Những cao thủ lợi hại căn bản không cần phải đợi đến ngày cuối cùng mới có thể dọn dẹp sạch Kính Trung Cảnh.
“Xem ra thiết kế tổng thể của Kính Trung Cảnh vẫn không hạn chế được các tu sĩ Kim Đan kỳ là bao.” Thiệu Vũ thấy cảnh này, bèn thản nhiên mỉm cười.
Các vị trưởng lão chế tạo Kính Trung Cảnh chỉ đành cười gượng một cách khó xử: “Vốn dĩ các cảnh giới trong Kim Đan kỳ đã chênh lệch rất lớn, cho nên việc cân bằng có hơi… Nhưng mà hiệu quả bên phía Trúc Cơ kỳ xem ra vẫn rất tốt.”
Thiệu Vũ cười cười, cũng không nói gì thêm. Đoạn Uân đi tới, hắn nói một tiếng: “Sư muội vất vả rồi.”
“Hừ! Một cuộc so tài nhàm chán, điểm của ta bây giờ thế nào rồi?”
“Top mười.”
“Vậy người đứng đầu hiện tại là ai?”
“Tần Tu Trọng.”
Đoạn Uân sững sờ: “Cái gì?!”
Cuộc so tài ở Kính Trung Cảnh mới qua một ngày, Tần Tu Trọng đã đi ra.
Lôi điện bao trùm cả không gian, ngay cả thủy kính quan sát bên ngoài cũng chói đến mức khiến người ta không nhìn rõ.
Chỉ trong nháy mắt, bốn kẻ xui xẻo còn chưa săn được mấy con linh thú đã bị dịch chuyển ra ngoài vì Kính Trung Cảnh đóng lại.
Tần Tu Trọng, người đã lấy đi tất cả số bùa giấy còn lại, trở thành người đầu tiên ra ngoài với số điểm cao ngất ngưởng.
Điểm số lập tức vượt qua vị trí đồng hạng nhất của Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm.
Lúc này đã là ngày cuối cùng, trên thủy kính chỉ còn lại hơn mười người.
Những người ra sớm, hoặc là vì thực lực quá mạnh nên đã kết thúc trước thời hạn, hoặc là vì thực lực quá yếu nên đã bị tiêu diệt hết cả.
Và bây giờ, sự chú ý của tất cả mọi người đều đổ dồn vào hai tấm thủy kính.
Lục Tương Tương sau khi ra ngoài thì đến bên cạnh anh trai mình, thấy anh trai đang ung dung ngồi trò chuyện với Nguyên Hội và Mạnh Cận, cô tò mò nhìn quanh rồi lại nhìn về phía thủy kính: “Ủa? Tiêu sư huynh không ra ngoài à, y đang làm gì thế?”
Kiều Hàm chưa ra ngoài thì không có gì đáng ngạc nhiên, nếu không phải vì bản thân thực sự không trụ nổi nữa, Lục Tương Tương cũng định chiến đấu đến cùng. Nhưng anh trai và những người khác đều đã ra cả rồi, lúc nãy đi qua còn thấy các cao thủ khác của nhóm Kim Đan cũng đã có mặt, vậy mà Tiêu Cửu Từ bây giờ vẫn còn ở trong Kính Trung Cảnh, hơn nữa… hơn nữa còn đang đả tọa?
Lục Truy gọi muội muội ngồi xuống, cười nói: “Đừng để ý đến y, cứ kệ vậy đi.”
Lục Tương Tương khó hiểu ngồi xuống.
Bên phía các đệ tử Thanh Vân Tông, mọi người bàn tán xôn xao, nhưng đa số đều không cảm thấy bất ngờ.
“Như vậy chẳng phải là chắp tay dâng vị trí thứ nhất cho người khác sao?” Trác Chấn sốt sắng nói: “Lại không thể trông cậy vào Kiều Hàm được, khó khăn lắm mới thắng được Tần Tu Trọng, lẽ nào lại thua ở đây vì khiêm nhường sao? Đây là thi đấu mà, cũng liên quan đến thể diện của Thanh Vân Tông chúng ta.”
Nhị sư huynh vỗ vỗ cánh tay Trác Chấn, nói: “Ngươi mới đến chưa bao lâu, không hiểu con người của đại sư huynh đâu, huynh ấy chính là như vậy. Hơn nữa… cuối cùng huynh ấy hẳn sẽ không thua đâu.”
“Hả?” Trác Chấn không hiểu.
Nhị sư huynh vốn là một người thật thà, cũng không rõ ngọn ngành, chỉ biết rằng với tính cách của đại sư huynh, dù ôn hòa khiêm nhường cũng sẽ không làm tổn hại đến lợi ích của người khác. Vị trí thứ nhất của y liên quan đến cả Thanh Vân Tông, y chắc chắn sẽ không tùy tiện đem nó đi làm quà tặng cho người mình quen.
Lúc này, Tưởng Doãn, người khôn khéo nhất, lên tiếng: “Đại sư huynh nếu đã ra tay thì những người kia thật sự đừng hòng săn được một con nào. Sư huynh chắc chắn đã ước tính thực lực của bọn họ, biết rằng dù bốn người đó có săn nhiều đến đâu, số còn lại cũng đủ để y duy trì vị trí thứ nhất, cho nên mới tiện tay cho các đạo hữu có tu vi thấp hơn một chút cơ hội mà thôi. Chỉ có điều… thời gian này…”
Đã là ngày cuối cùng rồi, Tưởng Doãn chỉ lo cuối cùng không đủ thời gian để Tiêu Cửu Từ săn giết hết số linh thú còn lại.
“Ta tin tưởng đại sư huynh.” Nhị sư huynh nói như một lẽ dĩ nhiên: “Chỉ hơi lo cho bên Kiều Hàm thôi, cậu ta đang làm gì vậy? Sao cứ mãi không đi săn?”
Tưởng Doãn cũng hùa theo châm chọc: “Cứ thong thả quan sát linh thú, tên này có khi sau này muốn chuyển nghề làm Ngự Thú Sư không chừng, ha ha ha. Kệ đệ ấy đi, dù sao có đại sư huynh ở đây, thể diện của Thanh Vân Tông vẫn còn đó.”
Lời vừa dứt, liền nghe thấy một tiếng hừ lạnh từ phía không xa.
Mọi người lập tức im bặt, chỉ thấy hai chị em nhà họ Giang cũng đang nhìn vào thủy kính.
Nhìn đại sư huynh vẫn đối tốt với tất cả mọi người như cũ, rồi lại nhìn sang Kiều Hàm đang thả trôi đến mức một con linh thú cũng chưa săn được.
Giang Kỳ Lạc bất giác nắm chặt tay, xương cốt vang lên tiếng “răng rắc”. Trước đây Kiều Hàm tranh giành đại sư huynh với gã, dốc hết toàn lực tìm đủ mọi cách để giành ngôi đầu, gã còn có thể coi trọng Kiều Hàm một chút. Kết quả, đến vòng thứ hai đã lộ nguyên hình. Tranh giành cả buổi trời lại lãng phí điểm số và thứ hạng như vậy, đại sư huynh còn che chở cho cậu, còn thấy cậu tốt, quả nhiên là thiên vị đến mức mắt mù lòng cũng mù.
Gã muốn xem xem, cuối cùng Kiều Hàm một con cũng không săn được, đại sư huynh sẽ đối mặt với bọn họ thế nào!
Không bao lâu sau, đám đông vây xem vang lên những tiếng hô kinh ngạc, chỉ thấy thủy kính của Tiêu Cửu Từ bắt đầu có thay đổi.
Bốn người kia đã quay trở lại, dường như đang vui vẻ nói gì đó với Tiêu Cửu Từ, sau đó hành lễ cảm tạ rồi lập tức rời khỏi, quay về đây.
Có vài người tiến lên hỏi han họ, nhưng ánh mắt của đa số lại bị cảnh tượng trong thủy kính thu hút.
Tần Tu Trọng và Kiều Uyển cũng đã đến, nhìn chằm chằm vào thủy kính.
Chỉ thấy Tiêu Cửu Từ chậm rãi đứng dậy, triệu hồi kiếm Băng Phách, cầm trong tay, đứng trên vách núi cao.
Theo sau ánh sáng xanh u tối chói mắt của Băng Phách Kiếm, y cắm mạnh nó xuống đất. Lấy thân kiếm làm điểm bắt đầu, những đường băng nhanh chóng lan ra, tựa như kỷ băng hà ập đến, bắt đầu đóng băng thế giới này với tốc độ mắt thường có thể thấy.
Tất cả mọi người đều sững sờ, ngây người. Dù chỉ là một không gian ảo nhỏ bé, nó cũng vô cùng rộng lớn, linh thú lại càng không ít.
Tiêu Cửu Từ đây là không định đi săn giết từng con một, mà muốn đóng băng toàn bộ sao? Đây là chuyện có thể làm được ư?!
Chỉ thấy các linh thú dường như cảm nhận được nguy hiểm, lũ lượt muốn bỏ chạy, nhưng lại không thoát khỏi tốc độ của những đường băng, rất nhanh đã bị đông cứng tại chỗ.
Gần như chỉ trong chớp mắt, Kính Trung Cảnh nơi Tiêu Cửu Từ đang ở đã trở thành một thế giới băng tuyết bao phủ. Khi kiếm Băng Phách được rút ra, tựa như đón chào một cuộc đại tuyệt chủng, tất cả linh thú đều biến thành mảnh băng vụn, phiêu tán trong không trung.
Hàng trăm lá bùa giấy theo gió bay đến, lững lờ trước mặt Tiêu Cửu Từ rồi được y thu lại toàn bộ.
Từ đầu đến cuối chỉ mất khoảng một tuần trà, nhưng lại khiến tất cả mọi người chết lặng như phỗng.
Vốn tưởng rằng vòng so tài này cuối cùng sẽ thua Tần Tu Trọng, ai ngờ đợi đến ngày cuối cùng vẫn có thể chứng kiến một màn trình diễn đáng kinh ngạc đến thế.
Khi Tiêu Cửu Từ được dịch chuyển ra ngoài, điểm số lại một lần nữa thay đổi.
Dù điểm số vòng này của Tiêu Cửu Từ không nhiều bằng Tần Tu Trọng, nhưng tổng điểm vẫn vững vàng đè bẹp Tần Tu Trọng.
Giống như lời các sư đệ thân thuộc với y đã nói, đại sư huynh của họ tốt bụng, nhưng tuyệt đối không phải kiểu tốt bụng không não. Những việc y làm luôn khiến người khác an lòng, chỉ cần tin tưởng y là đủ.
Bên phía Thanh Vân Tông lại một lần nữa vang lên tiếng hoan hô vì vị trí thứ nhất của đại sư huynh. Tuy có chút tiếc nuối vì không phải là nhất của vòng này, nhưng cũng không sao, họ vẫn coi như đã thắng được danh tiếng, nhận về lời khen ngợi.
Những người khác trong giới tu chân vẫn một lòng khâm phục Tiêu Cửu Từ. Ngược lại, Kiều Hàm, người đã tỏa sáng rực rỡ trước đó, giờ lại có chút không nỡ nhìn.
Lựa tới lựa lui, lại chọn một con trâu điên có thực lực cao hơn mình rất nhiều, chắc chắn là không đánh lại rồi.
“Ôi, ta còn tưởng cậu ta sẽ có màn trình diễn đặc sắc gì, uổng công ta mong đợi như vậy.”
“Ta thấy chắc cậu ta nghĩ mình nắm chắc phần thưởng cuối cùng rồi, nên mấy vòng thi khác có lẽ đều không muốn thi đấu cho đàng hoàng nữa.”
“Thật ra đối thủ dù sao cũng là linh thú, không phải con người, mưu kế gì cũng vô dụng, vẫn phải dựa vào thực lực chiến đấu. Tuy cậu ta là y tu cũng có thể chiến đấu, nhưng xét về phương diện này thì vẫn không bằng kiếm tu. Hơn nữa lại là Trúc Cơ kỳ, cậu ta biết rõ mình không thể có thành tích nổi bật gì, thà không làm còn hơn làm không tốt.”
Có người tiếc nuối, có người châm chọc, có người thấu hiểu, tóm lại là đều đang hóng chuyện của nhân vật tâm điểm này.
Rất nhanh, dường như đã thấy chuyện gì đó thú vị, có người muốn hớt tay trên?
Tiêu Cửu Từ sau khi giao bùa giấy xong liền đến trước ngọc thạch kính, mọi người đều đang vây xem mấy tấm thủy kính cuối cùng.
Y ngẩng đầu nhìn, vừa hay thấy được dáng vẻ chiến đấu của Kiều Hàm, y khẽ nhếch môi.
“Huynh còn cười, đợi cậu ta ra ngoài, huynh phải dạy dỗ cậu ta một trận mới được, quá buông thả rồi, đến giờ một lá bùa giấy cũng không có.” Lục Truy đứng xa châm chọc, gọi Tiêu Cửu Từ qua đó.
Tiêu Cửu Từ không hề ngạc nhiên, từ thái độ chuẩn bị qua loa trước đó của Kiều Hàm là y đã biết cậu có lẽ không có động lực rồi.
Đợi Tiêu Cửu Từ đi qua, Lục Truy bắt đầu kể chuyện phiếm cho y nghe.
Nghe nói Tần Tu Trọng là người đầu tiên ra ngoài một cách oai phong lẫm liệt, Tiêu Cửu Từ bèn nhìn về phía Tần Tu Trọng và Kiều Uyển ở cách đó không xa.
Vừa hay Tần Tu Trọng cũng nhìn sang, hai người gật đầu ra hiệu với nhau.
Ngay sau đó, ánh mắt của Tần Tu Trọng chuyển hướng về phía thủy kính. Ánh mắt Tiêu Cửu Từ khẽ động, y nhận ra ánh mắt của Tần Tu Trọng dường như vẫn luôn nhìn vào thủy kính của Kiều Hàm.
Rõ ràng các thủy kính khác vẫn còn có đệ tử Vọng Nguyệt Đảo của họ.
“Tần Tu Trọng coi như là người đứng đầu vòng này rồi. Huynh nói xem, huynh đúng là mềm lòng, giành hết hạng nhất không sướng sao?” Lục Truy cười tủm tỉm châm chọc.
Tiêu Cửu Từ cười cười, không trả lời. Bỗng nhiên Kính Trung Cảnh lóe lên, một người đi ra.
Chính là Mạc cô nương bị linh thú tấn công mà ra ngoài. Sư phụ của cô vội vàng tiến lên đỡ lấy, tò mò hỏi han điều gì đó.
Lục Truy lập tức lại ghé sát vào Tiêu Cửu Từ mách lẻo: “Này, kể cho huynh nghe một chuyện hay ho, nghe các đệ tử bên ngoài nói, sư đệ của huynh vừa vào đã cùng ba người khác tranh giành nữ tu kia đó.”
Mày y giật lên, mặc dù biết Lục Truy nói chuyện chắc chắn có khoa trương, Kiều Hàm làm sao có thể… nhưng y vẫn không nhịn được mà liếc nhìn nữ tu kia một cái.
Trông cũng… nhưng khi nhìn kỹ người thật, Tiêu Cửu Từ sững sờ một chút, rồi dường như đã hiểu ra điều gì đó.
“Nhưng vừa mới đưa đi đã bỏ rơi người ta, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, hại cô nương nhà người ta phải một mình đi săn. Huynh xem sư đệ của huynh làm cái trò gì kìa.” Lục Truy thật sự không hiểu nổi cái thao tác tức cười này, có lẽ suy nghĩ của ma tộc bẩm sinh đã khác với nhân tộc họ.
Tiêu Cửu Từ không nhìn Mạc cô nương nữa, mà thản nhiên cười nói: “Ta thấy đệ ấy như vậy rất tốt.”
Lời này vừa nói ra, đừng nói là Lục Truy, ngay cả Mạnh Cận và Nguyên Hội bên cạnh cũng lộ vẻ không nỡ nhìn, huynh đệ của họ từ khi nào lại mất trí như vậy. Thế nào gọi là người tình trong mắt hóa Tây Thi, lần này cuối cùng cũng được chứng kiến.
Lục Truy nhìn thủy kính, nhướng mày nói: “Xem kìa, lại gài bẫy người ta.”
Lúc trước thấy có người muốn hớt tay trên, mấy người họ đều không hề lo lắng cho Kiều Hàm, bởi vì những ai quen thuộc với con người của Kiều Hàm đều biết cậu không phải là người dễ chịu thiệt.
Quả nhiên chỉ trong nháy mắt đã gài cho người ta một vố đau.
“Ủa, cứu bọn họ làm gì?” Mạnh Cận xem một hồi rồi nghi hoặc hỏi.
“Kiều Hàm vẫn có lòng tốt mà.” Nguyên Hội mân mê chuỗi Phật châu nói.
“Xì, ta dám chắc không phải.” Lục Truy châm chọc.
Tiêu Cửu Từ mở miệng nhưng không dám nói. Theo tính cách của Kiều Hàm, có lẽ cậu không muốn họ dễ dàng rời đi, để ra ngoài rồi thì không đánh được người nữa.
Nhưng cậu định làm gì? Cậu biết mấy người kia đang theo dõi mình sao?
Chỉ thấy Kiều Hàm dẫn người đến một khu vực rộng lớn, trong đó xuất hiện một con linh thú to như ngọn núi. Đó hẳn là linh thú cấp cao nhất trong Kính Trung Cảnh của Trúc Cơ kỳ rồi.
Xung quanh vang lên những tiếng hít sâu, sắc mặt Tiêu Cửu Từ cũng thay đổi, có chút lo lắng Kiều Hàm lại làm bừa. Dù sao đi nữa, một con linh thú như vậy chỉ cần sơ suất cũng có thể dễ dàng loại bỏ Kiều Hàm.
Kết quả lại diễn ra một màn thao tác mà ngay cả Tiêu Cửu Từ cũng không hiểu nổi.
Chỉ thấy Kiều Hàm cong cong ngón tay với con linh thú, mở miệng nói gì đó. Con linh thú kia rõ ràng có linh trí, nhưng linh thú có linh trí thật ra lại càng nguy hiểm hơn đối với con người.
Tiếp theo, một cảnh tượng khiến tất cả mọi người rớt cằm đã xảy ra.
Chỉ thấy Kiều Hàm bay vọt lên, đáp xuống đầu con linh thú. Mà con linh thú kia lại không hề phản kháng, cứ ngoan ngoãn để Kiều Hàm ngồi như vậy, rồi đột nhiên lao về phía nơi ẩn nấp của ba người kia.
Người bên ngoài đã tranh cãi kịch liệt, thậm chí có người còn nghi ngờ bên trong đã xảy ra sự cố, liền đi tìm Thiệu Vũ phân xử.
Kết quả là nghe thấy có đệ tử của Tam Muội Môn lên tiếng: “Đó là thuật chữa trị dành cho linh thú, các vị nhìn lên đầu con linh thú xem, có ánh sáng của linh lực hệ Mộc.”
Mọi người nhìn kỹ lại, lúc này mới thấy tay của Kiều Hàm vẫn luôn đặt trên đỉnh đầu con linh thú, thi triển thuật chữa trị.
Vậy là cậu vẫn luôn chữa trị cho linh thú? Cho nên con linh thú này mới nghe lời cậu?
Nhưng rốt cuộc cậu định làm gì? Là đang lợi dụng linh thú để tấn công ba người kia sao? Vậy lúc trước còn cứu người làm gì?
Các đòn tấn công linh lực của con linh thú liên tục giáng xuống xung quanh ba người, không nhắm trúng, không gây chết người, nhưng cũng đủ khiến họ bị thương nặng, chỉ có thể chật vật bỏ chạy.
Người của Ngũ Hỏa Viện và Tuyệt Long Sơn Trang tức đến giậm chân.
Kết quả lại có người hô lên: “Mau nhìn kìa, đó là địa bàn của một con linh thú khác, hình như… hình như là muốn lợi dụng con linh thú này để tấn công con linh thú kia.”
“Vậy ba người này là xui xẻo đụng phải à?”
“Chắc vậy rồi, Kiều Hàm làm sao biết họ lại đi theo để nhặt của hời, đương nhiên không thể nhắm vào họ được? Những đòn tấn công đó cũng không trúng vào chỗ hiểm, chắc là linh thú tự mình thử chiêu trong lúc được chữa trị thôi.”
“Đợi đã, các ngươi không thấy điểm chính sao? Điểm chính là con linh thú kia giúp cậu ta tấn công các linh thú khác, bùa giấy nhận được đều bay về phía Kiều Hàm hết kìa!”
Mọi người bừng tỉnh kinh hãi! Trong nháy mắt, tất cả sự chú ý đều tập trung vào tấm thủy kính này, theo dõi cảnh linh thú tương tàn.
Thiệu Vũ khó hiểu nhìn các trưởng lão chế tạo ảo cảnh bên cạnh.
“Linh thú của các vị sẽ cắn xé lẫn nhau sao?”
“Ờm… về cơ bản là được xây dựng dựa trên thực tế. Chúng còn săn mồi, sinh sản, tự nâng cao thực lực để duy trì sự cân bằng bên trong.” Các trưởng lão ngơ ngác trả lời.
Bởi vì không ai ngờ rằng còn có cách này để lấy bùa giấy! Cho nên các trưởng lão hoàn toàn không phòng bị điểm này, bây giờ chỉ có thể trơ mắt nhìn, trơ mắt nhìn con linh thú cao cấp nhất bắt đầu săn giết những con linh thú cấp thấp hơn.
Vì vừa hay đó là thức ăn của nó, lại bị nó xâm nhập vào lãnh địa, tự nhiên như sói vào chuồng cừu, cắn chết được con nào hay con nấy.
“Lại là chiêu này!” Lục Tương Tương mơ hồ nói: “Trước đây cậu ta cũng từng dùng rồi.”
Lúc này, Tiêu Cửu Từ và Lục Truy đương nhiên cũng nhớ lại biểu hiện của Kiều Hàm ở Thanh Liên Cảnh, vẫn nhớ như in lần đầu tiên cậu cưỡi Thực Thiết Thú xuất hiện, thật sự đã khiến tất cả mọi người kinh ngạc đến rớt cằm.
Còn bây giờ…
“Xem ra chín ngày trước cũng không phải không làm gì cả.” Tiêu Cửu Từ cảm thán.
“Đúng vậy, nghe nói cậu ta đã đi khắp không gian của Kính Trung Cảnh, quan sát hết tất cả linh thú rồi.” Lục Truy giật giật khóe miệng nói.
“Vậy là đệ ấy sớm đã biết con linh thú đó có vết thương ngầm, cần chữa trị?” Tiêu Cửu Từ nói rồi bật cười: “Cũng biết trong thực đơn của con linh thú này có những gì.”
“Đúng là để cậu ta mượn sức đánh sức rồi.”
Trong mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên ánh sáng rực rỡ, y nhìn thẳng vào Kiều Hàm đang lắc lư trên đầu linh thú, không nhịn được cười nói: “E rằng, không đơn giản như vậy đâu.”
Chỉ thấy trong thủy kính, ba người kia cũng bị xua đuổi đến đây một cách khó hiểu. Vốn tưởng có thể mượn linh thú ở đây để che giấu thân hình rồi bỏ trốn, ai ngờ lại luôn bị cuốn vào trận chiến, bị nổ bay tứ tung. Tên tiểu đệ kia không có nhiều pháp khí hộ thân, trực tiếp chết dưới sự giẫm đạp của vô số linh thú. Lúc ra ngoài người đã ngây dại, có lẽ sẽ bị ám ảnh tâm lý rất nặng.
Chúc Khánh và Uông Vũ kia không biết là may mắn hay xui xẻo, lại luôn chỉ thiếu một chút nữa là chết, nhưng mãi không chết. Cuối cùng khó khăn lắm mới tìm được một kẽ hở, kéo lê thân thể trọng thương mà chạy thoát.
Bản năng sinh tồn khiến họ liều mạng chạy về một hướng, nhưng sau lưng lại không ngừng truyền đến động tĩnh của linh thú, buộc họ phải liên tục điều chỉnh hướng chạy. Cuối cùng chạy mãi chạy mãi, lại chạy vào lãnh địa của một đàn linh thú khác.
Mà lãnh địa linh thú này trong phút chốc cũng trở nên náo động. Hai người còn chưa kịp thở, mặt đất đã bắt đầu rung chuyển, quay đầu nhìn lại.
Toàn thân lập tức lạnh toát.
Chỉ thấy những con linh thú cấp thấp còn sót lại lúc nãy đang bị con linh thú đỉnh cấp truy đuổi đến đây.
Mà linh thú cấp thấp lại vừa hay là thiên địch của linh thú ở đây, nơi này tự nhiên lại trở nên hỗn loạn.
Thế là hai người lại bị cuốn vào cuộc hỗn chiến, người bị đánh đến ngây dại, gãy tay gãy chân.
Nếu không phải dưới chân thỉnh thoảng như vấp phải thứ gì đó, trùng hợp giúp họ tránh được một vài tình huống chí mạng, có lẽ họ đã chết từ lâu rồi.
Ủa? Khoan đã, có khi nào họ chết đi thì tốt hơn không, sớm thoát khỏi cái địa ngục hỗn chiến này?
Nhưng ngay khi họ chuẩn bị từ bỏ chống cự, một lối thoát khỏi vòng chiến lại xuất hiện. Bản năng sinh tồn khó hiểu khiến đại não ngừng suy nghĩ, hai người lại bắt đầu lặp lại quá trình lúc trước.
Mà người bên ngoài thủy kính đều đã xem đến ngây người.
Nhìn lại các trưởng lão chế tạo ảo cảnh Kính Trung Cảnh đã hoàn toàn tự kỷ nặng, bởi vì họ đã thấy một tình huống vô cùng nực cười.
Tựa như men theo chuỗi thức ăn, loài này đuổi theo loài kia, không ngừng xâm chiếm lãnh địa của linh thú cấp thấp hơn, săn mồi, bổ sung linh lực đã tiêu hao của mình, tàn sát, rồi lại chạy trốn truy sát lặp đi lặp lại. Cuối cùng, cả vùng đất đều rung chuyển, thủy kính cũng rung lắc theo.
Bởi vì tất cả linh thú đều tập trung lại một chỗ, nuốt chửng từng bậc, biến thành một cuộc đại hỗn chiến giữa các loài.
Nếu không phải là người nắm rõ tình hình linh thú trong Kính Trung Cảnh như lòng bàn tay, thì căn bản không thể nào thực hiện được tất cả những điều này một cách hoàn hảo không sai sót.
Mà Kiều Hàm đã sớm thoát khỏi cục diện hỗn loạn, ngự kiếm bay lượn trên cao quan sát tất cả, thỉnh thoảng lại thu lấy những lá bùa giấy bay lên, thảnh thơi biết bao.
Nhìn lại hai người còn lại, họ đã trải qua vô số cuộc đại đào sát mà vẫn chưa chết, người đã bị hành hạ đến ngốc, cũng bị dọa đến ngốc, thậm chí không biết tự kết liễu để ra ngoài.
Người của hai tông môn bên ngoài thủy kính đã có người khóc lóc gào thét, muốn dừng ảo cảnh lại, không nỡ nhìn thiếu chủ của mình bị ngược đãi thêm nữa.
Nhưng vì sự công bằng của cuộc thi, lại không thực sự nguy hiểm đến tính mạng, nên tự nhiên là không thể dừng lại.
Những người khác hoàn toàn không đồng cảm với hai kẻ xui xẻo đó, chỉ ngây người nhìn mọi thứ trong thủy kính.
Đây gần như là một cảnh tượng vượt ngoài sức tưởng tượng của tất cả mọi người. Trong đầu ai nấy đều là: Má! Còn có thể làm vậy sao?
Kiều Hàm, rốt cuộc ngươi còn bao nhiêu bất ngờ mà chúng ta không biết nữa hả!!!!
Nắm vững hoàn toàn tập tính và sự phân bố của linh thú, lợi dụng từng loài theo chuỗi thức ăn từ cao đến thấp, cuối cùng nhặt của hời. Dường như chỉ cần lúc đầu lợi dụng tốt con linh thú mạnh nhất, sau đó chỉ cần tùy tiện dẫn dắt hướng tấn công một chút, về cơ bản là không cần làm gì nữa.
Nhìn Kiều Hàm gần như không tiêu hao chút linh lực nào mà đã thu thập được lượng lớn bùa giấy, đây là chuyện mà con người có thể làm được sao?!
Thậm chí có người còn bắt đầu suy nghĩ viển vông, tính toán sau này đến Vạn Thú Sơn Mạch có thể áp dụng phương pháp này để săn giết không?
Không không không, bên ngoài không phải là ảo cảnh, sẽ chết thật đó, ai dám liều mạng như Kiều Hàm chứ!
“Mau nhìn kìa, hai người kia hình như…”
Chỉ thấy Chúc Khánh và Uông Vũ cuối cùng, khi chỉ còn lại vài chục con linh thú, đã bị Kiều Hàm phát hiện.
Kiều Hàm ra vẻ như vừa mới nhìn thấy, ngự kiếm lại gần, bộ dạng vô cùng kinh ngạc nhìn hai người gần như bị giẫm thành bánh thịt.
Hai người nhìn thấy Kiều Hàm, đôi mắt đã vô hồn.
Kiều Hàm lắc đầu chậc lưỡi nói: “Hai vị không sao chứ?”
“Sao lại ở đây vậy?”
“Hai vị… có đau không, có cần ta giúp hai vị rời đi không?”
Hai người hoàn toàn không thể trả lời. Kiều Hàm chắp tay làm thế A Di Đà Phật, vô cùng từ bi triệu hồi dây leo kết liễu hai người.
Cuối cùng hai người cũng xuất hiện bên ngoài Kính Trung Cảnh.
Nhưng khi hai người lành lặn ra ngoài, họ liền ngất xỉu tại chỗ, sắc mặt xám ngoét, rõ ràng là cú sốc tinh thần quá lớn.
Hai tông môn cũng không tiện nói gì, vì mọi người đều đã thấy, Kiều Hàm dường như lúc đầu thật sự không phát hiện ra họ, chỉ muốn dùng cách của mình để lấy bùa giấy mà thôi, vì thế còn tốn chín ngày để chuẩn bị. Sau đó phát hiện ra thì đã giúp họ rời đi. Cũng coi như không có cớ để nổi giận, chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo, ngậm bồ hòn làm ngọt, đưa người rời đi.
“Quá xấu xa, thật sự quá xấu xa.” Lục Truy nén cười, không nhịn được nói: “Ta dám chắc mục đích chính của Kiều Hàm là nhắm vào họ, thu thập bùa giấy chỉ là tiện thể mà thôi.”
Tiêu Cửu Từ nhìn về phía Mạc cô nương ở không xa, thấy trong mắt cô chứa đầy vẻ cảm kích, y cười cười nói: “Đều như nhau cả.”
“Để ta tính, để ta tính xem… Ừm, hình như còn thiếu một chút.” Nguyên Hội bên cạnh đột nhiên lên tiếng.
“Thiếu một chút cái gì?” Mạnh Cận tò mò hỏi.
Nguyên Hội nói: “Bảng xếp hạng điểm số đó. Nếu tính theo cách thu thập này của Kiều Hàm… thì có lẽ… có thể vượt qua Cửu Từ đó, hơn nữa nói không chừng cũng là hạng nhất của vòng này.”
Tiêu Cửu Từ và Lục Truy bên cạnh nghe vậy liền nhìn sang.
Lục Truy kinh ngạc nói: “Thật sao? Để ta tính thử… Hình như là thiếu một chút, ta thấy chính là con mà Kiều Hàm chữa trị đó, đó là con lợi hại nhất, điểm cao nhất. Nhưng cách của Kiều Hàm không thể đối phó với nó, đành phải tiếc nuối thôi.”
Nhiều người cũng đã nhận ra, không khỏi tiếc nuối. Dù sao có thể tạo ra kỳ tích như vậy, mọi người luôn thích xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn, muốn được chứng kiến một lần.
Nhưng vẫn thiếu một chút.
Nghe thấy lời này, Mạc cô nương không nhịn được nói với sư phụ của mình: “Ba người kia thật ra không săn được bao nhiêu, ngược lại con lại săn được một ít. Nếu bùa giấy của con có thể đưa hết cho Kiều đạo hữu thì tốt rồi, con hy vọng cậu ấy có thể giành được hạng nhất, cậu ấy xứng đáng.”
Sư phụ gật đầu nói: “Cũng không thể biết trước được, có lẽ số điểm của con cộng lại cũng không cao bằng con cuối cùng này, cũng không đuổi kịp hai vị kia. Về tổng điểm, cậu ấy vẫn là thứ hai, cũng rất tốt rồi.”
Mọi người đang kích động bàn tán xôn xao.
Thì thấy trong thủy kính dần dần yên tĩnh lại, bùa giấy đầy đất đều đã vào tay Kiều Hàm, chỉ còn lại một con linh thú khổng lồ bị thương, đang thở hổn hển.
Nhưng dù là vậy, một mình Kiều Hàm cũng không phải là đối thủ của nó.
Cho nên mọi người đều cho rằng đến đây là kết thúc rồi.
Ai ngờ Kiều Hàm còn bay qua đó, nói chuyện với linh thú. Mọi người cho rằng chắc cậu chỉ cảm ơn một chút, dù sao nó cũng đã làm nhiều việc cho Kiều Hàm như vậy, những lá bùa giấy này đều là công lao của con linh thú này cả.
Thế nhưng Tiêu Cửu Từ và những người khác lại nhìn chằm chằm vào từng cử chỉ của Kiều Hàm, luôn cảm thấy có gì đó… vi diệu.
Bên này, Kiều Hàm tiến lên nói với con linh thú đang có chút mơ màng: “Bây giờ đầu không đau nữa rồi chứ, ta đã nói ngươi cứ ăn nhiều một chút, cộng thêm thuật chữa trị của ta là sẽ khỏi thôi, không lừa ngươi đâu.”
Linh thú mơ màng gật đầu. Nếu không phải con người này vừa ra tay, cơn đau đầu của nó đã thuyên giảm một chút, nó đã sớm một miếng nuốt chửng cậu rồi.
Nhưng bây giờ không cần chữa trị nữa, con người phiền phức này nên đi rồi chứ.
Kết quả, con linh thú liền thấy Kiều Hàm nở một nụ cười rạng rỡ với nó.
Linh thú còn chưa kịp hiểu ra, trong phút chốc đã cảm thấy toàn thân đau nhói, trực tiếp ngã xuống đất.
Trái tim của những người bên ngoài thủy kính vừa mới bình ổn lại bắt đầu đập điên cuồng.
Cậu ta đã làm gì?
Tại sao con linh thú đó lại ngã xuống!
Người của Tam Muội Môn khá quen thuộc với việc chữa trị linh thú nhìn vào đám bột màu tím phiêu tán trên người con linh thú lúc cuối cùng, kinh ngạc nói: “Sao có thể như vậy!”
“Đó là dùng độc trộn lẫn trong thuật chữa trị để giảm đau cho linh thú, chỉ cần linh thú tiêu hao linh lực dữ dội thì sẽ đẩy nhanh cái chết, không kịp tự giải độc!”
“Cậu ta đã tính toán hết rồi! Ngay từ đầu!”
Mọi người nghe thấy cuộc thảo luận này thì lập tức kinh hãi thất sắc. Họ trơ mắt nhìn con linh thú giãy giụa, miệng sùi bọt mép, rồi dần dần biến mất…
Trời đất ơi, bùa giấy của con linh thú mạnh nhất đã vào tay Kiều Hàm rồi!!!!
Tàn độc, thật sự quá tàn độc. Mẹ nó, ngươi đúng là không phải người mà! Kiều Hàm! Đó là linh thú đã vì ngươi mà đánh hạ giang sơn đó! Ngươi vậy mà lại tính kế nó từ sớm như thế!
Chuyện này thật sự tức chết người! Trực tiếp săn giết linh thú thì cũng không có cảm giác gì, nhưng cái này… cái này… cách chết này quá uất ức, quả thực là bị vắt kiệt đến giọt giá trị lợi dụng cuối cùng, thật sự muốn thay cho ảo ảnh linh thú mà kêu oan a a a a!
Ánh sáng lóe lên, Kiều Hàm cong môi, nhe răng, cười hì hì đi ra. Kết quả vừa ra ngoài đã thấy vô số ánh mắt đổ dồn vào mình.
Kiều Hàm: Ờ?
Ánh mắt phẫn uất đó là có ý gì? Chẳng lẽ chuyện mình gài bẫy hai tên ngốc kia đã bị nhìn thấu rồi sao, mình rõ ràng đã diễn rất thật tình cơ mà.
Không đợi Kiều Hàm phản ứng, một bóng hình màu xanh lam lóe lên trước mặt, một thân ảnh cao lớn đã che khuất mọi ánh nhìn kỳ quái của mọi người.
“Sư huynh!” Kiều Hàm lập tức vui vẻ hẳn lên.
Đôi mắt sâu thẳm của Tiêu Cửu Từ lấp lánh những tia sáng vụn tựa như sao trời, phản chiếu bóng hình của Kiều Hàm. Y đưa tay lên xoa đầu cậu, nói: “Sư đệ giỏi lắm.”
Kiều Hàm được khen mà lòng như hoa nở, thật ra ban đầu cậu chỉ muốn trừng phạt hai người kia, nghĩ ra cách mượn dao giết người mà thôi.
“Sư đệ của ta lại là hạng nhất rồi, người đứng đầu duy nhất.” Giọng điệu của Tiêu Cửu Từ càng trở nên dịu dàng hơn.
“Hả?” Kiều Hàm ngẩn ra, chỉ thấy Tiêu Cửu Từ nhận lấy bùa giấy của cậu rồi dùng thuật để chúng lơ lửng chuyển đến cho nhân viên công tác.
Nhân viên công tác kích động bắt đầu thống kê.
Cuối cùng, trên màn sáng hiện ra, điểm số vòng này suýt soát vượt qua Tần Tu Trọng, người ra đầu tiên, còn tổng điểm lại vượt qua cả Tiêu Cửu Từ.
Kiều Hàm lập tức ngây người, cậu vừa rồi chỉ là nhặt của hời thôi mà! Cái sự nổi bật bất thình lình này là sao vậy?
Tần Tu Trọng thì không nói làm gì, nhưng sao lại còn vượt qua cả nam chính đại nhân nữa!
Kiều Hàm cảm thấy sắp xỉu, nhưng trước ngọc thạch kính, dù vẫn còn vài nhóm chưa ra ngoài, kết cục đã hoàn toàn được định đoạt.
Thế là, những tràng pháo tay dần dần vang lên, cuối cùng vang dội khắp toàn trường.
Kiều Hàm do duyên phận run rủi lại một lần nữa tạo nên kỳ tích. Và phương pháp này của cậu, sau này không ai dùng lại nữa, bởi vì các trưởng lão đã nghiến răng nghiến lợi sửa đổi cơ chế của Kính Trung Cảnh, quyết không để ai có thể nhặt của hời như vậy.
Cho nên kỳ tích như vậy trong lịch sử của giới tu chân chỉ có một mình Kiều Hàm tạo ra.
Người của Thanh Vân Tông lại một lần nữa vây quanh Kiều Hàm reo hò, còn hai chị em nhà họ Giang thì đương nhiên lủi thủi rời đi, chỉ là trong lòng vẫn không phục.
Bên kia, Tần Tu Trọng và những người khác đợi đệ tử Vọng Nguyệt Đảo cuối cùng ra ngoài xong thì chuẩn bị rời đi. Kết quả vừa hay thấy nhóm Thường Nguyên cũng đang đợi.
Người họ đợi là Ưng Trữ Kiếm, tuy tên nhóc đó kiên trì đến cuối cùng để tìm cơ hội kiếm thêm chút bùa giấy, nhưng cuối cùng vẫn đỏ hoe mắt đi ra.
Bởi vì theo tính toán, số bùa giấy gã thu thập được không đủ để bù đắp chênh lệch điểm số trước đó.
Cho nên trong vòng thứ hai từ năm trăm chọn ba trăm này, Ưng Trữ Kiếm đã bị loại.
Sau khi ai về nhà nấy, người cần đau buồn thì đau buồn, người cần ăn mừng thì ăn mừng, tất cả cùng chờ đợi vòng thi thứ ba.
Ba ngày sau, thầy trò Mạc cô nương quả nhiên đến thăm Kiều Hàm, để cảm ơn ân huệ nhắc nhở, và nói thẳng rằng hôm nay sẽ rời đi, không tham gia các cuộc thi sau nữa.
Có thể thấy sư phụ của cô vẫn rất lo lắng cho cô. Tuy Chúc Khánh và Uông Vũ bây giờ đã im ắng mấy ngày, có lẽ cũng đã dẹp bỏ ý đồ, nhưng không loại trừ khả năng có người khác để ý đến Mạc cô nương, cho nên vẫn là đợi hai thầy trò mạnh hơn một chút rồi hẵng ra ngoài thì hơn.
Đối với Kiều Hàm mà nói đây quả là một tin vui, nhìn họ rời đi, tình tiết này xem như đã hoàn toàn kết thúc.
Chỉ là cậu không biết, Uông Vũ và Chúc Khánh sau khi hồi phục tinh thần đã tụ tập lại chửi rủa cậu một hồi lâu, thậm chí còn xúi giục trưởng bối trong nhà giúp họ báo thù, nhưng không ai thèm để ý đến họ.
Tuy nghe nói tất cả đều là trùng hợp, nhưng họ biết không phải vậy, chắc chắn là Kiều Hàm đã hãm hại họ, hại họ đến mức nửa đêm mơ về vẫn gặp ác mộng, mối thù này không đội trời chung!
Nhưng với thân phận địa vị của Kiều Hàm, họ lại không dám. Họ còn chạy đi tìm Kiều Hàm để lý luận, nhưng còn chưa gặp được người đã bị hàn khí vô hình của Tiêu Cửu Từ ép phải rời đi.
Chỉ có thể uống rượu chửi bới để giải tỏa uất ức. Hai người trong phòng bao của một tửu lầu ở Thiên Sơn Thành đóng cửa lại chửi đổng, mắng nhiếc không ngớt.
“Nếu không phải nó là đạo lữ với Tiêu Cửu Từ, lão tử đây đã phải nếm thử mùi vị của La Yên Huyền Thể của nó rồi!”
“Tuy ta không chơi đàn ông, nhưng bản thiếu gia bây giờ cũng muốn hành hạ nó một trận cho ra trò, ta muốn xem xem Kiều Hàm này nếu bị chúng ta đưa lên giường rồi còn dám cứng miệng thế nào nữa!”
“Xử lý nó còn không đơn giản sao, ta có đầy cách kiếm thuốc để đối phó với thể chất đặc biệt, khiến tiểu tiện nhân này ph*t t*nh, dù không thể giúp chúng ta song tu, cũng có thể chơi một trận cho đã!”
Hai người nói miệng càng lúc càng hăng, nhưng sau khi dừng lại, chỉ có thể uất ức đập đầu vào tường. Dù kế hoạch có khả thi đến đâu, họ cũng không dám, dù sao đó cũng không phải nhân vật tầm thường. Coi như họ có thành công, chỉ cần Kiều Hàm kia đi cáo trạng một tiếng là có thể lấy mạng của hai người họ rồi. Họ và cả tông môn của họ đều không dám đắc tội với Thanh Vân Tông và Tiêu Cửu Từ. Huống chi người ta còn có một sư phụ là Quỳnh Bích Tiên Tử, càng là người có thể một mình cân cả môn phái của họ.
Lẽ nào mối thù này, cả đời này đều không thể báo sao?
Đang nghĩ ngợi, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào.
Hai người dường như nghe thấy một cái tên quen thuộc, mở cửa sổ nhìn ra, chỉ thấy dưới lầu hai nhóm người đang xung đột.
Chính là Tần Tu Trọng và Ưng Trữ Kiếm.
Tần Tu Trọng và Kiều Uyển vốn đã ở đó từ đầu, hôm nay là một ngày lễ hội ở Thiên Sơn Thành, họ xuống dạo chơi cho khuây khỏa.
Không ngờ lại gặp Ưng Trữ Kiếm đến uống rượu.
Tần Tu Trọng chỉ liếc gã một cái khi đi ngang qua, nhưng vẫn kích động đến Ưng Trữ Kiếm, người vốn đã vô cùng nhạy cảm vì bị loại.
“Ngươi dựa vào cái gì mà nhìn ta như vậy? Ngươi cũng chẳng có gì ghê gớm, vòng này chẳng phải cũng thua Kiều Hàm sao, vẫn là bại tướng dưới tay Tiêu Cửu Từ thôi. Ngươi đáng đời bị Kiều Hàm vứt bỏ, đáng đời…”
Ưng Trữ Kiếm nổi điên cũng chẳng cần logic, cứ nói cái gì có thể làm mất mặt người này thì nói.
Kết quả, Tần Tu Trọng chỉ một câu đã khiến Ưng Trữ Kiếm á khẩu: “Xem ra đã bị phụ thân ngươi giáo huấn rồi. Sao nào, chê ngươi mất mặt, hay là bảo ngươi biến đi?”
Sắc mặt Ưng Trữ Kiếm lập tức trắng bệch, trơ mắt nhìn Tần Tu Trọng dẫn Kiều Uyển rời đi mà không phản ứng kịp. Cuối cùng khi hoàn hồn lại thì nổi trận lôi đình, suýt chút nữa đã đập phá cả tầng một.
Chứng kiến tất cả, Chúc Khánh cười lạnh nói: “Tên nhị thế tổ đó cũng xui xẻo.”
Mà Uông Vũ gian xảo trong mắt lại lóe lên một tia sáng tàn độc: “Tần Tu Trọng… đúng rồi, Tần Tu Trọng có thể được đó.”
“Cái gì?”
“Ta nghĩ ra cách báo thù rồi. Chúng ta không dám, nhưng người khác thì có thể.” Nói rồi, Uông Vũ gọi tiểu nhị đến, bảo hắn mời Ưng Trữ Kiếm lên lầu, có trò hay mời hắn xem.
Lúc này, Kiều Hàm và một nhóm bạn tốt cũng xuống phố chơi lễ hội, hóng náo nhiệt. Đang lúc ăn uống vui vẻ, đột nhiên trong đầu vang lên một tiếng “ting”.
[Ting, phát hành nhiệm vụ nhân vật: Phản diện Kiều Hàm hành động ngang ngược, xung đột nghiêm trọng với Uông Vũ và Chúc Khánh, khiến nam chính và Ngũ Hỏa Viện cùng Tuyệt Long Sơn Trang kết oán ngầm, gây thù chuốc oán cho nam chính, đếm ngược 12 giờ…]
Kiều Hàm: ????!!!!!
Khoan đã, tình hình gì đây? Lâu rồi không giao nhiệm vụ, sao vừa giao một cái là ta đã không hiểu gì hết vậy.
Thầy trò kia không phải đã đi rồi sao? Sao tình tiết này vẫn đến?
Bảo cậu xung đột với hai tên ngốc kia? Cậu không phải đã sớm… cho nên việc không gây ra sự bất mãn của hai tông môn đó là không được tính sao?
Còn phải kéo nam chính vào cuộc, hệ thống ngươi thật sự không mong nam chính tốt đẹp gì mà.
Hơn nữa cho cậu mười hai tiếng là ý gì, qua một đêm là hết à? Bây giờ bảo cậu lôi hai người kia ra đánh một trận, phế đi? Hay là g**t ch*t? Rồi chờ nam chính đến bảo vệ ta? Không phải, nếu ta không có lý do mà ra tay nặng như vậy, cũng phải xử lý theo quy tắc, nam chính muốn bảo vệ ta cũng không thể nào.
Đầu óc Kiều Hàm như vừa trải qua một trận bão, rối như tơ vò.
Cậu theo bản năng nhìn vào điểm số, hiện tại miễn cưỡng đủ cho hai thẻ bỏ qua, nhưng cậu hoàn toàn không muốn lãng phí vào chuyện vớ vẩn này. Lỡ sau này gặp phải chuyện khó hơn thì sao?
Làm sao đây? Làm sao đây? Làm sao đây?
“Kiều Hàm? Sao vậy? Ngẩn người gì thế?” Đột nhiên, giọng của Tiêu Cửu Từ vang lên.
Kiều Hàm lập tức giật nảy mình, vội vàng nắm lấy cổ tay Tiêu Cửu Từ. Hai người lúc này đang ngồi bên cửa sổ, trong phòng bao là tiếng ồn ào náo nhiệt của mọi người, có hơi ồn. Vì vậy Tiêu Cửu Từ nhìn bộ dạng của Kiều Hàm, tưởng cậu có chuyện muốn nói riêng với mình, liền nghiêng người lại gần, ghé tai lắng nghe.
Kiều Hàm cũng kích động vội vàng ghé sát lại định nói gì đó, kết quả há miệng cả buổi mới nặn ra một câu: “Tối nay ngủ chung được không?”
Toàn thân Tiêu Cửu Từ run lên, kinh ngạc mở to mắt nhìn Kiều Hàm.
Con ma này làm sao vậy? Đột nhiên lại đưa ra yêu cầu này? Vô duyên vô cớ.
Chẳng lẽ là uống say rồi?
Không thể nào, cậu không uống rượu.
Vậy là giả say, muốn thân mật với y?
Ồ, đúng rồi, sáng nay Kiều Hàm thấy có nữ tu tỏ tình với y, lúc đó Kiều Hàm đang đứng nhìn từ xa, sau đó còn không hỏi gì cả. Lúc đó tuy y đã giải thích một chút, nhưng Kiều Hàm không nói gì, chỉ cười, có lẽ trong lòng đang ghen lồng lộn mà miệng lại không chịu thừa nhận, ma tính không đè nén được nữa rồi sao?
Tiêu Cửu Từ ngẩn người cả buổi, vành tai nóng rực, trong lòng có chút ý cười không kiểm soát được nảy sinh, đáy mắt mang theo men say, không nhịn được trầm khàn nói: “Vì sao?”
Ghen mà không thừa nhận, cuối cùng chẳng phải cũng không nhịn được mà làm nũng với y sao.
Kiều Hàm lập tức muốn nói ra cái cớ vạn năng là mộng du. Chỉ cần họ ngủ cùng nhau, dùng thứ gì đó trói cậu lại, hễ cậu có động tĩnh gì, nam chính có thể hạn chế hành động của cậu.
Cậu thật là thông minh, nam chính đại nhân có thể ngăn cản cậu thực hiện nhiệm vụ. Chỉ cần lúc sắp hết giờ, mình ở bên cạnh nam chính bị nam chính canh chừng, thì sẽ thất bại nhiệm vụ. Sẽ không cần lãng phí thẻ bỏ qua nữa.
Kết quả khi Kiều Hàm đang định mở miệng thì lại bị khựng lại.
Cậu đã bị hệ thống hạn chế.
Sắc mặt Kiều Hàm trở nên khó coi, quả nhiên loại bug này chỉ có thể được tạo ra một cách bị động, không thể chủ động lách được.
Chết tiệt!
Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm nín cả buổi không nặn ra được một lý do, trong lòng cũng sốt ruột thay cậu. Cuối cùng thấy bộ dạng Kiều Hàm chuẩn bị bỏ cuộc, y liền nói tiếp một cách không tự nhiên: “Có phải muốn cùng ta tu luyện không? Được thôi, nếu mệt… thì cứ nghỉ ngơi một chút cũng không sao.”
Tiêu Cửu Từ nói xong liền im bặt. Trời ạ, y đang nói gì vậy! Sao y lại đồng ý ngủ chung giường với Kiều Hàm chứ? Lỡ như con ma này đột nhiên không nhịn được, ma tính đại phát, nảy sinh ý đồ đó, gián tiếp thông qua song tu ảnh hưởng đến y, vậy y chẳng phải là…
Tiêu Cửu Từ càng nghĩ mặt càng nóng, cuối cùng vội vàng uống rượu để bình ổn tâm trạng.
Thôi vậy, đã đồng ý rồi, cũng không sao. Chắc con ma này cũng không dám làm gì thật, dù sao lần trước khi tỉnh táo, cậu cũng chỉ dám chạm một chút cho đỡ thèm. An ủi như vậy, y vẫn có thể cho được. Ai bảo y làm con ma này ghen chứ.
Tiêu Cửu Từ đang nghĩ ngợi, đột nhiên Kiều Hàm lên tiếng: “Vậy được, lát nữa ta đi tìm huynh. Sư huynh, ta đột nhiên nhớ ra có một thuật chữa trị cần nghiên cứu, ta phải về ngay bây giờ, nếu không cảm giác sẽ quên mất. Ta đi đây, hẹn gặp lại!”
Không đợi Tiêu Cửu Từ phản ứng, Kiều Hàm đã hấp tấp chào mọi người một tiếng rồi chạy đi. Tính cách của Kiều Hàm vốn là đến và đi như một cơn gió, mọi người cũng đã quen không thấy lạ.
Nhưng lạ là, sao lại bỏ sư huynh của cậu lại?
Mà Tiêu Cửu Từ cũng cảm thấy mình bị bỏ rơi một cách khó hiểu. Y cũng không cần phải ở đây chơi tiếp, y muốn về cùng Kiều Hàm.
Tiêu Cửu Từ cảm thấy có chút khó hiểu, nhưng cũng không suy nghĩ sâu xa, mà đứng dậy chuẩn bị về trước.
Lúc này, Kiều Hàm đã sớm trên đường đuổi theo hai người kia.
Kế hoạch tự trói buộc của Kiều Hàm đã phá sản. Tuy vẫn có thể không giải thích gì mà bám lấy Tiêu Cửu Từ, nhưng không thể đảm bảo nam chính đại nhân có thể canh chừng cậu được. Cho nên trước khi hết giờ, Kiều Hàm cảm thấy mình cần phải suy nghĩ thêm cách khác.
Kết quả lại tình cờ thấy hai người kia đang lấm lét dưới lầu tửu lầu của họ. Thấy cậu nhìn qua, họ lập tức lẩn đi.
Kiều Hàm thầm nghĩ nhiệm vụ đã liên quan đến họ, vậy thì trước tiên cứ xem hai tên này có chuyện gì đáng để cậu gây xung đột nghiêm trọng không. Chắc không phải là vô duyên vô cớ, thường thì nhiệm vụ sẽ không được thiết kế hoàn toàn để ký chủ như cậu chủ động gây sự, hẳn là còn có chuyện khác đáng để Kiều Hàm lợi dụng.
Cho nên Kiều Hàm trực tiếp đuổi theo. Rất nhanh, nhìn thấy thân hình lẩn trốn của hai người kia, Kiều Hàm xác định được một chuyện, họ đang dụ mình vào bẫy. Có cái bẫy nào đang chờ cậu sao?
Ồ hô? Không vào hang cọp sao bắt được cọp con? Nếu để cậu nắm được đủ bằng chứng, chẳng phải là có thể tương kế tựu kế sao?
Kiều Hàm càng nghĩ càng hưng phấn, nói không chừng có thể giảm thiểu ảnh hưởng đến nam chính xuống mức thấp nhất, giống như ở buổi đấu giá vậy, không lãng phí thẻ bỏ qua, lại có thể hoàn thành nhiệm vụ và kiếm thêm chút điểm, chẳng phải quá tuyệt sao?
Kiều Hàm không nói hai lời, nhảy vào bẫy, trực tiếp đuổi theo hai người xông vào một con hẻm tối khác. Trong phút chốc, trận pháp khởi động, một luồng sáng lóe lên, Kiều Hàm liền ngất đi.
Tất nhiên đây là giả vờ.
Kiều Hàm cảm thấy hai người nâng mình dậy, ngự kiếm bay đi.
“Mẹ kiếp, không ngờ còn chưa nghĩ xong cách dụ nó ra, nó đã tự theo tới.”
“Ta đã nói là nó muốn tìm chúng ta gây sự mà! Tiện nhân, không ngờ lại rơi vào tay chúng ta! Lát nữa sẽ cho ngươi biết tay! Hay là đánh một trận cho hả giận trước đã!”
“Không được, lỡ sau này kiểm tra gì đó phát hiện không đúng thì sao? Chúng ta không thể bị dính vào.”
Kiều Hàm đầy dấu chấm hỏi, đánh ngất cậu mà không đánh, lại còn đưa cậu đến Tiên Minh?
Đây là định làm gì?
Ngay lúc Kiều Hàm đang đầy thắc mắc, cậu đã bị hai người đưa đến một căn phòng trong sân viện. Kiều Hàm không biết đây là đâu, nhưng vừa vào phòng đã ngửi thấy một mùi hương lạ.
Kiều Hàm: …Quả nhiên là thủ đoạn mà hai tên súc sinh này có thể nghĩ ra.
May mà Kiều Hàm đã sớm có chuẩn bị, cho nên hoàn toàn không bị trúng độc. Chỉ là bị chúng nó làm cho buồn nôn kinh khủng.
Rất tốt, rất dũng cảm nha, muốn cậu đi theo con đường của Mạc cô nương sao? Trong đầu quả nhiên toàn là phân. Tưởng cậu không có chống lưng à?
Kiều Hàm thật sự bị sự ngu ngốc của chúng làm cho bật cười.
Đến khi Kiều Hàm bị ném lên giường, cậu đã chuẩn bị sẵn sàng để âm thầm hại hai người, trong đầu đã tính toán xong làm thế nào để lợi dụng cơ hội này.
Kết quả còn chưa kịp ra tay, đã cảm thấy bên cạnh có linh quang của kết giới nào đó tan đi, hai người liền vội vàng bỏ chạy.
Kiều Hàm ngẩn ra, tình hình gì vậy? Giây tiếp theo, Kiều Hàm đã phản ứng lại, bên cạnh cậu có người, vừa rồi khí tức đã bị kết giới che giấu.
Trong khoảnh khắc đột ngột mở mắt, chỉ thấy một bóng người phát ra tiếng th* d*c nặng nề đột nhiên lao tới.
Kiều Hàm đưa tay định đỡ, kết quả hai tay bị nắm chặt đè xuống, từ cổ tay truyền đến cảm giác như bị điện giật.
Vừa ngẩng mắt lên, Kiều Hàm kinh ngạc và giận dữ nhìn kẻ trước mặt.
“Tần Tu Trọng, ngươi…”
Đôi mắt đỏ ngầu, đã hoàn toàn mất đi lý trí, chỉ còn lại bản năng hoang dã nguyên thủy nhất.
Tần Tu Trọng đột ngột cúi người xuống, cắn về phía cổ của Kiều Hàm.
Kết quả Kiều Hàm không lùi mà tiến, đột ngột tung một cú húc đầu, trực tiếp đập vào sống mũi của Tần Tu Trọng. Chỉ nghe một tiếng “rắc”, không biết có gãy không.
Dù sao thì cũng đau đến mức Tần Tu Trọng nổ đom đóm mắt, trong một thoáng tỉnh táo lại, liền nghe thấy bên tai những tiếng chửi rủa đứt quãng.
“Đồ ngu nhà ngươi, chiêu này mà cũng trúng, trong đầu toàn là hồ dán à? Về nhà chơi bùn đi!”