Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 97

Tại Thanh Vân Phong, bên trong chính điện, Tiêu Cửu Từ vừa mới trở về đã bị giữ lại.

Một thương binh như y, lẽ ra phải được sắp xếp về Vô Định Phong hoặc Phổ Hiền Phong để tĩnh dưỡng, nhưng không ngờ vừa về tới nơi, các trưởng lão của Phổ Hiền Phong đều bị triệu tập khẩn cấp vào nội điện, những người khác thì được yêu cầu ở lại, dường như đã có chuyện gì đó xảy ra.

Tiêu Cửu Từ đứng đó, rủ mắt trầm tư. Bỗng có một sư đệ dè dặt bê ghế tới, cẩn thận ngẩng lên rồi lại đỏ hoe mắt cúi đầu nói: “Đại sư huynh, huynh mệt rồi phải không, mau ngồi đi.”

Tiêu Cửu Từ hơi sững lại, ôn hòa mỉm cười: “Đa tạ, tạm thời không cần.”

Nói xong, y ngẩng đầu nhìn quanh, trong điện đã có không ít trưởng lão, quản sự và đệ tử thân truyền. Mọi người đều lén nhìn y, có người thở dài, có người muốn tiến lên bắt chuyện nhưng lại không dám đến gần.

Nhị đệ tử và Tưởng Doãn vẫn luôn túc trực bên cạnh Tiêu Cửu Từ, thấy cảnh này, sắc mặt cũng không mấy tốt đẹp.

Mọi người đều đang dần chấp nhận một sự thật, rằng linh căn của đại sư huynh bọn họ đã thật sự bị hủy rồi.

Nhắc đến linh căn bị hủy, người ta lại nhớ tới Tần Tu Trọng cũng có cùng cảnh ngộ. Nghe nói sau khi kẻ đó trở thành phế nhân đã bị đuổi khỏi tông môn.

Thanh Vân Tông của họ không lòng lang dạ sói như Vạn Nhận Tông, họ sẽ chăm sóc đại sư huynh thật tốt. Nếu không chữa khỏi cho đại sư huynh được, ít nhất cũng có thể để y an hưởng tuổi già, vì ai cũng biết đại sư huynh đã cống hiến cho Thanh Vân Tông nhiều đến nhường nào.

Đang nghĩ ngợi, bỗng thấy một nhóm trưởng lão Phổ Hiền Phong từ trong đi ra, ai nấy sắc mặt đều vô cùng khó coi, đặc biệt là Mai trưởng lão, mặt mày đã tái xanh.

Cuối cùng là Giang Tố Vi dìu Giang phu nhân bước ra.

Mọi người đều thấy, hai mẹ con Giang phu nhân không ngừng lau nước mắt.

Tình hình gì đây? Ai nấy đều mờ mịt.

Tiêu Cửu Từ khẽ cau mày, không thấy Giang Kỳ Lạc xuất hiện, cộng thêm việc các trưởng lão Phổ Hiền Phong vừa bị gọi đi, y chỉ có một kết luận duy nhất: Giang Kỳ Lạc xảy ra chuyện rồi?

Không đợi Tiêu Cửu Từ nghĩ nhiều, Giang phu nhân sau khi ngồi xuống liền cất tiếng: “Từ nhi có ở đây không?”

Tiêu Cửu Từ sững sờ, dường như đã rất lâu rồi y không nghe Giang phu nhân gọi mình bằng giọng điệu thân thiết như vậy. Ánh mắt y khẽ lóe lên, tiến lên hành lễ.

“Từ nhi, chuyện xảy ra ở bên kia chúng ta đều đã nghe cả rồi. Ngươi làm rất tốt, đã cứu được rất nhiều người, đối với tu chân giới mà nói là một đại công.” Giang phu nhân tỏ vẻ thật tâm khen ngợi Tiêu Cửu Từ, nói một tràng những lời hay ý đẹp, phảng phất như giữa hai người chưa từng có bất kỳ xung đột nào, quan hệ vẫn hòa hợp như xưa.

Cuối cùng Giang phu nhân nói: “Ngươi cứ yên tâm tĩnh dưỡng cho tốt, nơi này mãi mãi là nhà của ngươi.”

Tiêu Cửu Từ trong lòng phỏng đoán một hồi, vẫn cúi người dâng trả chưởng môn lệnh, dù sao thì y của hiện tại đã không còn tư cách quản lý tông môn nữa. May mà chưởng môn hẳn là sắp xuất quan, lúc này giao lại chưởng môn lệnh, nếu có gặp phải chuyện gì thì cũng do các vị trưởng lão cùng nhau bàn bạc.

“Thằng bé này, ngươi làm vậy là có ý gì…” Giang phu nhân lập tức lo lắng nói.

“Đệ tử đã không thể quản lý sự vụ, dự định sẽ tĩnh dưỡng cho tốt trước, đợi sư đệ trở về, ta sẽ cùng sư đệ đi vân du.” Tiêu Cửu Từ nói xong liền hơi ngẩn ra. Rõ ràng y vẫn đang do dự về mối quan hệ với Kiều Hàm, sao lại buột miệng nói ra như vậy.

Lần đầu tiên Tiêu Cửu Từ cảm thấy miệng mình nhanh hơn não, có lẽ y thật sự rất muốn được vân du cùng Kiều Hàm. Dù cho bản thân đã tàn phế, y cũng không nỡ buông tay.

Tiêu Cửu Từ có chút hoảng hốt, từ khi nào mà y lại nảy sinh những suy nghĩ ích kỷ như vậy?

Vừa tự kiểm điểm bản thân như thế, y lại bất giác muốn nhếch môi cười, nhớ lại dáng vẻ Kiều Hàm lúc nào cũng bĩu môi, mặt mày không vui mà ca cẩm y không đủ ích kỷ.

Thế nhưng lời này vừa thốt ra, xung quanh không khỏi vang lên tiếng xì xào bàn tán. Những lời nói thỉnh thoảng bay tới khiến nụ cười trên mặt Tiêu Cửu Từ dần biến mất.

Giang phu nhân đột nhiên thay đổi thái độ, giọng điệu không mấy thiện cảm: “Ngươi đang nói gì vậy? Kiều Hàm chẳng phải đã chạy theo vị hôn phu cũ của nó rồi sao?”

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ khẽ biến đổi: “Mong Giang phu nhân đừng tùy tiện tin vào những lời đồn nhảm bên ngoài.”

Y cũng đã sớm biết được những tin đồn bên ngoài qua lời lẽ dò xét của các sư đệ sư muội, nhưng dù là Kiều Hàm hay Tần Tu Trọng, y đều tin tưởng.

Dù cho con ma nhỏ kia có dần mất đi sự sùng bái và yêu thích đối với y, cũng sẽ không… nhanh đến thế.

Càng sẽ không lừa gạt y.

“Tin đồn nhảm? Ha, xem ra ngươi chẳng biết nó đã làm những gì!” Giang phu nhân tức đến toàn thân run rẩy: “Nó bỏ trốn không chỉ vì ngươi đã thành phế nhân, không che chở cho nó được nữa, mà quan trọng hơn là nó biết mình đã hại Kỳ Lạc nên không dám trở về!”

Hai chữ “phế nhân” không khiến Tiêu Cửu Từ có phản ứng gì lớn, nhưng những lời nói sau đó lại làm y biến sắc.

“Cái gì?”

“Lúc bọn họ tỉ võ, Kiều Hàm không phải đã dùng độc sao? Độc đó có vấn đề, lúc Kỳ Lạc trở về bế quan kết đan đã xảy ra chuyện, bây giờ không những không kết thành kim đan mà ngay cả đan điền cũng bị phế, hiện đang không ngừng thối rữa, sau này có lẽ không còn cơ hội tiến giai Kim Đan nữa, không chừng linh căn cũng sẽ gặp vấn đề.”

Giang Tố Vi vừa nói xong đã bật khóc nức nở.

Những người có mặt tại đây chưa nghe qua chuyện này đều vô cùng kinh ngạc.

“Sao có thể như vậy được?” Tưởng Doãn lập tức nói: “Độc trên dây leo của Kiều sư đệ, ta đều biết cả, sẽ không gây ra tình trạng này. Nếu có thể như vậy, thì trong lúc tỉ thí có rất nhiều người đã trúng độc của đệ ấy, chẳng phải đã sớm bộc phát rồi sao?”

“Chắc chắn là hắn cố ý báo thù Kỳ Lạc nên đã dùng loại độc khác! Chuyện lớn như vậy, chẳng lẽ bọn ta lại nói dối sao? Không tin thì ngươi hỏi sư phụ ngươi đi!” Âu Toản Nhuế tức giận nói, mắt cũng đỏ hoe.

Một người nóng tính như Âu Toản Nhuế mà lại có biểu cảm như vậy, xem ra chuyện này đã chắc đến tám chín phần.

Tưởng Doãn biết tính Kiều Hàm có hơi hung dữ một chút, nhưng tuyệt đối sẽ không làm vậy. Nếu thật sự đã làm, sau này cậu làm sao trở về đối mặt với mọi người, đây chẳng phải là tự đào mồ chôn mình sao?

Tưởng Doãn vẫn không tin, nhìn về phía sư phụ mình.

Mai trưởng lão sắc mặt khó coi gật đầu, nói: “Nhưng… không thể chứng minh chuyện này là do loại độc đó gây ra. Lúc đó, ta đã chữa trị cho Kỳ Lạc, thân thể nó không có gì đáng ngại.”

“Nhưng ngoài độc đó ra, bọn ta không phát hiện được bất thường nào khác có thể dẫn đến tình trạng này.” Một vị trưởng lão y tu khác tiếc nuối nói: “Có thể là do không cẩn thận xuống tay hơi nặng, chắc cũng không phải cố ý.”

“Chắc chắn là cố ý, hắn ghét Kỳ Lạc như vậy, hại Kỳ Lạc còn ít sao?” Âu Toản Nhuế lập tức nói, rồi hung hăng nhìn về phía đại sư huynh, vô cùng thất vọng: “Đại sư huynh, đây chính là người mà huynh một mực thiên vị bảo vệ đấy, hắn muốn hủy hoại Kỳ Lạc!”

Tiêu Cửu Từ vốn đang im lặng cuối cùng cũng ngẩng đầu, từng chữ chắc nịch: “Ta không tin.”

“Cái gì!” Giang phu nhân lập tức tức giận đến mất khôn: “Ngươi vẫn còn u mê không tỉnh ngộ, muốn biện giải cho kẻ mang độc đó sao.”

Tiêu Cửu Từ lại bình tĩnh đáp: “Dù Kiều Hàm có ghét một người và muốn hại người đó, đệ ấy cũng sẽ không dùng cách dễ bị phát hiện như vậy. Đệ ấy rất thông minh, không làm ra chuyện ngu ngốc thế này đâu.”

Lời này lập tức khiến cả sảnh đường im phăng phắc, nghe ra thì cũng có lý, nhưng nói như vậy thật sự ổn sao?

“Cũng có thể là do độc tố còn sót lại vô tình ảnh hưởng đến việc kết đan.” Một vị trưởng lão y tu khác nói. “Có thể thật sự là Kiều đệ tử ngẫu nhiên gây ra.”

“Nếu đã không thể chứng minh, cũng không thể bác bỏ, vậy thì không thể đổ tội lên đầu sư đệ của ta.” Tiêu Cửu Từ điềm tĩnh nói: “Đợi sư đệ trở về, sẽ mời trưởng lão am hiểu về độc của Tam Muội Môn đến điều tra thêm.”

Lời này vừa nói ra, lòng mọi người ở đây lập tức an tâm phần nào. Dù không còn tu vi, nhưng đầu óc của Tiêu Cửu Từ vẫn còn minh mẫn, quyết đoán rõ ràng, vẫn đáng tin cậy như ngày nào.

Thế nhưng Giang phu nhân lại gào lên: “Vậy Kỳ Lạc thì sao? Kỳ Lạc có đợi được không?”

Tiêu Cửu Từ đã nhìn ra, họ nói nhiều như vậy cũng không phải muốn truy cứu trách nhiệm của Kiều Hàm, mà dường như có mưu đồ khác.

“Tự nhiên là phải tìm cách cứu chữa.”

“Không thể cứu chữa, chỉ có thể…” Một vị trưởng lão y tu vừa nói vừa lén liếc Tiêu Cửu Từ một cái.

Tưởng Doãn không hiểu, nhìn vị trưởng lão vừa nhìn mình, nghi hoặc hỏi: “Chẳng lẽ phải đợi Kiều Hàm trở về giải độc?”

Dù sao cũng là độc do linh lực của Kiều Hàm phóng ra, để cậu đến giải đương nhiên là cách tốt nhất.

Lúc này Mai trưởng lão đột nhiên vội vàng nói: “Đúng vậy, đợi Kiều Hàm về, biết đâu nó sẽ có cách. Kiều Hàm đi tìm linh dược tái tạo linh căn cho Cửu Từ rồi, sẽ sớm trở về thôi.”

Đôi mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, y ngẩng đầu nhìn Mai trưởng lão, chỉ thấy vẻ mặt ông ta căng thẳng, dường như đang cố ý nhấn mạnh chuyện này.

“Sư huynh, huynh hồ đồ rồi sao? Bây giờ là chuyện giải độc ư? Bây giờ là không ngăn được tốc độ thối rữa của đan điền, trừ phi lập tức đổi cho Kỳ Lạc một cái…”

Tiêu Cửu Từ dường như đã đoán ra điều gì đó, có chút không thể tin nổi ngẩng đầu lên, ánh mắt ngơ ngẩn nhìn Giang phu nhân.

Giang phu nhân đối mặt với y, không còn kiêng dè gì nữa, nhưng cũng thu lại vẻ mặt, bi thương nói: “Từ nhi, ngươi bản tính đơn thuần thiện lương, chuyện của Kiều Hàm, ta sẽ không trách ngươi. Nhưng Kỳ Lạc là sư đệ mà ngươi nhìn nó lớn lên, không thể trơ mắt nhìn nó xảy ra chuyện được. Hiện tại có một việc, cần ngươi đứng ra gánh vác.”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ trầm xuống.

Y còn có giá trị gì nữa sao?

Ngoại trừ một thứ có lẽ đã là đồ vô dụng.

“Từ nhi, bây giờ linh căn của ngươi đã hủy, kim đan cũng không dùng được nữa, nhưng lại có thể cứu vãn tương lai của Kỳ Lạc. Ngươi có bằng lòng cống hiến nó ra, cứu Kỳ Lạc không?” Giang phu nhân khẩn khoản nói.

Lời này vừa thốt ra, cả sảnh đường xôn xao, dường như ai cũng không thể chấp nhận nổi, cảm thấy quá hoang đường.

“Giang phu nhân, chuyện này không ổn đâu.”

“Sao ngươi lại có thể đưa ra đề nghị như vậy?”

“Chẳng lẽ chỉ có cách này mới cứu được Kỳ Lạc sao?”

“Cái đó… không phải nói có cách khôi phục linh căn của đại sư huynh sao?”

“Đại sư huynh vừa mới cứu biết bao nhiêu tài năng trẻ của tu chân giới, lập được đại công đó! Thế này thì quá đáng quá rồi.”

Có trưởng lão, có đệ tử, ồn ào bàn tán.

“Đại sư huynh, chúng ta là người một nhà. Nếu có thể không làm tổn hại đến huynh, chúng ta chắc chắn không muốn. Nếu ta ở kỳ Kim Đan, có thể dùng kim đan cứu đệ đệ, ta sẽ không chút do dự. Nhưng các trưởng lão y tu đều đã dự đoán, hiện tại chỉ có Cửu trọng kim đan không tì vết mới có thể đuổi kịp tốc độ thối rữa đan điền của Kỳ Lạc, những thứ khác đều không được. Chúng ta hết cách rồi, thật sự hết cách rồi. Đại sư huynh, cầu xin huynh, dù sao huynh giữ lại kim đan cũng vô dụng, cứu Kỳ Lạc đi mà.” Giang Tố Vi vừa khóc lóc kể lể, vừa quỳ xuống trước mặt Tiêu Cửu Từ.

Nghe giải thích như vậy, những người có mặt dần im lặng.

Giang Kỳ Lạc tự nhiên là phải cứu.

Mà cách duy nhất có thể cứu chính là cấy ghép Cửu trọng kim đan.

Và trên đời này, người duy nhất có Cửu trọng kim đan chỉ có Tiêu Cửu Từ.

Nếu là trước đây, thì tuyệt đối không thể. Giang Kỳ Lạc phế thì cứ phế, Tiêu Cửu Từ là trụ cột của Thanh Vân Tông, sao có thể hy sinh được.

Nhưng bây giờ… bây giờ… linh căn thật sự có thể khôi phục sao? Nếu không thể khôi phục, giữ lại Cửu trọng kim đan tốt đến mấy cũng vô dụng, tại sao không thể tận dụng đồ bỏ đi chứ? Giang Kỳ Lạc cũng được xem là có thiên phú, nếu cứ thế mà phế đi, đợi chưởng môn ra ngoài, bọn họ cũng khó mà đối mặt.

Các trưởng lão Thanh Vân Tông cũng có chút do dự. Nhưng vẫn nghiêng về phía không thể chấp nhận, cảm thấy có phần trái với đạo nghĩa. Truyền ra ngoài sẽ rất khó nghe, không cẩn thận sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Thanh Vân Tông, nói bọn họ bỏ đá xuống giếng này nọ.

Người đứng về tình, kẻ đứng về lý, tranh cãi không ngớt.

Cuối cùng có người không nhịn được hỏi: “Nếu Kiều Hàm thật sự có thể tìm được cách chữa trị linh căn sao?”

Mai trưởng lão nghẹn lời, vội nói: “Nó tỏ ra rất tự tin về chuyện này, ta nghĩ nó sẽ không nói đùa về vấn đề của sư huynh mình.”

Lời vừa dứt, sắc mặt Giang phu nhân lập tức trở nên nghiêm nghị.

“Nói bậy! Trên đời này làm gì còn cách nào tái tạo linh căn nữa.” Giang phu nhân lập tức nói.

“Tần Tu Trọng chẳng phải là…” Có người lẩm bẩm.

“Các trưởng lão y tu khác đều nói, Tần Tu Trọng đã dùng gốc cuối cùng rồi!” Giang phu nhân híp mắt: “Thiên hạ này làm gì có nhiều cơ duyên như vậy. Lúc các ngươi ở Tiên Minh, không phải chẳng thu thập được thông tin gì sao? Chỉ dựa vào một câu nói bâng quơ của Kiều Hàm?”

Sắc mặt Mai trưởng lão trở nên khó coi, nhìn về phía Tiêu Cửu Từ: “Kiều Hàm hẳn đã nói kỹ với ngươi rồi nhỉ, cụ thể là đi tìm cách gì?”

Tiêu Cửu Từ không lên tiếng, chỉ lẳng lặng trầm tư.

Lần này, một số người càng cảm thấy đây là chuyện bịa đặt, nên Tiêu Cửu Từ mới không nói ra được, thực chất vốn chẳng có cách chữa trị.

Ngay cả Mai trưởng lão thực ra cũng không mấy tự tin.

Bỗng có người lại nói: “Thực ra ta thấy cũng không xung đột. Nếu thật sự có thể khôi phục linh căn, với thiên phú của Cửu Từ có thể tiếp tục tu luyện trở lại, chỉ có thể hơi tổn hại thân thể một chút. Nhưng như vậy có thể cứu được tương lai của Kỳ Lạc, tính thế nào cũng có lợi mà.”

“Có lợi chỗ nào, ngươi tưởng Cửu trọng kim đan là ai cũng tu ra được sao? Băng linh căn đi với Cửu trọng kim đan mới là Tiêu Cửu Từ, đệ nhất nhân của thế hệ trẻ,” nhị trưởng lão của Kiếm Cương Phong càm ràm: “Ta thấy không ổn.”

“Đúng vậy, sao có thể đong đếm con người như thế? Cơ duyên tương lai, ai mà nói chắc được?”

“Chỉ vì một chuyện không nói chắc được mà từ bỏ một thiên tài đơn linh căn ngay trước mắt sao? Ta nhớ Kỳ Lạc thể hiện ở Đại hội Tiên môn cũng không tệ mà?”

Mọi người ồn ào tranh cãi, mỗi người một ý. Tiêu Cửu Từ lại hoàn toàn không lên tiếng.

Ngay lúc này, một giọng nói bỗng vang lên: “Đại sư huynh.”

Mọi người nhìn sang, liền thấy Giang Kỳ Lạc sắc mặt trắng bệch, không còn chút huyết sắc, được người dìu ra.

Dáng vẻ yếu ớt đó khiến người ta kinh hãi, có thể cảm nhận được trong cơ thể gã không giữ được linh lực.

Mà người dìu gã ra lại trông rất tầm thường, thậm chí không ai để ý.

Nhưng ánh mắt của Tiêu Cửu Từ lại lướt qua cô ta, Bàng Chỉ.

“Đại sư huynh, ta không cần huynh cứu. Ta biết dạo này ta luôn làm huynh không vui, ta cũng không có mặt mũi nào đòi kim đan của huynh. Sau này chúng ta đều là người thường, chỉ là… có lỗi với phụ thân, rõ ràng người đặt rất nhiều kỳ vọng vào chúng ta, lại không ngờ…” Giang Kỳ Lạc nói xong, cười cay đắng.

Mọi người nghe xong, trong lòng không khỏi khó chịu. Chưởng môn tại vị mấy trăm năm, ít nhiều gì cũng có ân tình với mọi người. Lôi chưởng môn ra, còn để họ nói sao được nữa, chỉ có thể lặng lẽ quan sát.

Giang phu nhân và Giang Tố Vi lập tức kích động, lần này không chỉ Giang Tố Vi quỳ, mà ngay cả Giang phu nhân cũng sắp quỳ xuống trước mặt Tiêu Cửu Từ, nhưng đã được các trưởng lão khác đỡ lại.

“Cửu Từ, đào kim đan rồi, sau này nếu ngươi may mắn khôi phục linh căn vẫn có thể tu luyện lại, Thanh Vân Tông sẽ dốc toàn lực cung cấp tài nguyên cho ngươi.”

“Đại sư huynh, trước đây có thứ gì tốt huynh đều cho chúng ta cả. Lần này tuy có hơi quá đáng, nhưng cũng là bất đắc dĩ. Ta biết huynh là người tốt nhất, tốt nhất, đại sư huynh!” Giang Tố Vi lập tức nói.

Thực ra mà nói, mọi người nhìn cảnh này đều khó xử, nhưng đồng thời trong sâu thẳm lại dấy lên một cảm giác kỳ lạ.

Tại sao đến giờ Tiêu Cửu Từ vẫn chưa đồng ý?

Theo tâm tính của Tiêu Cửu Từ, trong tình huống này hẳn là sẽ không chút do dự cứu người mới phải.

Trước đây luôn nghe nhà họ Giang nói Tiêu Cửu Từ xa cách với họ, chỉ quan tâm đến đạo lữ của mình, xem ra cũng có chút ý đó thật.

Bây giờ vì Tiêu Cửu Từ không còn tác phong vô tư như trước, mọi người còn có chút không quen, thậm chí có người trong lòng còn nảy sinh một tia không vui.

“Đại sư huynh, huynh còn do dự cái gì! Huynh thật sự tàn nhẫn như vậy sao?” Vừa nói, Âu Toản Nhuế đã nóng nảy xông lên, định túm lấy Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ bây giờ không còn linh lực, căn bản không tránh được Âu Toản Nhuế. Hành vi mạo phạm như vậy, những người khác cũng không quá để tâm, chỉ nghĩ là Âu Toản Nhuế muốn kéo Tiêu Cửu Từ nói chuyện. Lại không ngờ Âu Toản Nhuế đã lộ ra vẻ hung tợn.

Nhị đệ tử và Tưởng Doãn đứng gần nhất cảm nhận được ý đồ xấu, đang định ngăn cản.

Kết quả nhị đệ tử bị chính sư phụ “chuyện không liên quan đến mình” của hắn giữ lại, Tưởng Doãn đánh không lại, bị Âu Toản Nhuế một chưởng đẩy ra.

Ngay lúc tay Âu Toản Nhuế sắp tóm được Tiêu Cửu Từ, sắc mặt y trầm xuống, lập tức lùi lại, nhưng lại cảm nhận được một luồng uy áp vô hình đè lên người mình. Tiêu Cửu Từ ngẩng đầu lên thì thấy Giang phu nhân ở phía xa đang nhìn chằm chằm vào y.

Đột nhiên, một cơn cuồng phong lướt qua.

Âu Toản Nhuế đang áp sát cảm thấy như bị thứ gì đó trong cuồng phong đạp mạnh một cú, đột ngột bay ra ngoài, đập mạnh vào cột trụ.

“Nếu không phải gặp người quen, ta còn tưởng đây là môn phái tà ma ngoại đạo nào cơ đấy? Sao thế? Thanh Vân Tông ngang danh với Ngọc Hư Tông chúng ta sao lại làm cái trò này?” Lục Truy một tay xách cổ áo của Bạch Nhung, theo một làn gió khẽ nhẹ nhành đáp xuống.

Bạch Nhung căng thẳng rụt cổ, mặt mày hoảng hốt nhìn xung quanh, nhưng vẫn dựa sát vào hướng của Tiêu Cửu Từ, cảnh giác nhìn mọi người. Sợ có người lại tấn công.

Lục Truy tiến lên một bước, phe phẩy chiếc quạt giấy trong tay, cười nói: “Ta thật sự không ngờ đấy, sau khi Cửu Từ mất đi pháp lực, người đầu tiên ra tay với y lại là người nhà. Đúng là mở mang tầm mắt. Ta vừa rồi không nghe nhầm chứ, các ngươi định cưỡng chế đào kim đan của Tiêu Cửu Từ cho người khác dùng?! Chắc chắn là ta ngủ nhiều quá nên bị ảo thanh rồi, mau có ai đó nói cho ta biết, đây không phải là sự thật đi.”

Miệng Lục Truy thì cười, nhưng biểu cảm dường như có thể hóa thành vô số cái tát, vả vào mặt tất cả những người có mặt.

“Đây là chuyện nội bộ của Thanh Vân Tông, không đến lượt kẻ ngoài như ngươi xen vào, ngươi vào đây bằng cách nào?” Giang phu nhân lập tức giận dữ nói.

Lục Truy không phải là người của Thanh Vân Tông, nếu ngăn cản, sẽ rất phiền phức.

Tiêu Cửu Từ cũng có chút kỳ quái nhìn Lục Truy, y biết Lục Truy đang ở nhà dưỡng thương, chắc là vết thương vẫn chưa lành.

Lục Truy quay đầu lại nháy mắt với Tiêu Cửu Từ: “Trước khi đi, Kiều Hàm đã dặn ta, phải bảo vệ cho tốt vị sư huynh hiện giờ yếu đuối không thể tự lo liệu này của đệ ấy. Ta nghe nói y đột nhiên trở về, tự nhiên là không yên tâm nên phải vào xem sao.”

Vẻ mặt gần như đóng băng của Tiêu Cửu Từ thoáng qua một tia cảm động và ấm áp, đôi mắt vừa bị tổn thương đến vô thần dần có lại ánh sáng.

Lục Truy mỉm cười, tiếp tục châm chọc: “Không ngờ nha, không ngờ, không biết có phải Kiều Hàm đã nhìn thấu bản chất của các ngươi là lòng lang dạ sói, nên mới nhờ ta đến bảo vệ, chứ không phải các vị đồng môn đây không. Nhưng ta nghĩ chắc Kiều Hàm chỉ cho rằng có người sẽ không tôn trọng Cửu Từ vừa vinh quang bị thương, chứ không ngờ các ngươi lại mất trí đến mức này?”

“Lục tiểu tử, chú ý lời nói!” Có vài trưởng lão không vui nói. Bọn họ cũng đâu có làm gì, sao lại thành ra như thể họ đang tập thể bắt nạt người khác, chẳng qua chỉ là đang bàn bạc thôi mà.

“Các ngươi đối xử với Tiêu Cửu Từ như vậy, còn bảo ta chú ý lời nói? Sao các ngươi không xem xem mình còn lương tâm không, Tiêu Cửu Từ cống hiến cho Thanh Vân Tông các ngươi thế nào, đều quên trong bụng mẹ hết rồi à? Thật sự không sợ có tâm ma sao?” Lục Truy chế giễu.

Một số người vốn đã bị nhà họ Giang thuyết phục lập tức im bặt, chuyện mà dưới sự tô vẽ của không khí và lời nói cảm thấy có thể làm được, lập tức biến thành chuyện táng tận lương tâm.

“Bọn ta không có ý ép đại sư huynh, là đang cầu xin đại sư huynh.” Giang Tố Vi khóc nói.

“Thôi đi, tỷ.” Giang Kỳ Lạc nói rồi bắt đầu hộc máu, cuối cùng yếu ớt dựa vào Bàng Chỉ.

Giang phu nhân cũng lo lắng khóc lóc: “Từ nhi, Kỳ Lạc thật sự không xong rồi, ngươi cũng thấy đấy, ngươi thật sự định trơ mắt nhìn nó như vậy sao?”

“Không sao, chúng ta nhắm mắt lại, không nhìn.” Lục Truy biết cảnh này khó đối phó, kéo Tiêu Cửu Từ định đi.

Nhưng Tiêu Cửu Từ lại dừng bước.

Lục Truy không thể tin nổi quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ: “Cửu Từ, huynh không phải là…”

Mắt nhà họ Giang sáng lên.

Giang phu nhân lập tức mừng rỡ nói: “Cửu Từ, ta biết ngươi sẽ không phụ lòng ân đức của chưởng môn đối với ngươi, ngươi…”

*

Trong bí cảnh.

Linh lực từ Vạn Tiên Huyền Hoa phản phệ điên cuồng tỏa ra tứ phía.

“Ngươi điên rồi, mau buông tay, nguy hiểm lắm, ngươi chờ chút, đợi ta qua đó, ta giúp ngươi hái!” Tần Tu Trọng hét lớn từ bờ bên kia. Hắn không qua sông được, chỉ đành trơ mắt nhìn tên ngốc Kiều Hàm sống chết bám lấy thân rễ của Vạn Tiên Huyền Hoa không buông.

Bàn tay cậu đã đầm đìa máu tươi, thân thể đang phải hứng chịu sự xung kích của linh lực. Sắc mặt trắng bệch một mảng, dường như giây tiếp theo sẽ ngất đi.

Tần Tu Trọng cũng không biết Vạn Tiên Huyền Hoa lại khó hái đến vậy, hối hận vô cùng. Hắn lo lắng, thật sự lo lắng Kiều Hàm sẽ xảy ra chuyện.

Thế nhưng tên điên Kiều Hàm này, dù hắn có hét thế nào, có nói bàn bạc kỹ hơn thế nào, cũng nhất quyết không buông tay.

Cậu không sợ sao?

Hay là vì Tiêu Cửu Từ, cậu không hề sợ hãi, dù cho là nguy hiểm chưa biết, cậu cũng không sợ?

Tần Tu Trọng nghiến răng trừng mắt, một hơi tức nghẹn lại trong lồng ngực, mắt cũng đỏ lên vì giận, nhưng lại đành bất lực nhìn Kiều Hàm.

Nếu như năm đó, Kiều Hàm bằng lòng vì hắn như vậy…

*

Bên trong đại điện Thanh Vân Tông.

Tiêu Cửu Từ chậm rãi bước lên, dưới ánh mắt mong chờ của mọi người, kiên định vô cùng nói: “Chuyện này, ta không thể đáp ứng.”

Lời này vừa thốt ra, cả sảnh đường kinh ngạc.

Không thể không nói, dù là ai ở Thanh Vân Tông, câu trả lời này đều nằm ngoài dự liệu của họ.

Đây còn là Tiêu Cửu Từ sao? Còn là Tiêu Cửu Từ luôn đặt mình ở vị trí cuối cùng, một lòng vì người khác sao?

Lục Truy cuối cùng cũng thở phào một hơi, nhưng cũng khá ngạc nhiên, Tiêu Cửu Từ dường như đã thật sự thay đổi.

“Cửu Từ, ngươi nói… cái gì?” Giang phu nhân không dám tin.

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ điềm nhiên: “Ta đã hứa với sư đệ, sẽ ngoan ngoãn đợi đệ ấy trở về. Trước khi đệ ấy về, ta không thể bị thương thêm nữa. Ta không thể thất hứa với đệ ấy.”

Dù cho Tiêu Cửu Từ biết, cách đó không khả thi, y quả thực đã không còn hy vọng.

Nhưng y không thể để Kiều Hàm cảm thấy mọi nỗ lực của cậu đều là vô ích.

Kiều Hàm có thể không tìm được cách, nhưng y không thể từ bỏ chính mình trước khi Kiều Hàm bỏ cuộc.

Nếu y nhận lời, đợi đến khi Kiều Hàm trở về, y không dám tưởng tượng cậu sẽ đau lòng và tức giận đến mức nào.

Y đã có lòng riêng, có mong chờ, có người mà mình phải chịu trách nhiệm, nên không thể nào làm người vô tư cống hiến như trước được nữa.

Còn về ân tình của chưởng môn đối với y, y có thể dùng mạng để trả, nhưng tuyệt đối không phải với tiền đề là làm tổn thương Kiều Hàm.

Bởi vì y biết nếu mình làm vậy, người bị tổn thương nhiều nhất không phải là bản thân, mà là Kiều Hàm.

Y sao nỡ làm tổn thương con ma nhỏ một lòng một dạ vì mình mà đến chứ?

Y không làm được.

“Đạo đức giả! Cái gì mà không thể thất hứa, ngươi căn bản không muốn cứu ta, tìm cớ gì chứ! Không ngờ ngay cả đại sư huynh như ngươi cũng có lúc tham sống sợ chết thế này.” Dường như bị kích động, Giang Kỳ Lạc vốn tỏ ra không cần ai cứu chữa bỗng nhiên phát điên, phẫn nộ nhìn Tiêu Cửu Từ.

Lục Truy cảm thấy có gì đó không ổn, lập tức chắn ra phía trước.

Đúng lúc này, Tiêu Cửu Từ đột nhiên lên tiếng: “Giang Kỳ Lạc, ta đối với đệ, rất thất vọng.”

Một câu nói lập tức khiến Giang Kỳ Lạc cứng đờ người, hắn sợ nhất là Tiêu Cửu Từ nói những lời như vậy.

“Huynh… huynh nói gì?”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ chợt trở nên sắc bén, dường như có thể nhìn thấu tất cả. “Lục Truy, dùng năm phần lực, đánh vào đan điền của hắn.”

Mọi người không phản ứng kịp Tiêu Cửu Từ đang nói gì, vẫn còn chìm trong cuộc đối thoại vừa rồi.

Mà Lục Truy cũng không hiểu, chỉ nghe thấy giọng điệu nghiêm túc của Tiêu Cửu Từ, với bản năng của một người huynh đệ, hắn lập tức phối hợp, tiến lên vỗ một chưởng vào đan điền của Giang Kỳ Lạc.

Giang Kỳ Lạc còn chưa kịp phản ứng, đã bị Lục Truy đánh cho hộc máu, bay thẳng vào lòng Giang phu nhân.

Hiện trường lập tức hỗn loạn.

Lục Truy cũng ngơ ngác. Ái chà, có phải mình gây chuyện rồi không, Tiêu Cửu Từ bảo hắn dậu đổ bìm leo làm gì chứ, không lẽ đánh chết người thật à? Đánh chết tên vong ân bội nghĩa này thì cũng chẳng sao, nhưng thân phận của huynh đệ mình rành rành ở đây, chuyện này phải nên làm lén lút ban đêm mới đúng chứ.

Trong lúc Lục Truy đang suy nghĩ miên man, Bạch Nhung nhạy bén nhất đột nhiên hét lên một tiếng: “Ma khí!”

Lúc này mới có người lần lượt phát hiện ra điều bất thường, vậy mà lại có ma khí tràn ra từ đan điền của Giang Kỳ Lạc.

Mà các trưởng lão y tu đã kiểm tra cho hắn trước đó kinh hãi hô lên: “Sao có thể như vậy!”

Giang phu nhân sắc mặt đại loạn, vội vàng ôm lấy Giang Kỳ Lạc, cắn ngược lại một miếng: “Chuyện gì thế này, Lục Truy, ngươi đã làm gì?!”

Đổ nước bẩn lên người Lục Truy không phải là hành động khôn ngoan.

Lục Truy nhíu mày: “Bá mẫu, lời này không thể nói bừa được, ta đây trong sạch chính trực, không dính chút ma khí nào. Ngược lại là con trai của bà, ma khí tràn ra từ đan điền, đây là bằng chứng tẩu hỏa nhập ma mà.”

Tuy kim đan không còn, ma khí đã tán đi, nhưng vẫn còn sót lại một ít, bị Lục Truy một chưởng đánh bật ra ngoài.

“Giang phu nhân, rốt cuộc là có chuyện gì!” Có người lập tức chất vấn.

“Ta… ta không biết, con trai ta… chắc chắn là do Kiều…”

Không biết cứu vãn thế nào, chỉ có thể đổ bừa nước bẩn.

Chỉ là lúc này, Tiêu Cửu Từ lại ra lệnh: “Lục Truy, bắt ma tu ở bên tay trái của ngươi!”

Lục Truy lại một lần nữa phản ứng theo bản năng đi bắt người, kết quả vừa tóm được lại là một tiểu nữ đệ tử.

Nữ đệ tử hét lên giãy giụa, theo bản tính của Lục Truy chắc chắn sẽ do dự một chút, nhưng lúc này Bạch Nhung lại xông lên, quăng thẳng ra một sợi xích.

Sợi xích như thể ngửi thấy thứ gì đó, quấn thẳng lên người nữ đệ tử.

Mà Vô Ngọc trưởng lão của Trích Tinh Phong là người tinh thông pháp ấn pháp trận nhất, vừa nhìn thấy pháp ấn trên sợi xích phát sáng, liền thất kinh: “Phược ma văn! Bàng Chỉ, ngươi lại là ma tu!”

Bàng Chỉ chính là họ hàng xa của Vô Ngọc trưởng lão.

Mọi người nghe vậy đều kinh ngạc nhìn về phía Bàng Chỉ, cô bé nhập môn cùng lứa với Kiều Hàm.

Trong nháy mắt, ánh sáng lóe lên, Bàng Chỉ đau đớn hét thảm một tiếng, ma khí lập tức tỏa ra từ trong cơ thể ả, khi nhìn lại lần nữa, chỉ thấy một Bàng Chỉ với đôi mắt đỏ như máu.

Đến lúc này, cả ba người nhà họ Giang đều kinh hãi.

Lục Truy nhìn Bàng Chỉ đang bị trói, ngỡ ngàng nhìn sang Bạch Nhung.

Bạch Nhung mặt mày sợ hãi, nhìn Lục Truy.

Lục Truy cau mày: “Đệ, sao lại…”

“Lục sư tỷ nói, các huynh đều bị ma tộc để mắt tới, phải mang theo đồ đối phó ma tộc bên mình để bảo vệ huynh…”

“À, Tương Tương à…” Khóe miệng Lục Truy co giật. Vì chuyện trong bí cảnh, Lục Tương Tương cứ như chim sợ cành cong, một mực nói bọn họ bị ma giới để mắt tới, phải phòng bị, lỡ ma tộc lại không biết từ đâu nhảy ra thì sao.

Không ngờ Lục Tương Tương lại làm liều đến vậy, thứ đưa cho Bạch Nhung lại là một pháp khí cực phẩm lén lấy từ bảo khố của Ngọc Hư Tông.

Nếu để các trưởng lão tông môn biết… Lục Truy kéo Bạch Nhung lại, quyết định lát nữa tự mình thu hồi là được.

Nhưng mà… Lục Truy có chút không hiểu nhìn Tiêu Cửu Từ. Chuyện mà mọi người đều không nhìn ra, rốt cuộc Tiêu Cửu Từ làm sao biết được, linh căn của tên này không phải đã hỏng rồi sao?

Chỉ thấy Tiêu Cửu Từ chậm rãi bước lên, dường như đã khôi phục lại tư thái vốn có của mình.

Điềm nhiên tự tại, bày mưu lập kế.

“Trời ạ, đây… đây… Cửu Từ, rốt cuộc là chuyện gì vậy?” Mai trưởng lão vẫn không dám tin nhìn tình hình bên phía Giang Kỳ Lạc.

Mọi người đều nhìn về phía Tiêu Cửu Từ, mặt mày mờ mịt.

“Ta từng phong ấn vết nứt không gian ở Ứng Long cảnh, cũng từng đối chiến với con rối của Ma vương, nên có thể cảm nhận ma khí một cách nhạy bén.” Tiêu Cửu Từ rũ mắt nhìn Giang Kỳ Lạc.

“Giang Kỳ Lạc, lúc đệ kết đan đã tẩu hỏa nhập ma đúng không? Nếu kết đan thành công, đệ sẽ trở thành ma tu. Đệ không muốn, nên đã định bày mưu tính kế kim đan của ta. Đệ nghĩ chỉ cần dùng kim đan của ta thay thế là có thể khôi phục?”

Giang Kỳ Lạc ngây người một lúc, rồi đột nhiên ngẩng đầu, mở miệng lại không biết nói gì, chỉ có thể lẩm bẩm: “Ta không biết cô ta là ma tu, ta không biết…”

Tiêu Cửu Từ chậm rãi gật đầu: “Vậy là cô ta đã lừa đệ, nói với đệ dùng cách này có thể cứu đệ? Tìm cách hủy đi ma đan, tạo ra giả tượng trúng độc, định vu khống Kiều Hàm, để ta gánh chịu hậu quả.”

Sắc mặt Giang Kỳ Lạc lập tức tái mét. ‘Làm’ và ‘bị nói ra’ là hai chuyện khác nhau.

Bây giờ Giang Kỳ Lạc sợ đến toàn thân run rẩy.

Giang Tố Vi đảo mắt một vòng, lập tức chất vấn: “Kỳ Lạc, thật sự là như vậy sao?”

Giang phu nhân cũng lập tức phản ứng lại: “Con ma tu chết tiệt này, lại dám bày mưu hãm hại! Kỳ Lạc con hồ đồ quá, tẩu hỏa nhập ma thì đã sao, chúng ta có thể tìm cách cứu con mà, sao con lại đi tin lời ma tu, cho rằng hủy đi nội đan là được chứ!”

“Ha!” Bàng Chỉ bỗng cười lạnh một tiếng.

Hai mẹ con nhà họ Giang lập tức căng thẳng nhìn Bàng Chỉ.

Họ thật sự không biết Bàng Chỉ là ma tu, nhưng từ đầu đến cuối họ đều biết về kế hoạch này.

Lúc đó Giang Kỳ Lạc đã nhập ma, họ không còn cách nào khác, chỉ có thể tin vào cách của Bàng Chỉ. Nghĩ rằng dù sao Tiêu Cửu Từ cũng không còn đồng lòng với họ, lại còn luôn giúp đỡ Kiều Hàm, kẻ đã làm tổn thương họ, sớm đã không còn là người một nhà. Nghe cách của Bàng Chỉ có thể lợi dụng Tiêu Cửu Từ để cứu Giang Kỳ Lạc, sau này còn có thể thành tựu thiên phú, họ tự nhiên động lòng.

Lại không ngờ Tiêu Cửu Từ không những không đồng ý, mà còn vạch trần sự thật Giang Kỳ Lạc nhập ma.

Nhưng ba người họ thật sự không biết đây là do ma tu cố ý sắp đặt. Song họ biết rằng lúc này sẽ không một ai trong toàn tông môn giúp họ nữa.

Việc cấp bách nhất lúc này là không thể để người khác hiểu lầm họ cấu kết với ma tu, nếu bị hiểu lầm chuyện này thì thật sự xong đời.

Giang Kỳ Lạc mất kim đan, cảm thấy dù sao kim đan của Tiêu Cửu Từ cũng vô dụng, nên mới bị ma tu lợi dụng. Muốn tự cứu mình không sai! Suýt chút nữa nhập ma cũng không sai, sai là sai ở ma tu.

Mà Giang Tố Vi và Giang phu nhân thì trực tiếp tỏ ra không biết gì cả, hơn nữa việc đổi kim đan bề ngoài cũng là cách do các trưởng lão y tu đề xuất, họ chỉ muốn cứu người mà thôi.

Mọi người bị chấn động không thôi. Tóm lại, chuyện Giang Kỳ Lạc cố ý bày mưu là có thật, chỉ là dường như đúng là không biết chuyện về ma tu, dù sao đến cả các vị trưởng lão như họ cũng không nhìn ra Bàng Chỉ có vấn đề, tạm thời không bàn tới. Những chuyện khác sẽ truy cứu sau.

Bây giờ quan trọng nhất vẫn là đồng lòng căm thù, nhắm vào ma tu.

Mọi người bất giác hỏi ý kiến của Tiêu Cửu Từ.

Hiện nay ma giới hoạt động ngày càng thường xuyên, tự nhiên không thể giết thẳng được.

“Giao cho Tiên Minh.” Tiêu Cửu Từ nói thẳng. Mọi người gật đầu.

Giang phu nhân bị Giang Tố Vi huých một cái, vội vàng nói: “Giam lại trước, thông báo Tiên Minh đến nhận người, tránh đêm dài lắm mộng!”

Mọi người bây giờ đều nhìn Giang phu nhân với vẻ không hài lòng, nhưng sắp xếp này cũng không có vấn đề gì.

“Cũng cho ta chút thời gian, ta phải hỏi cho kỹ, nhà họ Bàng sao lại sinh ra một ma tu như vậy!” Vô Ngọc trưởng lão giận dữ nói.

Bàng Chỉ từ đầu đến cuối đều không mở miệng cắn xé người khác, dường như không định nói nhiều, chỉ là trước khi bị dẫn đi, không nhịn được mà hung hăng nhìn Tiêu Cửu Từ.

“Tại sao bị đối xử như vậy rồi, mà ngươi vẫn không chút gợn sóng!” Bàng Chỉ không cam lòng nói.

Ả bày mưu nhiều như vậy, một trong những mục đích là hy vọng ép một thiên chi kiêu tử như thế này tẩu hỏa nhập ma, tốt nhất là có thể nhập ma đạo, rồi bị bọn họ mê hoặc khống chế. Như vậy đối với ma giới là một đại công. Lại không ngờ Tiêu Cửu Từ bị đối xử như vậy mà tâm trí vẫn kiên định, thậm chí không chút gợn sóng. Chẳng lẽ những tổn thương mà đám người này gây ra cho y trong mắt y đều không phải là tổn thương sao?

Tiêu Cửu Từ không thèm liếc nhìn Bàng Chỉ.

Nhưng Bàng Chỉ không cam lòng, ả khó khăn lắm mới trà trộn vào được, nên không nhịn được mà để lại lời đe dọa.

“Tiêu Cửu Từ, đừng tưởng như vậy là kết thúc, còn có trò hay chờ ngươi đấy!”

Tiêu Cửu Từ ánh mắt sâu thẳm lướt qua ả một cái.

Lục Truy và Bạch Nhung lại lặng lẽ bước đến bên cạnh Tiêu Cửu Từ, dường như đang tỏ rõ có bọn họ ở đây, trò hay gì cũng đừng hòng diễn ra.

“Chết tiệt, thật ngông cuồng, giao cho Giới Luật Đường của chúng ta!”

“Lão phu cũng muốn xem thử ma tu lợi hại đến đâu!”

Mọi người bị đùa giỡn, suýt chút nữa hại Tiêu Cửu Từ, tự nhiên là thẹn quá hóa giận, lũ lượt tìm ma tu tính sổ. Nhưng đối với việc trừng phạt Giang Kỳ Lạc lại có chút phiền phức.

Một số người chính trực muốn ép Giang phu nhân làm ra bộ dạng trừng phạt, dù sao nhập ma cộng thêm hãm hại, chuyện không hề nhỏ.

Nhưng Giang Kỳ Lạc lại co giật tại chỗ, linh lực trong cơ thể tiêu tán càng thêm nghiêm trọng.

Xem ra thương tích là thật.

Giang phu nhân hoảng hốt, khóc lóc gọi các trưởng lão y tu mau cứu giúp. Mọi người tuy do dự nhưng vẫn tiến lên duy trì tình trạng của Giang Kỳ Lạc.

Bây giờ không ai có thể bắt Tiêu Cửu Từ đào kim đan nữa.

Nhưng Giang Kỳ Lạc từ từ tỉnh lại, vì sợ hãi mà đưa tay về phía Tiêu Cửu Từ: “Đại sư huynh, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi, nhưng ta không muốn trở thành phế nhân, huynh có thể cứu ta mà, huynh đã nói sẽ mãi mãi bảo vệ ta, huynh cứu ta với, cứu ta với.”

Hai mẹ con nhà họ Giang cũng nhìn sang, bất lực mà thê lương nhìn Tiêu Cửu Từ.

Nhưng Tiêu Cửu Từ lại không nhìn họ nữa, quay người dứt khoát rời đi.

Giang phu nhân muốn ngăn Tiêu Cửu Từ lại.

Lại bị các trưởng lão khác cản đường.

“Đủ rồi, cứ phải nhắm vào một mình Cửu Từ mà bóc lột sao? Các ngươi bị sao vậy? Cửu Từ nợ các ngươi à?”

“Độc là do ma tu mang tới, thì đi tìm ma tu đi!”

“Tự mình gây họa, còn muốn người khác gánh thay sao?”

Mà lúc này, Tiêu Cửu Từ đã cùng Lục Truy và Bạch Nhung trở về Vô Định Phong.

Vết thương do bị uy áp đè nén trong đại điện cuối cùng cũng không chịu nổi nữa. Dù sao cũng không còn linh khí hộ thể, tự nhiên không thể chịu đựng được.

Nhìn Tiêu Cửu Từ hộc máu, Lục Truy và Bạch Nhung luống cuống tay chân.

May mà Tưởng Doãn không yên tâm, đi theo qua, vội vàng bố trí lại trận pháp chữa trị, kéo người vào trong tĩnh dưỡng.

Bạch Nhung đang ngoan ngoãn đứng một bên bỗng khịt khịt mũi, trong không khí phảng phất mùi máu của Tiêu Cửu Từ.

Bạch Nhung bất giác cau mày, vẻ mặt như không hiểu nổi.

Lục Truy đi ra nhìn thấy: “Sao vậy? Lông mày nhíu chặt thế kia?”

Bạch Nhung bị Lục Truy xoa xoa trán, vội vàng né ra, không thích bị người khác động tay động chân. Tự nhiên cậu cũng không dám nói với Lục Truy, cậu cảm thấy trên người Tiêu Cửu Từ dường như có tồn tại thuật pháp của yêu tộc, kỳ lạ quá, trước đây chưa từng ngửi thấy.

Mà lúc này, những người trên đại điện Thanh Vân Tông dần dần tản đi từng tốp ba tốp năm.

Mọi người không ngừng bàn tán về chuyện của Giang Kỳ Lạc.

Một số người bất giác nhìn về phía cấm địa ở hậu sơn.

Đó là nơi chưởng môn của họ bế quan.

Cũng là nơi Thanh Vân Tông giam giữ, phong ấn một số yêu ma.

Vì bế quan tu luyện, nên khắp nơi ở đó đều là kết giới phong ấn, đều do Vô Ngọc trưởng lão của Trích Tinh Phong bố trí, vô cùng an toàn.

Mà lúc này, Vô Ngọc trưởng lão đã bỏ qua một chuyện.

Bà từng tin tưởng người họ hàng Bàng Chỉ của mình, sắp xếp cho ả đến hậu sơn duy trì kết giới những lúc bà không rảnh.

Lúc này, bên trong kết giới không ai hay biết, ma khí đột nhiên như nhận được mệnh lệnh gì đó mà cuộn trào, ồ ạt tiến về một sơn động.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn