Rõ ràng khó khăn lắm mới từ đạo lữ trở thành sư huynh đệ, Tiêu Cửu Từ cũng đối xử với cậu như huynh đệ ruột thịt sau khi đồng ý hủy bỏ hôn ước.
Tuy trước đây cậu từng nghi ngờ y có ý đồ khác, nhưng cuối cùng y không thừa nhận, Tiêu Cửu Từ cũng chẳng nói gì thêm.
Kết quả là trong chớp mắt, cậu lại nuốt lời, thừa nhận tất cả trước đó đều là lừa người, rằng cậu vẫn luôn thèm muốn y.
Chính Kiều Hàm nghĩ lại cũng thấy mình thật lật lọng đến đáng sợ, nếu không phải tình thế ép buộc, cậu cũng chẳng đời nào làm vậy. Ông trời khốn kiếp ép cậu mà!
Tim Kiều Hàm đập như trống dồn, lòng thấp thỏm không yên chờ đợi câu trả lời.
Đương nhiên, câu trả lời này chắc chắn không phải là để y đồng ý với lời tỏ tình tréo ngoe này, mà là hy vọng y có thể thỏa hiệp, để mặc cho cậu đi theo.
Nhưng đợi một lúc lâu, Tiêu Cửu Từ chỉ nhìn cậu chằm chằm, thần sắc phức tạp và biến đổi không ngừng.
Kiều Hàm biết, mình chắc chắn đã làm khó y lắm rồi, trong lòng thật sự là nước mắt chảy thành sông.
Quả thực, Tiêu Cửu Từ đã bị hành động của Kiều Hàm làm cho kinh ngạc đến độ không nói nên lời, lý trí và tình cảm không ngừng giao tranh.
Câu “Ta không thích đệ, đừng đi theo ta nữa” rõ ràng không khó nói, nhưng khi đối diện với gương mặt tràn đầy chân thành này, y lại như bị chính mình bóp cổ.
Kiều Hàm của trước kia thầm giấu đi tình yêu thầm kín, chỉ cầu được bầu bạn sớm hôm.
Bây giờ tưởng rằng mình sắp bị y vứt bỏ, liền đâm lao phải theo lao, chẳng màng đến bất cứ điều gì nữa. Xem ra lần này y đã kích động cậu thật rồi.
Mãi đến bây giờ Tiêu Cửu Từ mới biết, thì ra con ma nhỏ này lại yêu y đến nhường này, không chỉ đơn thuần là sùng bái ngưỡng mộ, mà đã nghiêm trọng đến mức không có y thì không sống nổi, lúc nào cũng không muốn rời xa.
Làm sao đây? Cậu đã lún sâu đến thế này rồi.
Vậy thì kế hoạch của mình sao mà triển khai được!
Con đường phía trước của y giờ đây đầy gian nan, toàn là những hiểm nguy chưa biết trước, không cho Kiều Hàm đi theo mới là thượng sách. Nhưng nếu không cho đi theo, e là cậu sẽ thật sự sống dở chết dở mất.
Y thật sự hết cách với Kiều Hàm rồi.
Vậy thì… vậy thì mang theo con ma nhỏ này đi cùng?
Nhưng y chắc chắn không thể đáp lại tình cảm của Kiều Hàm!
Lỡ như đáp lại, hôn khế sẽ chẳng có lý do gì để hủy bỏ. Hơn nữa, y cũng không có tư cách đáp lại. Trước khi có đủ sức mạnh để bảo vệ Kiều Hàm, để nắm giữ vận mệnh của chính mình, y không thể vô trách nhiệm mà để tình cảm tự do phát triển.
Y không dám tưởng tượng, nếu y thật sự ở bên Kiều Hàm, tên ngốc này có lẽ sẽ càng kiên định muốn cùng y sống chết có nhau.
Y bắt buộc phải chừa cho Kiều Hàm một con đường lui, một con đường… mà dù không có y, cậu vẫn có thể sống thật tốt.
Vậy nên phải nhịn, đừng đáp lại cậu, đừng ôm cậu, đừng hôn lại!
Tiêu Cửu Từ nén lại mọi xúc động, sắc mặt trở nên trầm xuống vì phải cố gắng kìm nén. Điều này càng khiến Kiều Hàm thêm bất an.
“Sư huynh, ta chỉ muốn đi theo huynh thôi, không cần huynh phải chịu trách nhiệm, chỉ cần cho ta một cơ hội được đơn phương thích huynh là được rồi, thế cũng không được sao?” Kiều Hàm lập tức tỏ vẻ đáng thương, cầu cho y có thể mềm lòng.
Cậu vừa nói, vừa liếc nhìn đồng hồ đếm ngược của nhiệm vụ. Còn năm phút nữa, kéo dài thêm là không kịp.
Vốn còn định mượn sư huynh để lợi dụng bug nhiệm vụ, giờ tiến độ thế này… lẽ nào thật sự không thể vẹn cả đôi đường?
Cuối cùng, Tiêu Cửu Từ không chịu nổi lời cầu xin đáng thương của cậu, bèn lên tiếng: “Đệ cứ nhất quyết muốn đi theo, ta cũng… cũng không có cách nào ngăn cản, thôi vậy, tuỳ… tuỳ đệ đi.”
Kiều Hàm nghe xong, mặt mày tức khắc hớn hở. Thành công rồi! Thật sự thành công rồi!
Ngay sau đó, Tiêu Cửu Từ lại nhấn mạnh: “Chuyện tình cảm, ta tạm thời không suy xét đến, đệ cũng đừng đặt hết tâm tư vào ta nữa, chuyên tâm tu luyện, nỗ lực phi thăng mới là chính đạo.”
Lời này nghe đặc biệt giống một lời từ chối khéo, y như dự liệu của Kiều Hàm. Con người y thật tốt, rõ ràng không thích cậu, bị một người đàn ông tỏ tình khinh bạc như vậy mà không nổi giận, lại còn không nỡ làm cậu tổn thương, thật sự quá dịu dàng.
Kiều Hàm mỉm cười đầy mãn nguyện. Kế hoạch thành công mỹ mãn, không uổng công cậu hy sinh bản thân như thế này!
Tiêu Cửu Từ nhìn nụ cười của Kiều Hàm mà lòng chợt nhói đau. Con ma nhỏ này rốt cuộc thích y đến mức nào? Chỉ cần y đồng ý cho cậu đi theo, dù không đáp lại tình cảm, cậu cũng có thể cười mãn nguyện đến vậy.
Lòng Tiêu Cửu Từ đau như cắt, nhưng tiếp theo đây, y lại còn phải tàn nhẫn hơn mà đâm thêm một nhát dao vào tim Kiều Hàm.
Tất cả những điều này khiến Tiêu Cửu Từ tự hoài nghi, làm vậy rốt cuộc là tốt cho Kiều Hàm, hay không tốt?
Biết đâu bất chấp tất cả mà yêu một trận cho thỏa thích mới là đúng đắn?
Nhưng Tiêu Cửu Từ trước nay luôn lý trí, không dám làm bừa như vậy.
Y chỉ đành cứng rắn chuẩn bị mở lời lần nữa.
Lúc này, Kiều Hàm đã giải quyết xong mối họa trong lòng, lại chuyển sang phiền não khác.
Hủy khế thì phải làm sao?!
Chết tiệt, đếm ngược ba phút cuối cùng, không kịp lợi dụng bug rồi.
Làm người không thể quá tham lam, hủy thì hủy vậy, cùng lắm thì nghĩ cách khác bù đắp lại mấy kỹ năng này.
Nghĩ lại thì lời tỏ tình của mình đã đủ kinh tởm cho y rồi, hủy bỏ hôn khế có lẽ cũng là một loại bồi thường, tránh cho việc thái quá mà bất cập.
Kiều Hàm lập tức lên tiếng: “Sư huynh, ta nghĩ thông suốt rồi, để thể hiện quyết tâm của ta là chỉ cầu đi theo huynh chứ không ép buộc huynh đáp lại tình cảm, ta đồng ý hủy bỏ hôn khế!”
Câu nói này vừa hay trùng khớp với câu của Tiêu Cửu Từ: “Nhưng hôn khế bắt buộc phải hủy bỏ.”
Hai người gần như nói xong cùng một lúc.
Tiêu Cửu Từ: ?
Tuy rằng… đây đúng là ý của y, nhưng chẳng phải vừa nãy Kiều Hàm còn nói thích y sao? Sao cứ cảm thấy có gì đó không đúng?
Y còn tưởng phải khuyên nhủ Kiều Hàm thêm một lúc nữa, không ngờ cậu đã tự mình nghĩ thông suốt, chuyện này…
Tiêu Cửu Từ bất giác nhíu mày, không đợi y kịp phản ứng, Kiều Hàm đã lập tức gật đầu rồi kéo y chạy ngược về, trái lại bước chân của Tiêu Cửu Từ có phần ngưng trệ.
Gấp gáp hủy khế đến vậy sao?
Kiều Hàm đương nhiên sốt ruột, gần như không dừng bước mà kéo Tiêu Cửu Từ bay trở về trước mặt sư phụ.
“Sư phụ, chúng con nghĩ kỹ rồi, xin người hãy giúp chúng con hủy bỏ khế ước.”
Tiêu Cửu Từ nín thở, ngỡ ngàng nhìn Kiều Hàm.
Quỳnh Bích ngáp một cái, cúi đầu nhìn hai người, chà, mới chớp mắt một cái, sao tâm trạng của cả hai lại đảo ngược thế này?
“Nghĩ kỹ rồi à?” Quỳnh Bích thì sao cũng được, quyết định của họ không ảnh hưởng đến bà.
Kiều Hàm vội vàng gật đầu.
Quỳnh Bích lại nhìn sang Tiêu Cửu Từ.
Thấy Kiều Hàm đang nhìn mình với vẻ nghi hoặc, Tiêu Cửu Từ lập tức thu lại ánh mắt, hàng mi run rẩy, cuối cùng vẫn gật đầu.
Nhưng chưa đợi Quỳnh Bích ra tay, đã có người xông tới ngăn cản.
Bốn người đang hóng chuyện dở dang đi theo thì thấy đúng cảnh này, lập tức ngây người.
“Hai người đang làm cái gì vậy! Không phải mới vừa tỏ tình xong sao?” Lục Truy là người đầu tiên xông lên chất vấn, hắn còn tưởng hai người đã xác định quan hệ, đến cầu sư phụ mình làm chứng nhân cơ.
Những người khác cũng lần lượt đi tới, sắc mặt mỗi người mỗi khác, nhưng gam màu chủ đạo vẫn là vẻ mặt không thể tiếp thu nổi.
Kiều Hàm đang nhìn chằm chằm vào thời gian, đột nhiên bị hỏi thì thất kinh: “Các ngươi nghe lén!”
Mấy người lập tức lúng túng, Bạch Nhung vốn thật thà, vội vàng xua tay giải thích: “Không có, chỉ là đứng xa xa nhìn thôi, tại câu hét của huynh lớn quá nên bọn ta mới nghe thấy.”
Nghe Bạch Nhung khai tội, Kiều Hàm hít một hơi lạnh, chỉ muốn đeo ngay chiếc mặt nạ đau khổ, diễn luôn một màn chết xã hội tại trận.
Lúc đó, chỉ có câu đầu tiên nói “thích” là hét to nhất, chắc họ chỉ nghe được câu đó.
Nhưng cậu còn cưỡng hôn y nữa mà!
Chết tiệt! Cứ tưởng lúc đó không có ai khác ở đây! Thế này là cái cần nghe đều nghe thấy, cái cần thấy đều thấy cả rồi.
Cậu biết Tiêu Cửu Từ cơ bản sẽ không đem chuyện riêng tư ra ngoài nói, nên cậu vẫn nghĩ lời nói dối đau cả trứng này sẽ không có người thứ ba biết, còn định bụng lén lút, chỉ cần duy trì hình tượng trước mặt y là được.
Kết quả là vạn lần không ngờ tới! Sau này cậu không chỉ phải diễn trước mặt y, mà còn phải diễn trước mặt những “người trong cuộc” này nữa, còn gì thê thảm hơn không!
Khoan đã! Vẫn còn nữa!
Ở đây có Lục Truy là cái loa phường, còn có yêu tộc Bạch Nhung chuyên đi thu thập tin tức.
Kiều Hàm đã mường tượng ra cảnh toàn bộ tu chân giới và cả yêu giới có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ biết chuyện cậu tỏ tình rồi cưỡng hôn sư huynh mình.
Hay lắm, chết rất an lành.
Trước đó có ai nói là chơi lớn thế này đâu! Có thuốc hối hận không? Cho ta một trăm viên!!!!
Ngay lúc đầu óc Kiều Hàm đang sụp đổ, hệ thống thông báo phút cuối cùng.
“Rốt cuộc là hai người có chuyện gì vậy? Ở bên nhau? Hay là không ở bên nhau?! Cho một câu trả lời chính xác đi chứ!” Lục Truy đã sốt ruột hơn cả người trong cuộc.
Nhưng Kiều Hàm còn gấp hơn, nghe thấy thông báo của hệ thống, đâu còn hơi sức đâu mà quan tâm đến chết xã hội với hối hận!
Cậu trực tiếp đâm lao theo lao: “Là ta đơn phương yêu thích sư huynh, xin sư huynh cho ta một cơ hội ở bên cạnh y là được rồi, được rồi, tránh ra!”
“Vậy sao ngươi lại đồng ý hủy khế!” Lục Truy kinh ngạc.
“Để không làm khó sư huynh chứ sao!” Kiều Hàm chỉ đành bịa chuyện, may mà cậu đọc nhiều tiểu thuyết, không có kinh nghiệm cũng có thể nói ra vài lý do đường hoàng, cộng thêm trí tuệ lóe lên trong lúc cấp bách, cậu liền bịa ra ngay: “Ta thật lòng thích sư huynh, không muốn tiếp tục dùng thứ này để trói buộc y. Ta sẽ kiên nhẫn chờ đợi, nếu có một ngày sư huynh có thể thích ta, chúng ta lại khắc hôn khế là được, không cần mệnh lệnh của cha mẹ, mà cần tình cảm của chính chúng ta!”
Lời này của Kiều Hàm quả nhiên đã dẹp tan được nghi hoặc của mọi người, ngay cả Tiêu Cửu Từ đứng bên cạnh cũng càng thêm xúc động nhìn cậu.
Y biết con ma nhỏ này đã hạ quyết tâm lớn đến nhường nào để yêu y.
Kiều Hàm vội vàng đẩy Lục Truy ra, gấp gáp nói: “Sư phụ mau lên, không thì con sẽ không nhịn được mà hối hận mất!”
Kiều Hàm gần như là gào lên, khiến bầu không khí lập tức trở nên khẩn trương.
Quỳnh Bích bị tiếng gào làm cho giật mình, cuối cùng, trong vòng mười giây đếm ngược cuối cùng của hệ thống, bà vung ra một luồng linh quang.
Trong nháy mắt, cả hai đều cảm thấy lồng ngực nóng lên, thân hình khẽ lảo đảo, dường như có một mối liên kết nào đó đang dần biến mất giữa hai người.
Cuối cùng, chỉ thấy hai luồng sáng từ lồng ngực của Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ bay ra.
Tiêu Cửu Từ chậm rãi cúi mi, che đi vẻ bối rối trong đáy mắt.
Tim Kiều Hàm đập thình thịch, nhiệm vụ, hoàn thành rồi.
Nhưng… sao lại cảm thấy có một cảm giác mất mát không tên.
Đột nhiên, trong đầu vang lên một tiếng “ting”.
Kiều Hàm đang uể oải, nhưng giây tiếp theo đã bị chấn động đến không thể hoàn hồn.
[Ting, chúc mừng ký chủ, thu được điểm cảm xúc +500! Tung hoa, tung hoa!]
Khoan đã, cậu không nhìn lầm chứ, không phải 5, không phải 50, mà là 500, đây là con số thiên văn gì vậy! Hệ thống thật sự không bị chập mạch đấy chứ? Nhiệm vụ đơn giản thế này mà cho 500?
Không đúng, không liên quan đến độ khó của nhiệm vụ.
Điểm cảm xúc chỉ bắt đầu được kiểm tra và thống kê biến động cảm xúc của nam chính sau khi nhiệm vụ được chính thức ban hành, cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành, bao gồm cả một khoảng thời gian ngắn sau đó chịu ảnh hưởng của nhiệm vụ.
Vậy là trong khoảng thời gian này, cảm xúc của y biến động quá lớn?
Chắc chắn không liên quan đến việc hủy khế, dù sao cũng là do y tự mình bình tĩnh đề xuất, vậy thì… là do lời tỏ tình và nụ hôn cưỡng ép của cậu rồi!
Hu hu hu, xin lỗi, quả nhiên là màn trình diễn của ta đã dọa đến huynh rồi!
Chắc chắn y đã cảm thấy sâu sắc mình bị khinh bạc, bị xúc phạm, bị lừa dối, bị phản bội, bị thèm muốn cùng hàng loạt những tâm tình phức tạp khác, nên mới có đến năm trăm điểm cảm xúc cao như vậy!
Kiều Hàm thật sự quá áy náy, áy náy đến mức không dám nhìn mặt y nữa.
Bây giờ nhiệm vụ đã hoàn thành, nghĩ lại những gì mình đã làm, còn cả những lời vừa nói trước mặt mọi người, thật sự chỉ muốn tự chôn mình tại chỗ.
Mặt có dày đến đâu cũng không chịu nổi!
Kiều Hàm cúi đầu, lẩm bẩm: “Làm phiền sư phụ rồi, con… con hơi mệt, về nghỉ trước đây.”
Nói xong, cậu quay đầu chạy biến.
A a a a, không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa! Hãy để cậu tự kỷ một thời gian đi!
Mọi người nhìn bóng lưng rời đi của Kiều Hàm, và cánh cửa phòng đóng sầm lại.
Bạch Nhung: “Kiều sư huynh trông có vẻ không vui.”
Lục Truy chép miệng hai tiếng: “Chắc chắn là rất đau lòng, rõ ràng không muốn hủy khế, nhưng vì tôn trọng người mình yêu, ôi! Tiêu Cửu Từ, huynh xem huynh kìa, sao huynh lại có thể…”
Kiều Hàm đã tỏ tình rồi, mà Tiêu Cửu Từ vẫn còn nhịn được, tuy đã nghe nói đến cái gọi là lo ngại của y, nhưng y có thể nhịn giỏi đến thế sao? Người thương đã dâng đến tận cửa rồi mà không đáp lại, còn đòi hủy khế?!
Lục Truy, một kẻ phàm trần như hắn không thể hiểu nổi, thật sự không hiểu nổi. Chỉ đành liếc Tiêu Cửu Từ một cái thật sắc.
Tần Tu Trọng cũng nhìn về phía Tiêu Cửu Từ, thấy giữa đôi mày y toàn là vẻ đau lòng, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa lớn, rõ ràng đến thế, Kiều Hàm không nhìn ra sao?
Tần Tu Trọng không ngờ mình chỉ thấy Kiều Hàm chướng mắt, thuận miệng châm chọc một câu, lại nói thông được Kiều Hàm, kết quả bên Tiêu Cửu Từ lại xảy ra vấn đề.
Từ hồi Đại Hội Tiên Môn, hắn đã biết Tiêu Cửu Từ thích Kiều Hàm, không dưới một lần ghen tuông mà tìm hắn gây sự.
Bao nhiêu chuyện ấu trĩ, không hợp với phong cách của y đều đã làm qua. Dù không muốn thừa nhận, nhưng một thiên chi kiêu tử như Tiêu Cửu Từ lại có thể để mắt đến một người như Kiều Hàm là sự thật không thể chối cãi.
Và hắn cũng dần hiểu ra vì sao Tiêu Cửu Từ lại thích Kiều Hàm.
Bất kể phẩm hạnh, tính tình của Kiều Hàm ra sao, được một người hết lòng hết dạ yêu thương nồng nhiệt như vậy, là ai cũng sẽ động lòng thôi.
Nếu có một người vì hắn như thế, hắn cũng sẽ sa vào lưới tình.
Bây giờ, Tần Tu Trọng cũng có thể hiểu được suy nghĩ không muốn đáp lại của Tiêu Cửu Từ.
Không muốn ở bên người mình yêu trong tư thái yếu đuối thế này, chứng tỏ sự thận trọng của Tiêu Cửu Từ.
Nói một câu khó nghe, lỡ như cả đời này Tiêu Cửu Từ chỉ có thể dừng lại ở tu vi Luyện Khí Kỳ, chỉ hơn người thường một chút, biết vài pháp thuật nhỏ, ngay cả tuổi thọ cũng không đảm bảo, y lấy gì để cùng Kiều Hàm hẹn ước chung thân.
Có sự lo ngại như vậy cũng rất bình thường.
Tần Tu Trọng và họ không thân thiết đến mức có thể thảo luận chuyện tình cảm, hắn cũng không phải loại người thích hóng chuyện, bây giờ hắn muốn thảo luận chính sự với Tiêu Cửu Từ hơn.
Chỉ là trông Tiêu Cửu Từ không có tâm trạng đó, Tần Tu Trọng cũng đành tạm hoãn.
Khi xoay người định rời đi, thấy Kiều Uyển đứng bên cạnh với vẻ mặt mất hồn, Tần Tu Trọng khẽ nhíu mày.
Trước đây hắn cảm thấy Kiều Hàm đối với Tiêu Cửu Từ, cũng giống như Kiều Uyển đối với hắn, nhưng bây giờ lại cảm thấy có chút khác biệt.
Tần Tu Trọng không nói rõ được.
Vốn dĩ hắn thấy Kiều Uyển bằng lòng đi theo mình, hắn cũng định thuận theo mà đáp lại, nhưng bây giờ nhìn biểu hiện của hai tên ngốc kia, lại cảm thấy chuyện này dường như còn nghiêm trọng hơn hắn nghĩ, không thể tùy tiện hứa hẹn.
…
Một ngày một đêm, Kiều Hàm ở lì trong phòng mình suốt một ngày một đêm, mỗi lần định giả vờ như không có chuyện gì mà nhấc chân ra ngoài, cuối cùng đều cứng đờ người lại.
Không có gì đau khổ hơn việc phải ra ngoài đối mặt với mọi người sau khi chết xã hội.
Kiều Hàm úp mặt vào cửa, thật sự cảm thấy cuộc đời không còn gì luyến tiếc, nhưng càng ra ngoài muộn, thực ra sẽ càng xấu hổ.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa, Kiều Hàm giật nảy mình, thật sự sợ rằng người đứng ngoài cửa là y.
Kết quả, giọng của Bạch Nhung nhanh chóng vang lên: “Kiều sư huynh, ta vào được không?”
Kiều Hàm khựng lại một chút, rồi vẫn cẩn thận mở cửa, xác định chỉ có một mình Bạch Nhung, tay dường như còn bưng thứ gì đó, liền lập tức kéo người vào trong, đóng sầm cửa lại.
“Kiều sư huynh, huynh ổn không?” Bạch Nhung lo lắng hỏi.
Kiều Hàm ho khan vài tiếng, cảm thấy đối mặt với Bạch Nhung thì vẫn có thể mặt dày được: “Ta không sao.”
“Ồ.” Bạch Nhung gật đầu, nâng khay trong tay lên, cười nói: “Cái này cho huynh ăn này.”
Kiều Hàm cúi đầu nhìn, là những món điểm tâm tinh xảo, đều là món cậu thích ăn, tức khắc phản ứng lại: “Sư huynh làm à?”
Bạch Nhung gật đầu: “Tay nghề của Tiêu sư huynh vẫn tốt như vậy.”
Kiều Hàm cảm động đến mức chỉ thiếu nước mắt lưng tròng, vội vàng nhận lấy khay, bưng đến bàn ăn.
Xem ra sư huynh đã bình tĩnh đối mặt rồi, mình cũng nên cố gắng thích ứng thôi.
“Sư huynh… linh căn vừa mới hồi phục, ổn không? Y đang ở đâu vậy? Đang làm gì?” Kiều Hàm vừa ăn vừa hỏi.
Bạch Nhung định trả lời thật, nhưng nhớ lại lời dặn của Lục Truy, bèn mím môi, chột dạ nói: “Tiêu sư huynh hình như định đi rồi.”
Kiều Hàm lập tức kích động, suýt nữa thì nghẹn chết: “Đi?!”
Bạch Nhung hoảng hốt gật đầu, rất sợ bị hỏi thêm, kết quả là giây tiếp theo, Kiều Hàm đã xông ra ngoài.
Bên ngoài, Tần Tu Trọng đang thỉnh giáo Quỳnh Bích, Quỳnh Bích nằm trên cây, tùy ý vung cành cây chỉ điểm cho Tần Tu Trọng vài chiêu.
Trên đài đá cao nhất, giữa những bụi hoa trong suốt như pha lê, Tiêu Cửu Từ đang yên lặng cảm nhận luồng linh khí yếu ớt trong cơ thể, cố gắng làm cho nó nhiều hơn, nhưng lại bất lực, giống như một người bị khóa chặt thiên phú.
Tiêu Cửu Từ khẽ nhíu mày, đã thử đến giới hạn, y không hề miễn cưỡng mình một cách vô lý, cách này không được thì dừng lại, để tránh làm tổn thương nền tảng vừa khó khăn lắm mới phục hồi được.
Lúc này, y cảm nhận được tiếng bước chân phía sau, y đã không còn nhạy bén như trước, nên khi quay đầu lại nhìn, Kiều Uyển đã ở rất gần sau lưng y rồi.
Tiêu Cửu Từ nghi hoặc: “Kiều cô nương tìm ta có việc?”
Kiều Uyển dừng lại một chút, nói: “Thấy huynh tu luyện cả buổi chiều, có chút tò mò tình hình thế nào.”
Tiêu Cửu Từ thân thiện cười nói: “Cũng không có gì, chỉ là làm quen lại với linh khí hệ Băng thôi.”
Kiều Uyển nhìn quanh bốn phía, giọng điệu không tự nhiên: “Nghe nói những thứ này đều là Kiều Hàm trồng?”
“Phải.” Tiêu Cửu Từ nhìn những đóa hoa đang đung đưa xung quanh, thần sắc dịu dàng.
Kiều Uyển ngẩn người: “Hắn… lúc nhỏ thật sự không làm được những việc này, quả thật đã thay đổi rất nhiều.”
Tiêu Cửu Từ không biết Kiều Uyển đang cảm thán hay nghi ngờ, cẩn thận nói: “Dù sao cũng đã chuyển sang tu Mộc hệ, lúc mới đến quả thực cũng không nghĩ đến việc trồng linh thực.”
Ánh mắt Kiều Uyển lướt qua Tiêu Cửu Từ, cắn răng, cuối cùng cũng mở lời: “Tiêu công tử, trải qua những chuyện này, có cảm thấy vận mệnh bất công không?”
Tiêu Cửu Từ ngẩn ra, không hiểu vì sao Kiều Uyển đột nhiên lại nói với mình chuyện này, nhưng thấy vẻ mặt Kiều Uyển có vẻ nghiêm túc, Tiêu Cửu Từ bèn lắc đầu.
Kiều Uyển sững sờ, kiếp trước nàng cũng từng hỏi Tiêu Cửu Từ câu này, chỉ là lúc đó Tiêu Cửu Từ đã là bán yêu, tình hình còn tồi tệ hơn bây giờ rất nhiều.
Lúc đó sau khi nàng hỏi xong, Tiêu Cửu Từ im lặng rất lâu, không trả lời trực diện câu hỏi của nàng, chỉ nói: “Có những việc, nhất định phải có người làm, không tồn tại công bằng hay không, thế gian này vốn không có sự công bằng tuyệt đối. Làm việc nên làm, làm việc phải làm, không hỏi vận mệnh công bằng hay không.”
Mà bây giờ, Tiêu Cửu Từ lại trả lời thẳng, không cảm thấy vận mệnh bất công.
“Tại sao?”
“Có được ắt có mất mà.”
Lòng Kiều Uyển đột nhiên run lên, “mất” đương nhiên chỉ tất cả những gì đã mất hiện tại, vậy “được” là gì?
“Có được… cái gì sao? Dường như không thấy có chuyện tốt nào xảy ra cả.” Kiều Uyển cứng nhắc nói.
Tiêu Cửu Từ thật sự suy nghĩ một lúc, rồi đột nhiên cười nói: “Có chứ, một chuyện rất tốt.”
Vẻ mặt Kiều Uyển có chút không giữ được nữa, trước đây nàng không muốn nghĩ, không muốn tiếp xúc, không muốn đối mặt.
Mà giờ đây, nàng lại đang trực tiếp cảm nhận được một phương diện hoàn toàn không ai biết đến của người đã bầu bạn với mình nhiều năm ở kiếp trước, như thể nàng chưa bao giờ thật sự đến gần được trái tim của y.
Kiều Uyển cảm thấy có chút nực cười, lại có chút đau khổ.
Rõ ràng đã nghĩ đời này kiếp này sẽ không vướng bận nữa, nhưng vẫn không kiềm lòng được.
“Tiêu công tử, ngươi đối với đệ đệ của ta… Kiều Hàm, đã động lòng rồi, đúng không?”
Khi hỏi ra câu này, Kiều Uyển cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nghẹt.
Tiêu Cửu Từ nghĩ rằng những chuyện trước đó đã khiến vị “tỷ tỷ” này suy nghĩ nhiều, y ngẫm một lát, cũng không giấu giếm, dù sao chỉ cần không để Kiều Hàm biết là được.
“Ừm, ta đã động lòng với đệ ấy.”
Một câu nói như sấm sét giáng xuống, cuối cùng cũng khiến nội tâm Kiều Uyển tan nát, như thể kiếp trước đã trở thành một vở hài kịch nực cười.
Kiều Uyển đè nén oán niệm và sự không cam lòng trong tim, không nhịn được hỏi: “Chắc hẳn có rất nhiều người thích ngươi, tại sao lại chỉ động lòng với một mình hắn?”
Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ cười, vươn tay khẽ gảy bông Băng Tinh Hoa bên cạnh.
“Chuyện này, ta cũng không nói rõ được, tóm lại là không có cách nào khác, đã động lòng rồi.”
Thực ra Tiêu Cửu Từ cũng từng nghĩ, sao mình lại thích Kiều Hàm cơ chứ.
Y chỉ biết Kiều Hàm sẽ đau lòng vì y, sẽ thiên vị y một cách vô nguyên tắc, còn sẽ bất chấp tất cả để bảo vệ y. Cái cảm giác trong lòng trong mắt đều là y, y chưa từng trải nghiệm ở bất cứ nơi nào khác, vậy nên cậu đã khắc sâu trong ký ức của Tiêu Cửu Từ, khiến y không thể không để tâm, đến khi hoàn hồn lại, thì đã là Kiều Hàm mất rồi.
Kiều Uyển cố nén vị chua xót nơi khóe mắt, không ngờ ở kiếp này, khi nghe được câu trả lời như vậy, nàng vẫn dâng lên nhiều cảm xúc đến thế. Nàng thật sự rất muốn chất vấn Tiêu Cửu Từ, tại sao đối với Kiều Hàm lại khoan dung như vậy, mà đối với nàng lại tàn nhẫn đến thế.
“Vậy… tại sao ngươi còn từ chối hắn?” Kiều Uyển bất lực nói: “Nếu đã thích đến vậy, tại sao không ở bên nhau?”
Tiêu Cửu Từ khẽ nhíu mày, cảm thấy Kiều Uyển hỏi hơi nhiều rồi.
“Chỉ là thời cơ không thích hợp mà thôi, nhưng ta không có ý định từ bỏ đệ ấy, chỉ là tạm thời không thể hứa hẹn. Vậy nên, mong Kiều cô nương đừng nói nhiều với Kiều Hàm.” Tiêu Cửu Từ nói thẳng, sao Kiều Uyển có thể không nghe ra sự cẩn trọng và thương tiếc ẩn chứa trong lời nói đó.
Nếu là kiếp trước, khi y không muốn làm liên lụy ai, đều sẽ kiên quyết né tránh, từ chối giúp đỡ. Chính nàng cũng đã đi theo rất lâu, gặp phải nguy hiểm, Tiêu Cửu Từ lo nàng xảy ra chuyện, mới ngầm đồng ý cho đi cùng.
Mà bây giờ, Kiều Hàm chỉ gây sự với y một chút, y vậy mà đã thỏa hiệp, còn nghĩ ra một cách vòng vo như vậy để tiếp tục bảo vệ Kiều Hàm.
Tâm tư và sự giằng xé trong đó, đã hoàn toàn không phải là Tiêu Cửu Từ mà nàng từng biết.
Nhưng Kiều Hàm có thể cho y sự đáp lại tương xứng không?
Theo Kiều Uyển thấy, Kiều Hàm bây giờ chỉ như một đứa trẻ bướng bỉnh, không chịu nhả viên kẹo đang ngậm trong miệng mà thôi.
Tiêu Cửu Từ bây giờ chẳng qua chỉ là tu vi có vấn đề, có lẽ họ vẫn cảm thấy còn hy vọng.
Đợi đến khi Tiêu Cửu Từ bị phanh phui huyết mạch bán yêu, Kiều Hàm còn có thể kiên định nói thích y không?
Dù sao thì bán yêu cũng là điều cấm kỵ chỉ xếp sau ma tộc, là sự tồn tại bị cả tu chân giới và yêu giới khinh bỉ.
Lúc đó Kiều Hàm nhất định sẽ hối hận, nhất định sẽ vứt bỏ Tiêu Cửu Từ.
Chỉ tiếc là Tiêu Cửu Từ đã bị cậu ta lừa mất trái tim.
Hoặc có lẽ, chính vì như vậy, nên kiếp trước Tiêu Cửu Từ mới né tránh những người ngưỡng mộ mình.
Kiều Uyển chỉ có thể nghĩ như vậy, nếu không những chuyện nàng không thể hiểu nổi, căn bản không có cách nào giải thích.
Nàng muốn mở lời nhắc nhở Tiêu Cửu Từ, đừng dốc hết lòng dạ như vậy, sau này sẽ bị đả kích rất lớn.
Kết quả Lục Truy vừa hay đi lên.
“Ồ, đang trò chuyện à?”
Thần sắc Kiều Uyển lập tức thu lại, chào một tiếng rồi vội vàng rời đi.
“Hai người vừa nói gì vậy?” Lục Truy nheo mắt hỏi.
Tiêu Cửu Từ nói: “Chắc là… lo lắng cho Kiều Hàm, dù sao trên danh nghĩa cũng là đệ đệ của cô ấy.”
“Sao ta thấy không giống nhỉ?”
“Cái gì?”
“Huynh hiểu mà, dù sao cũng từng là vị hôn thê của huynh.” Lục Truy lắc đầu hóng chuyện: “Tuy cô ấy trông có vẻ là một đôi với Tần Tu Trọng, nhưng ta luôn cảm thấy lòng cô ấy không hoàn toàn đặt ở trên người Tần Tu Trọng, hình như cũng rất để tâm đến huynh.”
“Đừng sau lưng bàn luận những chuyện này, không tôn trọng Kiều cô nương.” Tiêu Cửu Từ ngăn lại, nhưng đôi mắt cụp xuống lại che đi suy tư của y.
Kiều Uyển quả thực đối với y có chút khác biệt, dường như luôn muốn nói lại thôi, ánh mắt nhìn y cũng vô cùng kỳ lạ, y cũng không nói rõ được.
Nhưng y không muốn tiếp xúc nhiều với Kiều Uyển, dù sao con ma nhỏ kia cũng không phải đệ đệ thật của cô ấy, thân thiết rồi dễ lộ tẩy, mối quan hệ không gần không xa như thế này là vừa đẹp.
“Bạch Nhung mang điểm tâm đi rồi à?” Tiêu Cửu Từ trực tiếp chuyển chủ đề.
Nói đến chuyện này, Lục Truy liền phấn chấn, cười hì hì nói: “Lát nữa huynh phải cảm ơn ta đấy.”
Tiêu Cửu Từ đang nghi hoặc, thì thấy một bóng người màu xanh lam như một cơn gió lướt tới.
Lòng Tiêu Cửu Từ khẽ động, sau khi trải qua màn tỏ tình, bị hôn, rồi lại hủy hôn khế, thực ra y cũng hơi không biết phải đối mặt với Kiều Hàm thế nào, nên mới mãi không đi tìm cậu.
Lúc này đột nhiên nhìn thấy, tim Tiêu Cửu Từ nhất thời còn đập hơi nhanh.
Kết quả chưa đợi y trấn tĩnh lại, người nào đó đã trực tiếp xông tới, ôm chầm lấy y.
Thân hình Tiêu Cửu Từ cứng đờ, mặt đầy vẻ hoảng hốt.
Con ma nhỏ này… sau khi tỏ tình xong liền trở nên trắng trợn, không kiêng nể gì thế này sao?
Chẳng phải y còn chưa chấp nhận cậu sao?
Quá… quá không có quy củ rồi.
Quả nhiên con ma nhỏ này một khi không che giấu tình cảm với y nữa, liền bắt đầu thả phanh, đến cả ma tính cũng không biết kìm nén một chút.
Lát nữa có khi nào lại muốn hôn y không.
Y còn chưa đáp lại mà, không thể tùy tiện cho con ma nhỏ này hôn được.
Trong một khắc suy nghĩ của Tiêu Cửu Từ rối như tơ vò, liền cảm thấy người đang ôm mình càng ôm càng chặt, nhưng cái đầu đang vùi trong lồng ngực y lại ngẩng lên, một đôi mắt long lanh nước nhìn y.
Biểu cảm đó rõ ràng là đang cầu xin điều gì đó.
Tiêu Cửu Từ cảm thấy đến thở cũng không thở nổi.
Y biết ngay mà, ma tộc trời sinh tham lam, giỏi nhất là được đằng chân lân đằng đầu, ngẩng đầu như thế này, còn mong y cúi đầu hôn cậu sao?
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ liếc sang bên cạnh, Lục Truy… không có ở đây rồi nhỉ.
Ừm, người đi rồi.
Tiêu Cửu Từ ho khan vài tiếng, cúi đầu đối diện với Kiều Hàm, đang định mở miệng nói gì đó.
Dù sao cũng phải khuyên nhủ trước, nói rõ ràng, hai người chưa ở bên nhau, nên không thể làm bậy như vậy, bất kể quy củ của ma tộc là gì, dù sao nhân tộc cũng không thể thế này.
Nhưng lỡ như Kiều Hàm thật sự định đột kích bất ngờ như lần trước.
Mình… tu vi bây giờ của mình cũng hết cách.
“Sư đệ…”
“Sư huynh, huynh định đi?! Không phải huynh đã đồng ý với ta rồi sao? Sao huynh lại nói không giữ lời vậy!”
Tiêu Cửu Từ: ?
Kiều Hàm lo sốt vó, cậu bây giờ không có hôn khế ràng buộc, nếu Tiêu Cửu Từ thật sự đột ngột rời đi, cậu căn bản không có manh mối nào!
Nếu như vậy mà còn để y chạy mất, chẳng phải cậu sẽ công dã tràng, uổng công hy sinh trong sạch của mình, cũng như mối quan hệ thần tượng – fan hâm mộ trong sáng với y sao.
Thế thì cậu khóc chết mất!
Tiêu Cửu Từ phản ứng lại, nhanh chóng liếc về phía Lục Truy đang lén lút chuồn xuống vách núi, nhất thời cạn lời, sao lại có thể dọa Kiều Hàm như vậy chứ!
Nhìn dáng vẻ kích động của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ vội vàng vỗ nhẹ lưng cậu, dỗ dành: “Không đi đâu cả, Lục Truy họ lừa đệ đấy.”
Kiều Hàm ngẩn ra, lúc này mới muộn màng nhận ra vẻ không tự nhiên của Bạch Nhung lúc nãy. Cậu lập tức tức đến đỏ mặt, chỉ muốn xông ngay xuống dưới túm tai thỏ!
“Khụ khụ…” Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm đã hiểu ra, nhưng cơ thể hai người vẫn đang dán chặt vào nhau.
Kiều Hàm vốn có Hỏa linh căn nên thân nhiệt đã cao, Tiêu Cửu Từ bây giờ cơ thể lại gần với người thường hơn, nên sẽ càng nhạy cảm hơn, y cảm thấy da thịt mình cũng bị lây nhiễm mà nóng lên.
Mà Kiều Hàm cũng lập tức phản ứng lại.
Thật ra mà nói, trước đây ôm một cái nồng nhiệt, vẫn còn có cảm giác fan ôm thần tượng.
Nhưng từ khi lời nói dối được xác thực, bây giờ chính Kiều Hàm cũng cảm thấy đâu đâu cũng không đúng, vội vàng buông y ra.
Tránh cho y nghĩ rằng cậu đang khinh bạc, người dịu dàng như vậy chắc cũng xấu hổ lắm.
Vòng tay trống rỗng, sự chênh lệch nhiệt độ đột ngột có chút lớn, khiến Tiêu Cửu Từ bất giác cảm thấy hơi lạnh.
Thấy Kiều Hàm có chút ủ rũ, nhớ lại chuyện vừa rồi, y bèn nói: “Yên tâm, ta sẽ không lén lút bỏ đi đâu.”
Kiều Hàm nghĩ ngợi, cuối cùng vẫn không nhịn được nói: “Vậy… vậy nếu huynh đã nói thế, chúng ta kết pháp ấn cảm ứng vị trí đi.”
Tiêu Cửu Từ ngẩn ra.
Kiều Hàm lập tức nói: “Chỉ cảm ứng vị trí đại khái thôi, không có chức năng nào khác. Ta nghe nói rất nhiều sư huynh đệ cũng có, không… không có ý gì khác, chỉ là tiện cho việc lịch luyện hành động sau này thôi.”
Tiêu Cửu Từ thật sự hết cách rồi, Kiều Hàm đây là định luộc ếch bằng nước ấm sao? Y không nhịn được trêu chọc: “Vậy sao đệ lại đồng ý hủy bỏ hôn khế?”
Kiều Hàm nói: “Không phải huynh yêu cầu sao?”
Tiêu Cửu Từ nhướng mày: “Nếu đệ kiên quyết phản đối…”
Kiều Hàm lập tức trừng lớn mắt: “Lẽ nào huynh sẽ không kiên quyết nữa?”
Tiêu Cửu Từ cố ý gật đầu, quả nhiên Kiều Hàm lộ ra vẻ mặt hối hận.
Kiều Hàm thật sự tiếc nuối, chỉ muốn nói ngay tại chỗ một câu: “Vậy chúng ta khắc lại đi!”
Dù sao nhiệm vụ hệ thống yêu cầu hủy bỏ, chứ đâu có nói không được khắc lại. Thực ra một ngày một đêm này, ngoài việc tự kỷ ra thì cậu cũng bắt đầu nghiên cứu thuật pháp thay thế hôn khế, muốn cố hết sức bảo vệ y, nhưng tìm tới tìm lui thật sự không có thứ gì tốt hơn hôn khế.
Nhưng mà, lời này bây giờ cậu thật sự không nói ra được, đã tỏ tình rồi, còn nói lời này, khác nào cầu hôn.
Tuy y chắc chắn sẽ không đồng ý, nhưng cậu có vô tư đến đâu cũng không làm ra chuyện này được.
Vẫn là dùng thuật pháp xác định vị trí đơn giản thôi.
Dù sao sau này mình cố gắng không rời nửa bước là được rồi.
Kiều Hàm nghĩ đến đây, thất vọng nói: “Thôi vậy.”
Tiêu Cửu Từ sững sờ, không nhịn được đưa tay lên muốn sờ mặt Kiều Hàm, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại.
Nghĩ ngợi một lát, y vẫn không nỡ để Kiều Hàm buồn, bèn lấy ra suy nghĩ tự an ủi mình, có lẽ cũng có thể an ủi Kiều Hàm một chút, nói: “Thực ra hôn khế đó là ta khắc với người trước kia, vốn không liên quan đến đệ, có thể nói từ lúc đệ đến, hôn khế đó đã không còn ý nghĩa nữa rồi.”
Tiêu Cửu Từ từng nghĩ, hủy bỏ hôn khế này thực ra cũng chẳng sao, vốn dĩ không phải là hôn khế của y và con ma nhỏ này, sau này nếu khắc lại, mới là hôn khế thật sự thuộc về họ.
Tuy dường như là lời an ủi, nhưng Kiều Hàm hoàn toàn không hiểu được ý mà y muốn biểu đạt.
Kiều Hàm bây giờ chỉ muốn dụ Tiêu Cửu Từ đồng ý kết thuật pháp.
“Sư huynh, vậy đề nghị vừa rồi của ta thì sao? Huynh thấy thế nào? Định vị rất tiện lợi mà, lỡ như đi lạc thì không hay lắm.” Kiều Hàm giống như đang tiếp thị sản phẩm, nụ cười cũng trở nên nịnh nọt.
Thấy cậu thật sự để tâm đến vậy, cuối cùng Tiêu Cửu Từ cũng mềm lòng, nếu chỉ là loại thuật pháp định vị, thực ra mình rất dễ đơn phương hủy bỏ, không giống như hôn khế có nhiều hạn chế, cũng không sao cả, thật sự gặp phải nguy hiểm gì, lúc không muốn Kiều Hàm đến mạo hiểm, y trực tiếp hủy bỏ là được.
Nghĩ đến đây, Tiêu Cửu Từ vẫn lùi một bước, gật đầu đồng ý.
Kiều Hàm tức khắc không nén được khóe môi cong lên, đưa tay ra.
Tiêu Cửu Từ cũng đưa tay ra, hai tay nắm lấy nhau, thuật pháp kết nối đơn giản nhất, ai cũng biết.
Một luồng sáng màu trắng bạc hóa thành một sợi dây, hai đầu kéo dài, cuối cùng quấn quanh cổ tay hai người, trong nháy mắt liền biến mất.
Nhưng không biết là do Tiêu Cửu Từ nhạy cảm hay sao, y luôn cảm thấy dường như có thứ gì đó khác dung nhập vào cơ thể.
Mà lúc này, nội tâm Kiều Hàm đã cười như điên.
Cậu có hệ thống mà, nhiều điểm tích lũy như vậy, sao có thể không dùng chứ.
Cậu trực tiếp đổi một tấm phụ linh phù, dung nhập vào thuật pháp vừa rồi, chỉ cần đã xây dựng kết nối, cho dù Tiêu Cửu Từ đơn phương cắt đứt, mình cũng có thể cảm ứng được.
He he he! Vẫn là mình cao tay hơn một bậc!
Sau đó, Kiều Hàm hoàn toàn yên tâm.
Vô Định Phong bay trên đỉnh núi một tháng cuối cùng cũng bắt đầu hạ xuống.
Quỳnh Bích lại mượn kiếm chém đỉnh núi, định chơi trò “râu ông nọ cắm cằm bà kia”.
“Sư phụ, bội kiếm của người đâu?” Kiều Hàm cạn lời.
“Không cần để ý những chuyện này.” Quỳnh Bích ra vẻ cao nhân.
Kiều Hàm quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ nói: “Cầm đồ rồi?”
Quỳnh Bích nghẹn họng, đám đông hóng chuyện phía sau cũng nghẹn họng theo.
Đột nhiên Tần Tu Trọng nhạy bén nhận ra có gì đó không đúng: “Nơi này là…”
Mà theo đà hạ xuống, Bạch Nhung đột nhiên dựng tóc gáy, lại túm lấy tóc hai bên, bản năng nép sát vào Lục Truy.
Lục Truy thấy Bạch Nhung xù lông, nói: “Sao vậy? Sợ à?”
Sắc mặt Bạch Nhung tái nhợt: “Đây… đây là bên trong Vạn Thú Sơn Mạch sao?”
Lúc này mọi người cũng đã xác nhận, dù sao bên dưới đã truyền đến từng trận tiếng gầm rú của thú vật, rõ ràng là đang xua đuổi kẻ ngoại lai.
Mà những kẻ ngoại lai như họ đang toàn thân căng cứng, chống lại uy áp do các loài thú bậc cao phóng ra.
Ai dám nghĩ, bay cả buổi trời, lại bay thẳng đến địa bàn của linh thú và ma thú cấp cao, đây là định dê vào miệng cọp sao?
Chẳng lẽ Quỳnh Bích định định cư ở đây?
“Sư phụ? Người mở đường không nhìn phương hướng à? Đây là Vạn Thú Sơn Mạch đấy!”
“Ta biết mà! Cố ý chọn đấy.”
“Tại sao ạ!”
“… Chỗ khác không cần giấy tờ đất đai sao? Nơi này tốt biết bao, vừa miễn phí vừa an toàn!”
Kiều Hàm: @#¥%
Chưa nói đến việc một Kim Đan Kỳ như Kiều Hàm cũng bị uy áp của một số loài thú làm cho khó chịu, nam chính bây giờ sao mà chịu nổi!
Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ mặt mày trắng bệch, vội vàng đỡ lấy, truyền linh lực.
“Sư phụ, không đến mức đó đâu, chúng ta có tiền mà, hơn nữa, ở đây an toàn chỗ nào?”
“Oa, có nhiều linh thú ma thú canh nhà cho chúng ta thế này mà không an toàn sao? Hơn nữa không phải các ngươi muốn ra ngoài lịch luyện à? Ta lại không trông nhà, đặt ở đây là vừa đẹp. Hơn nữa muốn lịch luyện, vừa ra khỏi cửa nhà là có thể rèn luyện, tốt biết bao.”
“Con thấy là vừa ra khỏi cửa đã bị thú vật luyện thì có, Quỳnh Bích sư thúc, lỡ như thú vật xông lên hất tung cái này đi thì sao! Mất nhiều hơn được đấy!” Lục Truy ôm Bạch Nhung đã run lẩy bẩy vội vàng nói.
“Ồ…” Quỳnh Bích lời ít ý nhiều “ồ” một tiếng, rồi trực tiếp bay lên, đạp không một bước, rõ ràng dưới chân không có gì, nhưng lại như thể đang đạp trên mặt đất, cả không gian đều rung chuyển một cái.
Ngay sau đó, những con thú vừa còn gào thét đều im bặt, giây tiếp theo, liền ầm ầm chạy tán loạn tứ phía.
Thôi được rồi, mấy đứa này đều sợ sư phụ!
Cướp đất ở với thú vật, sư phụ, đúng là… làm hay lắm!
Vô Định Phong được định vị lại.
Vững vàng đáp xuống đỉnh núi mới, Quỳnh Bích cũng không phải là người vô trách nhiệm, vẫn tạo ra vài lớp kết giới cho họ, chỉ cần không phải là mấy con thú lợi hại nhất, về cơ bản các loài thú khác cũng không tấn công lên được.
Cuối cùng mọi người cũng dần bình tĩnh lại sau cơn chấn động.
Tần Tu Trọng thậm chí đã lên kế hoạch, trực tiếp từ đây đi lịch luyện, săn giết linh thú.
Kiều Hàm không có biểu hiện gì với tên cuồng cày cấp này.
Điều khiến Kiều Hàm không ngờ tới là, Lục Truy vậy mà cũng hùa theo, còn kéo cả Bạch Nhung cùng Tần Tu Trọng và Kiều Uyển lập đội xông ra ngoài.
Kiều Hàm đang lấy làm lạ tại sao Lục Truy đột nhiên lại trở nên tích cực như vậy.
Kết quả nhìn thấy ánh mắt Tiêu Cửu Từ nhìn Lục Truy trở nên trầm tư, liền hiểu ra.
Tuy Lục Truy trông có vẻ không đứng đắn, nhưng rất trọng nghĩa khí.
Trước đó lúc rảnh rỗi, họ ngồi lại với nhau kể hết những chuyện gần đây liên quan đến ma giới, sau khi mọi người thảo luận, đi đến kết luận, hoạt động gần đây của ma giới quá thường xuyên, hơn nữa ngay cả Ma Vương cũng có thể ra ngoài, chắc chắn có vấn đề. Vậy nên định điều tra cho kỹ một phen.
Bây giờ Tiêu Cửu Từ tình hình như vậy, Lục Truy liền cảm thấy mình cần phải mạnh hơn, nếu huynh đệ có chuyện, mình có thể gánh vác được, sẽ không giống như lần ở bí cảnh, chỉ có thể dựa vào Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng bảo vệ họ.
Nhìn mọi người sắp đi, Kiều Hàm vẫn có chút không nỡ, gần đây cậu đã cho cây Hồn Nguyên ăn rất nhiều thứ, ép nó kết ra bốn quả, trước khi bốn người đi đã tặng cho họ.
Bốn người thấy vật quý giá như vậy, không muốn nhận, nhưng Kiều Hàm kiên quyết muốn cho, bất kể là ai, đều có ơn với sư huynh đệ họ, đây là điều bắt buộc phải báo đáp.
Kiều Hàm không thích nợ ân tình.
“Sư huynh đệ hai người đúng là… Cửu Từ cũng tặng quà cảm ơn quý giá rồi, cái này thật sự không cần đâu, hai người giữ lại đi, đối với hai người có ích hơn.”
Kiều Hàm ngẩn ra, quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ cười cười: “Chỉ là vài món pháp khí thôi, nếu đây là tấm lòng của Kiều Hàm, mọi người cứ nhận đi.”
Nếu cả hai đều đã nói vậy, cuối cùng mọi người cũng nhận lấy rồi rời đi.
Tiểu viện trở lại yên tĩnh.
Cơ thể Tiêu Cửu Từ dường như cũng đã hoàn toàn hồi phục, liền cùng Kiều Hàm bàn bạc rời khỏi nơi này.
Ngay lúc hai người đang bàn bạc chặng đầu tiên đi đâu.
Quỳnh Bích đột nhiên lên tiếng từ trên cây: “Hay là, hai đứa chạy một chuyến đến Lăng Long Hồ đi.”
Tiêu Cửu Từ sững sờ: “Y tu đại năng Vạn Mộc Xuân?”
Kiều Hàm nghe xong lập tức giật mình, vị đại năng ẩn cư đã bỏ mình trong nguyên tác, nhân vật làm nền, đúng rồi, người đó bây giờ vẫn còn sống! Có thể đi tìm đại năng xem linh căn cho y, biết đâu có thể hoàn toàn hồi phục!