Nhưng thần tượng nhà cậu lại không thông suốt, còn bị Thiên Đạo cản trở, lại thêm người khác đào góc tường, cuối cùng dẫn đến kết cục chỉ có thần tượng cô độc đến chết.
Ai mà chịu nổi cơ chứ?
Kiều Hàm lại còn thuộc loại fan khá não tàn, chỉ cần nam chính đại nhân thích, cậu thậm chí không ngại nam chính đại nhân mở hậu cung.
Thiên hạ có biết bao nhiêu cô gái tốt, đều làm chị dâu của mình thì đã sao. Những người đàn ông khác đều không tốt bằng nam chính đại nhân nhà mình, tuyệt đối không giống tên ngựa giống Tần Tu Trọng kia, sẽ không PUA*, không chủ động tán tỉnh, không xem phụ nữ là vật phụ thuộc, sẽ thật lòng đối tốt với mỗi người vợ yêu y. Người đàn ông tốt như vậy, cưới một trăm phòng vợ cũng là điều nên làm.
*PUA (Pick-Up Artist): Kẻ chuyên đi lừa gạt tình cảm người khác.
Dĩ nhiên đây chỉ là suy nghĩ lúc Kiều Hàm phát cuồng, theo phẩm hạnh của nam chính thì y tuyệt đối sẽ không làm như vậy. Kiều Hàm dĩ nhiên cũng hiểu, muốn có được một phần tình cảm chân thành thì dĩ nhiên phải dùng một sự hồi đáp tương xứng.
Vậy nên Kiều Hàm nhiều nhất cũng chỉ là ảo tưởng về các ứng cử viên chị dâu trong số những cô gái tốt thật lòng yêu thích Tiêu Cửu Từ trong nguyên tác, mua cổ phiếu, xem ai cuối cùng sẽ cùng nam chính tu thành chính quả mà thôi.
Người đầu tiên dĩ nhiên là Kiểu Uyển, người vốn dĩ ngay từ đầu đã nên gả cho nam chính, đó là một cô gái tốt đã không quản ngại vất vả, không sợ gian khó mà đồng hành cùng nam chính đến cuối cùng.
Nếu không phải do nguyên thân gây rối, bất kể là trong nguyên tác hay hiện tại, Kiểu Uyển chắc chắn đã cùng nam chính đại nhân hòa hòa mỹ mỹ rồi.
Mà trong nguyên tác, Kiểu Uyển si tình đến vậy, thề chết đi theo mà cũng không nắm được tay Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm cảm thấy không phải do những lời đồn nhảm của người khác như lãnh cảm, chưa thông suốt, mà là vì nam chính quá lương thiện.
Tình cảnh của y lúc đó không muốn làm liên lụy đến bất kỳ cô gái tốt nào, vì vậy ngay từ đầu trong lòng đã chặn đứng khả năng phát triển tình cảm. Thậm chí có mấy lần y muốn hành động một mình, đều là do Kiểu Uyển kiên trì không ngừng đuổi theo, mới có thể bầu bạn lâu như vậy.
Bây giờ, cậu đã xuyên qua, quyết tâm thay đổi số phận mỹ cường thảm của nam chính đại nhân, vậy nam chính có phải sẽ không còn bận tâm đến những yếu tố bên ngoài đó, mà lựa chọn nhìn rõ cô gái tốt bên cạnh mình không.
Vậy thì bất kể là Kiểu Uyển, hay Bạch Kha hoặc những người khác đã từng yêu sâu đậm Tiêu Cửu Từ trong nguyên tác, đều sẽ có cơ hội đi đến cuối cùng với nam chính đại nhân.
Không thể nào tình yêu của nam thần nhà mình còn chưa bắt đầu, mà ứng cử viên chị dâu tương lai đã bị tên ngựa giống kia cuỗm mất chứ.
Huống hồ còn là tên Tần Tu Trọng này!
Huống hồ hơn nữa còn là nữ chính số một trong nguyên tác hoàn toàn không có quan hệ gì với Tần Tu Trọng!
Điều này có thể nhịn, nhưng điều kia không thể nhịn, mối thù cướp chị dâu, không đội trời chung!
Thế nhưng khi Kiều Hàm một đầu đâm vào lòng nam chính đại nhân, bị mắng là l* m*ng, khí tức trong trẻo mát lạnh của y khiến đầu óc cậu lập tức nguội đi một chút.
Vừa rồi nhất thời bị biến cố tác động, khí huyết dâng trào liền bốc đồng chạy về.
Nhưng mà theo hình tượng nhân vật hiện tại của cậu và mối quan hệ giữa mấy người, cậu có thể nói gì đây!
Đánh thì không lại, nói thì không có lập trường.
Hơn nữa Kiều Hàm còn nhận ra một tình thế nan giải đáng sợ.
Cậu bây giờ vẫn chưa thể giải trừ ràng buộc với nam chính đại nhân. Từ góc độ của Kiểu Uyển mà xem, cho dù ban đầu trong lòng không cam tâm, thì bây giờ cũng không thể nào dây dưa không rõ với đạo lữ của đệ đệ mình được, huống hồ nàng đã chuyển hướng sang Tần Tu Trọng rồi, nên dù có gặp Tiêu Cửu Từ, cũng sẽ không nghĩ đến phương diện đó.
Dù sao thì trong nguyên tác lúc hai người gặp nhau, nguyên thân đã giải trừ hôn khế, vứt bỏ nam chính rồi chết, nên không tồn tại vấn đề này.
Mà bây giờ đợi đến khi họ giải trừ hôn khế, theo công lực thu phục gái của Tần Tu Trọng trong nguyên tác, e là đã sớm hạ gục Kiểu Uyển rồi. Vậy nên cơ bản là một ván cờ chết!
Cặp đôi có khả năng nhất lẽ nào lại phải BE* như thế này sao?
*BE (Bad Ending): kết thúc buồn.
Cậu không cam tâm!
Thế nhưng ngoài việc không cam tâm ra, Kiều Hàm vắt óc suy nghĩ cũng không ra được cách nào, dù sao thì tình cảm là thứ khó can thiệp nhất.
Cho dù Kiều Hàm có lòng muốn thao túng, cũng không dám đảm bảo trăm phần trăm lòng người! Lỡ như thành công phá hoại Tần Tu Trọng và Kiểu Uyển, khiến Kiểu Uyển thích nam chính, nhưng nam chính lại không thích nàng, vậy chẳng phải là hại người ta sao. Lại lỡ như Kiều Hàm khiến nam chính thích Kiểu Uyển, nhưng Kiểu Uyển lại kiên định với Tần Tu Trọng, vậy thì đến lượt nam chính đại nhân bị tổn thương tình cảm, lúc đó cậu không tự đập chết mình mới lạ!
Trong đầu sóng cuộn biển gầm, xoay bảy trăm hai mươi độ, nghĩ tới nghĩ lui, trải qua một loạt hoạt động tâm lý phức tạp, Kiều Hàm cuối cùng vẫn phải chấp nhận số phận không dám làm bừa, kiên quyết giữ vững nguyên tắc của fan là không can thiệp vào sự phát triển tình cảm của cô gái tốt và nam chính đại nhân, chỉ “đẩy thuyền” cặp đôi, không gán ghép bừa bãi.
Thiên Đạo chỉ cần có chút lương tâm, thì sự phát triển tốt nhất được sắp đặt chính là, nhân lúc hai người còn chưa thành đôi, Kiểu Uyển có lẽ vẫn chưa yêu sâu đậm, nàng tự mình nhìn thấy một khả năng khác.
Đợi đến khi Kiểu Uyển quen thuộc với nam chính đại nhân, phát hiện Tần Tu Trọng không bằng Tiêu Cửu Từ, trước đây chỉ là nhất thời mơ hồ, Tiêu Cửu Từ mới là vị thần vĩnh cửu! Trong lúc nàng hồi tâm chuyển ý, nam chính đại nhân cũng nhìn thấy được điểm tốt của Kiểu Uyển, đó chính là tốt nhất rồi.
Kiều Hàm bây giờ chỉ có thể đẫm lệ cầu nguyện Thiên Đạo làm người một lần, nếu không mà BE theo kiểu bị người khác cướp mất thế này, thật sự là khó mà nuốt trôi được.
Hăng hái trở về, kết quả lại chẳng khác gì đánh một cái rắm không tiếng, Kiều Hàm uất ức quá!
Vậy nên khi Tiêu Cửu Từ nghi hoặc về phản ứng của cậu, đưa tay vỗ đầu cậu, đáy mắt Kiều Hàm đã ngấn nước, là do bị tức.
Tiêu Cửu Từ ngẩn ra, vừa rồi chuồn đi rất thuận lợi, sao trở về một chuyến lại thành ra thế này.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ nhanh chóng trở nên nghiêm túc, “Gặp phải chuyện gì rồi?”
Kiều Hàm: Gặp phải chuyện động trời rồi! Ứng cử viên vợ tốt nhất của huynh sắp mất rồi!
“Không có…”
“Vậy đệ gấp gáp như thế làm gì?”
Kiều Hàm không dễ bị lừa, thấy Tần Tu Trọng và Kiểu Uyển bên cạnh đều đang nhìn chằm chằm vào họ, chỉ có thể cứng rắn nói: “Chỉ là ta nhìn trúng một món đồ, bị người ta cướp mất, ta thấy tu vi đối phương quá cao, vốn định tìm huynh ra mặt giúp ta, nhưng bây giờ nghĩ lại thì thôi vậy.”
Tiêu Cửu Từ nói: “Đã động thủ chưa?”
“Chưa ạ.” Kiều Hàm nói.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ dịu đi một chút, “Làm đúng lắm, nơi này ngọa hổ tàng long, không thể tùy tiện xung đột. Đệ nhìn trúng thứ gì? Lát nữa ta đi tìm cùng đệ, đừng giận nữa.”
Kiều Hàm thuận miệng bịa ra một loại linh thực hiếm thấy.
Tiêu Cửu Từ gật đầu, coi như đã ghi nhớ.
Lúc này, đồng tử của Tần Tu Trọng ở bên cạnh co lại, trong đôi mắt đen kịt lạnh lùng phản chiếu hình ảnh Tiêu Cửu Từ buông Kiều Hàm ra, cuối cùng cũng không đỡ nữa. Xương một bàn tay của Tần Tu Trọng bất giác cử động, phát ra tiếng “cạch”. Thật sự không biết nên hình dung tâm trạng của mình thế nào, trong sự kỳ lạ lại ẩn chứa nỗi bực bội, dường như có một ngụm máu ứ đọng trong lồng ngực.
Hai người này quá… gần gũi, hành động của Tiêu Cửu Từ có thể miễn cưỡng quy kết là do y tốt bụng, nhưng Kiều Hàm kia rõ ràng là kẻ mà ngay cả cha mẹ mình kéo lại gần cũng sẽ viết sự khó chịu lên mặt. Trước đây khi họ còn có hôn ước, Kiều Hàm đứng cùng hắn cũng giữ khoảng cách, sao lại có thể như vậy với Tiêu Cửu Từ … Họ chẳng phải chỉ có thêm một cái hôn khế thôi sao? Lại không phải đã thật sự thành thân!
Kiểu Uyển nhìn mọi chuyện vừa rồi, đồng tử khẽ lóe lên. Nếu nói trước đó hoàn toàn là sự thân thiết của sư huynh đệ, thì lúc này rõ ràng đã thân mật hơn sư huynh đệ bình thường rồi. Là vì cùng một sư phụ? Hay là vì Tiêu Cửu Từ thật sự đang chịu trách nhiệm quản giáo cậu ta, xem Kiều Hàm như trách nhiệm của mình, nên mới như vậy… Chẳng lẽ nào họ thật sự ở bên nhau rồi, không thể nào! Đó là Tiêu Cửu Từ mà! Nhưng oái oăm là mối quan hệ của họ lại không tiện để hỏi thẳng.
Cả hai đều thu lại ánh mắt phức tạp nơi đáy mắt.
Ánh mắt của Kiều Hàm lại không nhịn được mà liên tục liếc Tần Tu Trọng và Kiểu Uyển. Hai người ngồi cạnh nhau, rõ ràng là bàn tròn tám chỗ, sao hai người họ cứ phải ngồi sát vào nhau thế?
Hơn nữa có thể thấy Kiểu Uyển bất giác nghiêng về phía Tần Tu Trọng, như thể dựa dẫm vào hắn, cả cơ thể nghiêng sang một bên khi ngồi. Nhưng Tần Tu Trọng lại đặt hai tay tùy ý lên bàn, phảng phất như chỉ khoanh vùng một khoảng trời đất của riêng mình, phòng bị mọi thứ từ bên ngoài.
Quả nhiên giống hệt như tin tức nghe được, Kiểu Uyển thích Tần Tu Trọng, Tần Tu Trọng vẫn chưa đáp lại. Chuyện quái quỷ gì thế này!
Cảm giác như cô gái tốt này là do chính mình đẩy vào vòng tay của gã cặn bã, dù sao thì biến cố thế này có thể đều là do hiệu ứng cánh bướm mà cậu gây ra. Tội lỗi quá!
Thật muốn gọi Kiểu Uyển lại, chị ơi, bên đó là cái hố, chị đừng có lại gần!
“Nhìn cái gì!” Giọng Tần Tu Trọng lạnh lùng mang theo một tia tức giận.
Nhìn ngươi không vừa mắt đó!
Đang định khẩu chiến vài câu, thì ngoài cửa lại có động tĩnh, “Kiều sư muội, Tần công tử!”
Hai người lập tức đứng dậy, cửa lại được mở ra, chỉ thấy một cô gái xuất hiện trước cửa, chính là một trong hai người mà Kiều Hàm đã bắt gặp đang nói chuyện phiếm lúc trước.
Vẻ mặt cô gái lúc này dường như sắp khóc đến nơi.
“Thất sư muội xảy ra chuyện rồi!”
Kiểu Uyển lập tức đỡ lấy cô gái, nói: “Ngũ sư tỷ đừng vội, từ từ nói, có chuyện gì vậy?”
Tiêu Cửu Từ dẫn Kiều Hàm đứng sang một bên làm nền, nhìn Kiểu Uyển chín chắn ổn trọng an ủi cô gái lớn tuổi hơn mình. Bất kể cô gái kia hoảng loạn thế nào, dưới sự dẫn dắt của Kiểu Uyển, một hỏi một đáp đã nhanh chóng làm rõ ngọn ngành câu chuyện.
Kiều Hàm thật sự có chút kinh ngạc, không hổ là nữ chính số một, vừa xinh đẹp lại thông minh, hơn nữa còn cho người ta cảm giác rất thân thiện.
Nguyên nhân sự việc là do vị Thất sư muội kia luôn mang theo một con linh thú con quý hiếm, Lam Thúy Phượng. Nó được Thất sư muội nuôi từ lúc phá vỏ trứng, thuộc loại linh sủng đã được thuần hóa hoàn toàn. Nhưng vì Lam Thúy Phượng còn quá nhỏ, nên Thất sư muội vẫn chưa định khế ước, biến nó thành khế ước thú của mình, chỉ xem như thú cưng đồng hành mà mang theo bên người.
Vốn dĩ đang đi dạo phố bình thường, thì bị kẻ xấu để ý đến chú chim “tự do” này, nhân lúc họ không chú ý đã trộm mất.
Họ cũng là do thiếu kinh nghiệm, vạn lần không ngờ trong một sự kiện long trọng thế này lại có kẻ dám làm ra chuyện như vậy.
Tuy chưa trở thành khế ước thú, nhưng để tiện cho việc nuôi dưỡng, trên người Lam Thúy Phượng có lá bùa dẫn đường do Thất sư muội đặt, có thể dựa vào bùa chú để định vị truy tìm, vì vậy rất nhanh đã tìm được một nơi.
Nói đến đây lại khiến Kiều Hàm nghe được một cái tên quen thuộc, “Thập Phương Thiên Địa Đấu Giá Hội”. Đây là điểm nhấn hoạt động lớn nhất trong thành Thiên Sơn, chuyên đấu giá các loại vật phẩm hiếm có cao cấp.
Trong nguyên tác, nơi này đã xảy ra không ít chuyện trong suốt thời gian diễn ra đại hội, không phải tán tu trộm cắp, thì là yêu tộc cướp bóc. Cuối cùng ông chủ chỉ có thể cầu cứu Tiên Minh, muốn có được một ít lao động miễn phí. Tiêu Cửu Từ và những người khác khi không cần thi đấu, có thời gian rảnh rỗi liền được sắp xếp đi truy tìm vật phẩm bị mất cắp, hoặc là đảm bảo an toàn.
Nếu hỏi vì sao các tu sĩ trẻ tuổi lại đồng ý giúp đỡ miễn phí, thì hoàn toàn là vì nể mặt. Bởi vì ông chủ đứng sau nhà đấu giá này có thân phận đặc biệt, cộng thêm Tiên Minh dùng đạo đức để gây áp lực, người trẻ tuổi chỉ có thể lấy lý do bảo vệ trật tự Đại Hội Tiên Môn mà lao động không công cho người ta, coi như kiếm chút danh tiếng tốt.
Nhưng lại không ngờ trộm gà không thành lại mất nắm thóc, đã rước về Tiêu Cửu Từ, một người vừa thông minh, vừa tài giỏi, lại chính trực có nguyên tắc.
Trong giới tu chân có một loại tà thuật, là lợi dụng vong linh của trẻ sơ sinh vừa chào đời bị hiến tế sống để làm Vong Hồn Châu. Vong Hồn Châu đó tương tự như Oanh Thiên Lôi, uy lực cực lớn, một viên có thể làm bị thương một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, số lượng càng nhiều uy lực càng lớn, thậm chí nhiều lên có thể g**t ch*t cả Nguyên Anh kỳ.
Vì thủ pháp chế tạo trái với thiên đạo, nên dĩ nhiên bị xem là cấm thuật, cấm chế tạo, cũng cấm mua bán.
Không ngờ nhà đấu giá kia lại âm thầm tích trữ một trăm viên Vong Hồn Châu, chuẩn bị lén lút giao dịch. Nhưng lại không ngờ vì tìm người đến trông coi nhà đấu giá, mà lại bị Tiêu Cửu Từ và những người khác phát hiện ra manh mối.
Loại sự kiện ác tính vi phạm quy định này, dĩ nhiên phải báo lên Tiên Minh, bắt giữ ông chủ, hủy đi Vong Hồn Châu, truy cứu đến cùng.
Thế nhưng thân phận của vị ông chủ này lại khiến người ta khó xử.
Trước đây đã từng đề cập, Bất Niệm Cung sở dĩ một nhà độc bá, là vì họ có một vị lão tổ Độ Kiếp kỳ trấn giữ. Mà vị lão tổ này chính là Nam Đẩu Tiên Tôn.
Nam Đẩu Tiên Tôn được xem là trần nhà của giá trị vũ lực trong giới tu chân, cũng là người duy nhất từng đánh Quỳnh Bích Tiên Tử trọng thương. Khi tiến giai lên Độ Kiếp kỳ đã bị thiên lôi làm bị thương, vẫn luôn bế quan tĩnh dưỡng để hồi phục nguyên khí, đã hơn trăm năm, nhưng tu vi cảnh giới vẫn còn đó, dĩ nhiên không ai dám mạo phạm Bất Niệm Cung.
Mà dòng dõi của Nam Đẩu Tiên Tôn này còn có một người cháu đích tôn ở Bất Niệm Cung, tên là Vu Kim Viên. Gã không có thiên phú tu luyện gì, lại tham tài háo sắc, vì vậy mới mượn địa vị của ông nội và Bất Niệm Cung ở Tiên Minh để làm ăn kiếm tiền, kiếm tiền cho mình và cho cả Bất Niệm Cung.
Hiện nay ở thành Thiên Sơn, ngoài các chi nhánh do mấy đại tiên môn hệ sinh hoạt mở, một số ít thương nhân tự do, thì phần lớn sản nghiệp đều là do Vu Kim Viên và Tiên Minh hợp tác tạo ra.
Trong đó, Thập Phương Thiên Địa Đấu Giá Hội chính là sản nghiệp sinh lời khủng nhất của Vu Kim Viên.
Vì có tầng thân phận này tồn tại, cho dù gã bị Tiêu Cửu Từ áp giải lên Tiên Minh, cũng vẫn không thể xét xử công bằng.
Bất Niệm Cung nói không rõ hành vi của gã.
Vu Kim Viên thì biện bạch rằng mình không biết đó là Vong Hồn Châu, chỉ là người trung gian mà thôi, trước đây cũng chưa từng có, đây là lần đầu tiên.
Ai trong lòng cũng rõ, Vu Kim Viên xấu xa không chịu nổi, nói gì mà chỉ là người trung gian, ai tin chứ, hơn nữa làm trung gian cũng là đồng tội. Còn nói gì mà lần đầu tiên, chẳng qua là nghĩ rằng trước đây bên mua bên bán đều giữ bí mật, nên dĩ nhiên chưa bao giờ bị phát hiện thôi.
Hơn nữa cũng không ai dám nói Bất Niệm Cung ở sau lưng có được lợi lộc gì không.
Nhưng chuyện này đã bị phanh phui ra, tất nhiên phải cho giới tu chân một lời giải thích. Tiên Minh tuy do Bất Niệm Cung một nhà độc bá, cũng phải tuân theo quy tắc.
Cuối cùng, phạt tất cả sản nghiệp dưới tay Vu Kim Viên phải đóng cửa, nộp lên cho Tiên Minh, từ nay không được kinh doanh nữa. Điều này không chỉ khiến Bất Niệm Cung chịu một tổn thất nhất định, mà còn làm mất mặt.
Huống hồ Vu Kim Viên còn phải chịu hình phạt.
Thật ra theo tội gã phạm, chết không đáng tiếc, nhưng vẫn giữ được mạng sống, chỉ là từ đó cũng ghi hận Tiêu Cửu Từ.
Không khó để tưởng tượng sau khi Tiêu Cửu Từ gặp nạn, những gì y phải chịu đựng, Vu Kim Viên chắc chắn đã đóng một vai trò rất lớn trong đó.
Chỉ có thể nói, vì công lý thế gian và những vong linh vô tội, Tiêu Cửu Từ đã trả giá quá nhiều. Vốn dĩ nếu y luôn giữ vững sức mạnh này, dĩ nhiên vẫn không ai dám bắt nạt, nhưng một khi gặp nạn, thì thù mới hận cũ, yêu ma quỷ quái gì cũng kéo đến.
Vì vậy lần này, Kiều Hàm định không để Tiêu Cửu Từ nhúng tay vào chuyện này. Bởi vì một khi Tiêu Cửu Từ biết được, chắc chắn sẽ xử lý nghiêm minh, đắc tội với Bất Niệm Cung. Đến lúc đó khi vào bí cảnh mạo hiểm, còn không biết đối phương sẽ sắp xếp người ngáng đường thế nào, chỉ đối phó với sự tấn công của Ma giới đã đủ phiền phức rồi, không thể có thêm kẻ thù nữa.
Đợi qua khỏi giai đoạn này, rồi hẵng lật đổ nhà đấu giá này, cuối cùng lén lút g**t ch*t tên cặn bã Vu Kim Viên kia. Bởi vì người khác không biết, nhưng Kiều Hàm thì biết từ trong nguyên tác, những viên Vong Hồn Châu đó chính là do Vu Kim Viên tự mình làm ra để mưu cầu lợi nhuận khổng lồ, hoặc là để trao đổi tài nguyên tà pháp, mục đích là để nâng cao thiên phú tu luyện của mình, không muốn vì mình không có thiên phú mà tuổi thọ cạn kiệt.
Loại cặn bã này, chắc chắn phải trừ khử, nhưng không phải vào thời điểm này.
Kiều Hàm đang tính toán ghi tên người này vào sổ tay “sắp xếp” sau này, thì nghe thấy vị Ngũ sư tỷ vừa chạy đến nói tiếp.
“Thất sư muội vẫn đang tranh cãi với họ, nhưng họ căn bản không chịu nghe. Chúng ta lại không dám đi tìm trưởng lão nói rõ, trưởng lão trước đây đã nghiêm cấm Thất sư muội mang Tiểu Lam ra phố, nhưng Thất sư muội thấy người khác đều mang linh sủng nhà mình đi, cũng muốn cho Tiểu Lam xem náo nhiệt, thật sự không ngờ lại ra nông nỗi này. Tần công tử, Kiều sư muội, hai người sống ở đây, có nghĩ ra cách nào không? Thất sư muội nếu không tìm lại được Tiểu Lam, muội ấy chắc chắn sẽ khóc chết mất.”
Kiểu Uyển chau mày, ngước mắt nhìn Tần Tu Trọng, “Huynh biết nhà đấu giá này không?”
Tần Tu Trọng gật đầu, nhưng nhìn biểu cảm có vẻ không mấy thiện cảm với nhà đấu giá này, trầm giọng nói: “Đến xem trước đã.”
Nói xong, hắn quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm, dường như định từ biệt tại đây.
Tiêu Cửu Từ ngập ngừng, thật ra y muốn đi cùng giúp đỡ, dù sao thì Vọng Nguyệt Đảo lần đầu đến thành Thiên Sơn, Tần Tu Trọng lại là đồ đệ bị Vạn Nhận Tông ruồng bỏ, xử lý chuyện có thể sẽ gặp chút phiền phức. Nhưng y còn phải để ý đến Kiều Hàm.
Kiều Hàm dĩ nhiên không muốn Tiêu Cửu Từ có bất kỳ tiếp xúc nào với nhà đấu giá, đang định kéo nam chính đại nhân cùng cáo từ.
Kết quả là trong đầu vang lên một tiếng “ting”, sắc mặt Kiều Hàm liền thay đổi.
Cuối cùng, khi Tiêu Cửu Từ chuẩn bị bỏ cuộc, chắp tay cáo từ, thì cánh tay đột nhiên bị Kiều Hàm giữ lại.
“Sư huynh, chúng ta đi cùng đi.” Kiều Hàm bất ngờ lên tiếng.
Tiêu Cửu Từ có chút ngạc nhiên, những người khác càng nhìn cậu với vẻ không thể tin nổi. Ý của tên này là định giúp đỡ sao? Sao có thể?
Kiều Hàm dĩ nhiên rất cẩn trọng, liền nói tiếp một câu, “Đệ muốn xem nhà đấu giá.”
Tần Tu Trọng và Kiểu Uyển thầm nghĩ quả nhiên là vậy.
Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm muốn đi, dĩ nhiên thuận theo mà đi cùng ba người kia.
Vừa ra khỏi cửa liền ngự kiếm lên đường.
Kiều Hàm thì đã cãi nhau ầm ĩ với hệ thống trong đầu.
Kiều Hàm: Dừng tay đi, hệ thống! Ngươi rốt cuộc đã thiết lập cho ta cái hình tượng nhân vật phản diện thiểu năng gì vậy, không phải là gây họa cho nam chính, thì là bôi nhọ nam chính, hoặc là làm nam chính ghê tởm, hãm hại nam chính. Không phải chuyện nghiêm trọng thì quyết không làm, không phải người phiền phức thì không thèm đắc tội phải không?
Nhiệm vụ mà Kiều Hàm vừa nhận được chính là liên quan đến nhà đấu giá, tóm lại là: [Không biết trời cao đất rộng đại náo nhà đấu giá, liên lụy nam chính cùng đắc tội với Vu Kim Viên và Bất Niệm Cung.]
Cái quái gì đây, chẳng phải lại trùng khớp với nguyên tác rồi sao? Có phải là do mình cố tình né tránh tình tiết này bị phát hiện, nên hệ thống mới mang ý đồ “ngươi không để thần tượng nhà ngươi làm, thì ta sẽ để ngươi làm” mà giao nhiệm vụ phản diện? Để cậu không làm lệch cốt truyện quá nhiều?
Thời hạn là năm ngày, Kiều Hàm định đến xem tình hình trước, rồi nghĩ cách sau. Dù sao thì chắc chắn không thể liên lụy đến nam chính đại nhân. Nếu chỉ là mình đóng vai phản diện một chút, gây khó chịu cho người khác, thì chắc cũng không đến mức khiến họ sau này phải tốn nhiều công sức để nhắm vào nam chính đại nhân.
Vậy nên nhiệm vụ này vẫn có thể thực hiện được, chỉ cần nắm bắt được chừng mực.
Cuối cùng nếu thật sự không được, ngoài lần trước đổi lấy một ít linh phù và tuổi thọ, cậu vẫn còn hơn một trăm điểm cảm xúc có thể đổi lấy thẻ bỏ qua. Nhưng cậu vẫn cố gắng muốn giữ lại thẻ bỏ qua, dù sao sau này còn có tình tiết lớn đang chờ.
Trong lòng tính toán một hồi, Kiều Hàm suýt nữa bị ánh sáng cách đó không xa làm lóa mắt.
Chỉ thấy cách đó không xa có một tòa lầu nhỏ vàng óng ánh hoàn toàn khác biệt với các công trình kiến trúc khác. Bản thân nó màu vàng, hẳn là được xây dựng từ một loại linh mộc hiếm thấy. Trên đỉnh còn được khảm một viên giao châu to bằng đầu người, các loại linh tinh linh thạch trang trí thân lầu, ánh sáng ngũ sắc và khí lành lượn lờ xung quanh. Không nói đến giá trị của nhà đấu giá này, chỉ riêng tòa lầu này thôi cũng đã là vô giá.
Khắp nơi trên thân lầu đều có đài quan sát, ngoài các hộ vệ mặc đồng phục, còn có khế ước thú giữ cửa để uy h**p, đúng là chịu chi, cũng là để đảm bảo an ninh trật tự.
Khi họ hạ xuống, cửa đã có một vòng người vây xem náo nhiệt.
Trên ngưỡng cửa của nhà đấu giá đứng một tu sĩ áo xám mặt đầy vẻ thiếu kiên nhẫn, một bộ ria mép nhỏ, hẳn là quản sự ở đây, hai bên trái phải đều là hộ vệ tu sĩ Kim Đan kỳ.
Trước cửa có một cô gái đang khóc vì tức giận, cũng mặc trang phục của Vọng Nguyệt Đảo, chính là Thất sư muội Tử Du đã được nhắc đến trước đó.
“Các ngươi là cường đạo, cố ý cướp đoạt linh thú của ta, đừng tưởng ta từ nơi xa đến là dễ bắt nạt, ta sẽ đến Tiên Minh kiện các ngươi.”
“Là đạo hữu đến từ Vọng Nguyệt Đảo à, bọn ta biết chứ, ngươi cứ đi kiện đi. Bọn ta làm ăn đàng hoàng, nói bọn ta cướp, ngươi phải đưa ra bằng chứng chứ. Nể tình Vọng Nguyệt Đảo lần đầu tiên đến tham gia Đại Hội Tiên Môn, không hiểu quy củ gì, ta mới nói với ngươi nhiều như vậy, đã là cho ngươi mặt mũi lắm rồi. Đừng có làm ầm ĩ ở đây nữa, còn không cút đi, bọn ta sẽ ra tay đấy.”
“Buôn bán đàng hoàng gì chứ, chẳng qua là phái người ra phố cướp đoạt linh thú của người khác, rồi bán lại, các ngươi đúng là vô liêm sỉ!” Tử Du tức đến hai mắt như muốn nứt ra.
Sắc mặt gã quản sự trầm xuống, “Ngươi nói Lam Thúy Phượng là của ngươi thì nó là của ngươi chắc? Bọn ta nhận hàng đều có kiểm tra, vừa rồi đúng là đã nhận một con Lam Thúy Phượng, nhưng trên người nó hoàn toàn không có khế ước, ngươi dựa vào đâu mà nói là của ngươi? Nếu ai cũng như ngươi, thấy bọn ta có một món đồ đấu giá nào là lại đến nhận là của mình, thì bọn ta còn làm ăn thế nào được nữa?”
Nói đến đây, đáng lẽ xung quanh phải có tiếng hưởng ứng mới phải, nhưng những người xem náo nhiệt xung quanh ngoài việc thì thầm bàn tán ra thì hoàn toàn không có động tĩnh gì.
Đây là một tình huống vô cùng thú vị. Dù sao thì chỉ nghe lời của gã quản sự có vẻ cũng có lý, giống như là cô gái này đang gây sự vô cớ.
Nhưng người ở đây kiến thức rộng rãi, dĩ nhiên đã từng thấy tình huống thế này rất nhiều lần, phần lớn đều biết mánh khóe trong đó, biết đây chẳng qua chỉ là một người ngoại lai bất cẩn bị lừa mà thôi, vây xem chỉ là để xem náo nhiệt.
Vì vậy sau khi mấy người họ đáp xuống, nhìn thấy cảnh này, về cơ bản có thể chắc chắn, nhà đấu giá biết lai lịch của Lam Thúy Phượng, hoặc căn bản chính là do bọn họ phái tay chân đi làm. Dù sao thì món đồ này bọn họ không định trả lại, cứ vô lại không nói lý lẽ như vậy đấy.
Kiểu Uyển tiến lên đỡ lấy Tử Du. Ngũ sư tỷ nhảy dựng lên mắng: “Các ngươi đúng là vô pháp vô thiên.”
Tử Du mơ hồ nhìn thấy họ, khóc càng dữ dội hơn.
Kiểu Uyển nhìn về phía Tần Tu Trọng.
Tần Tu Trọng trực tiếp tiến lên một bước, như lưỡi đao sắc bén ra khỏi vỏ, khí thế của Lôi linh căn Kim Đan hậu kỳ đầy uy h**p, lập tức khiến gã quản sự chau mày, hai tên hộ vệ bên cạnh cũng lập tức căng thẳng tiến lên.
Bọn họ đã gặp qua quá nhiều khách hàng, dĩ nhiên chỉ cần nhìn một cái là có thể nhận ra Tần Tu Trọng trước mắt là một đối tượng khó dây vào đến mức nào.
Nhưng sau lưng bọn họ có người chống đỡ, dĩ nhiên cũng không sợ hãi.
“Vị đạo hữu này, bọn ta làm việc theo quy củ, không thể các ngươi nói gì thì là cái đó được.” Gã quản sự lên tiếng.
Tần Tu Trọng hừ lạnh một tiếng: “Dĩ nhiên là phải theo quy củ. Lam Thúy Phượng không gần gũi với người lạ, trừ phi là người đã nuôi lớn nó. Hơn nữa trên người Lam Thúy Phượng còn có bùa dẫn đường kết nối với vị cô nương này, điều đó đủ để chứng minh Lam Thúy Phượng đã có chủ, chỉ là chưa kịp ký kết khế ước mà thôi. Đây thuộc loại vật phẩm không rõ lai lịch, các ngươi không có quyền thu mua, cũng không có quyền đấu giá.”
Lời này vừa thốt ra, biểu cảm trên mặt gã quản sự suýt nữa thì cứng đờ, nhưng gã vẫn nhanh trí nói: “Không thể nói như vậy được, chưa kể chuyện gần gũi hay không còn tùy thuộc vào từng người, biết đâu thể chất của cô nương này đặc biệt thì sao. Hơn nữa bùa dẫn đường thì có là gì, tùy tiện gặp một con linh thú nào, bất kỳ ai cũng có thể đặt bùa dẫn đường lên người nó để đánh dấu. Chỉ có bắt được thật sự, ký kết khế ước mới được xem là khế ước thú của mình.”
“Vậy nếu có nhân chứng chứng minh Lam Thúy Phượng bị đánh dấu bùa dẫn đường đã từng ở trên người vị cô nương này, liệu có thể chứng minh linh thú là do người khác trộm từ trên người cô nương này không?”
Gã quản sự lập tức cười nói: “Chẳng lẽ đồng môn các ngươi tự chứng minh cho mình, ta cũng phải công nhận sao?”
Kết quả lời vừa dứt, gã quản sự liền cảm thấy có gì đó không đúng, lời này không phải do bọn họ nói, mà là giọng nói truyền đến từ phía sau.
Chỉ thấy một nam tử mặc y phục màu xanh lam bước ra, thân hình thẳng tắp, tuấn tú phi phàm. Uy thế vô hình tuy không khiến người ta rùng mình, nhưng vẫn làm lòng người khẽ run. Giống như nam tử lúc nãy, đều là những nhân vật long phượng giữa loài người.
Mà trang phục y mặc hẳn là đệ tử phục thân truyền của Thanh Vân Tông.
“Tại hạ là Tiêu Cửu Từ của Thanh Vân Tông, có thể làm chứng, trước đây đã từng thấy Lam Thúy Phượng đứng trên vai của vị cô nương này.”
Tiêu Cửu Từ nói xong, mấy người của Vọng Nguyệt Đảo không khỏi nhìn về phía y, họ biết Tiêu Cửu Từ đang nói dối, họ căn bản chưa từng gặp nhau. Nhưng Tiêu Cửu Từ chịu đứng ra, đúng là nhân chứng có lợi nhất. Có điều sao y lại biết Lam Thúy Phượng thích đứng trên vai Tử Du?
Thật ra đây là do Kiều Hàm nói cho Tiêu Cửu Từ biết, cậu lúc tình cờ gặp trước đó đã liếc thấy một chú chim xanh nhỏ đứng trên vai cô gái. Không ngờ Tiêu Cửu Từ lại trực tiếp đứng ra giúp làm chứng gian.
Kiều Hàm đứng trong đám đông có chút muốn cười lại có chút kích động. Quả nhiên nam chính nhà cậu tuy là một quân tử khiêm nhường, nhưng không phải là kẻ ngu ngốc không biết linh hoạt. Rõ ràng đối phương đang chơi xấu, vậy thì y dĩ nhiên không ngại dùng cách nói dối để đạt được kết quả chính nghĩa.
Chỉ tiếc là, mức độ vô lại của đối phương vẫn cao hơn một bậc.
Sau khi sắc mặt gã quản sự tái mét, gã ngượng ngùng nói: “Cái này… được rồi, nếu Tiêu công tử đã làm chứng, ta sẽ tin nguồn gốc là từ vị cô nương này, nhưng… chuyện này không liên quan đến nhà đấu giá bọn ta chứ.”
Mọi người nghe vậy, sắc mặt khẽ thay đổi.
Gã quản sự cười tủm tỉm: “Nếu nói nghiêm ngặt theo quy củ của giới tu chân, linh thú chưa ký kết khế ước chính là vật vô chủ. Người ta bán đến, ta tiếp nhận rồi đấu giá, hoàn toàn phù hợp với quy củ. Chuyện này… muốn trách thì chỉ có thể trách các ngươi không bảo vệ tốt linh thú của mình. Hay là các ngươi đi tìm kẻ đã trộm linh thú của các ngươi mà chịu trách nhiệm đi, bọn ta đã trả tiền rồi, các ngươi tìm bọn ta đòi lại, bọn ta chắc chắn không thể đồng ý được.”
“Ngươi nói bậy, tên trộm đó chính là người của các ngươi, ta thấy hắn đi vào chào hỏi nhiệt tình với người của các ngươi.” Tử Du hét lớn, khuôn mặt tròn trịa đỏ bừng lên.
Gã quản sự cười một cách âm hiểm, “Người đến đây bán đồ rất nhiều, bọn ta nhiệt tình tiếp khách thì có gì sai? Vị cô nương này, xin đừng quấy rầy nữa, bọn ta cũng khó xử lắm. Nếu ngươi thật sự thích Lam Thúy Phượng, vậy thì tự mình mua lại đi.”
Mấy người của Vọng Nguyệt Đảo đều tức điên lên, nhưng sự đã đến nước này, thật sự không còn cách nào khác.
Tần Tu Trọng nắm chặt nắm đấm, trong tay gần như bắt đầu tích tụ sấm sét, nhưng cuối cùng lại bị Kiểu Uyển kéo cổ tay lại, đè nén xuống. Tình huống này, chắc chắn không thể giải quyết bằng cách gây rối được.
Kiểu Uyển nói: “Ngươi nói bao nhiêu tiền, bọn ta mua.”
Tuy không cam tâm, nhưng cũng chỉ có thể làm vậy, dù sao đây cũng là cái giá cho sự bất cẩn của họ.
Gã quản sự lại nhướng mày cười một tiếng: “Cô nương hiểu lầm rồi, những thứ đã vào đây, dĩ nhiên phải được bán ra thông qua đấu giá. Bọn ta không có quyền mua bán riêng tư.”
“Được! Ta muốn đấu giá nó!” Tử Du đến bước này đã không còn nghĩ đến chuyện khác, chỉ muốn mua lại linh thú của mình, nhưng lại hoàn toàn không biết mánh khóe trong đó.
Giống như một cái hố không đáy, nếu biết họ muốn có, cho dù vào được nhà đấu giá, cũng sẽ liên tục bị người khác đẩy giá lên. Lam Thúy Phượng vốn là linh thú quý hiếm, giá cả dĩ nhiên không rẻ, rất khó nói họ có thể đấu giá được nó hay không.
Nhưng cũng chỉ có thể đi bước nào hay bước đó. Có điều họ vạn lần không ngờ đối phương căn bản không định cho họ tham gia đấu giá, vì sợ họ gây rối.
Vì vậy gã nói thẳng: “Lam Thúy Phượng sẽ tham gia đấu giá tối nay, hoan nghênh mọi người vào xem. Nhưng bọn ta chỉ tiếp đãi những vị khách đã nhận được thiệp mời, các vị đã mang theo thiệp mời chưa?”
“Thiệp mời gì?” Kiểu Uyển nói.
“Khách hàng của bọn ta đều có yêu cầu về thân phận, địa vị, tu vi, chỉ những người đủ tư cách mới có thể nhận được thiệp mời.”
“Ngươi đang đùa giỡn với chúng ta sao?” Ánh mắt Tần Tu Trọng trở nên sắc lạnh, trong tay lập tức xuất hiện một thanh đoản đao màu đen. Lưỡi đao còn quấn quanh sấm sét, dọa gã quản sự lập tức lùi lại một bước.
“Công tử nguôi giận, bọn ta đều là người làm ăn, sao có thể đùa giỡn với khách hàng được chứ. Vọng Nguyệt Đảo chắc chắn có thiệp mời, các vị đều là thanh niên tài tuấn, chắc chắn có tư cách, lẽ nào các vị vẫn chưa nhận được?”
Gã quản sự nói xong, lập tức gọi thuộc hạ đến, thuộc hạ vội vàng giải thích: “Vọng Nguyệt Đảo vẫn chưa vào ở khu vực của Tiên Minh, cho nên…”
Gã quản sự lúc này mới lên tiếng: “Thì ra là vậy, bên bọn ta chỉ sau khi các vị vào ở, mới nhận được thông báo rồi làm thiệp mời, ngày hôm sau sẽ gửi đến. Không có thiệp mời thật sự không thể để các vị vào được.”
Tần Tu Trọng lập tức nghĩ đến Tiêu Cửu Từ, nhưng Tiêu Cửu Từ lại trực tiếp lắc đầu với hắn, ý tứ nhìn gã quản sự nói: “Thật trùng hợp, bọn ta cũng vừa mới đến khu vực của Tiên Minh, xem ra ngày mai mới có thể nhận được thiệp mời rồi.”
“Thế chẳng phải là quá trùng hợp sao? Hay là thế này, nếu các vị quen biết người của môn phái khác, có thể đi xin một tấm thiệp mời, cũng có thể dùng được. Nếu không, không có thiệp mời sẽ bị trận pháp đẩy ra ngoài, bọn ta thật sự cũng không có cách nào.” Gã quản sự nói với vẻ tiếc nuối, nhưng trong mắt lại là sự đắc ý hả hê.
Mấy người của Vọng Nguyệt Đảo lập tức xìu xuống, họ căn bản không quen biết các môn phái khác. Tần Tu Trọng vốn dĩ đã rời đi một cách thảm hại, dĩ nhiên không thể yêu cầu hắn vứt bỏ thể diện đi cầu xin người khác, có thể làm phiền Tiêu Cửu Từ giúp một tay đã là giới hạn rồi.
Lúc này sao có thể lại mượn nhân tình của Tiêu Cửu Từ để đi nơi khác xin thiệp mời được chứ.
Lão già gian xảo này sau khi nhận ra thân phận của họ, đã sớm nghĩ ra chiêu này để đối phó với họ rồi, muốn bán Lam Thúy Phượng đi trước, để ân oán lộn xộn không qua tay bọn họ là được.
Thật là gian trá.
Nhưng họ lại bất lực, là người của danh môn chính phái, luôn bị gông cùm trói buộc, không dám hành động. Tần Tu Trọng vốn đã thoát khỏi sự trói buộc này, nhưng lúc này chuyện lại là của người khác, hắn dĩ nhiên không thể tùy theo tính tình mà làm càn, chỉ có thể xem Tử Du bọn họ tự quyết định.
Mọi người đang lúc phiền muộn uất ức, Tiêu Cửu Từ cũng chỉ có thể đứng im quan sát tình hình. Y quay đầu lại, đột nhiên phát hiện Kiều Hàm không biết đã chạy đi đâu, quét mắt nhìn bốn phía, liền thấy ở một con hẻm nhỏ không xa, một sợi dây leo ló đầu ra, rồi lại rụt vào.
Tiêu Cửu Từ: ?
Ngay sau đó, bóng người lóe lên, Kiều Hàm đã đến trước mặt họ. Đầu tiên cậu tinh nghịch nháy mắt với Tiêu Cửu Từ đang ngẩn người, sau đó xông lên trước mặt mọi người, ném thẳng một tấm thẻ đỏ mạ vàng vào mặt gã quản sự đang nói lời châm chọc, giống như tát vào mặt, khiến gã quản sự đau đến kêu “ái chà” một tiếng.
Câu nói “không có thiệp mời thì đi đi, ở đây dây dưa cũng vô ích” của gã quản sự bị đập ngược trở lại.
Kiều Hàm vênh cằm lên như một tiểu ác bá ăn chơi trác táng, nói: “Mở to mắt chó của ngươi ra mà nhìn cho rõ, thiệp mời của chúng ta đây, chó tốt không cản đường, cút ngay!”
Lúc này trong con hẻm, một gã đàn ông to con miệng sùi bọt mép, một bên má sưng vù, ngã xuống trước mặt mấy thiếu niên đang trong bộ dạng thảm hại, bất tỉnh nhân sự.
Các thiếu niên dìu nhau đứng dậy, không nhịn được mà đấm đá vào người sư huynh đang hôn mê của họ.
Vừa rồi sư huynh của họ vì muốn tham gia đấu giá mua đồ ra vẻ mà đã lấy đi toàn bộ chi phí đi lại lần này của cả môn phái. Bọn họ đến ngăn cản, lại bị yêu cầu giao hết linh thạch ra cho hắn dùng, họ không chịu, liền bị đánh. Rõ ràng môn phái họ rất nghèo, có được thiệp mời cũng không nên tham gia loại hoạt động này, nhưng sư huynh lại không chịu nghe.
May mắn là vừa rồi có một vị đại hiệp che mặt đi ngang qua, vung một chiếc lá cây khổng lồ quạt tới. Có lẽ là muốn cướp thiệp mời, nhưng đối với họ mà nói lại là chuyện tốt, ít nhất đã giữ được tiền của môn phái, hơn nữa nhìn bộ dạng của sư huynh, trước Đại Hội Tiên Môn cũng không cử động được.
“Ngươi… ngươi lấy đâu ra thiệp mời.” Gã quản sự lúc này thật sự đã rối loạn, ngay cả nụ cười giả cũng không giữ được nữa.
Những người khác cũng đều kinh ngạc nhìn Kiều Hàm, đặc biệt là Tần Tu Trọng và Kiểu Uyển. Đây là đang giúp họ sao? Chắc là không phải, là do chính cậu ta muốn tham gia đấu giá, vốn dĩ đã định vào trong. Nhưng vừa rồi cậu ta nói là “thiệp mời của chúng ta”… có điều hành vi cử chỉ xấu xa đó, thật giống với trong ký ức.
Kiều Hàm nhướng mày nói: “Ngươi chỉ cần nói đây có phải là thiệp mời thật không? Chúng ta có tư cách vào trong không? Với thái độ hiện tại của ngươi, lẽ nào còn muốn bịa thêm lý do gì để từ chối chúng ta? Ngươi cứ bịa đi, mọi người đều đang chờ xem náo nhiệt đấy, ta đây muốn xen xem uy tín của nhà đấu giá các ngươi thế nào? Mau cho ta mở mang tầm mắt đi, ha ha.”
“Bọn ta… bọn ta dĩ nhiên là có uy tín, nhưng mà lai lịch của tấm thiệp này, bọn ta phải…” Gã quản sự tức đến nói năng cũng không lưu loát, nhìn qua là biết tấm thiệp này là của một môn phái nhỏ bình thường, tên môn phái hắn còn không có ấn tượng, nhưng đúng là được phát cho các môn phái đã vào khu vực của Tiên Minh.
“Ối chà, tiêu chuẩn kép gớm nhỉ. Lai lịch của Lam Thúy Phượng thì ngươi không hỏi, lai lịch thiệp mời của ta thì ngươi lại muốn hỏi, tiêu chuẩn kép vẫn là nhà đấu giá các ngươi giỏi nhất.”
Sắc mặt gã quản sự tái mét: “Chỉ là… chỉ là hỏi một chút thôi.”
Kiều Hàm cười khẩy: “Vừa rồi chẳng phải ngươi bảo chúng ta đi xin của môn phái khác sao? Tình cờ gặp được một vị đạo hữu nhiệt tình tặng cho ta, không được à?”
Gã quản sự nghiến răng nhìn tên môn phái trên tấm thiệp, thầm nghĩ sau này nhất định phải cho môn phái này vào danh sách đen!
Nhưng cũng thật kỳ lạ, sao lại trùng hợp như vậy? Nếu là tặng cho cậu ta, tại sao không lộ diện?
Gã quản sự nghi ngờ một hồi, nói: “Hay là, mời vị đạo hữu đó qua đây chứng minh một chút?”
Gã quản sự tưởng có thể tiếp tục câu giờ, vừa nghĩ cách, ai ngờ sắc mặt Kiều Hàm liền thay đổi, cổ tay khẽ chuyển, một cây roi mây xuất hiện trong tay, “chát” một tiếng, quất xuống mặt đất vỡ tan.
“Sư huynh, hắn đang sỉ nhục đệ! Hắn cho rằng tấm thiệp mời mà đệ, đường đường là đệ tử dưới trướng Quỳnh Bích Tiên Tử của Thanh Vân Tông, có được là có vấn đề! Hắn cho rằng đệ là do cướp giật trộm cắp mà có! Sĩ khả sát bất khả nhục! Sỉ nhục đệ chính là sỉ nhục Quỳnh Bích Tiên Tử, chính là sỉ nhục Thanh Vân Tông! Nhà đấu giá các ngươi ra oai gớm nhỉ!”
Tiêu Cửu Từ: …
Bị chụp cho mấy cái mũ đen, gã quản sự lập tức lắc đầu như trống bỏi, trong lòng cũng kinh hoảng.
Nhưng giây tiếp theo, một luồng ánh sáng bạc xanh u tối lóe lên, Băng Phách Kiếm tỏa ra hàn khí lạnh lẽo bay ra không trung, trực tiếp vượt qua Kiều Hàm, chĩa thẳng vào mặt gã quản sự. Gã quản sự lập tức mềm nhũn cả chân.
“Các hạ đây là có ý gì?” Giọng nói như băng ngọc va vào nhau, kết hợp với vẻ mặt đột nhiên không còn ôn hòa, hiệu quả quả thực còn đáng sợ hơn cả một khuôn mặt đầy sát khí.
Một màn này, sự phối hợp như vậy khiến Tần Tu Trọng và Kiểu Uyển kinh ngạc. Tần Tu Trọng nắm chặt tay nhìn thẳng vào Kiều Hàm, còn Kiểu Uyển thì mi mắt cụp xuống nhưng lại lén liếc về phía Tiêu Cửu Từ.
Gã quản sự cuối cùng cũng chịu thua, biết rằng trong tình huống không có lý lẽ, những người này cũng sẽ không để y lừa gạt nữa.
Không ngờ lại đụng phải một kẻ cứng cựa như vậy, gã quản sự uất ức liếc Kiều Hàm một cái, sau đó lập tức nở nụ cười, vội vàng nói: “Là lỗi của tại hạ, ta xin bồi tội với các vị, chi phí ăn uống tối nay cứ tính cho ta, xin các vị đừng ghi hận tại hạ, quý khách mời vào trong.”
Gã quản sự cúi người làm động tác mời, các hộ vệ cũng tránh đường.
Kiều Hàm tiến lên lấy Băng Phách Kiếm ném trả lại cho Tiêu Cửu Từ phía sau, rồi tự mình nghênh ngang đi vào.
Tiêu Cửu Từ ăn ý đỡ lấy, ánh sáng lóe lên, pháp khí được thu hồi, y cất bước tiến lên, thấy những người khác còn chưa động, liền mỉm cười nói: “Đi thôi.”
“Chúng ta cùng đi sao?” Kiểu Uyển cuối cùng cũng không dám tin mà hỏi.
Tiêu Cửu Từ gật đầu cười nói: “Vừa hay Kiều Hàm muốn vào trong chơi, cũng không nói có thể dẫn theo mấy người, không cần để ý, chuyện chính của các vị quan trọng hơn.”
Tử Du không quan tâm đến những chuyện khác, lập tức xông vào, những người còn lại dĩ nhiên cũng đi theo.
Tần Tu Trọng liếc Tiêu Cửu Từ một cái, cuối cùng vẫn im lặng đi cùng vào trong.
Cánh cửa lớn đóng lại, bên ngoài toàn là tiếng kinh ngạc thán phục. Lại có người có thể không chịu thiệt trên địa bàn của nhà đấu giá sao?