với bên ngoài là ta tự nguyện cống hiến?” Tiêu Cửu Từ bất lực cười một tiếng, nhưng trong tai Giang phu nhân lại vô cùng chói tai, như thể đang cười bà ta ngu ngốc. Bà ta có thể không biết chuyện này sơ hở đầy rẫy sao? Nhưng bà ta không có lựa chọn.

“Bớt nói nhảm đi!”

Giang phu nhân dường như cảm nhận được đối phương đang kéo dài thời gian, liền cách không đánh một đạo ấn ký vào đan điền. Trận pháp dưới chân liền phát ra ánh sáng, Tiêu Cửu Từ có thể cảm nhận được một luồng linh lực nào đó đang xông vào đan điền của y.

Y không phải tiếc nuối tu vi kim đan, chỉ là y đã hứa với Kiều Hàm sẽ không bị thương nữa. Hơn nữa, con đường phía trước đã định sẵn là gian nan hiểm trở, nếu lại mất đi kim đan, y dường như càng không có tư cách để thay đổi bất cứ điều gì.

Giờ phút này, Tiêu Cửu Từ thật sự cảm ngộ được, dường như có một bàn tay vô tình đang đẩy y xuống vực sâu.

Đồng tử Tiêu Cửu Từ run lên, giãy giụa càng thêm kịch liệt, nhưng lại như châu chấu đá xe, không chút ảnh hưởng.

Chỉ cảm nhận được một luồng sức mạnh bao bọc lấy kim đan, lập tức khiến y mất đi liên lạc với kim đan của chính mình.

Y biết, đây là công đoạn chuẩn bị để đảm bảo kim đan được lấy ra một cách nguyên vẹn, để hoàn toàn phong bế kim đan của y.

Cú này trực tiếp khiến Tiêu Cửu Từ hộc ra một ngụm máu, ngay cả sức để nói cũng không còn, chỉ có thể trân trối nhìn Giang phu nhân.

Giang phu nhân liền né tránh đôi mắt đen trắng rõ ràng như có thể nhìn thấu tất cả kia.

Tiếp theo chính là đào kim đan ra.

Ánh sáng lóe lên, Giang phu nhân giơ tay định ấn xuống đan điền của Tiêu Cửu Từ.

Hàng mi bất lực của Tiêu Cửu Từ khẽ run lên, nỗi không cam lòng chỉ có thể tuôn ra từ ánh mắt, nhưng lại không có cách nào.

Đột nhiên, Giang phu nhân đột ngột quay đầu nhìn về phía cửa động.

Chỉ thấy một nữ tử mặc váy dài màu xanh nước biển đang ngơ ngẩn nhìn vào bên trong.

Giang phu nhân không buồn hỏi người tới là ai, thấy đối phương không ra tay, liền vội vàng ra tay đào kim đan.

Lại thấy một bóng trắng lóe lên, một cú đá mạnh mẽ tấn công tới.

Thế nhưng thực lực của kỳ Trúc Cơ trước mặt kỳ Nguyên Anh căn bản không đáng để vào mắt, trực tiếp bị Giang phu nhân phất tay áo đánh bay.

Giang phu nhân lại một lần nữa tấn công về phía đan điền của Tiêu Cửu Từ.

Bạch Nhung bị đánh bay vội vàng hét lên: “Tiêu sư huynh!”

Kiều Uyển ở cửa động dường như cuối cùng cũng hoàn hồn lại, đáy mắt lóe lên một tia giãy giụa, theo bản năng muốn tiến lên một bước, lại cảm nhận được một luồng kình phong tấn công từ sau lưng.

Trong nháy mắt, Lục Truy đã giao đấu với Giang phu nhân.

Kiều Uyển lại dừng bước, nàng có chút hoảng hốt. Vốn định đến tìm Tần Tu Trọng, nhưng lại do dự không quyết ở dưới núi, cuối cùng đi tới lại thấy Giang phu nhân đưa Tiêu Cửu Từ đi, nàng đuổi theo thì thấy được cảnh này.

Nàng nhớ kiếp trước là Tiêu Cửu Từ vì cứu sư đệ mà tự nguyện cống hiến kim đan, lại không ngờ đời này lại là bị cưỡng ép.

Nhưng bất kể là gì, vận mệnh của Tiêu Cửu Từ dường như trước sau vẫn không thay đổi.

Mà bây giờ nhìn Lục Truy và Bạch Nhung giao đấu với Giang phu nhân, Kiều Uyển nhất thời không biết phải làm sao.

“Ngẩn ra đó làm gì? Cứu người đi chứ!” Lục Truy tranh thủ hét lên. Hắn và Bạch Nhung hợp sức cũng không đánh lại Giang phu nhân, phải cứu người đi trước đã.

Nghe thấy tiếng, Tiêu Cửu Từ đang yếu ớt ngẩng đầu nhìn qua, liền thấy Kiều Uyển ở cửa động.

Vì ánh mắt này, lòng Kiều Uyển hoảng hốt, cơ thể đã xông lên trước cả não.

Thế nhưng ngay lúc nàng định cứu Tiêu Cửu Từ, Giang phu nhân đã dốc toàn lực đánh bị thương Lục Truy, đẩy bật Bạch Nhung, rồi lại xông lên.

Kiều Uyển phản ứng không kịp bị đánh lui mấy bước, lúc giơ tay phản kích lại đã không kịp nữa.

Giang phu nhân chớp lấy cơ hội, tung một chưởng mạnh vào đan điền của Tiêu Cửu Từ, cũng chẳng thèm quan tâm làm vậy có g**t ch*t y hay không.

“Dừng tay!” Lục Truy thất kinh.

Đồng tử Tiêu Cửu Từ co rụt lại.

Kết quả giây tiếp theo, một luồng sáng màu xanh đen từ đan điền của Tiêu Cửu Từ bùng nổ.

Ngay sau đó liền nghe một tiếng hét thảm vang lên. Chỉ thấy bàn tay của Giang phu nhân vì vừa ấn vào nơi phát sáng mà lập tức trở nên đen lục, thối rữa, dường như là triệu chứng của trúng độc phản phệ.

Mà Tiêu Cửu Từ lại không hề hấn gì, ngơ ngác cúi đầu nhìn xuống.

Trong thoáng chốc, y dường như nhớ lại điều gì đó.

Là Kiều Hàm! Là độc trận mà Kiều Hàm đã đặt trong đan điền của y.

Trong cơn kinh ngạc của Tiêu Cửu Từ lại xen lẫn vô vàn cảm động. Con ma nhỏ kia thật sự đã cố gắng bảo vệ y một cách toàn diện không góc chết.

Mọi người đều kinh hãi, chỉ thấy Giang phu nhân đau đớn không thôi. Một người có tu vi như vậy mà lại đau đến không ngừng kêu la, linh khí trên người dường như cũng tiêu hao nhanh chóng, chỉ có thể dựa vào tu vi để cưỡng ép áp chế, nhưng đã không còn là đối thủ của Lục Truy và những người khác nữa.

Giang phu nhân cảm thấy không ổn, lập tức bỏ trốn.

Mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Lục Truy vội vàng tiến lên cứu Tiêu Cửu Từ, thấy tình trạng y thảm hại, còn không cảm ứng được kim đan, thật sự tức đến muốn chửi thề. Hắn cho y uống đan dược, lập tức đỡ người đi ra ngoài, Bạch Nhung cũng vội tiến lên đỡ giúp.

“Chúng ta đi đâu ạ?” Bạch Nhung lo lắng hỏi.

“Theo ta về Ngọc Hư Tông trước, Thanh Vân Tông này không ở được nữa!”

“Không được, về Thanh Vân Tông.” Tiêu Cửu Từ đột nhiên lên tiếng.

“Huynh điên rồi à? Còn quay về đó? Không sợ họ lại bắt huynh đi đào kim đan sao?”

Tiêu Cửu Từ lại nghiêm túc nói: “Linh lực vừa rồi là của Kiều Hàm, độc đó không đơn giản, lỡ như Giang phu nhân quay về vu khống Kiều Hàm, đệ ấy rất có thể sẽ bị nhắm vào gây chuyện. Ta phải quay về nói rõ chuyện này!”

Lục Truy nghẹn lời: “Huynh không sợ họ đâm sau lưng huynh à?”

“Ta bị cưỡng ép đào kim đan vốn là do Giang phu nhân tự ý hành động. Các trưởng lão khác dù không đứng về phía ta cũng sẽ không cho phép chuyện này xảy ra. Sự việc gây nguy hại cho Thanh Vân Tông như vậy, bất kể thân phận gì cũng tất sẽ bị xử lý nghiêm khắc.”

Tiêu Cửu Từ tự nhiên hiểu rõ các vị trưởng lão nhà mình có suy nghĩ thế nào.

Thực ra vốn dĩ mọi người đã có chút bất mãn với hành vi của Giang phu nhân mấy năm nay. Chỉ là lúc đó bà ta thực chất chỉ nhắm vào y và Kiều Hàm, xem như là ân oán cá nhân, những người khác liền không xen vào, chỉ đợi chưởng môn ra ngoài tự mình quản giáo, dọn dẹp môn hộ mà thôi.

Chưởng môn vừa ra ngoài, chắc chắn các loại đơn kiện sẽ được dâng lên, căn bản sẽ không để Giang phu nhân tiếp tục quản lý nội vụ nữa.

E là ngay cả họ cũng không ngờ được Giang phu nhân lại dám làm ra chuyện như vậy.

Lục Truy tự nhiên tin tưởng vào phán đoán của Tiêu Cửu Từ đối với tông môn nhà mình, thế là liền nghe lời dìu người quay về.

Kiều Uyển do dự một lúc, vẫn đi theo.

Thế nhưng khi họ bước vào Thanh Vân Phong, liền thấy những dây leo điên cuồng cùng với sấm chớp đùng đoàng, đang tàn phá trong đại điện.

*

Bên này, Kiều Hàm đã xông đến Thanh Vân Phong tìm ba người nhà họ Giang.

Trong đại điện chỉ có Giang Tố Vi đang canh giữ Giang Kỳ Lạc, mà Giang Kỳ Lạc đang được mấy vị trưởng lão y tu khó khăn cứu chữa.

Thấy Giang phu nhân không có ở đây, Kiều Hàm bất giác toàn thân căng thẳng, vội vàng chất vấn: “Giang phu nhân ở đâu? Sư huynh của ta ở đâu?”

Những người vốn thấy Kiều Hàm trở về, đang định chào hỏi, lập tức bị hỏi cho ngơ ngác.

Chỉ có Giang Tố Vi thấy Kiều Hàm về, lại nghe cậu nhắc đến mẫu thân, lập tức toàn thân run lên. Vừa ngẩng đầu lên liền thấy Kiều Hàm đang nhìn mình chằm chằm.

Giang Tố Vi cảm thấy mình như bị một con rắn độc nhìn chằm chằm.

“Kiều Hàm, ngươi về rồi, đại sư huynh không có ở Vô Định Phong sao? Chúng ta không thấy đại sư huynh!” Giang Tố Vi cố tỏ ra bình tĩnh.

“Vậy mẫu thân của ngươi đâu?” Kiều Hàm phóng ra uy áp vô hình của kỳ Kim Đan, từng bước tiến lại gần Giang Tố Vi.

Âu Toản Nhuế chắn ra phía trước: “Ngươi làm gì vậy, sư huynh nhà ngươi không chịu cứu người, sư mẫu đi tìm người của Tam Muội Môn cầu cứu rồi.”

“Mặt các ngươi cũng thật dày, dựa vào đâu mà bắt sư huynh ta phải cứu cái thứ vô dụng này! Để bồi dưỡng thêm một ma tu nữa à?”

Miệng Kiều Hàm rất độc, một câu nói trúng ngay điểm chính. Những y tu đang cứu chữa kia nếu không phải nể mặt chưởng môn, thật sự đã không muốn cứu nữa rồi.

“Ngươi!”

Giang Kỳ Lạc đang lơ lửng bị sỉ nhục, căm hận nhìn Kiều Hàm.

Đột nhiên Giang Tố Vi như nhớ ra điều gì: “Đúng rồi, ngươi tìm được cách tái tạo linh căn chưa?”

Tất cả mọi người đều nhìn sang.

“Tìm được rồi!” Kiều Hàm cười nói: “Ngay lúc các ngươi muốn sư huynh ta đào kim đan đó. Được lắm, vì một tên vô dụng mà muốn phế đi một thiên tài, các ngươi tính toán hay thật!”

Lời này lập tức khiến những kẻ có mặt lúc trước bị lừa phỉnh ủng hộ nhà họ Giang mặt đỏ bừng. Lúc đó cũng đâu có biết tình hình thực tế.

Mà vị trưởng lão quan tâm nhà họ Giang nhất thẹn quá hóa giận: “Có phải ngươi đang nói dối không, sao có thể dễ dàng như vậy.”

“Tin hay không thì tùy.”

“Có thể cho chúng ta xem thử không?” Giang Tố Vi đột nhiên nói.

Kiều Hàm híp mắt, đột nhiên cười nói: “Hay là ngươi muốn ta cống hiến ra, cho đệ đệ ngươi dùng?”

Mặt Giang Tố Vi lập tức đỏ bừng, đang định nói gì đó, ai ngờ giây tiếp theo, Kiều Hàm đã quất thẳng một sợi roi leo quấn lấy cổ cô ta, kéo đến trước mặt mình.

Không ai ngờ được Kiều Hàm sẽ đột nhiên ra tay, đây căn bản không phải là chuyện người bình thường có thể làm ra.

Ngay cả Âu Toản Nhuế đứng gần nhất cũng không kịp phản ứng.

“A!” Giang Tố Vi hét lên.

Kiều Hàm trực tiếp “phì” một tiếng: “Thứ không biết xấu hổ, chuyện như vậy cũng dám nghĩ tới. Mau nói, Giang phu nhân đi đâu rồi? Ta không tin bà ta đến Tam Muội Môn, nếu không nói thì đừng trách ta không khách sáo!”

Trong lúc Kiều Hàm nói chuyện, dây leo trên tay cậu không chỉ mọc ra vảy, giống như Thát Linh Tiên, mà chỉ cần dùng sức một chút đã siết cổ Giang Tố Vi đến hằn lên từng vệt máu. Tay kia đã ngưng tụ linh lực, nhắm thẳng vào vòng tròn linh lực đang chữa trị cho Giang Kỳ Lạc. Chỉ cần gã rời khỏi đó, gần như sẽ lập tức tàn phế.

Mọi người kinh hãi, nhưng không dám hành động thiếu suy nghĩ, la hét: “Ngươi phát điên cái gì vậy!”

“Kiều Hàm bình tĩnh!” Những đệ tử quen biết với Kiều Hàm vội vàng an ủi.

“Bắt nạt sư huynh ta như vậy, ta điên đấy!” Kiều Hàm gầm lên.

Đang nói, đột nhiên cửa có động tĩnh, chỉ nghe Giang Tố Vi kinh hô một tiếng nhìn qua.

Kiều Hàm thuận mắt nhìn theo, liền thấy Giang phu nhân thảm hại xuất hiện ở cửa, rất nhanh đã có người dìu bà ta vào.

Đồng tử Kiều Hàm lập tức co rụt lại.

“Mẫu thân, người sao vậy?” Giang Tố Vi kinh ngạc hỏi.

Giang phu nhân đang định nổi giận nói gì đó, kết quả vừa thấy Kiều Hàm, toàn thân run lên, lại nhìn con gái đang bị khống chế và con trai đang bị đe dọa, kinh hãi và giận dữ nói: “Kiều Hàm, ngươi làm gì!”

Thế nhưng lời vừa dứt, ngay lúc sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào Giang phu nhân vừa đột ngột xuất hiện.

Một đòn tấn công lóe qua, vòng tròn linh lực trị liệu lập tức vỡ tan.

Mọi người không kịp phản ứng, chỉ thấy Giang Kỳ Lạc rơi thẳng xuống đất, bắt đầu hộc máu dữ dội, linh khí trên người cũng tan biến hết trong khoảnh khắc.

Đan điền sụp đổ, linh căn mục ruỗng, tất cả chỉ xảy ra trong chớp mắt.

“A!” Giang Kỳ Lạc kinh hãi hét lên.

Hỏng rồi, tất cả đều hỏng rồi, gã hết cứu rồi, gã thành phế nhân rồi!

Vài người lần lượt phản ứng lại, kinh hoàng nhìn về phía Kiều Hàm, chỉ thấy Giang Tố Vi đã bị siết đến mức cổ đầm đìa máu tươi, đang đau đớn giãy giụa.

Giang phu nhân thét lên một tiếng thảm thiết, lao về phía Kiều Hàm.

Kết quả vừa đến trước mặt Kiều Hàm, mụ đã cảm nhận một luồng huỳnh quang màu lục bay tới, hai chân Giang phu nhân mềm nhũn, rồi lăn lộn đau đớn trên đất. Vẻ thê thảm đó khiến người ta gần như không phân biệt được hai mẹ con họ ai thảm hơn ai.

Mọi người đều chết sững. Giang phu nhân là Nguyên Anh kỳ cơ mà, họ cứ ngỡ bà ta có thể ngăn được Kiều Hàm, nào ngờ kết cục lại thế này.

“Sư huynh của ta đâu!” Kiều Hàm lộ vẻ hung tợn hơn cả lúc nãy, gần như mất kiểm soát, cúi đầu chất vấn Giang phu nhân. “Còn không nói, ta sẽ phế luôn cả Giang Tố Vi!”

Dứt lời, cậu hóa tay thành lưỡi đao, tựa như muốn mổ tung đan điền của Giang Tố Vi.

“Đừng!” Giang Tố Vi cảm nhận được sát khí nồng đậm, bèn hét toáng lên.

Ai nấy đều ngơ ngác, hết cú sốc này đến cú sốc khác, sự việc xoay chuyển quá nhanh khiến họ chẳng biết nói gì.

Nhưng có người phản ứng rất nhanh, không thể trơ mắt nhìn tình hình tiếp diễn như vậy được. Hai vị trưởng lão xông về phía Kiều Hàm, đương nhiên cậu khó lòng chống đỡ. Giang Tố Vi lập tức được cứu đi.

Kiều Hàm chỉ kịp vung một roi thật mạnh, trưởng lão không kịp bảo vệ, Giang Tố Vi bị quất thẳng vào lưng, da thịt tức thì rách toạc, đau đến mức hét lên liên hồi. Nhưng độc tố trên roi mây không mạnh, y tu được gọi tới đã nhanh chóng ổn định tình hình, song cũng đủ cho Giang Tố Vi điêu đứng một phen rồi.

Kiều Hàm nhanh chóng giao chiến với các trưởng lão, định bắt lấy Giang phu nhân nhưng lại bị đánh cho lùi lại liên tục. Trong số các trưởng lão ra tay, có người độc ác, có người nương tay, thậm chí còn giúp cậu đỡ vài chiêu hiểm trí mạng.

Nhưng cuối cùng vẫn khó chống đỡ nổi, trong khoảnh khắc, Kiều Hàm bị đánh bay, nhưng một tia sét loé lên đã đỡ lấy cậu, đồng thời phản kích lại các trưởng lão đang tấn công.

Nhìn kỹ lại, không ít người nhận ra, đó là Tần Tu Trọng.

Dây leo và sấm sét khiến hiện trường hỗn loạn không chịu nổi, nhiều trưởng lão đến sau liền trực tiếp phóng ra uy áp, muốn dùng sức mạnh trấn áp cục diện rối ren này.

Kiều Hàm bị ép đến gần thổ huyết, may mà Tần Tu Trọng cố gắng đứng chắn trước mặt cậu, đỡ đi một phần.

“Kiều Hàm, ngươi làm gì thế! Muốn tạo phản à?” Có người quát lớn.

“Kiều Hàm, bình tĩnh lại đi.”

“Đúng là không coi trời đất ra gì!”

“Kiều Hàm, mau dừng tay, ngươi sẽ gây ra sai lầm tày trời đó!”

Mọi người nhao nhao lên tiếng.

Lúc này, Giang phu nhân đã được các y tu cứu chữa.

“Là độc!” Có người mắt tinh, thoáng cái đã nhìn thấy tay của Giang phu nhân.

“Kiều Hàm, ngươi…” Một y tu quen thuộc với loại linh lực này kinh ngạc quay đầu nhìn sang, “Mọi người dừng tay! Độc này chỉ có Kiều Hàm giải được, xin các vị bớt giận, cứ từ từ nói, chắc chắn có hiểu lầm gì đó!”

“Ha ha, hiểu lầm ư?” Kiều Hàm một bên mép rỉ máu, một bên gằn giọng dữ tợn: “Giang phu nhân, ta còn chẳng ở đây, sao bà lại trúng độc của ta một cách vô cớ thế? Loại độc đó ta chỉ hạ ở đan điền của sư huynh, dùng làm độc trận bảo vệ, bất cứ ai dám làm tổn thương đan điền của huynh ấy, ắt sẽ bị phản phệ! Giang phu nhân, mùi vị này dễ chịu chứ?”

Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều sững sờ, kể cả Tần Tu Trọng và Tưởng Doãn.

Ý của lời này là Giang phu nhân đã cưỡng ép moi kim đan của Tiêu Cửu Từ ư? Đây là loại bê bối gì vậy!

“Sao ngươi dám!” Một trưởng lão nghiêm giọng chất vấn.

“Sao ngươi có thể đối xử với Tiêu Cửu Từ như vậy? Ngươi muốn chôn mặt mũi và danh dự của Thanh Vân Tông chúng ta cùng đứa con trai tẩu hỏa nhập ma của ngươi sao?”

“Mụ đàn bà điên! Đúng là đồ đàn bà điên!”

“Hắn nói gì thì là thế à? Sao các ngươi lại tin một kẻ ra tay tàn độc như vậy chứ!” Vẫn có người cố gắng bao che, dù sao thì lời buộc tội này cũng quá nghiêm trọng.

Thậm chí không biết chuyện Kiều Hàm làm ngay trước mắt và chuyện kia, chuyện nào nghiêm trọng hơn.

Tưởng Doãn đứng ở cửa cũng ngây người, bỗng cảm thấy một làn gió nhẹ lướt qua sau lưng.

Vừa quay đầu lại, hắn đã thấy Lục Truy đưa Tiêu Cửu Từ nhẹ nhàng đáp xuống ngay trước cửa.

Tưởng Doãn theo bản năng cảm ứng một chút, lại không thể cảm nhận được sự tồn tại của kim đan?

Mà lúc này, y trông thấy cảnh tượng bên trong, cả người cứng đờ, sắc mặt dường như còn trắng hơn lúc nãy một phần.

Không phải vì cảnh bạo loạn tại hiện trường, mà là hình ảnh Tần Tu Trọng đang che chở cho Kiều Hàm trước mắt, đâm sâu vào mắt y.

Y thấy Kiều Hàm thổ huyết, đau lòng bước lên một bước, lại bị Lục Truy kinh hãi cản lại: “Điên rồi, huynh muốn bị linh lực xé thành từng mảnh à?”

Ngực Tiêu Cửu Từ nhói đau.

Phải rồi… y của bây giờ đã không còn năng lực để bảo vệ Kiều Hàm trong lúc nguy nan nữa.

Ngay cả tư cách đến gần cũng không còn.

Kiều Hàm mặc kệ phản ứng của những người khác, hung hăng nói với Giang phu nhân đang bị độc tố hành hạ: “Nói, sư huynh của ta đâu! Bà đã làm gì sư huynh của ta rồi! Nếu sư huynh không thể bình an xuất hiện trước mặt ta, bà đừng hòng giải độc. Yên tâm, độc này không có gì khác… chỉ lấy mạng của bà thôi!”

“Dù Giang phu nhân làm sai cũng sẽ do chúng ta phán xét công bằng, không đến lượt ngươi ra tay độc ác như vậy!”

Nhân lúc Kiều Hàm và Tần Tu Trọng bị uy áp trấn giữ, vị trưởng lão ủng hộ Giang gia nhất vì thấy mẹ con nhà họ liên tiếp gặp chuyện mà thẹn quá hóa giận, muốn tấn công Kiều Hàm, ép cậu giải độc.

Đòn này cả hai đều không còn sức phản kháng.

Mắt thấy Tần Tu Trọng dường như cũng không bảo vệ nổi Kiều Hàm nữa, ánh mắt Tiêu Cửu Từ trở nên sắc lạnh, y lập tức lao về phía trước, vừa định lên tiếng.

Nhưng trong nháy mắt, một luồng uy áp khổng lồ như mưa rào trút xuống.

Tất cả mọi người đều bị đè tại chỗ không thể nhúc nhích, không trừ một ai.

Cảm giác quen thuộc này là…

Tiêu Cửu Từ chỉ cảm thấy vai mình bị ai đó nhẹ nhàng đạp một cái.

“Chậc, phiền phức.”

Chỉ thấy một bóng người giản dị như tán tu rách rưới khẽ hạ xuống, đứng trước mặt Kiều Hàm.

Vung tay một cái, Kiều Hàm và Tần Tu Trọng lập tức hồi phục, không còn bị uy áp khống chế nữa.

“Sư phụ!” Giọng Kiều Hàm run lên, cảm giác được cường giả tuyệt đối che chở thực sự khiến người ta muốn rơi lệ.

Quỳnh Bích quay đầu liếc Kiều Hàm một cái, vẻ mặt khá là ghét bỏ.

Lại quay đầu, ánh mắt nàng lướt qua các vị trưởng lão, đột nhiên giơ tay lên chỉ trỏ như điểm binh điểm tướng rồi nói: “Các ngươi, một đám lão già không biết điều, bắt nạt ta không có nhà phải không.”

Sắc mặt mấy vị trưởng lão rất khó coi.

Chẳng đợi họ phản ứng, đã thấy Quỳnh Bích tiên tử hạ tay xuống, mấy vị trưởng lão lập tức quỳ rạp trên đất, tiếng kêu giòn tan như thể xương đầu gối đã vỡ vụn.

Cùng lúc đó, ba người nhà họ Giang không bị điểm tên, bất kể tình trạng ra sao, đều bị một lực vô hình ấn nằm sấp xuống đất.

“Quỳnh Bích! Ngươi!”

“Ối, không liên quan đến chúng ta, chúng ta chỉ muốn ngăn cản thôi mà.” Có người nhao nhao kêu la.

Quỳnh Bích hừ lạnh một tiếng, đang định nói thì ống tay áo bỗng bị người ta kéo lại.

Quỳnh Bích vừa quay đầu đã thấy Kiều Hàm mắt đỏ hoe, trông như sắp khóc.

“Sư phụ, sư huynh… mau giúp con tìm sư huynh. Sư huynh chắc chắn xảy ra chuyện rồi!”

Đúng là đồ vô dụng!

Quỳnh Bích ghét bỏ, nhướng mày nói: “Ngươi cảm nhận thử xem.”

Kiều Hàm ngẩn ra, theo bản năng dùng hôn khế để cảm ứng, cảm giác quen thuộc lập tức ập đến, tựa như được gió xuân lướt qua mặt.

Kiều Hàm đột ngột quay đầu, đồng tử chấn động trong nháy mắt, vẻ mặt vừa muốn khóc vừa muốn cười không sao kìm nén được.

Mà Tiêu Cửu Từ đang đứng ở cửa lúc này lại bỗng hoảng hốt trong lòng, dường như sợ bị Kiều Hàm nhìn thấy.

Nhưng giây tiếp theo, Kiều Hàm lại không chút do dự mà lao về phía y.

Mang theo hơi thở của trời quang sau cơn mưa, từng tiếng khóc nức nở ẩn chứa tình cảm sâu đậm.

“Sư huynh, sư huynh!”

Tiêu Cửu Từ bị đâm sầm vào một cách chắc nịch, cái ôm chặt đến ngạt thở lại khiến y cảm thấy linh hồn phiêu bạt bấy lâu nay đã tìm được chốn về.

Thế nhưng trước đây dù Kiều Hàm có bay tới bổ nhào, y vẫn có thể vững vàng đón nhận cái ôm nồng nhiệt này.

Còn bây giờ, y phải lùi lại mấy bước liền, nhờ sự trợ giúp của linh lực hệ Phong từ Lục Truy mới giữ vững được cái ôm này.

Linh lực hệ Mộc theo bản năng lưu chuyển trong người y, đang cứu chữa cho y, đang cảm nhận tình hình đan điền của y.

Mắt y khẽ động, khoé môi run rẩy: “Kiều Hàm, ta không sao…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn