Lúc Tiêu Cửu Từ quay về liền cảm thấy có gì đó không ổn. Không chỉ không thấy Kiều Hàm trong sân viện, mà ngay cả hôn khế cũng bị ảnh hưởng, dường như đã bị một kết giới nào đó che chắn, chỉ có thể cảm nhận được Kiều Hàm đang ở trong phạm vi của Tiên Minh.
Nhưng ở một nơi như Tiên Minh, vốn dĩ tồn tại rất nhiều địa điểm cần thiết lập kết giới, có thể Kiều Hàm tình cờ ở gần đó, hoặc đi lạc vào.
Cho nên Tiêu Cửu Từ không vội vàng bất chấp phản phệ để cưỡng ép mở rộng cảm ứng của hôn khế, mà lý trí ngự kiếm tìm người trước, tìm kiếm hết tất cả những nơi đáng ngờ. Bởi vì theo Tiêu Cửu Từ thấy, hẳn là không có ai dám ra tay với Kiều Hàm ở Tiên Minh.
Kết quả, sau khi Tiêu Cửu Từ tìm nhanh một vòng mà không phát hiện được gì, y không khỏi có chút sốt ruột.
Đang định tìm một nơi để mở rộng cảm ứng thì y lại thấy hai bóng người bất ngờ.
Kiều Uyển trực tiếp dùng một bức tường nước chặn đường đi của Ưng Trữ Kiếm, giọng nói có chút lạnh lẽo: “Ưng công tử, ta chỉ muốn hỏi thăm tung tích của Tần đại ca, ngươi chạy cái gì!”
“Ngươi… ngươi có biết ta là ai không? Dám chặn đường ta, mau để ta đi, nếu không… nếu không ta…” Ưng Trữ Kiếm vẻ mặt hoảng hốt, ánh mắt đảo loạn, rõ ràng có chuyện giấu giếm.
Kiều Uyển đang định ra tay ép hỏi thì bị người gọi lại: “Kiều cô nương, có chuyện gì vậy?”
Kiều Uyển ngẩn ra, vẻ mặt lạnh lùng lập tức thu lại, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tiêu Cửu Từ đang ngự kiếm hạ xuống.
Kiều Uyển không muốn bị Tiêu Cửu Từ hiểu lầm hành vi của mình, lập tức giải thích: “Trước đó hắn đã gọi riêng Tần đại ca đi, sau đó Tần đại ca không trở về, ta tìm khắp nơi cũng không thấy người. Hỏi hắn thì hắn lại chột dạ bỏ chạy, cho nên mới…”
Tiêu Cửu Từ có nghe nói về mâu thuẫn nội bộ trước đây của Vạn Nhận Tông, là do Giang Kỳ Lạc nói đùa với y, bởi vì theo Giang Kỳ Lạc thấy, tình cảnh của gã và Ưng Trữ Kiếm khá giống nhau, nhưng gã lại rất vui vẻ khi được đi theo sau đại sư huynh, không giống Ưng Trữ Kiếm thích ghen ghét, nhắm vào vị sư huynh thiên tài của nhà mình.
Tuy Tiêu Cửu Từ không cho rằng Ưng Trữ Kiếm có thể đối phó được Tần Tu Trọng, nhưng theo lời của Kiều Uyển thì quả thực đáng ngờ. Y bất giác liếc nhìn Ưng Trữ Kiếm một cái, lại thấy Ưng Trữ Kiếm đang vẻ mặt kinh hãi bất an nhìn mình.
Tiêu Cửu Từ sững sờ, trong phút chốc, trong đầu y lóe lên vài ý nghĩ như điện quang hỏa thạch: “Kiều Hàm…”
Chỉ là một cái tên thăm dò, đã lập tức khiến hai chân Ưng Trữ Kiếm mềm nhũn, suýt chút nữa thì quỳ xuống.
Nhưng giây tiếp theo, một thanh kiếm đã kề vào cổ Ưng Trữ Kiếm, mang theo hàn khí lạnh thấu xương khiến Ưng Trữ Kiếm như thể toàn bộ máu trong người đều bị đóng băng.
Ưng Trữ Kiếm ngẩng đầu nhìn, suýt chút nữa đã sợ đến tè ra quần. Gã chưa bao giờ thấy một Tiêu Cửu Từ vốn được mệnh danh là quân tử mẫu mực lại lộ ra vẻ mặt lạnh lùng nguy hiểm đến thế, sát khí trong khoảnh khắc đó còn đáng sợ hơn cả Kiều Uyển lúc không còn giả vờ hiền thục ban nãy.
Ưng Trữ Kiếm đối mặt với Kiều Uyển đã thấy chột dạ, huống chi là Tiêu Cửu Từ. Gần như không cần ép hỏi, gã vốn đã hoảng loạn liền khai ra tất cả.
“Không liên quan đến ta, ta chỉ là uống say, nghe theo ý kiến ngu ngốc của Chúc Khánh và Uông Vũ. Bọn họ bảo ta lừa Tần Tu Trọng ra ngoài, rồi lại bắt Kiều Hàm, hạ Xuân Kiều Tán cho họ, muốn họ song tu ở trong cấm địa…”
Vừa nghe đến hai từ “Xuân Kiều Tán” và “song tu”, sắc mặt của Tiêu Cửu Từ và Kiều Uyển lập tức thay đổi.
Xuân Kiều Tán, tu sĩ bình thường cũng sẽ mất đi lý trí, huống chi là người có thể chất đặc biệt.
Tần Tu Trọng đến sớm hơn Kiều Hàm, trong lúc hôn mê đã hít phải một lượng lớn Xuân Kiều Tán, còn Kiều Hàm lúc theo dõi người khác đã sớm chuẩn bị các loại phòng hộ, cho nên hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Sau một cú húc đầu, Tần Tu Trọng cũng chỉ hồi phục lại sự tỉnh táo ngắn ngủi. Tay còn chưa kịp buông ra đã lại bị bản năng chi phối, vừa nhỏ máu mũi, vừa đè xuống lần nữa.
Kiều Hàm có thể chiều hắn sao? Tuy tay vẫn bị kìm kẹp, nhưng chân thì có thể động! Một cú đá tuyệt tự tuyệt tôn, trực tiếp nhắm vào chỗ đã có phản ứng rõ rệt của Tần Tu Trọng mà đá tới, mang theo linh lực, không chút lưu tình.
Cũng đừng trách cậu tàn nhẫn, ai bảo Tần Tu Trọng tự mình ngu ngốc trúng kế.
Nhưng Tần Tu Trọng dù bị mê hoặc tâm trí, cũng là cao thủ Kim Đan kỳ. Cảm nhận được mối đe dọa đáng sợ nhất của một người đàn ông, Tần Tu Trọng vẫn theo bản năng né tránh trong gang tấc.
Hắn tức giận như một con dã thú bị cắt ngang bữa ăn. Trong phút chốc, vô số tia sét nhỏ li ti bao trùm cả chiếc giường. Nếu không phải có Mặc Ngân chống đỡ, Kiều Hàm đã bị điện giật ngất đi rồi.
Sức mạnh bị suy yếu khiến Kiều Hàm cảm thấy nhiều chỗ trên người như bị điện giật, vừa tê vừa đau, càng thêm tức giận.
Linh lực hệ Mộc tăng vọt, Bích Huyền trên cổ tay xoay nhanh, lập tức một cây roi mây có gai được rút ra. Nhưng vì cổ tay bị đè lại, phạm vi có thể quất tới bị hạn chế, cho nên Kiều Hàm trực tiếp điều khiển roi mây quất về phía mặt hắn với ý đồ hủy dung.
Tần Tu Trọng nhanh chóng ngửa đầu né tránh, nhưng cằm và môi vẫn bị quất trúng. Lần này cuối cùng cũng đau đến mức Tần Tu Trọng buông tay ra.
Nhưng Tần Tu Trọng lúc mất trí cũng rất tàn nhẫn. Dù rơi vào thế yếu cũng phải cắn lại kẻ địch một miếng thịt. Hắn tiện tay xé rách quần áo của Kiều Hàm, còn định lao tới nữa, kết quả một luồng sáng trắng từ trong Bích Huyền lóe ra.
Linh lực hệ Mộc nồng đậm từ đòn tấn công sắc bén chuyển thành trị liệu ôn hòa, trực tiếp khiến thân hình Tần Tu Trọng cứng đờ.
Lý trí và điên cuồng thay nhau hiện lên trong mắt hắn.
Kiều Hàm kết thêm thủ ấn, dốc toàn lực chữa trị.
Tuy Kiều Hàm rất muốn đánh người, nhưng cậu biết nếu Tần Tu Trọng không hồi phục lý trí, mình căn bản không thể đánh lại hắn, cho nên thay vì tấn công, chi bằng chữa trị.
Thấy có hiệu quả, cậu vội vàng vừa chữa trị, vừa lấy ra đan dược giải độc, loại đồ này cậu luôn mang theo bên mình.
Cậu đưa tay định nhét vào miệng Tần Tu Trọng.
Kết quả tên nhóc này không biết là do cơ chế tự bảo vệ hay sao, lại cứ khăng khăng không mở miệng. Kiều Hàm chỉ có thể dùng sức bóp cằm hắn: “Tần Tu Trọng, ngươi mà không phối hợp nữa, lão tử không cứu ngươi nữa!”
Trong mắt Tần Tu Trọng lóe lên một tia giãy giụa. Giọng nói kia vẫn khiến người ta phiền não, nhưng lại khiến hắn có một tia tin tưởng khó hiểu. Hắn nới lỏng hàm răng, một viên đan dược vào miệng, rất nhanh đã xua tan đi khí tức cuồng bạo.
Tần Tu Trọng dần dần hồi phục thần trí. Đến khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, đầu óc hắn liền ong lên một tiếng.
Chỉ thấy quần áo và tóc tai của Kiều Hàm đều lộn xộn. Vì hai tay đang kết ấn nên không kịp chỉnh lại, áo choàng gần như trượt khỏi vai. Gương mặt thanh tú nhuốm đầy vẻ tức giận, nhưng do làn da quá trắng nõn trong suốt, đặc biệt là ở mí mắt mỏng nhất, lại ửng lên một màu hồng nhạt.
Còn có một vệt đỏ trên cổ.
Hắn vẫn còn chút ấn tượng về chuyện vừa rồi, nhưng hắn nhớ hình như không cắn vào chỗ đó, sao lại có vết đỏ được?
Đầu óc Tần Tu Trọng ong ong, một mặt là sự phẫn nộ vì bị người ta hãm hại, một mặt là sự xấu hổ vì đã làm Kiều Hàm ra nông nỗi này. Sắc mặt hắn căng cứng, đen sầm, tựa như mây đen sắp đổ mưa giông sấm sét.
Kiều Hàm biết Xuân Kiều Tán đối với thể chất đặc biệt có hiệu quả rất mạnh, nhưng không rõ đối với người bình thường thì thế nào. Nếu mình không chữa được thì chỉ có thể dùng đến linh phù của hệ thống. Kết quả thấy Tần Tu Trọng dường như đã hồi phục, cậu lập tức thở phào nhẹ nhõm, mặc dù lúc này sắc mặt hắn như vừa nuốt phải một cục phân.
Nếu đối tượng bị gài bẫy không bao gồm cả mình, Kiều Hàm thật sự rất muốn cười nhạo Tần Tu Trọng. Không hổ là người đàn ông có hậu cung trong nguyên tác, trò vặt này chắc chỉ có hiệu quả với hắn thôi. Không giống nam chính đại nhân nhà ta, đào hoa trận cũng vô dụng với y, đúng là một người trong sạch, ngồi trong lòng mà không loạn.
Giờ thì hay rồi, bị gài bẫy ở cùng với đối tượng hôn ước cũ đã vứt bỏ mình, vốn đã là quan hệ nhìn nhau chỉ thấy ghét, có thể không ghê tởm sao?
Kiều Hàm thật không ngờ hai tên súc sinh kia lại có chút đầu óc. Bọn chúng không dám đối phó với cậu, liền dùng Tần Tu Trọng để đối phó. Không có sự vu oan nào hợp lý hơn thế này nữa, dù sao mối quan hệ vốn có của cậu và Tần Tu Trọng đã tạo ra điều kiện hãm hại thuận lợi nhất cho hung thủ.
Đến lúc đó bất kể Kiều Hàm nói gì, cái tiếng xấu một mặt là đạo lữ của người khác, một mặt lại đi quyến rũ vị hôn phu cũ căn bản không thể rửa sạch. Lúc đó chẳng phải sẽ bị người người đòi đánh sao.
Kiều Hàm vừa thầm châm chọc trong lòng, vừa ngẩng mắt lườm Tần Tu Trọng, nói: “Này, ngươi bị làm sao vậy?”
Tần Tu Trọng bây giờ miễn cưỡng có thể nói chuyện, liền kể lại chuyện mình bị Ưng Trữ Kiếm gài bẫy.
Kiều Hàm nghe xong liền cười khẩy một tiếng: “Ngươi đúng là vô dụng.”
Tần Tu Trọng lập tức nổi giận: “Ngươi có tư cách gì nói ta?”
“Vậy ngươi nghĩ ai đang cứu ngươi.” Kiều Hàm nhướng mày nói: “Ta chỉ là muốn xem Chúc Khánh và Uông Vũ giở trò quỷ gì, tương kế tựu kế mà thôi.”
Tần Tu Trọng tức giận quay đầu không nhìn cậu, kết quả liền cảm thấy thuật pháp của Kiều Hàm dừng lại. Vẻ mặt Tần Tu Trọng lập tức méo mó, bởi vì chỗ kia của hắn vẫn chưa hồi phục.
Hắn tưởng Kiều Hàm cố ý, chỉ có thể nghiến răng nhìn cậu.
Kiều Hàm nói thẳng: “Đừng nhìn ta, Xuân Kiều Tán này đã được giải rồi, nhưng tình trạng đã hình thành trước đó, ngươi tự giải quyết đi.”
Sắc mặt Tần Tu Trọng lập tức đỏ bừng, ngại ngùng nhìn Kiều Hàm.
Kiều Hàm lập tức cảm thấy vô cùng mới lạ, một tên ngựa giống nghe thấy lời này sao lại có phản ứng như vậy, chẳng phải nên là một vẻ mặt thản nhiên mới đúng sao?
“Ngươi ra ngoài đi.” Tần Tu Trọng bây giờ cử động cũng có chút… khổ sở, chỉ có thể nghiến răng nói nhỏ.
Kiều Hàm đương nhiên phải đi, nhưng vừa định xuống giường, thân hình lại khựng lại, rồi quay đầu lại nói một cách u ám: “Có muốn báo thù không?”
Cậu chưa quên nhiệm vụ của mình.
Tần Tu Trọng vốn đã không khỏe trong người, vừa nghe lời này, ánh mắt lập tức trở nên tàn độc: “Ta chắc chắn sẽ không tha cho bọn chúng!”
Kiều Hàm nhướng đuôi mày, cười hê hê hai tiếng.
Chúc Khánh và Uông Vũ vốn cũng không đi xa, dù sao kế hoạch vừa mới bắt đầu, chúng cũng lo có sai sót, liền định đợi tình hình bên trong ổn định rồi mới đi. Chỉ cần bên trong bắt đầu, với liều lượng chúng đã bỏ vào, ít nhất cũng phải ba ngày ba đêm, đợi người bên ngoài tìm thấy một cách gian khổ thì mọi chuyện đã thành rồi.
Nhưng chúng cũng không dám ở quá gần, sợ người bên trong lỡ như tỉnh lại phát hiện ra chúng.
Cho nên chúng chỉ đứng nhìn từ xa. Kết quả nhìn một hồi lại thấy căn phòng đó cứ lóe lên ánh sáng trắng, tựa như liên tục phóng điện, tình hình vô cùng kỳ quái.
Hai người không yên tâm, lại gần thêm một chút, đến bãi cỏ ngoài nhà, lại đột nhiên cảm thấy dưới chân có cảm giác quen thuộc, giống hệt như lúc họ gặp phải trong Kính Trung Cảnh.
Đến khi chúng nhận ra bất thường, cúi đầu xuống nhìn thì phát hiện không biết từ khi nào, cả hai đều đã giẫm lên những sợi dây leo nhỏ, mà trên dây leo đang có những hạt bột bay lên.
Còn chưa kịp phản ứng, hai người đã trực tiếp ngất đi, sau đó bị dây leo kéo vào phòng.
Trong nhà, Tần Tu Trọng đang lúng túng cố gắng xuống giường. Hết cách, Kiều Hàm không cho hắn thời gian giải quyết vấn đề, chỉ có thể gắng gượng. Thấy Kiều Hàm đã kéo người vào, hắn nhíu mày nói: “Ngươi định dùng Xuân Kiều Tán để chúng tự gánh hậu quả?”
Chỉ như vậy sao đủ được? Kiều Hàm cười xấu xa.
Để báo thù, để làm nhiệm vụ, Kiều Hàm đã hao tốn hai điểm tích lũy, lén đổi hai lá linh phù.
Ở đây Kiều Hàm phải châm chọc một chút, trong cái hệ thống rách này lại còn có cả linh phù tà ác như vậy, đúng là quá b**n th**. Đương nhiên cũng có đan dược, nhưng đan dược đắt, linh phù rẻ, Kiều Hàm thấy hiệu quả cũng tương tự, ham rẻ nên đã chọn linh phù.
Cũng là làm không ngừng nghỉ trong ba ngày, nhưng khác với Xuân Kiều Tán là dùng lá linh phù này, nếu ngăn cản chúng thì sẽ kinh mạch nghịch lưu mà chết, hơn nữa bất kỳ trị liệu thuật hay đan dược nào cũng không thể giải được.
Công hiệu này thật sự là… ta thích, hê hê hê!
Giữa chừng chắc chắn sẽ có người đến tìm chúng, đến lúc đó tìm cách để nam chính đại nhân tham gia vào, phát hiện ra nơi này, tại chỗ dẫn người đến vây xem, lại không thể tách chúng ra, cũng không thể giải trừ, vậy thì thật sự… tuyệt! Hơn nữa nếu cố gắng giải trừ nhiều lần, khiến hai người không thể tiếp tục, dù không chết cũng sẽ khiến hai người tàn phế.
Kiều Hàm càng nghĩ càng đắc ý, cứ coi như cậu báo thù cho những người vô tội đã bị chúng hãm hại.
Đương nhiên chuyện này chắc chắn không thể để người ngoài biết, cho nên Kiều Hàm trực tiếp nói qua loa: “Lấy gậy ông đập lưng ông, không đúng sao?”
“Nếu là ta, ta sẽ giết thẳng bọn chúng!” Tần Tu Trọng hung hãn nói.
“Vậy sau này ngươi tìm cơ hội mà giết, bây giờ ở Tiên Minh nếu có người chết, chúng ta đều gặp phiền phức.” Kiều Hàm nói xong, giả vờ dùng dây leo kéo hai người dậy, sau đó từ lư hương vốc hai nắm Xuân Kiều Tán, mỗi người một miệng nhét vào.
“Xuân Kiều Tán nuốt trực tiếp, hiệu quả càng tốt.”
Thật ra là tiện thể dán linh phù cho hai người, nhưng thêm cả Xuân Kiều Tán, có lẽ lát nữa hai người sẽ càng điên cuồng hơn.
Kiều Hàm đã đắc ý đến quên cả trời đất, trực tiếp lơ là cảnh giác. Lúc dán linh phù một tay một người, bên Chúc Khánh thì không có vấn đề gì, bên Uông Vũ vừa mới dán lên, linh phù còn chưa hòa tan, lập tức bị pháp khí treo trên cổ Uông Vũ phản đòn.
Kiều Hàm còn chưa kịp phản ứng, linh phù đã đột nhiên quay hướng lao thẳng vào mặt cậu, trực tiếp hòa vào trán.
Đây thật sự là điều không thể lường trước. Ai có thể ngờ trên người Uông Vũ lại mang theo loại pháp khí hộ thân cực phẩm có thể phản đòn linh phù này chứ, có lẽ là do lão tổ nhà hắn cho. Nhưng đối với Kiều Hàm mà nói thì quả thực là xui xẻo tận mạng. Cậu cũng chưa từng gặp phải trường hợp linh phù của hệ thống lại có thể bị đối phó, Kiều Hàm còn chưa kịp kinh ngạc, gần như dùng phản ứng cực hạn trong không phẩy không một giây, cố gắng đổi thuốc giải để cứu mình.
Nhưng vẫn là trước mắt tối sầm, trực tiếp mềm nhũn ra.
Tần Tu Trọng vừa hay xuống giường, liền thấy kẻ vừa rồi còn đang gài bẫy người khác đã trực tiếp ngã xuống. Dây leo trói buộc kẻ địch cũng tan biến. Tần Tu Trọng lập tức xông lên, vốn tưởng là Chúc Khánh và Uông Vũ đã phản công Kiều Hàm, ai ngờ hai người kia vẫn chưa tỉnh vì độc tính của dây leo, trực tiếp ngã xuống đất, trong đó Chúc Khánh bắt đầu co giật toàn thân.
Tần Tu Trọng lập tức đầy dấu chấm hỏi, chỉ có thể đưa tay ra kéo Kiều Hàm.
Trong phút chốc, một tiếng th* d*c dồn dập truyền đến. Tần Tu Trọng sững sờ, ngẩng đầu nhìn, liền thấy một đôi mắt hoa đào ngập tràn hơi nước đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Giây tiếp theo, Kiều Hàm thuận theo cánh tay đang kéo người của hắn mà lao tới.
Tần Tu Trọng kinh hãi, vội vàng lùi lại, va vào chiếc bàn gần đó.
Mà Kiều Hàm lại trực tiếp ôm chầm lấy hắn.
“Kiều Hàm!” Lần này đến lượt Tần Tu Trọng kinh hãi thất sắc, muốn đẩy Kiều Hàm ra, nhưng Kiều Hàm lại cúi người xuống hôn hắn.
Phong thủy luân chuyển, nhưng Tần Tu Trọng lại không tàn nhẫn như Kiều Hàm, không quyết đoán ra tay ngay lập tức, trơ mắt nhìn nụ hôn của Kiều Hàm sắp sửa đáp xuống mặt mình.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Tu Trọng hoàn toàn ngây người.
Thậm chí không cảm nhận được luồng hàn ý đang lao đến nhanh như gió lốc.
Ngay tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, một tiếng “ầm” vang lên, cửa phòng bị phá tung, một bóng hình màu xanh lam lóe qua.
Đồng tử Tần Tu Trọng co rút lại, liền thấy Tiêu Cửu Từ xuất hiện sau lưng Kiều Hàm như một bóng ma, một tay chặn trước môi Kiều Hàm, bịt chặt lại, một tay vòng qua eo Kiều Hàm, mạnh mẽ kéo vào lòng.
Sức nặng đang đè trên người hắn cứ thế dễ dàng tan biến.
Tần Tu Trọng ngẩn người một chút, lại đối diện với đôi mắt đen thẳm của Tiêu Cửu Từ, tựa như có một cơn bão cát màu đen đang cuộn trào bên trong. Đặc biệt là khi ánh mắt lạnh như băng đó nhanh chóng lướt qua một chỗ nào đó của hắn, Tần Tu Trọng bất giác chột dạ trong thoáng chốc.
Nhưng lại rất nhanh lấy lại lý lẽ, hắn thế này không phải vì Kiều Hàm, mà là do ảnh hưởng của Xuân Kiều Tán.
Nhưng Tiêu Cửu Từ đã sớm thu lại ánh mắt. Ánh mắt khiến người ta không rét mà run kia đã gắt gao nhìn chằm chằm vào người đang không ngừng giãy giụa trong lòng y.
Nhưng người trong lòng không sợ chết, giãy giụa điều chỉnh đến vị trí thích hợp, rồi lại không hề kén chọn mà ôm chặt lấy người vừa đến, tựa như ai cũng có thể ôm vậy.
Đùi bị cấn vào, toàn thân Tiêu Cửu Từ chấn động, sắc mặt đã không thể dùng từ “tệ” để hình dung nữa rồi.
Khoảnh khắc vừa bước vào cửa, y đã thấy Kiều Hàm đè lên Tần Tu Trọng. Vậy con ma này vừa rồi cũng đối xử với Tần Tu Trọng như vậy sao? Còn Tần Tu Trọng cũng như vậy… Bọn họ…
Trong thoáng chốc, tựa như hơi thở cũng mang theo kiếm khí. Tiêu Cửu Từ cảm thấy trong đầu có tiếng mấy thứ gì đó đứt phựt, đặc biệt là khi Kiều Hàm thuận theo bản năng mà cọ loạn, càng khiến người ta thêm tức giận.
Tần Tu Trọng đứng vững, cuối cùng khóe mắt cũng nhìn thấy Kiều Uyển ở cửa.
Kiều Uyển sắc mặt tái nhợt đứng ngây người ở cửa, hàng mi dài che đi ánh mắt, không biết đang nghĩ gì.
Tần Tu Trọng tuy chưa từng cho Kiều Uyển lời hứa hẹn nào, nhưng hắn biết tâm tư của Kiều Uyển, vẫn luôn định để mọi chuyện thuận theo tự nhiên. Chuyện hôm nay quả thực là một sự cố ngoài ý muốn, hắn không muốn Kiều Uyển hiểu lầm, bèn giải thích: “Hai người đừng hiểu lầm, là hai tên kia đã gài bẫy ta và Kiều Hàm, chúng ta chưa làm gì cả. Vừa rồi đã giải trừ độc tính, đang định báo thù lại, không ngờ… có lẽ là lúc Kiều Hàm hạ độc chúng, không cẩn thận tự mình trúng chiêu nên mới ra nông nỗi này.”
Thật ra Tần Tu Trọng cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra, chỉ có thể nghĩ đến chuyện lúc nãy Kiều Hàm lấy Xuân Kiều Tán cho người khác uống, có lẽ là thời hạn hiệu lực của viên đan giải độc của chính cậu đã hết, nên mới xảy ra sự cố này.
Kiều Uyển dường như đột ngột hoàn hồn, cúi mi mắt xuống, che đi sự oán hận suýt chút nữa đã tuôn trào ra. Nàng hiểu, đây là sự cố, chỉ là suýt chút nữa đã bị nỗi sợ hãi chôn sâu trong đáy lòng làm mất đi lý trí.
Nàng sợ… sợ người em trai kia lại muốn cướp đồ của nàng.
Kiều Uyển ép mình phải bình tĩnh lại, cơ thể khẽ run rẩy lúc này mới khá hơn một chút: “Vậy… mau cứu Kiều Hàm.”
Nhưng không đợi nàng nói xong, Tiêu Cửu Từ đã ôm Kiều Hàm biến mất.
Cơn gió lạnh lướt qua mang theo một lớp băng sương bao phủ, tựa như ẩn chứa cơn thịnh nộ khó có thể hình dung.
Kiều Uyển ngẩn ra một lúc rồi lại ngẩng đầu nhìn Tần Tu Trọng, thấy tình trạng của hắn, trên mặt lập tức thoáng qua một tia hoảng loạn và phức tạp: “Tần đại ca, huynh…”
“Vấn đề còn sót lại, không thể ở lại đây, chúng ta đi trước.”
Trên kiếm Băng Phách, sắc mặt Tiêu Cửu Từ âm trầm, mặc cho Kiều Hàm ôm lấy bên hông y, không ngừng cựa quậy.
Không có sự ngượng ngùng khi bị trêu chọc, chỉ có cơn thịnh nộ không ngừng tuôn trào.
Y vẫn hiểu Kiều Hàm. Theo sự hiểu biết của Kiều Hàm về độc và thuốc, cậu căn bản sẽ không dễ dàng bị gài bẫy. Lúc trước rời đi một cách kỳ quái, rất có khả năng là vì thấy hai người kia không vừa mắt, tự mình chủ động đi gây sự.
Ai ngờ lại tự mình rơi vào bẫy.
Nếu không phải họ kịp thời đến, dù y sẵn lòng tin tưởng vào nhân phẩm của Tần Tu Trọng sẽ không làm bậy, nhưng chỉ cần nghĩ đến những va chạm có thể xảy ra giữa họ trong lúc giằng co, Tiêu Cửu Từ liền không thể giữ được bình tĩnh.
“Nóng, ta nóng… cho ta…”
Thân hình Tiêu Cửu Từ cứng đờ, nghe thấy giọng nói đầy d*c v*ng của Kiều Hàm như lửa đổ thêm dầu. Tiêu Cửu Từ nghiến chặt răng để mình bình tĩnh lại, biết trong túi trữ vật của Kiều Hàm có đan dược giải độc, y vội vàng lấy ra một viên nhét cho cậu.
Một viên vào bụng, lại không có chút phản ứng nào. Tiêu Cửu Từ chỉ cảm thấy phản ứng của Kiều Hàm ngày càng lớn, cơ thể cũng nóng đến đáng sợ, đã bắt đầu muốn lột quần áo của y.
Tiêu Cửu Từ vội vàng nắm lấy cổ tay đang c** th*t l*ng của y. Vừa chạm vào, sắc mặt y đột biến. Linh khí trong cơ thể sao lại xung đột đến mức này? Còn khoa trương hơn cả đào hoa trận lần trước.
E rằng chuyện này Mai trưởng lão cũng không có cách nào, bắt buộc phải song tu dẫn dắt.
Trong đầu Tiêu Cửu Từ lóe lên một ý nghĩ, y lập tức đổi hướng, rất nhanh đã bay đến một thung lũng núi hẻo lánh của Tiên Minh. Nơi đó lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo, từ xa có thể thấy mặt hồ phản chiếu ánh trăng như một tấm gương.
Tiêu Cửu Từ mang theo Kiều Hàm lao thẳng xuống.
Linh tuyền lạnh buốt nuốt chửng cả hai trong nháy mắt. Thế nhưng, dòng nước không hề xoa dịu cơn nóng trong người Kiều Hàm, ngược lại còn khiến y phục vốn đã được sửa sang qua loa lại bung ra lần nữa.
Kiều Hàm trồi lên khỏi mặt nước, Tiêu Cửu Từ cũng ngoi lên cùng lúc.
Dưới ánh trăng vằng vặc và những giọt nước lăn dài trên da thịt, đồng tử của Tiêu Cửu Từ co rút lại.
Vết đỏ trên cổ kia là sao?
Cả vết máu trên lớp áo trong nữa?
Vô số hình ảnh và thông tin nhanh chóng ập vào đại não của Tiêu Cửu Từ.
Trước khi dược tính được giải trừ đã xảy ra chuyện gì ư? Dù cho Kiều Hàm không trúng độc, nhưng với trạng thái của Tần Tu Trọng lúc đó, liệu cậu có chống cự nổi không?
Chiếc giường trong căn phòng kia… hình như rất lộn xộn…
Y phục của Kiều Hàm vốn đã không chỉnh tề, còn có chỗ rách.
Cằm của Tần Tu Trọng có vết hằn, miệng cũng bị rách.
Và bây giờ… ánh mắt của Tiêu Cửu Từ cứ đăm đăm nhìn vào đôi môi của Kiều Hàm.
Đôi môi ấy vừa đỏ vừa sưng, tựa như một trái quả đã bị giày vò tàn tạ. Rốt cuộc là do tác dụng của thuốc hay là bị Tần Tu Trọng…
Thấy Kiều Hàm lại sấn tới, dường như có ý định hôn mình, lửa giận trong lòng Tiêu Cửu Từ bùng lên như núi lửa phun trào. Ánh mắt y thay đổi, một tay siết chặt lấy quai hàm cậu, ngón tay tàn nhẫn ấn lên đôi môi ấy, đè người vào thành hồ, cảm nhận nhiệt độ nóng bỏng trên đó, tay còn lại bất giác chạm vào vùng da nóng ran nơi cổ cậu.
Trên mảng đỏ ửng ấy còn vương lại luồng linh khí hệ Lôi chết tiệt.
Lý trí của Tiêu Cửu Từ dần dà tan biến, bản năng đã lờ đi rất nhiều chi tiết khác.
Y hoàn toàn chìm vào bế tắc.
Y lướt mắt nhìn, nơi vạt áo che khuất dường như còn có những vết đỏ khác.
Lúc hoàn hồn lại, tay y đã vạch áo Kiều Hàm ra, chạm vào làn da trắng sứ mịn màng vì thường ngày không được ánh mặt trời chiếu tới.
Y tìm kiếm từng dấu vết mang linh khí hệ Lôi.
Và biểu cảm trên gương mặt Tiêu Cửu Từ cũng dần biến mất.
Người mới đây còn luôn miệng nói buổi tối muốn ở cùng y, vậy mà thoáng chốc đã mang trên mình dấu vết của kẻ khác.
Rốt cuộc là còn bao nhiêu nữa, con ma này đã để kẻ khác lưu lại bao nhiêu dấu vết rồi.
Mặc kệ tình trạng của Kiều Hàm lúc này, từng lớp y phục cứ thế nổi lềnh bềnh trong hồ linh tuyền.
Cho đến khi toàn bộ vẻ trắng ngần non nớt hoàn toàn phơi bày dưới ánh trăng, dưới tầm mắt của một người.
Dù không cao lớn bằng Tiêu Cửu Từ, nhưng cậu cũng sở hữu thân hình tiêu chuẩn vai rộng eo hẹp. Lớp cơ bắp tuy mỏng nhưng săn chắc, đẹp đẽ, đường cong thu gọn, mỗi một đường nét đều vừa vặn hoàn hảo, tựa như một món đồ sứ tuyệt phẩm, lấp lánh dưới ánh trăng. Nhìn kỹ, vài khớp xương còn ửng lên sắc hồng nhàn nhạt, khiến người ta phải nóng mắt.
Tựa như kẻ đi săn đang nhìn chằm chằm vào con mồi, y quét mắt từ trên xuống dưới với vẻ chiếm hữu hung hãn.
Vốn dĩ là để thưởng thức, nhưng mỗi một tấc di chuyển, ánh nhìn của y lại thêm một phần lạnh lẽo.
Cổ, lồng ngực, cánh tay… mắt cá chân…
Những dấu vết có kích thước tương đương nhau nằm rải rác một cách bất quy tắc, như thể đã bị ai đó cẩn thận thưởng thức một lượt.
Mỗi một nơi đều là linh lực hệ Lôi đầy khiêu khích.
Sao có thể, sao y có thể cho phép… Con ma này không phải là của y sao?!
“A!”
Bị đè chặt bên thành hồ, Kiều Hàm vốn đã ở trạng thái giới hạn, bỗng nhiên trên cổ lại phả đến một luồng hơi thở ấm nóng mang theo cảm giác đau đớn khác lạ, lại còn thấm vào cả hơi lạnh. Vừa nóng vừa lạnh khiến Kiều Hàm gần như phát điên.
Cậu liều mạng dùng tay đẩy người kia ra, bản năng của cậu muốn được thỏa mãn, chứ không phải chịu đựng.
Thế nhưng hai cổ tay lại bị tóm lấy.
Một giọng nói trầm thấp như vọng về từ vực sâu vang lên bên tai: “Hắn có thể? Ta thì không? Đệ đừng quên, ta là gì của đệ…”
Kiều Hàm mơ màng, trong đầu muốn hỏi là ai, nhưng lại là một mớ hỗn độn, chẳng thể nghĩ được gì. Chỉ có tầm nhìn lờ mờ như thấy những bông tuyết đang chầm chậm rơi.
Rồi cậu lại nghe thấy một giọng nói kìm nén lửa giận. “Vết hằn trên cổ tay này cũng là hắn cho đệ?”
Ngay lập tức, cổ tay truyền đến một cơn đau khó tả, như thể sắp bị cắn đứt, nhưng lại không hề bị thương. Cho đến khi trên cổ tay tựa như đeo một chiếc vòng tay làm bằng băng mỏng mới kết thúc, cổ tay đã chẳng còn chút sức lực, chỉ có thể bị ấn chéo vào thành hồ. Nhưng theo sau luồng linh lực lạnh buốt được truyền vào, cơ thể dường như không còn cảm giác sắp nổ tung nữa.
Nhưng vẫn chưa đủ!
Thế nhưng Tiêu Cửu Từ không hề để tâm đến những động tác ám thị của cơ thể Kiều Hàm, mà tiếp tục hành động vừa rồi trên cổ cậu, lần lượt thay đổi vị trí, không bỏ sót một chỗ nào để bao phủ, thay thế, thậm chí còn để lại những dấu vết mang cảm giác tồn tại mạnh mẽ hơn.
Từ trên xuống dưới, ngay cả mắt cá chân cũng bị nâng lên đến bên môi. Bất cứ nơi thầm kín nào cũng đều bị thăm dò một lượt.
Mặt trước đã được bao phủ toàn bộ, không còn linh khí hệ Lôi, chỉ còn khí tức hệ Băng thuộc về y. Cảm xúc của Tiêu Cửu Từ cuối cùng cũng không còn căng thẳng như vậy nữa, tựa như chiếc vòng trên cổ con thú hoang đã được nới lỏng, người đuối nước cuối cùng cũng hít thở được không khí trong lành, d*c v*ng chiếm hữu điên cuồng đã được thỏa mãn tột cùng.
Y dứt khoát lật người cậu lại, như thể con cá trên thớt đã bị mèo con thưởng thức xong mặt trước, đến lượt mặt sau.
Y để Kiều Hàm tựa vào thành hồ, y còn phải tiếp tục kiểm tra.
Thế nhưng phía sau lại láng mịn không tìm thấy một tì vết nào.
Tiêu Cửu Từ sững sờ, dường như lý trí bắt đầu quay trở lại.
Thế nhưng đường cong tấm lưng sạch sẽ gọn gàng, cùng với vòng eo hõm xuống vì bị đè nén căng cứng, hai lúm đồng tiền sâu hoắm hiện ra bên dưới, và phần lớn chìm trong nước nhưng vẫn phô bày được độ cong vênh đầy khêu gợi.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lập tức bị níu lại, tim đập thình thịch, yết hầu bất giác trượt lên xuống vài lần, một nơi nào đó trên cơ thể dường như vô cùng khó chịu.
Nhưng rất nhanh, đôi vai mảnh khảnh run rẩy đã thu hút sự chú ý của Tiêu Cửu Từ, lắng nghe kỹ hơn, lại là tiếng nức nở vụn vặt.
Tim Tiêu Cửu Từ thắt lại, lý trí lại quay về thêm một phần, y vội vàng lật người cậu lại.
Chỉ thấy khóe mắt Kiều Hàm đẫm lệ, dường như đã khóc từ lâu, đuôi mắt đỏ hoe, chóp mũi cũng đỏ ửng, đôi môi sưng đỏ run rẩy, trông đáng thương vô cùng như thể đã bị người ta bắt nạt thậm tệ.
“Kiều… Kiều Hàm…” Giọng Tiêu Cửu Từ thoáng chút hoảng hốt, để lộ ra sự dịu dàng vốn có của y, linh lực uy áp đang đè nén Kiều Hàm cũng tức thì rút về.
Kiều Hàm trước đó đã bị những cảm giác không ngừng giày vò đến phát điên, đặc biệt là ở những nơi nhạy cảm nhất, thật sự chỉ muốn chết đi cho xong, nhưng công pháp song tu lại bảo vệ cậu rất tốt.
Nhưng sự giằng co lặp đi lặp lại này còn đáng sợ hơn.
Tiềm thức của cậu có chút sợ hãi người này, nhưng lại theo bản năng mà đến gần y. Bởi vì cậu quá nóng, mà trên người y lại mát lạnh rất dễ chịu, nhưng người này quá xấu xa, chỉ biết bắt nạt cậu, chẳng hề hiểu được sự khó chịu của cậu lúc này.
Cậu thật sự sắp điên rồi. Không thể giúp cậu một chút sao?
Mớ suy nghĩ hỗn loạn của Kiều Hàm khựng lại, đúng rồi, giúp cậu, trên thế giới này còn ai có thể giúp cậu, hình như chỉ có một người sẽ vô điều kiện giúp cậu, chỉ có một người có thể cứu cậu.
Người đó rất tốt, rất dịu dàng, nhất định sẽ…
…Nhớ ra rồi!
“Sư huynh… sư huynh, ta khó chịu quá… cứu ta với, cứu ta, ta sắp chết rồi, hu hu hu, Tiêu… Cửu Từ… Tiêu Cửu Từ!”
Nếu nói lúc cậu gọi sư huynh, đầu óc Tiêu Cửu Từ còn chấn động, thì lúc cậu gọi đúng tên của y, lý trí của Tiêu Cửu Từ cuối cùng đã hoàn toàn khôi phục.
Con ma này biết ai đang làm gì cậu!
Trong phút chốc, đầu óc y tỉnh táo, tầm nhìn cũng hoàn toàn rõ ràng.
Nhìn Kiều Hàm trước mặt, làn da lấp lánh ánh trăng còn phảng phất sắc hồng kỳ lạ, những dấu vết lấm tấm như mứt quả.
Y dường như không thể hiểu nổi mình đã làm gì với con ma này, cứ thế ngây người ra.
Vừa rồi sao y lại nghĩ như vậy, làm như vậy! Tuy con ma này thuộc về y, nhưng y cũng không thể thật sự coi cậu như một món đồ sở hữu mà bắt nạt, trừng phạt được!
Trong đầu là một mớ hỗn loạn, ngực nóng đến phát đau, là khế ước hôn nhân đang nóng lên.
Cho nên y lại bị ảnh hưởng rồi? Mất đi lý trí ư?
Bởi vì Kiều Hàm bị thuốc ảnh hưởng, gián tiếp lại khiến y…
Nhưng hình như không phải, hình như là chính y… Đây là một loại cảm xúc hoàn toàn xa lạ đối với Tiêu Cửu Từ, khiến y nhất thời không thể hiểu nổi, chỉ cảm thấy có lẽ là do tình huống đặc biệt của họ ảnh hưởng mới có thể giải thích được, nếu không thì y thật sự điên rồi.
Khi sự áp chế đối với Kiều Hàm hoàn toàn biến mất, cậu lại tuân theo bản năng mà ôm chầm lấy y, vừa kéo quần áo của Tiêu Cửu Từ, cố gắng áp sát vào phần mát lạnh hơn để giải tỏa cơn nóng của mình, vừa theo bản năng mà cử động loạn xạ.
Trong khoảnh khắc, cảm giác quay về cùng với lý trí khiến Tiêu Cửu Từ hừ một tiếng, y đột nhiên trợn to hai mắt, lúc này mới nhận ra không ổn, chỗ đó của y… y… lúc mất kiểm soát đã như vậy rồi sao?
Lần này Tiêu Cửu Từ cuối cùng cũng không thể không đối mặt với tình trạng của mình, y cúi đầu nhìn Kiều Hàm, vẻ mặt vừa kìm nén vừa nhẫn nhịn, đôi mày kiếm nhíu chặt, giống như đã phạm lỗi nhưng lại không thể làm gì khác, chỉ có thể đầy mặt giằng xé.
Trong miệng Kiều Hàm vẫn đang khổ sở cầu xin sự giúp đỡ của y, đôi mắt như hoa đào nở rộ kia dường như đang nhìn y, truyền tải sự mong đợi.
Song tu đơn thuần đã không thể ổn định tình hình được nữa.
Tiêu Cửu Từ cụp mắt cúi đầu, ánh mắt dần trầm xuống, lóe lên tia sáng u tối khóa chặt gương mặt Kiều Hàm, khàn giọng nói: “Đệ lại bắt đầu ảnh hưởng đến ta rồi, đệ…”
Thế nhưng vì y cúi đầu nên đã cho người nào đó cơ hội, lời còn chưa nói xong, Tiêu Cửu Từ đã bị Kiều Hàm ngẩng đầu hôn lên.
Đôi môi gần như bốc cháy chạm vào đôi môi vốn lạnh lẽo, khoảnh khắc ấy, Kiều Hàm không thể chịu đựng được nữa, chỉ muốn tiến sâu hơn vào bên trong để hấp thụ sự mát lạnh.
Tiêu Cửu Từ khựng lại, vừa kinh ngạc vừa chuyên chú nhìn vào đôi mày khóe mắt gần trong gang tấc của Kiều Hàm, dường như cuối cùng đã từ bỏ việc chống cự.
Dưới ánh trăng, trong linh tuyền, mặt nước dịu dàng.
Tiêu Cửu Từ không kịp chỉnh lại y phục đã ôm Kiều Hàm tựa ngồi bên thành hồ, tiện tay kéo một chiếc áo choàng đang trôi nổi khoác lên cho cậu, lúng túng che đậy chuyện bí mật.
Đôi môi của con ma này chưa từng rời đi, vẫn tiếp tục hấp thụ sự mát lạnh, nhưng mặt Tiêu Cửu Từ lại càng lúc càng đỏ. Y không ngờ con ma này lại biết cách cướp đoạt đến vậy, y chỉ cảm thấy hơi thở hoàn toàn bị khuấy đảo, suýt chút nữa đã quên mất cách hô hấp.
Mà y chỉ có thể cố gắng trấn tĩnh cảm xúc, nỗ lực dùng công pháp song tu một cách ôn hòa để tiếp tục xoa dịu tình trạng của Kiều Hàm.
Nhưng dường như ngay cả song tu như vậy cũng không đủ.
Kiều Hàm vừa hôn y, vừa phát ra những tiếng động khó chịu, thậm chí đã bắt đầu tự lực cánh sinh, nhưng hoàn toàn không được.
Tiêu Cửu Từ ngượng ngùng nghe động tĩnh, vành tai và cổ đều đỏ bừng, nhưng vẫn bình tĩnh dùng một tay đỡ lấy vòng eo đang cử động loạn xạ của Kiều Hàm, cuối cùng sau một hồi đấu tranh tâm lý, y đã đưa tay còn lại xuống dưới nước giúp cậu.
Dù sao… dù sao cũng không phải lần đầu tiên.
Và dường như biết mình được giúp đỡ, Kiều Hàm buông xuôi, hai tay lại bắt đầu không an phận mà lướt trên người Tiêu Cửu Từ, cố gắng tìm kiếm nơi mát mẻ hơn.
Cuối cùng theo một tiếng hừ nhẹ.
Kiều Hàm cảm thấy đầu lưỡi đau nhói, như thể bị dạy dỗ, cậu mơ màng và vô tội mở mắt ra nhìn. Tiêu Cửu Từ chỉ có thể vừa tức vừa giận dùng đôi mắt đã nhuốm màu x**n t*nh trừng cậu, nhưng lại chẳng có chút uy lực nào.
“Ta giúp đệ… đệ lại hại ta… Kiều Hàm, đệ… đệ đúng là một con ma hư hỏng, an phận chút đi!”
Con ma này thật tức chết người, y đã giúp cậu như vậy rồi mà cậu còn đến khiêu khích trêu chọc, thật sự cho rằng mình sẽ không làm kẻ xấu khi cậu ý thức không rõ ràng sao?
Y cũng… cũng là người mà… cũng sẽ có… có tà niệm.
Tiêu Cửu Từ nghiến răng, kết quả Kiều Hàm lại hôn lên, tựa như đang dỗ dành y, nụ hôn như vậy luôn khiến Tiêu Cửu Từ hết giận vì quá thân mật.
Dòng nước lạnh buốt cũng không thể dập tắt được nhiệt độ của họ, Kiều Hàm ngoan ngoãn như một chú mèo con nằm trong lòng y tận hưởng sự vỗ về.
May mắn là công pháp vẫn còn chút tác dụng, chỉ an ủi như vậy một lần, đã trực tiếp giải trừ trạng thái của Kiều Hàm, hơi thở dần ổn định, nhưng cơ thể vẫn còn chút nội thương, Kiều Hàm cứ thế ngủ thiếp đi.
Tiêu Cửu Từ lại ngẩn người một lúc lâu, cuối cùng mím môi, trong mắt lóe lên ánh nước.
Trong đêm khuya tĩnh lặng này, rất nhiều thứ đã tiến một bước dài, bàn tay trong nước đổi sang một vị trí khác, đây là lần đầu tiên y tự mình…
Trong lòng y có chút bối rối, chỉ có thể ôm Kiều Hàm, cảm nhận nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của cậu, lắng nghe nhịp thở và nhịp tim, mặc cho ảnh hưởng của công pháp song tu làm mê loạn tâm trí và lý trí của mình.
Cuối cùng vào khoảnh khắc đó, Tiêu Cửu Từ đột nhiên mất kiểm soát, chủ động tìm đến đôi môi của Kiều Hàm đang ngủ say, cho đến khi cả hai sắp nghẹt thở, y mới hoàn hồn lại.
Hóa ra y có thể tham lam hấp thụ hơn cả Kiều Hàm. Có lẽ y đã bị con ma này dạy hư rồi.
Tiêu Cửu Từ ngẩn ngơ một lúc lâu, cuối cùng hoảng loạn và vội vàng dọn dẹp, thay quần áo cho cả hai, rồi nhanh chóng đưa người về.
Vì lo lắng tình trạng của Kiều Hàm không ổn định, nên y luôn canh ở bên giường, đến sáng trời đã sáng rõ mà người vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Nhưng giây tiếp theo, người đột nhiên cử động, không biết là mộng du hay là gì?
Tiêu Cửu Từ đương nhiên vội vàng ôm lấy, cho đến khi người dần ổn định lại mới buông ra.
Cuối cùng vì vẫn không yên tâm, y bèn gọi Tưởng Doãn tới. Nào ngờ sau khi xem xét xong, Tưởng Doãn lại nghi hoặc hỏi: “Hai người hôm qua đánh nhau à? Sao lại có chút nội thương thế này?”
Tiêu Cửu Từ vừa chột dạ vừa có chút kỳ lạ, Tưởng Doãn lại không nhìn ra Kiều Hàm đã trúng Xuân Kiều Tán, bèn nói: “Ừm, có chút chuyện, đệ ấy bây giờ…”
“Không sao đâu, cậu ấy vốn là tu sĩ hệ Mộc, có thể tự mình hồi phục, ngủ thêm một lát là khỏe thôi.”
Nghe vậy, Tiêu Cửu Từ cuối cùng cũng yên tâm, y phiền Tưởng Doãn trông chừng Kiều Hàm giúp, chuyện tối qua có chút phức tạp, y phải đi xử lý một chút.
Rất nhanh, Tiêu Cửu Từ lẻn vào sân của khu cấm địa kia, vừa vào sân đã nghe thấy tiếng la hét thảm thiết, hai chân lập tức không bước vào nổi.
Y quay người đi tìm Tần Tu Trọng.
________
Lời tác giả:
Tuy nhiệm vụ thất bại nhưng điểm cảm xúc chắc chắn là tăng vù vù, ha ha ha.
Chú ý! Bình luận kín đáo thôi nhé!!!!!!