Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 98

Trong cơn mê man, Tiêu Cửu Từ dường như đã mơ thấy rất nhiều chuyện. Từ lúc nhỏ được chưởng môn nhặt về, rồi được sư phụ nhận làm đệ tử, và cuối cùng… là quen biết con ma nhỏ kia.

Phảng phất như chìm vào ác mộng.

Tiêu Cửu Từ chau chặt mày, cuối cùng cũng giật mình tỉnh lại khi cơ thể bất giác toát ra một thân mồ hôi lạnh.

Tất cả ký ức đều phai nhạt, thứ còn sót lại vậy mà lại là những chuyện trong thế giới trống rỗng của Tâm cảnh thí luyện do Giám Tâm Chung đưa vào.

Giọng nói đó vẫn vang vọng trong đầu.

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ ngỡ ngàng, rồi dần dần nhíu mày lại.

Lúc Tưởng Doãn bước vào liền thấy được vẻ mặt nặng nề chưa từng có của Tiêu Cửu Từ.

“Đại sư huynh?”

Tiêu Cửu Từ bừng tỉnh, thu lại vẻ mặt. Y nhìn thấy Tưởng Doãn, nhưng không thấy người nào đó, liền biết người nào đó vẫn chưa trở về.

Ánh sáng trong mắt Tiêu Cửu Từ vụt tắt: “Ta đã ngất mấy ngày rồi?”

Tưởng Doãn đáp: “Hai ngày.”

“Ma tu đã được giải đi chưa?” Tiêu Cửu Từ lại hỏi.

Tưởng Doãn thở dài một tiếng: “Giang phu nhân nói hy vọng sẽ giam giữ ma tu cho đến khi chưởng môn xuất quan rồi mới định đoạt. Dù sao cũng là ma tu trà trộn vào Thanh Vân Tông, lại còn hại… vẫn chưa biết đã để lại ẩn họa gì, phải cẩn thận đối phó. Gần đây các trưởng lão của Giới Luật Đường đang nghiêm ngặt tra hỏi, các trưởng lão khác cũng tán thành.”

Nói đến đây, Tưởng Doãn phiền muộn nói: “Vốn dĩ sưu hồn là cách tốt nhất, nhưng ả Bàng Chỉ đó cũng đủ tàn nhẫn, đã đặt cấm chế trong linh thức, chỉ cần sưu hồn sẽ chết ngay tại chỗ. Một nhân chứng sống như vậy, tự nhiên không thể để ả chết dễ dàng được. Vô Ngọc trưởng lão của Trích Tinh Phong đang tìm cách tháo gỡ cấm chế, cũng cần chút thời gian.”

Nói đoạn, Tưởng Doãn hỏi theo thói quen: “Đại sư huynh, huynh có cách nào không?”

Vừa hỏi xong hắn liền câm nín, lập tức chỉ muốn tự tát vào miệng mình. Hắn cười khan hai tiếng, thấy Tiêu Cửu Từ im lặng lắc đầu, trong lòng không khỏi đau xót.

Đại sư huynh bây giờ ngay cả linh lực cũng không còn, có thể có cách gì chứ? Hắn đúng là không biết lựa lời mà nói.

Điều này cũng không thể trách Tưởng Doãn không quen, vì trước đây bất kể Thanh Vân Tông gặp phải khó khăn lớn nhỏ gì, họ đều theo bản năng đi tìm đại sư huynh, luôn cảm thấy một người mạnh mẽ và thông minh như đại sư huynh chắc chắn sẽ giải quyết mọi vấn đề một cách nhanh chóng và đơn giản nhất.

Nhưng đại sư huynh của bây giờ đã không thể che chở cho họ được nữa.

Song Tưởng Doãn lại nhanh chóng vực dậy tinh thần, biết đâu Kiều Hàm có thể tìm ra cách thì sao. Vừa nghĩ đến đây, hắn không nhịn được nói: “Không biết bên Kiều Hàm thế nào rồi. Đúng rồi, đại sư huynh, hai người không phải có hôn khế sao? Huynh có cảm nhận được đệ ấy đang ở đâu không?”

Tiêu Cửu Từ khựng lại, nói: “Hôn khế cần linh lực để kích hoạt.”

Đối với y bây giờ, thậm chí còn không cảm nhận được sự tồn tại của hôn khế, giống như giữa y và Kiều Hàm không còn bất kỳ mối liên hệ nào, chỉ có thể chờ đợi trong sân viện này.

Tiêu Cửu Từ cố gắng trấn tĩnh, không muốn mình suy nghĩ lung tung. Nhưng nếu suy nghĩ một cách lý trí, y sẽ biết, lâu như vậy chưa trở về, chắc chắn đã xảy ra trục trặc.

Là bị thương giữa đường, hay là bị phong ấn trong bí cảnh?

Mỗi một tình huống đều là điều mà y của hiện tại bất lực không thể thay đổi.

Những việc Tiêu Cửu Từ có thể làm bây giờ, quá ít ỏi.

Tưởng Doãn bị câu trả lời của Tiêu Cửu Từ làm cho nghẹn họng, càng muốn tát vào miệng mình hơn. Tốt nhất là hắn đừng mở miệng nữa.

Tiêu Cửu Từ lại đã đứng dậy, đi ra ngoài.

“Đại sư huynh, huynh không nghỉ ngơi thêm sao?” Tưởng Doãn lập tức đi theo: “Bây giờ huynh tốt nhất nên tĩnh dưỡng.”

“Ta cần đến Thanh Vân Phong bàn giao một số việc.” Tiêu Cửu Từ trầm ổn nói. Nếu đã hứa với Kiều Hàm sẽ cùng nhau ra ngoài vân du, rất nhiều chuyện phải chuẩn bị trước.

Tiêu Cửu Từ không muốn nghĩ xa, chỉ muốn làm tốt việc trước mắt.

Tưởng Doãn nhớ ra đại sư huynh đã giao lại chưởng môn lệnh, hơn nữa không chỉ chức vụ chưởng môn, mà cả chức vụ ‘đại sư huynh’ cũng phải giao ra hết.

Trong lòng Tưởng Doãn khó chịu, nhưng cũng chỉ có thể nói: “Ta tiễn đại sư huynh.”

Tiêu Cửu Từ vừa ra ngoài mới phát hiện bên ngoài sân viện khá náo nhiệt.

Thực ra từ lúc Tiêu Cửu Từ trở về, lúc nào cũng có đệ tử đến thăm hỏi.

Dù sao người sùng bái đại sư huynh cũng không ít, tự nhiên sẽ lo lắng cho tình hình của y.

Vừa hay có một tốp mới đến, thấy sư huynh chưa tỉnh, họ cũng không làm phiền nhiều. Chỉ là gặp được Lục Truy và Bạch Nhung trong sân, một số đệ tử cũng khá quen thuộc với Lục Truy, không nhịn được hỏi về chuyện ma tộc tấn công trong bí cảnh, cộng thêm việc tông môn mình còn xuất hiện một ma tu, tự nhiên lòng người hoang mang.

Đối với chuyện ma tộc tấn công, Tiên Minh ngoài việc phái người đi gia cố trận pháp kết giới phong ấn ma giới ra, thì chính là ráo riết tìm kiếm các vết nứt không gian có thể tồn tại ở các bí cảnh, chứ không có suy nghĩ gì khác.

Theo họ thấy thì chỉ là ma giới đã lợi dụng lỗ hổng của phong ấn, tìm cơ hội ra ngoài gây sự mà thôi.

Dù sao vết nứt không gian cũng chỉ có thể xuất hiện ở những nơi khí tức hỗn loạn, sau này tăng cường điều tra những nơi này là được.

“Cho nên á, việc duy nhất các ngươi có thể làm chính là nỗ lực nâng cao bản thân.” Lục Truy chém gió một tràng xong liền tổng kết.

“Cũng phải, chúng ta phải trở nên mạnh hơn.”

“Đúng vậy, trước đây còn có đại sư huynh, bây giờ…”

Mọi người nói đến đây, vừa hay thấy Tiêu Cửu Từ đi ra, vội vàng rối rít quan tâm.

Tâm trạng của Tiêu Cửu Từ vẫn như mọi khi, dường như không quá sa sút, đau buồn.

Sau khi để mọi người rời đi, Lục Truy biết Tiêu Cửu Từ muốn đến Thanh Vân Phong, lập tức tỏ ý mình sẽ theo sát không rời.

Tiêu Cửu Từ có chút không quen nhìn Lục Truy một cái: “Sau này cũng không gây chuyện được nữa đâu, đây dù sao cũng là Thanh Vân Tông, không cần phải như vậy.”

Lục Truy hừ lạnh một tiếng, ban đầu hắn cũng nghĩ vậy, ai mà ngờ trên đại điện lại có thể xảy ra chuyện như thế. Hắn cảm thấy sự lo lắng của Kiều Hàm thật sự là có tầm nhìn xa.

Dù sao tu chân giới cũng lấy kẻ mạnh làm vua. Trước đây đến cả Tần Tu Trọng còn phải chịu đối xử như vậy, dù Thanh Vân Tông có hơi có tình nghĩa một chút, nhưng lợi ích ở trước mắt, ai mà dám đảm bảo.

Giống như một số người trong số họ trước đó vậy mà lại do dự có nên đào kim đan của Tiêu Cửu Từ để bù cho Giang Kỳ Lạc không, thậm chí không cảm thấy làm vậy có gì không đúng?

Chẳng phải là vì Tiêu Cửu Từ không có năng lực phản kháng, không bảo vệ được những thứ tốt trên người mình sao?

Lục Truy bĩu môi: “Đừng nói với ta, ta được người ta nhờ vả, nếu không làm cho tốt, đến lúc đó cái tính xấu của Kiều Hàm có thể hành chết ta đấy.”

Nghe thì không giống lời hay, nhưng Tiêu Cửu Từ lại bất giác bật cười.

Nụ cười nhàn nhạt, thấm vào tận đáy mắt.

Lục Truy, Bạch Nhung, Tưởng Doãn thấy vậy không khỏi sững sờ. Dường như từ lúc y xảy ra chuyện, sau khi Kiều Hàm rời đi, y chưa từng cười.

Tưởng Doãn vốn được Mai trưởng lão phái đến chuyên trị liệu cho Tiêu Cửu Từ, nhưng y đã rời khỏi trận pháp trị liệu, tự nhiên không cần hắn trông nom nữa. Thấy có người đi cùng Tiêu Cửu Từ đến Thanh Vân Phong làm việc, hắn liền nhân cơ hội đi làm việc khác.

Không bao lâu sau, Lục Truy đưa Tiêu Cửu Từ và Bạch Nhung bay đến Thanh Vân Phong.

Thanh Vân Phong được coi là cơ quan trung tâm của Thanh Vân Tông, tự nhiên người đến người đi tấp nập. Mọi người vừa thấy Tiêu Cửu Từ đến liền lũ lượt tiến lên thăm hỏi.

Không khí như vậy lại khiến Lục Truy thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đến khi họ tới nội điện, lại bị người ta chặn lại.

Một vị trưởng lão quản lý sự vụ trên Thanh Vân Phong nghiêm mặt nói: “Người ngoài không được vào.”

Lục Truy lập tức tỏ vẻ bất mãn, nhưng trên mặt lại cười hì hì cho qua. Hắn biết lão già cố chấp này, vừa ngoan cố lại không nói lý, hơn nữa còn vô cùng trung thành với nhà họ Giang.

Trưởng lão nói thẳng một câu: “Ta không cần biết Ngọc Hư Tông các ngươi có vô quy tắc như vậy không, nhưng Thanh Vân Tông chúng ta thì không được. Đây là nơi quan trọng, chỉ có đệ tử thân truyền mới có tư cách ra vào.”

Câu này lập tức khiến Lục Truy tức điên lên. Nếu không phải Bạch Nhung rụt rè kéo hắn lại, hắn đã xông lên rồi.

Nhưng Tiêu Cửu Từ cũng giơ tay cản lại, nói: “Các ngươi ở ngoài đợi ta đi, ta làm xong nhanh thôi.”

Lục Truy khẽ cau mày, Tiêu Cửu Từ lại điềm nhiên lắc đầu với hắn.

Dáng vẻ như vậy lập tức khiến Lục Truy an tâm. Dù không còn linh căn, Tiêu Cửu Từ vẫn là Tiêu Cửu Từ. Y đã xác định không có chuyện gì, thì hẳn là không có chuyện gì.

Lục Truy vẫn tin tưởng Tiêu Cửu Từ, liền ngoan ngoãn nghe lời, đưa Bạch Nhung ra ngoài đợi.

Tiêu Cửu Từ thì đi theo vị trưởng lão vào trong nội điện.

Trên hành lang, Tiêu Cửu Từ không mở miệng, vị trưởng lão lại hừ lạnh một tiếng: “Ngươi tới làm gì?”

Tiêu Cửu Từ đáp: “Bàn giao sự vụ.”

Trưởng lão lập tức muốn quở trách: “Ngươi…”

Tiêu Cửu Từ liền lạnh lùng liếc một cái: “Từ khi nào nơi này có thêm quy định không cho người ngoài ra vào?”

Trưởng lão lập tức nghẹn họng, rồi lại không vui nói: “Ngươi còn mặt mũi mà nói à, ngươi đã làm những gì, để một người ngoài làm vệ sĩ cho ngươi? Coi Thanh Vân Tông chúng ta là hang rồng miệng cọp sao? Mọi người đều muốn hại ngươi chắc, chuyện này mà truyền ra ngoài, chúng ta còn mặt mũi nào nữa!”

Chính vì cảm thấy tác phong này của Tiêu Cửu Từ quá khó coi, trưởng lão mới không nhịn được mà ngăn cản.

Tiêu Cửu Từ biết vị trưởng lão này nghĩ gì, chỉ là không muốn Lục Truy phải chịu thiệt ở đây nên mới không vạch trần tại trận. Dù sao Lục Truy cũng là người ngoài, lại là vãn bối, quả thực không tiện xung đột với trưởng lão Thanh Vân Tông ở đây.

“Bạn của ta chỉ lo ta không có linh lực, làm việc không tiện mà thôi.” Tiêu Cửu Từ nói bừa.

“Ngươi không có sư đệ khác sao?” Trưởng lão không vui hỏi.

“Mọi người đều có việc riêng, họ vừa hay rảnh rỗi thôi.” Tiêu Cửu Từ lơ đãng nói cho qua.

“Ta thấy không phải, ngươi chính là sợ chúng ta cưỡng chế đào kim đan của ngươi!” Trưởng lão tức giận nói: “Đề phòng chúng ta đấy!”

Tiêu Cửu Từ lại liếc nhìn trưởng lão một cái, ánh mắt đó dường như đang nói ‘suy bụng ta ra bụng người’, lập tức khiến má trưởng lão đỏ bừng.

Tiêu Cửu Từ chưa bao giờ nghĩ như vậy. Dù trước đó không có Lục Truy, những người khác dù bị Giang phu nhân tẩy não cũng sẽ không thật sự cưỡng chế đào kim đan của y.

Dù gì cũng là danh môn chính phái, nếu dám làm như vậy, năm xưa lúc Tần Tu Trọng rời khỏi Vạn Nhận Tông, Bát trọng kim đan của hắn cũng quý giá tương tự, chưa chắc đã giữ được.

Thập đại tiên môn còn chưa đến mức làm ra chuyện hạ tiện như vậy. Cùng lắm là dùng đạo đức để gây sức ép, muốn y tự nguyện giao ra, nhưng chỉ cần y không đồng ý thì họ cũng chẳng làm gì được.

Dù sao còn có chưởng môn, còn có sư phụ của y… việc truy cứu sau này, không phải là thứ họ có thể gánh nổi.

Cho nên Tiêu Cửu Từ chưa bao giờ lo lắng. Hơn nữa… không có linh căn, y cũng chưa chắc đã là phế nhân, không có năng lực tự bảo vệ.

Tiêu Cửu Từ tưởng vị trưởng lão này chỉ là tỏ vẻ bất mãn với tình hình vừa rồi, quở trách y một chút, không ngờ sau khi y bàn giao xong, ông ta vẫn đi theo.

Tiêu Cửu Từ trong lòng đã rõ, liền mở miệng nói: “Trưởng lão có lời gì cứ nói thẳng.”

Trưởng lão hừ hừ, nói: “Ngươi theo ta tới đây.”

Tiêu Cửu Từ cũng không do dự, cất bước đi theo.

Từ nội điện xuyên qua hậu viện, có một con đường nhỏ.

Sau khi bước lên con đường này, Tiêu Cửu Từ dường như đã hiểu đối phương muốn làm gì.

Con đường nhỏ này có thể thông đến hậu sơn, thông đến sơn động nơi chưởng môn bế quan.

Trong lòng Tiêu Cửu Từ lạnh lẽo, xem ra độc của Giang Kỳ Lạc không giải được rồi.

Trưởng lão đột nhiên lên tiếng: “Tiêu Cửu Từ, chưởng môn trước đây từng nói, nếu ngươi có thể tu luyện thuận lợi, sau này sẽ để ngươi kế thừa vị trí chưởng môn. Lão già chúng ta cũng luôn coi ngươi là chưởng môn tương lai để bồi dưỡng và tin tưởng, ký thác tương lai của Thanh Vân Tông vào ngươi. Mà Thanh Vân Tông có một thiên tài như ngươi, mới có thể luôn duy trì vị thế Thượng Tam Tiên Tông, cũng được các tiên môn xem trọng, coi tốt. Nếu không, sớm đã bị Bất Niệm Cung và Vạn Nhận Tông chèn ép rồi.”

Trưởng lão dừng bước, Tiêu Cửu Từ ánh mắt nhàn nhạt nhìn ông ta, trong lòng đã sáng tỏ như gương.

Đối diện với ánh mắt như vậy, trưởng lão bất giác có chút chột dạ, nhưng lại cảm thấy mình nói rất hợp tình hợp lý.

Ông ta nhìn dáng vẻ không chắc chắn của Mai trưởng lão, liền biết khả năng Tiêu Cửu Từ được cứu là rất nhỏ. Nếu khả năng hồi phục đã nhỏ, tại sao phải đánh cược vận mệnh tương lai của Thanh Vân Tông vào đó.

Lòng đã quyết, ông ta nghiêm mặt nói: “Tiêu Cửu Từ, trước đây ngươi luôn vì Thanh Vân Tông mà không màng tư lợi, cống hiến hết mình. Chúng ta ai nấy đều thấy rõ, nên mới đối với một người trẻ tuổi như ngươi mà tâm phục khẩu phục. Nhưng vào thời khắc mấu chốt này, cớ sao ngươi lại hồ đồ như vậy? Ngươi lớn lên ở Thanh Vân Tông, thì phải nghĩ cho tương lai của tông môn! Thanh Vân Tông mà mất đi một thiên tài cửu trùng kim đan thì khác nào tự phế đi một cánh tay, đến lúc đó còn không sánh được với Ngọc Hư Tông của họ. Ngươi rõ ràng có cách để bù đắp tất cả, tại sao lại không chịu?”

“Đừng trách ta nói khó nghe, chỉ có Thanh Vân Tông tốt thì mới có thể bảo vệ tương lai của ngươi tốt hơn không phải sao? Ngươi cũng không nghĩ lại xem, trước đây ngươi ở bên ngoài đắc tội ít người lắm à?” Trưởng lão hết lời khuyên nhủ, tất cả đều xuất phát từ lợi ích lớn nhất, nói đến nước bọt văng tung tóe.

Tiêu Cửu Từ lại mặt không biểu cảm, mãi đến khi trưởng lão nói mệt, y mới lên tiếng: “Xem ra lý do ta nói trên đại điện, trưởng lão chưa nghe rõ.”

Trưởng lão nghe ra ý từ chối, lập tức thẹn quá hóa giận: “Loại lý do đường hoàng đó mà ngươi cũng nói ra được!”

Nội tâm Tiêu Cửu Từ dường như đã tê liệt: “Đó là lý do chân thành nhất của ta.”

Tuy không phải là lý do duy nhất.

Giang Kỳ Lạc đã sai lại càng sai, đã đến mức tẩu hỏa nhập ma mà vẫn không chút hối cải, kim đan của y dù vô dụng cũng sẽ không cho Giang Kỳ Lạc. Cho gã ngược lại là hại Thanh Vân Tông. Đợi chưởng môn xuất quan, tất sẽ có định đoạt.

“Trong lòng ngươi, Thanh Vân Tông và Kiều Hàm, cái nào quan trọng hơn?!” Trưởng lão lập tức hỏi dồn.

Tiêu Cửu Từ không chút do dự đáp: “Kiều Hàm.”

Không phải bị tình cảm mê hoặc, mà là ai đối với y có mấy phần tâm, y ắt sẽ báo đáp mấy phần. Trong lòng y rất rõ, y đã làm cho Thanh Vân Tông đủ nhiều rồi, nhưng y còn nợ Kiều Hàm quá nhiều quá nhiều, trong lòng y, con ma nhỏ kia quả thực đã vượt qua cả Thanh Vân Tông.

Y không hề xấu hổ khi thừa nhận điều đó.

“Cái gì?!” Trưởng lão gần như nín thở, không dám tin nhìn Tiêu Cửu Từ.

Lúc này, từ xa có tiếng vọng lại: “Nếu phụ thân nghe được lời này, nhất định sẽ vô cùng đau lòng.”

Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn lại, thấy Giang Tố Vi, cũng không ngạc nhiên.

Giang Tố Vi nói với trưởng lão: “Làm phiền trưởng lão rồi, để ta nói với sư huynh.”

Trưởng lão tức không nhẹ, quay người bỏ đi, vừa đi vừa oán thán Tiêu Cửu Từ là kẻ vong ân bội nghĩa.

“Đại sư huynh.” Giang Tố Vi tiến lên, vẻ mặt ai oán: “Cùng ta ra phía trước thăm phụ thân đi.”

Tiêu Cửu Từ tự nhiên biết cô ta có ý đồ gì, nhưng y quả thực muốn đến chỗ chưởng môn xem sao.

Khoảnh khắc xuyên qua kết giới, Tiêu Cửu Từ hơi sững lại. Y nhìn quanh một vòng, toàn là linh thực, nhưng bất giác cảm thấy có gì đó không ổn.

Đến trước sơn động, Tiêu Cửu Từ càng nhíu mày chặt hơn.

Giang Tố Vi lại không phát hiện ra, mà quỳ xuống trước sơn động, bắt đầu khóc lóc, rồi lải nhải kể lể, tiếc nuối.

Mà Tiêu Cửu Từ lại không để ý đến Giang Tố Vi, mà lẳng lặng cảm nhận điều gì đó.

Cuối cùng Giang Tố Vi cũng khóc lóc xong, quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ: “Đại sư huynh, Kỳ Lạc thật sự không xong rồi, nó sắp thành phế nhân rồi, huynh thật sự không cứu nó sao? Ta biết huynh là người tốt, tốt nhất tốt nhất, trước đây huynh thương chúng ta nhất mà. Dù linh căn của huynh có hồi phục, huynh cũng có thể tu lại ra kim đan, nhưng Kỳ Lạc thì không, nó chỉ có thể dựa vào huynh thôi. Nếu phụ thân có thể ra ngoài sớm hơn, chắc chắn cũng sẽ mở lời cầu xin huynh, huynh không thể nể mặt phụ thân mà ra tay cứu giúp sao? Rõ ràng trước khi bế quan phụ thân đã dặn huynh phải chăm sóc chúng ta thật tốt, huynh không thể thất hứa được.”

“Chỉ cần huynh chịu cứu Giang Kỳ Lạc, chúng ta đảm bảo sau này sẽ không gây khó dễ cho Kiều Hàm nữa, chúng ta…”

Tiêu Cửu Từ đột nhiên sắc mặt trở nên nghiêm nghị. Giang Tố Vi giật mình, còn tưởng Tiêu Cửu Từ bị cô ta nói cho tức giận.

Tiêu Cửu Từ lại lập tức lên tiếng: “Ở đây có vấn đề, muội mau đi thông báo cho trưởng lão của Kiếm Cương Phong và Trích Tinh Phong tới đây, mau!”

“Cái gì?” Giang Tố Vi sững sờ.

“Đừng chậm trễ!” Giọng Tiêu Cửu Từ nghiêm khắc vô cùng, khiến Giang Tố Vi hoảng sợ, theo bản năng vội chạy ra ngoài. Đây là bên trong kết giới phòng hộ mạnh nhất, tín tiễn hoàn toàn không thể b*n r* ngoài được, cho nên chỉ đành để Giang Tố Vi chạy đi tìm người.

Nhưng đợi Giang Tố Vi ra khỏi kết giới lại có chút nghi ngờ. Nơi đó là nơi phụ thân cô ta bế quan, bên ngoài có mấy lớp kết giới, có thể coi là nơi an toàn nhất Thanh Vân Tông, sao có thể có vấn đề được chứ. Chẳng lẽ là cố ý tránh né cô ta, không muốn đối mặt với chuyện cứu người? Nhưng Kỳ Lạc không đợi được nữa.

Giang Tố Vi tuy có chút nghi ngờ, nhưng vì uy nghiêm của Tiêu Cửu Từ vẫn còn đó, không dám trái lời, chỉ có thể đi thông báo, nhưng lại vì bất mãn mà lề mề, làm lãng phí thời gian.

Mà Giang Tố Vi vừa rời đi, cơ thể Tiêu Cửu Từ đã theo bản năng căng cứng. Y vậy mà cảm nhận được ma khí nồng nặc đang dần truyền ra từ sơn động nơi chưởng môn bế quan.

Đang lúc cảnh giác, đột nhiên y thấy một bóng người quen thuộc chậm rãi từ trong động bước ra.

Một thân trang phục chưởng môn màu tím sẫm, cao lớn nho nhã, chính là chưởng môn Thanh Vân Tông Giang Lam Trị đã bế quan gần ba năm.

Kết giới bế quan lập tức tan đi. Đồng tử Tiêu Cửu Từ co rụt lại, liền thấy gương mặt hiền từ đó bị ma khí bao phủ, đôi mắt đỏ như máu càng thêm đáng sợ.

“Chưởng môn?” Tiêu Cửu Từ đang kinh hãi, thì thấy Giang chưởng môn giơ tay tung một chưởng tới.

Tiêu Cửu Từ lập tức rút ra linh phù. Tuy bản thân không có linh căn, không thể vận chuyển linh lực, nhưng sử dụng những vật phẩm có sẵn linh khí vẫn có thể được.

Nhưng đối mặt với cao thủ như Giang chưởng môn, cũng chỉ có thể miễn cưỡng tự bảo vệ.

Linh phù nổ tung, Tiêu Cửu Từ bị hất bay ra. Áo của y vốn có sẵn trận pháp phòng hộ, nên cũng không bị thương quá nặng, chỉ là hoa mắt một chút, hộc ra một ngụm máu. Nhưng đến khi y ngẩng đầu nhìn lại, đón lấy y không phải là đòn tấn công của Giang chưởng môn, mà là bóng lưng của ông.

Nhìn lại hướng Giang chưởng môn bay đi, chính là cấm địa sơn cốc của Thanh Vân Tông, nơi giam giữ những tà vật nguy hiểm. Tiêu Cửu Từ thất kinh, lập tức đuổi theo.

Nhưng khi Tiêu Cửu Từ đuổi tới nơi, Giang chưởng môn đã tấn công phong ấn cấm địa.

Phong ấn mạnh mẽ lập tức bị xóa đi một nửa, tà vật bên trong bắt đầu gầm thét, thậm chí một số con lợi hại đã bắt đầu ló đầu ra, cố gắng chui ra ngoài.

Tiêu Cửu Từ chỉ có thể quyết đoán tấn công Giang chưởng môn. Chỉ có chưởng môn dừng tay, mọi chuyện mới còn cơ hội, nếu không…

*

Trong bí cảnh, Kiều Hàm cuối cùng cũng tỉnh lại. Vừa tỉnh lại đã thấy bóng dáng Tần Tu Trọng đang chèo thuyền.

Con sông này không thể dùng linh lực để qua, Tần Tu Trọng chỉ có thể đốn cây làm thuyền, mạo hiểm qua cứu người.

Thấy Kiều Hàm tỉnh, Tần Tu Trọng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Còn chưa kịp hỏi Kiều Hàm đã cất đóa hoa đi đâu, dù sao cất vào túi trữ vật dường như cũng vô dụng.

Kết quả Kiều Hàm lại mở miệng trước: “Ta đã ngất mấy ngày? Bây giờ là ngày thứ mấy rồi!”

Tần Tu Trọng sững lại, không hiểu tại sao Kiều Hàm lại vội vàng như vậy. Trước đó không phải đã biết bí cảnh sắp đóng rồi sao? Kiều Hàm còn bảo hắn đừng lo, nói là có cách ra ngoài mà.

Tần Tu Trọng trả lời một câu, chỉ thấy sắc mặt Kiều Hàm khẽ biến đổi, hỏi: “Sao vậy?”

“Mau ra ngoài.” Kiều Hàm nói xong, mặc kệ hệ thống ngăn cản, cậu quy đổi ngược một năm tuổi thọ, tập hợp đủ điểm cảm xúc để đổi lấy Phá Không Kiếm.

Tần Tu Trọng còn chưa kịp phản ứng, đã cảm thấy ánh sáng lóe lên, hai người vậy mà cùng với con thuyền bên dưới rơi ra khỏi bí cảnh.

Khu rừng rậm bên ngoài chính là nơi họ vào bí cảnh trước đó, trời đã tối.

Tần Tu Trọng cảm thấy không thể tin nổi, nhưng cũng không hỏi dồn, mở miệng nói: “Về Tiên Minh?”

Kết quả vừa quay đầu lại đã thấy Kiều Hàm nhắm mắt dường như đang cảm ứng điều gì đó.

Tần Tu Trọng đoán chắc là đang dùng hôn khế cảm ứng Tiêu Cửu Từ. Trước đó ở trong bí cảnh không cảm ứng được bên ngoài, Kiều Hàm còn trở nên vô cùng cáu kỉnh.

Đợi một lúc, Kiều Hàm mở mắt ra, lại cau mày: “Sao lại quay về rồi!”

Nói rồi không nói hai lời liền muốn chạy về Thanh Vân Tông. Tần Tu Trọng không hiểu sao cũng đi theo, hắn cũng muốn xem đóa hoa đó rốt cuộc có tác dụng không.

Mà lúc này, Kiều Hàm lại vô cùng lo lắng.

Về tình tiết kim đan, Kiều Hàm không biết Thiên Đạo có can thiệp nữa không, nhưng tính theo dòng thời gian, tình tiết của chưởng môn hẳn là sắp đến rồi.

Trong nguyên tác, sau khi Tiêu Cửu Từ cống hiến kim đan, y muốn bái biệt chưởng môn để xuống núi vân du, lại tình cờ gặp Giang chưởng môn đã bị ma khí xâm nhiễm xuất quan.

Giang chưởng môn mất kiểm soát đã phá hủy phong ấn cấm địa của Thanh Vân Tông, thả ra không ít yêu ma quỷ quái, đánh cho Thanh Vân Tông trở tay không kịp, còn liên lụy đến bá tánh dưới núi và các tông môn lân cận.

Tuy nhờ có sự nỗ lực của Tiêu Cửu Từ, chưởng môn trước lúc lâm chung đã khôi phục được lý trí, lấy tính mạng để tái phong ấn cấm địa, nhưng hậu quả thương vong gây ra vẫn vô cùng thảm khốc. Tội danh này, Thanh Vân Tông khó lòng gánh nổi. Trăm năm danh dự của tông môn sẽ tan thành mây khói, còn thanh danh của chưởng môn cũng sẽ để lại tiếng xấu muôn đời.

Một đời chưởng môn đường đường chính chính lại tẩu hỏa nhập ma, trở thành ma tu, phá hoại phong ấn, mỗi một tội danh này đều sẽ khiến Giang chưởng môn đã hy sinh và gia đình ông vạn kiếp bất phục.

Canh giữ thi thể của chưởng môn, nhớ lại những lời dạy dỗ của ông ngày xưa, sau khi mọi người kéo đến, Tiêu Cửu Từ đã đứng ra gánh hết tội lỗi, thừa nhận chính mình đã tẩu hỏa nhập ma, thừa nhận chưởng môn là bị y liên lụy.

Ít nhất cũng giữ được thanh danh sau khi chết cho chưởng môn.

Như vậy, danh tiếng của Thanh Vân Tông và Giang chưởng môn được bảo toàn, nhưng y lại trở thành đối tượng bị người người khinh bỉ, nói y quả nhiên vì chuyện linh căn và kim đan mà sinh lòng oán hận, hơn nữa trong người còn có loại truyền thừa hung sát đó nên mới tẩu hỏa nhập ma như vậy.

Mọi chuyện trở nên hợp tình hợp lý, không một ai nghi ngờ vấn đề trong đó.

Nhưng Kiều Hàm cảm thấy, một số người chắc chắn biết sự thật, có lẽ nam chính đã ngầm nói cho họ biết. Dù sao chuyện chưởng môn tẩu hỏa nhập ma vốn đã có điểm đáng ngờ, về tình về lý nam chính đều không thể che giấu, cho nên về sau một số trưởng lão mới có thái độ kỳ lạ khi đối mặt với Tiêu Cửu Từ đã phạm phải sai lầm lớn. Chỉ là tình hình lúc đó, họ cũng cảm thấy hy sinh một Tiêu Cửu Từ đã tàn phế là lựa chọn có lợi nhất, cho nên đã ngầm chấp nhận mọi chuyện.

Diễn kịch thì phải diễn cho trót, để bảo toàn cả Thanh Vân Tông, họ trơ mắt nhìn Tiêu Cửu Từ chịu phạt, bị trục xuất khỏi sư môn.

Mà Tiêu Cửu Từ lại không hề cảm thấy bất công, không cam lòng, mà lựa chọn một mình điều tra.

Bởi vì y nghi ngờ chưởng môn bị ma tộc cố ý bày mưu hãm hại, mục đích là để đối phó Thanh Vân Tông. Nhưng những điều này không có chứng cứ, chỉ là phỏng đoán của y, ngay cả Thanh Vân Tông dường như cũng không nghĩ đến hướng đó, có lẽ y cũng không thể thuyết phục được họ, dù sao lúc chưởng môn bế quan đã rất kỳ lạ.

Chuyện ma tộc tấn công trong bí cảnh còn không được xem trọng, tai nạn bất ngờ không tìm được hung thủ như thế này càng khó nói hơn. Một khi nói ra chỉ bị cho là tâm chí không kiên định, tự mình tẩu hỏa nhập ma. Đối với chuyện này, Tiêu Cửu Từ chỉ có thể tự mình điều tra rõ ràng, xem xem ma giới rốt cuộc có âm mưu gì.

Y chưa bao giờ để tâm đến sự hiểu lầm và oán hận của người khác đối với mình, y chỉ làm việc không thẹn với lòng, xứng đáng với người mà y muốn xứng đáng là được.

Nhưng điều này đối với Kiều Hàm lại rất không ổn. Sau khi Kiều Hàm xuyên không, cậu không thể nhắc đến chuyện liên quan đến chưởng môn, vì Giang chưởng môn đang bế quan, không thể làm phiền. Cậu không thể phòng ngừa được gì, nhưng cái chết của chưởng môn là nỗi đau trong lòng Tiêu Cửu Từ, cũng là nơi Tiêu Cửu Từ có thể phải chịu tổn thương.

Cho nên Kiều Hàm tuyệt đối sẽ không ngồi chờ chết.

*

Hậu sơn Thanh Vân Tông vang lên những tiếng nổ linh quang liên tiếp. Chỉ với thân xác người trần mắt thịt, Tiêu Cửu Từ sao có thể ngăn cản nổi chưởng mô

Y chỉ có thể chuẩn bị vẽ Huyết Trận để đánh thức ông.

Huyết Trận, lấy tinh huyết làm dẫn, vô cùng tiêu hao tuổi thọ, nhưng Tiêu Cửu Từ đã không còn cách nào khác.

Ngay lúc Tiêu Cửu Từ định cắn rách ngón tay, một giọng nói kinh ngạc bỗng truyền đến.

“Trời ạ, đây là… chưởng môn!”

Tiêu Cửu Từ kinh ngạc quay đầu lại, vậy mà lại thấy Tưởng Doãn.

Chỉ thấy Tưởng Doãn cõng một chiếc gùi tre, bên trong đựng linh thực, tay cầm liềm đang ngỡ ngàng nhìn. Nhưng giây tiếp theo, Tưởng Doãn liền vứt bỏ mọi thứ, lao thẳng về phía chưởng môn.

Tưởng Doãn tuy là y tu, nhưng cũng có thể đánh được vài chiêu. Hắn cũng triệu hồi dây leo quấn lấy vị chưởng môn đang phá hoại phong ấn.

Nhưng Tiêu Cửu Từ biết, Tưởng Doãn không cầm cự được bao lâu, cần có sự hỗ trợ của các trưởng lão khác.

Chỉ là sao các trưởng lão vẫn chưa tới.

Ngay lúc Giang chưởng môn bị trói lại, đôi mắt đỏ như máu quay sang, Tiêu Cửu Từ biết mình phải ra tay giúp Tưởng Doãn kéo dài thời gian.

Lại thấy Tưởng Doãn đột ngột bay đến trước mặt Giang chưởng môn.

Tiêu Cửu Từ nín thở, lo Tưởng Doãn ở gần như vậy sẽ bị chưởng môn mất kiểm soát một chưởng đánh chết, vội vàng nhắc nhở hắn.

Nhưng chỉ thấy Tưởng Doãn giơ tay lên, một vật nhỏ lấp lánh ánh sáng đen bị ném vào miệng chưởng môn.

Giây tiếp theo, chưởng môn toàn thân run lên, màu đỏ trong đáy mắt vậy mà lại bắt đầu tan ra như sương mù.

Vì ma khí không ổn định, chưởng môn trực tiếp rơi xuống, đau đớn giãy giụa.

Tưởng Doãn vội vàng truyền linh lực, giúp chưởng môn tỉnh táo lại.

Bởi vì tâm cảnh vốn không có vấn đề, chưởng môn vậy mà thật sự dần dần tỉnh lại. Có lẽ ý thức được điều gì đó, ông theo bản năng ngồi xếp bằng, dù có chịu nội thương cũng phải ép mình xua tan ma khí.

“Chưởng môn!” Tiêu Cửu Từ vội vàng tiến lên.

Tưởng Doãn cũng luống cuống tay chân chữa trị cho chưởng môn, miệng còn lẩm bẩm: “May quá, may quá, nhờ có Kiều Hàm, thật sự là nhờ có Kiều Hàm, đệ ấy đúng là phúc tinh mà!”

Tưởng Doãn thật sự sắp bị dọa khóc rồi.

Tiêu Cửu Từ ngẩng đầu nhìn qua, đôi mắt lóe lên, đầy vẻ không hiểu: “Đó là Hồn Nguyên Quả?” Hồn Nguyên Quả chuyên trừ ma khí, Tiêu Cửu Từ đã từng thấy qua.

Tưởng Doãn gật đầu: “Không ngờ lại dùng đến.”

“Chuyện gì vậy? Sao ngươi lại có?” Tiêu Cửu Từ hoang mang hỏi.

Tưởng Doãn vừa chữa trị cho chưởng môn vừa nói: “Trước đây ta rất muốn nghiên cứu Hồn Nguyên Quả, nhưng Kiều Hàm cứ tiếc không cho ta. Lần này ở Tiên Minh, trước khi đi Kiều Hàm nói có nhờ ta làm vài việc, rồi lấy Hồn Nguyên Quả làm thù lao, cho ta nghiên cứu. Thứ quý giá như vậy, ta chắc chắn phải từ từ quan sát, từ từ nghiên cứu chứ. Không ngờ…”

Tưởng Doãn vẫn còn sợ hãi. Nếu không phải hắn có thói quen mang theo đồ tốt bên mình, lần này thật sự chưa chắc đã cứu được chưởng môn.

“Vậy tại sao ngươi lại ở đây?” Tiêu Cửu Từ cau mày. Quá trùng hợp, dù y tin Kiều Hàm sẽ không hại y, hại chưởng môn, nhưng tất cả những điều này cũng trùng hợp đến mức quá đáng.

Tưởng Doãn đưa mắt nhìn về chiếc gùi tre cách đó không xa: “Chính là việc Kiều Hàm nhờ ta làm đó. Đại sư huynh hẳn biết linh điền ở Phổ Hiền Phong của chúng ta không đủ dùng mà, ngoài Phổ Hiền Phong ra thì chỉ có Thanh Vân Phong là có linh khí hệ Mộc dồi dào nhất. Cho nên chúng ta có thói quen lén đến đây trồng linh thực, sau khi Kiều Hàm trở thành đệ tử thân truyền cũng từng trồng. Tính thời gian thì vừa hay gần đây phải thu hoạch, Kiều Hàm sợ mình không về kịp, lãng phí mất linh thực thượng hạng, nên mới nhờ ta, nếu ta trở về trước thì qua đây giúp thu hoạch một chút. Cái thứ đó cứ phải đợi mặt trời lặn mới thu hoạch được, phiền phức lắm, cho nên mấy ngày nay, ngày nào ta cũng phải đến xem những cây nào đã chín.”

Nói đến đây, Tưởng Doãn lại một lần nữa cảm thán số phận, quá thần kỳ, nếu không, còn không biết ở đây sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

Nghe thì vô cùng trùng hợp, nhưng Tiêu Cửu Từ lại cảm thấy có chút gượng ép, rất nhiều chi tiết nghĩ không thông, nhưng Kiều Hàm quả thực lại cứu y một lần nữa.

Nghĩ đến đây, Tiêu Cửu Từ không biết có phải do tác dụng tâm lý của mình không, mà luôn cảm thấy hôn khế mơ hồ nóng lên, nội tâm mềm mại ấm áp.

Nếu không có Hồn Nguyên Quả, nếu không có Tưởng Doãn, lúc này không chỉ là tính mạng của chưởng môn và bản thân, mà quan trọng nhất là những tà ma kia bị thả ra, còn không biết sẽ gây ra hậu quả tồi tệ thế nào.

Ngay cả Tiêu Cửu Từ cũng lòng còn sợ hãi nhìn về phía phong ấn.

Vừa nhìn một cái, Tiêu Cửu Từ lập tức biến sắc.

Phong ấn chỉ còn một nửa căn bản không cản được những kẻ lợi hại bên trong, chỉ hơi ngăn trở được những thứ yếu hơn một chút.

“Cẩn thận!”

Thấy có thứ gì đó tấn công về phía Tưởng Doãn, Tiêu Cửu Từ lập tức dùng linh phù đánh ra.

Tưởng Doãn sợ hãi vội vàng di chuyển Giang chưởng môn.

Ngay lúc vô số quái vật sắp bò lên, một giọng nói không vui theo gió bay tới.

“Ta nói này Tiêu Cửu Từ, huynh như vậy, ta thật sự sẽ bị Kiều Hàm mắng chết đấy! Đến lúc đó huynh gánh thay ta à?”

Tiêu Cửu Từ lập tức thở phào nhẹ nhõm. Chỉ thấy Lục Truy đưa Bạch Nhung bay tới, tấn công thẳng vào đám tà ma kia.

“Mau tránh xa một chút, nếu lỡ bị thương, Kiều Hàm chỉ hỏi tội ta thôi đấy!” Lục Truy lại nói thêm một câu.

Tưởng Doãn lập tức nói: “Ta đi giúp.”

Tiêu Cửu Từ cũng không làm gánh nặng cho mọi người, cõng thẳng chưởng môn rút lui về nơi an toàn.

Ngay lúc y di chuyển, các trưởng lão khác cuối cùng cũng đến nơi. Phát hiện có chuyện, họ vội vàng tấn công thì tấn công, vá phong ấn thì vá phong ấn.

Tiêu Cửu Từ lúc này mới thở phào. Một trận tai họa xem như đã được chấm dứt.

Đúng lúc này, Giang chưởng môn trên lưng cuối cùng cũng lên tiếng: “Từ nhi?”

Tiêu Cửu Từ vội vàng đặt chưởng môn xuống, thấy trên người ông không còn ma khí, chỉ là bị thương hơi nặng.

Đang định mở miệng, liền nghe chưởng môn khẽ nói: “Ta còn tưởng không được gặp con lần cuối, không ngờ vẫn có thể gặp lại…”

Tiêu Cửu Từ sững lại, cảm thấy chưởng môn nói chuyện có chút kỳ lạ. Vừa ngẩng mắt lên liền thấy chưởng môn nhìn y với vẻ vô cùng bi thương và tiếc nuối.

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ biến đổi mấy lần. Có những chuyện y không dám nghĩ sâu, lúc này đột nhiên như giác ngộ được điều gì đó.

Hai năm trước, sau khi chứng kiến y và Kiều Hàm khắc ấn hôn khế, chưởng môn đột nhiên tuyên bố bế quan. Hơn nữa trước khi bế quan, ông còn dặn y khi nào có năng lực thì hãy chăm sóc cho người nhà họ Giang và Thanh Vân Tông.

Lúc đó Tiêu Cửu Từ luôn cảm thấy vẻ mặt của chưởng môn phảng phất một nỗi bi thương sinh ly tử biệt. Nhưng theo tu vi và tâm cảnh của chưởng môn, chỉ là bế quan thôi, sẽ không xảy ra trục trặc gì.

Người tu đạo thỉnh thoảng sẽ đốn ngộ được thiên cơ, biết được một số chuyện, ví dụ như tuổi thọ của mình sắp cạn.

Chẳng lẽ chưởng môn đã đoán trước được hai năm sau mình phải vượt sinh tử kiếp, cho nên mới…

Nhưng lại hình như có chỗ nào đó không đúng.

“Con à, linh căn của con… quả nhiên… quả nhiên là vậy.” Chưởng môn nhìn kỹ Tiêu Cửu Từ xong, hốc mắt cũng đỏ lên. “Thời gian của ta không còn nhiều nữa. Từ nhi, con nghe ta nói, tương lai có thể sẽ còn rất nhiều chuyện gian nan, con nhất định phải kiên trì bước tiếp, đừng phụ lòng kỳ vọng của ông trời đối với con. Tuy điều đó rất tàn nhẫn với con, nhưng thế gian này cần con. Con…”

Chưởng môn hiển nhiên vẫn cho rằng mình sẽ chết, cho nên muốn dặn dò lời trăng trối, lại khiến sắc mặt Tiêu Cửu Từ trở nên cứng đờ, chịu đựng một cú sốc lớn, dường như liên tưởng đến điều gì đó.

“Chưởng môn, có phải người đã biết chuyện gì đó liên quan đến con, cũng biết đại hạn của mình, cho nên mới bế quan không?”

Chưởng môn khựng lại: “Đúng…”

Ông không nỡ đối mặt với đứa trẻ ngoan mà mình bồi dưỡng phải đi trên con đường định mệnh. Ông cũng biết mình sắp chết, cho nên ông lựa chọn bế quan, từ từ kết thúc mọi thứ. Ông sợ nếu còn tỉnh táo, ông sẽ không chống lại được tâm ma, sẽ vùng vẫy trong cơn hấp hối, đi thay đổi vận mệnh của mình và Tiêu Cửu Từ. Nhưng đó là thiên ý, không thể thay đổi, ông phải chấp nhận, nếu không ông chẳng phải là tà ma ngoại đạo sao?

Hơn nữa, được trời cao lựa chọn, đó tuyệt đối là chuyện vinh quang, chỉ là… vẫn khiến người ta đau lòng.

Tiêu Cửu Từ sững sờ, hai mắt có chút vô thần: “Trời cao muốn con làm gì sao?”

Chưởng môn lắc đầu: “Ta không biết, ta chỉ là trong hai mươi năm qua thỉnh thoảng có thể cảm ngộ được thiên ý, biết được một phương hướng đại khái. Con còn nhớ sư phụ con nói con là ‘người vô tâm’ không?”

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ trắng bệch. Không chỉ sư phụ, mà trong lần thí luyện ngàn năm trước y cũng từng nghe qua.

Chưởng môn nói: “Cổ xưa có truyền thuyết, ‘người vô tâm’ chính là người được ông trời đặc biệt chọn lựa để hoàn thành một sứ mệnh nào đó. Ý nghĩa tồn tại của những người này là để hoàn thành nhiệm vụ, cho nên không cần có trái tim, cũng không thể có trái tim.”

Đồng tử Tiêu Cửu Từ khẽ co lại.

“Muốn con làm thế nào?” Giọng Tiêu Cửu Từ trầm xuống, dường như trong lòng đã có đáp án.

“Chỉ biết con phải rời khỏi Thanh Vân Tông, tìm con đường của riêng mình, trên đường có thể phải trải qua muôn vàn gian khổ, chỉ có như vậy con mới có thể gánh vác trọng trách.” Chưởng môn cay đắng nói: “Vận mệnh sẽ đưa con tiến về phía trước.”

Tiêu Cửu Từ mấp máy môi, rất muốn nói điều gì đó, nhưng lại cảm thấy mọi thứ xung quanh đang tỏa ra một loại áp lực nào đó, đè nén khiến y không thể mở miệng. Đó là một sức mạnh y chưa bao giờ cảm nhận được, khiến y sợ hãi đến lạnh lòng.

Chưởng môn nhìn Tiêu Cửu Từ, tuy đau buồn nhưng trong lòng không khỏi nảy sinh một tia nghi hoặc. Bởi vì theo tâm tính trước đây của Tiêu Cửu Từ, đối mặt với sự sắp đặt của vận mệnh thế này, có lẽ sẽ tỏ ra ngưng trọng chứ không có thêm cảm xúc thừa thãi. Dù sao bản tính của Tiêu Cửu Từ là không sợ hãi bất cứ điều gì, y bằng lòng trả giá và hy sinh, sẽ không sinh lòng bất mãn oán trách.

Là người không tì vết hiếm có trên đời, người như vậy quả thực có thể gánh vác sứ mệnh của trời cao, hơn nữa còn không chút do dự.

Bây giờ sao trên mặt lại xuất hiện vẻ không kiên định?

“Từ nhi? Con sao vậy?” Chưởng môn hỏi.

Tiêu Cửu Từ muốn hỏi, nếu y không làm được thì sao…

Y ngẩng mắt lên: “Ký ức trước bốn tuổi của con hoàn toàn không có, từ lúc có ký ức đã được chưởng môn tìm thấy.” Không có ký ức trước đó thực ra rất khó hiểu, trước đây y không mấy để tâm. Mà bây giờ dường như đã hiểu ra điều gì đó.

“Năm đó chưởng môn nhận nuôi con, có phải cũng là tuân theo thiên ý không?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

Chưởng môn sững lại, có chút không dám đối mặt với Tiêu Cửu Từ, gật đầu.

Ông tuân theo thiên ý, tình cờ phát hiện ra Tiêu Cửu Từ bị bỏ rơi. Giọng nói vô hình đó đã dẫn dắt ông đưa Tiêu Cửu Từ đi, chịu trách nhiệm nuôi dạy y khôn lớn.

Cùng với sự trưởng thành của Tiêu Cửu Từ, những cảm ngộ mơ hồ của chưởng môn dần trở nên chân thực, cũng không thể không đối mặt với vận mệnh.

Rõ ràng biết y sẽ trải qua một cuộc đời thăng trầm, nhưng lại không có cách nào, chỉ có thể sắp xếp cho y người thầy tốt nhất, đạo lữ tốt nhất, chỉ hy vọng có thể giúp đỡ Tiêu Cửu Từ một chút, để vận mệnh tương lai của y dễ đi hơn một chút.

Tiêu Cửu Từ nhìn chưởng môn, gật đầu, trầm giọng nói: “Được, con hiểu rồi.”

Nói rồi y đứng dậy, quỳ xuống trước mặt chưởng môn, dập đầu.

“Từ nhi, con làm gì vậy? Con…”

Chưởng môn còn muốn nói gì đó, lại không nhịn được mà ho khan, cuối cùng vẫn vì thương thế quá nặng mà ngã xuống.

Đúng lúc này, hai mẹ con Giang phu nhân cũng chạy tới.

“Phu quân!”

“Phụ thân!”

Mọi người vây lại, người cứu người, người hỏi han, nhưng Tiêu Cửu Từ vẫn im lặng. Vừa hay Tưởng Doãn lui xuống, kể lại chuyện vừa rồi một lượt.

Mọi người nghe nói chưởng môn bị ma khí xâm nhiễm, suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma phá hoại phong ấn đều kinh hãi không nhẹ.

Có người lập tức nghĩ đến ma tu Bàng Chỉ. Bàng Chỉ đã từng đến đây, rất nhiều người đã thấy.

Lúc này mới nhận ra sau đó, đối phương có thể đã động tay động chân.

May mà… đang định khen Tưởng Doãn, Tưởng Doãn vội vàng muốn nói công lao của Kiều Hàm, kết quả Tiêu Cửu Từ đang im lặng như đột nhiên hoàn hồn lại, lập tức ngăn cản, tự mình mở miệng đổi một cách nói khác. Thực ra nội dung cũng tương tự, chỉ là không trùng hợp như Tưởng Doãn nói. Tưởng Doãn thì không phát hiện có gì không đúng, chỉ là sắc mặt của mọi người vô cùng đặc sắc.

Ngay lúc Lục Truy và Bạch Nhung thành công rút lui, chuẩn bị đưa Tiêu Cửu Từ đi.

Giang phu nhân không nhịn được lên tiếng.

Dáng vẻ của bà bây giờ có chút đáng sợ, dường như sắp phát điên.

“Tiêu Cửu Từ, nhìn thấy chưởng môn có ơn dưỡng dục với ngươi, ngươi vẫn không thay đổi chủ ý sao?” Giang phu nhân hung hăng chất vấn.

Người xung quanh lập tức vô cùng khó xử, cảm thấy Giang phu nhân quả thực đã cố chấp rồi.

Tiêu Cửu Từ chỉ lãnh đạm liếc bà ta một cái, không ngoảnh đầu lại mà cùng Lục Truy họ rời đi.

Trở lại Vô Định Phong, Tiêu Cửu Từ không ngủ được. Trong sân viện yên tĩnh, y ngồi trên chiếc ghế đá thường ngày cùng Kiều Hàm ngồi, nhìn cây Hồn Nguyên trước mặt, nghĩ về luận điệu “người vô tâm”, nghĩ về giọng nói trong tâm cảnh thí luyện. Dường như cuộc đời của y đã định sẵn sẽ có màu sắc của gian nan và bất hạnh.

Ánh sáng trong mắt Tiêu Cửu Từ chập chờn không yên.

“Nếu thật sự là như vậy…”

Bất luận Thiên Đạo bắt y gánh vác điều gì, làm gì, kết cục ra sao, nếu là vì cứu thế, người tu đạo không thể chối từ. Y một mình lên đường, đứng giữa trời đất, vốn dĩ là không sợ hãi, cam lòng gánh vác. Nhưng bây giờ, lòng y không yên nữa.

Tình hình như vậy, y có nên mang theo Kiều Hàm không?

Lỡ như rất nguy hiểm?

Lỡ như không có kết cục tốt đẹp?

Lỡ như liên lụy…

Đối mặt với một sức mạnh vô hình vô tướng không thể hình dung, trong lòng Tiêu Cửu Từ dấy lên một nỗi bất an. Theo lời chưởng môn, sức mạnh thần thánh vốn nên dẫn dắt y hoàn thành sứ mệnh, giờ phút này lại như thể đứng ở phía đối lập với y.

Cành lá của cây Hồn Nguyên trước mặt khẽ đung đưa, lòng Tiêu Cửu Từ hơi run lên. Y nhớ lại mỗi khi gặp phải khốn cảnh cửu tử nhất sinh, dáng vẻ giãy giụa của Kiều Hàm, rồi lại không cam lòng cắn chặt răng.

Một nỗi không cam lòng dần dâng lên.

Y bằng lòng gánh vác, nhưng y cũng muốn có một kết cục tốt đẹp, bởi vì y cũng có người để vướng bận, y không nỡ buông bỏ.

Đột nhiên, cây Hồn Nguyên trước mặt đột ngột run lên, dường như đang nhắc nhở điều gì đó.

Tiêu Cửu Từ trong lòng lập tức căng thẳng, khoảnh khắc quay đầu lại, trước mắt tối sầm.

________

Lời tác giả:

Nhắm vào một số hiểu lầm trong khu bình luận:

Sư huynh bảo vệ Thanh Vân Tông, không phải nhà họ Giang. Chưa bao giờ bảo vệ sự thống trị của nhà họ Giang, người nắm quyền luôn là y và chưởng môn đang bế quan, người y bảo vệ là chưởng môn.

Những người khác của nhà họ Giang chỉ cậy vào thân phận mà nhảy nhót thôi. Người khác nể mặt chưởng môn mới như vậy. Đời trước là đời trước. Đời trước nhà họ Giang tuy không ra gì nhưng vẫn luôn ủng hộ sư huynh, không hề trở mặt với sư huynh.

Sau này là do trúng độc nguy hiểm tính mạng mới cần kim đan. Tuy đã làm tổn thương sư huynh nhưng bản chất là khác nhau. Nhiều nhất là ngu ngốc một chút, ích kỷ một chút, đừng nhầm lẫn với đời này.

Đời này mới là độc ác, mưu mô, tính kế người khác để đoạt quyền. Trước đây khi chưởng môn còn đó vẫn tốt đẹp. Tiêu Cửu Từ chắc chắn cho rằng chưởng môn có thể quản thúc người nhà. Y bây giờ không có linh lực, chỉ có thể buông quyền, không thể đi quản thúc trừng trị nhà họ Giang được nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn