Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 100

Sao có thể không sao được?!

Với một người không có linh lực hộ thân như nam chính, vết thương thế này chắc chắn rất đau, rất đau.

Kiều Hàm đau lòng chết đi được, đột nhiên, linh lực đang lưu chuyển bỗng khựng lại, cả người cậu cứng đờ trong nháy mắt.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, giọng nói của Tiêu Cửu Từ đã vang lên, như thể biết cậu đang nghĩ gì, không cho cậu có cơ hội kinh hãi hay đau buồn.

“Kim đan vẫn còn, chỉ là bị phong ấn thôi, đừng lo lắng.”

Giọng nói dịu dàng nhanh chóng xoa dịu Kiều Hàm.

Kiều Hàm thở phào nhẹ nhõm, rồi lại tức muốn chết, phong ấn kim đan, chẳng phải là để tiện ra tay hay sao?

Nhìn lại vết máu còn sót trên cổ tay, mắt cá chân của Tiêu Cửu Từ, hai mắt Kiều Hàm gần như đỏ ngầu.

Cậu đột ngột quay đầu, hung hăng nhìn Giang phu nhân đang bị linh lực của sư phụ đè dưới đất, hận không thể băm vằm mụ ra thành ngàn mảnh.

Chủ đích hạ độc của cậu cũng là mang theo suy nghĩ thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành, nghĩ rằng nếu ai đó dùng tiêu chuẩn đạo đức để ép buộc thành công, dám động dao vào Tiêu Cửu Từ, cậu sẽ dùng độc này để dọa lui những kẻ có ý đồ.

Nào ngờ người ra tay lại chính là Giang phu nhân, dù cậu không ưa gì mụ, nhưng cũng chưa từng nghĩ tới người trong nguyên tác vốn xem Tiêu Cửu Từ như nửa đứa con trai lại có thể độc ác đến thế!

Trong lúc Kiều Hàm trừng mắt nhìn Giang phu nhân, Tiêu Cửu Từ lại đang chăm chú nhìn cậu, con ngươi đen thẳm như không thấy đáy, nhìn từ trên xuống dưới một lượt.

Lục Truy đứng bên cạnh sốt ruột chết đi được, hai người các ngươi cứ nhìn nhau mãi thế làm gì? Trọng điểm đâu, phân rõ trọng điểm đi chứ!

“Kiều Hàm, đã tìm được cách chữa linh căn chưa?” Lục Truy vội vàng lên tiếng hỏi.

Kiều Uyển đi theo sau họ vốn đang nhìn Tần Tu Trọng vừa từ trong điện đi ra, vừa nghe câu hỏi này liền lập tức nhìn sang.

Kiều Hàm quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, cảm xúc lập tức thay đổi, niềm vui sướng hiện rõ trên mặt, “Sư huynh, ta đã mang Vạn Tiên Huyền Hoa về rồi, lát nữa sẽ cho huynh ăn, linh căn của huynh có thể phục hồi rồi!”

Tiêu Cửu Từ kinh ngạc, không dám tin nhìn Kiều Hàm, y nhớ rằng Vạn Tiên Huyền Hoa nếu hái xuống sẽ khô héo rất nhanh, không thể bảo quản, nhưng Kiều Hàm lại chắc chắn như vậy, lẽ nào thật sự có cách khác để giữ lại?

“Kiều Hàm, đệ…” Tiêu Cửu Từ nhất thời không biết nên nói gì, chỉ có con ngươi run rẩy cuối cùng vẫn tiết lộ cảm xúc dâng trào của y.

Y cũng là người, đối mặt với bao nhiêu chuyện trong suốt thời gian qua, cảm giác bất lực thỉnh thoảng cũng làm y suy sụp.

Huống chi trước đó y chỉ có thể trơ mắt nhìn Kiều Hàm rời đi, vì mình mà mạo hiểm.

Còn có cảnh tượng vừa nhìn thấy lúc mới trở về.

Nhìn Tần Tu Trọng che chở Kiều Hàm chiến đấu phía sau, nhìn hai người họ kề vai sát cánh chống địch.

Khoảnh khắc hình ảnh đó lọt vào mắt, trong lòng y chỉ dâng lên một cảm xúc duy nhất.

Đó là bi thương.

Không hề có chút ghen tuông nào, chỉ có cảm giác bất lực sâu sắc.

Bất kể là Tần Tu Trọng hay sư phụ, đều có thể đứng trước mặt Kiều Hàm, che chở cho cậu, cùng cậu đối đầu, chỉ có mình y là không thể, một nỗi bi thương đến cùng cực.

Nếu có thể khôi phục thiên phú, khôi phục năng lực, dù cho con đường phía trước có gian nan, y cũng có thể liều mạng bảo vệ Kiều Hàm ở phía sau, không để con ma nhỏ này phải chịu bất kỳ tổn thương nào.

Cái gọi là thiên mệnh có lẽ không khó khăn đến thế, đây này, hy vọng đã đến rồi.

Và hy vọng này là do Kiều Hàm mang về.

“Vất vả cho đệ rồi, cảm ơn đệ.” Mặc dù bao nhiêu lời nói cũng không thể diễn tả được tâm trạng của Tiêu Cửu Từ lúc này, nhưng y vẫn không kìm được mà muốn nói lời cảm ơn với con ma nhỏ đã xông vào cuộc đời mình.

Lòng biết ơn vô hạn, dường như cả đời này cũng không thể trả hết.

Mà Kiều Hàm lại vì một tiếng cảm ơn của thần tượng mà suýt nữa bật khóc, rõ ràng cậu biết tất cả tình tiết nhưng lại không làm tốt, để nam chính vẫn bị thiên đạo khống chế, nghe tiếng cảm ơn chân thành của nam chính, Kiều Hàm cảm thấy hổ thẹn không dám nhận.

“Thật sao?” Lục Truy mừng rỡ rồi lại nhìn sang Tần Tu Trọng vừa đi ra.

Tần Tu Trọng gật đầu, liếc nhìn Kiều Hàm đang vui vẻ ra mặt, dường như từ lúc cùng nhau ra ngoài đến khi trở về, đây là lần đầu tiên tên này lộ ra vẻ vui mừng.

Bình thường đối mặt với hắn thì chẳng có sắc mặt tốt đẹp gì, đúng là lật mặt như lật sách, sao nào, vẻ mặt tốt chỉ có Tiêu Cửu Từ mới có tư cách nhìn thấy thôi à?

Đang nghĩ ngợi, hắn liền thấy Kiều Uyển ở cách đó không xa, có chút bất ngờ khi nàng lại đến đây, bèn bước lên chào hỏi.

“Thật hả? Tốt quá rồi!” Lục Truy cười lớn, vui vẻ xoa đầu Bạch Nhung bên cạnh, nói: “Mẹ nó, mấy ngày nay tức chết đi được.”

Bạch Nhung cũng theo bản năng vui mừng cho mọi người, nên cứ để mặc cho Lục Truy xoa đầu mình mà không phản kháng.

Phía sau, Kiều Uyển lại lộ ra vẻ mặt còn khó tin hơn cả Tiêu Cửu Từ.

Đợi Tần Tu Trọng bước tới, Kiều Uyển bỗng hoàn hồn, nhìn hắn, không nhịn được truy hỏi: “Thật sự có thể hồi phục sao?”

Tần Tu Trọng đáp: “Cổ tịch ghi chép như vậy.”

Lúc này trong điện đã cãi nhau ầm ĩ, đa số mọi người không dám chọc vào Quỳnh Bích lúc này, chỉ nhỏ nhẹ hy vọng nàng có thể tha cho họ. Một hai người thì đối đầu gay gắt với Quỳnh Bích tiên tử, mắng chửi thầy trò họ không biết quy củ, làm càn làm bậy, hành vi chẳng khác gì tà tu.

“Ây da, còn dám mắng ta à? Xem ra là ngứa da rồi đây.” Quỳnh Bích nhướng mày nói.

Kiều Hàm biết, những kẻ nhảy nhót vui vẻ kia chắc chắn cũng là những người trước đây đã gây khó dễ cho nam chính.

Vốn dĩ muốn nhanh chóng giúp nam chính đại nhân khôi phục linh căn, nhưng việc đó cần rất nhiều thời gian, cũng cần một nơi an toàn. Kiều Hàm bụng dạ hẹp hòi, không muốn bỏ qua cơ hội dạy dỗ mấy vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ này.

Cậu giơ tay, chắn Tiêu Cửu Từ ra sau lưng, rồi hung dữ liếc Lục Truy đang hóng chuyện một cái, “Bảo vệ sư huynh của ta cho tốt.”

Lục Truy chột dạ, cười trừ hai tiếng, đúng là hắn đã sơ suất mới để Tiêu Cửu Từ bị bắt đi.

Tiêu Cửu Từ ngẩn ra, liền thấy Kiều Hàm bước lên, Bích Huyền trên cổ tay cậu vươn dài ra thành một sợi roi mây đầy gai ngược, trên gai còn có những đốm sáng màu xanh mực, trông rất đáng ngại.

Nhân lúc các trưởng lão bị sư phụ trấn áp, mà sư phụ cũng chưa ra tay, Kiều Hàm liền chớp lấy thời cơ, vung roi mây quất mạnh về phía mấy vị trưởng lão đang phản kháng sư phụ.

Đặc biệt là vị trưởng lão bênh vực nhà họ Giang nhất, được tặng thêm mấy chục roi.

Những người khác đều chết sững.

Thầm nghĩ Kiều Hàm này không muốn ở lại Thanh Vân Tông nữa sao? Một lúc đắc tội với mấy vị trưởng lão, thật sự không sợ chút nào ư?

Độc trên roi mây đương nhiên không lợi hại bằng độc của độc trận, nhiều nhất cũng chỉ giống như trên người Giang Tố Vi, da rách thịt bong, hồi phục chậm, vừa ngứa vừa đau, hành hạ người ta một chút, hơn nữa do chênh lệch tu vi, hiệu quả cũng chỉ ở mức bình thường.

Nhưng chỉ riêng việc bị một thằng nhãi ranh quất roi cũng đủ khiến họ tức đến hộc máu rồi.

Nỗi sỉ nhục đó tuyệt đối còn nghiêm trọng hơn cả vết thương thể xác.

Có người tức giận mắng lớn, “Thằng nhãi ranh, ngươi dám!”

“Đồ đệ của ta, sao lại không dám? Cứ tính hết cho ta.” Quỳnh Bích đứng bên cạnh xem rất thích thú, tính tình nàng vốn tùy tâm sở dục, trước đây đã cảm thấy không hợp với đại đệ tử, bây giờ cách làm của tiểu đệ tử lại hợp ý nàng hơn.

Thế này còn chọc tức người ta hơn cả việc nàng tự ra tay, sớm đã ngứa mắt mấy cái lão già hống hách rồi, hôm nay vừa hay.

Lục Truy đứng bên cạnh còn tiện thể mách lẻo, “Cái người kia… Âu Toản Nhuế kia ngày đầu tiên sư huynh ngươi trở về đã bắt nạt huynh ấy đó!”

Vốn dĩ Kiều Hàm đã lờ người này đi, vừa nghe Lục Truy nói vậy, ánh mắt cậu lập tức trở nên hung tợn nhìn qua.

Mà Âu Toản Nhuế đang đỡ Giang Tố Vi thực ra đã sớm bị hành động của cặp thầy trò này làm cho kinh ngạc đến ngây người.

Bây giờ thấy Kiều Hàm nhìn sang, tính tình vốn hung hăng của cô ta lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi.

Đó chính là kẻ điên đã hủy hoại Giang Kỳ Lạc, hạ độc Giang phu nhân, còn định phế cả Giang Tố Vi đó!

Trong tiếng kêu kinh hãi của Giang Tố Vi, Âu Toản Nhuế đã bị roi mây quấn quanh cổ kéo ra, quăng lên trời, sau mấy roi quất mạnh, cô ta hoàn toàn không có sức phản kháng, chỉ kịp hét thảm rồi ngất đi.

Ngay khi Kiều Hàm cảm thấy nên bổ sung thêm cho Giang Tố Vi một roi nữa, một roi là chưa đủ, thì một giọng nói tang thương truyền đến.

“Dừng tay, đang làm gì vậy?”

Tiếng nói vừa dứt, trong điện lập tức yên tĩnh trở lại, ngay cả Quỳnh Bích cũng thu lại uy áp đối với mọi người.

Cây roi đang giơ cao của Kiều Hàm từ từ thu về, vẻ mặt lạnh nhạt, đã đoán được người đến là ai.

Chỉ thấy Mai trưởng lão kinh ngạc đỡ Giang chưởng môn đi ra, rõ ràng là vừa mới cứu người tỉnh lại, cảm nhận được động tĩnh bên ngoài liền vội ra xem tình hình.

Nhìn thấy tình trạng của vợ con mình, Giang chưởng môn ngây người, lo lắng vội vàng bước tới.

Mặc dù lúc mới tỉnh, Mai trưởng lão đã kể lại một số chuyện, nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, ông vẫn kinh ngạc vô cùng.

Ông biết con trai tẩu hỏa nhập ma hủy mất đan điền, hiện đang nguy kịch, cũng biết có nội gián ma tu, còn biết phu nhân của mình đã từng suýt yêu cầu Cửu Từ hiến kim đan.

Đang định tìm phu nhân đến để quở trách một trận. Dù Kỳ Lạc có thật sự thành phế nhân cũng không thể yêu cầu Cửu Từ lấy kim đan ra được!

Nào ngờ, bây giờ không chỉ Kỳ Lạc bị phế, trong người không còn chút linh lực nào, mà ngay cả phu nhân cũng đang thập tử nhất sinh. Rốt cuộc là có chuyện gì vậy!

Mai trưởng lão cũng không rõ tình hình, nhưng thấy Giang phu nhân sắp không xong rồi, liền vội vàng cứu chữa.

Kết quả vừa dò xét linh lực, ông lập tức kinh hãi quá độ, suýt nữa không thở nổi mà nhìn về phía Kiều Hàm.

“Cái này… không giải độc không được đâu, sẽ chết người đó, ta không chữa được.”

Chưởng môn lập tức lo sốt vó.

Đến Mai trưởng lão còn nói vậy, những người khác càng không có cách nào.

Vị trưởng lão bị quất thê thảm kia vội nói: “Chưởng môn, đều là do thằng nhãi Kiều Hàm kia hạ độc, nó có thể cứu!”

Chưởng môn đỡ Giang phu nhân đang đau đớn, lúc này mụ đang trừng mắt nhìn ông, như thể muốn ông làm chủ cho mụ.

Chưởng môn hoàn toàn không thể hiểu nổi mà nhìn về phía Kiều Hàm.

Ông và Kiều Hàm chỉ có duyên gặp một lần, lúc đó đã cảm thấy đứa trẻ này không dễ gần, nay gặp lại, cảm giác không chỉ là không dễ gần, mà còn có chút tàn nhẫn, hành xử hoàn toàn không giống người trong chính đạo.

Chưởng môn đang định hỏi vì sao cậu lại ra tay độc ác như vậy.

Nhưng đúng lúc này, Tiêu Cửu Từ từ ngoài cửa bước vào, đến trước mặt Kiều Hàm, dường như có ý che chắn.

Đây là tư thế bảo vệ người nhà của Tiêu Cửu Từ, con ngươi của chưởng môn khẽ run lên, “Từ nhi, rốt cuộc là…”

Tiêu Cửu Từ hành lễ với chưởng môn, kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối.

Mặc dù trước đó Kiều Hàm đã dựa vào tình hình trúng độc mà nói ra những việc Giang phu nhân có thể đã làm, nhưng lúc đó mọi người vẫn còn chút nghi ngờ.

Nhưng bây giờ nghe chính người trong cuộc nói như vậy, tất cả đều ngây ngẩn nhìn về phía Giang phu nhân.

Lần này ngay cả mấy vị trưởng lão nghi ngờ nhất, cứng miệng nhất cũng khó mà mở lời.

Bởi vì họ đúng là không cảm nhận được sự tồn tại kim đan của Tiêu Cửu Từ, nó đã bị phong ấn.

Lúc này Lục Truy cũng bước lên nói: “Mấy người bọn ta đều có thể làm chứng, nếu không phải bọn ta đến kịp, e là sớm đã bị moi ra rồi. Hơn nữa tình hình lúc đó, Giang phu nhân đã hạ độc thủ, nếu không có độc trận phản phệ, một chưởng kia đánh xuống, chắc sẽ lấy mạng Cửu Từ luôn, đúng là độc ác thật.”

Bạch Nhung đi theo sau, cố gắng gật đầu phụ họa.

Có thể thấy trên người cả hai ít nhiều đều có vết thương, một số rõ ràng là do cách tấn công của Giang phu nhân.

Nghe tin nam chính suýt bị giết, ánh mắt Kiều Hàm càng lạnh hơn.

Quỳnh Bích cũng hừ lạnh một tiếng, tất cả mọi người đều run lên.

Mà người bị sốc nhất lúc này đương nhiên là chưởng môn.

Chưởng môn không dám tin nhìn người trong lòng. Giang phu nhân vì bị vạch trần mà toàn thân càng run rẩy hơn, mụ không dám đối mặt với phu quân của mình, nhưng nhìn đứa con trai đã ngất đi thành phế nhân, trong lòng vẫn đầy oán hận.

Khóe miệng Giang phu nhân gần như rỉ máu, chỉ muốn hét lên: “Con trai, con trai của chúng ta!”

Tuy ông biết phu nhân của mình tính tình không tốt, nhưng tính cách thẳng thắn, lời ông nói, bà đều nghe theo, vì người thân yêu nhất mà sẵn lòng hiến dâng cả sinh mệnh, trong mắt chưởng môn đó là một tính cách chân thật hiếm có, nên dù tính khí không tốt, có chút tùy hứng, ông cũng có thể chịu đựng được.

Nào ngờ bà còn có một mặt như vậy.

Chỉ vì con trai của mình mà cố chấp đến mức làm ra chuyện độc ác như thế.

Dù cho tương lai của Tiêu Cửu Từ đã định sẵn là trắc trở, nhưng Giang chưởng môn chưa bao giờ nghĩ rằng sự trắc trở này lại do chính người nhà mình mang đến.

Ông vẫn luôn xem Cửu Từ như nửa đứa con, cũng dạy dỗ phu nhân và các con như vậy, hy vọng sau này khi gặp khó khăn, họ có thể với tư cách là người nhà mà giúp đỡ và ủng hộ Tiêu Cửu Từ, nếu không cuộc đời của đứa trẻ này sẽ rất vất vả.

Không ngờ nguy cơ lớn nhất lại đến từ người nhà!

Giang chưởng môn quả thực không còn mặt mũi nào đối diện với Tiêu Cửu Từ.

“Phụ thân, đệ đệ vốn đang chữa trị, lại bị Kiều Hàm làm gián đoạn, bây giờ người đã bị hủy hoại, mẫu thân lại bị hạ độc, người không thể không quan tâm được! Mau cứu mẫu thân, mau cứu bọn con đi.” Giang Tố Vi vừa khóc vừa bò đến bên cạnh Giang chưởng môn kêu gào.

Giang chưởng môn nhắm mắt lại, đau lòng nói: “Đây không phải là do các con tự chuốc lấy hay sao? Tại sao các con lại trở nên như vậy?”

Giang Tố Vi chết lặng, Giang phu nhân càng run rẩy hơn, không ngờ phu quân của mình lại không hề thiên vị người nhà, mụ căm hận nắm chặt lấy cổ áo của Giang chưởng môn.

Có người bên cạnh không nhịn được nói: “Cứu người quan trọng hơn.”

Nhưng Giang chưởng môn lại nhắm mắt không nói, căn bản không mở miệng nổi, trong tình huống này, mọi người cũng không thể thật sự khoanh tay đứng nhìn, chỉ có thể nhìn về phía Kiều Hàm, nhưng bây giờ ai nhìn thấy Kiều Hàm mà không sợ chứ, thế là lại chuyển hướng sang Tiêu Cửu Từ.

“Cửu Từ, tuy Giang phu nhân có lỗi, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn bà ấy chết được, sau này nhất định sẽ nghiêm trị, ngươi giúp nói một tiếng, để…”

Kết quả lại bị Kiều Hàm lạnh lùng cắt ngang: “Cầu xin sư huynh của ta vô dụng, chuyện này, ta không nghe lời sư huynh, cũng sẽ không nghe lời ai khác. Tự làm bậy không thể sống. Dám ra tay giết sư huynh của ta thì phải chuẩn bị sẵn sàng bị giết ngược lại, ta không quan tâm là ai!”

Cậu tuyệt đối không để lại hậu họa!

“Ngươi!” Giang Tố Vi kinh hãi, nhưng chỉ có thể liều mạng níu lấy tay áo của cha mình.

Có người cầu xin đến chỗ Quỳnh Bích, cho rằng sự việc không nên đi quá xa, có thể tha thứ thì nên tha thứ.

Quỳnh Bích trực tiếp đá quả bóng đi, “Ngươi điếc à? Không nghe tiểu đệ tử của ta nói sẽ không nghe lời ai khác sao? Có bản lĩnh thì đi mà cầu xin nó.”

Mọi người nghẹn lời, với cái thái độ muốn diệt cả nhà họ Giang của Kiều Hàm, ai mà dám cầu xin chứ.

Nói đi nói lại thì chuyện này cũng là nhân quả tuần hoàn, không ai có thể đứng ra chỉ trích một cách chính nghĩa được, nhưng…

“Dù sao cũng là đồng môn, không thể…”

Quỳnh Bích cười khẩy một tiếng: “Sắp không phải rồi.”

“Cái gì?!” Mọi người kinh ngạc.

Kiều Hàm cũng lập tức vui mừng nhìn sư phụ nhà mình, cậu còn chưa kịp mở lời, không ngờ đã bị sư phụ nói trước.

Chỉ thấy Quỳnh Bích nói với chưởng môn đang sững sờ: “Chỉ riêng những việc Giang phu nhân đã làm với đại đệ tử của ta, không phải chỉ gánh hậu quả là xong đâu. Chuyện đã đến nước này, ta xin tuyên bố tại đây, ta, Quỳnh Bích, cùng hai đệ tử chính thức rời khỏi Thanh Vân Tông, từ nay không còn bất kỳ liên quan nào nữa.”

Mọi người kinh hãi, liên tục phản đối.

Thế này không được, một thiên tài đã bị phế, nếu Quỳnh Bích lại rời đi, vậy Thanh Vân Tông của họ không chỉ đơn giản là xuống cấp đâu.

Dù cho Quỳnh Bích này thần bí khó lường, không có trách nhiệm, nhưng chỉ cần cái danh của nàng còn đó, người khác cũng không dám dễ dàng chọc vào Thanh Vân Tông, dù sao cũng là một trong ba chiến lực hàng đầu của giới tu chân, sao có thể để đi được.

“Có gì từ từ nói, nếu ngươi chưa hả giận, chúng ta có thể thương lượng lại.”

“Đúng đúng, hay là ngươi đánh chúng ta một trận nữa đi?”

“Ây da, Thanh Vân Tông cũng có tâm huyết của đại đệ tử nhà ngươi mà, ngươi cũng không hỏi xem đại đệ tử của ngươi có nỡ đi không.”

Họ cho rằng với lòng trung thành của Tiêu Cửu Từ, y chắc chắn sẽ không đi.

Nào ngờ từ sau khi giao lại quyền lực, Tiêu Cửu Từ đã có ý định vân du, lúc quỳ bái chưởng môn, trong lòng đã nảy sinh ý định đưa Kiều Hàm rời khỏi Thanh Vân Tông.

Nơi này không thân thiện với Kiều Hàm, y lại không bảo vệ được cậu, vậy thì không ở nữa.

Cho nên khi Quỳnh Bích nhướng mày nhìn Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm cũng tha thiết nhìn y, Tiêu Cửu Từ không chút do dự nói: “Ta vốn cũng định rời đi rồi.”

Đến người duy nhất trọng tình nghĩa, trọng quy củ cũng đã nói vậy, hai người không quy củ kia càng không thể khuyên được.

Bây giờ ngay cả những người xem náo nhiệt như Lục Truy cũng ngây người.

Có người gọi chưởng môn, bảo ông làm chủ.

Chưởng môn nhìn Tiêu Cửu Từ, chỉ thấy ánh mắt y kiên định, gương mặt yếu ớt lại ánh lên hào quang, hoàn toàn khác với dáng vẻ đêm đó.

Thực ra chưởng môn chắc chắn không muốn Tiêu Cửu Từ rời đi, trước đây còn muốn y kế vị chức chưởng môn, chính là hy vọng Tiêu Cửu Từ có thể nhân cơ hội này tạo dựng thêm mối liên kết với Thanh Vân Tông, như vậy dù có bị phế, ít nhất cũng có Thanh Vân Tông chống lưng, có thể trở thành chỗ dựa cho y.

Nhưng bây giờ…

Ông không còn mặt mũi nào để yêu cầu người ta ở lại.

“Được, ta đồng ý.”

Đứa trẻ này cuối cùng vẫn chọn con đường khó khăn nhất.

Mọi người xôn xao không ngớt.

Quỳnh Bích lại vui vẻ, nói thẳng: “Còn phải bồi thường nữa, đỉnh Vô Định Phong thuộc về ta.”

Những người khác hoàn toàn không hiểu ý của Quỳnh Bích, chỉ nghĩ rằng nàng muốn lấy đi tài nguyên trên Vô Định Phong, bây giờ ai còn để ý đến những thứ đó chứ.

Chưởng môn lại đột nhiên nhìn Quỳnh Bích, lo lắng nói: “Quỳnh Bích, lần này, tại sao ngươi lại trở về? Ngươi không nên… sau này ngươi không phải là muốn đưa chúng nó cùng đi ngao du chứ.”

Lời này nói ra thật kỳ quặc, khiến Tiêu Cửu Từ khẽ sững sờ, ánh mắt lập tức tối sầm lại.

Kiều Hàm đột nhiên ngộ ra, những thế lực khác không nói, nhưng với chiến lực như Quỳnh Bích… thiên đạo không thể nào để nàng bảo vệ Tiêu Cửu Từ được.

Cho nên trong nguyên tác, Quỳnh Bích vừa xuất hiện cứu Tiêu Cửu Từ xong liền lập tức biến mất.

Có lẽ nàng vốn không nên chết, chỉ vì nàng đã đi ngược lại ý trời.

Ánh mắt Kiều Hàm lóe lên, nghiến răng, trong lòng oán hận cái thiên đạo chết tiệt.

Quỳnh Bích lại tỏ vẻ thản nhiên nói: “Ồ, nghe nói Đại Hội Tiên Môn náo nhiệt, nghe đồn tiểu đệ tử của ta, một y tu song linh căn đã tạo ra rất nhiều kỳ tích, ta tò mò nên về xem thử.”

Nói đến đây, Quỳnh Bích khẽ nheo mắt cười: “Tiện thể nghĩ bụng về thắp cho ngươi nén nhang.”

Lời này lập tức khiến mọi người kinh hãi.

Chưởng môn lại ngẩn ra một lúc.

Quỳnh Bích cười nói: “Chẳng phải chính ngươi nói sao? Ngươi sẽ ngã xuống trong khoảng thời gian này.”

“Ngươi nói mệnh của ngươi không thể thay đổi, nhưng ta thấy ngươi vẫn còn sống sờ sờ đây mà?” Giọng của Quỳnh Bích dường như mang theo một chút chế nhạo, “Xem ra còn có thể sống rất lâu nữa, hóa ra có một số chuyện cũng không thể nói chắc được a!”

Lời này vừa thốt ra, chưởng môn sững sờ.

Gần như ngay lập tức, sắc mặt chưởng môn tái nhợt, ông mới phản ứng lại rằng trước đây mình cứ ngỡ sẽ không tỉnh lại nữa, không ngờ bây giờ vẫn còn sống!

Mệnh của ông đã thay đổi?!

Mà Kiều Hàm trong lòng hừ lạnh, phải, thiên mệnh có thể trái, cậu vẫn luôn tin tưởng điều này. Dù cho mệnh của nhân vật chính là khó thay đổi nhất, cậu cũng phải thử, tuyệt đối không nhận mệnh.

Lúc này, người chấn động tương tự còn có một người nữa, đó là Kiều Uyển.

Kiều Uyển không biết lời của Quỳnh Bích tiên tử có thâm ý gì không, nhưng nàng nghe lại cảm thấy vô cùng sốc.

Suýt nữa đứng không vững.

Bởi vì Kiều Uyển nhớ rằng, thực ra chưởng môn chết vào lúc này.

Lần này, không chỉ kim đan của Tiêu Cửu Từ vẫn còn, linh căn cũng có hy vọng hồi phục, còn có Giang chưởng môn… nàng không thể không thừa nhận, rất nhiều chuyện đã thay đổi.

Nhưng lại không dám chắc chắn.

Bởi vì… bởi vì có lẽ những chuyện này không quan trọng, số phận cuối cùng vẫn sẽ đi theo hướng nó phải đi, chỉ là đổi một con đường khác mà thôi.

Người có cùng suy nghĩ này còn có Giang chưởng môn.

Ông giãy giụa một hồi, rồi cho rằng mình chỉ là một nhân vật nhỏ không quan trọng, khác với Quỳnh Bích.

Năm đó Quỳnh Bích tuy thích chạy lung tung, nhưng sau khi có đệ tử cũng không đến mức vô trách nhiệm biến mất mấy năm trời, là bởi vì sau khi nhận đệ tử, tu vi của nàng ngưng trệ không tiến, thậm chí còn có dấu hiệu cảnh giới sụp đổ, lúc đó chưởng môn dường như đã hiểu ra điều gì đó, liền để Quỳnh Bích ra ngoài, không ngờ vừa ra ngoài, Quỳnh Bích liền khỏe lại.

Đó chính là ý trời.

Khác với những con đường nhỏ mà ông âm thầm lót sẵn cho Tiêu Cửu Từ, Quỳnh Bích có thể xoay chuyển càn khôn, thiên đạo tự nhiên không cho phép.

Ông có chút lo lắng cho cái tính tùy tiện của Quỳnh Bích.

Nhưng bây giờ ông lại không có lập trường để khuyên can nữa.

“Ngươi… tự mình cẩn thận.” Chưởng môn nói xong, liền mệt mỏi nhắm mắt lại, dường như đã từ bỏ việc khuyên nhủ.

Quỳnh Bích cũng lười nói thêm, quay người định đưa các đồ đệ đi.

“Đừng đi, Kiều Hàm, ngươi không được đi, ngươi phải cứu mẫu thân của ta. Phụ thân, lẽ nào người thật sự trơ mắt nhìn mẫu thân chết sao? Đại sư huynh, đại sư huynh, mẫu thân cũng từng thương yêu huynh, dù có sai, huynh cũng không thể nhẫn tâm như vậy được, nể mặt ta đi, đại sư huynh… coi như chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, đệ đệ đã ra nông nỗi này, ta không thể mất thêm mẫu thân nữa!” Giang Tố Vi khóc đến đáng thương, vô cùng thê thảm.

Khiến những người xung quanh cũng không nỡ nhìn.

Kiều Hàm vốn không định đánh Giang Tố Vi nữa, nhưng nhìn dáng vẻ mắt đỏ hoe của cô ta, lại còn cầu cứu Tiêu Cửu Từ, nhớ lại một số trò hề của cô ta trong nguyên tác, không nhịn được mở miệng nói: “Ta có thể cứu mẫu thân của ngươi.”

Nước mắt của Giang Tố Vi lập tức ngừng lại, vui mừng nhìn cậu.

“Trừ khi, ngươi tự phế linh căn.” Kiều Hàm cười nói: “Nói trước cho rõ, trên đời này không có cách thứ ba để tái tạo linh căn đâu.”

Một câu nói trực tiếp khiến Giang Tố Vi chết lặng.

Không phải thích lấy đạo đức ra ép buộc lắm sao? Kiều Hàm muốn xem thử, cô ta có nỡ biến thành phế nhân để cứu mẫu thân của mình không.

“Sao ngươi có thể bắt nạt người khác như vậy, sao ngươi có thể độc ác đến thế, huhuhu…” Giang Tố Vi lại khóc rống lên.

Kiều Hàm cười lạnh một tiếng, kéo Tiêu Cửu Từ đi ra ngoài. Phía sau dường như có người đang khuyên Giang Tố Vi.

“Đừng đi, đừng đi…” Nhưng Giang Tố Vi ngoài việc kêu cậu đừng đi ra thì không có một câu trả lời nào khác.

Đúng là mỉa mai.

Có người đi theo họ ra ngoài, dường như vẫn muốn khuyên can Quỳnh Bích.

Nhưng Quỳnh Bích lại trực tiếp đòi Kiều Hàm một thanh linh kiếm, đứng trên Thanh Vân Phong nhìn về phía Vô Định Phong, rồi vung một cái.

Chỉ nghe một tiếng “ầm”, từ xa truyền đến tiếng núi lở đất rung trời.

Mọi người trơ mắt nhìn kiếm quang cắt ngang toàn bộ đỉnh núi Vô Định Phong, vô số tiên hạc bị kinh động bay đi, các đệ tử xung quanh ngự kiếm bay ra xem xét tình hình.

Chẳng đợi mọi người phản ứng, Quỳnh Bích vung tay một cái, đỉnh Vô Định Phong trực tiếp bay lên không, như một hòn đảo bay khổng lồ, nhanh chóng bay về phía xa.

Đừng nói là người khác, ngay cả Kiều Hàm cũng chết sững, chỉ có Tiêu Cửu Từ là không chút bất ngờ.

Mà Tần Tu Trọng và Lục Truy lại run rẩy toàn thân, đây chính là thực lực của người sắp độ kiếp sao?

Mọi người nuốt nước bọt một cái, liền thấy Quỳnh Bích một tay xách một người, trực tiếp xách hai đệ tử bay về phía đỉnh Vô Định Phong.

Là người ngoài, mấy người kia tự nhiên cũng vội vàng đi theo, lên đảo bay.

Lúc này trong điện cuối cùng cũng truyền đến tiếng khóc tuyệt vọng của Giang Tố Vi.

Mà chưởng môn thì như tro tàn, nhìn Giang phu nhân dần dần mất đi sinh khí.

Dù là chết, mắt mụ vẫn nhìn chằm chằm vào con trai mình.

Mà con trai mụ vẫn đang hôn mê.

“Thật sự không có cách nào sao?” Có người hỏi Mai trưởng lão, “Độc của một Kim Đan kỳ hạ có lợi hại đến vậy không?”

Mai trưởng lão thở dài một tiếng nói: “Vốn dĩ tự nhiên là không, nhưng đó là độc được luyện từ tinh huyết của Kiều Hàm, hơn nữa còn được nuôi dưỡng trong trận pháp trị liệu hơn mười ngày, tự nhiên có thực lực g**t ch*t Nguyên Anh kỳ.”

Trận pháp trị liệu của Tiên Minh tập hợp linh lực hệ Mộc mạnh nhất, Kiều Hàm chắc đã tính toán dùng cách này để tăng độc tính.

Cuối cùng Giang phu nhân chết trong đau đớn, Giang Kỳ Lạc sau khi tỉnh lại biết được mình cả đời này không thể tu luyện cùng với tin tức mẫu thân qua đời, dường như già đi trong một đêm, cả người không còn mở miệng nói chuyện nữa.

Những chuyện hoang đường mấy ngày nay ở Thanh Vân Tông cũng không cánh mà bay, truyền khắp giới tu chân.

Giang chưởng môn sau khi xử lý xong chuyện ma tu, liền trực tiếp đưa con trai con gái thoái vị, ở ẩn sám hối, giao lại vị trí chưởng môn Thanh Vân Tông.

Mà vị trưởng lão nhận được vị trí chưởng môn cũng đau đầu, dần dần có một số người rời khỏi Thanh Vân Tông, đến Bất Niệm Cung hoặc Vạn Nhận Tông, Ngọc Hư Tông.

Gần như không đến một tháng, thực lực tổng hợp của Thanh Vân Tông tụt dốc không phanh, đã không dám tự xưng là một trong ba tiên môn hàng đầu nữa.

Ai dám nghĩ, lúc Đại Hội Tiên Môn, họ vẫn là tiên môn chói lọi nhất, nay lại sa sút đến mức này.

Lúc này, trên trời vẫn còn một đỉnh núi đang bay.

Vì có kết giới nên bên trên khá là yên bình.

Những người khác cũng không rời đi ngay, mọi người đều đang chờ đợi hiệu quả của Vạn Tiên Huyền Hoa.

Nhưng sau khi ăn hoa, Tiêu Cửu Từ vẫn luôn hôn mê, ngay cả Kiều Hàm cũng không thể thăm dò tình hình cơ thể y, chỉ có thể chờ đợi.

Mỗi ngày chỉ có thể thở dài thườn thượt mà cho cây Hồn Nguyên ăn, hy vọng nuôi nó mập một chút.

May mà trong thời gian Đại Hội Tiên Môn đã thu thập được rất nhiều tài nguyên.

Nhìn khả năng nuốt chửng của cây Hồn Nguyên, mọi người đều tỏ ra rất kinh ngạc.

Nhìn bao nhiêu tiền của cứ thế bị cây Hồn Nguyên lãng phí, Quỳnh Bích tỏ ra vô cùng hối hận vì đã mang thứ này về.

“Hồn Nguyên Quả có thể bán được rất nhiều tiền đúng không.” Quỳnh Bích đầu óc nhanh nhạy, bắt đầu dùng ánh mắt tham tiền đánh giá cây Hồn Nguyên, thậm chí còn đưa tay ra.

Dọa cây Hồn Nguyên run lên cầm cập.

Kiều Hàm đập tay sư phụ ra nói: “Đợi khi nào sư huynh cần, mới để nó kết ra quả tương ứng. Không phải để cho người bán lấy tiền đâu!”

“Chậc!” Quỳnh Bích không vui nói: “Đồ đệ bất hiếu!”

“Sau này sẽ hiếu thuận với người, người nói cho con biết trước đi, cây Hồn Nguyên này có phải là được cấy từ Hồng Thành về không?” Kiều Hàm hỏi ra nghi vấn trong lòng.

Quỳnh Bích ngẩn ra một lúc, dường như hồi tưởng rất lâu, rồi nói: “Hình như là vậy, không nhớ nữa.”

Kiều Hàm vạch đen đầy đầu.

Ở hậu viện xa xa, Kiều Uyển đẩy cửa bước ra, tâm trạng nàng đã bình tĩnh hơn nhiều, vốn không định ở lại, nhưng Tần Tu Trọng muốn ở lại, nàng cũng chỉ có thể ở lại theo, may mà Kiều Hàm không đuổi nàng, cũng đối xử như khách.

Có lẽ là do Lục Truy đã nhắc đến việc lúc trước nàng cũng có giúp một tay.

Dù chính nàng cũng không biết sự giúp đỡ đó là gì, nhưng Kiều Hàm lại công nhận, còn trịnh trọng cảm ơn nàng.

Kiều Uyển bây giờ đã không thể so sánh ký ức kiếp trước với Kiều Hàm hiện tại được nữa.

Kiều Uyển đi dọc theo con đường nhỏ ra ngoài, thấy Lục Truy lại đang trêu chọc Bạch Nhung, đùa giỡn rất hăng, nàng biết Bạch Nhung, một con thỏ yêu, sau này đã chết, Lục Truy rất đau lòng.

Lục Truy thấy nàng bế quan ra, liền chào một tiếng, chỉ về phía đài đá xa xa, Tần Tu Trọng đang ngồi đả tọa ở đó.

Nhưng vị trí ngồi của Tần Tu Trọng có chút kỳ lạ, hắn không ngồi ở nơi cao nhất, vì ở đó có một bụi hoa trong suốt như pha lê.

Lúc đó hắn muốn tìm nơi cao để đả tọa, cảm nhận linh khí hệ Lôi trên trời thì bị Kiều Hàm ngăn lại.

Lúc đó mới biết, bụi hoa kia là do Kiều Hàm trồng cho Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm không cho phép ai chạm vào.

Lúc đó Tần Tu Trọng rất không vui, nhưng cũng chỉ có thể nghe theo, dù sao cũng là địa bàn của người ta.

Kiều Uyển đang định đi tìm Tần Tu Trọng.

Đột nhiên một luồng linh quang kèm theo chút hơi lạnh từ một căn phòng tỏa ra.

Tất cả mọi người đột ngột dừng lại, rồi lao về phía căn phòng đó.

Mà người lao đến đầu tiên tự nhiên là Kiều Hàm.

Kiều Hàm mặt đầy lo lắng, đẩy cửa xông vào, “Sư huynh!”

Chỉ thấy Tiêu Cửu Từ đã tỉnh.

Trong trận pháp phụ trợ, Tiêu Cửu Từ ngồi xếp bằng, mi mắt cụp xuống, không hề ngẩng lên vì động tĩnh bên ngoài.

“Sư huynh?” Kiều Hàm lập tức bất an lên tiếng, hình như có chỗ nào đó không đúng.

Tại sao linh lực lại yếu ớt như vậy?

Dường như ngừng lại một lúc, Tiêu Cửu Từ mới từ từ ngẩng đầu, nhếch mép cười nói: “Ta cảm nhận được linh lực rồi, nhờ có Vạn Tiên Huyền Hoa.”

Kiều Hàm cuối cùng cũng biến sắc, xông lên đưa tay sờ về phía đan điền của Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ theo bản năng lùi lại một chút, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại, mặc cho Kiều Hàm thăm dò, còn ánh mắt y lại nhìn sâu vào gò má của cậu.

Y còn nhớ, lúc sư phụ đưa họ đáp xuống, Kiều Hàm đã nóng lòng muốn chữa trị cho y, khi ấy gương mặt cậu tràn đầy nụ cười và sự phấn khích, còn bản thân y cũng… cũng tràn trề mong đợi.

Vậy mà bây giờ…

“Sao lại thế này!” Kiều Hàm đột nhiên hét lớn, rồi quay phắt lại nhìn Tần Tu Trọng đang đứng ở cửa.

Tần Tu Trọng và những người khác đều đang đợi ở cửa, thực ra họ cũng cảm thấy có gì đó không ổn một cách khó tả.

Đã có linh khí hệ Băng rồi, nhưng… nhưng lại rất yếu, rất yếu.

Phải hình dung thế nào nhỉ, cứ như một người có linh căn bị rạn nứt, tuy là Băng linh căn nhưng lại không thể xuất ra được bao nhiêu linh lực.

Tần Tu Trọng thấy Kiều Hàm nhìn mình, ngẩn người nói: “Ta không biết, Vạn Tiên Huyền Hoa có thể tái tạo linh căn, là thật mà.”

Kiều Hàm lo lắng đến biến sắc, đúng vậy, là thật, trong nguyên tác Tần Tu Trọng chẳng phải đã trở lại như vậy sao?

Dựa vào cái gì… dựa vào cái gì mà đến lượt nam chính thì lại không được? Bắt nạt người, quá bắt nạt người mà!

Sắc mặt Kiều Hàm ngày càng tệ, Tiêu Cửu Từ vỗ vỗ đầu cậu nói: “Không cần phải như vậy, Kiều Hàm, đã… rất tốt rồi.”

Sao có thể tốt được.

Băng linh căn vốn hùng hậu sáng rực, vậy mà giờ đây…

Cứ như một sợi dây thừng được bện từ ngàn vạn sợi dây nhỏ đã bị đứt, vốn dĩ phải được chữa lành hoàn toàn mới đúng, nhưng bây giờ chỉ có một phần nhỏ trong đó được nối lại, những phần khác vẫn đứt lìa. Tình trạng này không thể dựa vào tu luyện hay đan dược để nâng cao được, trừ khi có thêm vài đóa Vạn Tiên Huyền Hoa nữa để nối nốt phần còn lại, mới có thể khôi phục như cũ.

Nhưng trên đời này làm gì còn nữa!

Và bởi vì linh căn này bây giờ chỉ có thể truyền đi một luồng linh lực hệ Băng yếu ớt, tựa như thực lực của Luyện Khí kỳ, cho nên căn bản không thể tự mình phá vỡ phong ấn trên kim đan.

Mà phong ấn đó chỉ có thể dựa vào chính mình phá vỡ mới không làm tổn thương đến kim đan.

Tại sao lại như vậy?

Đầu óc Kiều Hàm ong ong, ngây ngốc nhìn Tiêu Cửu Từ với vẻ mặt dịu dàng trước mắt, rõ ràng người trải qua thăng trầm tột bậc là y, thế mà y vẫn đang an ủi mình.

“Sư huynh, xin lỗi huynh…” Kiều Hàm cuối cùng cũng không kìm được mà đỏ hoe mắt.

Lòng Tiêu Cửu Từ nhói đau, không thể nhịn được nữa, y kéo người vào lòng ôm chặt, “Đệ làm rất tốt rồi, đệ đã giúp một việc rất lớn, nếu không bây giờ ta đã là phế nhân, hiện tại ta vẫn còn linh lực, đã tốt hơn rất nhiều người rồi. Sư đệ của ta thật sự rất giỏi, đệ đã cứu ta.”

“Xin lỗi…” Kiều Hàm vẫn không nhịn được mà xin lỗi, vùi mặt vào ngực Tiêu Cửu Từ, hai vai run lên bần bật.

Cậu cảm thấy mình đã cho Tiêu Cửu Từ hy vọng, rồi lại tự tay đập vỡ nó, tình cảnh này thật sự quá tàn nhẫn.

Tiêu Cửu Từ cảm nhận được một mảng ẩm ướt trước ngực, trong lòng càng đau hơn, nhưng chỉ có thể ôm người trong lòng chặt hơn nữa.

Ngoài cửa, Lục Truy hít một hơi thật sâu, đẩy mọi người rời đi.

Đến sân viện, Tần Tu Trọng tức giận đến mức triệu hồi vô số tia sét lóe lên bên ngoài kết giới, dù sao đây cũng là thứ hắn vất vả tìm về, nào ngờ…

Hắn tự trách không thôi, Kiều Uyển đứng bên cạnh an ủi cảm xúc của hắn, nhưng nội tâm lại lạnh như băng.

Tuy khác với kiếp trước, nhưng cuối cùng vẫn là một kết cục tương tự, chỉ là bớt đi một vài tổn thương mà thôi, sau này e rằng vẫn sẽ bị buộc phải đi trên con đường yêu tu.

Bạch Nhung mắt đỏ hoe, đứng bên cạnh Lục Truy đang thất thần.

Chỉ có Quỳnh Bích nằm trên cây Hồn Nguyên từ từ mở mắt, không chút biểu cảm mà thở dài một hơi.

Trong nhà, Tiêu Cửu Từ ôm chặt Kiều Hàm, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, nhưng nội tâm lại đang run rẩy.

Trong lúc chữa trị linh căn, y đã có chút cảm ngộ, cũng càng hiểu rõ hơn thứ đang đè nặng trên người mình là gì.

Con ngươi y dần dần ảm đạm xuống, không nhịn được cúi đầu hôn lên mái tóc của Kiều Hàm.

Y không thể kéo Kiều Hàm xuống vũng bùn để cùng mình trải qua gian khổ, không thể để con ma nhỏ này lại vì mình mà đau lòng như vậy nữa.

Nhưng y không nỡ, y thật sự… không nỡ.

Cuối cùng, dù có không nỡ đến đâu cũng nên làm việc đúng đắn.

Trong đôi mắt u ám của Tiêu Cửu Từ dần lóe lên những tia sáng kiên định.

Mà Kiều Hàm sau khi cảm xúc ổn định lại một chút, liền lập tức hỏi hệ thống, cậu vẫn không từ bỏ, vẫn không cam lòng.

Hệ thống dường như cảm nhận được sự sụp đổ của Kiều Hàm, [Đã sớm nhắc nhở ký chủ, một số tuyến truyện chính không thể thay đổi, ý thức thế giới sẽ tìm mọi cách để ngăn cản, nhưng tình hình hiện tại đã ngoài dự kiến rồi, khôi phục được một phần linh lực, đối với nam chính mà nói, tiếp theo sẽ bớt khổ hơn rất nhiều, ký chủ cũng nên thỏa mãn rồi.]

Phải nói rằng, hệ thống cũng đổ mồ hôi lạnh thay cho ký chủ, cứ làm bậy như vậy, thật sợ vì can thiệp vào tuyến truyện chính mà bị ý thức thế giới phát hiện, trực tiếp xóa sổ ký chủ.

Kiều Hàm: “Ta không thỏa mãn! Nói cho ta biết có cách nào khác không.”

Hệ thống: [Ký chủ nên biết, bản thân nam chính có một phong ấn rất mạnh, phong ấn huyết mạch bán yêu của y, chỉ khi con đường tu đạo của nam chính bị hủy hoàn toàn, phong ấn mới lỏng ra, khôi phục huyết mạch. Hiện tại y vẫn còn linh lực bên người, việc khôi phục huyết mạch ngược lại càng khó hơn.]

Kiều Hàm đương nhiên biết.

[Khôi phục huyết mạch bán yêu, trở thành yêu tu, nam chính sẽ trở nên mạnh hơn, tại sao ký chủ lại muốn ngăn cản.]

Kiều Hàm nghiến răng, đúng, cậu chính là không muốn Tiêu Cửu Từ khôi phục huyết mạch.

Trở thành yêu tu, lại có nền tảng của đạo tu, tập hợp sức mạnh của hai giới mới có thể tiếp nhận được thần lực thượng cổ.

Chính cái thần lực chết tiệt này đã khiến người khác đương nhiên mà lấy đạo đức ép buộc y, cho rằng chỉ có y mới có năng lực làm được, cũng nên do y làm.

Nhưng Kiều Hàm nghĩ thế nào cũng thấy, mọi người cùng nhau nỗ lực, chẳng kém gì thần lực cả. Rõ ràng chưa thử làm gì cả, chỉ vì Tiêu Cửu Từ phù hợp điều kiện kế thừa thần lực mà bắt y phải đau đớn tiếp nhận, sau đó giới tu chân và yêu giới còn trong lòng khinh bỉ thể chất bán yêu.

Thế giới này là của chung, hoặc là cùng nhau hủy diệt, hoặc là cùng nhau cứu vớt, cậu ích kỷ, không muốn người mình yêu nhất đi hy sinh thì không được sao?

Cho nên mới muốn b*p ch*t tất cả từ trong trứng nước.

Hệ thống dường như cảm nhận được câu trả lời cố chấp của Kiều Hàm, chỉ có thể nói: [Hệ thống không có cách nào, hệ thống đã offline.]

Thực ra Kiều Hàm cũng biết, hệ thống không thể trực tiếp chống lại ý thức thế giới để cho cậu ý kiến.

Bây giờ hỏi như vậy, cũng coi như là hết hy vọng, để bản thân nhanh chóng chấp nhận sự thật, rồi nghĩ cách khác.

Làm người không thể lãng phí thời gian vào những chuyện đã định, dù không cam lòng cũng phải tiến về phía trước, nếu nhất định phải khôi phục huyết mạch, vậy phải làm thế nào mới có thể…

Kiều Hàm từ lúc sụp đổ ban đầu, đến dần dần chấp nhận sự thật, rồi tích cực suy nghĩ vấn đề, yên lặng vùi mình trong vòng tay Tiêu Cửu Từ mà nghĩ đông nghĩ tây. Xa cách Tiêu Cửu Từ quá lâu, hơi thở quen thuộc khiến cậu an lòng, cũng không có tâm tư thừa thãi để nghĩ tại sao cứ ôm nhau mãi.

Cái ôm này dường như kéo dài rất lâu, rất lâu, trời cũng đã tối.

Cuối cùng Tiêu Cửu Từ cũng cử động.

Mà trong đầu Kiều Hàm đột nhiên vang lên một tiếng “ting”.

Kiều Hàm lập tức giật mình, cậu còn tưởng hệ thống đã offline rồi chứ.

Khoan đã? Lẽ nào có nhiệm vụ?

Kiều Hàm lập tức có dự cảm không lành.

[Phát hành nhiệm vụ nhân vật: Vai phản diện Kiều Hàm bỏ đá xuống giếng, nhân lúc nam chính gặp nạn, yêu cầu giải trừ hôn khế, cắt đứt quan hệ hôn ước với nam chính. Đếm ngược một giờ, nếu không hành động, hệ thống sẽ tiếp quản cơ thể, cưỡng chế thi hành.]

Kiều Hàm: !!!!

Điên rồi!

Tại sao lại giao cho mình cái nhiệm vụ này vào lúc này chứ!

Không được không được, tuyệt đối không được!

Tuy cậu vốn đã định chính thức giải trừ hôn ước với nam chính, nhưng thời điểm bây giờ, thế nào cũng không được.

Kiều Hàm không nói rõ được lý do, chỉ cảm thấy làm vậy bây giờ quá mức mất nhân tính, dù cho cậu đủ thời gian, đợi mọi chuyện ổn định rồi hẵng nói, bây giờ vừa mới biết linh căn nam chính không thể hồi phục hoàn toàn đã đòi giải trừ hôn khế, có cần phải bỏ đá xuống giếng như vậy không chứ. Mặc dù nam chính chưa chắc đã nghĩ vậy, nhưng cậu luôn cảm thấy ý là như thế. Dù sao trước đây nam chính nói giải trừ sớm, cậu còn lần lữa thoái thác, bây giờ sảng khoái như vậy là sao!

Hơn nữa nam chính bây giờ đang rất cần được bảo vệ, chính là lúc hôn khế của họ phát huy tác dụng. Định vị, cảm ứng nguy hiểm, truyền tống linh lực từ xa, mỗi cái đều là kỹ năng phụ trợ tốt nhất hiện nay.

Nhưng, dù Kiều Hàm có gào thét thế nào cũng vô dụng, nhiệm vụ của hệ thống một khi đã ban hành, trừ phi bỏ qua, hoặc bị nam chính can thiệp thất bại, nếu không sẽ chỉ có thể tiếp tục thực hiện, bất kể là tự nguyện hay bị khống chế.

Kiều Hàm không muốn làm, cậu phải làm sao đây? Bàn bạc với nam chính, nói là mình bị ma giới khống chế, để y ngăn cản mình?

Hình như cũng chỉ có thể như vậy?

Kiều Hàm đột nhiên mở mắt, đang định lên tiếng.

Bỗng nhiên liền đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Tiêu Cửu Từ.

Chẳng đợi cậu mở lời.

Tiêu Cửu Từ đột nhiên nói: “Kiều Hàm, chúng ta giải trừ hôn khế đi.”

Kiều Hàm: ???!!!!

Cánh cửa lớn mở ra.

Mọi người đều nhìn về phía hai người.

Chỉ thấy Tiêu Cửu Từ dắt Kiều Hàm đang rõ ràng ngây người đi ra.

Nhìn thần thái của Tiêu Cửu Từ, dường như chuyện linh căn không đả kích y quá nhiều.

Có người muốn tiến tới nói chuyện, lại thấy Tiêu Cửu Từ không dừng bước, đi thẳng về phía cây Hồn Nguyên, hay nói đúng hơn là về phía sư phụ của họ.

Đợi Tiêu Cửu Từ dắt Kiều Hàm dừng lại, tất cả mọi người đều nhìn sang.

Chỉ thấy Tiêu Cửu Từ ngẩng đầu, mở lời: “Sư phụ, xin người giúp một tay.”

“Chuyện gì?” Quỳnh Bích uể oải nói.

“Xin sư phụ giúp chúng con giải trừ hôn khế, cũng xin sư phụ làm chứng, kể từ hôm nay, hôn ước của con và sư đệ chính thức được giải trừ!”

Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều im phăng phắc.

Quỳnh Bích chớp chớp mắt, suýt nữa thì ngã khỏi cây.

“Không phải chứ? Hai người đang làm gì vậy?” Lục Truy kinh ngạc nói.

Tần Tu Trọng nhíu mày, nghiến răng, nhìn về phía Kiều Hàm.

Kiều Uyển cụp mắt xuống, thở ra một hơi, cuối cùng vẫn giống như kiếp trước. Quả nhiên Tiêu Cửu Từ sao có thể thật sự ở bên Kiều Hàm được.

“Hả? Thật sao?” Quỳnh Bích ngạc nhiên nói, rồi nhìn sang Kiều Hàm đang ngây người, “Kiều Hàm, ngươi cũng nghĩ vậy à?”

Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn Kiều Hàm, “Kiều Hàm, chúng ta không phải đã hẹn rồi sao, đợi đệ lên Kim Đan thì sẽ giải trừ hôn ước. Bây giờ thời cơ vừa đẹp.”

Kiều Hàm bừng tỉnh, rút tay mình ra, liều mạng lắc đầu với Tiêu Cửu Từ. Cậu còn chưa nghĩ ra cách nào để lách luật không làm nhiệm vụ mà! Sao lại…

Vẻ mặt kháng cự đó, lập tức khiến Lục Truy yên tâm.

Tần Tu Trọng cũng thở phào một hơi, may mà không phải Kiều Hàm muốn vứt bỏ Tiêu Cửu Từ, nếu không hắn… Tần Tu Trọng cũng không nói rõ được tâm lý mâu thuẫn của mình, hắn không cam tâm việc Kiều Hàm đối xử khác biệt giữa hắn và Tiêu Cửu Từ như vậy, nhưng cũng không muốn Kiều Hàm bây giờ lại trở nên đáng ghét như trước kia.

Nhưng hắn dường như có chút hiểu được suy nghĩ của Tiêu Cửu Từ, có lẽ người kiên định sẽ là Tiêu Cửu Từ.

“Ta không muốn… Sư huynh, chúng ta đợi thêm đi, cái đó, đợi huynh lên Kim Đan kỳ, đúng, đợi huynh lên Kim Đan kỳ, nếu không sẽ bị tổn thương, không phải sao?” Kiều Hàm vội vàng hoảng loạn tìm cớ.

Tại sao ngược lại lại là nam chính đề nghị giải trừ hôn ước chứ. Trước đây nam chính không phải không để tâm sao? Đầu óc Kiều Hàm đã mông lung rồi, không lẽ là hệ thống cảm ứng được gì đó, tặng không cho cậu một nhiệm vụ chứ, cậu không cần đâu!

Tiêu Cửu Từ vẻ mặt thản nhiên nói: “Cho nên ta mới xin sư phụ giúp.”

Cả hai đều là Kim Đan kỳ, giải trừ hôn khế sẽ không làm tổn thương đối phương.

Hiện tại Tiêu Cửu Từ chỉ có tu vi Luyện Khí kỳ, nếu để Kiều Hàm giải trừ sẽ làm tổn thương Tiêu Cửu Từ.

Nhưng nếu do Hóa Thần kỳ là Quỳnh Bích giải trừ thì sẽ không bị tổn thương. Như vậy Kiều Hàm sẽ không có cớ nữa.

Kiều Hàm nghẹn lời, cậu cũng nhớ ra rồi, nói vậy là nam chính đã quyết tâm rồi.

“Sư huynh, ta… ta thấy vẫn nên giữ lại thì tốt hơn, trước đây không phải huynh không để tâm sao? Tại sao đột nhiên lại muốn…” Kiều Hàm lắp bắp nói.

Tiêu Cửu Từ lại không hề mềm lòng, ánh mắt kiên định nói: “Bởi vì ta định sau khi ổn định sẽ ra ngoài du ngoạn, tìm kiếm cơ hội nâng cao tu vi, có hôn khế này không tiện.” Tác dụng của hôn khế quá nhiều, y gặp nguy hiểm sẽ liên lụy đến Kiều Hàm, bắt buộc phải giải trừ.

“Cái gì?” Kiều Hàm lúc này mới nhận ra, “Ý… là huynh không định mang ta theo? Muốn một mình du ngoạn?”

Tiêu Cửu Từ lại tỏ vẻ không để tâm, cười nói: “Tại sao phải mang đệ theo? Đây là tu hành của một mình sư huynh. Dù sư huynh bây giờ linh lực bình thường, cũng có những việc mà tu vi này của ta có thể làm, không cần lo lắng, đệ cũng có con đường tu hành của riêng mình, bây giờ không có nhiệm vụ tông môn nữa, muốn làm gì thì làm.”

Kiều Hàm cứng người, Tiêu Cửu Từ nói rất hợp tình hợp lý, cậu lại không thể phản bác được gì. Dù sao chỉ có cậu biết tương lai Tiêu Cửu Từ còn phải trải qua bao nhiêu khó khăn, nhưng đối với một người có tâm cảnh rộng lớn như Tiêu Cửu Từ, việc chấp nhận tình hình của mình, cố gắng rèn luyện bản thân trên cơ sở này, tìm kiếm mục tiêu cuộc đời mới là rất bình thường.

Sét đánh ngang tai, chuyện này còn nghiêm trọng hơn cả việc giải trừ hôn khế! Phải nói là lấy độc trị độc, bây giờ Kiều Hàm còn không bận tâm đến vấn đề giải trừ hôn khế nữa.

“Sư huynh, chúng ta cùng đi đi, ta đi cùng huynh rèn luyện không tốt sao?” Kiều Hàm phản ứng không kịp, chỉ có thể theo bản năng cứu vãn tình thế.

Tiêu Cửu Từ cười cười, không dám nhìn vào mắt Kiều Hàm, nói: “Chúng ta chỉ là sư huynh đệ thôi, mỗi người đều có cuộc sống riêng, đệ không cần phải lúc nào cũng đi theo ta, đệ có con đường tu đạo của đệ, ta có của ta.”

Môi Kiều Hàm run rẩy, trong lòng lo lắng, nhất thời không nghĩ ra được lý do, chỉ có thể máy móc lắc đầu.

Tiêu Cửu Từ nén lại nỗi đau lòng, y đương nhiên biết con ma nhỏ này muốn đi theo mình đến mức nào, nhưng không có cách nào khác, y phải lý trí đưa ra quyết định.

Nếu ông trời đã bắt y phải trải qua muôn vàn gian khổ, vậy thì y sẽ đi, nhưng tuyệt đối không làm liên lụy đến Kiều Hàm. Đợi đến khi y có năng lực bảo vệ con ma nhỏ này, đợi đến khi y có thể chắc chắn mình có thể đi trên một con đường quang minh chính đại, y sẽ quay lại tìm con ma nhỏ này.

Tiêu Cửu Từ nghiến răng, kiên định với niềm tin trong đầu, bước lên một bước, muốn nắm lấy tay Kiều Hàm.

Lại bị Kiều Hàm né tránh, như thể sợ phải đối mặt, Kiều Hàm trực tiếp chạy đi.

Lòng Tiêu Cửu Từ hoảng hốt, muốn đuổi theo, lại bị Lục Truy tức giận cản lại. Sợ nói ra điều gì, hắn kéo Tiêu Cửu Từ đi chỗ khác để nói chuyện riêng.

Tần Tu Trọng nghĩ một lúc, rồi quay người đi tìm Kiều Hàm, Kiều Uyển ngẩn ra, vội vàng đi theo.

Bạch Nhung chớp chớp mắt, có chút sợ hãi bầu không khí này, ngẩng đầu nhìn cao nhân, liền thấy Quỳnh Bích tiên tử ngáp một cái, vừa hay quay đầu nhìn sang, nhếch mép, đột nhiên mở lời: “Béo tốt quá.”

Bạch Nhung lập tức sợ hãi chạy biến, sợ bị nhìn ra điều gì.

“Huynh điên rồi à? Người ta vất vả như vậy đến bên cạnh huynh, không rời không bỏ, tình cảm sâu đậm như vậy, huynh định phụ bạc sao? Huynh không phải đã thích cậu ấy rồi à?” Lục Truy sụp đổ nói. “Huynh muốn giải trừ hôn khế với cậu ấy, còn muốn một mình rời đi, huynh định không cần cậu ấy nữa à? Huynh chính là chấp niệm của cậu ấy đó!”

Tiêu Cửu Từ sững sờ, nói: “Sao có thể không cần.”

“Vậy huynh!”

Tiêu Cửu Từ ngẩng mắt lên, ánh mắt kiên định nói: “Ta có rất nhiều việc phải làm, có thể rất nguy hiểm, ta không thể mang đệ ấy theo, hôn khế để lại là một tai họa ngầm.”

Lục Truy còn muốn nói nữa, lại bị một ánh mắt của Tiêu Cửu Từ cắt ngang.

Ánh mắt kiên định đó, như thể đang biểu thị y đã sớm nghĩ thông suốt rồi, và ý đã quyết.

“Nhưng cậu ấy rất buồn đó.” Lục Truy lo lắng nói: “Huynh thấy cậu ấy buồn như vậy, cũng đành lòng sao? Có chuyện gì không thể cùng nhau giải quyết?”

Số phận của mình tự mình chống lại, dựa vào đâu mà bắt người khác gánh vác. Nhớ lại những vết thương Kiều Hàm phải chịu vì y, những tội lỗi phải gánh, còn cả những nỗi buồn đau đó…

Lòng Tiêu Cửu Từ như bị dao cắt, “Chính vì không đành lòng.” Nói xong, y bước chân đi tìm Kiều Hàm.

Bên này Kiều Hàm tuy vì lo lắng mà chạy đi, nhưng trong lúc thời gian trôi qua, đã lo đến mức đi vòng vòng.

Cậu hiểu Tiêu Cửu Từ, một khi đã quyết định thì sẽ không thay đổi. Cậu phải giải quyết xong chuyện “đi theo” trước, vấn đề hôn khế chỉ có thể tùy cơ ứng biến. Nếu có thể thuyết phục nam chính giúp mình chống lại hệ thống thì làm, nếu thực sự không được, trước khi hết giờ thì tự mình tìm một lý do hợp lý để đồng ý giải trừ, không thể để hệ thống làm bậy, lỡ như nói ra những lời làm tổn thương nam chính thì càng không đáng. Tuy không nỡ những chức năng hữu ích đó, nhưng đổi lại được một ít điểm tích lũy dường như cũng không tệ. Nhưng làm sao để nam chính thay đổi ý định đây?

“Tại sao không muốn giải trừ hôn khế?” Đột nhiên một giọng nói cứng nhắc vang lên. “Trước đây không phải ngươi đã nói chỉ có thiên tài mới xứng với ngươi sao?”

Kiều Hàm nhíu mày nhìn sang, liền thấy Tần Tu Trọng và Kiều Uyển đều đã đến.

Kiều Hàm bực bội nói: “Cần ngươi quản à?” Bây giờ là vấn đề hôn khế sao?!

Ánh mắt Tần Tu Trọng sắc lên, nói thẳng: “Bởi vì ngươi thích y! Thật lòng thích y, cho nên không muốn giải trừ hôn khế, cho nên muốn đi theo y mãi mãi, đúng không?”

Kiều Hàm nín thở, theo bản năng nói: “Nói bậy! Y là đối tượng ta ngưỡng mộ nhất, ta tự nguyện đi theo người có sức hút không được à? Đừng có cái gì cũng gán ghép với tình yêu trai gái.”

Tần Tu Trọng lại hừ cười một tiếng, “Tự lừa dối mình.”

Thứ tình cảm mà Kiều Hàm nói chẳng phải chỉ cần thêm một chút tư tâm là sẽ biến thành tình yêu sao?

Kiều Hàm tức muốn chết đi được, “Chúng ta là sư huynh đệ, đi theo thì sao lại không được?”

Thấy Kiều Hàm vẫn cứng miệng, Tần Tu Trọng bực bội nói: “Nếu ngươi không thích y, vậy thì có lý do gì để đi theo y mãi? Ngươi đã làm đủ nhiều rồi, dù là sư huynh đệ thân thiết nhất cũng không cần phải như hình với bóng như vậy đâu, huống chi còn duy trì hôn khế, trên đời này không có sư huynh đệ nào như vậy cả, nói ngươi không thích ai mà tin.”

Tim Kiều Hàm co lại, một cảm giác bức bối thoáng qua.

Cứ cảm thấy bị chất vấn như vậy, bản thân mình dường như thật sự sắp bị buộc phải thừa nhận là thích nam chính rồi.

Lẽ nào hành vi của cậu trông bất hợp lý đến vậy sao? Nhưng nghĩ kỹ lại dường như thật sự không có cách nào để đường đường chính chính đi theo sư huynh mãi được.

Huống chi bây giờ giải trừ hôn khế cũng hợp tình hợp lý.

Sao tình hình đột nhiên lại phát triển theo hướng mà cậu không thể tưởng tượng được thế này? Kiều Hàm quả thực rối như tơ vò.

Tần Tu Trọng thấy vẻ mặt Kiều Hàm bực bội, cũng bực bội theo, rõ ràng hai người này là một cặp, đang làm cái quái gì vậy, hoặc là dứt khoát ở bên nhau, hoặc là đừng có lằng nhằng, phiền chết đi được.

Tần Tu Trọng sốt ruột nói: “Nếu ngươi nhất định phải đi theo y, vậy thì nói thẳng với y đi, làm đạo lữ không phải là được rồi sao! Đến lúc đó y còn có lý do gì để giải trừ hôn khế đuổi ngươi đi nữa!”

Kiều Hàm bị nói đến ngẩn người, là lý lẽ này sao?

Kiều Hàm vốn đã lòng hoảng ý loạn, lý trí như bị kéo căng ra, đột nhiên có gì đó lóe lên trong đầu óc hỗn loạn. Nhất là khi nhìn thấy vẻ mặt khác thường của Kiều Uyển bên cạnh.

Không đúng, trong nguyên tác, Kiều Uyển chẳng phải vẫn có thể đi theo nam chính mãi sao?

Nam chính cũng đâu có làm đạo lữ với nàng.

Tại sao cậu lại không được? Cậu và Kiều Uyển có gì khác nhau?

Lúc này Tiêu Cửu Từ đã tìm đến.

Thấy người đến, những người khác liền lui ra, nhưng cũng không thật sự lui, chỉ là trốn ở xa xa lén nhìn, nhưng không nghe được tiếng.

Tiêu Cửu Từ đến trước mặt Kiều Hàm, thấy cậu bối rối lại căng thẳng nhìn mình, y thầm thở dài một hơi, “Kiều Hàm, sau này sư huynh không tiện chăm sóc đệ nữa, đệ theo sư phụ tu luyện, hôn khế chúng ta vẫn nên giải trừ đi, dù sao lần này chia tay cũng không biết sẽ bao lâu, vẫn hy vọng mỗi người không bị ràng buộc thì tốt hơn. Nếu đệ có nơi khác muốn đi, cũng có thể tự mình hành động, nhưng tình hình của đệ… tốt nhất vẫn là nên để bản thân mạnh lên một chút thì hơn.”

Tiêu Cửu Từ lần đầu tiên vẻ mặt bình thản, nhưng nội tâm lại như cuồng phong bão tố, y nhìn sâu vào Kiều Hàm, nén lại nỗi khó chịu trong lòng, cười nói: “Nhất định phải cẩn thận, đừng để người khác phát hiện vấn đề linh thức của đệ.”

Ánh mắt Kiều Hàm lập tức lóe lên, nói: “Ta là ma tộc mà, huynh không trông chừng ta, huynh yên tâm sao?”

“Ta tin đệ sẽ không làm điều ác. Được rồi, đừng tùy hứng nữa, ta biết đệ không nỡ chia tay, nhưng cũng không có gì to tát, rèn luyện xong cũng sẽ trở về, thỉnh thoảng cũng có thể gặp nhau.”

Tiêu Cửu Từ giả vờ thoải mái nói xong, như thể sư huynh đệ bình thường nên như vậy, rồi giơ tay kéo Kiều Hàm, muốn đưa người về tìm sư phụ giải trừ hôn khế.

Lần này Kiều Hàm hoàn toàn hoảng rồi, vội vàng nắm lấy cổ tay Tiêu Cửu Từ, sống chết không đi, “Sư huynh, huynh suy nghĩ lại đi, nếu huynh thật sự không thích hôn khế, chúng ta giải trừ cũng được, nhưng huynh phải để ta đi theo huynh.” Kiều Hàm bây giờ chỉ có thể dùng kế hoãn binh, trước tiên phải khiến nam chính đại nhân từ bỏ ý định hành động một mình đã!

“Sư đệ, ngoan, đừng quậy nữa. Ta biết đệ lo lắng cho ta, muốn chăm sóc ta. Nhưng như vậy chưa chắc đã tốt cho ta.” Tiêu Cửu Từ đột nhiên nghiêm túc nói: “Hơn nữa đây là quyết định của ta, hy vọng đệ có thể tôn trọng.”

Lời nghiêm trọng như vậy cũng đã nói ra, Kiều Hàm còn có thể nói gì nữa? Đối mặt với thần tượng của mình, cậu thật sự không có cách nào. Tạm thời không nhắc đến việc giải trừ hôn khế, nhưng hành động riêng lẻ là tuyệt đối không được.

Có lý do gì có thể đường đường chính chính đi theo? Có gì…

Đột nhiên, đầu óc Kiều Hàm lóe lên, nảy ra một kế hoạch điên rồ và táo bạo, chưa kịp dùng lý trí để lọc qua, đã bốc đồng nói ra.

“Sư huynh, ta thích huynh!”

Kiều Hàm hét lớn lên, như thể dùng âm lượng lớn nhất là có thể che đi sự chột dạ.

Đúng, cậu nói dối.

Nhưng cậu bắt buộc phải nói dối.

Không phải đạo lữ, không phải sư huynh đệ, vậy người theo đuổi thì sao? Người ái mộ thì sao?

Giống như Kiều Uyển năm đó.

Kiều Hàm đột ngột ngẩng đầu, đang định nói gì đó thì thấy Tiêu Cửu Từ sững sờ, hai mắt ngây ngốc nhìn cậu. Đôi mắt sáng như sao trời đó dường như lóe lên một tia sáng nào đó. Chắc là bị kinh ngạc rồi.

Kiều Hàm lập tức chùn bước!

Chết tiệt!!! Cậu điên rồi sao? Sao đầu óc cậu lại nảy ra cái ý tưởng dở hơi này chứ!

Hu hu hu, não của cậu bị chập mạch à? Đều tại Tần Tu Trọng và Kiều Uyển, lôi cậu xuống mương rồi.

Sư huynh đệ thì sao chứ? Cậu cứ nhất quyết đi theo… cũng… cũng… được mà nhỉ. Đóng giả cái vai người theo đuổi chết tiệt gì chứ! Điên rồi điên rồi điên rồi!

Nhưng giây tiếp theo, cậu liền thấy vẻ mặt kiên định của Tiêu Cửu Từ có chút giãy giụa, ngay cả giọng nói cũng không ổn định nữa. “Đừng… đừng nói bậy. Đừng tưởng nói vậy, ta sẽ để đệ đi theo ta, không… không được đâu.”

Kiều Hàm: ?

“Ta… ta chính là thích huynh.”

Quả nhiên cậu vừa dứt lời, vẻ mặt của nam chính đại nhân lại rối loạn thêm một phần, như thể hoàn toàn không có cách nào đối phó với tình huống này. Chết tiệt! Lại thật sự có tác dụng?!

Kiều Hàm nghiến răng, nhân lúc nam chính chưa phản ứng kịp, hét lên: “Ta một ngày không gặp huynh là không được, nếu không ta sẽ mắc bệnh tương tư, đêm không ngủ được, không thể yên tâm tu luyện, còn có thể tẩu hỏa nhập ma! Cho nên ta phải đi theo huynh, ta không cầu huynh chấp nhận tình cảm của ta, nhưng cho ta một cơ hội theo đuổi huynh thì được chứ, yêu cầu của ta không cao, chỉ là ở bên cạnh huynh thôi. Huynh biết ta là ma tộc, ma tộc đều rất cố chấp, dù không thành, cũng phải cho ta thời gian từ từ buông bỏ chứ. Nhưng ta nói trước, trừ phi… trừ phi có ngày huynh thành thân, ta mới buông bỏ được khúc mắc mà rời đi, nếu không chết ta cũng không thể rời xa huynh!”

Kiều Hàm hét một hơi xong, thở hổn hển.

Tiêu Cửu Từ hoảng rồi, hoàn toàn hoảng rồi, y không muốn Kiều Hàm nói toạc ra chuyện này vào lúc này, y không gánh nổi.

Mà Tiêu Cửu Từ biểu hiện càng hoảng loạn, Kiều Hàm lại càng có thêm tự tin.

Thế giới này quả nhiên là vận hành theo mô-típ cả, trong nguyên tác mấy người anh em muốn đi cùng nam chính đều bị từ chối, tình huống của Kiều Uyển lại được, quả nhiên so với sự giúp đỡ của anh em, chiêu bài ‘theo đuổi tình cảm đơn phương’ sẽ khiến Tiêu Cửu Từ không thể cứng rắn đuổi người đi được. Suy cho cùng, sư huynh đệ quả thật không có lý do gì để kè kè bên nhau, có khi mình cứ đi theo mãi, nam chính lại hiểu lầm sang hướng kia, thà rằng mình cứ lợi dụng điểm này, đúng, chính là thiết lập này.

Nam chính đối với người ngoài thì quyết đoán, nhưng đối với người nhà mình thì mềm lòng, mình nói càng dứt khoát, y nhất định sẽ dùng cách ôn hòa hơn để xử lý, ví dụ như để mình đi theo, từ từ hóa giải “tình yêu”.

Kiều Hàm trừng mắt, kiên định nhìn Tiêu Cửu Từ, chỉ cần có thể đi cùng nam chính trên con đường sắp tới, thiết lập nhân vật này cậu cũng có thể gánh được.

Dù sao nam chính cũng sẽ không thích cậu, người dịu dàng như vậy cũng sẽ không ghê tởm ghét bỏ cậu, đến cuối cùng lại giả vờ từ bỏ, chỉ làm anh em tốt, không phải là được rồi sao?

Kiều Hàm đã liều rồi, chiêu trò xấu xa nào cũng dám dùng, chỉ cần có hiệu quả là được!

Tiêu Cửu Từ hoàn hồn, lại chỉ có thể hoảng hốt tìm ra một lý do vụng về, nói: “Đệ… đệ không thích đàn ông, đệ đã nói rồi!”

“Đó là ta lừa huynh, thực ra ta đã sớm thích huynh rồi!” Kiều Hàm càng nói càng trôi chảy, như thể nhìn thấy hy vọng đang vẫy tay với mình ở phía trước.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ hoảng loạn, nói: “Không được, đó là ảo giác của đệ, thực ra đệ không thích ta, đúng, là ảo giác.”

Kiều Hàm trong lòng lo lắng, cảm thấy chỉ còn một chút nữa thôi, không thể hy sinh vô ích, công sức đổ sông đổ bể được.

Đột nhiên, Kiều Hàm nhắm mắt làm liều, trực tiếp nắm lấy hai cánh tay của Tiêu Cửu Từ, nhón gót chân lên, đột ngột áp sát tới.

Xin lỗi huynh, nam chính đại nhân!

Một cú va chạm… nụ hôn rơi xuống.

Kiều Hàm đỏ bừng mặt, tự an ủi mình, dù sao lúc song tu cũng đã chạm qua rồi, không sao cả!

“Ta đã chứng minh rồi, không phải ảo giác, ta thật sự thích sư huynh, huynh không thể bỏ rơi ta, nếu không ta sẽ… ta sẽ không sống nữa!”

Tiêu Cửu Từ ngây người, đôi môi đỏ mọng hé mở, hơi ấm còn vương lại.

Chấp niệm của ma tộc thật đáng sợ.

Y thật sự bị cuốn lấy rồi.

Lại không thể nói ra thêm một câu từ chối nào nữa.

Y thừa nhận, bị tỏ tình thật, nói thích, y đã mềm lòng không chịu nổi.

Quyết tâm vừa mới xây dựng, ầm ầm sụp đổ.

Tất cả nguyên tắc đều không còn.

Y thật sự không biết phải làm sao với con ma nhỏ này nữa.

________

blues: Đến đoạn này thì tôi chỉ muốn nói là, thụ nhận ra tình cảm khá (rất) chậm, lúc nhận ra chắc gần cuối truyện rồi, nên ai không đợi được hay không thích thì có thể ngừng (hoặc cố gắng lết tới cuối vì tui thấy xứng đángggg :(((( )

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn