Người canh giữ bên cạnh cậu là Tưởng Doãn.
Thấy cậu tỉnh lại, Tưởng Doãn lập tức tiến lên quan tâm.
Kiều Hàm đột ngột ngồi bật dậy, nhưng bị Tưởng Doãn đè lại.
“Kiều Hàm, vết thương của đệ cần phải dưỡng, đừng làm bậy.” Tưởng Doãn nghiêm túc nói.
Kiều Hàm ngước mắt lên, một đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tưởng Doãn.
Tưởng Doãn nhìn vẻ mặt của Kiều Hàm, biết cậu lúc này muốn biết điều gì nhất, nhưng lại có chút khó mở lời.
“Chuyện là… Đại sư huynh không còn nguy hiểm đến tính mạng. Có phải đệ đã cho huynh ấy dùng mấy quả Hồn Nguyên không? Tuy một vài dược hiệu không phát huy được, nhưng chúng vẫn giúp củng cố gốc rễ và bồi đắp cơ thề, làm cho linh lực sung túc, khiến linh lực dồi dào, đảm bảo tính mạng của đại sư huynh không còn đáng ngại.”
“Sư phụ và các trưởng lão y tu của Tiên Minh đều đã cố gắng hết sức cứu chữa cho đại sư huynh, tiếp theo chỉ cần sư huynh ở trong trận pháp trị liệu một thời gian, dưỡng thương cho tốt, sẽ không để lại di chứng gì, sau này thân thể vẫn sẽ rất khỏe mạnh.”
Nói đến đây, hốc mắt Tưởng Doãn không khỏi đỏ lên, nhưng cuối cùng vẫn nghiến răng, khàn giọng nói: “Kiều Hàm, đệ đừng kích động, đại sư huynh… linh căn… bị hủy rồi, sau này e là không thể tu luyện được nữa, nhưng… có Phổ Hiền Phong chúng ta, có đệ… linh đan kéo dài tuổi thọ không thiếu… sống trăm tuổi vẫn không khó…”
Nói đến đây, giọng Tưởng Doãn đã run rẩy không nói nổi nữa.
Vị đại sư huynh hoàn mỹ và tỏa sáng nhất trong mắt họ, trụ cột của Thanh Vân Tông, niềm ngưỡng vọng tinh thần, tấm gương của các đệ tử, sao lại…
Những người khác dù bị thương nặng đến đâu, dù tâm cảnh bị tổn thương, sinh ra tâm ma, vẫn còn có tương lai, còn có hy vọng, nhưng linh căn bị hủy, đối với tu sĩ mà nói, quả thực còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Các đệ tử Thanh Vân Tông ở lại đây, khi nghe tin này, tất cả đều ngây người, khoảnh khắc đó cứ như một giấc mơ.
Tuy người ngoài đều nói, lần này ma tộc tấn công may nhờ có đại sư huynh của họ mới giữ được mạng sống cho mọi người, đại sư huynh của họ là anh hùng.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc tán thưởng Tiêu Cửu Từ lại có thể chống đỡ được đòn tấn công của Ma Vương.
Những người được cứu khác đối với đại sư huynh vô cùng cảm kích, các tông môn đó đều biết ơn đại sư huynh đã đứng ra… nhưng đám sư đệ sư muội bọn họ lại chỉ cảm thấy đau đớn, lần đầu tiên họ không mong muốn đại sư huynh mang lại vinh quang cho họ đến thế.
Loại vinh quang này, họ thật sự không cần.
Tưởng Doãn nói xong, ngẩng đầu nhìn Kiều Hàm, thấy cậu không nói tiếng nào mà chỉ trợn trừng mắt, một đôi mắt đỏ đến đáng sợ, gân xanh trên trán nổi cả lên, như thể có thể khóc bất cứ lúc nào, nhưng Kiều Hàm vẫn cố không để mình rơi một giọt nước mắt nào, nghiến chặt răng, dường như đang chống lại thứ gì đó.
“Kiều Hàm, đừng như vậy…” Tưởng Doãn nhìn Kiều Hàm như thế, không hiểu sao lại càng muốn khóc hơn.
“Sư huynh bây giờ đang ở đâu?” Kiều Hàm hỏi.
Tưởng Doãn nói: “Ở trong phòng mình, để tiện cho đại sư huynh tĩnh dưỡng, các trưởng lão đã đặt trận pháp trị liệu trong phòng của huynh ấy.”
Tưởng Doãn vừa dứt lời, Kiều Hàm đã vượt qua hắn, bay vút ra ngoài. Tưởng Doãn giật mình, vội vàng đuổi theo.
Kết quả đến sân, lại chỉ thấy Kiều Hàm đứng trước cửa phòng đại sư huynh, không tiến thêm một bước nào nữa.
Kiều Hàm cảm thấy như không nhấc nổi chân, bây giờ cậu không có mặt mũi nào để gặp sư huynh, cậu phải xác định được cách cứu sư huynh là khả thi đã.
“Kiều Hàm.” Tưởng Doãn đuổi kịp, lo lắng nói: “Đệ vẫn nên về nghỉ ngơi trước đi, đại sư huynh ở trong trận pháp trị liệu hôn mê là nhiều, có người canh chừng, đợi huynh ấy tỉnh, bọn ta sẽ gọi đệ.”
Kiều Hàm lại lập tức quay đầu hỏi: “Tần Tu Trọng đâu?”
Tưởng Doãn ngẩn ra, khẽ thở dài một hơi: “Những người cùng ra ngoài với các ngươi, ai cũng bị thương rất nặng, Tần Tu Trọng hình như đã được người của Bất Niệm Cung đón đến sân bên đó để chữa trị rồi.”
Kiều Hàm xoay người định đi thì bị Tưởng Doãn kéo lại: “Ta biết đệ muốn làm gì, nhưng vô dụng thôi.”
Kiều Hàm dừng bước, quay đầu nhìn Tưởng Doãn.
Tưởng Doãn bi ai thở dài: “Đại sư huynh xảy ra chuyện, sư phụ chắc chắn đã nghĩ đến Tần Tu Trọng đầu tiên, mà Tần Tu Trọng cũng đã cho chúng ta câu trả lời ngay lập tức, linh dược giúp hắn tái tạo linh căn chỉ có một cây duy nhất, ngàn năm mới mọc một cây, hắn dùng rồi thì không còn nữa. Điểm này đại sư huynh chắc cũng rõ, cho nên… Tần Tu Trọng có thể tái tạo linh căn đã là kỳ tích, thế gian này… vốn không có nhiều kỳ tích như vậy đâu, Kiều Hàm, ta biết đệ không cam tâm, nhưng…”
Không đợi Tưởng Doãn nói xong, Kiều Hàm đã nhanh chóng rời đi.
Kiều Hàm mặt mày âm trầm, lao về phía sân của các đệ tử Bất Niệm Cung.
“Ta muốn gặp Tần Tu Trọng.” Thấy có người chặn lại, Kiều Hàm trực tiếp gầm lên.
Người đi ra chính là Thiệu Vũ.
“Kiều sư đệ, ngươi tỉnh rồi, hồi phục thế nào? Lần này cũng vất vả cho ngươi rồi.” Thiệu Vũ tiến lên quan tâm.
“Ta không có thời gian hàn huyên, ta muốn gặp Tần Tu Trọng!” Kiều Hàm trực tiếp nói gay gắt, khiến Thiệu Vũ có chút mất mặt, đang định nói gì đó thì một giọng nói vang lên: “Ta đưa ngươi đi.”
Thiệu Vũ quay đầu lại, thì thấy Kiều Uyển bước ra.
Kiều Uyển cùng Tần Tu Trọng ở lại Bất Niệm Cung, lúc này cũng là nàng canh chừng Tần Tu Trọng, thấy Kiều Hàm tới, sắc mặt có chút vi diệu, nhưng vẫn chủ động ra dẫn đường.
Kiều Hàm đi theo Kiều Uyển vào trong, Kiều Uyển thỉnh thoảng lại liếc nhìn Kiều Hàm một cái, cho đến bây giờ Kiều Uyển vẫn có chút không thể tin nổi những chuyện lúc đó, tuy… tuy vận m*nh c*n bản không thể thay đổi, nhưng nàng không bao giờ ngờ được Kiều Hàm lại có thể vì Tiêu Cửu Từ mà làm đến mức đó.
Cuối cùng còn đỡ cho Tiêu Cửu Từ một đòn, nói là liều mạng cũng không ngoa.
Sự chấn động trong lòng Kiều Uyển khiến nàng bắt đầu nghi ngờ ký ức và những lời đồn đại mà mình nghe được ở kiếp trước.
Nhưng bây giờ… Tiêu Cửu Từ vẫn theo vận mệnh mà bị hủy linh căn, sau này không còn là cường giả khiến người ta ngưỡng vọng nữa. Phản ứng của người đệ đệ này của nàng bây giờ rốt cuộc là không cam tâm, không tin mình lựa chọn đến cuối cùng vẫn là kết cục như vậy, hay là thật sự đã động lòng đ*ng t*nh, không thể chấp nhận Tiêu Cửu Từ bị tổn thương như thế?
Vốn không muốn nói một lời nào, nhưng Kiều Uyển lại chủ động mở miệng: “Ngươi đến đây cũng là muốn hỏi Tần đại ca về chuyện tái tạo linh căn sao? Thật ra Mai trưởng lão của các ngươi đã hỏi rất rõ ràng rồi, thật sự không có cách nào…”
Kiều Hàm vốn đang trầm tư, nghe Kiều Uyển nói vậy, đột nhiên ngẩng đầu lạnh lùng nhìn nàng.
“Sao… sao vậy?” Trong lòng Kiều Uyển không hiểu sao lại nhói lên, như thể bị nhìn thấu điều gì đó.
Nhưng Kiều Hàm rất nhanh đã thu lại ánh mắt không thiện cảm, Kiều Hàm thật ra biết cơn oán giận của mình không có lý do, cậu chỉ có chút không hiểu tại sao ngay cả Kiều Uyển cũng có thể thay đổi nhiều như vậy, mà ông trời lại không thể để Tiêu Cửu Từ thay đổi một chút.
Kiều Uyển, trong nguyên tác là nữ chính vĩnh viễn đứng bên cạnh Tiêu Cửu Từ, ủng hộ y, yêu thương y, vậy mà bây giờ lại nói ra những lời như vậy.
Trong lòng Kiều Hàm vừa bi phẫn vừa khó chịu, thậm chí trong thoáng chốc còn cảm thấy sự xuất hiện của mình dường như không hề khiến cuộc đời Tiêu Cửu Từ tốt đẹp hơn, tội mà y phải chịu vẫn phải chịu, những cô gái tốt vốn nên ở bên an ủi y lúc thất vọng, lại đều vì hiệu ứng cánh bướm mà rời xa y.
Cho nên, rốt cuộc cậu đã làm những gì?
Kiều Hàm rơi vào tự hoài nghi không lâu, nhưng vẫn nghiến răng nói: “Ta chính là không chết tâm, cho nên vẫn muốn đến hỏi một chút, không được sao?”
Kiều Uyển ngẩn ra, ánh mắt mờ mịt nhìn Kiều Hàm, nhìn cậu bước nhanh hơn, nóng lòng đẩy cửa phòng ra, bước vào.
Kiều Uyển mím môi, lồng ngực không khỏi phập phồng mấy cái.
Trong phòng, không ngờ còn có người khác.
Tần Tu Trọng ngồi trên giường, khoanh chân điều tức, bên cạnh là Đoạn Y dường như đang nói gì đó.
Kiều Hàm vừa vào, ánh mắt Tần Tu Trọng đã dán chặt vào người cậu.
Không đợi Đoạn Y mở miệng, Kiều Hàm đã trực tiếp bỏ qua: “Ta muốn nói chuyện riêng với Tần Tu Trọng, mời hai vị đi cho tiện! Rất gấp!”
Đoạn Y đang chuẩn bị mở lời hỏi thăm, lời nói bị nghẹn lại trong cổ họng, chỉ có thể duy trì nụ cười đúng mực, chủ động rời đi.
Kiều Uyển cũng không nói nhiều, nàng cứ coi như Kiều Hàm không chết tâm, để cậu hỏi cho rõ ràng cũng tốt, như vậy cậu sẽ biết, giãy giụa thế nào cũng vô dụng.
Đợi đến khi trong phòng chỉ còn lại hai người họ.
Không cần Kiều Hàm mở miệng, Tần Tu Trọng đã mặt mày âm trầm, nói thẳng: “Nếu có cách cứu Tiêu Cửu Từ, căn bản không cần ngươi đến hỏi ta, dù sao linh căn của ta hồi phục là công lao của y, ta không muốn nợ y.”
Kiều Hàm trực tiếp cười khẩy một tiếng: “Vậy sao? Vậy tại sao ngươi chỉ nói một cách!”
Sắc mặt Tần Tu Trọng đột biến, nhìn ánh mắt hoài nghi của Kiều Hàm, lập tức nổi giận: “Ngươi có ý gì, ngươi nghĩ ta là loại người không muốn thấy Tiêu Cửu Từ tốt đẹp sao?”
Tần Tu Trọng vừa nổi giận, sấm sét trên người liền bắt đầu lóe lên, nhưng vì vết thương chưa lành, nên vừa mất kiểm soát đã suýt hộc máu, cuối cùng chỉ có thể trừng mắt nhìn Kiều Hàm, tức điên lên.
Kiều Hàm thấy hắn tức giận như vậy, cũng bình tĩnh lại, cậu tự hỏi mình không thân với Tần Tu Trọng, nhưng theo miêu tả trong nguyên tác, Tần Tu Trọng đúng là không phải loại người này, hắn thích một trận thắng thua ngang tài ngang sức hơn.
“Vạn Tiên Huyền Hoa.” Kiều Hàm nói thẳng.
Tần Tu Trọng lập tức giật mình, không dám tin nhìn Kiều Hàm: “Ngươi cũng biết.”
Kiều Hàm trừng mắt nhìn Tần Tu Trọng.
Tần Tu Trọng lập tức nói: “Đừng oan cho ta, nếu hoa đó dùng được, ta đã sớm nói ra rồi.”
Linh dược có thể tái tạo linh căn đã biết có hai loại, loại thứ nhất chính là Vạn Tiên Huyền Hoa được miêu tả trong nguyên tác, là trong thời gian diễn ra Đại hội Tiên Môn, có một bí cảnh mở ra, Tần Tu Trọng cửu tử nhất sinh xông vào bí cảnh, tìm được Vạn Tiên Huyền Hoa, mới tái tạo được linh căn.
Loại thứ hai là tin tức Kiều Hàm nghe được sau khi xuyên qua, hẳn là thông tin Quỳnh Bích tiên tử vô tình có được, nói cho Tiêu Cửu Từ, Tiêu Cửu Từ lại vì ngoài ý muốn mà tình cờ gặp Tần Tu Trọng, nên đã cung cấp thông tin cho hắn.
Vì Tần Tu Trọng biết bí cảnh đó chưa mở ra, nên hắn đã đến phía Tây mà Tiêu Cửu Từ nói để thử vận may trước, không ngờ lại thành công ngay.
Cho nên nói, thế gian này vẫn còn một cách có thể tái tạo linh căn, đó chính là Vạn Tiên Huyền Hoa.
Đây chính là cách cuối cùng của Kiều Hàm!
Nhưng bây giờ Tần Tu Trọng lại nói không được?
“Có ý gì?” Giọng Kiều Hàm lập tức trở nên không thiện cảm, sao Tần Tu Trọng hắn dùng được, mà Tiêu Cửu Từ lại không được?
Tần Tu Trọng thấy vẻ mặt Kiều Hàm lại thay đổi, lập tức bực bội nói: “Chưa nói đến Vạn Tiên Huyền Hoa vốn là truyền thuyết, có tồn tại hay không còn chưa biết, hơn nữa bí cảnh đó cũng không dễ vào như vậy, bên trong vô cùng hung hiểm…”
Kiều Hàm không nghe lọt một câu nào, linh dược có thể tái tạo linh căn trên thế gian này là thứ còn quý giá hơn cả Hồn Nguyên Quả, tự nhiên càng khó có được. Cậu biết Tần Tu Trọng không đi theo con đường trong nguyên tác, cho rằng khó khăn cũng là hợp lý, dù sao trong nguyên tác Tần Tu Trọng cũng coi như còn nước còn tát, không thành công thì thành nhân, không từ bỏ bất kỳ hy vọng nào mới đi.
“Chính ngươi lúc đầu không từ bỏ hy vọng, bây giờ lại muốn khuyên ta từ bỏ?” Kiều Hàm mỉa mai.
Tần Tu Trọng lập tức nói: “Đương nhiên không phải, là điều kiện lấy nó rất hà khắc.”
Sau đó Tần Tu Trọng giải thích chi tiết cho Kiều Hàm, những điều đó đều được ghi lại trong bí mật của Tần gia họ, Tần Tu Trọng cũng không biết tại sao Kiều Hàm lại biết sự tồn tại của loài hoa này.
Nhưng điều kiện hạn chế của loài hoa này quá nhiều, Tần Tu Trọng vừa nghĩ đã biết là không thể, cho nên căn bản không cần cân nhắc.
“Thứ nhất, hoa này không thể hái xuống bảo quản, một khi hái xuống, trong vòng mười hơi thở tất sẽ khô héo, cho nên cần phải ăn trực tiếp từ trên thân cây, người phải có mặt tại đó. Thứ hai, nếu thật sự tìm được hoa, xung quanh đó tất sẽ có một loại nước đặc biệt, loại nước đó chỉ có người không có linh lực mới có thể đi qua. Thứ ba, bất kể là thời gian hoa nở hay bí cảnh mở ra đều rất ngắn, ta đã tính rồi, dù hôm nay xuất phát ngay, cũng chỉ còn năm ngày. Lần sau bí cảnh mở ra là mấy trăm năm nữa, căn bản không thể nào.”
Tần Tu Trọng thật sự đã nghiêm túc suy nghĩ về cách này cho Tiêu Cửu Từ, nhưng hắn nghĩ thế nào cũng không được: “Ngươi hẳn đã gặp Tiêu Cửu Từ rồi, vết thương của y hiện tại căn bản không thể rời khỏi trận pháp trị liệu, chứ đừng nói là cùng đi đến bí cảnh, chủ động bơi qua vùng nước nguy hiểm đó, để ăn đóa hoa kia.”
Tần Tu Trọng nghiến răng nói xong, nhìn về phía Kiều Hàm, chỉ thấy sắc mặt Kiều Hàm khó coi đến cực điểm: “Những gì ta nói đều là thật, ngươi không tin, ta cũng hết cách.”
Kiều Hàm thật sự sắp bị tức đến bật cười rồi. Cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, thật sự muốn dùng một kiếm đâm lên đó.
Có cần phải hạn chế đến chết như vậy không, mỗi một điều mỗi một bước đều nhắm vào nam chính đại nhân, là sợ y hồi phục sao?
Khác với Tần Tu Trọng trong nguyên tác, Tần Tu Trọng hai năm sau khi linh căn bị hủy, thân thể đã hoàn toàn hồi phục, dù không thể làm tu sĩ, cũng được xem là một cao thủ võ lâm, dũng cảm xông vào bí cảnh còn có chút hy vọng.
Nhưng Tiêu Cửu Từ hiện tại, giống như Tần Tu Trọng nói, căn bản không thể tự mình đi tìm hy vọng tái tạo linh căn.
Đầu óc Kiều Hàm ong ong, nhưng làm sao cậu có thể chết tâm được, đây là cách cuối cùng của cậu. Cậu không thể nhận thua, nếu nhận thua, mọi thứ sẽ kết thúc.
Kiều Hàm đi vòng vòng trước mặt Tần Tu Trọng, mặt mày âm trầm căng thẳng.
“Ngươi vẫn không tin ta?” Tần Tu Trọng có chút khác lạ nói.
Hắn nhìn bộ dạng của Kiều Hàm bây giờ, thật sự có một cảm giác không thể tả được, không chết tâm như vậy muốn cứu Tiêu Cửu Từ, dù cho nói với cậu là không có hy vọng, cậu vẫn không chịu nhận mệnh.
Nhưng lúc đầu… lúc đầu linh căn của mình bị hủy, người này đâu có biểu hiện như vậy.
Lẽ nào chỉ vì cậu thích Tiêu Cửu Từ?
Khi cậu thích một người, sẽ trở nên như vậy sao?
Tần Tu Trọng nghiến răng ken két, vẫn không nhịn được mở miệng: “Cách này không được rồi, chi bằng cứ để Tiêu Cửu Từ dưỡng tốt thân thể trước, chúng ta lại tìm cách khác, người giỏi còn có người giỏi hơn, ta lúc đầu cũng không ngờ còn có cách thứ hai, nói không chừng còn có cách khác…”
Nhưng Kiều Hàm biết là không thể nữa rồi, Thiên Đạo muốn ép Tiêu Cửu Từ đi theo con đường trong nguyên tác, sao có thể cho y cách khác được. Về mặt thời gian, sau này còn có rất nhiều xung đột bên ngoài bùng nổ, rất nhiều bí cảnh sẽ bị ma tộc khống chế, căn bản cũng không cho phép họ từ từ tìm cách mới. Nếu có cách, Tu chân giới sẽ không cho phép một sức chiến đấu như vậy bị thiếu hụt.
Cho nên đây là hy vọng duy nhất có thể đột phá phong tỏa của Thiên Đạo.
Đột nhiên, Kiều Hàm lóe lên một ý nghĩ, lập tức nghiêm giọng nói: “Ngươi nói lại mấy điều kiện ban nãy một lần nữa.”
Rõ ràng là công cốc, nhưng vì sự kiên trì của Kiều Hàm, Tần Tu Trọng như bị mê hoặc, không ngừng lặp lại những điều kiện ban nãy.
Kiều Hàm biết thứ duy nhất mình có thể chống lại Thiên Đạo chính là hệ thống gian lận. Những việc mà thế giới này không làm được, hệ thống có thể làm được.
Tuy không thể tái tạo linh căn, nhưng…
Kiều Hàm liều mạng lật tìm trong cửa hàng hệ thống, rồi dựa theo những điều kiện Tần Tu Trọng nói, lần lượt tìm được những thứ tương ứng.
Thứ nhất, vấn đề bảo quản, Kiều Hàm nhắm vào nhẫn không gian dùng một lần trong hệ thống. Khác với không gian lưu trữ của Tu chân giới, nhẫn không gian do hệ thống sản xuất có thể tạm dừng mọi thứ. Không phải mười hơi thở sẽ khô héo sao? Một giây hái xuống bỏ vào nhẫn không gian mang ra ngoài là được rồi?
Thứ hai, nước mà người không có linh lực mới đi qua được, càng dễ hơn, một lá linh phù ngụy trang thành người phàm là xong.
Thứ ba, thời gian mở cửa, có thể sẽ bị mắc kẹt trong bí cảnh không ra được, chỉ cần không phải là trận pháp phong ấn do con người bên ngoài can thiệp, là có thể dùng Phá Không Kiếm dùng một lần để phá vỡ bí cảnh ra ngoài.
Những thứ trong hệ thống đều dùng một lần, dù sao thao tác quá nghịch thiên dễ bị Thiên Đạo phát hiện, nhưng những thứ này kết hợp lại cũng đủ để cầm hòa.
Kiều Hàm chọn ra ba vật phẩm, toàn thân bắt đầu run lên không ngừng.
Hệ thống lại không nhịn được lên tiếng: [Ký chủ không nên can thiệp vào quá trình cốt truyện chính của nam chính, dễ bị Thiên Đạo phản phệ.]
Kiều Hàm: “Lão tử đếch quan tâm. Cái Thiên Đạo chết tiệt này chặn ta một trăm con đường, ta sẽ đi ra con đường thứ một trăm linh một! Bắt ta trơ mắt nhìn nam chính bị ép lên con đường này, ta không làm được. Hệ thống, ngươi cũng đừng ngăn ta, bất kể thành bại, ý ta đã quyết!”
Kiều Hàm tự nhiên hiểu, có lẽ Thiên Đạo sẽ còn ngăn cản, có lẽ căn bản sẽ không thành công, nhưng cậu không thể không làm.
Hệ thống: [Ký chủ… điểm cảm xúc không đủ.]
Kiều Hàm lập tức giật mình, vội vàng xem xét, sau một hồi tiêu hao ở Ứng Long cảnh, điểm cảm xúc lại chỉ còn lại 15 điểm.
Phù ngụy trang 1 điểm, nhẫn không gian 10 điểm, Phá Không Kiếm 5 điểm, tổng cộng cần 16 điểm, vừa vặn thiếu một điểm.
Sắc mặt Kiều Hàm lại trắng bệch, nhưng sau khi trắng bệch, Kiều Hàm lại nghĩ, có lẽ không nhất thiết phải dùng đến Phá Không Kiếm.
Nhưng…
Kiều Hàm: “Hệ thống, không có nhiệm vụ nào cho ta làm một chút sao? Ta nguyện làm tất cả.”
Hệ thống: [Xin lỗi, nhiệm vụ được phát ngẫu nhiên, không thể khống chế.]
Nhiệm vụ trước nay vẫn được xem là kết quả của cuộc đấu trí giữa hệ thống và ý thức thế giới, không thể tự khống chế. Không có sự ảnh hưởng của nhiệm vụ, dù nam chính có biến động cảm xúc, cũng không thể thu thập được điểm cảm xúc.
Kiều Hàm nghiến răng, đột nhiên ngẩn ra, lập tức nói: “Trước đây không phải ta đã đổi tuổi thọ sao? Có thể hoàn trả ngược lại không?”
Tuổi thọ của Kiều Hàm ở thế giới này cũng là tiêu hao điểm cảm xúc của nam chính, trước đây cậu đã đổi một lần năm điểm, được năm năm, nếu có thể trả lại…
Hệ thống không trả lời ngay, Kiều Hàm biết là có hy vọng, vội vàng oanh tạc, vừa đe dọa vừa dụ dỗ.
Có lẽ hệ thống cũng biết tính cách của Kiều Hàm là không đạt được mục đích thì thề không bỏ cuộc, cuối cùng hết cách đành phải đồng ý nếu đến lúc đó điểm cảm xúc không đủ dùng, thì sẽ đổi ngược lại.
Lần này, Kiều Hàm cuối cùng cũng thở phào một hơi.
Mà Tần Tu Trọng trong phòng thấy sắc mặt cậu thay đổi khoa trương như vậy, không khỏi lo lắng hỏi: “Ngươi… không sao chứ.”
Kiều Hàm lập tức nhìn Tần Tu Trọng: “Ngươi có đi được không? Đi, hôm nay đi ngay, đưa ta đi tìm bí cảnh!”
Đã là cơ duyên của Tần Tu Trọng, vậy thì e là chỉ có hắn mới tìm được.
Tần Tu Trọng cau mày: “Những lời ta nói, ngươi một câu cũng không nghe lọt?”
Kiều Hàm nghiêm túc nói: “Tần Tu Trọng, ta có cách lấy hoa ra ngoài, ngươi tin ta, đi cùng ta lần này!”
Tần Tu Trọng run lên, ngẩng đầu nhìn Kiều Hàm, chỉ thấy ánh mắt cậu rất sáng, sáng vô cùng, kiên định không gì sánh được. Tần Tu Trọng không phân biệt được rốt cuộc cậu không muốn chấp nhận hiện thực, hay là thật sự…
“Tần Tu Trọng!” Kiều Hàm thấy hắn không trả lời, sốt ruột: “Coi như ta cầu xin ngươi, không được sao?”
Tim Tần Tu Trọng lập tức thắt lại, Kiều Hàm lại có thể cầu xin người khác… Kiều Hàm này lại có thể…
Hắn kinh ngạc, đồng thời trong lòng dấy lên một cảm giác khó chịu mãnh liệt.
Tần Tu Trọng trầm giọng nói: “Không cần ngươi cầu xin, ta đã nói Tiêu Cửu Từ có ơn với ta, nếu ngươi không chết tâm, muốn đi xem sao, ta sẽ đi cùng ngươi một chuyến.”
Kiều Hàm lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghĩ lại rồi nói: “Đúng rồi, chuyện Vạn Tiên Huyền Hoa, còn ai biết nữa không?”
Tần Tu Trọng ngẩn ra: “Biết rõ như vậy chỉ có hai chúng ta, tỷ của ngươi… Kiều Uyển cũng chỉ biết ta từng muốn đến một bí cảnh tìm đồ.”
Kiều Hàm lập tức nói: “Chuyện này giữ bí mật với bên ngoài, chỉ nói chúng ta ra ngoài tìm cách. Chỉ hai chúng ta hành động!”
Tần Tu Trọng cũng không để tâm, chỉ cảm thấy Kiều Hàm quá mức cẩn thận, đoán chừng là sợ có người biết tin tức này sẽ sinh chuyện, dù sao trong Tu chân giới nếu xuất hiện thứ nghịch thiên cải mệnh như vậy, chuyện giết người đoạt bảo xảy ra quá nhiều.
Kiều Hàm cũng không thể không cẩn thận như vậy, nếu Thiên Đạo muốn ngăn cản, chắc chắn khả năng cao nhất là sẽ lợi dụng quan hệ nhân quả, nếu chuyện này kín như bưng, vậy thì sẽ không thể có người khác trở thành trở ngại.
Kiều Hàm không muốn vì sơ suất mà phạm sai lầm nữa. Phải b*p ch*t tất cả những nguy hiểm chưa biết từ trong trứng nước.
Chuyện tìm cách tái tạo linh căn cứ như vậy mà hẹn với Tần Tu Trọng xong, một canh giờ sau sẽ xuất phát.
Tìm được hy vọng, Kiều Hàm mới dám quay về gặp sư huynh.
Nhưng trên đường đi, Kiều Hàm vẫn trầm tư suy nghĩ.
Thiên Đạo muốn hủy linh căn, vậy cốt truyện tiếp theo thì sao?
Ánh mắt Kiều Hàm thay đổi, sau khi trở về lập tức tìm Mai trưởng lão, ám chỉ mình biết một thứ tốt có thể tái tạo linh căn, dự định xuất phát đi lấy ngay, hy vọng Mai trưởng lão có thể ở lại đây cùng sư huynh đợi cậu trở về.
Mai trưởng lão vốn rất tò mò muốn hỏi cho rõ, nhưng lại bị Kiều Hàm nói là chuyện trọng đại, tạm thời giữ bí mật.
Mai trưởng lão vẫn rất tin tưởng Kiều Hàm, cho nên gật đầu đồng ý, ở lại đây cùng Tiêu Cửu Từ đợi Kiều Hàm trở về. Còn tặng không ít đan dược cho Kiều Hàm, dặn cậu trước tiên phải bảo trọng bản thân.
Kiều Hàm nghĩ là bên Giang Kỳ Lạc không có lý do gì để xảy ra chuyện nữa, dù sao trước đó đã nghe nói gã đã an ổn trở về Thanh Vân Tông bế quan rồi.
Dù cho có tai nạn bất ngờ xảy ra nữa, chỉ cần trước khi mình đi nhấn mạnh là có cách tái tạo linh căn, người của Thanh Vân Tông sẽ không thể dễ dàng hy sinh Tiêu Cửu Từ như vậy.
Cứu một Giang Kỳ Lạc, hay là để Tiêu Cửu Từ hồi phục như cũ, dù xét từ góc độ lợi ích, mọi người cũng biết nên chọn thế nào.
Hơn nữa cậu để mọi người ở lại Tiên Minh hết mức có thể, không trở về Thanh Vân Tông, cũng là một cách biến tướng để tránh xa cốt truyện.
Làm xong những việc này, vừa hay gặp Tưởng Doãn, Tưởng Doãn chắc chắn phải trở về Thanh Vân Tông trước, Kiều Hàm trực tiếp giao cho Tưởng Doãn một thứ, để phòng vạn nhất.
Tưởng Doãn sau khi nhận được đồ thì vô cùng kinh ngạc, nghe Kiều Hàm dặn dò càng thêm không thể tin nổi, nhưng thấy cậu nghiêm túc như vậy, cũng chỉ có thể nhận lấy phần ủy thác này.
Sau đó, Kiều Hàm còn định đi tìm Lục Truy.
Kết quả không ngờ Lục Truy vừa hay đến thăm Tiêu Cửu Từ.
Nếu nói người đáng tin nhất, chắc chắn là đám huynh đệ của Lục Truy, Nguyên Hội và Mạnh Cận vẫn còn hôn mê, Lục Truy tuy bị trọng thương nhưng miễn cưỡng cử động được, không lâu sau sẽ được đón về Ngọc Hư Tông dưỡng thương.
Kiều Hàm trực tiếp kéo Lục Truy lại nói: “Sau khi huynh trở về hãy chú ý tình hình bên Thanh Vân Tông, một khi nghe nói sư huynh ta đã về, hoặc Thanh Vân Tông xảy ra chuyện gì, huynh nhất định phải chạy đến bên cạnh sư huynh ta bảo vệ huynh ấy. Không rời nửa bước, cho đến khi ta trở về.”
Lục Truy nghe mà chẳng hiểu gì cả: “Chuyện này thì không vấn đề gì, nhưng cao thủ Thanh Vân Tông cũng không ít… có thể có chuyện gì chứ?”
“Ta sợ có người bắt nạt sư huynh, để sư huynh chịu ấm ức.”
Vừa nói đến đây, tự nhiên sẽ nghĩ đến chuyện linh căn bị hủy, Tiêu Cửu Từ bây giờ cũng đã là một nhân vật cần người khác bảo vệ rồi, sắc mặt Lục Truy lập tức trầm xuống, sau đó gật đầu: “Ta nhất định sẽ… Hả? Khoan đã, ngươi không ở lại canh chừng sư huynh ngươi mà đi đâu?”
Vì huynh đệ gặp phải chuyện như vậy, cho dù là tâm tính của Lục Truy cũng trở nên có chút nhạy cảm, hắn rất lo lắng con ma này sẽ có suy nghĩ khác vì biến cố của Tiêu Cửu Từ.
“Ta đi tìm cách tái tạo linh căn cho sư huynh.”
Mắt Lục Truy sáng lên: “Thật không? Có cơ hội sao?”
“Có!” Kiều Hàm kiên định nói. “Chi tiết ta không thể nói được, lát nữa ta và Tần Tu Trọng sẽ xuất phát đi tìm.”
“Cái gì? Tần Tu Trọng!” Sắc mặt Lục Truy khẽ biến, có chút ý vị không rõ nhìn Kiều Hàm. “Không phải hắn đã không còn cách nào khác rồi sao?”
“Những chuyện này huynh đừng quản, tóm lại ta sẽ nhanh chóng trở về, huynh làm tốt chuyện ta giao là được, ta không còn người nào khác để tin tưởng, ta chỉ tin huynh. Nhất định phải bảo vệ tốt sư huynh, không để bất kỳ ai làm hại huynh ấy!”
Nếu không phải bị hạn chế tiết lộ kịch bản, Kiều Hàm đã có thể diễn đạt nghiêm trọng hơn, rõ ràng hơn một chút, nhưng bây giờ cũng chỉ có thể sắp xếp đến bước này.
Nhìn bộ dạng nghiêm túc quyết đoán của Kiều Hàm, Lục Truy cũng không tiện chất vấn những chuyện khác, chỉ có thể gật đầu: “Hắn là huynh đệ tốt nhất của ta, đó là lẽ dĩ nhiên. Nhưng ngươi và Tần Tu Trọng đều còn đang bị thương mà, các ngươi…”
“Giao cho người khác ta không yên tâm. Nhất định phải do ta tự mình đi.”
Cậu cũng muốn không rời nửa bước mà canh chừng sư huynh, nhưng những thứ trong hệ thống chỉ có cậu mới có thể mở ra sử dụng.
Kiều Hàm dặn dò Lục Truy xong, cuối cùng hít một hơi thật sâu, đi vào phòng trước, Lục Truy nghĩ ngợi một lúc, vẫn quyết định đứng canh ở bên ngoài, không làm phiền thời gian hai người ở bên nhau.
Lúc Kiều Hàm vào, Tiêu Cửu Từ đã tỉnh.
Dưới giường y có một pháp trận lớn vẫn luôn lấp lánh ánh sáng dịu nhẹ, mà y đang tựa vào đầu giường, ánh linh quang của trận pháp phủ lên gương mặt tuấn mỹ của y, nhưng không hề thay đổi được sắc mặt trắng bệch đó.
Nghe thấy tiếng động, Tiêu Cửu Từ vốn đang ngẩn người liền quay đầu lại, mắt y lập tức sáng lên, nhưng rất nhanh lại tối đi.
Mà Kiều Hàm chỉ nhìn thoáng qua bộ dạng của nam chính lúc này, dáng vẻ bình tĩnh tự chủ, dốc toàn lực sắp xếp ban nãy hoàn toàn sụp đổ.
Cậu đột ngột lao đến bên giường, cảm xúc không thể kìm nén được nữa, không màng đến khoảng cách giữa thần tượng và người hâm mộ, không kiểm soát được dáng vẻ của một người trưởng thành, ngã vào lòng Tiêu Cửu Từ, ôm chặt lấy người, toàn thân run rẩy, nhưng không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể cắn chặt vạt áo của Tiêu Cửu Từ, phát ra những tiếng động không rõ ý nghĩa.
Sư huynh của cậu, người vốn dĩ có đôi mắt chứa cả trời sao, tấm lòng nhân hậu bác ái, tung hoành ngang dọc giữa không trung. Y vốn là ngôi sao đang lên rực rỡ nhất Tu chân giới, là bậc thiên chi kiêu tử khiêm tốn, thiện lương… vậy mà giờ đây lại chỉ có thể nằm yên một chỗ, chẳng bao giờ thi triển được thứ linh lực kinh ngạc ngày xưa, đến ngay cả một tia hàn khí vốn thuộc về linh căn hệ Băng của mình cũng không còn cảm nhận nổi.
Không có linh khí vận chuyển, kim đan kia cũng không hoạt động, cho nên Tiêu Cửu Từ lúc này thật sự không khác gì người phàm. Cậu thật sự không chịu nổi, không có gì đau đớn hơn việc người hâm mộ nhìn thấy thần tượng chân ái của mình rơi xuống khỏi thần đàn.
Trái tim cậu như bị ngàn dao cắt xẻ.
Trên đỉnh đầu có một cái chạm nhẹ nhàng, Tiêu Cửu Từ vẫn vỗ nhẹ lên đầu Kiều Hàm như mọi khi.
Cảm giác linh hồn và cơ thể bị khoét rỗng khi linh căn bị hủy quả thực có chút tác động đến Tiêu Cửu Từ, nhưng tác động lớn hơn lại trào dâng vào khoảnh khắc nhìn thấy Kiều Hàm xuất hiện.
Kiếp này nếu không thể hồi phục, y và Kiều Hàm…
Tiêu Cửu Từ không dám nghĩ tiếp, tâm trí y bây giờ vẫn còn rất rối loạn, chỉ có thể nhẹ nhàng an ủi Kiều Hàm.
Kiều Hàm đột nhiên ngẩng đầu, kiên định nói với Tiêu Cửu Từ: “Sư huynh, huynh yên tâm, ta có cách cứu huynh.”
Tiêu Cửu Từ ngẩn ra, y có chút không nỡ nhìn Kiều Hàm trong bộ dạng này.
“Kiều Hàm…”
Kiều Hàm cũng không quản những chuyện khác, tự mình nói hết mọi chuyện ra một lượt, tuy cậu nói với Tần Tu Trọng là phải giấu người ngoài, nhưng cậu không thể nào giấu sư huynh được, đương nhiên, ngoại trừ những thứ của hệ thống, cậu không nói ra được, chỉ có thể nói mình có cách độc đáo, đoán chừng Tiêu Cửu Từ sẽ nghĩ đến thân phận ma tộc của cậu.
Không ngờ sự hiểu lầm này lại giúp cậu một phen.
Kiều Hàm nói xong, đồng tử Tiêu Cửu Từ lóe lên: “Quá nguy hiểm, vết thương của đệ vẫn chưa hồi phục, đừng đi, nghe lời.”
Kiều Hàm lập tức có chút tức giận đứng dậy: “Đây là chuyện liên quan đến tương lai của huynh, chuyện quan trọng như vậy, sao huynh có thể… Không được, ta nhất định phải đi, ta đã nói với Tần Tu Trọng rồi, huynh dù không đồng ý cũng không ngăn được ta! Huynh cứ ở đây ngoan ngoãn đợi ta, đợi ta trở về!”
Tiêu Cửu Từ sững sờ, há miệng định nói gì đó, lại cảm giác như có bông gòn chặn trong cổ họng. “Kiều Hàm…”
Hốc mắt Kiều Hàm đỏ lên: “Sư huynh, hứa với ta, không được từ bỏ hy vọng, ta thật sự có thể làm được, trước khi ta trở về, huynh không được để mình bị thương nữa, nếu không… nếu không ta thật sự sẽ rất tức giận, rất tức giận, ta sẽ… ta sẽ dùng dây leo trói huynh lại, hạ độc huynh, đem huynh… tóm lại, huynh phải nghe lời ta.”
Tiêu Cửu Từ nhìn bộ dạng ấm ức của Kiều Hàm, y đâu còn tâm trí nào để phản bác, lập tức Kiều Hàm nói gì cũng là đúng.
“Được, ta nghe lời đệ, nghe lời đệ mà, nhưng đệ hứa với ta, dù… dù thất bại, cũng đừng quá đau lòng, mỗi người có số mệnh riêng, đây có lẽ là…”
“Mệnh của huynh, huynh không muốn quản, thì để ta quản! Gì mà mỗi người có số mệnh riêng, ta không tin.” Kiều Hàm nói xong liền ngồi bên giường trừng mắt nhìn y.
Tiêu Cửu Từ nhìn bộ dạng hung dữ của Kiều Hàm, lòng mềm nhũn, khẽ thở dài, chỉ có thể thuận theo: “Được, để đệ quản.”
Thời gian hẹn sắp đến, Kiều Hàm không nỡ nhìn Tiêu Cửu Từ, nhưng nghĩ đến điều gì đó, liền đột nhiên mở miệng: “Sư huynh, ta có thể xem vết thương của huynh được không?”
Tiêu Cửu Từ cau mày: “Đừng xem nữa.”
Kiều Hàm không màng đến sự từ chối của Tiêu Cửu Từ, mạnh mẽ đưa tay luồn vào từ bên dưới lớp áo trong, lập tức chạm vào cơ bụng săn chắc, nhấp nhô.
Toàn thân Tiêu Cửu Từ run lên, có chút bất đắc dĩ nhìn Kiều Hàm, nói là xem, kết quả lại biến thành sờ? Bây giờ mình đúng là không còn chút khả năng phản kháng nào rồi.
Kiều Hàm cụp mi xuống, che giấu sự chột dạ, lại nói: “Sư huynh, huynh nhắm mắt lại đi.”
Tiêu Cửu Từ ngẩn ra, vẻ mặt khẽ biến, trong lòng có chút kháng cự.
Y không muốn… không muốn lúc này, Kiều Hàm lại nói ra những lời đó… dù sao y bây giờ cũng không thể cho cậu câu trả lời được nữa.
“Ta chỉ muốn nhìn huynh một chút thôi.” Kiều Hàm cứng rắn nói. “Nhắm mắt lại đi mà, ta sắp đi rồi.”
Một câu “sắp đi rồi” lập tức khiến Tiêu Cửu Từ hoảng loạn, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Vốn tưởng Kiều Hàm sẽ làm gì, nói gì, lại chỉ cảm thấy bàn tay ấm áp của cậu qua lại trên bụng mình, nếu không phải thời điểm không đúng, thì quá giống như đang chiếm tiện nghi.
Một lát sau, bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện của Tần Tu Trọng và Lục Truy.
Kiều Hàm liền rút tay ra.
Tiêu Cửu Từ từ từ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm mang theo màu đen bị đè nén, nhìn chằm chằm Kiều Hàm: “Thật sự phải đi sao?”
Kiều Hàm gật đầu đứng dậy, nói với Tiêu Cửu Từ: “Sư huynh, đợi ta… Đúng rồi, không phải chúng ta còn hẹn cùng nhau du ngoạn sao? Sư huynh khoảng thời gian này cứ suy nghĩ kỹ về kế hoạch này đi, đợi ta chữa khỏi cho huynh, chúng ta sẽ đi.”
Kiều Hàm lại kiên định nhìn Tiêu Cửu Từ một lần nữa, trong lòng lại rà soát lại tất cả các sắp xếp.
Cảm nhận nhịp đập của trái tim, không sao cả, hôn khế vẫn còn, chỉ cần hôn khế còn, hễ có người làm hại Tiêu Cửu Từ, cậu có thể cảm nhận được ngay lập tức, đây là tuyến phòng thủ cuối cùng.
Xác định không có góc chết nào, Kiều Hàm dứt khoát xoay người đi ra ngoài.
Lại không biết Tiêu Cửu Từ sau lưng y đột nhiên ngẩng đầu muốn kéo cậu lại.
Hai chữ “đừng đi” gần như đã ở bên môi.
Nhưng khi Kiều Hàm mở cửa, bóng dáng Tần Tu Trọng lộ ra ở bên ngoài, hai chữ đó vẫn bị nghẹn lại.
So với việc đi tìm linh dược cho y, trong lòng Tiêu Cửu Từ càng để tâm hơn đến chuyện Kiều Hàm sẽ đi cùng Tần Tu Trọng, y chỉ nghe thấy thôi là cảm xúc đã cuộn trào.
Chứ đừng nói là tận mắt nhìn thấy.
Nhưng y bây giờ không thể làm gì được.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn Kiều Hàm rời đi cùng Tần Tu Trọng.
“Sao lại có vẻ mặt này, họ đi tìm cách cứu chữa cho huynh mà.”
Kiều Hàm và Tần Tu Trọng lặng lẽ rời đi, Lục Truy vào phòng nhìn thấy vẻ mặt gần như trống rỗng của Tiêu Cửu Từ, trong lòng đau nhói, không nhịn được trêu ghẹo: “Sư đệ của huynh yêu huynh quá rồi nhỉ, vết thương còn chưa lành đã bận rộn ngược xuôi.”
Tiêu Cửu Từ dường như lúc này mới hoàn hồn, lẳng lặng nằm xuống.
Lục Truy đi đến bên giường nhìn Tiêu Cửu Từ: “Sư đệ của huynh trước đó còn dặn dò ta một đống, bảo ta trông chừng huynh cẩn thận, cũng không biết họ bao lâu mới trở về, ta thật mong Kiều Hàm có thể tìm được thứ gì tốt, dù sao cậu ta cũng là hệ Mộc…”
“Lục Truy, cách đó của họ không được đâu, dù đệ ấy là ma tộc, cũng không thể làm được… Tần Tu Trọng đoán chừng cũng là thấy đệ ấy không chết tâm, nên mới đồng ý đi cùng một chuyến.”
Lục Truy nghẹn lời, hốc mắt không khỏi đỏ lên: “Đó cũng là tấm lòng của cậu ta, dù… dù cho…”
Tiêu Cửu Từ đột nhiên ánh mắt trống rỗng nhìn lên nóc giường, giọng điệu trầm thấp: “Lục Truy, huynh thấy ta còn có gì đáng để đệ ấy thích không?”
Lục Truy nín thở: “Nói bậy bạ gì đó, cậu ấy thích huynh đến mức nào, huynh không nhìn ra sao? Chẳng lẽ chỉ vì huynh…”
Lục Truy đột nhiên cảm thấy, việc Kiều Hàm không thể chấp nhận linh căn của Tiêu Cửu Từ bị hủy như vậy, có phải là vì chấp niệm của con ma này chính là mê đắm một Tiêu Cửu Từ mạnh mẽ, nếu Tiêu Cửu Từ không còn mạnh mẽ nữa, thì Kiều Hàm có còn thích y không?
“Huynh sợ cậu ấy…” Lục Truy lo lắng nói: “Cậu ấy hẳn không phải là người như vậy đâu.”
“Đương nhiên không phải.” Tiêu Cửu Từ không hiểu sao lại có chút dồn dập.
Lục Truy coi như đã hiểu, dù Tiêu Cửu Từ tin tưởng vào nhân phẩm của Kiều Hàm, nhưng vẫn bắt đầu không tự tin nữa.
“Đúng, cậu ấy không phải.” Lục Truy nói, thực ra trong lòng hắn cũng không chắc chắn nữa, dù sao ma tộc cũng khác nhân tộc, cho dù là nhân tộc gặp phải chuyện này, cũng…
Tiêu Cửu Từ yếu ớt cười cười: “Ta chỉ cảm thấy đệ ấy nghịch ngợm như vậy, nếu không có người lợi hại đi theo, đốc thúc, bảo vệ, có lẽ sẽ sống rất không thoải mái. Mà một kẻ tàn phế như ta, lại có tư cách gì để đệ ấy tiếp tục thích, ở bên cạnh đệ ấy chứ?”
Về kế hoạch du ngoạn, y đã sớm nghĩ xong rồi.
Nhưng kế hoạch tốt đẹp từng có thật sự có thể thực hiện được không?
Tiêu Cửu Từ không ngờ mình đã không nỡ, không buông được đến vậy, rõ ràng biết kết quả lý trí là gì, nhưng trước sau vẫn tự nhốt mình trong sự rối rắm, muốn xem kết cục sẽ ra sao.
Năm ngày sau, bí cảnh đó hẳn là đã đóng lại.
Lại qua ba ngày, Thanh Vân Tông truyền đến tin tức khẩn cấp, triệu tập gấp tất cả các đệ tử trở về, đặc biệt là Mai trưởng lão.
Tình hình của Tiêu Cửu Từ về cơ bản đã ổn định, tuy đã hứa sẽ ở đây đợi Kiều Hàm, nhưng cũng chỉ là chuyện một cái trận pháp dịch chuyển, cho nên không ai có ý kiến gì, trực tiếp chuyển toàn bộ đệ tử về.
Lục Truy nghe tin, trực tiếp mang theo Bạch Nhung đi tìm Tiêu Cửu Từ, lại bị chặn ở ngoài sơn môn, nói trong tông môn có việc quan trọng, không tiếp khách ngoài.
Cùng lúc đó, Kiều Uyển cũng đã đến Thanh Vân Tông.
Rõ ràng nói chỉ đi mấy ngày, nàng thấy hai người nghiêm túc muốn thay đổi gì đó như vậy, khoảnh khắc đó lại ngốc nghếch không ngăn cản.
Nhưng đây là chuyện gì? Hai người cùng nhau mất tích, mình thì như kẻ ngốc ngồi chờ.
Nỗi hoảng sợ vô hạn ập đến.
Bên ngoài càng lúc càng có nhiều lời đồn đại, ánh mắt nhìn nàng đều mang theo sự thương hại, nàng không chịu nổi, Kiều Uyển không nhịn được đi tìm Tiêu Cửu Từ, muốn hỏi xem rốt cuộc Kiều Hàm là sao?
Cậu ta có phải lại muốn giở trò cũ, có phải lại muốn…
Cùng lúc đó, Kiều Hàm khó khăn lắm mới kéo được Tần Tu Trọng bị trọng thương từ dưới nước lên bờ, cũng không thèm chữa trị cho người ta, dù sao cũng không chết được. Đợi linh thú rời đi, cậu mới lại lặn xuống nước, bơi đến bờ đối diện, nơi đó đang có một đóa hoa kiều diễm, dường như sắp tàn. Nhưng vẫn bị Kiều Hàm đuổi kịp!