Gã quản sự nói câu này vừa là cảnh cáo, vừa là để rũ bỏ quan hệ.
Cảnh cáo dĩ nhiên là lấy thân phận của Vu Kim Viên để nhắc nhở đám hậu bối này, đừng gây rối, đừng chọc vào người không nên chọc, tự rước lấy phiền phức cho mình.
Nhưng đối tượng là Thanh Vân Tông và Vọng Nguyệt Đảo, đều không phải môn phái nhỏ, nên khả năng cao hơn là có ý định rũ bỏ quan hệ, muốn để họ hiểu, Lam Thúy Phượng bị cướp cũng là thủ đoạn mờ ám ở đây, do ông chủ quyết định, không liên quan đến gã làm công ăn lương này, có muốn tìm phiền phức thì đừng tìm gã.
Nghe gã vê râu nói chuyện, Kiều Hàm chỉ có thể tiếc nuối bày tỏ: Phiền phức chắc chắn là phải tìm rồi, nhưng gây đến mức độ nào thì chưa chắc, dù sao thì với màn gây rối nhỏ vừa rồi, hệ thống vẫn chưa phán định.
Đi lên lầu, có thể thấy không ít tu sĩ, nghe động tĩnh trong lầu có lẽ đã có không ít khách đến.
Theo lời của gã quản sự, còn một canh giờ nữa mới bắt đầu đấu giá, phần lớn khách hàng chỉ đến đây sớm để tụ họp bàn chuyện, kết giao bạn bè, hoặc là hỏi nhà đấu giá về vật phẩm.
Ví dụ như có người muốn thứ gì đó, thì phải hỏi nhà đấu giá xem có không, nếu có, thì ngày nào sẽ đấu giá. Dù sao thì nhà đấu giá mỗi ngày đều tổ chức, thứ họ cần chưa chắc đã được đấu giá hôm nay. Nếu là vật phẩm mà nhà đấu giá không có, thì coi như là báo trước cho nhà đấu giá biết có nhu cầu này.
Nhưng theo Kiều Hàm thấy, cái gọi là hỏi vật phẩm này phần lớn là để che đậy một số vật phẩm vi phạm quy định không thể công khai đấu giá, ví dụ như Vong Hồn Châu.
Sự phán định của hệ thống chắc sẽ không đến mức để mình vạch trần âm mưu Vong Hồn Châu chứ, hy vọng là không phải, mình không muốn làm lớn chuyện đến vậy đâu.
Rất nhanh, mọi người được đưa vào một gian phòng riêng ở tầng bốn. Theo lời của gã quản sự, nơi này có tầm nhìn tốt nhất. Trong phòng riêng có bàn ghế, bình phong, ghế tựa, thậm chí cả giường, đầy đủ tiện nghi, bài trí xa hoa, giống hệt gu thẩm mỹ bên ngoài, khắp nơi đều thể hiện đặc điểm giàu nứt đố đổ vách.
Người tu đạo thực ra không quá chấp nhất với sự xa hoa về phương diện này, chỉ quan tâm đến những thứ có giá trị, vì vậy khi mọi người vào phòng cũng không ngắm nghía nhiều mà ngồi xuống.
Gã quản sự ân cần tiếp đãi, hỏi xem họ còn cần phục vụ gì nữa không.
Kiều Hàm đang định gọi một ít linh thực, linh trà, nhưng vừa mới mở miệng, lại nhớ ra ở đây còn có hai người không biết đã quen thuộc với nguyên thân đến mức nào, vì vậy liền nói thẳng với gã quản sự: “Mang mười món ăn đắt nhất, ba loại trà ba loại rượu đắt nhất, còn có năm loại linh quả điểm tâm đắt nhất ở đây, tất cả mang lên.”
Nụ cười của gã quản sự cứng đờ trên mặt.
Kiều Hàm tỏ vẻ vô tội: “Sao thế? Quản sự chê ta gọi nhiều quá à? Nếu đã vậy thì không cần tính vào sổ của ngươi nữa, chúng ta tự mình cũng có thể chi trả được.”
Nham hiểm, thật sự quá nham hiểm.
Gã quản sự nhìn vẻ cao ngạo không chút che giấu trong mắt Kiều Hàm, phảng phất như đang nói: Ta còn tưởng ngươi thật lòng bồi tội, nên mới cho ngươi một cơ hội đấy.
Trong lòng gã quản sự có rất nhiều lời chửi thề không biết có nên nói ra hay không, nhưng gã cũng nhìn ra được cậu nhóc này thật sự không phải dạng vừa, còn khó đối phó hơn cả mấy người có tu vi cao kia. Nếu đã nói ra rồi, thì chắc chắn phải mất máu, dĩ nhiên là phải cố gắng không đắc tội.
“Nào có đâu ạ, lập tức mang món ăn lên cho các vị ngay.” Gã quản sự cười làm lành xong, vội vàng quay người ra ngoài, chỉ sợ mình đi chậm một chút lại bị gọi thêm món gì nữa.
Tốc độ chuồn đi phải gọi là nhanh như chớp.
Kiều Hàm vui vẻ quay đầu lại thì thấy mọi người đều đang nhìn mình. Cậu chân thành nhìn nam chính đại nhân, “Cho lão già đó một bài học, đừng có cậy thế bắt nạt người khác.”
Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ cười.
Tử Du và Ngũ sư tỷ: Bây giờ người cậy thế bắt nạt người khác hình như là ngươi thì phải.
Tần Tu Trọng và Kiều Uyển: Haha, quả nhiên kẻ ác tự có kẻ ác trị.
Cho đến lúc này, mấy người họ mới bình tĩnh lại sau cuộc tranh cãi vừa rồi, mọi người cũng đã hiểu ra, lần này có thể vào được hoàn toàn là nhờ vào Kiều Hàm.
“Kiều Hàm, đa tạ đã tương trợ.” Kiều Uyển dịu dàng lên tiếng, lễ tiết không có một chút sai sót. Nhưng vẻ mặt lại có chút không tự nhiên.
Kiều Hàm có thể hiểu được, dù sao cũng là quan hệ chị em đã trở mặt thành thù, e là chính nàng cũng không ngờ có ngày lại phải cảm ơn người đệ đệ này. Kiều Uyển bây giờ đối mặt với người đệ đệ đã gài bẫy mình mà vẫn có thái độ như vậy, đủ thấy nàng cũng là một người tốt đến ngốc nghếch.
Nhưng hai cô gái bên cạnh lại kinh ngạc đến rớt cằm. Vừa rồi Tiêu Cửu Từ xuất hiện đã khiến họ có chút mông lung, bây giờ lại xác định được thân phận của người này, nhìn mối quan hệ phức tạp của bốn người trước mắt, họ cảm thấy mình thật sự đang ở trong một khung cảnh đáng sợ.
