Đột nhiên, Tần Tu Trọng nhíu mày, cau mày mở mắt, liền thấy hoa cỏ cây cối xung quanh sân dần phủ một lớp sương trắng.
Nhiệt độ trong sân giảm mạnh.
Tần Tu Trọng ngẩng đầu nhìn, liền thấy một bóng dáng màu xanh biếc đáp xuống đầu tường đang nhìn hắn, mày mắt trĩu xuống, không rõ thần sắc.
Trong lòng Tần Tu Trọng dấy lên một cảm giác kỳ quái, đang định mở miệng thì thấy Tiêu Cửu Từ hất cằm về phía hắn, dường như bảo hắn đi theo, rồi lập tức bay đi.
Đến khi Tần Tu Trọng đuổi theo, thì thấy Tiêu Cửu Từ đã đáp xuống một Diễn Võ Trường.
Tần Tu Trọng đang lấy làm lạ không biết Tiêu Cửu Từ tìm hắn đến đây làm gì, thì đột nhiên dưới chân y, những đường băng lan ra, mang theo một luồng khí lạnh ập về phía Tần Tu Trọng.
Thế công đó rõ ràng là muốn đối đầu, cơ thể Tần Tu Trọng phản xạ có điều kiện, tức khắc triệu hồi Lôi Minh Nhận.
Giây tiếp theo, đao kiếm va chạm tạo ra tiếng động kịch liệt.
Những người thỉnh thoảng đi ngang qua Diễn Võ Trường này đều kinh ngạc nhìn vào cảnh tượng sấm chớp đùng đoàng, tuyết bay đầy trời, linh khí va chạm bên trong.
Đệ nhất và đệ nhị của kỳ Kim Đan chăm chỉ quá, lại đang tỉ thí với nhau à? Người có thiên phú hơn mình còn nỗ lực như vậy, chúng ta cũng phải cố gắng lên mới được!
Mà Tần Tu Trọng trong sân thì tức muốn nổ tung, đây căn bản không phải là một cuộc tỉ thí bình thường, không phải là toàn lực chiến thắng đối phương, mà là Tiêu Cửu Từ đang tìm mọi cách để đánh hắn thì có.
Ra tay nhanh, độc, chuẩn, những chiêu thức sử dụng còn hiểm hơn cả trận đấu lần trước, đánh cho Tần Tu Trọng vô cùng khó chịu. Cuối cùng hắn nổi cáu, chớp lấy một khoảng nghỉ, mặc kệ bị đánh trúng một đòn để tranh thủ thời gian gầm lên: “Tiêu Cửu Từ, huynh điên rồi à! Đánh ta làm gì!”
Nhưng lúc gầm lên câu này, trong đầu Tần Tu Trọng đã lóe lên một lý do.
Lý do duy nhất để đánh hắn, chỉ có thể là Tiêu Cửu Từ với thân phận là đạo lữ đang thay đạo lữ nhà mình ra mặt.
Nhưng hễ nghĩ đến đây, trong lòng Tần Tu Trọng lại càng thấy kỳ quái, dù sao Kiều Hàm cũng là người có hôn ước trước đây với hắn, bây giờ hắn đang bị tình mới của tình cũ đánh sao?
Kết quả, Tiêu Cửu Từ chỉ đáp lại một tiếng cụt lủn: “Chỉ là tỉ thí thôi.” Có những lời y đương nhiên khó mà nói ra, dù sao chuyện cũng không phải do họ tự nguyện, mình không thể hẹp hòi.
Tần Tu Trọng lại tức đến nghẹn lời. Huynh xem ta có tin không? Không ngờ huynh lại là một Tiêu Cửu Từ như vậy, đúng là không thể nói lý!
“Chẳng phải là vì Kiều Hàm sao? Lão tử cũng là người bị hại mà! Tiêu Cửu Từ nhà ngươi từ khi nào lại ngang ngược vô lý như vậy.”
Đôi mày dài của Tiêu Cửu Từ giận đến toát ra vài tia kiếm khí, y lạnh giọng nói: “Đệ ấy chịu ấm ức…”
Những dấu vết đầy người kia, tuy ma tộc có thể không để bụng, nhưng con ma đó thích y như vậy, lại bị người khác khinh bạc, chắc chắn ấm ức vô cùng, còn phải nén giận nuốt uất ức để cứu người. Y cũng là một tên khốn, mất đi lý trí, không có thời gian để nghĩ xem Kiều Hàm đã trải qua những gì, còn… còn bắt nạt cậu như thế.
Kết quả, Tiêu Cửu Từ nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên cảm thấy hình như mình đã bỏ qua chi tiết nào đó.
Chỉ nghe Tần Tu Trọng giận dữ nói: “Lão tử còn thấy ấm ức đây này, cậu ta hung hãn thế nào huynh không biết sao? Đập gãy cả sống mũi của ta, còn quất cho ta một roi vào mặt!”
Vết máu trên lớp áo trong… Mũi của Tần Tu Trọng bây giờ vẫn còn hơi xanh.
Quất vào mặt, vậy vết thương trên cằm và môi tối qua là…
“Tuy trước đó ta bị độc khống chế lao vào cậu ta, nhưng cậu ta chẳng thiệt thòi chút nào, toàn đánh ta thôi! Sau đó cậu ta tự trúng độc lao vào ta, ta còn chưa ra tay ác với cậu ta đâu đấy!” Tần Tu Trọng bực bội nói.
Hắn còn lờ mờ nhớ rằng thằng nhóc đó suýt chút nữa đã khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn, ác lắm!
Tiêu Cửu Từ khựng lại, đôi mắt sáng rực lên: “Vậy khắp người đệ ấy… là vết thương…”
Tần Tu Trọng sững sờ, rồi bỗng nhiên phản ứng lại điều gì đó, lập tức gào lên: “Huynh tưởng ta đã… ta làm sao có thể! Lúc đó mất kiểm soát, chỉ là dùng lạc lôi đánh trúng cậu ta thôi, ta không hề… Lão tử không hề động vào cậu ta một chút nào, hiểu chưa!”
Thực ra ban đầu khi Tần Tu Trọng nhìn thấy vết đỏ trên cổ Kiều Hàm, hắn cũng tưởng mình thật sự đã làm gì cậu, sau này mới nhận ra là do sét đánh.
Nói xong, sợ Tiêu Cửu Từ không tin, Tần Tu Trọng trực tiếp dùng một luồng sét nhỏ đánh vào mu bàn tay y để chứng minh sự trong sạch của mình.
Tuy… tuy đó là người có hôn ước cũ của hắn, nhưng bây giờ đã là đạo lữ của Tiêu Cửu Từ, hắn khinh thường dính vào mối quan hệ không rõ ràng này.
Sau khi Tiêu Cửu Từ trúng chiêu, y cúi đầu nhìn, quả nhiên trên mu bàn tay xuất hiện vết đỏ tương tự, hơn nữa còn lưu lại một tia linh khí hệ Lôi.
Sau khi ý thức rõ ràng mọi chuyện đều là do mình hiểu lầm, đại não của Tiêu Cửu Từ ngừng hoạt động mất một lúc lâu, sau đó mặt y đỏ lên với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.
Vậy là hôm qua chỉ có một mình y để lại dấu vết và khí tức trên người Kiều Hàm, vậy nên… Kiều Hàm từ đầu đến cuối chỉ bị một mình y bắt nạt.
Nhớ lại dáng vẻ giãy giụa của Kiều Hàm, đuôi mắt phiếm hồng, giọt lệ ấm ức, cùng với những dấu vết hằn sâu khắp người, và cả cảm giác cùng hương vị ở mỗi một nơi.
Tiêu Cửu Từ phản ứng lại, cả người đều không ổn.
Cũng… cũng không thể hoàn toàn trách y, y có thể làm ra chuyện mất kiểm soát như vậy, cũng là do bị công pháp song tu và tình trạng của Kiều Hàm ảnh hưởng…
Mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, dường như cũng không đúng, y nhớ là mình thật sự đã nổi giận, công pháp song tu sẽ không ảnh hưởng đến những cảm xúc khác, chỉ là những hành vi sau đó bây giờ nghĩ lại, thật quá xấu hổ.
Đó tuyệt đối không phải là chuyện y sẽ làm lúc lý trí, vậy là chỉ có hành vi bị can thiệp thôi sao?
Đầu óc Tiêu Cửu Từ rối bời, hơn nữa y cũng không chắc Kiều Hàm tỉnh lại có còn nhớ chuyện đó không, dù sao lúc đó Kiều Hàm cũng không tỉnh táo lắm, nếu nhớ, liệu có giận y không.
Y đã hôn Kiều Hàm, còn giúp cậu như vậy… Con ma đó thích những chuyện này, chắc… chắc là công tội bù trừ được rồi nhỉ.
Nếu Kiều Hàm nhất quyết muốn giận, vậy sau này… sau này Kiều Hàm muốn làm gì y thì làm, y đều nhận, dù sao họ cũng đã làm nhiều chuyện thân mật như vậy rồi, đó không phải là những việc sư huynh đệ có thể làm, nên phải có trách nhiệm.
Tiêu Cửu Từ càng nghĩ mặt càng nóng, thần sắc thay đổi liên tục.
Tần Tu Trọng đối diện ban đầu còn hồ nghi, nhưng hắn đột nhiên nhận ra một chuyện.
Lúc đó tia sét của hắn quả thật là giáng xuống khắp nơi, trên người Kiều Hàm chắc chắn đầy dấu vết, mới khiến Tiêu Cửu Từ hiểu lầm như vậy.
Vậy Tiêu Cửu Từ bây giờ là vì cảm thấy sư đệ bị bắt nạt nên mới ra mặt, hay là… hành vi ghen tuông đơn giản nhất?
Tiêu Cửu Từ thích Kiều Hàm?
Tần Tu Trọng theo bản năng muốn phủ nhận, nhưng đột nhiên lại nhớ ra một điểm mấu chốt, vừa rồi Tiêu Cửu Từ nói toàn thân đều là…
Y đã thấy, y đã nhìn khắp người Kiều Hàm một lượt mới có thể đưa ra kết luận như vậy.
Tại sao?
Tối qua đón Kiều Hàm đi không phải là để giải độc sao? Cần phải c** q**n áo kiểm tra à?
Chẳng lẽ họ…
Đầu óc Tần Tu Trọng ong lên một tiếng, tuy sớm đã biết họ là đạo lữ, nhưng cách họ ở bên nhau trong mắt Tần Tu Trọng lại càng giống sư huynh đệ hơn.
Hắn đột nhiên không thể tưởng tượng ra một số chuyện, trong lòng thoáng chốc dâng lên một cảm giác khó nói.
Miệng của Tần Tu Trọng đã nhanh hơn não: “Cậu ta thế nào rồi? Đã giải độc chưa? Cậu ta…”
Tiêu Cửu Từ đột nhiên thu lại mọi cảm xúc, nhìn thẳng vào Tần Tu Trọng nói: “Có ta ở bên cạnh, đệ ấy sẽ không sao.”
Tần Tu Trọng không biết câu trả lời này của Tiêu Cửu Từ có phải đang ám chỉ điều gì không, nhưng hắn cảm thấy đối phương như đang mạnh mẽ tuyên bố chủ quyền.
Tiêu Cửu Từ đang nói với hắn rằng, Kiều Hàm là của y, không đến lượt hắn phải lo lắng.
Sự đối đầu này còn giáng một đòn mạnh hơn cả trận tỉ thí vừa rồi.
Tần Tu Trọng cười khẩy một tiếng: “Vậy huynh tốt nhất sau này hãy trông chừng cậu ta, đừng có không dưng mà chui vào bẫy.”
“Ít nhất đệ ấy đã cứu huynh.”
Tần Tu Trọng nghẹn lời, về chuyện này, hắn vĩnh viễn ở thế yếu. Càng nghĩ càng tức, đều tại ba tên ngốc kia.
Tiêu Cửu Từ thu kiếm lại, cảm xúc cũng trở nên lãnh đạm, nói: “Ta vừa đến khu cấm địa kia, dường như… không có ý định dừng lại.”
“Sư đệ huynh cho chúng uống Xuân Kiều Tán, không vài ngày thì không dừng được đâu, ta đã tìm Ưng Trữ Kiếm, đánh cho gã một trận, cảnh cáo gã không được nói gì ra ngoài, ta sẽ không so đo với gã nữa, đến lúc hai người kia ra ngoài dù có đổ tội cho chúng ta, Ưng Trữ Kiếm cũng không dám hùa theo.” Tần Tu Trọng nói.
Tiêu Cửu Từ gật đầu: “Vậy cứ đợi người khác tìm thấy chúng.”
Tần Tu Trọng lại nói: “Chúng là chủ mưu, hình phạt này không đủ, ta không phải là người chịu thiệt thòi ngầm.”
Tiêu Cửu Từ nhìn hắn, nói: “Sư đệ ta cũng không phải.”
Tần Tu Trọng sững sờ, có chút bất ngờ nhìn vào sự lạnh lẽo trong mắt Tiêu Cửu Từ, nhướng mày, “Đến lúc đó cùng nhau?”
Tiêu Cửu Từ gật đầu, coi như đã đạt được một thỏa thuận hợp tác nào đó.
Y định đến khu cấm địa một chuyến nữa, xóa sạch mọi dấu vết tồn tại của những người khác, tránh phiền phức.
*
Bên kia, Kiều Hàm cuối cùng cũng lờ mờ tỉnh lại.
Đầu tiên là cảm giác kiệt sức ập đến, sau đó ký ức trong não dần dần phục hồi, cậu nhớ… nhớ mình không chịu nổi d*c v*ng của cơ thể, đã lao vào Tần Tu Trọng!!!
Kiều Hàm kích động bật dậy, đột nhiên kinh ngạc phát hiện mình đang ở trên giường, trong phòng của mình.
Quần áo… đã được thay!
Cơ thể… hình như các nơi đều có cảm giác đau nhức nho nhỏ, nhưng một số vị trí quan trọng hình như… hình như vẫn ổn.
Đại não của Kiều Hàm như khúc gỗ, không dám nghĩ sâu, chỉ dám suy luận từng bước một, sợ mình lỡ một cái là tiếp nhận phải thông tin kinh khủng nào đó.
Cậu là trai thẳng, lỡ như thật sự có chuyện gì với Tần Tu Trọng, cậu chắc chắn sẽ buồn nôn đến chết.
Nhưng cậu thật sự không nhớ gì cả, lá linh phù chết tiệt đó!
Đúng rồi, hệ thống!
Kiều Hàm: Hệ thống! Ta ta ta… trong sạch của ta có bị… ấy… ấy không…
Hệ thống: [Liên quan đến quyền riêng tư, hệ thống đã che chắn.]
Đầu óc Kiều Hàm nổ tung, cả khuôn mặt trắng bệch, đã liên quan đến quyền riêng tư rồi, chẳng phải là…
Tần Tu Trọng, lão tử giết ngươi!
Kiều Hàm tức giận đến mức linh khí trên người cũng không kiểm soát được.
Đột nhiên cửa lớn mở ra, Kiều Hàm còn tưởng người bước vào là nam chính đại nhân, tâm lý trốn tránh lập tức đạt đến cực hạn, không hiểu sao lại không dám đối mặt với nam chính đại nhân, chỉ muốn biến mất tại chỗ, kết quả lại nghe thấy giọng của Tưởng Doãn: “Gặp ác mộng à? Sao linh khí lại loạn như vậy?”
Thái độ bình tĩnh của Tưởng Doãn khiến Kiều Hàm sững sờ, linh khí cũng thu lại một chút, liền thấy Tưởng Doãn tiến lên bắt mạch cho cậu: “Ừm, hồi phục không tệ, tối qua hai người làm gì thế, người nào người nấy đi sớm, có phải lại quấn lấy đại sư huynh tỉ thí không? Không khống chế được, bị đánh bị thương à? Sáng nay đại sư huynh gọi ta qua, ta còn tưởng đệ làm sao rồi cơ.”
Kiều Hàm không nghe rõ Tưởng Doãn đang nói gì, cậu chỉ chú ý đến một vấn đề, tối qua? Vậy là không phải đã qua ba ngày rồi sao?
Linh phù bị giải trừ giữa chừng?
Làm sao có thể?
Đợi đã, sư huynh đưa cậu về?
Linh phù không thể giải trừ bằng đan dược và thuật trị liệu trong thực tế, vậy… công pháp song tu mà họ truyền thừa thì sao? Cậu nhớ trận đào hoa năm đó có thể…
Kiều Hàm phản ứng một lúc lâu, vội vàng tra hỏi hệ thống: Linh phù của hệ thống có thể dùng công pháp song tu để giải trừ không?
Hệ thống đưa ra câu trả lời khẳng định: [Nam chính + công pháp song tu, có thể giải trừ các trạng thái tiêu cực liên quan đến loại này.]
Kiều Hàm ngây người, sắc mặt từ trắng bệch dần chuyển sang đỏ ửng, rồi lại trở nên tái xanh.
Kiều Hàm: Cần… cần song tu đến mức độ nào?
Hệ thống: [Tùy tình hình.]
Kiều Hàm: …Hệ thống sẽ che chắn hình ảnh riêng tư ở mức độ nào?
Hệ thống: [Tự động che chắn, không có quy tắc chi tiết.]
Kiều Hàm rất muốn ôm mặt, vừa rồi cậu muốn giết Tần Tu Trọng, bây giờ cậu muốn giết chính mình, tình huống tốt nhất là loại song tu như trước đây, nhưng cậu lại có cảm giác không đơn giản như vậy!
Kiều Hàm run rẩy điên cuồng gõ đầu hồi tưởng, đột nhiên nghe thấy một giọng nói kỳ quái của Tưởng Doãn.
Kiều Hàm hoàn hồn lại, liền thấy Tưởng Doãn khóe miệng co giật nhìn cậu.
Kiều Hàm đầy đầu dấu chấm hỏi, “Sao… sao vậy?”
Tưởng Doãn ho khan hai tiếng: “Có cần thuốc mỡ không? Nếu không cần, lúc ra ngoài tự mình chú ý một chút, cái này… tuy quan hệ của hai người là quang minh chính đại, nhưng như vậy vẫn có chút thất lễ.”
Chết tiệt! Hóa ra tối qua bận rộn chuyện này, không ngờ! Không ngờ! Đại sư huynh bình thường ôn văn nhã nhặn, nho nhã lễ độ, trên giường lại hung dữ đến vậy sao? Để lại dấu vết rõ ràng như thế, còn hành hạ người ta đến nội thương? Dù sao cũng là tu sĩ hệ Mộc đỉnh phong Trúc Cơ kỳ, có thể đến mức độ này, không dám tưởng tượng cuộc chiến tối qua.
Đại sư huynh đáng sợ như vậy!
Kiều Hàm: ?
Tưởng Doãn lúng túng chỉ vào hướng cổ.
Kiều Hàm lập tức có dự cảm không lành, vùng da ở đó quả thực có cảm giác hơi khác.
Vừa rồi tóc dài của Kiều Hàm rũ xuống phía trước, không nhìn rõ, nhưng khi cậu gãi đầu, tóc hất lên đã để Tưởng Doãn nhìn thấy một bằng chứng phạm tội rõ ràng.
Tưởng Doãn cảm thấy mình không nên ở lại lâu, hóa ra bị thương là vì chuyện này, vậy hắn còn quan tâm làm cái quái gì, không muốn ăn cơm chó, hắn xua tay, chuồn thẳng.
Trước khi đi, còn dặn một câu, “Bảo sư huynh sau này tiết chế một chút! Vẫn đang trong thời gian đại bỉ đấy!”
Đầu óc Kiều Hàm dù không muốn xoay chuyển cũng phải xoay chuyển.
Mang theo tâm trạng kinh hãi tột độ, cậu vội vàng chạy đến trước tấm gương pha lê trong phòng soi, chỉ thấy trên chiếc cổ trắng ngần của mình có một vết đỏ rất rõ ràng.
Đại não Kiều Hàm trống rỗng, cậu cảm thấy dường như trên người mình…
Kiều Hàm đột nhiên dùng thuật pháp loại bỏ toàn bộ quần áo trên người, phóng khoáng vô cùng đứng trước gương.
Nhưng hình ảnh mang tính sốc tột cùng trong khoảnh khắc khiến cậu xấu hổ đến mức muốn lập tức quấn kín mình lại.
Những dấu vết trên khắp người, chói mắt và kinh người.
Thậm chí cả mặt trong đùi cũng có…
Kiều Hàm đứng trước gương dần dần bị một số tưởng tượng nhuộm đỏ toàn thân, nhưng trên mặt lại vì quá sợ hãi mà biểu cảm trống rỗng.
Là ảo giác của cậu sao? Cậu hình như có chút nhớ một số cảm giác gần như khiến cậu phát điên.
Lẽ nào đây là do sư huynh… Không không, nam chính đại nhân sao có thể làm chuyện này, người không hề có dục niệm, coi hậu cung như đồ trang trí, sao có thể…
Nam chính chỉ có thể giúp cậu song tu giải trừ nguy cơ, tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì thừa thãi.
Đây có thể là… Vừa nghĩ đến có thể là Tần Tu Trọng, sắc đỏ trên người Kiều Hàm lập tức tan đi, da gà đều nổi lên. Tên đó không phải ghét cậu sao? Hơn nữa lúc đó Tần Tu Trọng còn tỉnh táo mà?
Trong phút chốc, Kiều Hàm sững sờ, Tần Tu Trọng? Sét…
Đợi đã, cậu nhớ ra rồi, cảm giác kỳ quái gì, dấu vết gì chứ.
Mẹ nó, đây chẳng phải là do bị dòng điện dày đặc đánh trúng lúc đối đầu với Tần Tu Trọng mất kiểm soát sao?
Đúng đúng đúng, lúc đó các nơi trên người cậu đều đau, ha ha ha, chính là như vậy, tự mình dọa mình!
Cậu đã nói mà!
Sao mình lại có thể nghĩ lung tung, còn suýt chút nữa tưởng là sư huynh…
Kiều Hàm nghĩ đến đây, xấu hổ muốn đánh mình, sao mình lại có thể nghĩ sư huynh làm vậy với mình chứ?
Chỉ bằng cái cơ thể thuần nam tính, chẳng gợi cảm chút nào này, c** tr*n đặt trước mặt sư huynh, sư huynh có liếc mắt thêm một cái cũng không thèm đâu.
Để sư huynh hôn lên từng nơi như vậy, cảnh tượng đó cậu không dám nghĩ.
Suy nghĩ lung tung, nhưng mặt Kiều Hàm vẫn không kiểm soát được mà nóng bừng lên.
Đột nhiên Kiều Hàm khựng lại, có lẽ là do bị dọa, cậu dường như lại nhớ ra điều gì đó.
Những bông tuyết trắng tinh rơi dưới ánh trăng.
Đôi mày khóe mắt gần trong gang tấc rất đẹp, rất động lòng người.
Và cả cảm giác mát lạnh rất dễ chịu luôn cho cậu.
Những mẩu thông tin kỳ lạ, không thể ghép thành một thông tin hoàn chỉnh.
Về tình hình tối qua vẫn là một mớ sương mù trong đầu.
Vừa rồi lại quên hỏi Tưởng Doãn sư huynh đã đi đâu.
Mà bây giờ cậu cũng thật sự không dám gặp sư huynh để hỏi tình hình, cho nên…
Kiều Hàm quyết tâm, dọn dẹp xong liền lao ra khỏi sân, cậu phải đi tìm Tần Tu Trọng hỏi cho rõ trước!
*
Trên đường đi, Kiều Hàm hoàn toàn không có tâm trí để ý đến chuyện khác, vẫn bị hệ thống cưỡng ép thông báo tin tức nhiệm vụ thất bại.
Nguyên nhân là do nam chính can thiệp.
Xem ra chỉ thiết kế hai người đó là vô dụng, cũng phải, không phải lần nào đi đường tắt cũng thành công.
Nhưng cậu cũng khá may mắn, kế hoạch thất bại, còn không biết hệ thống sẽ cưỡng ép cậu làm gì, may mà lúc đó nam chính ở bên cạnh, chắc chắn là phát hiện cậu có biểu hiện bất thường, tưởng cậu đang mộng du, nên đã ngăn cản.
Nhiệm vụ thất bại lại không có hình phạt, Kiều Hàm không để tâm, nhưng khi thấy điểm cảm xúc đột nhiên tăng vọt hơn một trăm điểm, hiện tại tổng cộng là: 322
Kiều Hàm ngây người.
Vậy chuyện tối qua… nam chính đại nhân thật sự rất tức giận sao?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!!!
Lần này Kiều Hàm càng để tâm hơn.
Khó khăn lắm mới đến được sân của Vọng Nguyệt đảo, không cần bái kiến chính thức, vì cậu cảm nhận được một nơi có rất nhiều linh khí hệ Lôi, nên trực tiếp trèo tường qua.
Rất nhanh đã nhìn thấy Tần Tu Trọng trong sân.
Tần Tu Trọng dường như vừa mới trở về, lập tức cảm nhận có người, ngẩng đầu lên, sắc mặt hơi thay đổi.
Kiều Hàm trực tiếp nhảy xuống, vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Mà Tần Tu Trọng nhìn Kiều Hàm đang không ngừng tiến lại gần, thần sắc dần thay đổi, cuối cùng lại trở nên vô cùng khó coi.
Tình huống này khiến trong lòng Kiều Hàm càng không chắc chắn.
Lập tức mang theo một tia tức giận, cậu tiến lên một bước, nói: “Này, tối qua… tối qua ngươi có làm gì ta không!”
Tần Tu Trọng trong phút chốc suýt chút nữa không kiểm soát được biểu cảm, “Phải là ngươi đã làm gì ta mới đúng!”
“Cái gì! Ta đối với ngươi!” Không được, Kiều Hàm cảm thấy muốn nôn. “Không thể nào, không thể nào!”
Tần Tu Trọng nhìn biểu cảm vặn vẹo của Kiều Hàm, tức đến xanh mặt, “Ngươi đánh ta ngươi quên rồi sao? Còn từng người một đến chất vấn ta!”
Kiều Hàm sững sờ, lập tức kinh ngạc nói: “Sư huynh ta cũng đã đến hỏi ngươi, ngươi không nói bậy bạ gì chứ!”
“Ta có thể nói gì? Chẳng phải tự ngươi cũng rõ ràng hết sao?”
“Đó là trước đó, sau đó ta không nhớ gì cả, không có chuyện gì ghê tởm xảy ra chứ.”
Ghê tởm? Cậu ta lại nói là ghê tởm?!
Tần Tu Trọng thật sự cảm thấy sắp tức nổ tung, trên người trực tiếp bắt đầu lượn lờ những dòng điện nhỏ, phát ra tiếng lách tách nhẹ, dọa cho Kiều Hàm lùi lại một bước, đề phòng nhìn hắn.
Tần Tu Trọng mặt mày âm trầm, “Không làm gì cả! Ngươi vừa lao tới, sư huynh ngươi đã đến và trực tiếp đưa ngươi đi, ngươi còn đến chất vấn ta? Ta thấy phải là hai người đã làm gì mới đúng!”
Kiều Hàm vừa thở phào nhẹ nhõm, nghe thấy lời này, lập tức vừa chột dạ vừa bất an nói: “Sỉ nhục ta thì được, đừng sỉ nhục sư huynh của ta!”
Tần Tu Trọng tức đến bật cười, “Cái gì! Hai người không phải đã khắc ấn hôn khế thành đạo lữ rồi sao? Sao lại thành sỉ nhục.”
Kiều Hàm gần như phản xạ có điều kiện phủ nhận: “Đạo lữ gì chứ, bọn ta chỉ là sư huynh đệ!”
“Sư huynh đệ? Hủy hôn ước với ta, lại cướp hôn ước của chị gái ngươi, không phải là để thỏa mãn thân phận sư huynh đệ này chứ? Chẳng phải ngươi muốn thành thân với y, mới tỏ ra nịnh nọt bên cạnh y như vậy sao? Thích y? Hay là muốn mượn y để song tu phi thăng?”
“Nói bậy, ta không hề… Bọn ta chỉ là sư huynh đệ trong sạch!”
Người cứng miệng như vậy, Tần Tu Trọng là lần đầu tiên gặp, sự phủ nhận này khiến hắn cảm thấy mình như đang bị đùa giỡn.
Lúc trước, đối mặt với hành vi kỳ lạ của Tiêu Cửu Từ, hắn còn không muốn nghĩ nhiều, nhưng lúc này đây, Kiều Hàm đứng trước mặt Tần Tu Trọng quả thực là một bằng chứng sống rành rành.
Chẳng lẽ chính cậu ta không cảm nhận được sao? Một tu sĩ hệ Mộc như cậu ta mà bây giờ toàn thân từ trong ra ngoài đều là linh khí hệ Băng, đã gây ra tình huống này mà còn dám nói là trong sạch?
Vậy nên hai người bọn họ lấy tư cách gì mà đến chất vấn hắn?
“Sư huynh đệ có thể song tu mà cũng gọi là trong sạch à?” Tần Tu Trọng không nhịn được mà vặn lại.
Kiều Hàm nghẹn họng, nói: “Ngươi đừng nói bậy! Chỉ là cứu ta thôi, ta không phải bị cái đó… Xuân Kiều Tán ảnh hưởng sao? Chỉ là đơn giản… khai thông linh lực thôi.”
Tần Tu Trọng chỉ nheo mắt nhìn cậu.
Kiều Hàm khựng lại, bực bội nói: “Không phải… ta giải thích với ngươi làm gì, lãng phí thời gian!”
Tần Tu Trọng bực bội trừng mắt nhìn cậu: “Đúng vậy, ngươi giải thích với ta làm gì. Ai thèm quan tâm tối qua hai người đã làm gì!”
Kiều Hàm bị nói trúng tim đen, không nhịn được hỏi: “Chẳng lẽ ngươi thấy được sư huynh đã giúp ta thế nào sao?”
Tần Tu Trọng nhìn Kiều Hàm với vẻ mặt có chút kỳ quái, “Chẳng lẽ chuyện này mà ngươi cũng không nhớ?”
Sắc mặt Kiều Hàm cứng đờ.
Tần Tu Trọng cũng không biết nên bày ra vẻ mặt gì nữa, “Vậy thì ngươi đi mà hỏi sư huynh của ngươi ấy! Biết đâu ngươi lại được như ý nguyện rồi thì sao?”
Kiều Hàm không nói nên lời, nén giận mắng một câu, “Định lực của sư huynh ta mạnh hơn ngươi, là một bậc chính nhân quân tử, sẽ không…”
Tần Tu Trọng ghét nhất là bị người khác so sánh như vậy, huống chi người đó lại là Kiều Hàm, “Sao ngươi biết? Tình trạng của ngươi lúc đó kỳ lạ như vậy, ai biết trên người ngươi có dư Xuân Kiều Tán ảnh hưởng đến y không, dù có là chính nhân quân tử đến đâu cũng chưa chắc!”
Kiều Hàm ha hamột tiếng, đột nhiên nhớ ra một chuyện trong nguyên tác, không nhịn được mà xát muối vào vết thương của người khác, châm chọc nói: “Sư huynh của ta đối mặt với Đào Hoa Tỏa Hồn Hương còn không bị ảnh hưởng, huống chi là Xuân Kiều Tán, không giống như kẻ nào đó ngay cả mị thuật cơ bản nhất cũng không chống đỡ nổi, tuổi còn nhỏ đã bị tà tu lừa đi, nếu không phải người nhà ngươi ra tay kịp thời, e là đã sớm trở thành nam sủng của mụ già nào đó rồi.”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Tần Tu Trọng kinh hãi và xấu hổ tột độ chưa từng thấy, “Ngươi… sao ngươi lại biết, tin tức này đã bị phong tỏa rồi mà!”
“Muốn người khác không biết trừ khi mình đừng làm, Tần Tu Trọng, sau này nói chuyện chú ý một chút.” Kiều Hàm uy h**p.
Mặt Tần Tu Trọng đen kịt, tức đến mức trên đầu sắp tụ mây sét.
Nhìn cơn giận này, quả nhiên nguyên tác nói không sai, đây là chuyện mất mặt mà Tần Tu Trọng không muốn nhắc tới nhất.
Thực ra trong nguyên tác cũng chỉ nhắc đến một câu mà thôi, bởi vì Tần Tu Trọng được coi là phe đối địch, Kiều Hàm không vui khi thấy hắn sống thoải mái hơn nam chính đại nhân, thấy được một chút chuyện mất mặt liền không nhịn được mà chế nhạo, nên nhớ khá sâu sắc.
Lần này cuối cùng cũng chặn họng được tên đàn ông cục cằn này, Kiều Hàm đắc ý vô cùng, tức chết người không đền mạng.
Đột nhiên toàn thân lạnh buốt, cảm giác không khí xung quanh nhanh chóng ngưng tụ lại.
Tần Tu Trọng và Kiều Hàm đồng thời quay đầu, liền thấy bức tường rào bên cạnh họ đã đóng băng hoàn toàn.
Đây là… sư huynh?
Kiều Hàm giật mình, vừa định đi tới thì một bóng người đã đáp xuống, nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh mà đến trước mặt Kiều Hàm, tức khắc ra tay nắm lấy cổ tay cậu.
Lực đạo mạnh đến mức khiến Kiều Hàm đau đến nhíu mày, không thể tin nổi mà nhìn sang.
Chỉ một cái nhìn, Kiều Hàm đã sững sờ.
Chỉ thấy giữa đôi mày khóe mắt của Tiêu Cửu Từ ngưng tụ hàn ý, ánh mắt như có thể đóng băng người khác cứ thế nhìn cậu chằm chằm, sâu trong đáy mắt như một chiếc lồng đang giam giữ một con mãnh thú nào đó, hung hãn mà bất an gầm gừ, tựa như có thể xông ra cắn xé bất cứ lúc nào.
Gương mặt y căng cứng, vẻ tuấn mỹ như một chiếc mặt nạ đang cưỡng ép che đậy những biểu cảm nguy hiểm bên dưới.
Khí thế trên người y đè nặng, hơn nữa ngày càng áp bức, mang theo hàn khí ngập trời, khiến Kiều Hàm bị y nắm lấy thở ra một hơi cũng là sương trắng.
Sư huynh, giận rồi sao?
Trước đây chỉ có khi mình không nghe lời, tự ý mạo hiểm thì nam chính đại nhân mới giận cậu, tuy… tuy lần này gây phiền phức cho y cũng đáng bị giận, hơn nữa điểm cảm xúc cũng chứng minh là y đã giận.
Nhưng sao lại cảm thấy có gì đó khác với mọi khi.
Đằng sau cơn giận này dường như ẩn chứa một sự bất an, nóng nảy nào đó.
“Sư huynh?” Kiều Hàm ngây ngốc nhìn Tiêu Cửu Từ.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, dường như đã đè nén điều gì đó, y nắm lấy cổ tay Kiều Hàm, nói: “Đi theo ta.”
Rồi không để Tần Tu Trọng lên tiếng, y trực tiếp kéo Kiều Hàm lên kiếm Băng Phách, nhanh chóng biến mất tại chỗ.
Tần Tu Trọng sắc mặt âm trầm nhìn theo, vung tay một cái, những mảng băng trên người vỡ tan. Y quay đầu lại, lại thấy Kiều Uyển đang đứng bên ngoài sân.
Kiều Uyển giữ nụ cười, nhưng không hiểu sao lại cười không nổi, thực ra… thực ra vừa rồi thật sự không có gì sao?
Chỉ là… khí thế của Tần Tu Trọng và Tiêu Cửu Từ đối chọi nhau.
Kiều Uyển không muốn nghĩ rằng đó là vì Kiều Hàm, dù cho cảnh tượng vừa rồi giống hệt như hai người đàn ông đang tranh giành tình cảm.
“Sao vậy?”
“Ai biết họ nổi điên gì!”
*
Lúc này, Kiều Hàm bị Tiêu Cửu Từ một mạch đưa về sân nhà mình.
Kiều Hàm cho đến lúc đáp xuống vẫn có chút mơ màng.
Cậu đang bất an phỏng đoán thái độ của Tiêu Cửu Từ, cũng đang phỏng đoán xem tối qua mình có phải đã làm chuyện gì quá đáng hơn không?
Dù sao thì mình chắc chắn đã phạm lỗi, nam chính đại nhân nhất định sẽ trừng phạt cậu.
Sẽ không phải lại là không thèm để ý đến cậu một thời gian dài nữa chứ!
Trong lòng Kiều Hàm điên cuồng suy nghĩ lung tung.
Mà Tiêu Cửu Từ đối diện cậu lúc này nội tâm lại càng xao động bất an hơn, cảm xúc khó mà tự chủ, cho nên đến tận lúc này y vẫn chưa buông tay Kiều Hàm ra.
Y đến khu cấm địa rồi quay về, theo bản năng cảm ứng một chút về Kiều Hàm, lại không ngờ cậu không chịu dưỡng thương cho tốt, lại chạy đi tìm Tần Tu Trọng.
Tiêu Cửu Từ nén sự khó chịu mà chạy qua, lại nghe thấy Kiều Hàm ở trước mặt Tần Tu Trọng phủ nhận quan hệ của họ. Có lẽ… có lẽ chuyện này cũng không có gì, dù sao y cũng biết mục đích ban đầu và lối hành xử trước giờ của con ma này.
Sau đó nghe nói cậu đã quên chuyện tối qua, Tiêu Cửu Từ không hiểu sao lại có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ lại, không thể vì đối phương quên mà giấu giếm, dù sao tối qua đã vượt giới hạn quá nhiều, khác với sự cố lần đầu, là một người đàn ông không thể trốn tránh trách nhiệm.
Nhưng ngay sau đó, y đã sững người.
Con ma này… sao có thể biết chuyện trước kia của Tần Tu Trọng.
Cậu đâu phải là Kiều Hàm ban đầu, tin tức bí mật như vậy, ngay cả y còn chưa từng biết, huống chi là con ma nửa đường tìm đến y này!
Trong phút chốc, hạt giống nghi ngờ từng gieo mầm bắt đầu bùng nổ, rất nhiều điểm nghi vấn nối tiếp nhau nhảy ra.
Kiều Hàm rất hiểu Tần Tu Trọng, kỹ năng, lối đánh, tính cách, chuyện quá khứ, tất cả những điều này không phải chỉ là thu thập thông tin đơn giản.
Một câu nói vô tình của Lục Truy trước đây cuối cùng cũng đã đâm chồi trong lòng Tiêu Cửu Từ.
Giống như cách con ma này vừa đến bên cạnh y đã vô cùng thấu hiểu y.
Còn có lý do gì có thể khiến con ma này không cần tiếp xúc với một người mà vẫn rất hiểu đối phương, hơn nữa còn là những chuyện từ rất lâu rất lâu về trước.
Ánh mắt của Tiêu Cửu Từ khóa chặt vào đôi mắt của Kiều Hàm, thấy cậu lảng tránh.
Trong lòng như bị thứ gì đó chặn lại.
Ha, vậy là, lúc ở ma giới, đệ không chỉ quan sát một mình ta, đúng không?
Trước đây y luôn rất khiêm tốn, có lẽ người con ma này nhìn thấy đầu tiên là Tần Tu Trọng chói mắt hơn! Nhân tiện mới nhìn đến y, người cùng nổi danh với Tần Tu Trọng.
Có lẽ việc chọn thân phận Kiều Hàm cũng là vì Tần Tu Trọng, chỉ là sau này Tần Tu Trọng phế đi, con ma này mới chuyên tâm vào y. Vừa hay thân phận của Kiều Hàm có thể dùng được mà thôi.
Y không phủ nhận sự chân thành mà con ma này đã bày tỏ với y lúc ban đầu. Nhưng sự chân thành tích lũy theo năm tháng đó khởi đầu chỉ bắt nguồn từ sự ngưỡng mộ đối với những tu sĩ trẻ tuổi ưu tú của nhân tộc mà thôi.
Nếu Tần Tu Trọng không gặp chuyện, vậy người mà Kiều Hàm thích bây giờ có lẽ là Tần Tu Trọng rồi, còn y chỉ là một trong những lựa chọn dự phòng.
Tiêu Cửu Từ tin vào tất cả những tình cảm mà Kiều Hàm đã dành cho mình trong quá khứ, nhưng trước sự va đập của sự thật, y không thể giữ vững được sự tự tin và bình tĩnh của mình.
Huống chi hiện giờ Tần Tu Trọng đã hồi phục, hơn nữa ngày càng ưu tú, con ma này thật sự sẽ không nảy sinh ý nghĩ khác sao?
Tiêu Cửu Từ lần đầu tiên cảm thấy bất an đến vậy, y chưa từng có loại cảm xúc này, linh lực hệ Băng trong cơ thể cũng không thể khiến y bình tĩnh lại được.
Thấy ánh mắt Kiều Hàm đảo loạn xạ mà không nhìn mình, Tiêu Cửu Từ trực tiếp đưa tay véo cằm Kiều Hàm, ép cậu ngẩng đầu nhìn mình.
“Sư… sư huynh?” Kiều Hàm rõ ràng bị y dọa sợ, cẩn thận nói: “Huynh giận ta à?”
Tiêu Cửu Từ nghiến chặt răng, đúng, y đang giận, y tức giận vì Kiều Hàm đã từng dành cho người khác sự quan tâm tương tự, nói không chừng còn từng động lòng.
“Vì… vì sao ạ?”
Tiêu Cửu Từ sững sờ, tay đột nhiên buông lỏng, tại sao?
Đúng vậy, y có tư cách gì để tức giận, y và Kiều Hàm bây giờ… y đối với Kiều Hàm…
Cảm xúc của Tiêu Cửu Từ lập tức bị hỏi cho rối loạn, dường như không có lập trường để nổi giận vì chuyện này, nhưng lại không thể kiềm chế được cảm xúc.
Tiêu Cửu Từ sững sờ một lúc, vậy là y đối với Kiều Hàm… đã động lòng rồi sao?
Y? Động lòng? Giống như một từ ngữ vô cùng xa lạ, kỳ quái, không hợp.
Hay là do d*c v*ng chiếm hữu ích kỷ tác quái?
Bởi vì chính con ma này đã nói, cậu thích y, vì y mà đến.
Y luôn coi con ma này là trách nhiệm của mình, là sự tồn tại mà y phải chịu trách nhiệm cả đời, y đã chuẩn bị đủ mọi tâm lý rồi.
Bây giờ sự chấp niệm này đã có tạp chất, thân là người bị ảnh hưởng có chút tức giận thì đã sao?
Đại não của Tiêu Cửu Từ như ngừng hoạt động, sự thật vừa phân tích ra quá sốc, lúc này lại trở nên mờ mịt.
Đột nhiên tay áo bị người ta kéo lấy, Tiêu Cửu Từ nhìn qua, chỉ thấy Kiều Hàm đáng thương nói: “Sư huynh, huynh đừng giận ta có được không, ta thật sự không biết sự việc sẽ thành ra thế này, huynh rộng lượng tha cho ta đi mà, nếu… nếu huynh thật sự tức giận, huynh muốn phạt ta thế nào cũng được, chỉ là… chỉ là đừng không để ý đến ta.”
Tiêu Cửu Từ im lặng một lúc lâu, chỉ nhìn cậu, thực sự khiến trong lòng Kiều Hàm bất an. Cậu sợ nhất là nam chính không để ý đến mình.
Tiêu Cửu Từ khựng lại, hơi nín thở, con ma này còn lo mình không để ý đến cậu sao?
“Đệ đi tìm Tần Tu Trọng làm gì?” Tiêu Cửu Từ đột nhiên hỏi một câu cụt lủn.
Kiều Hàm sững sờ, lúng túng nói: “Ta không nhớ đã xảy ra chuyện gì, ta chỉ muốn hỏi về tình hình của mình… dù sao cái đó của ta hình như chỉ có song tu mới có thể…”
Miệng Kiều Hàm mềm nhũn, thật sự không biết nên nói thế nào.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ thay đổi, “Đúng vậy, chỉ có song tu mới có thể, đệ hỏi hắn làm gì? Chẳng lẽ ngoài ta ra, đệ còn muốn song tu với hắn chắc?”
Đây là lời gì vậy? Sao y lại hiểu lầm thành ra thế này?
Quả nhiên tối qua đã xảy ra chuyện gì đó, nam chính đại nhân bây giờ vẫn còn bốc hỏa.
“Đương nhiên không muốn, hắn, ta… ta vừa hỏi rồi, ta và hắn không có bất kỳ tiếp xúc nào!” Vẻ mặt ghét bỏ của Kiều Hàm đã xoa dịu sự nóng nảy của Tiêu Cửu Từ. Kiều Hàm lo Tiêu Cửu Từ hiểu lầm, vội vàng kéo cổ áo cao xuống, nói: “Cái này… cái này tối qua có phải huynh đã thấy không, tuyệt đối đừng hiểu lầm, là do sét đánh.”
Vốn dĩ theo tâm tính của Tiêu Cửu Từ khi nhìn thấy chứng cứ phạm tội này, đáng lẽ phải cảm thấy đuối lý, kết quả lúc này y lại không hề chột dạ một chút nào, ngược lại còn dâng lên một luồng xúc động.
Tối qua đã nương tay rồi.
Nhưng khi phản ứng lại, y lại cảm thấy mình thật sự điên rồi, cảm xúc thật sự vì con ma này mà thay đổi khôn lường. Người ta nói ma tộc mê hoặc lòng người.
Y dường như đã thấm thía sâu sắc.
“Ừm, ta biết.” Cảm xúc của Tiêu Cửu Từ không hiểu sao lại sa sút, bởi vì y biết kế hoạch trước đó về chuyện này phải tạm dừng lại.
Thôi vậy, có lẽ chỉ khi y xác định được lòng mình, mới có thể đường đường chính chính giữ con ma này ở bên cạnh.
Nếu không, nếu y không thật lòng, thì lấy tư cách gì để yêu cầu con ma này sau này sẽ không thay lòng đổi dạ.
Bây giờ y chỉ muốn bình tĩnh lại, suy nghĩ kỹ về mối quan hệ của họ.
Thấy Tiêu Cửu Từ dường như đã hết giận, nhưng lại rõ ràng không vui.
Kiều Hàm nuốt nước bọt, cuối cùng liều mạng hỏi một câu, “Sư huynh, tối qua có phải ta đã mạo phạm huynh không, nếu có, huynh cứ đánh ta đi, ta thật sự…”
“Không có, song tu bình thường là có thể giải trừ, đừng nghĩ nhiều.” Tiêu Cửu Từ dường như không còn chút sức lực, nhàn nhạt nói: “Chuyện này cho qua đi, nhưng lần sau gặp phải vấn đề tương tự, không được tự mình hành động l* m*ng, đệ đã hứa rồi, thôi bỏ đi… dường như lời ta nói, đệ cũng không nghe cho lắm.”
“Không có, không có, ta có nghe, ta thật sự có nghe.” Kiều Hàm không quen nghe giọng điệu này của Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ cười nhạt một tiếng, nói: “Được, sau này nghe, sau này… nếu vẫn không nghe, ta sẽ thật sự phạt nặng đệ.”
Kiều Hàm không hiểu sao lại rùng mình.
Tiêu Cửu Từ đưa tay xoa đầu Kiều Hàm, lúc dời đi lại thuận tay vén lên một lọn tóc, sợi tóc nhẹ nhàng trượt xuống.
Hành động sau khi xoa đầu này trước đây chưa từng có, Kiều Hàm nhất thời không phản ứng kịp.
Tiêu Cửu Từ lại lẳng lặng ngẩn người, không hiểu sao lại muốn đóng băng những sợi tóc xanh vừa trượt đi, sau đó y nói về tình hình ở khu cấm địa, bảo Kiều Hàm không cần nhúng tay vào chuyện sau này, cứ yên tâm tĩnh dưỡng.
Nói xong liền bảo còn có việc khác phải xử lý, rất nhanh đã rời đi.
Kiều Hàm sững sờ tại chỗ, nam chính vẫn rất dịu dàng… nhưng lại như không dịu dàng bằng trước đây.
Quả nhiên tối qua không đơn giản như vậy.
*
Kiều Hàm trở về phòng, nhập định đả tọa, nhưng thực ra trong đầu không nhịn được mà cố gắng suy nghĩ.
Thời gian bất tri bất giác đã trôi qua hai ngày.
Đột nhiên có một chút động tĩnh, Kiều Hàm đột ngột mở mắt, liền thấy một gương mặt phóng đại, đôi mày khóe mắt quá gần, khiến đồng tử Kiều Hàm co rút lại.
Tưởng Doãn giật mình, vội vàng lùi lại: “Dùng linh lực ảnh hưởng đệ cả buổi đệ cũng không tỉnh, ta còn tưởng đệ làm sao rồi, bên ngoài xảy ra chuyện rồi, ta đến gọi đệ đi hóng hớt.”
Tưởng Doãn nói xong, liền thấy Kiều Hàm ngây ngốc, sau đó mặt dần dần biến sắc.
Vừa đỏ vừa trắng vừa xanh, sắp thành đá ngũ sắc rồi.
“Không phải chứ, Kiều sư đệ, đệ tẩu hỏa nhập ma rồi à?”
Kiều Hàm vội vàng đẩy Tưởng Doãn ra, đột nhiên vùi mình vào trong chăn, “Ta không hóng hớt, ta không ra ngoài, để ta chết ở đây đi, huynh ra ngoài!”
Rõ ràng là đang hờn dỗi, khiến Tưởng Doãn không hiểu ra sao, cuối cùng không lôi được người ra, chỉ đành tiếc nuối rời đi, chuyện bên ngoài thú vị lắm, bỏ lỡ thì thật đáng tiếc.
Nhưng Kiều Hàm bây giờ đã không muốn hóng chuyện gì nữa.
Bởi vì Tưởng Doãn vừa đến gần đã khiến cậu nhận ra một chuyện.
Hình ảnh lóe lên trong ký ức của cậu.
Ánh trăng, tuyết rơi, đôi mày khóe mắt của sư huynh…
Nếu không phải ở khoảng cách cực gần, thì không thể thấy được hiệu ứng đó.
Vậy nên cậu thật sự đã mạo phạm sư huynh.
Hôn… hôn rồi?
Trời ạ! Mình đã khinh bạc nam chính đại nhân, mình đáng chết a a a a.
Tuy có thể là một cách song tu, nhưng lần này nam chính đại nhân là tỉnh táo, y đã nhớ rõ chuyện này.
Đối với nam chính đại nhân mà nói, đây là chuyện xui xẻo đến mức nào chứ!
Nhưng vì cứu người nên không còn cách nào khác!
Thảo nào! Thảo nào y không vui!
Nhưng sư huynh lại nén giận nuốt uất ức, chọn cách không nhắc đến, thậm chí không hề trách mắng, nhiều nhất chỉ là hơi giận một chút, rõ ràng là do cậu gây họa!
Huhu! Nam chính đại nhân là một người tốt, một người dịu dàng biết bao!!!!!
Nếu nam chính đại nhân đã không muốn nhắc đến, vậy mình chắc chắn có chết cũng không nhắc lại nữa.
Chỉ có thể chôn vùi tất cả, coi như không có chuyện gì xảy ra.
*
Lúc này, Tiêu Cửu Từ và mọi người đều đã tập trung ở chính điện của Tiên Minh.
Chúc Khánh và Uông Vũ đã bị người ta khiêng ra, tình trạng vô cùng thảm thương.
Họ đã một mực khẳng định là Kiều Hàm và Tần Tu Trọng đã hại họ.
Nhưng căn bản không có bằng chứng, dù có gọi Ưng Trữ Kiếm ra, Ưng Trữ Kiếm cũng tỏ vẻ không biết gì. Còn hỏi họ có phải đã uống say không?
Tần Tu Trọng nói mình vẫn luôn ở yên một chỗ, không rõ họ đang tưởng tượng điều gì. Hơn nữa không thù không oán tại sao lại hại họ?
Còn về phần Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ đứng ra nói rõ sư đệ vẫn luôn bế quan tu luyện, căn bản không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.
Trăm miệng không thể chối cãi, Chúc Khánh liền làm liều nói toạc ra kế hoạch hãm hại người khác.
Nhưng không có bằng chứng, ngược lại còn khiến mọi người nghĩ rằng họ có vấn đề.
Ngay cả hai tông môn cũng không dám hoàn toàn tin tưởng người nhà mình. Dù sao bây giờ cảm xúc của họ quả thực không bình thường.
Sau đó Uông Vũ đột nhiên nổi điên, gã khác với Chúc Khánh, gã không thể chấp nhận đàn ông, xảy ra chuyện này vốn đã khiến tinh thần gã suy sụp, bây giờ dưới những lời nghi ngờ của mọi người đã không còn chắc chắn về tính xác thực của sự việc.
Cuối cùng thậm chí còn nghi ngờ là Chúc Khánh, kẻ không có tiết tháo này, đã ra tay với gã.
Chúc Khánh tỉnh táo hơn một chút, dù sao cũng là gã ngủ người khác, bản thân gã còn đỡ hơn một chút, vừa nghe Uông Vũ nghi ngờ mình, lập tức chửi bới, gã không đến mức không kén chọn như vậy.
Nếu Uông Vũ đã nói vậy, gã cũng nghi ngờ, thuốc là do Uông Vũ chuẩn bị, có phải chính Uông Vũ b**n th** đã gài bẫy gã không! Bị phát hiện lại cắn ngược, nếu không tại sao chuyện sau đó gã không nhớ gì, ngược lại Uông Vũ lại nhớ.
Sau đó hai tông môn trực tiếp chửi bới lẫn nhau, so với Tần Tu Trọng bị kéo vào một cách khó hiểu và Kiều Hàm hoàn toàn không xuất hiện, họ càng tin tưởng là đối phương có vấn đề, nhất thời náo loạn không thể giải quyết.
Cuối cùng các trưởng lão của Tiên Minh thật sự không chịu nổi nữa, làm chuyện này trong cấm địa của họ, tự nhiên là phải bị phạt, bây giờ lại còn không ngừng gây náo, nên cuối cùng dứt khoát hủy bỏ tư cách thi đấu của hai người, bắt họ lập tức rời khỏi Tiên Minh.
Lần này cả hai tông môn đều tức giận, họ vốn tự cho mình là lợi hại, liền cãi nhau với Tiên Minh, tức đến mức trực tiếp tuyên bố tất cả đệ tử rút khỏi cuộc thi.
Sau đó hùng hổ dẫn theo đoàn người rời đi.
Chỉ là ngày hôm sau khi rời đi, thiếu chủ của họ đều đã chết trong phòng của mình.
Hai tông môn hoàn toàn kết thù, họ chỉ có thể nghĩ là do đối phương ra tay, là đang trả thù.
Mà bên Tiên Minh đã bắt đầu vòng thi đấu thứ ba.
Kiều Hàm không quan tâm đến tình hình của hai tông môn kia, cũng không quan tâm đến vòng thi đấu thứ ba, bây giờ cậu rất phiền muộn, bởi vì cậu bây giờ không dám đối mặt với nam chính đại nhân!!!