Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 87

Lúc ở trong cơn khủng hoảng tại Hồng Thành, Kiều Hàm đã từng dùng cách song tu để xúc phạm đôi môi tôn quý của nam chính đại nhân một lần.

Nhưng lần đó Kiều Hàm thật sự không nghĩ nhiều, thậm chí còn chẳng hề ngượng ngùng, chỉ tâm niệm cứu người.

Sau đó lại nghĩ dù sao nam chính cũng không biết, nên hoàn toàn vứt chuyện đó ra sau đầu.

Thế nhưng lần này, lại là tình huống ngươi biết ta cũng biết, nhưng ngươi lại không biết rằng thực ra ta biết.

Dù cho nam chính đại nhân có thể tỏ ra như không có chuyện gì trước mặt cậu.

Nhưng mỗi lần nam chính đại nhân nhìn cậu với ánh mắt đầy ẩn ý, cộng thêm vẻ mặt có vẻ không vui, Kiều Hàm lại không nhịn được mà nghĩ, tất cả là do mình đã gây ra tổn thương tâm lý cho y, bóng ma này trong thời gian ngắn không thể nào phai đi được.

Trong nguyên tác, nam chính còn chưa trao đi nụ hôn đầu của mình cơ mà.

Sao lại hết lần này đến lần khác bị cậu chiếm được.

Càng nghĩ càng suy sụp, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mặt nam chính nữa.

Kiều Hàm cảm thấy gần đây mình tốt nhất nên ít lượn lờ trước mặt Tiêu Cửu Từ, để tránh y mỗi lần nhớ lại lại thấy khó chịu.

Lần này, các đệ tử của Thanh Vân Tông đều phát hiện ra cặp sư huynh đệ vốn luôn dính lấy nhau có chút gì đó không ổn.

“Đại sư huynh, hai người cãi nhau à?” Nhị đệ tử ghé sát vào trước mặt Tiêu Cửu Từ, hỏi.

“Không có.”

“Vậy sao lại thế? Bình thường không phải cậu ấy thích dính lấy huynh nhất sao?” Về điểm này, nhị đệ tử cảm nhận vô cùng sâu sắc, trước khi Kiều Hàm đến, đều là hắn và Giang Kỳ Lạc cùng những người khác quây quần bên cạnh đại sư huynh, nhưng từ khi có Kiều Hàm, cái sự bám người của cậu ta phải gọi là dính như sam, khiến bọn họ đều ngại không dám lại gần nữa.

Ban đầu, nhị đệ tử cũng có thể hiểu được tâm trạng của Giang Kỳ Lạc và những người khác, có một chút ghen tị, cảm giác như đại sư huynh của mình bị cướp mất, nhưng sau này thì không còn cảm giác gì nữa, bởi vì khi đại sư huynh ở cùng Kiều Hàm, đại sư huynh dường như… vui vẻ hơn.

Tiêu Cửu Từ đương nhiên cũng không quen, y liếc nhìn Kiều Hàm ở phía xa, y cũng rất muốn hỏi, rõ ràng là y bị con ma này lừa gạt, muốn yên tĩnh một chút, cho dù muốn giữ khoảng cách thì cũng phải là y chủ động mới đúng.

Kết quả là y còn chưa làm gì, Kiều Hàm đã bắt đầu lén lén lút lút tránh né y rồi sao?

Trước đó còn nói sợ y không để ý đến cậu nữa.

Bây giờ là ai không để ý đến ai?

Nhị đệ tử đột nhiên nhớ lại lúc các đệ tử khác tụ tập nói chuyện phiếm, Tưởng Doãn đã vô tình tiết lộ một tin đồn động trời, không khỏi phỏng đoán: “Có phải là… khụ khụ… đại sư huynh, huynh quá đáng quá rồi không?”

Lần đầu tiên nghe được chuyện đó, hắn thật sự bị sốc, cảm thấy một người quy củ như đại sư huynh đáng lẽ phải bái đường trước rồi mới làm chuyện đó, nhưng nghĩ lại hai người sớm tối bên nhau, đàn ông mà… hình như cũng không có vấn đề gì.

Tiêu Cửu Từ và vị nhị sư đệ này căn bản không cùng tần số. Vừa nghe thấy lời này, y thu hồi ánh mắt, không khỏi tự kiểm điểm lại, có phải ngày đó mình đã tỏ ra quá hung dữ, dọa cậu ấy sợ rồi không, dù sao hai ngày nay đều ở bên ngoài xử lý công việc, cũng không để ý đến cậu ấy nhiều, nhưng mỗi lần trở về Kiều Hàm cũng đang nhập định.

Lần đó ở chính điện xử lý kẻ thù của cậu, người cũng không đến, lại không có hứng thú, quả thực không giống phong cách của Kiều Hàm.

“Có lẽ vậy.” Bản tính của Tiêu Cửu Từ vốn ôn hòa, hễ suy nghĩ sâu một chút liền bắt đầu tự kiểm điểm.

Có lẽ là Kiều Hàm sợ lại phạm sai lầm, nên mới trở nên cẩn thận dè dặt như vậy.

Nhị đệ tử ra vẻ không quen nổi, muốn ôm lấy tim, nhưng hiếm khi thấy đại sư huynh lợi hại như vậy lại phiền não, liền không nhịn được mà đem kinh nghiệm yêu đương đáng thương của mình ra nói: “Có mâu thuẫn như vậy, vậy… vậy huynh dỗ dành cậu ấy đi, tính tình của Kiều Hàm tuy nóng nảy, nhưng đối với huynh thì không có gì để nói, huynh chỉ cần dỗ một tiếng, cậu ấy chắc chắn sẽ lon ton chạy đến ngay.”

Tiêu Cửu Từ lại liếc nhìn Kiều Hàm đang nói chuyện với Tưởng Doãn, vừa hay bắt gặp ánh mắt cậu đang lén nhìn qua, sau khi bị phát hiện liền lập tức giả vờ như không có chuyện gì mà dời đi, nhưng vẫn không nhịn được mà liên tục liếc về phía này.

Tiêu Cửu Từ không nhịn được mà nhếch khóe môi, tâm trạng lập tức tốt lên, “Đợi đệ ấy qua đây, ta sẽ dỗ.”

“Hả?” Nhị đệ tử nhất thời còn tưởng mình nghe nhầm.

Làm sai chuyện, dù sao cũng phải dạy dỗ một chút, không thể quá nuông chiều, dù sao con ma này cũng sắp không chịu nổi nữa rồi, vòng thi đấu mới rất có thể lại phải tách ra, cậu chắc chắn sẽ không nỡ, sẽ chủ động tìm đến, đến lúc đó mình lại dỗ dành một chút.

Đang nghĩ ngợi, thì nghe thấy có động tĩnh ở lối vào quảng trường. Thường thì chỉ có tu sĩ nổi tiếng xuất hiện mới có hiệu ứng như vậy.

Vừa quay đầu lại, liền thấy Tần Tu Trọng đi ở phía trước các đệ tử của Vọng Nguyệt đảo bước vào quảng trường.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ liếc về phía Kiều Hàm ở xa, thấy cậu nhìn sang đó, ánh mắt y tối sầm lại.

Nhị đệ tử lướt qua Tần Tu Trọng, đang định nói gì đó với Tiêu Cửu Từ, kết quả bóng người bên cạnh đã biến mất, liếc mắt nhìn lại, khóe miệng co giật.

Lúc này, Kiều Hàm đang thầm chửi rủa Tần Tu Trọng là cái bao nổi bật, rõ ràng chỉ là đệ tử ký danh của Vọng Nguyệt đảo, bây giờ lại đi ở phía trước nhất, làm như thể hắn là đại sư huynh của người ta vậy.

Đột nhiên một giọng nói vang lên từ phía sau, “Nhìn gì vậy?”

Kiều Hàm nghe thấy giọng nói quen thuộc thì giật mình, vội vàng quay đầu lại.

Kết quả người phía sau đứng quá gần, Kiều Hàm vừa quay đầu đã trực tiếp đâm vào lồng ngực của Tiêu Cửu Từ, một mùi hương gỗ thanh nhã thoang thoảng xâm nhập vào khoang mũi, khiến Kiều Hàm không khỏi có chút hoài niệm.

Rõ ràng mới mấy ngày không đến gần nam chính đại nhân, Kiều Hàm thật sự cảm thấy nỗi nhớ của mình sắp tràn ra rồi.

Kiều Hàm vội vàng lùi lại một bước, lại cảm thấy sau lưng có chút lực cản, đột nhiên nhận ra vừa rồi sau khi mình đâm vào, nam chính đại nhân đã đưa tay ra sau đỡ lấy cậu, tránh cho cậu đứng không vững.

Vẫn dịu dàng như vậy!

Kiều Hàm lại một lần nữa gào thét trong lòng.

Lại không biết rằng dáng vẻ cậu ngẩng đầu, hai mắt sáng rực nhìn Tiêu Cửu Từ, đã khiến y theo phản xạ có điều kiện mà muốn dùng sức ở cánh tay, kéo người lại gần hơn một chút.

Để đôi mắt long lanh như hổ phách, như lưu ly kia phản chiếu rõ hơn bóng hình của y.

Trong lòng không kìm được mà nảy ra một ý nghĩ: Đúng, cứ như vậy, chỉ nhìn y là được rồi, đừng nhìn người khác.

Nhưng lực lùi lại của Kiều Hàm đã vô hình nhắc nhở Tiêu Cửu Từ, y chỉ có thể buông thõng cánh tay, khóe miệng mấp máy, dường như muốn nói gì đó.

Nhưng Kiều Hàm đang chăm chú nhìn, thấy môi y khẽ động, đầy đặn mềm mại, có lẽ là nơi mềm nhất trên toàn thân nam chính đại nhân. Cánh môi như được nhuộm bởi màu sắc của những cánh hoa đầu xuân, đẹp vô cùng, tuy toàn thân nam chính đại nhân đều đẹp, nhưng đôi môi đó đặc biệt khiến người ta mê mẩn.

Nhận ra mình đang nghĩ gì, đầu óc Kiều Hàm nổ tung một tiếng, cả người lập tức cứng đờ.

“Sư huynh.” Kiều Hàm không tự nhiên mà dời ánh mắt đi.

Không còn được chú ý, đại khái giống như ánh nắng ngày đông bị lệch góc, mất đi sự chiếu rọi, nhiệt độ trên người cũng giảm đi vài phần.

Trước đây Tiêu Cửu Từ chưa từng để ý nhiều đến vậy, dù sao ánh mắt của Kiều Hàm vẫn luôn ở đó.

Nhưng bây giờ, y đã để ý.

Tiêu Cửu Từ trực tiếp đưa tay kéo lấy cổ tay Kiều Hàm, nói: “Đến chỗ ta, ta có vài chuyện muốn dặn dò đệ.”

Rồi không nói hai lời, liền kéo người đến vị trí y vừa đứng, từ góc đó không nhìn thấy các đệ tử của Vọng Nguyệt đảo.

Tưởng Doãn thấy người vừa mới nói chuyện với mình được nửa chừng đột nhiên bị đại sư huynh dẫn đi, chậc chậc hai tiếng, quay đầu lại liền cá cược với các đệ tử của Phổ Hiền Phong: “Ta cược sau đại bỉ trở về, Thanh Vân Tông chúng ta sắp có hỷ sự rồi.”

Nhị đệ tử vừa thấy đại sư huynh đã chủ động kéo người qua, chắc chắn là muốn nói chuyện riêng dỗ dành người ta, liền ngoan ngoãn lui sang một bên.

Bên này Kiều Hàm còn tưởng Tiêu Cửu Từ muốn nói gì, kết quả chỉ là dặn dò cậu lát nữa sắp xếp thi đấu thì lượng sức mà làm, chú ý an toàn các thứ.

Đối với vòng thi đấu thứ ba này, Kiều Hàm thật sự rất muốn trực tiếp bỏ cuộc.

Phương thức thi đấu là một nhóm ba người ra ngoài hoàn thành nhiệm vụ được chỉ định, những nhiệm vụ này cơ bản đều đến từ những vụ việc tà ma tồn đọng đã lâu trong Các nhiệm vụ của Tiên Minh mà không có ai xử lý.

Tồn đọng đã lâu đương nhiên không phải vì nhiệm vụ quá khó, cơ bản đều là những nhiệm vụ mà tu sĩ kỳ Trúc Cơ, kỳ Kim Đan có thể giải quyết được.

Chỉ là phần lớn những nhiệm vụ này đều đến từ dân gian bình thường, sau khi bách tính bị hoành hành, nhân lực không thể xử lý, chỉ có thể cầu cứu người tu tiên, nhưng thù lao mà họ có thể cung cấp chẳng qua chỉ là vật phẩm vàng bạc, những thứ đó đối với tu sĩ cơ bản là vô dụng.

Nếu tai họa đủ lớn, xử lý xong còn có thể được danh tiếng, nhưng phần lớn đều là những chuyện nhỏ nhặt trong mắt tu sĩ, có thời gian đó thà tự mình tu luyện hoặc đến bí cảnh để rèn luyện nâng cao bản thân còn hơn.

Những môn phái tốt một chút, ví dụ như Thanh Vân Tông sẽ cố gắng hết sức sắp xếp các đệ tử trẻ tuổi ra ngoài xử lý các vụ việc tà ma trong địa phận của mình, coi đó là nhiệm vụ cơ bản để rèn luyện đệ tử.

Nhưng có những nơi không có môn phái đóng quân thì chỉ có thể cầu cứu đến Tiên Minh, đối với những chuyện nhỏ nhặt không đáng chú ý này, Tiên Minh chưa bao giờ cưỡng ép sắp xếp nhân sự đi xử lý, ai có hứng thú thì đi, trừ khi tình hình trở nên nghiêm trọng mới gây được sự chú ý, lâu dần thì tích tụ lại, cũng chỉ có những lúc như thế này mới được đem ra sử dụng.

Kiều Hàm biết, người giúp Tiên Minh xử lý nhiều nhất loại nhiệm vụ tồn đọng này chính là Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ chưa bao giờ để tâm đến hồi báo, trong quan niệm của y, tu sĩ hấp thụ linh khí của thế gian này thì nên bảo vệ người thường, đây là trách nhiệm đi kèm khi ông trời ban cho họ khả năng tu luyện.

Cho nên dù có lúc ra ngoài ngẫu nhiên gặp phải, không phải là nhiệm vụ, y cũng sẽ trực tiếp ra tay, âm thầm xử lý xong, âm thầm biến mất, bách tính chưa chắc đã biết.

Chính vì những hành động như vậy, mới tạo nên danh tiếng tốt ‘Thương sinh chí’ của y.

Đương nhiên phần lớn tu sĩ chỉ cảm thán một chút về hành vi mẫu mực của Tiêu Cửu Từ, nói với các tu sĩ mới vào nghề nên học hỏi y, nhưng không có ai thật sự đi học theo y.

Làm thần tiên trong miệng bách tính thì có ích gì, có thể mang lại cho ngươi tu vi, hay có thể mang lại cho ngươi tài nguyên? Thậm chí còn không có tác dụng giúp ổn định tâm cảnh đối phó với tâm ma. Lỡ như xử lý không tốt, ngược lại còn ảnh hưởng đến tâm cảnh, đúng là làm ơn mắc oán.

Cho nên có thể làm được như Tiêu Cửu Từ, và kiên trì bền bỉ, số tu sĩ đó chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Trong nguyên tác, vòng thi đấu thứ ba đối với Tiêu Cửu Từ đương nhiên không khó, thậm chí vì thường xuyên xử lý các nhiệm vụ tồn đọng của Tiên Minh, nên sớm đã biết nhiệm vụ mình bốc được đại khái là tình hình gì, trong lòng đã có tính toán thì hoàn thành nhiệm vụ tự nhiên sẽ nhanh, lại là người giành được vị trí thứ nhất dẫn dắt đồng đội hoàn thành nhiệm vụ.

Điểm đáng chú ý duy nhất lúc đó là người trong đội, cùng đội với Tiêu Cửu Từ là Hoa Phượng Nguyệt và Bạch Kha.

Đoạn Uân còn vì thế mà xung đột với Bạch Kha, muốn Bạch Kha trực tiếp rút lui khỏi cuộc thi, để mình có thể được điều sang cùng đội với Tiêu Cửu Từ, nhưng dù là Hỏa Linh Tiên Cơ cũng không thể công khai giở trò trong Đại hội Tiên Môn, nên cuối cùng vẫn là Bạch Kha, Hoa Phượng Nguyệt cùng đội với Tiêu Cửu Từ.

Vì vốn đã để ý đến Tiêu Cửu Từ hơn một chút trong phần thi võ, sau lần hợp tác này, Hoa Phượng Nguyệt đã hoàn toàn sa vào lưới tình.

Nhắc đến Hoa Phượng Nguyệt, Kiều Hàm bất lực không còn lời nào để nói, vì xung đột lần trước ở buổi đấu giá, Hoa Phượng Nguyệt không ưa gì hai sư huynh đệ bọn họ, sau này trong phần thi võ hai người gần như không gặp nhau, không biết vòng thứ ba sẽ thế nào, luôn cảm thấy đóa hoa đào này ngay cả nụ cũng không nở nổi.

“Ta đang nói, đệ có nghe không?” Đột nhiên, giọng của Tiêu Cửu Từ vang lên.

Kiều Hàm vội vàng gật đầu.

Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm, đột nhiên đưa tay ra nói: “Có muốn thêm chút may mắn nữa không?”

Kiều Hàm sững sờ, ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, chỉ thấy nụ cười của y nở rộ, trong trẻo dịu dàng, dường như đã hoàn toàn biến trở lại thành vị sư huynh ôn nhuận như ngọc ngày nào.

“Biết đâu, chúng ta có thể bốc được cùng một đội, như vậy ta cũng có thể yên tâm hơn một chút.” Tiêu Cửu Từ chậm rãi nói.

Kiều Hàm rất muốn rất muốn cùng đội với Tiêu Cửu Từ, nhưng cùng nhau ra ngoài thực hiện nhiệm vụ chắc chắn còn phải sớm tối bên nhau hơn bây giờ, trái tim nhỏ bé của cậu hiện tại vẫn đang trong giai đoạn khó xử, không thể nhìn thẳng vào nam chính đại nhân.

Nhưng… nhưng nhìn bàn tay nam chính đại nhân đưa ra, Kiều Hàm không chịu nổi sự cám dỗ, vẫn đưa tay lên muốn nắm lấy.

“Này! Ta mới đi có mấy ngày, sao lại xảy ra chuyện lớn như vậy!”

Đột nhiên, Lục Truy từ trên trời đáp xuống, trực tiếp vỗ vào vai Tiêu Cửu Từ, Lục Tương Tương cũng theo anh trai mình qua kéo Kiều Hàm hỏi han, làm gián đoạn hành vi truyền may mắn.

Mấy ngày nay Lục Truy dẫn em gái ra ngoài rèn luyện thăng cấp, nên đã bỏ lỡ vụ bê bối của Chúc Khánh và Uông Vũ.

Một người hóng hớt như hắn, vừa nghe đầu đuôi câu chuyện, liền biết không đơn giản như vậy, vội vàng đến hỏi người trong cuộc.

Lục Truy cười toe toét, thì thầm hỏi: “Thực ra là do bọn họ gài bẫy đúng không, chỉ là bị tương kế tựu kế thôi? Giỏi thật! Vậy rốt cuộc có xảy ra chuyện gì không?”

Đôi mắt hóng hớt của Lục Truy sáng rực lên.

Lục Tương Tương cũng đang hỏi Kiều Hàm: “Ca ta cứ nói ngươi và Tần Tu Trọng đã trúng chiêu, ngươi… ngươi không sao chứ.”

Khóe miệng Kiều Hàm co giật, “Hoàn toàn không sao! Ta là y tu, mấy chiêu trò vặt vãnh đó đối với ta vô dụng.”

Nói xong, liền cảm thấy từ phía sư huynh truyền đến một ánh mắt như có như không, lập tức khiến sống lưng Kiều Hàm căng cứng.

Lục Truy thấy vẻ mặt chắc chắn có mờ ám của huynh đệ mình, liền cười nói: “Huynh và Tần Tu Trọng có đánh nhau không?”

Kiều Hàm lập tức nhìn qua, đây là lời lẽ hổ báo gì vậy, sư huynh sao có thể!

Lục Truy lại nheo mắt nhìn Tiêu Cửu Từ, sắc mặt y hơi thay đổi, “Không có.”

Đó là tỉ thí.

“Vậy sao?” Lục Truy tỏ vẻ không tin lắm, lại nhìn sang Kiều Hàm nói: “Kiều Hàm à, sau này ngươi phải tránh xa Tần Tu Trọng một chút, biết không?”

Kiều Hàm khó chịu nhìn Lục Truy.

Lục Truy cười nói: “Nếu không, ta không nói gì khác, ngươi cũng không thể để người khác trong giới tu chân xem trò cười của huynh đệ ta được, đúng không.”

Kiều Hàm ấm ức, cái miệng này của Lục Truy thật là… thế mà về chuyện này mình lại thật sự không chiếm được lý, thế là theo bản năng mà nhìn sang sư huynh cầu cứu, cảm thấy theo tính cách của nam chính đại nhân thì y sẽ lên tiếng giúp cậu.

Kết quả khi nhìn qua, liền thấy ánh mắt của Tiêu Cửu Từ lướt đến, không mở miệng.

Ánh mắt thẳng tắp đó như đang hỏi: Sao không trả lời?

Kiều Hàm giật mình, theo phản xạ có điều kiện đáp: “Ta và tên đó ngứa mắt nhau, ta còn từng hủy hôn ước của hắn, chỉ hận từ nay không gặp lại, chưa bao giờ nghĩ đến việc tiếp xúc đâu!”

Lục Truy gật đầu hài lòng, nhìn sang Tiêu Cửu Từ, lại thấy y vẻ mặt nhàn nhạt, dường như không vui lắm.

Tiêu Cửu Từ lúc này mới nhận ra, thái độ của Kiều Hàm đối với Tần Tu Trọng quả thực là đặc biệt nhất, đặc biệt kháng cự và không thích.

Điều này khiến Tiêu Cửu Từ không thể không nghĩ nhiều, có đôi khi sự đặc biệt nào đó cũng chứng tỏ một sự để tâm nào đó.

Không phải có một từ gọi là do yêu sinh hận sao?

Y thà rằng Kiều Hàm coi Tần Tu Trọng như không khí, còn hơn là như thế này.

Đang nói chuyện, thì vòng thứ ba đã bắt đầu, Thiệu Vũ lại lần nữa ra tuyên bố quy tắc, sau đó bắt đầu để ba trăm tu sĩ còn lại bốc thăm.

Từng đội một được ghép thành công.

Đợi đến khi Tiêu Cửu Từ báo số hiệu, liền nghe thấy hai giọng nữ vang lên lần lượt.

Người đầu tiên là Bạch Kha.

Người thứ hai… Kiều Uyển.

Sự thay đổi nhân sự cũng không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng không ngờ lại máu chó như vậy, xem ra ông trời cũng không nhìn nổi cái duyên phận lộn xộn này nữa mà bắt đầu xây dựng lại rồi. Chưa nói đến Bạch Kha, chỉ nói đến Kiều Uyển, vậy là duyên phận của nam chính và nữ chính thứ nhất sắp bắt đầu rồi sao?

Nhìn dáng vẻ Kiều Uyển liên tục nhìn Tần Tu Trọng, e là khó lắm đây!