Nhìn lại Kiều Hàm, ban đầu khi nghe về hoàn cảnh của Kiều Uyển, họ cảm thấy người đệ đệ này chắc chắn xấu xa hết chỗ nói. Bây giờ nhìn lại, hình như có chút khác biệt so với nhận thức của họ.
Nhưng họ vẫn biết ơn, lần lượt bày tỏ lòng cảm ơn với Kiều Hàm.
Kiều Hàm vẫn duy trì hình tượng nhân vật, tỏ ra vẻ mặt chê phiền phức: “Ha, vậy nên các ngươi nợ ta một lần, phải trả!”
Lý là như vậy, nhưng có ai lại nói thẳng ra như thế chứ.
Quả nhiên không phải người tốt gì, hai cô gái lập tức lại thay đổi cái nhìn về Kiều Hàm.
“Thiệp mời, rốt cuộc từ đâu mà có?” Tần Tu Trọng đột nhiên trầm giọng lên tiếng, ánh mắt dò xét nhìn Kiều Hàm. Dù sao thì đánh chết hắn cũng không tin sẽ có vị đạo hữu nhiệt tình nào lại tặng thiệp mời cho Kiều Hàm.
Những người khác cũng tò mò nhìn sang.
Kiều Hàm mất kiên nhẫn nói: “Vào được là được rồi, quản nhiều thế làm gì?”
Tần Tu Trọng nhướng cằm nói: “Ta phải biết chúng ta có gây thêm phiền phức gì không.”
Đúng là một người cẩn trọng.
Kiều Hàm đảo mắt một cái, nói một câu kinh người: “Nửa đường cướp được.”
Lời này vừa thốt ra, ngoài Tiêu Cửu Từ ra, những người còn lại đều kinh ngạc nhìn Kiều Hàm.
Tần Tu Trọng máy móc quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, lại phát hiện Tiêu Cửu Từ không hề ngạc nhiên, ngoài một chút bất đắc dĩ ra, vậy mà không có ý định trách mắng gì.
“Huynh không nói hắn sao?” Tần Tu Trọng không dám tin mà nói.
Tiêu Cửu Từ ho khan hai tiếng, “Việc gấp thì tòng quyền, sư đệ chắc chắn đã lựa chọn đối tượng thích hợp.”
Nghe Tiêu Cửu Từ nói vậy, Kiều Hàm yên tâm rồi. Chỉ cần nam chính không hiểu lầm cậu, những người khác nghĩ xấu về cậu lại càng phù hợp với hình tượng nhân vật của cậu.
“Chỉ là một môn phái nhỏ thôi, dù sao ta cũng đã che mặt rồi, không tìm ra chúng ta đâu.”
Tuy Tiêu Cửu Từ liếc cậu một cái không đồng tình, nhưng lại không có ý định truy hỏi.
Lần này không chỉ có Tần Tu Trọng, ngay cả Kiều Uyển cũng có chút không dám tin mà nhìn Tiêu Cửu Từ. Con người Tiêu Cửu Từ này tuy trông là một quân tử ôn hòa, nhưng thực ra rất có nguyên tắc, cương trực công chính, đối với các sư đệ sư muội đồng môn luôn nghiêm khắc quản giáo.
Thế nhưng từ lúc Kiều Hàm cầm thiệp mời xuất hiện, Tiêu Cửu Từ đã luôn tin tưởng cậu vô điều kiện, đứng về phía cậu, không chỉ giúp cậu cáo mượn oai hùm, thậm chí lúc này biết được lai lịch của tấm thiệp mời cũng không hề chỉ trích.
Lời nói của Kiều Hàm trong tai người khác nghe vào, liền cảm thấy là Kiều Hàm vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, cậy thế bắt nạt người khác, phẩm hạnh vẫn không chịu nổi. Tuy người ta đúng là đã giúp đỡ, họ không thể được lợi rồi còn ra vẻ, nhưng trong lòng vẫn có chút không thoải mái.
Nhưng Tiêu Cửu Từ dường như lại vô cùng tin tưởng Kiều Hàm, cảm thấy những việc Kiều Hàm làm chắc chắn sẽ không vượt quá giới hạn.
Là Tiêu Cửu Từ hồ đồ rồi, hay là Kiều Hàm đã trở nên khác xa so với người trong ấn tượng của họ?
Trong lòng Tần Tu Trọng vừa nghi ngờ lại vừa uất kết.
Từ sau khi linh căn hồi phục, hắn vốn nghĩ rằng khi Kiều Hàm gặp lại hắn, dù không hối hận, cũng sẽ kinh ngạc, bất an, ngượng ngùng. Nhưng Kiều Hàm lại dường như từ đầu đến cuối không hề để tâm đến chuyện linh căn của hắn hồi phục. Giống như đã hoàn toàn vứt bỏ mối quan hệ từng có của họ ra sau đầu.
Đây đáng lẽ phải là tâm thái của Tần Tu Trọng, phớt lờ kẻ có mắt không tròng, bỏ đá xuống giếng năm xưa. Không báo thù lại đã là vì hắn không thèm lãng phí thời gian với hạng người như vậy.
Nhưng bây giờ lại là Kiều Hàm ngang nhiên phớt lờ hắn, trong lòng Tần Tu Trọng liền xoắn xuýt, chỉ cảm thấy con người này vô tình vô nghĩa, quá xấu xa. Mà một người như vậy lại nhận được sự công nhận và thân cận của Tiêu Cửu Từ, khiến Tần Tu Trọng cảm thấy Tiêu Cửu Từ không phải là mắt mù, thì cũng là lòng mê muội.
Bên này Kiều Hàm vừa nói xong, bên kia đã có thị nữ mang đến danh mục vật phẩm đấu giá vừa mới làm xong.
Tử Du và những người khác lập tức lấy một bản ra xem.
Mà Kiều Hàm cũng tò mò lật xem, đến khi nhìn thấy một cái tên thì vô cùng kinh ngạc, đưa đến trước mặt Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ liếc một cái, “Hồn Nguyên Quả? Hệ chữa trị.”
Kiều Hàm nhấn mạnh vào giá đấu giá, vậy mà lại là một vạch ngang. “Đây là có ý gì?”
“Không có giá khởi điểm, không có giới hạn trên.” Tiêu Cửu Từ giải thích.
Kiều Hàm vội vàng lật xem những thứ khác, vậy mà không có thứ nào được hưởng vinh dự này. Không khỏi khóe miệng giật giật, lẩm bẩm: “Tự nhiên cảm thấy bình thường mình nói chuyện với nó hơi lớn tiếng.”
Tiêu Cửu Từ bị chọc cười, “Vậy sau này đối tốt với nó một chút.”
Tần Tu Trọng liếc thấy họ nói cười khe khẽ, trong lòng khó chịu, quay đầu nhìn Kiều Uyển và những người khác, chỉ thấy sắc mặt cả ba người đều có chút khó coi.
“Thế nào rồi?”
Tử Du rưng rưng nước mắt nói: “Giá khởi điểm là một trăm thượng phẩm linh thạch, của chúng ta cộng lại cũng không đủ. Trước đây ở Vọng Nguyệt Đảo, thật sự không biết Tiểu Lam lại đáng giá như vậy.”
Ngũ sư tỷ an ủi Tử Du: “Yên tâm, Tiểu Lam là của Vọng Nguyệt Đảo chúng ta, tuyệt đối không để người ngoài nhúng chàm. Chúng ta cứ đấu giá trước, đến lúc đó tìm trưởng lão nhận lỗi, trưởng lão sẽ giúp chúng ta.”
Kiều Hàm không nhịn được mà mỉa: “Đắt như vậy, chỉ có đồ ngốc mới mua.”
Mấy người lập tức nhìn sang, Kiều Hàm đột nhiên phản ứng lại, có chút không thể tin nổi nói: “Lẽ nào các ngươi vào đây thật sự định ngoan ngoãn tham gia đấu giá, mua lại thứ vốn bị cướp đi từ các ngươi, biếu không tiền cho đám cường đạo này sao?”
Kiều Hàm dùng ngón tay xoay xoay bên thái dương, tỏ ra vẻ mặt “đầu óc các ngươi không có vấn đề gì chứ”.
Mấy người bị cậu nói đến sững sờ, Tử Du kinh ngạc nói: “Vậy… vậy phải làm sao?”
“Cướp…” Kiều Hàm nói, thấy mấy người há hốc mồm, liền cười gượng: “Chắc chắn là cướp không lại rồi, vậy thì nghĩ cách trộm thôi.”
“Trộm… vậy chúng ta chẳng phải cũng giống như bọn họ là vô lại sao?” Ngũ sư tỷ kinh ngạc nói.
Kiều Hàm trừng lớn mắt nhìn, cười hai tiếng: “Vậy thì mấy vị chính nhân quân tử cứ nghĩ cách gom tiền đi.”
Thật đáng tiếc, còn tưởng mấy người này có thể giúp mình gây chuyện, không ngờ lại là đầu gỗ.
Mà Tử Du và Ngũ sư tỷ bị nói như vậy, sắc mặt lập tức tái mét. Tuy bề ngoài không đồng tình, nhưng không thể không nói, Kiều Hàm đã khơi dậy sự oán giận của họ. Dựa vào đâu mà bản thân là người bị hại lại còn phải chịu thiệt thòi?
Kiều Uyển cũng chỉ có thể an ủi: “Muốn trộm cũng không dễ dàng như vậy. Vừa rồi lúc vào đây ta đã để ý thấy trận pháp ở đây vừa nhiều vừa phức tạp, tu sĩ và linh thú chuyên phụ trách bảo vệ cũng rất lợi hại, không có bản lĩnh nhất định chắc chắn rất khó xâm nhập. Nếu bị bắt, danh tiếng của Vọng Nguyệt Đảo e là sẽ bị liên lụy, chịu thiệt thòi ngậm bồ hòn làm ngọt này cũng không còn cách nào khác.”
Tần Tu Trọng thực ra cũng đồng tình với suy nghĩ của Kiều Hàm, hắn cũng không muốn chịu nỗi bực này. Nhưng hắn vốn dĩ là nhờ Vọng Nguyệt Đảo giúp đỡ mới có thể đến tham gia Đại Hội Tiên Môn, không thể tùy theo tính tình của mình mà gây thêm phiền phức cho người khác được.
Đối với chuyện của người khác, Tiêu Cửu Từ phần lớn đều giữ nguyên tắc không can thiệp. Thấy Kiều Hàm nói lời châm chọc, y cũng chỉ vỗ vỗ tay cậu, bảo cậu kiềm chế một chút. Nói càng nhiều, khả năng lộ ra sơ hở càng lớn, cũng không biết con ma này nghĩ gì, mình vẫn nên cảnh giác một chút để ngăn cậu lộ tẩy thì tốt hơn.
Có lẽ là không muốn tiếp tục phiền muộn về chủ đề này, Kiều Uyển nhìn về phía Kiều Hàm, thật sự cảm thấy Kiều Hàm bây giờ có chút xa lạ. Thế là nàng lên tiếng hỏi han: “Kiều Hàm, ngươi sắp kết đan rồi sao?”
Kiều Hàm dĩ nhiên không thể tùy tiện trò chuyện, hơn nữa cậu còn có chuyện chính phải làm, vì vậy tiếp tục đóng vai phản diện, chán ghét liếc một cái, phảng phất như đang nói “ngươi là ai, có tư cách gì nói chuyện với ta”.
Cậu ậm ừ một tiếng, rồi quay thẳng sang Tiêu Cửu Từ nói: “Sư huynh, hai người không phải còn có chuyện chưa nói xong sao? Đệ ở đây buồn chán, ra ngoài dạo một lát.”
Tiêu Cửu Từ cũng lo lắng Kiều Uyển tiếp tục tìm đề tài nói chuyện với Kiều Hàm. Tuy nhìn qua Kiều Uyển thật sự rất rộng lượng, nhưng cuối cùng vẫn là quá mạo hiểm, vì vậy y gật đầu nói: “Đừng chạy lung tung, đừng gây chuyện, đừng mạo hiểm.”
Kiều Hàm chột dạ, chỉ có thể cứng rắn ậm ừ một tiếng, sau đó vội vàng đứng dậy rời đi.
Sau đó Ngũ sư tỷ và Tử Du cũng không ngồi yên được, muốn ra ngoài xem.
Cuối cùng trong phòng lại còn lại ba người.
“Kiều Hàm hình như đã thay đổi, thay đổi đến mức ta sắp không nhận ra nữa rồi.” Kiều Uyển đột nhiên xuất thần cảm thán.
Tiêu Cửu Từ trong lòng giật mình, nhưng biểu cảm trên mặt lại không chút sơ hở, “Con người vốn dĩ sẽ thay đổi, hai năm thời gian nói dài không dài, nói ngắn không ngắn. Đệ ấy… cũng coi như đã trưởng thành, hiểu được một vài đạo lý rồi.”
“Ha, đúng là thay đổi rồi, trước đây rõ ràng chuyên tu Hỏa linh căn, đối với Mộc linh căn thì vứt bỏ như cỏ rác, bây giờ lại biến thành y tu rồi.” Tần Tu Trọng lạnh lùng nói xong, bất giác khẽ cau mày, phảng phất như có trực giác gì đó đang nhắc nhở hắn, đột nhiên nói: “Huynh không cảm thấy hắn rất kỳ lạ sao?”
Giọng điệu Tiêu Cửu Từ không đổi, y ngước đôi mắt đen như hồ sâu lên nói: “Hai người… trước đây rất thân sao?”
Câu hỏi này khiến cả hai người đều ngẩn ra. Phản ứng đầu tiên của Tần Tu Trọng là bị chế nhạo, nhưng ngay sau đó lại phản ứng lại, nếu tính theo thời gian tiếp xúc thực sự, không chỉ có hắn, mà e là cả Kiều Uyển cũng không thân với Kiều Hàm bằng Tiêu Cửu Từ.
Vậy nên trong một lúc, trong đầu hai người suy nghĩ trăm ngàn lần, nhưng lại không biết nên trả lời thế nào.
Tiêu Cửu Từ thấy họ hiểu lầm, liền cụp mắt xuống tiếp tục dò hỏi: “Ý của ta là chuyện quá khứ của đệ ấy, ta không hiểu rõ lắm, muốn nhờ hai vị cho biết. Ta muốn biết hai người cụ thể có ân oán gì, dĩ nhiên Kiều Hàm cũng đã từng đề cập với ta một vài chuyện, chuyện quá khứ có lẽ là do có nhiều hiểu lầm.”
“Hiểu lầm?!” Giọng Tần Tu Trọng lập tức trở nên cứng rắn, “Hắn nói với huynh là hiểu lầm?”
Tần Tu Trọng quả thực cảm thấy không thể tin nổi, sao kẻ đó lại có thể mặt dày nói ra lời nói dối như vậy, mà Tiêu Cửu Từ dường như còn tin rồi, khó trách bây giờ lại có thái độ này. Thật nực cười.
Tiêu Cửu Từ không phủ nhận, mà nói thẳng: “Ta muốn nghe chuyện trước đây của các ngươi.”
“Ta vốn không nên nói nhiều, nhưng chúng ta cũng xem như là bạn bè, cái thiệt mà ta đã phải chịu, ta không muốn huynh phải chịu lại.” Tần Tu Trọng lạnh lùng nói.
Dù sao thì theo mối quan hệ hiện tại của họ, hắn, một vị hôn phu cũ, nếu còn nói này nói nọ, chẳng phải là uổng công làm tiểu nhân sao. Nhưng hắn luôn cảm thấy có gì đó không đúng, mọi chuyện đều quá kỳ lạ. Nếu Tiêu Cửu Từ đã hỏi, hắn không ngại vạch trần Kiều Hàm.
Từ nhỏ Tần Tu Trọng đã được cha mẹ dạy bảo, Kiều Hàm là đạo lữ tương lai của hắn, hắn phải đối tốt với người ta. Tuy cưới một người đàn ông cũng khá khó chịu, nhưng lúc đó hắn còn nhỏ, cũng không muốn làm trái ý cha mẹ và sư phụ, nên vào những ngày lễ đặc biệt sẽ nghe theo ý cha mẹ đến thăm hỏi tặng quà. Lúc đó mới gặp được Kiều Hàm, tiếp xúc qua loa một chút.
Sự tiếp xúc qua loa đó không đủ để hiểu được bản tính của một người, nhưng trong ấn tượng của hắn, Kiều Hàm vì có La Yên Huyền Thể, nên có chút cao ngạo tự cho là đúng, còn không thèm khổ công tu luyện. Nói thật là hắn không ưa hạng người như vậy. Hơn nữa hắn từ nhỏ thông minh, đã sớm nhìn ra phẩm hạnh của vợ chồng Kiều gia không chịu nổi, thỉnh thoảng thấy hạ nhân trong Kiều gia đối với Kiều Hàm đều run rẩy sợ sệt, chỉ cần phạm sai lầm nhỏ là sẽ vô cùng sợ hãi, cũng có thể đoán ra phẩm hạnh của Kiều Hàm e là cũng không khác gì cha mẹ hắn.
Chỉ là hắn còn chưa kịp tìm hiểu sâu, thì đã xảy ra thảm án diệt môn của Tần gia, linh căn của hắn bị hủy, bị Vạn Nhận Tông ruồng bỏ, lại bị Kiều gia từ hôn.
Lúc đó Kiều Hàm đã nhìn hắn mà nói thẳng: Phế vật mà còn dám mơ tưởng đến ta, thông minh thì ngoan ngoãn chấp nhận từ hôn đi, thật xui xẻo.
Tần Tu Trọng lúc đó tổn hại cả thể xác lẫn tinh thần, lười phí lời với hạng người như vậy nữa, liền đồng ý từ hôn, nhưng khi đòi lại tín vật thì lại không được.
“Ta đã từng nói với huynh, ta còn chạy đến Kiều gia đòi tín vật, lại bị đánh một trận. Lúc đó Kiều Hàm chỉ cười lạnh nhìn ta. Phẩm hạnh như vậy…” Tần Tu Trọng nói đến đây, trong mắt đã đầy vẻ khinh bỉ.
Tiêu Cửu Từ lại không hề bị cảm xúc của hắn ảnh hưởng, ngược lại còn tìm kiếm kẽ hở trong ký ức mà hắn cung cấp, để hợp lý hóa sự thay đổi hiện tại của Kiều Hàm.
Nhưng manh mối vẫn chưa đủ, thực ra hai người họ căn bản không hề quen thuộc, chỉ có một vài ấn tượng xấu mà thôi. Thế là Tiêu Cửu Từ tỏ vẻ thản nhiên nhìn về phía Kiều Uyển, “Vậy Kiều Uyển cô nương và Kiều Hàm trước đây chung sống với nhau thế nào?”
Câu hỏi này đối với Kiều Uyển thực ra có chút ngượng ngùng, mâu thuẫn lớn nhất giữa nàng và Kiều Hàm chẳng phải là ở Tiêu Cửu Từ sao?
Nhưng Tiêu Cửu Từ và Kiều Uyển trước đây căn bản chưa từng gặp mặt, Kiều Uyển bây giờ dường như cũng chung sống khá tốt với Tần Tu Trọng, nên Tiêu Cửu Từ hỏi ra cũng không quá ngượng ngùng.
Kiều Uyển cũng không muốn Tần Tu Trọng hiểu lầm là nàng còn để ý đến Tiêu Cửu Từ, nên bắt buộc phải nói. Nhưng nếu thật sự bảo nàng nói, thì chuyện thực ra cũng không có nhiều.
Nàng hồi tưởng rất lâu, phảng phất như đang lôi ký ức ra từ một nơi rất xa xôi.
“Thật ra ta cũng không nhớ cụ thể lắm, nếu Tiêu công tử muốn nghe, ta sẽ cố gắng nói một vài chuyện, Tiêu công tử cứ xem như tham khảo thôi, ký ức của ta chưa chắc đã chính xác.”
Nàng nói như vậy thực ra là không muốn Tiêu Cửu Từ cảm thấy nàng vì mối quan hệ giữa họ mà cố ý nói xấu Kiều Hàm. Nàng thật sự không có ý định đó, cũng căn bản không để Kiều Hàm vào mắt.
Chỉ cảm thấy một người tốt như Tiêu Cửu Từ không nên bị lừa gạt, Kiều Hàm chẳng qua chỉ là một tên hề nhảy nhót, căn bản không đáng để y đối xử như vậy.
Kiều Uyển nói năng uyển chuyển hàm súc, nhưng người thông minh có lẽ đều hiểu được mối quan hệ của họ.
Kiều Uyển là cảnh ngộ cha không thương, mẹ không còn, tuổi thơ dĩ nhiên không mấy tốt đẹp. Sau này khi Kiều Hàm lớn lên, hiểu được mối quan hệ của họ, liền bắt đầu xem nàng như kẻ thù, cảm thấy nàng không xứng có được La Yên Huyền Thể giống như hắn. Vì vậy, lúc Kiều Hàm năm, sáu tuổi đã đẩy thẳng Kiều Uyển xuống nước, dọa rằng sẽ khiến nàng biến mất.
Nhưng rất nhanh, Kiều Uyển đã được cứu lên. Kiều phụ lo lắng tính tình kiêu căng của Kiều Hàm sẽ thật sự hại chết Kiều Uyển, dù sao cũng là La Yên Huyền Thể, cả Kiều gia bọn họ sẽ không cho phép chuyện đó xảy ra. Vì vậy, theo yêu cầu của các bậc trưởng bối, Kiều Uyển bị nhốt trong một tiểu viện hẻo lánh, không cho phép bất kỳ ai đến gần.
Chỉ vào những dịp lễ tết, nàng mới được ra ngoài lộ diện hít thở không khí, cho nên Tần Tu Trọng trước đây cũng chỉ nghe nói về nàng chứ chưa từng gặp mặt, người ngoài thì nói rằng nàng thể trạng yếu ớt, không tiện ra ngoài.
Sau này, một năm nhiều nhất cũng chỉ gặp Kiều Hàm một lần. Nàng tỏ ra cẩn trọng dè dặt, cố gắng không đắc tội với ai, Kiều Hàm cũng xem nàng như không khí, trực tiếp phớt lờ, cũng không thật sự ngược đãi nàng thêm lần nào.
Cho đến khi lớn lên, nàng vốn một lòng mong mỏi sau khi xuất giá có thể đón nhận cuộc sống hạnh phúc, kết quả một ngày nọ vừa mới ngủ dậy đã bị trói gô đưa lên xe ngựa. Phụ thân nói với nàng rằng sẽ đưa nàng đến Vọng Nguyệt Đảo tĩnh tu, mẹ kế thì cười lạnh bảo nàng nên hiểu chuyện nghe lời một chút, trăm năm sau hẵng ra ngoài cống hiến cho Kiều gia.
Còn Kiều Hàm thì trực tiếp cướp đi hy vọng duy nhất để thay đổi vận mệnh từ tay nàng, tín vật đính hôn, rồi nói một cách độc địa: “Ngươi không xứng, ta đi thay ngươi.”
Đợi đến khi Kiều Uyển hiểu ra chuyện gì, thì đã không thể trốn thoát, bị đưa thẳng lên Vọng Nguyệt Đảo, cho đến tận bây giờ…
Kiều Uyển nói xong, ánh mắt lóe lên, rồi cười khổ nói: “Đại khái là như vậy đó.”
Tiêu Cửu Từ nghe xong, có chút đồng cảm với Kiều Uyển, y cụp mi mắt xuống, che đi những suy nghĩ phức tạp nơi đáy mắt.
“Bây giờ huynh đã biết trước đây hắn là hạng người thế nào rồi chứ.” Tần Tu Trọng cười lạnh: “Vậy hắn đã bịa chuyện thế nào để thuyết phục huynh, khiến huynh bây giờ tin tưởng hắn như vậy?”
Tiêu Cửu Từ trong lòng đã có quyết định, ngước mắt lên nói: “Cũng không hẳn là bịa chuyện, thật ra đệ ấy cũng thân bất do kỷ.”
Tần Tu Trọng nghe lời này, sắc mặt đều thay đổi.
Tiêu Cửu Từ tiếp tục nói theo lời của Kiều Hàm: “Lúc nhỏ đệ ấy quả thực bị cha mẹ ảnh hưởng nên có chút ngang ngược khó bảo, hành vi xấu xa. Nhưng khi lớn lên, đệ ấy dần dần cũng không muốn bị Kiều gia khống chế. La Yên Huyền Thể tuy là thiên phú nhưng cũng là sự trói buộc, đệ ấy vốn dĩ không hề muốn tùy tiện gả cho một người đàn ông, nhưng đệ ấy không thoát khỏi Kiều gia được, vì vậy đệ ấy đã chọn ta.”
“Có ý gì?” Tần Tu Trọng kinh ngạc nói.
“Đệ ấy cảm thấy đến chỗ ta là một cơ hội, có lẽ nghe đồn ta tương đối dễ nói chuyện, sẽ không ép đệ ấy thành thân, sẽ tôn trọng ý muốn của đệ ấy. Vì vậy, để có được cuộc sống tự do, đệ ấy đến chỗ ta trước, mượn Thanh Vân Tông để thoát khỏi Kiều gia. Vào Thanh Vân Tông, trở thành đồ đệ của sư phụ ta, đều được xem là thành quả do chính đệ ấy nỗ lực mà có. Cho đến hôm nay, đệ ấy đã thay đổi rất nhiều.”
Tuy Tiêu Cửu Từ không quen nói dối, nhưng vì Kiều Hàm cũng chỉ có thể cứng rắn mà làm.
“Trước đây đệ ấy luôn cảm thấy huynh thèm muốn La Yên Huyền Thể của đệ ấy, nên khá phản cảm, vì vậy đối với huynh luôn có thái độ xấu, không gần gũi, thấy huynh gặp chuyện mới hả hê.” Tiêu Cửu Từ đầu tiên nói với Tần Tu Trọng, sau đó lại quay sang Kiều Uyển.
“Việc đổi hôn hẳn là do cha mẹ ngươi đề xuất trước, quá khứ đệ ấy đúng là ích kỷ, chỉ muốn nắm bắt cơ hội để mình được tự do trước, nên mới giúp kẻ ác làm điều ác.”
Tiêu Cửu Từ đại khái đã lấp l**m mọi chuyện, khắc họa quá khứ của Kiều Hàm thành một người nổi loạn không nói lý lẽ, nhưng cũng không phải là kẻ chủ động làm điều ác thực sự.
Nối tiếp một cách trơn tru đến hiện tại, dường như sự chuyển biến đã trở nên hợp lý hơn rất nhiều.
Tuy nghe Tiêu Cửu Từ nói xong, Tần Tu Trọng và Kiều Uyển đều lộ ra ánh mắt không dám tin, nhưng không thể không nói, danh tiếng của Tiêu Cửu Từ khiến bất kỳ chuyện gì cũng trở nên có sức thuyết phục hơn. Vì vậy từ lúc ban đầu ngơ ngác không tin, đến dần dần suy nghĩ, hình như cũng có chỗ hợp lý.
Họ và Kiều Hàm chưa bao giờ có mối quan hệ tâm giao tri kỷ, ai biết được sau lưng những chuyện đó có ẩn ý gì khác hay không.
Nhưng Tần Tu Trọng vẫn cảm thấy không đúng, “Vậy hai người nhanh như vậy đã kết hôn khế, nếu hắn muốn tự do thì sao lại làm như vậy?”
Tiêu Cửu Từ chỉ có thể nói: “Có người của Kiều gia theo dõi, vừa hay chưởng môn sắp bế quan, nên chỉ có thể làm ngay lập tức.”
Tần Tu Trọng gần như phản xạ có điều kiện mà nói: “Vậy nên bây giờ hai người chỉ là quan hệ sư huynh đệ, hắn cũng không muốn thành thân với huynh?”
Tiêu Cửu Từ nghẹn lại một chút, hơi thở có chút phập phồng nhìn Tần Tu Trọng, lần đầu tiên nảy sinh một tia bất mãn với hắn.
Y không hiểu sao lại không muốn mở miệng thừa nhận, nhưng cũng hiểu rằng không thừa nhận thì không được, vì như vậy mới phù hợp với logic. Nhưng lời đến bên miệng lại không nhịn được mà đổi thành một câu, “Chúng ta bây giờ là sư huynh đệ.”
Đây là thừa nhận hay là… không thừa nhận? Bây giờ? Vậy sau này thì sao? Hôn khế chẳng phải vẫn chưa giải trừ sao?
Tần Tu Trọng và Kiều Uyển đều đăm đăm nhìn Tiêu Cửu Từ, trong mắt đầy vẻ hoang mang, nhưng không ai hỏi thêm nữa, dù sao cũng không tiện hỏi.
Kết quả không ngờ Tiêu Cửu Từ lại bồi thêm một câu, “Những hành vi xấu xa không hiểu chuyện trước đây của Kiều Hàm đã làm tổn thương đến hai vị, ta thay mặt đệ ấy xin lỗi hai vị. Ta bảo đảm sau này đệ ấy tuyệt đối sẽ không như vậy nữa.”
Tâm trạng Tần Tu Trọng và Kiều Uyển lập tức vô cùng phức tạp.
Bảo đảm? Y lấy thân phận gì của Kiều Hàm mà bảo đảm?
Xin lỗi? Y chẳng qua chỉ là sư huynh mà thôi, lại có tư cách thay Kiều Hàm xin lỗi họ sao?
“Tiêu Cửu Từ, huynh?” Tần Tu Trọng đột nhiên không biết nói gì cho phải, “Những lời giải thích vừa rồi tuy cũng có thể tự bào chữa, nhưng làm sao huynh bảo đảm đó là thật? Huynh không lo bị hắn lừa sao?”
Tiêu Cửu Từ nói: “Ta càng nguyện ý tin đó là thật, hơn nữa hiện tại cũng chưa phát hiện bằng chứng nào chứng minh đó là giả. Ta vẫn tin rằng con người có thể trở nên tốt hơn.”
“Huynh cũng quá ngây thơ rồi, nếu bị lừa, huynh…”
Tiêu Cửu Từ đột nhiên nói như đùa: “Nếu ta thật sự bị lừa, cũng là do ta tài nghệ không bằng người, tâm phục khẩu phục, bị lừa cũng… cam tâm tình nguyện.”
Tần Tu Trọng trừng lớn mắt, mắng một tiếng: “Đầu óc huynh không có vấn đề gì chứ.”
Tiêu Cửu Từ trực tiếp bật cười thành tiếng. Tần Tu Trọng cứ coi như y đang nói đùa, cũng lười nói thêm, cứ như thể hắn rất muốn phá hoại quan hệ của hai người họ vậy.
Kiều Uyển lại có chút kinh ngạc nhìn Tiêu Cửu Từ, trong ánh mắt không khỏi mang theo một tia đồng cảm và cạn lời, “Tiêu công tử quả thật là bậc thánh nhân, trước đây ta không dám nghĩ người đệ đệ kia của ta lại có ngày giúp đỡ chúng ta.”
Tiêu Cửu Từ chính là muốn câu nói này, “Quá khứ có một vài thói xấu, ta cũng luôn cố gắng giúp đệ ấy sửa đổi, dù sao thì sư phụ bận rộn, việc quản giáo sư đệ liền rơi vào tay ta, ta cũng coi như có trách nhiệm.”
“Huynh muốn nói sự thay đổi hiện tại là do huynh quản giáo tốt.” Tần Tu Trọng cạn lời nói.
Tiêu Cửu Từ nhướng mày, cười nhẹ: “Có thể nói như vậy.”
Tần Tu Trọng không thể tin nổi: “Ta không ngờ huynh lại là người khoe khoang như vậy.”
Hai tai Tiêu Cửu Từ hơi nóng lên, cũng cảm thấy mình sắp không nói nổi nữa. Vì con ma này, y cũng xem như đã hao hết tâm tư. “Ta coi như là đã nhìn đệ ấy thay đổi từng chút một, đúng là đã sửa đổi không tồi, ta cũng xem như có công lao đi.”
Đối với chuyện này, Tần Tu Trọng chỉ muốn nói, định nghĩa “không tồi” của Tiêu Cửu Từ quá thấp rồi.
Chỉ dựa vào bộ dạng mà Kiều Hàm thể hiện trước đó, không chỉ đáng ghét, mà còn kiêu ngạo ngang ngược không hề giảm bớt. Vậy mà không ngờ Tiêu Cửu Từ lại không hề trách mắng, còn dung túng.
Lẽ nào là vì điểm mấu chốt của Kiều Hàm quá thấp, nên có thể làm được đến bước này, đối với người trông nom là Tiêu Cửu Từ mà nói đã là rất tốt rồi, không dám yêu cầu quá cao?
Điều này giống như đặt một viên ngọc thạch và một hòn đá bọc đầy bùn thối ở cạnh nhau, ngọc thạch đối với hòn đá chỉ yêu cầu rửa sạch bùn thối, tạm thời không yêu cầu nó cũng biến thành ngọc thạch.
Không thể không nói, có lẽ chính vì phương pháp giáo dục từ từ này của Tiêu Cửu Từ mới khiến Kiều Hàm hôm nay không giống một tên cặn bã đến vậy.
Nghĩ như vậy, cũng coi như đã tự mình nghĩ thông suốt.
Nhưng Kiều Uyển ở bên cạnh lại không nghĩ như vậy.
Nàng chỉ có một suy nghĩ, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Tất cả những gì Kiều Hàm thể hiện ra bây giờ chẳng qua là vì y hiện tại là một Tiêu Cửu Từ cao cao tại thượng.
Nếu không phải, thì đã là một bộ mặt khác rồi.
Chỉ là thân phận của Kiều Uyển cũng không tiện nói thêm gì nữa.
Lúc này Kiều Hàm đang đi dọc theo các tầng lầu để trinh sát, nghĩ cách gây chuyện.
Khuôn viên nhà đấu giá này cao bảy tầng lầu, không gian dưới lòng đất đều cấm khách vào, có mấy tầng không rõ, ước chừng là nơi cất giữ vật phẩm đấu giá. Khi đi qua tầng một, cậu đã thấy lối vào rất rõ ràng nhưng bảo vệ cũng rất nghiêm ngặt.
Ngoài lối vào đó ra, phần còn lại chính là vị trí chính giữa của cả tòa lầu. Trên mặt đất tầng một có một cái hố hình vuông, trong hố phát ra ánh sáng xanh u u, giống như nước, có một sợi dây xích ánh sáng từ trong nước kéo dài lên đến một bệ đài lơ lửng giữa tầng ba và tầng bốn.
Trên bệ đài đó cũng có một cái hố, nối liền với bên dưới, dường như có pháp trận dịch chuyển, nên vật phẩm đấu giá có lẽ sẽ được dịch chuyển trực tiếp từ dưới nước lên, sau đó đấu giá trên bệ đài này.
Không gian chính giữa của tòa lầu này hoàn toàn được dành cho bệ đài đó, xung quanh có ánh sáng yếu ớt, giống như một chiếc cốc thủy tinh bao phủ toàn bộ bệ đài, hẳn là kết giới.
Nói thật, vừa rồi nói đi trộm Lam Thúy Phượng quả thực không mấy khả thi.
Trừ khi Kiều Hàm dùng đạo cụ trong hệ thống để lẻn vào lòng đất thao tác.
Trong đầu Kiều Hàm đột nhiên lóe lên một tia sáng, đúng rồi, mình có thể trộm Lam Thúy Phượng ra. Điều này dĩ nhiên không phải để giúp người khác, mình không có lòng đồng cảm dư thừa như vậy, mà là vì nhiệm vụ của hệ thống.
Muốn đắc tội người khác, cũng không đến mức đắc tội quá nặng. Vậy thì cách đơn giản nhất chính là trộm đi một thứ trong mắt Vu Kim Viên cũng chẳng ra gì, để gã quản sự mặc định chắc chắn là bọn họ làm rồi đến tìm họ gây sự. Nhưng bọn họ lại không có bằng chứng, vậy chẳng phải là chờ một trận đại náo sao? Đến lúc đó xem cậu biểu diễn, tuyệt đối sẽ tan rã trong không vui.
Hơn nữa còn kéo Vọng Nguyệt Đảo và Tần Tu Trọng cùng chia sẻ hỏa lực, quả thực hoàn toàn phù hợp với điều kiện nhiệm vụ!
Kiều Hàm nhoài người trên lan can tầng bảy nhìn xuống, trong lòng vô cùng đắc ý, mình đúng là một thiên tài!
Đang nghĩ ngợi, thì nghe thấy sau lưng có tiếng xì xào.
“Thật phiền phức, không có hồi kết à?”
“Trông giống đệ tử của Thanh Vân Tông, cũng mặt dày như vậy, đuổi đến tận đây.”
“Cũng không soi gương xem lại mình, mà cũng dám đến quấy rầy Phượng Nguyệt sư tỷ của chúng ta.”
“Trông như tiểu bạch kiểm, lông còn chưa mọc đủ, biết đâu là đến thay cho vị sư huynh nào đó của hắn.”
Kiều Hàm nghe một hồi liền cảm thấy không ổn, chau mày quay đầu lại thì thấy hai cô gái áo tím đang thì thầm bàn tán. Nhìn trang phục, hẳn là… đệ tử của Phân Hoa Môn.
Môn phái toàn nữ kia sao?
Hai cô gái giữ cửa thấy Kiều Hàm nhìn sang, liền trợn mắt trắng dã.
“Đừng có đợi ở cửa của bọn ta nữa, cũng đừng có ý đồ gì. Đám thanh niên như các ngươi bọn ta gặp nhiều rồi, vừa mới đánh đuổi một tên đi đấy. Ta khuyên ngươi mau đi đi, sư tỷ của ta tính tình không tốt đâu, thấy ngươi quấy rầy sẽ thật sự ra tay đấy!”
Khóe miệng Kiều Hàm giật giật, biết bọn họ chắc chắn đã hiểu lầm rồi. Bây giờ trong đầu cậu toàn là chuyện chính, dĩ nhiên lười tính toán, liền cất bước bỏ đi.
Thấy cậu “lủi thủi” định đi, cô gái nhỏ miệng lưỡi lại không yên, nói thẳng: “Hừ, cũng còn có chút tự biết mình. Đừng nói là một tiểu đệ tử vô danh của Thanh Vân Tông, cho dù là Tiêu Cửu Từ của Thanh Vân Tông đến, Phượng Nguyệt sư tỷ của chúng ta cũng không thèm ngó tới!”
Ồ?
Kiều Hàm dừng bước, quay đầu lại nhìn với vẻ cười như không cười.
Nói thần tượng của cậu sao?
Thật không?
Kế hoạch còn chưa bắt đầu, có nên thử “náo” kiểu khác trước không.
Hoa Phượng Nguyệt, cậu biết, được mệnh danh là nữ kiếm tu mạnh nhất thế hệ mới, mỹ nhân đứng thứ năm trên Bách Hoa Bảng, cao ngạo lạnh lùng, như đóa mai lạnh kiêu hãnh trong tuyết, tính tình lại càng nghiêm khắc tàn nhẫn, thái độ thường thể hiện nhất chính là khinh thường, coi rẻ, xem thường.
Hoặc có thể nói, phần lớn người của Phân Hoa Môn bọn họ đều có thái độ xem thường nam nhân bên ngoài. Nhưng hai vị tiểu cô nương ơi, các ngươi e là không biết, sư tỷ của các ngươi, Hoa Phượng Nguyệt, sắp sửa mê mệt Tiêu Cửu Từ hoàn toàn rồi.
Vì y mà suýt nữa phản bội môn phái, đuổi theo, nếu không phải bị Tiêu Cửu Từ kiên quyết từ chối ba lần, cuối cùng thật sự cảm thấy mất mặt, không kiên trì được nữa, thì tương lai môn chủ Phân Hoa Môn đã phải đổi người rồi.
Kiều Hàm thầm nói móc, cũng khá tò mò cô gái đó trông như thế nào.
Dù sao thì cũng là người có thể tìm được Tiêu Cửu Từ sau khi y bị phế, bị đuổi khỏi Thanh Vân Tông, rồi cao ngạo nói một câu: “Đi theo ta đi, ta đưa ngươi về Phân Hoa Môn, nghĩ cách cho ngươi ở lại.”
Có điều giọng điệu đó càng giống như đang nói: “Đi theo ta, ta nuôi ngươi.”
Đó là lần đầu tiên Tiêu Cửu Từ từ chối Hoa Phượng Nguyệt.
Cũng không phải là quá “đẩy thuyền”, nhưng không ngăn được sự tò mò của Kiều Hàm.
Kết quả cậu vừa quay đầu lại, hai cô gái lập tức tỏ vẻ ghê tởm muốn đuổi người đi.
Kiều Hàm nói thẳng một câu: “Ta vừa rồi chẳng qua chỉ là đứng ở đó ngắm phong cảnh, còn không biết các ngươi là ai. Các ngươi rốt cuộc là môn phái nào mà lại vô giáo dục như vậy? Nói ta thì thôi đi, còn nói cả đại sư huynh của chúng ta.”
Kiều Hàm trực tiếp giả vờ không nhận ra đệ tử phục của Phân Hoa Môn. Kết quả cậu nói như vậy, đối phương chắc chắn không tin, cảm thấy cậu là bị vạch trần nên mất mặt, mới cố tìm lại thể diện mà nói thế.
“Lại còn giả vờ không nhận ra chúng ta? Cũng không thấy xấu hổ à, chẳng phải là đến vì sư tỷ của chúng ta sao?”
“Các ngươi có gì ghê gớm đâu. Không nhận ra các ngươi thì có gì lạ à?” Kiều Hàm cười nói: “Ta đúng là không có kiến thức gì nhiều, đã từng gặp người của Ngọc Hư Tông, Vạn Nhận Tông, Bất Niệm Cung, Tam Muội Môn, Khốn Thần Môn, Chấn Nhạc Môn, Chung Nam Trai, Vọng Nguyệt Đảo, Linh Bảo Môn, thật sự chưa từng gặp các ngươi.”
Hay lắm, mấy đại môn phái nổi tiếng, ngoài Tiên Âm Môn ra, thì chỉ còn lại Phân Hoa Môn.
Đây rõ ràng là sỉ nhục trắng trợn, nói bọn họ không đáng được nhắc đến. So với Vọng Nguyệt Đảo và Chung Nam Trai, bọn họ dù sao cũng là một trong Thập Đại Tiên Môn.
Hai cô gái lập tức nổi giận, xông thẳng lên, muốn dạy dỗ gã đàn ông hôi thối này.
Kết quả người đầu tiên vừa mới đến, chân đã bị ngáng ngã, trực tiếp ngã sấp mặt.
Người thứ hai nhảy lên tung chưởng, bị Kiều Hàm quăng thẳng dây leo ra quấn lấy eo, kéo đến trước mặt. Không đợi cô gái nhỏ phản ứng, cậu liền dùng sức vỗ một cái vào trán cô, đau đến mức cô gái nhỏ “oa” một tiếng kêu to, muốn giãy giụa, nhưng lại không thoát ra được khỏi dây leo.
Kiều Hàm giơ tay lên đe dọa: “Xin lỗi.”
Cô gái nhỏ tức đến đỏ cả mắt, “Tên điên! Vì muốn gây chú ý với Phượng Nguyệt sư tỷ mà dám ra tay với chúng ta, ngươi chết chắc rồi, sư tỷ sẽ không…”
Kiều Hàm đột nhiên cười nói: “Được thôi, ta thừa nhận, ta cố ý đến.”
Cô gái nhỏ ngẩn ra.
Kiều Hàm trực tiếp trêu chọc: “Nhưng không phải vì sư tỷ của ngươi, mà là vì ngươi. Ngươi trông xinh đẹp hơn sư tỷ của ngươi, ta mới đặc biệt đến gặp ngươi.”
Cô gái nhỏ trực tiếp ngây người, trong một lúc vậy mà không phản ứng lại được.
Kết quả cánh cửa lớn bên cạnh đột nhiên mở ra, một luồng kiếm ý ập đến, trực tiếp hất văng Kiều Hàm lộn qua lan can. May mà cậu dùng dây leo quấn lại, dứt khoát lộn ngược trở về.
Động tĩnh ở đây quá lớn, rất khó để không gây chú ý. Rất nhiều người đều mở cửa ra xem náo nhiệt, mong chờ có đánh nhau.
Kiều Hàm nhìn nữ tử áo tím đột nhiên xuất hiện trước mắt, quả thực vô cùng diễm lệ, đặc biệt là đôi mắt phượng mang theo khí chất lạnh lùng cao ngạo, là một mỹ nhân băng giá. Tư thế cầm kiếm lại càng anh tư hiên ngang, cộng thêm uy áp của tu vi, lập tức khiến Kiều Hàm cảm nhận được áp lực.
“đ* h** s*c, tìm chết!” Giọng nói lạnh như băng vừa thốt ra, Hoa Phượng Nguyệt liền vung một kiếm ngay tại chỗ.
Nhưng Kiều Hàm đã quen đối chiến với nam chính đại nhân, căn bản không sợ hãi kiểu tấn công này.
Cậu trực tiếp né tránh, thậm chí còn tranh thủ phi lá cây phản kích.
Hành lang bên cạnh trực tiếp bị đánh xuyên.
Kiều Hàm nhếch khóe môi, đang định gây chuyện lớn hơn một chút.
Kết quả là thấy một bóng trắng lướt qua.
“Chậm đã, hiểu lầm, chắc chắn là hiểu lầm. Hoa sư tỷ, thủ hạ lưu tình.”
Người đến trực tiếp khiến Kiều Hàm ngẩn ra, lập tức trừng lớn mắt.
“Bạch sư tỷ?”
Người đến vậy mà lại là Bạch Kha.
Dường như là từ phòng riêng phía trước đi ra.
Đồng thời đi ra cùng, còn có một nam tử với vẻ mặt nghi hoặc, mà bên cạnh nam tử đứng cũng là người quen, vậy mà lại là Thủy Linh Tiên Cơ.
Đối diện lại truyền đến một tiếng: “Ối chà, náo nhiệt thế, Kiều Hàm, ngươi lại nhanh miệng làm người khác tức giận à?”
Kiều Hàm nhìn qua, đệt! Toàn Duệ? Bên cạnh mặt không biểu cảm là Thường Nguyên, còn có một gã đang liếc mắt nhìn người khác.
Khoan đã… nhân vật xuất hiện hơi nhiều.
Tối nay ở đây náo nhiệt thế sao?
Vậy cậu… có nên náo loạn nữa không!
Hoa Phượng Nguyệt lại không vì sự ngăn cản của người khác mà tha cho tên d* x*m này, trường kiếm chĩa thẳng vào Kiều Hàm.
Bạch Kha chắn trước mặt Kiều Hàm, ngượng ngùng quay đầu lại nói: “Ngươi làm sao vậy, sao lại đánh nhau với Hoa sư tỷ? Sư huynh của ngươi đâu?”
“Ờ…”
Đang định trả lời, thì sau lưng truyền đến một luồng hàn khí như có như không, lập tức bao trùm toàn trường. Mọi người đều nhìn về phía sau lưng Kiều Hàm.
Rất nhanh, Kiều Hàm liền cảm thấy sau lưng mình áp vào một luồng khí tức quen thuộc lại ấm áp.
Kiếm Băng Phách bay ngang ra, trực tiếp đối đầu với thanh lợi kiếm của Hoa Phượng Nguyệt ở đối diện.
“Hoa sư tỷ muốn làm gì với sư đệ của tại hạ?”