Bạch Kha thì vẫn ổn, nàng thản nhiên bước lên phía trước, giữa đường còn chào hỏi Kiều Hàm một tiếng, lại chủ động chào hỏi Kiều Uyển, dù sao lần trước ở Kính Trung Cảnh họ cũng đã từng chung đội, cũng coi như là quen biết.

Ngược lại lúc Kiều Uyển bước ra, không khí toàn trường đều ngưng lại một chút.

Phải nói là, khó xử, thật sự rất khó xử, đặc biệt là có một nửa số ánh mắt đều quét về phía Kiều Hàm.

Liền nghe thấy Lục Truy bên cạnh ho khan với Tiêu Cửu Từ, nói: “Lời dặn dò tương tự, đối với huynh cũng có hiệu lực, không thể chỉ quản một mình Kiều Hàm được, đúng không.”

Lục Tương Tương nghi hoặc hỏi: “Là bảo Tiêu sư huynh giữ khoảng cách với Kiều Hàm tỷ tỷ ạ?”

“Muội à, cuối cùng muội cũng được ta truyền thụ hết rồi.”

“Nhưng khó lắm nhỉ, đây là nhiệm vụ cần hợp tác hoàn thành mà! Hơn nữa còn đi mấy ngày liền.”

Lần này đến lượt Tiêu Cửu Từ ho khan một tiếng, y quay đầu nhìn Kiều Hàm, hơi nhíu mày, cảm thấy lần này vận may thật không tốt, y cũng có chút lo lắng Kiều Hàm sẽ không vui.

Nhưng còn chưa kịp để y mở miệng nói vài câu, thì đúng lúc này đã đến lượt số hiệu của Kiều Hàm.

Hai giọng nói khác xuất hiện cùng lúc khiến sắc mặt của Tiêu Cửu Từ lập tức thay đổi.

Chỉ thấy phía đông xuất hiện một bóng dáng màu đỏ rực, chính là Đoạn Uân, đây là đối tượng khó hợp tác nhất, không ai muốn bốc phải.

Mà đợi đến khi người ở phía tây bước ra, không biết ai đã hét lên một tiếng. “Oa! Giật gân!”

Chỉ thấy áo đen thêu hình trăng tròn, bóng dáng cao lớn mang theo khí thế áp tới.

Toàn trường yên tĩnh trong giây lát, rồi lại không nhịn được mà xôn xao cả lên.

Vừa rồi còn đang hăng hái hóng drama, không ngờ sau drama lại còn có drama lớn hơn, máu chó đều đụng vào nhau rồi.

Những đối tượng có hôn ước trước đây đều tụ lại một chỗ, sắp xếp lại tổ hợp? Cùng nhau ra ngoài thực hiện nhiệm vụ, sớm tối bên nhau…

Đây là định chia rẽ cặp nào hay cặp đó sao.

Ngay cả Thiệu Vũ, người phụ trách sắp xếp các vấn đề của cuộc thi, khi nhìn thấy cảnh này cũng không khỏi kinh ngạc, nếu không phải việc bốc thăm này cách ly pháp lực, hoàn toàn ngẫu nhiên, e là mọi người đều sẽ nghi ngờ là hắn cố ý tạo ra tin đồn để gây chú ý.

Mà lúc này Kiều Hàm nhìn hai người bước ra, chỉ hận không thể ném luôn tấm thẻ trong tay, ngẫu nhiên cái quái gì, rõ ràng là thiên đạo đang chống lại cậu!

Nhắm vào nam chính để thiết kế cái trận đào hoa này thì thôi đi, nhắm vào một nhân vật phản diện như cậu làm gì?!

Ánh mắt xung quanh khiến Kiều Hàm như ngồi trên đống lửa.

“Chậc chậc chậc, lẽ nào là số mệnh?” Lục Truy vẫn còn đứng bên cạnh nói lời châm chọc, xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, “Hai người các ngươi phải giữ mình trong sạch đấy nhé.”

Kiều Hàm trừng mắt nhìn qua, lại quét đến Tiêu Cửu Từ.

Một ánh mắt rõ ràng không vui khiến trong lòng Kiều Hàm không hiểu sao lại “thịch” một tiếng, cậu lại làm nam chính không vui rồi sao?

Cùng lúc đó, ánh mắt của Kiều Uyển cũng thay đổi, nàng nhìn Tần Tu Trọng đang khá kinh ngạc, cắn c*n m** d***.

Năm đội được chọn ra đầu tiên được gọi lên phía trước, chuẩn bị mở truyền tống trận để đưa người đi.

Mọi người đều đang chờ xem kịch hay, kết quả không ngờ sự việc lại có biến cố, chỉ thấy Kiều Hàm đột nhiên mở miệng nói: “Ta xin bỏ cuộc.”

Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều nhìn qua.

Tiêu Cửu Từ vốn đang đầy tâm sự cũng khựng lại, quay đầu nhìn Kiều Hàm bên cạnh, từ lúc nãy cậu đã răm rắp đi theo sau y.

Đôi mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên.

Kiều Hàm đâu phải kẻ ngốc, cậu có thể nhìn ra, Tiêu Cửu Từ không vui vì cậu cùng đội với Tần Tu Trọng, tuy không hiểu tại sao, dù sao trong nguyên tác Tiêu Cửu Từ đối với kình địch Tần Tu Trọng chưa bao giờ có tâm lý thù địch.

Nhưng nếu cậu đã biết nam chính đại nhân không vui, vậy thì tránh đi là được rồi.

Hơn nữa cậu cũng không muốn đi theo sự sắp đặt của thiên đạo, chắc chắn không có chuyện tốt, dù sao điểm tích lũy cậu cũng không cần nữa, cậu cứ ở lại Tiên Minh qua thủy kính xem nam chính đại nhân biểu diễn là được rồi.

Yêu cầu như vậy đương nhiên là điều mọi người không ngờ tới.

Tần Tu Trọng nhìn Kiều Hàm rõ ràng là vì tránh né hắn mà từ bỏ cuộc thi, sắc mặt thật sự không được tốt cho lắm.

Kiều Uyển nhìn hành động táo bạo này của Kiều Hàm, thực ra có chút ngưỡng mộ, nàng cũng muốn làm như vậy, nàng không muốn có thêm tiếp xúc với Tiêu Cửu Từ nữa, hơn nữa nangf cũng có chút nghi ngờ tất cả những điều này là sự sắp đặt của thiên đạo.

Nàng sợ mình không thoát khỏi được số mệnh của kiếp trước.

Nhưng yêu cầu của Kiều Hàm vẫn bị từ chối một cách tàn nhẫn.

“Điểm tích lũy của ngươi ở top đầu, nếu ngươi rút lui ở vòng này cũng sẽ không thay đổi gì, cho nên chúng ta không thể bổ sung một tuyển thủ mới vào, việc ngươi không tham gia chỉ khiến đội này thiếu một người, không công bằng cho cuộc thi.” Thiệu Vũ khó xử nói.

Kiều Hàm trực tiếp xua tay: “Hai người họ đều lợi hại như vậy, chắc chắn không để ý đâu.”

Thiệu Vũ sững sờ, nhìn sang hai người kia.

Tần Tu Trọng nghiến răng, bực bội nói: “Sao cũng được, một mình ta cũng được.”

Kiều Hàm thở phào nhẹ nhõm.

Kết quả không ngờ người còn lại lại nhảy ra phản đối: “Không được, ngươi phải tham gia.”

Kiều Hàm quên mất Đoạn Uân, Đoạn Uân và cậu còn có chút xung đột. Cậu chỉ có thể dùng phép khích tướng: “Hỏa Linh Tiên Cơ, ngươi sẽ không cần ta giúp đỡ chứ.”

“Ngươi không phải là y tu sao? Ta cần.” Đoạn Uân trực tiếp cười khẩy: “Hoặc là ngươi trực tiếp rút lui khỏi Đại hội Tiên Môn, hoặc là ngoan ngoãn cùng chúng ta đi làm nhiệm vụ! Ngươi chọn đi!”

Kiều Hàm suýt chút nữa đã văng tục, nghiêm trọng nghi ngờ Đoạn Uân, mụ điên này, định nhân lúc bên cạnh cậu không có sư huynh mà ra tay hạ độc, để trả thù cậu vì chuyện xung đột ở Linh Thú Viên lần trước.

“Hay là… chúng ta có thể đổi cho nhau.” Đột nhiên Kiều Uyển lên tiếng.

Ý của Kiều Uyển là gì, mọi người đều có thể đoán ra.

Nhưng Đoạn Uân sao có thể để họ được như ý, trực tiếp nói: “Ngươi tưởng quy tắc của Đại hôij Tiên Môn là do ngươi mở miệng là có thể thay đổi được sao?”

Kiều Uyển lập tức bị chặn họng.

Cuối cùng, vì vị Trình Giảo Kim nửa đường nhảy ra này, mọi người chỉ đành ngoan ngoãn chấp nhận số phận.

Kiều Hàm buồn bực nhìn sang Tiêu Cửu Từ, lại phát hiện tâm trạng của y dường như đã tốt hơn một chút, hàn ý trên người cũng không còn nặng nề như vậy nữa.

Tiêu Cửu Từ cũng đã chấp nhận, đây là chuyện không còn cách nào khác, ít nhất vừa rồi Kiều Hàm đã cố gắng hết sức để tránh né việc ở cùng Tần Tu Trọng, có được tấm lòng này đối với Tiêu Cửu Từ mà nói đã là một sự an ủi.

Truyền tống trận bắt đầu phát sáng, Tiêu Cửu Từ lại dặn dò Kiều Hàm một phen, nhưng nói rồi nói, y vẫn ngẩng đầu nhìn Tần Tu Trọng trong truyền tống trận.

Tần Tu Trọng nghi hoặc, liền thấy Tiêu Cửu Từ dùng ánh mắt ra hiệu về phía Kiều Hàm.

Hai người cũng coi như có chút ăn ý, Tần Tu Trọng tự nhiên biết ý y muốn biểu đạt, nhưng trong phút chốc lại có chút nghi ngờ mình có phải đã nhìn nhầm không.

Tiêu Cửu Từ đang nhờ hắn đảm bảo an toàn cho Kiều Hàm sao?

Tần Tu Trọng sững sờ, cuối cùng vẫn gật đầu dưới ánh mắt chăm chú của Tiêu Cửu Từ.

Lúc này Tiêu Cửu Từ mới thu hồi ánh mắt, vỗ vỗ đầu Kiều Hàm, “Phải ngoan, đừng chạy lung tung, đừng làm bậy.”

Kiều Hàm ngoan ngoãn gật đầu.

Ánh sáng lóe lên, mọi người đều biến mất trong trận pháp, thủy kính tiếp tục theo dõi, cuối cùng sẽ dựa vào tốc độ hoàn thành nhiệm vụ, độ khó hoàn thành và vai trò của cá nhân trong nhiệm vụ để đưa ra điểm số tổng hợp.

Thông tin nhiệm vụ liên quan được đưa ra chỉ là một bản tóm tắt ngắn gọn, chủ yếu vẫn là dựa vào mọi người tự mình thu thập thông tin, sau đó mới hành động xử lý.

*

Ba người Tiêu Cửu Từ ra khỏi truyền tống trận, cúi đầu nhìn tấm thẻ trong tay, tấm thẻ bắt đầu hiển thị nhiệm vụ.

Dịch bệnh ở ba ngôi làng.

Nhiệm vụ này có Bạch Kha ở đây, liền có vẻ không có chút khó khăn nào.

Bạch Kha thấy hai người đều có chút mất tập trung, cũng khá khó xử, nhưng bây giờ có lẽ chỉ có nàng mới có thể hòa hoãn bầu không khí, nên chủ động nói: “Những loại dịch bệnh hiện có, ta đều xem như hiểu rõ, chắc là có thể hoàn thành nhiệm vụ rất nhanh.”

Kiều Uyển “ừm” một tiếng: “Vậy ta nghe theo sự sắp xếp của ngươi.”

Bạch Kha gật đầu, lại nhìn sang Tiêu Cửu Từ: “Tiêu sư huynh?”

“Nhiệm vụ này ta đã từng nghe qua, dịch bệnh không nghiêm trọng, chỉ là thỉnh thoảng xuất hiện, cho nên mấu chốt hẳn là không nằm ở việc chữa bệnh, mà là bắt được nguồn gốc.” Sau khi Tiêu Cửu Từ xem xong thông tin nhiệm vụ, liền chậm rãi phân tích.

Bạch Kha kinh ngạc thốt lên: “Hóa ra là vậy, vẫn là Tiêu sư huynh cẩn thận.”

Kiều Uyển lén nhìn Tiêu Cửu Từ một cái, nàng thật sự không hề ngạc nhiên chút nào, bởi vì đối với tài năng kinh diễm của Tiêu Cửu Từ ở kiếp trước, nàng sớm đã quen rồi.

Dù là lúc thảm hại nhất, y vẫn tỏa ra ánh hào quang độc đáo, khiến người ta khâm phục và mê đắm.

Tiêu Cửu Từ cất tấm thẻ đi, nói với hai người: “Ta có một đề nghị.” Ánh mắt y nghiêm túc, biểu cảm trang trọng, mang lại cho người khác cảm giác an toàn và tin tưởng tuyệt đối.

Bạch Kha phối hợp nói: “Huynh nói đi.”

“Hai người đi xử lý bệnh tình, ta đi tìm nguồn gốc, chia nhau hành động, như vậy sẽ hiệu quả hơn.” Tiêu Cửu Từ nói đến đây lại nói thêm: “Nếu cảm thấy điểm tích lũy phân công khác nhau, chúng ta có thể thương lượng lại.”

Hai người đều sững sờ, sau đó Bạch Kha cười nói: “Ta không có ý kiến. Hoàn thành càng nhanh, điểm số càng cao mà, về phương diện này huynh có kinh nghiệm hơn.”

Kiều Uyển cũng không nói nhiều, gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Sau khi xác định xong, Tiêu Cửu Từ lập tức ngự kiếm biến mất.

Bạch Kha cười cười nói: “Xem ra Tiêu sư huynh khá vội về.”

Kiều Uyển thấy thái độ thản nhiên như vậy của Bạch Kha, không nhịn được mà nhìn cô thêm vài lần.

“Sao vậy?” Bạch Kha nhận ra liền mở miệng hỏi.

Kiều Uyển mấp máy môi cuối cùng vẫn lắc đầu cười nhẹ: “Không có gì.”

Nàng chỉ cảm thấy kỳ lạ, lúc này Bạch Kha không phải nên thích Tiêu Cửu Từ sao?

Nhưng từ khi gặp Bạch Kha ở Tiên Minh đến nay, chưa từng thấy nàng lộ ra vẻ e thẹn của con gái đối với Tiêu Cửu Từ, ngược lại còn nhiều lần trò chuyện rất vui vẻ với Kiều Hàm.

Ban đầu Kiều Uyển chỉ nghĩ rằng Bạch Kha giữ quy củ, giữ khoảng cách cần thiết với người đã có đạo lữ, nhưng bây giờ xem ra hình như không phải vậy.

Nàng phát hiện ra sự giao tiếp và chung sống của Bạch Kha với Tiêu Cửu Từ dường như thật sự thẳng thắn quang minh, lẽ nào nàng ấy thật sự không thích Tiêu Cửu Từ nữa?

Chuyện này là sao, kiếp trước dù Tiêu Cửu Từ gặp phải đủ loại biến cố, nàng ấy rõ ràng vẫn si tình không đổi, chỉ là vì sau này nàng ấy và Tần Tu Trọng xảy ra sự cố, bị ép buộc trói buộc với nhau, mới từ bỏ Tiêu Cửu Từ.

Nàng nhớ năm đó trong số các phu nhân của Tần Tu Trọng, Bạch Kha gần như là người đi một mình, hơn nữa còn đặc biệt chăm sóc nàng, nàng tự nhiên có thể nhìn ra, Bạch Kha là vì nể mặt Tiêu Cửu Từ mới như vậy. Tuy đã gả cho Tần Tu Trọng, nhưng người trong lòng vẫn luôn là Tiêu Cửu Từ. Tấm chân tình như vậy chắc chắn đã sớm bén rễ sâu đậm rồi.

Kiều Uyển vẫn rất tin tưởng vào ký ức của mình, nhưng nghĩ đi nghĩ lại liền thông suốt.

Dù sao nàng cũng là sau này mới gặp gỡ Tiêu Cửu Từ, lúc đó chỉ biết Bạch Kha cũng thích Tiêu Cửu Từ, muốn đi theo y, nhưng không rõ tình hình trước đó.

Có lẽ trước đó Bạch Kha nhìn thấy Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ thân thiết như vậy, nên không dám nảy sinh ý nghĩ khác, cho đến khi Kiều Hàm ruồng bỏ Tiêu Cửu Từ, Bạch Kha mới dám đối mặt với tình cảm của mình, mạnh dạn theo đuổi tình yêu. Dù sao tâm tính của Bạch Kha vẫn rất tốt, khi bên cạnh đối phương có người, Bạch Kha tuyệt đối sẽ không nảy sinh ý nghĩ khác.

Kiều Uyển nhìn đôi mày khóe mắt hiền lành của Bạch Kha, không nhịn được mà nghĩ, trong số những người thích Tiêu Cửu Từ ở kiếp trước, Bạch Kha được coi là người kiên trì lâu nhất, chân thành nhất ngoài nàng ra.

Kiếp này có nàng ở đây, chắc chắn sẽ không để Bạch Kha và Tần Tu Trọng xảy ra tình huống như vậy, vậy thì Bạch Kha sẽ luôn đi theo Tiêu Cửu Từ, giống như mình ở kiếp trước.

Vừa nghĩ đến khả năng này, nội tâm Kiều Uyển vẫn nhói lên một cái.

Mím môi, như vậy cũng tốt.

Ít nhất Bạch Kha có thể thay nàng đi cùng Tiêu Cửu Từ qua quãng thời gian khó khăn sắp tới.

Đây là chuyện mà kiếp trước Bạch Kha muốn làm mà không làm được, cũng coi như là cho nàng ấy cơ hội hoàn thành tâm nguyện.

Kiều Uyển không ngừng suy nghĩ, dường như như vậy trong lòng có thể thản nhiên và thoải mái hơn một chút.

*

Lúc này, trước thủy kính, đám đông đang chờ xem tin đồn, chưa xem được một chén trà công phu, đã thấy bên phía Tiêu Cửu Từ chia tay với hai vị tiên tử, tự mình đi xử lý công việc.

Mọi người thất vọng, quay đầu đi xem nhóm tin đồn kia.

Chỉ thấy lúc này ba người đi cùng nhau, Tần Tu Trọng đi ở phía trước nhất, Đoạn Uân đi ở giữa, còn Kiều Hàm… bị Đoạn Uân dùng roi lửa quấn lấy cổ tay, kéo đi về phía trước.

“Ta nói… ta không phải là phạm nhân đâu nhỉ.” Kiều Hàm nghiến răng hét lên.

Đoạn Uân hừ lạnh một tiếng: “Ngươi không chịu đi, đành phải để bản tiên cơ tự mình kéo ngươi đi vậy.”

Kiều Hàm cười như không cười nói: “Ta không đi là không muốn cản trở hai người, hai người cứ để ta ở lại chỗ truyền tống trận thì có sao đâu?”

“Không sao cả! Ta chính là muốn ngươi đi theo ta!” Đoạn Uân không quay đầu lại, đột nhiên giật mạnh roi lửa trong tay, kéo Kiều Hàm lảo đảo một cái.

Kiều Hàm tức, ngẩng đầu nhìn về phía người nào đó phía trước không nói một lời, coi như không thấy chuyện này.

Tần Tu Trọng cảm nhận được ánh mắt nóng rực phía sau, hừ lạnh một tiếng, thấy Kiều Hàm đối mặt với nhiệm vụ của họ mà buông xuôi như vậy, liền tức không chịu nổi.

Dù sao Tiêu Cửu Từ cũng đã nói phải đảm bảo an toàn cho cậu, không để cậu đi theo thì làm sao đảm bảo?

Ngược lại thái độ của Đoạn Uân đối với Kiều Hàm lại khiến hắn khá bất ngờ, vốn tưởng rằng Đoạn Uân đối với Kiều Hàm là đến không có ý tốt, nhưng cũng không thấy ả ta thật sự động thủ với Kiều Hàm.

Nhớ lại tính tình của Đoạn Uân trước đây, hình như không nể mặt ai, ai chọc ả ta không vui, ả ta liền ra tay làm người khác bị thương, đối với người như Kiều Hàm… đã được coi là Đoạn Uân ‘nhẫn nhục chịu đựng’ rồi.

Lẽ nào là do nể mặt Tiêu Cửu Từ và sư phụ của họ?

Ba người đi một mạch đến thị trấn mục tiêu của nhiệm vụ.

Cho đến khi đến thị trấn, Kiều Hàm cuối cùng cũng thỏa hiệp: “Buông ta ra, ta đi theo các ngươi là được chứ gì, cứ kéo như vậy, người ta còn tưởng ta là tà tu bị các ngươi bắt được đấy!”

Đoạn Uân thấy cậu chịu thua, kiêu ngạo hừ một tiếng, buông roi ra, nói: “Ngươi tốt nhất là nên phối hợp, nếu không lần sau roi này sẽ phải thấy máu đấy.”

Kiều Hàm im lặng chửi thầm vài câu, lúc này mới cúi đầu ủ rũ đi theo họ.

Đi một mạch trên con đường chính, rất nhanh đã chú ý đến điểm kỳ lạ của thị trấn này.

Nơi đây nữ nhiều nam ít, hơn nữa rất nhiều cô nương trẻ tuổi đều ăn mặc như phụ nữ đã có chồng, nhưng vẻ mặt lại u uất, thậm chí có người sống như những cái xác không hồn.

Giống như trong mô tả nhiệm vụ, thị trấn này một năm nếu có mười đám hỷ sự, thì ít nhất một nửa số hỷ sự trong đó chú rể sẽ biến mất vào đêm tân hôn, ngay bên cạnh cô dâu, sống không thấy người, chết không thấy xác.

Tình trạng này đã kéo dài nhiều năm, cho nên dẫn đến nam thanh niên ở đây rất ít, mà quả phụ lại rất nhiều. Ngoài ra không có bất kỳ vụ việc gây hại nào khác xảy ra.

Nhiệm vụ mà họ cần hoàn thành chính là bắt được kẻ đứng sau màn, tình huống này rất có thể là tà tu thái dương bổ âm. Hơn nữa theo số người mất tích mà tính, tu vi của đối phương sẽ không quá cao.

Đang suy nghĩ lung tung, đột nhiên một cô gái trẻ từ con đường nhỏ bên cạnh lao ra, điên điên khùng khùng đâm vào Kiều Hàm.

Không đợi Kiều Hàm phản ứng, Tần Tu Trọng và Đoạn Uân đã lập tức chắn trước mặt cậu.

Roi của Đoạn Uân quất qua không chút lưu tình, nhưng Tần Tu Trọng lại lập tức đưa tay giữ lại, nhíu mày nói: “Cô ấy là người thường.”

Đoạn Uân khinh thường hừ lạnh một tiếng.

“A ca, huynh đã trở về rồi, ta biết huynh đối với ta là thật lòng, a ca, ta vẫn luôn chờ huynh, a ca…” Cô gái hét lên với Kiều Hàm.

Nhưng chưa hét được mấy tiếng, đã bị người nhà kéo lại, có người tiến lên xin lỗi nhóm người Kiều Hàm, nói rằng cô gái đã nhận nhầm người.

Lúc này, một phụ nữ có vẻ mặt dữ dằn thấy ba người ăn mặc không tầm thường, liền tiến lên hỏi: “Các vị đại nhân… là tiên trưởng, đến để điều tra sao?”

Tần Tu Trọng gật đầu, “Xin hỏi nhà của trấn trưởng ở đâu, bọn ta nhận được ủy thác của trấn trưởng.”

Trong phút chốc, rất nhiều người xung quanh nhìn qua, gần như đều là phụ nữ, vẻ mặt phức tạp, có người không vui, có người đau buồn, có người đầy mong đợi, Kiều Hàm không hiểu nổi tình huống này.

Chỉ thấy người phụ nữ dữ dằn trực tiếp nhíu mày nói: “Hiểu lầm rồi, chỗ bọn ta không có chuyện gì cả, trấn trưởng cũng không có ủy thác gì, các vị tiên trưởng xin mời về cho.”

Lời này vừa thốt ra, cả ba người đều ngây người, chuyện gì thế này, đi một chuyến công cốc, vậy nhiệm vụ tính sao?

“Làm sao ta biết ngươi có lừa bọn ta không!” Đoạn Uân tính tình không tốt, giật roi một cái liền bùng lên một ngọn lửa, nói: “Nếu dám lừa ta, kết cục sẽ không tốt đâu.”

Tần Tu Trọng dường như cũng không tin lời của người phụ nữ, trực tiếp lạnh giọng nói: “Có phải là hiểu lầm hay không, bọn ta đi xác nhận một chút là biết.”

Lần này không chỉ là người phụ nữ, mà liên tiếp có hai người phụ nữ khác thái độ không tốt ra nói: “Chắc chắn là hiểu lầm, bên bọn ta không có chuyện gì đâu.”

Ngay lúc đang ồn ào, một người đàn ông trung niên chạy tới, tức không chịu nổi, “Các ngươi đừng gây thêm rắc rối nữa, tiên trưởng khó khăn lắm mới đến, nếu bị các ngươi đuổi đi, ai sẽ cứu thị trấn của chúng ta đây!”

Người đàn ông trung niên lo lắng vô cùng, tiến lên chỉ muốn quỳ xuống trước mặt ba người, “Ba vị tiên trưởng, ta là trấn trưởng, đừng nghe những người phụ nữ vô tri này nói bậy, xin mời theo tiểu nhân qua đây.”

“Ai vô tri! Ông chỉ là muốn tìm lại con trai mình mà thôi, ông không nhìn xem con gái nhà họ Lý vì chuyện này mà suýt chút nữa nghĩ quẩn, là con trai nhà ông đã phụ bạc người ta, nó đáng bị Hồng Cô bắt đi.”

“Đúng đúng! Kẻ phụ bạc không đáng sống.”

“Ông mời người đến, lỡ như chọc giận Hồng Cô, sau này Hồng Cô không giúp chúng ta phân biệt người thật lòng nữa thì sao?!”

“Hồng Cô là phù hộ chúng ta, không phải hại chúng ta, ông làm vậy là xúc phạm Hồng Cô! Nên để Hồng Cô bắt cả ông đi nữa!”

Có mấy người phụ nữ khá quá khích căm phẫn gào lên.

Cũng có một số người trẻ tuổi muốn tiến lên khuyên can, nhưng lập tức bị những người quá khích chặn lại.

Tranh cãi qua lại, ba người cuối cùng cũng hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.

Thị trấn này từ rất lâu về trước đã thờ cúng một ngôi miếu Hồng Cô, nghe nói Hồng Cô là bà mối trên trời giúp người ta phù hộ tình duyên. Cho nên bách tính gần đây khi thành thân đều đến đây cầu phúc vào đêm tân hôn, cứ thế trở thành một phong tục.

Khoảng vài năm trước, miếu Hồng Cô đột nhiên hiển linh giáng xuống thần dụ, nói với mọi người rằng, sau này các cặp đôi mới cưới đến đây cầu phúc sẽ được bà kiểm chứng, nếu người đàn ông không thật lòng với người phụ nữ, thì sẽ bị bà bắt đi.

Ban đầu mọi người đều rất phấn khởi, những người yêu nhau đương nhiên cũng sẵn lòng được kiểm chứng, để chứng minh tấm lòng của mình.

Kết quả cặp đôi đầu tiên đã xảy ra vấn đề, ngay đêm đó chú rể đã biến mất không thấy đâu.

Lúc đó mọi người còn có chút không tin, cảm thấy sự việc kỳ lạ, gia đình mất con trai cũng lo lắng, tìm kiếm rất lâu, kết quả có người đã tình cờ gặp được người đàn ông đó ở một thành trì xa xôi, người đàn ông đang đi dạo phố cùng một cô gái xinh đẹp, tình cảm thắm thiết, mọi người đuổi theo, người đàn ông lại từ chối về cùng họ, còn trả lại tín vật đính ước với cô dâu, thậm chí ngay cả cha mẹ cũng không thèm quan tâm. Thể hiện sự bạc tình bạc nghĩa một cách dứt khoát.

Sau chuyện đó, lại có hai cặp đôi khác đến nhưng không sao cả, cho đến cặp thứ tư, chú rể lại biến mất. Sau đó lại có người nhìn thấy chú rể biến mất này đang ân ái với một người phụ nữ khác.

Dần dần, mọi người đều công nhận rằng nơi đây thật sự có thể kiểm chứng được tấm lòng của đàn ông.

Phụ nữ sợ lấy nhầm chồng, từ đó, nơi đây trở thành một phương tiện kiểm tra trước khi phụ nữ lấy chồng, thậm chí có người từ ngàn dặm xa xôi đến để kiểm chứng.

Nếu người tình không đồng ý, thì là không thật lòng, nếu đồng ý nhưng lại bị bắt đi cũng là không thật lòng.

Cứ như vậy duy trì được vài năm, lần này đến lượt con trai của trấn trưởng biến mất, trấn trưởng chỉ có một đứa con trai duy nhất, đến lượt mình, tự nhiên bắt đầu lo lắng cầu cứu.

Nhưng một số người phụ nữ có chú rể bị Hồng Cô bắt đi lại không vui, có người trong số họ đã tái giá yên ổn, nên càng căm hận người cũ, cho nên hy vọng sức mạnh của Hồng Cô có thể luôn phù hộ cho các cô gái ở đây tìm được người thật lòng. Chính vì vậy mới kháng cự sự xuất hiện của họ, thậm chí còn kích động đến mức lòng kính sợ đối với người tu đạo cũng giảm đi rất nhiều.

Cho đến khi trấn trưởng hét lên một câu, “Họ dù có không thật lòng, cũng không đáng tội chết chứ, cứ thế biến mất là sao! Lỡ như sau này các ngươi sinh con trai, lúc lấy vợ cũng bị con gái người ta lôi đi kiểm chứng, bị Hồng Cô bắt đi, các ngươi có tìm không, ta hỏi các ngươi có tìm không!!”

Trấn trưởng khóc lóc thảm thiết, khiến một số gia đình mất con trai cũng theo đó mà phụ họa, tuy họ dường như là bên đuối lý, nhưng nhà ai mất con mà không lo lắng chứ.

Lời này vừa thốt ra như thể đã đâm trúng vào điều gì đó, mọi người dần dần im lặng.

Lúc này Tần Tu Trọng mở miệng nói: “Các vị không cần lo lắng, nếu đối phương là tà ma, bọn ta tất trừ, nếu đối phương không phải, bọn ta cũng sẽ không quản chuyện bao đồng.”

Tần Tu Trọng có sự lạnh lùng của người tu đạo, sẽ không phiền não vì những mâu thuẫn của những người này, Đoạn Uân lại càng không đồng cảm với họ.

Bản tính của Kiều Hàm cũng không phải là loại tốt bụng như Tiêu Cửu Từ, không nhiệt tình đến vậy, chỉ là đối với tình hình hiện tại quả thực khá tò mò.

Sau đó, trấn trưởng dẫn họ đến miếu Hồng Cô, một ngôi miếu nhỏ vô cùng đơn giản và mộc mạc, bên trong không có bất kỳ linh khí hay tà khí nào còn sót lại.

Sau đó họ tạm trú tại nhà trấn trưởng nghe ông kể lại từng trường hợp, Đoạn Uân không có hứng thú nghe, liền muốn dẫn Kiều Hàm đi tìm sào huyệt của Hồng Cô gần đó.

Kiều Hàm sống chết không đi theo ả ta, sợ ả ta nổi điên một cái là chôn mình tại chỗ, cậu không còn lựa chọn nào khác, chỉ đành đi theo Tần Tu Trọng nghe trấn trưởng kể chuyện.

Nhưng thực ra cũng chẳng có ý nghĩa gì, đều là những câu chuyện về những người tự cho mình là người tình si đi kiểm chứng, rồi bị vả mặt. Thậm chí còn có mấy cô gái chết vì chuyện này, đều là những người si tình.

Hai ngày sau, ba người họ đã rà soát khắp khu vực lân cận, nhưng không thu được gì, có thể xác định đây chỉ là một thị trấn bình thường, không có pháp trận, không có tà ma.

“Vậy Hồng Cô không ở đây, chỉ có lúc làm hỷ sự mới xuất hiện.” Tần Tu Trọng đưa ra kết luận.

Trấn trưởng gật đầu.

“Phiền chết đi được! Vậy thì tìm người làm hỷ sự! Dẫn rắn ra khỏi hang.” Đoạn Uân nói.

Trấn trưởng do dự, “Nhưng gần đây không có ai làm hỷ sự cả.”

Tần Tu Trọng nói: “Tìm người phối hợp, bọn ta đảm bảo an toàn.”

Trấn trưởng lại lúng túng nói: “Không được đâu ạ, lúc cầu phúc chỉ có hai người mới được kiểm chứng, thêm một người là không linh. Bọn ta đã thử rồi.”

Trấn trưởng do dự một lúc rồi nhìn ba người, “Hay là… hay là các tiên trưởng… chịu khó một chút, đóng giả làm một cặp vợ chồng mới cưới, để dẫn… dẫn Hồng Cô ra?”

Lời này vừa thốt ra, Kiều Hàm đang hờ hững lập tức giật mình, liền thấy Tần Tu Trọng và Đoạn Uân nhìn qua.

Đợi đã, nhìn cậu làm gì?

Tình huống này, đáng lẽ phải là cậu và Tần Tu Trọng cùng nhìn Đoạn Uân mới đúng chứ!

Kiều Hàm nuốt nước bọt, “Hay là hai vị chịu khó một chút?”

Ánh mắt của hai người lập tức trở nên không thiện cảm.

“Hừ, ta không muốn hợp tác với hắn, Kiều Hàm, hai chúng ta giả vờ, để hắn ở bên ngoài chờ lệnh.”

“Ta là y tu, không có sức chiến đấu.” Kiều Hàm phản đối.

Tần Tu Trọng liếc nhìn Đoạn Uân một cái, nói: “Ta đã hứa với Tiêu Cửu Từ là phải bảo vệ an toàn cho cậu ta, nếu đối phương có thủ đoạn gì, Kiều Hàm bị bắt đi thì sao?”

Kiều Hàm sững sờ: “Đợi đã, sư huynh của ta?”

Ánh mắt Đoạn Uân thay đổi, “Vậy là, ngươi muốn giả vờ với hắn? Các ngươi đều là đàn ông!”

Lông mày Tần Tu Trọng giật giật, “Là làm hỷ sự để thu hút Hồng Cô, đều là đàn ông cũng không sao, nếu cùng bị bắt đi, ngược lại càng tiện cho việc hành động.”

Trấn trưởng nói: “Ờ… tôi thấy hai người đàn ông cũng tốt hơn, để tiên tử đóng giả chuyện này có phải là không tốt cho danh tiếng không? Hay là thử với hai người đàn ông trước, nếu không được thì lại…”

Tần Tu Trọng đắc ý nhếch khóe môi, “Cứ quyết định vậy đi, trấn trưởng, ông cứ sắp xếp.”

Đoạn Uân lập tức nổi giận, “Ta thấy ngươi căn bản là có tư tâm! Haha, ngươi tưởng hắn vẫn là đối tượng có hôn ước với ngươi à?”

“Ta không có, ngược lại là ngươi…” Tần Tu Trọng sắc bén liếc nhìn Đoạn Uân một cái, “e là có tư tâm thì có.”

Sắc mặt Đoạn Uân thay đổi mấy lần, mới mở miệng nói: “Được thôi, ta muốn xem xem Hồng Cô có mù không, lại tin hai người đàn ông các ngươi. Nếu ngươi không được, thì để ta.”

Tần Tu Trọng cười lạnh một tiếng.

Kiều Hàm: Này này này, có ai nghe cậu nói không vậy? Dựa vào cái gì mà cậu phải làm hả!

Sư huynh, ta bị bắt nạt rồi, huhu!

*

Ở phía xa, Tiêu Cửu Từ đã tiêu diệt sạch sẽ lũ quái vật lây lan dịch bệnh, bên này dịch bệnh cũng đã được chữa trị phần lớn, chỉ còn lại một số vấn đề nhỏ.

Bạch Kha đang chữa trị cho mọi người, thấy Tiêu Cửu Từ có vẻ lơ đãng liền nói: “Nếu Tiêu sư huynh vội thì có thể về trước. Lần này huynh có công lớn, vất vả rồi.”

Còn một số bách tính cần thời gian để chữa trị, những việc này người không phải y tu cũng không giúp được gì. Thay vì chờ đợi vô ích, thà về trước còn hơn.

Tiêu Cửu Từ khựng lại, đột nhiên vẻ mặt có chút không tự nhiên nói: “Nếu đã vậy, thế này đi, ta không về vội, các ngươi hoàn thành nhiệm vụ thì về Tiên Minh, ta đi… đi về phía tây một chuyến.”

“Hả?” Bạch Kha đầu tiên là sững sờ, thấy vẻ mặt của Tiêu Cửu Từ có chút kỳ lạ, liền lập tức phản ứng lại, cười không ngớt.

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ lúng túng.

Kiều Uyển bước vào thấy cảnh này, hơi nhíu mày, nhưng rất nhanh đã thản nhiên nói: “Có chuyện gì mà vui vậy.”

Bạch Kha trực tiếp trêu chọc: “Tiêu sư huynh có lẽ là không yên tâm về Kiều sư đệ, muốn tranh thủ đi xem một chút.”

Bị nói trúng tim đen, Tiêu Cửu Từ cũng không phủ nhận.

Kiều Uyển sững sờ, liếc nhìn Tiêu Cửu Từ một cái, y lại để tâm đến vậy…

“Có thể làm vậy sao?”

“Đương nhiên, chỉ cần không can thiệp vào nhiệm vụ của đối phương là được.” Bạch Kha cười nhìn Tiêu Cửu Từ nói: “Tiêu sư huynh, huynh đi đi, chỗ ta thật sự không có chuyện gì rồi.”

Tiêu Cửu Từ cười cảm kích, quay người định đi, Kiều Uyển đột nhiên mở miệng nói: “Thực ra ở đây cũng không cần ta giúp đỡ nữa, ta cũng khá lo lắng cho tình hình của Tần đại ca, Tiêu công tử, có thể đi cùng ngươi không?”

Tiêu Cửu Từ cũng không để ý, bên Bạch Kha không có ý kiến gì, họ liền cùng nhau xuất phát.

Dùng truyền tống trận, rất nhanh đã đến được vị trí cảm ứng của hôn khế.

Vừa bước vào thị trấn, đã nghe thấy tiếng chiêng trống vang trời.

Có hỷ sự?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn