Nhìn từ trên phi thuyền xuống toàn bộ tòa thành, quả thực không khác gì một thế giới tu tiên cyberpunk. Dù nền tảng vẫn mang đậm nét cổ kính, nhưng khắp nơi đều là linh quang thuật pháp do các tu sĩ tạo ra, tiên khí lượn lờ, trông vừa mới lạ vừa mộng ảo, tựa như một giấc chiêm bao.
Những ngọn đèn được thắp sáng bằng thuật pháp vẫn lấp lánh ánh sáng ngũ sắc giữa ban ngày. Những linh vật nhỏ như cánh hoa, bồ công anh, hạc giấy, linh điệp* bay lượn khắp không trung, vĩnh viễn không bao giờ rơi xuống đất, vừa lãng mạn lại vừa đẹp mắt.
*灵蝶 – língdié: bướm được tạo ra từ linh lực.
Trên đường phố, tiếng người huyên náo, xe ngựa như nước, chẳng khác gì một phiên chợ chùa tiên lớn nhất. Người bán hàng rong, người dạo phố đều là tu sĩ, ai cần gì thì lấy nấy, vô cùng náo nhiệt.
Những dãy cửa tiệm, lầu xá san sát đã trở nên bận rộn, tiếp đón tu sĩ từ khắp nơi trên đại lục. Tiếng mỹ tửu, mỹ nhân ồn ã, mọi người trò chuyện, làm quen, mở rộng mối quan hệ, trao đổi thông tin tài nguyên, và dĩ nhiên là cả chuyện phiếm.
Khi Kiều Hàm nhìn cảnh náo nhiệt bên dưới, hai mắt cậu sáng rực. Đến đây lâu như vậy, cậu thật sự chưa từng thấy nơi nào đông vui đến thế.
Tiêu Cửu Từ còn phải đưa phi thuyền của Thanh Vân Tông xếp hàng vào khu vực Thiên Sơn, sắp xếp chỗ ở cho trưởng lão và các đệ tử. Thấy các đệ tử trẻ tuổi khác rộn ràng rủ Kiều Hàm xuống chơi giữa chừng, y liền nói với cậu: “Không cần phải đợi ở trên này mãi, đệ cứ xuống chơi với họ trước đi.”
Kiều Hàm có chút do dự nhìn Tiêu Cửu Từ. Tiêu Cửu Từ dĩ nhiên biết cậu nhóc này muốn bám lấy mình, bèn nhẹ giọng nói: “Xong việc ở đây, ta sẽ đi tìm đệ.”
Kiều Hàm sáng bừng mắt, lúc này mới gật đầu rồi cùng các đệ tử khác xuống phi thuyền.
Khi đã đáp xuống đất, rồi từ thành Thiên Sơn nhìn lên trên, cảnh tượng lại càng kinh ngạc hơn. Lấy một ví dụ theo góc nhìn hiện đại, thì nó có cảm giác như đang xem lễ hội thả diều, nhưng đó đều là những pháp khí phi hành hàng thật giá thật, mỗi lần sử dụng đều tiêu tốn không ít linh thạch. Có điều, những hoạt động thế này đương nhiên là lúc các nhà so kè với nhau, pháp khí chắc chắn không thể tầm thường được.
Nhìn về phía đông, có thể thấy được khu vực Thiên Sơn. Linh khí nơi đây dồi dào đến mức khiến người nhìn cũng phải rung động trong lòng. Toàn bộ khu vực đều tỏa ra ánh sáng trắng dịu dàng thần thánh, mây mù lượn lờ xung quanh, chẳng khác gì tiên cung, phảng phất như chỉ cần bước vào là có thể đắc đạo thành tiên.
Tuy là núi, nhưng nó lại ở trạng thái lơ lửng, đỉnh núi cũng bằng phẳng. Trên mặt phẳng đó đương nhiên là những công trình kiến trúc trải dài ngút tầm mắt. Nơi cao nhất và lùi về sau nhất chính là tổng đàn của Tiên Minh. Những nơi còn lại thường ngày đều bỏ trống, bị mây mù che phủ, chỉ khi có những dịp thế này mới mở cửa cho các tiên môn thế gia vào ở, hơn nữa vị trí đều đã được định sẵn từ trước.
Còn nhìn về phía tây, đối diện qua thành Thiên Sơn là một ngọn tiên sơn khác, khoảng cách khá xa, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy hình dáng, đó chính là đệ nhất tiên môn, Bất Niệm Cung.
Tiên Minh và Bất Niệm Cung nằm trong cùng một khu vực, đủ để thấy mức độ khống chế của Bất Niệm Cung đối với Tiên Minh.
Kiều Hàm vừa cảm thán vừa đảo mắt nhìn bốn phía. Đầu tiên cậu đi cùng mọi người để mở mang tầm mắt và nhận biết đường đi, sau đó ai cũng có nơi mình hứng thú nên tự nhiên tách ra hành động. Dù sao thì họ đều mặc đệ tử phục của Thanh Vân Tông, đeo ngọc bài đệ tử, người thường cũng không dám làm gì họ.
Trên đường phố đâu đâu cũng thấy những người mặc trang phục cùng kiểu đi thành nhóm, cơ bản đều là đệ tử trẻ tuổi của các nhà. Nếu quần áo trông không giống đồng phục, ăn mặc cực kỳ đặc sắc, thì về cơ bản là tán tu. Trong giới tán tu có không ít kẻ kiêu ngạo bất kham, vừa chính vừa tà, nếu đụng phải loại người này thì phải chú ý một chút, huống hồ còn có yêu tộc trà trộn vào trong, mục đích không rõ.
Theo như nguyên tác đề cập, trong thời gian diễn ra đại hội đã xảy ra không ít chuyện, nam chính đại nhân còn từng dẫn người đi giải quyết. Tóm lại, có thể coi là sóng ngầm cuộn chảy dưới vẻ ngoài yên bình.
Nhưng hiện tại mới chỉ bắt đầu, mọi thứ vẫn ổn thỏa.
Kiều Hàm đang dạo chơi thì nhìn thấy món hạt dẻ rang đường. Trước đây cậu từng hỏi Tiêu Cửu Từ xem thành Thiên Sơn có món gì ngon, tuy đã tịch cốc*, nhưng Kiều Hàm vẫn chưa quen lắm, có cơ hội ăn thì cậu vẫn muốn ăn.
Kết quả là Tiêu Cửu Từ lại nói y không hay đi dạo, trừ khi có nhu cầu mua sắm đặc biệt mới đến thành Thiên Sơn, thời gian còn lại đều bận rộn công vụ, về cơ bản là đi từ trận pháp dịch chuyển đến Tiên Minh. Vì vậy, y thật sự không rõ lắm về tình hình ở đây, bèn bảo cậu đi hỏi các đệ tử khác.
Kiều Hàm vừa nghe đã thấy vô cùng đau lòng. Người khác tuổi còn trẻ, thanh xuân phơi phới, ham chơi chưa dứt, còn nam chính nhà mình thì lại như một lão trâu cần mẫn, siêng năng cống hiến cho Thanh Vân Tông, phục vụ cho giới tu chân, thật tức chết đi được.
Vậy nên lúc này thấy món hạt dẻ rang đường mà nam chính đại nhân thích ăn, cậu nhất định phải mua.
Người khác không cưng chiều nam chính đại nhân, thì fan chúng ta sẽ cưng chiều!
Cậu đã thử qua mấy hàng, cuối cùng cũng nếm được một nơi có vị rất ngon.
“Ông chủ, cho ta ba túi!”
Kiều Hàm bỏ hạt dẻ rang đường mới ra lò vào túi trữ vật, quay người thì nghe thấy phía xa có người rao bán Băng Tục Thảo, lập tức kích động chạy tới.
Xuyên qua đám đông, rất nhiều bóng người lướt nhanh qua mắt, nhưng Kiều Hàm vẫn chú ý tới một cặp trai tài gái sắc có ngoại hình cực phẩm. Có điều ở thành Thiên Sơn, người có dung mạo xuất chúng quá nhiều, cũng không có gì lạ.
Trang phục họ mặc tuy cùng kiểu, nhưng không phải là loại mà Kiều Hàm biết, vậy nên có lẽ là một môn phái nhỏ, càng không khiến Kiều Hàm để tâm, cậu cứ thế lướt qua mà không dừng lại.
Vậy mà hai người kia đã sững sờ tại chỗ.
“Hắn vừa rồi không nhận ra chúng ta sao?” Giọng Tần Tu Trọng cao lên, mang theo vẻ tức giận khó tin. Lần này gặp mặt, hắn không hề ngụy trang hay trốn tránh, mà đàng hoàng xuất hiện trước mặt Kiều Hàm, huống hồ bên cạnh còn có trưởng tỷ của hắn là Kiều Uyển, vậy mà tên này lại hoàn toàn không để ý đến họ.
Sắc mặt Kiều Uyển có chút không tự nhiên, giọng nói cay đắng: “Tính hắn trước nay vẫn tâm cao khí ngạo, không coi ai ra gì, trong mắt không có những người cũ như chúng ta cũng là chuyện bình thường, có lẽ đã sớm quên chúng ta rồi.”
Không đợi Kiều Uyển lên tiếng, Tần Tu Trọng đã kéo thẳng nàng đuổi theo.
Sắc mặt Kiều Uyển khẽ thay đổi, ngước mắt nhìn qua, chỉ thấy Tần Tu Trọng chau mày, rõ ràng trong lòng có chút uất kết.
Thật ra Kiều Uyển hiểu tâm lý của Tần Tu Trọng. Từ lúc họ gặp lại nhau, qua vài câu nói của Tần Tu Trọng là có thể hiểu, hắn vốn dĩ xem thường hạng người bỏ đá xuống giếng, gió chiều nào che chiều nấy như Kiều Hàm. Dù sao thì ban đầu hắn đối với Kiều Hàm cũng chỉ là trách nhiệm hôn ước, hoàn toàn không có tình cảm.
Nhưng dường như một lần gặp mặt bất ngờ trước đó đã để lại một khúc mắc trong lòng Tần Tu Trọng.
Khúc mắc đó chính là Tiêu Cửu Từ, người mà hắn xem là đối thủ cạnh tranh duy nhất, sau khi bị gài bẫy lại có thái độ vô cùng kỳ lạ đối với Kiều Hàm.
Lúc đó Tần Tu Trọng đã châm biếm nói với Kiều Uyển: “Vị hôn phu cũ của ngươi đúng là một kẻ tốt bụng đến ngốc nghếch. Kẻ ác độc như vậy mà y cũng bằng lòng tiếp nhận, còn cho rằng đối phương có lẽ cũng không tệ. Ta thật không biết y nghĩ thế nào nữa, hạng người như thế mà cũng xứng với phẩm hạnh của y sao? Chỉ hy vọng y đừng bị đệ đệ của ngươi lừa gạt quá thảm.”
Kết quả là sự để tâm này, sau khi rời đảo và nghe được tất cả lời đồn trong gần một năm, Tần Tu Trọng dường như đã tự chuốc lấy bực bội.
Hắn không tin!
Đừng nói là hắn, Kiều Uyển cũng không tin Kiều Hàm trong lời đồn lại là Kiều Hàm mà họ biết, huống hồ nàng…
Hai người theo sát phía sau, thấy Kiều Hàm đứng lại trước một sạp hàng, dường như đang lựa chọn thứ gì đó liên quan đến linh lực hệ Băng.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy, trên mặt cả hai đều lộ ra vẻ kỳ lạ.
Đột nhiên một luồng sáng màu xanh lam từ phía chân trời xa xôi lóe lên. Tần Tu Trọng cảm nhận được linh lực quen thuộc, còn Kiều Uyển gần như cũng ngẩng đầu nhìn lên cùng lúc với Tần Tu Trọng, trong con ngươi thoáng qua một tia hoảng loạn.
Chỉ thấy một người đạp kiếm mà đến, mang theo khí tức hơi se lạnh, nhưng lại dịu dàng như gió xuân.
Y có thân hình cao lớn thẳng tắp, mặc đệ tử phục màu xanh lam, một đai lưng thắt ngang eo, tôn lên vóc dáng với những đường cong tuyệt đẹp. Rõ ràng không hề vạm vỡ, nhưng lại phảng phất ẩn chứa sức mạnh vô tận, có thể bùng phát bất cứ lúc nào. Cảm giác đó khiến những kẻ có ý thù địch cảm nhận được áp lực vô hình, nhưng lại khiến người thân thiện cảm thấy an toàn vô hạn.
Ngũ quan của y tinh tế, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng nhưng không sắc lạnh, lông mày dài mà không mất đi vẻ rậm rạp, tựa như một bức tranh thủy mặc. Rõ ràng tổng thể rất ôn hòa, nhưng vì ánh mắt kiên định mà lại mang đến cảm giác quyết đoán, dứt khoát.
Dáng vẻ và phong thái tuấn mỹ thanh nhã ấy, ung dung tự tại như mây trôi nước chảy, khiến không ít người qua đường phải ngước nhìn.
Kiều Uyển thấy không ít nữ tu trước đó còn đang nhìn Tần Tu Trọng, lúc này lại không khỏi dồn sự chú ý về phía người vừa đến.
Dù Tiêu Cửu Từ là người khiêm tốn, nhưng dung mạo xuất chúng, năng lực mạnh mẽ, hiện tại còn là người phá kỷ lục trẻ nhất đạt đến Kim Đan đỉnh phong, đi lại trong giới tu chân, người biết y, gặp qua y dĩ nhiên không ít.
“Ta từng gặp y rồi, là đại sư huynh của Thanh Vân Tông, Tiêu Cửu Từ!”
“Là y đó, đệ nhất nhân của thế hệ chúng ta. Gần đây đã xử lý rất nhiều đại sự.”
“Theo ta thấy thì Đại Hội Tiên Môn lần này, y chắc chắn sẽ giành hạng nhất.”
“Còn phải nói sao, tiếc là đã kết hôn khế rồi.”
“Gả cho y sướng thật, còn có thể nhân tiện trở thành đồ đệ của Quỳnh Bích Tiên Tử, thật đáng ngưỡng mộ.”
Kiều Hàm nghe xung quanh đột nhiên trở nên náo nhiệt, liền quay đầu nhìn, kết quả là một bóng người đã đáp xuống bên cạnh.
Trên mặt Kiều Hàm thoáng chốc vui mừng, “Sư huynh! Huynh bận xong rồi ạ?”
Tiêu Cửu Từ mỉm cười nhìn cậu, gật đầu nói: “Đệ đang xem gì vậy?” Y vừa ngước mắt nhìn thứ trong tay Kiều Hàm, liền bật cười.
Nụ cười của y tựa như biển biếc trời quang, trong trẻo dịu dàng như vạn dặm không mây, quả thực có thể khiến các nữ tiên xung quanh mất đi nửa cái mạng.
Đặc biệt là đôi mắt phượng kia, vừa sâu thẳm lại vừa trong trẻo, tựa như mặt hồ tĩnh lặng trong rừng gợn sóng, vô cớ ẩn chứa vẻ đa tình, khiến người ta chỉ cần nhìn một lần là đã chìm đắm.
Bầu không khí thân mật giữa hai người, đại khái có thể đoán được quan hệ và thân phận.
Mà hai người cũng mặc kệ tình hình xung quanh, Kiều Hàm trực tiếp lôi ra một túi hạt dẻ rang đường nhét vào tay Tiêu Cửu Từ: “Huynh nếm thử xem, có hợp khẩu vị không, ta thấy đây là hàng ngon nhất con phố này đấy.”
“Vậy thì cảm ơn sư đệ nhé.” Tiêu Cửu Từ cười gật đầu, nét mặt dịu dàng, lấy một hạt bỏ vào miệng, trong mắt lấp lánh những tia sáng vụn vặt, “Ừm, vị rất ngon.”
Kiều Hàm cười hì hì: “Ta biết ngay là huynh sẽ thích mà, ta mua cho huynh hẳn ba túi đấy! Để huynh vừa dạo phố vừa ăn.”
“Dạo phố?” Tiêu Cửu Từ ngẩn ra.
Kiều Hàm lập tức nhìn Tiêu Cửu Từ với ánh mắt đầy mong đợi: “Chẳng phải huynh cũng ít khi đi dạo sao? Ngày đầu tiên mọi người đều ra ngoài chơi rồi, huynh không lẽ vẫn còn việc phải làm à?”
Tiêu Cửu Từ khựng lại một chút, nhìn dáng vẻ mong chờ của Kiều Hàm, suy nghĩ một lát rồi thuận theo: “Được, chúng ta cùng đi dạo.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Tiêu Cửu Từ khẽ thay đổi, y tự nhiên bước lên một bước, thay đổi góc độ che Kiều Hàm ở phía sau, vì y cảm nhận được khí tức của một cao thủ Kim Đan hậu kỳ ở bên cạnh. Vốn dĩ ở nơi này gặp tu vi nào cũng là chuyện bình thường, nhưng luồng khí tức này dường như vẫn luôn nhìn chằm chằm về phía họ, không rõ ý đồ.
Kết quả là khi Tiêu Cửu Từ nhìn qua, đồng tử y co lại, trên mặt không khỏi lộ ra một tia kinh ngạc.
Giữa dòng người qua lại, bốn người nhìn nhau từ xa.
Tần Tu Trọng với vẻ mặt căng thẳng thấy Tiêu Cửu Từ đã chú ý đến họ, liền trực tiếp tiến lên. Kiều Uyển chậm một bước, cuối cùng vẫn đi theo.
Mà Kiều Hàm dĩ nhiên cũng đã nhận ra, đối diện là một đôi nam nữ, hình như là người vừa đi lướt qua. Thấy phản ứng này của Tiêu Cửu Từ, lẽ nào là người quen của y?
Kiều Hàm không khỏi quan sát kỹ hơn.
Bất chợt cậu phát hiện ngoại hình và khí chất của người đàn ông kia vậy mà không hề thua kém nam chính đại nhân.
Ngũ quan như được đao khắc búa đẽo, cứng rắn sắc bén, một thân hắc y, dáng người cao lớn, kiêu ngạo bá khí, đôi mắt sáng rực như có tia điện xẹt qua. Về ngoại hình vô cùng thu hút ánh nhìn.
Dĩ nhiên là không thể đẹp trai bằng nam thần nhà mình, nhưng đúng là khiến người ta phải sáng mắt. Còn cô gái bên cạnh hắn lại càng khiến Kiều Hàm có cảm giác quen mắt một cách khó hiểu.
Thấy nàng đi từng bước nhỏ theo sau người đàn ông, dáng điệu uyển chuyển mềm mại, chiếc váy hồng tôn lên vẻ đẹp tựa tiên tử hoa đào, huống hồ khi nhìn kỹ, làn da cô trắng như ngọc, khí chất như hoa lan, khi chau mày tựa ráng chiều nhẹ phủ, lúc giãn mày lại như sương mai nắng sớm.
Cả người toát lên vẻ băng thanh ngọc khiết, thánh thiện như vầng trăng.
Nhan sắc đó tuyệt đối có thể chen chân vào mấy vị trí đầu của Bách Hoa Bảng.
Hai người mặc trang phục cùng kiểu của môn phái, nam tử áo đen thêu hình trăng tròn vàng, nữ tử váy hồng thêu hình trăng non trắng.
Với nhan sắc cỡ này, đáng lẽ không nên là nhân vật nền. Đúng lúc Kiều Hàm đang phỏng đoán thân phận hai người, họ đã đi đến trước mặt.
Một người Kim Đan hậu kỳ, một người Kim Đan sơ kỳ.
Đột nhiên, nam chính đại nhân bên cạnh đưa tay nắm lấy cổ tay Kiều Hàm, như thể dắt người lên chào hỏi.
Không đợi đối phương mở lời trước, Tiêu Cửu Từ đã lên tiếng: “Tần huynh, linh căn của huynh đã hồi phục rồi sao?”
Giọng Tiêu Cửu Từ có chút không tự nhiên, nhưng chỉ người quen thuộc với y và đang bình tĩnh lúc này mới nghe ra được. Hơn nữa câu mở đầu không phải là lời chào hỏi thông thường, mà trực tiếp hỏi vào vấn đề trọng tâm mang tính riêng tư, cũng không giống phong cách xử thế của y.
Nhưng rõ ràng cả ba người đều không bình tĩnh lắm, hoàn toàn không phát hiện ra điều bất thường, mỗi người đều mang tâm sự nặng nề và phức tạp.
Tần Tu Trọng: Chuyện mình vừa thấy là thật sao? Hai người họ thật sự có quan hệ hòa hợp đến vậy? Kiều Hàm ích kỷ, lạnh lùng cao ngạo kia mà cũng có thể có dáng vẻ rạng rỡ như thế sao?
Kiều Uyển: Lẽ nào Tiêu Cửu Từ thật sự có bản lĩnh quản giáo một kẻ bản tính xấu xa, hết thuốc chữa thành ra như vậy? Vậy tại sao…
Kiều Hàm: Tần? Linh căn?! Khoan đã! Hắn là nam phụ Tần Tu Trọng?!
Không đợi ba người phản ứng, Tiêu Cửu Từ đã quay đầu nhìn Kiều Uyển, “Vị này hẳn là Kiều Uyển cô nương nhỉ.”
Kiều Uyển ngẩn ra, thấy Tiêu Cửu Từ mỉm cười chào hỏi với thái độ ôn hòa mà xa cách, vẫn khiến người ta cảm thấy ấm áp và hòa hợp. Nàng luôn cảm thấy phần lớn nữ tử khi đối diện với Tiêu Cửu Từ đều sẽ nảy sinh khao khát được che chở.
Kiều Uyển cụp mắt xuống, thu lại những cảm xúc phức tạp và tang thương nơi đáy mắt, nhẹ giọng nói: “Tiêu công tử thật tinh mắt, không ngờ huynh lại có thể nhận ra ta, chúng ta còn chưa từng gặp mặt.”
“Không khó, đệ tử phục của Vọng Nguyệt Đảo cộng với ngũ quan có vài phần tương đồng với sư đệ, đại khái có thể đoán ra.” Tiêu Cửu Từ lễ phép đúng mực, cổ tay khẽ động, kéo ý thức đã bay lên chín tầng mây của Kiều Hàm trở về. “Sư đệ, hai chị em các đệ cũng coi như đã lâu không gặp, còn không mau chào hỏi?”
Nhưng dù đã hoàn hồn, trong đầu Kiều Hàm vẫn chỉ có: Ta là ai, ta đang ở đâu, ta đang làm gì?
Mình có xuyên nhầm sách không vậy?
Tại sao? Tại sao? Tại sao?
Tần Tu Trọng lúc này đáng lẽ phải đang ở trong một bí cảnh nào đó tìm kiếm loại thảo dược có thể chữa trị linh căn của hắn mới đúng. Hắn rõ ràng phải xuất hiện sau khi nam chính đại nhân hoàn toàn rời khỏi Thanh Vân Tông, lúc đó hắn mới dần dần lộ diện trước công chúng, thể hiện khí thế vương giả trở về, phế tài nghịch tập.
Cái quái gì thế này, sớm hơn ít nhất nửa năm!
Hơn nữa tại sao hắn đã hồi phục rồi, bí cảnh kia chẳng phải còn chưa mở sao? Hắn tìm đâu ra cách hồi phục vậy?
Nếu chuyện này chỉ khiến não Kiều Hàm đơ ra.
Thì sự xuất hiện của Kiều Uyển tiếp theo thật sự khiến não Kiều Hàm phát điên.
Kiều Uyển, nữ chính số một trong lòng Kiều Hàm, đáng lẽ phải tu luyện ở Vọng Nguyệt Đảo nhiều năm, cho đến khi bên ngoài nhân tộc và yêu tộc bắt đầu đối đầu, Vọng Nguyệt Đảo mới nhập thế sớm hơn dự định, Kiều Uyển mới có thể ra ngoài. Lúc đó ‘Kiều Hàm’ đã sớm tự gánh lấy hậu quả mà chết rồi. Kiều Uyển biết tin vị hôn phu cũ trở thành bán yêu, bị người truy sát, tình cảnh thê thảm, đã lập tức không rời không bỏ đi tương trợ.
Vậy nên ai có thể cho cậu biết, tại sao bây giờ Kiều Uyển lại ở đây?!
Hơn nữa còn đi cùng với Tần Tu Trọng?!!
Kiều Hàm: Hệ thống, thế giới này bug rồi!
Hệ thống: Ký chủ, có phải ngài đang có rất nhiều dấu chấm hỏi không?]
Kiều Hàm: Cút đi!
Hệ thống: [Rất đơn giản, hiệu ứng cánh bướm, không giải thích thêm.]
Kiều Hàm đang định phát điên thì cảm thấy cổ tay lại bị kéo nhẹ, là nam chính đại nhân đang nhắc cậu chào hỏi.
Kiều Hàm bừng tỉnh, vừa định mở miệng gọi “tỷ”, thì đột nhiên nhận ra, cậu hoàn toàn không biết nguyên thân và Kiều Uyển xưng hô với nhau như thế nào. Theo tính cách của nguyên thân, chắc sẽ không ngoan ngoãn gọi “tỷ” đâu nhỉ.
Sống lưng Kiều Hàm lạnh toát.
Thật sự, nếu không phải trùng hợp nam chính đại nhân vừa đúng lúc nói mấy câu khiến cậu nhận ra thân phận hai người trước mặt, thì bây giờ cậu chắc chắn phải giả vờ mất trí nhớ để cho qua chuyện rồi.
Nhưng trên thực tế, cậu không thể tùy tiện mất trí nhớ được.
Nguy hiểm quá!
Kiều Hàm vội vàng cầu cứu hệ thống: Ta phải làm sao bây giờ!
Hệ thống: [Tin rằng ký chủ có thể ứng biến một cách thông minh, hãy nhớ, duy trì tốt hình tượng nhân vật của mình.]
Hình tượng nhân vật của mình? Nhân vật phản diện đáng yêu lại quyến rũ ư?
Ớ? Đúng rồi, theo những chi tiết được mô tả trong sách, nguyên thân và Tần Tu Trọng chỉ tiếp xúc vài lần, hoàn toàn không thân. Hơn nữa ở chỗ nam chính cũng đã nói là do cha mẹ ép hắn hòa thân, hắn cũng không muốn gả cho Tần Tu Trọng, vậy nên không ưa người này cũng coi như hợp lý, miễn cưỡng có thể nghĩ ra thái độ đối phó phù hợp.
Còn về Kiều Uyển, quả thực có hơi khó xử. Nguyên tác chỉ nói mẹ kế và con riêng độc chiếm Kiều gia, nếu không phải Kiều Uyển, vị đích xuất đại tiểu thư này, sở hữu La Yên Huyền Thể thì đã sớm bị hại chết. Nhờ có hôn ước với Thanh Vân Tông, cuộc sống của nàng cũng coi như được giữ lại chút thể diện. Chỉ là sau này chỉ có một cơ hội hòa thân, nên dĩ nhiên phải nhường cho đệ đệ. La Yên Huyền Thể của nàng là để dành sau này tiếp tục cống hiến cho Kiều gia, vì vậy mới bị đưa đến Vọng Nguyệt Đảo, một nơi khép kín như ni viện.
Quan hệ của hai người họ chắc chắn không tốt, nhưng là bắt nạt đơn phương hay là phớt lờ nhau thì rất khó nói. Có điều tính ra cũng đã gần hai năm trôi qua, nguyên thân cũng coi như đã được như ý nguyện, thái độ có thể hòa hoãn một chút.
Vì vậy, Kiều Hàm chọn một cách chào hỏi an toàn: gật đầu một cách không khách khí. Sau đó, cậu nói với giọng bình thản: “Suýt nữa thì không nhận ra.”
Dù hiểu theo nghĩa nào, là trong lòng không muốn nhận, hay là thái độ xem thường, đều có thể chấp nhận được, cũng không đến mức khiến nam chính cảm thấy cậu quá thất lễ.
Má ơi, mồ hôi sắp tuôn ra rồi, cậu khổ quá mà!
Lúc này, Tiêu Cửu Từ cuối cùng cũng buông tay Kiều Hàm ra. Y vừa rồi thật sự lo con ma này phản ứng không kịp.
Tuy Kiều Uyển chưa chắc đã hiểu nhiều chuyện về Ma tộc, nhưng Tần Tu Trọng từ nhỏ lớn lên ở Tần gia và Vạn Nhận Tông, kiến thức về phương diện này chắc chắn không ít.
Kiều Hàm có lẽ cũng đã điều tra qua, nên biết thân phận của họ, thái độ đối với họ cũng có thể coi là hợp lý.
Chỉ là Tiêu Cửu Từ vẫn không thể lơi lỏng cảnh giác, trong lòng ít nhiều có chút bất đắc dĩ cảm thán, không ngờ có ngày y lại phải giúp Ma tộc che giấu chuyện đoạt xá.
Kết quả là bên này, dường như bất mãn với thái độ của Kiều Hàm, Tần Tu Trọng liền ra mặt giúp, lạnh lùng châm chọc: “Sợ là chột dạ không dám nhận chứ gì.”
Bất kể là hắn, vị hôn phu cũ này, hay là Kiều Uyển, người chị gái bị cậu cướp mất vị hôn phu, chỉ cần Kiều Hàm có chút liêm sỉ thì đều không dám đối mặt. Ấy vậy mà bây giờ còn có thể tỏ ra thái độ không chút hối lỗi nào, quả nhiên là mặt dày, phẩm hạnh xấu xa.
Nghe lời này, Kiều Hàm chẳng chiều hắn, vẻ mặt kiêu căng, trực tiếp đáp trả: “Mắc mớ gì tới ngươi.”
Tần Tu Trọng kinh ngạc, “Ngươi!”
Tiêu Cửu Từ lập tức ho hai tiếng, “Phải có lễ phép.”
Kiều Hàm nghe thấy động tĩnh, dè dặt liếc Tiêu Cửu Từ một cái, vẻ kiêu ngạo giữa hai hàng lông mày lập tức thu lại.
Trước mặt người này và trước mặt người khác, hoàn toàn là hai bộ mặt.
Tần Tu Trọng và Kiều Uyển đều có chút không dám tin mà trừng lớn mắt, Kiều Hàm dường như rất biết nhìn sắc mặt của Tiêu Cửu Từ.
Mà Tiêu Cửu Từ đối với Kiều Hàm cũng vô cùng khoan dung, thật khó tưởng tượng một người có phong thái quân tử như vậy lại có thể dung túng một kẻ như thế ở bên cạnh mình.
Hai người gần như cùng lúc nghĩ đến một khả năng.
Tần Tu Trọng: Lẽ nào là thíc… thíc… Sao có thể, người mà hắn còn không thèm ngó tới, sao Tiêu Cửu Từ lại có thể để mắt được chứ.
Tiêu Cửu Từ là người ưu tú duy nhất có thể sánh ngang với hắn, sao có thể có gu thấp kém như vậy. Hơn nữa, với tâm tính của Tiêu Cửu Từ, y tuyệt đối sẽ không để tâm đến cái gì mà La Yên Huyền Thể, trong chuyện này chắc chắn có vấn đề.
Đồng tử Kiều Uyển co rút, tuy suy đoán chỉ thoáng qua, nhưng nàng biết đó là không thể nào, hẳn là do Tiêu Cửu Từ quá tốt bụng mà thôi.
“Kiều Hàm, đã lâu không gặp.” Kiều Uyển chủ động chào hỏi một cách ôn hòa, dường như không hề để tâm đến ân oán trước kia.
Sự độ lượng của nàng khiến cả ba người có mặt đều có chút xúc động.
Kiều Hàm gào thét trong lòng, không hổ là nữ chính số một dịu dàng đoan trang, tài sắc vẹn toàn, lòng dạ thiện lương, tấm lòng rộng mở, cũng là ứng cử viên số một cho vị trí chị dâu của mình.
Người phụ nữ tốt thế này, quả nhiên chỉ có nam thần nhà mình mới xứng.
Nhưng bây giờ cậu vẫn chưa thể đối đãi nồng nhiệt, chỉ có thể lơ đãng đáp lại một tiếng: “Ồ.” tỏ ra vẻ không muốn để ý đến họ.
Bốn người đứng đối diện nhau, xét theo mối quan hệ của mỗi người, ngượng ngùng chắc chắn là giai điệu chủ đạo. Nếu không phải sợ thân phận bị nghi ngờ, Kiều Hàm có thể vui vẻ “đẩy thuyền” cặp đôi rồi, dĩ nhiên là trừ đi một cái bóng đèn* khó ưa ở đây.
Kiều Hàm chính là không thích Tần Tu Trọng, lý do cũng rất đơn giản, vì hắn gặp nạn hóa may, gặp dữ hóa lành, mỹ nhân trong lòng, cuối cùng còn tiếp quản thế giới được bảo toàn nhờ sự hy sinh của Tiêu Cửu Từ, hưởng thụ vinh quang vô thượng.
Nếu không phải vì thân phận bán yêu, nếu không phải đã hy sinh, con đường Long Ngạo Thiên này vốn dĩ phải là của Tiêu Cửu Từ. Rõ ràng Tiêu Cửu Từ đã trả giá nhiều như vậy, đáng lẽ phải nhận được hồi đáp tương xứng, nhưng lại giống như bị cướp đi cuộc đời một cách vô hình, vì vậy Kiều Hàm đặc biệt thấy Tần Tu Trọng không vừa mắt.
Dĩ nhiên, Kiều Hàm không thù địch hay nhắm vào hắn, chỉ đơn thuần là ghét mà thôi.
Giống như ghét đối thủ của thần tượng vậy, thực tế thần tượng và đối thủ ở sau lưng có khi quan hệ rất tốt, thậm chí còn có tình anh em trân trọng lẫn nhau.
Không thể phủ nhận Tần Tu Trọng cũng là một nhân vật chính diện, không chỉ đối xử bình đẳng với Tiêu Cửu Từ mang thân phận bán yêu, mà còn nhiều lần ra tay cứu giúp, châm biếm những kẻ bắt nạt người khác. Nếu không phải thiết lập nhân vật quá mạnh mẽ, thì cũng khá thích hợp để làm anh em trong hội của nam chính.
Nhưng đối thủ chính là đối thủ!
Tần Tu Trọng mặt mày sa sầm với cậu, thì cậu liền trợn mắt trắng dã với Tần Tu Trọng, tóm lại là chẳng ai cho ai sắc mặt tốt.
“Không ngờ Vọng Nguyệt Đảo lần này cũng đến, hơn nữa Tần huynh đây là đã gia nhập Vọng Nguyệt Đảo rồi sao?” Tiêu Cửu Từ tìm đề tài, để họ không quá chú ý đến Kiều Hàm.
Tần Tu Trọng nhìn về phía Tiêu Cửu Từ, chợt nhớ ra chuyện quan trọng, “Nếu đã gặp rồi, ngồi xuống nói chuyện một lát đi, ta có chuyện muốn nói với huynh.”
Kiều Hàm lại giật nảy mình, cậu sợ lộ tẩy, không dám tiếp xúc nhiều. Hôm nay đã là giới hạn rồi, cần cho cậu thời gian để bình tĩnh lại.
Thế là cậu vội vàng kéo tay áo Tiêu Cửu Từ, “Đệ còn muốn đi dạo phố.”
Tiêu Cửu Từ: “Vậy thì…”
Kiều Hàm dĩ nhiên không thể kéo Tiêu Cửu Từ đi cùng, lỡ như chuyện chưa nói xong, lần sau Tần Tu Trọng lại tìm Tiêu Cửu Từ, thì cậu vẫn có nguy cơ. Vì vậy cậu nói thẳng: “Hai người cứ ôn chuyện cũ đi, ta đi dạo một mình trước.”
Như vậy trong mắt hai người kia sẽ là cậu không muốn ở cùng họ, cũng phù hợp với hình tượng nhân vật.
Tiêu Cửu Từ có lẽ đã đoán được tâm lý của con ma này, nên gật đầu nói: “Được, lát nữa ta sẽ đến tìm đệ.”
Kiều Hàm gật đầu, hoàn toàn phớt lờ hai người kia, duy trì hình tượng nhân vật phản diện của mình, không chào hỏi một tiếng, chỉ liếc một cái rồi bỏ đi.
Tần Tu Trọng thật sự bực bội nhìn bóng lưng rời đi của Kiều Hàm, nghiến răng nghiến lợi. Không hiểu sao lại có cảm giác Kiều Hàm bây giờ còn đáng ghét hơn cả lúc trước?
“Tần huynh, mời.” Tiêu Cửu Từ lúc này đã hoàn toàn thả lỏng, chủ động mời hai người đến quán trà.
Cả ba người đều không phải hạng người cứ mãi níu kéo chuyện quá khứ, vì vậy sau khi ngồi xuống, họ liền vào thẳng chuyện chính.
Kiều Hàm chuồn đi một đoạn xa mới thở phào một hơi, suýt nữa thì mất nửa cái mạng.
Bây giờ dĩ nhiên là không còn tâm trạng dạo phố nữa, cậu chỉ vừa đi vừa cố gắng hết sức hồi tưởng và tính toán chuyện của hai người kia.
Khi đi ngang qua một sạp hàng, vừa hay nhìn thấy trang phục váy hồng thêu trăng non trắng, nhớ ra giống hệt của Kiều Uyển, hẳn là người của Vọng Nguyệt Đảo.
Vừa rồi tình thế cấp bách, nên không nghĩ nhiều về sự thay đổi này.
Lần này không ngờ Vọng Nguyệt Đảo cũng đến tham gia Đại Hội Tiên Môn, hơn nữa sao Tần Tu Trọng lại trở thành đệ tử của Vọng Nguyệt Đảo rồi, con bướm này đúng là một kẻ thích thể hiện, đã vỗ cánh bao nhiêu lần rồi, khiến cho cốt truyện lệch lạc thành thế này…
Ơ?
Khoan đã!
Trong đầu Kiều Hàm đột nhiên lóe lên một tia sáng. Tần Tu Trọng là một cao thủ! Thiên tài Lôi linh căn, thực lực vốn dĩ ngang ngửa với nam chính đại nhân, bây giờ bị trì hoãn một thời gian, có kém hơn một chút, nhưng nền tảng vẫn còn đó. Hắn nhất định có thể thông qua đại hội cuối cùng để vào bí cảnh, vậy chẳng phải là có thêm một trợ thủ sao?
Còn Kiều Uyển hình như cũng khá lợi hại.
Vậy nên tuy cốt truyện trở nên phiền phức hơn, nhưng cảm giác độ khó lại giảm đi.
Bỗng nhiên cảm thấy Tần Tu Trọng có chút thuận mắt rồi.
Kiều Hàm đang vui vẻ tưởng tượng cảnh để Tần Tu Trọng gánh vác áp lực có thể sẽ đến cho nam chính đại nhân.
Thì khi đi ngang qua sau lưng hai cô gái của Vọng Nguyệt Đảo, cậu nghe thấy tiếng cười khúc khích.
“Ngươi đoán xem Tần công tử và Kiều sư muội khi nào thì thành đôi?”
“Kiều sư muội chắc chắn thích Tần công tử, nhưng Tần công tử tuy đối xử tốt với Kiều sư muội, lại dường như không mấy quan tâm đến chuyện tình cảm nam nữ. Ngươi xem, ở trên Vọng Nguyệt Đảo, huynh ấy chỉ chú tâm vào tu luyện, một lòng muốn trở nên mạnh mẽ hơn.”
“Đó là vì huynh ấy đã trải qua biến cố như vậy, nên đặc biệt trân trọng cơ hội khó có được này, cũng có thể hiểu được. Nhưng huynh ấy chắc chắn có tình cảm với Kiều sư muội.”
“Nói theo lẽ thường, đệ đệ của sư muội đã ở bên vị hôn phu cũ của muội ấy rồi, vậy thì muội ấy ở bên vị hôn phu cũ của đệ đệ mình, dường như cũng là hợp tình hợp lý, ai cũng không nợ ai.”
“Còn phải nói, ta thấy Tần công tử chắc chắn tốt hơn Tiêu Cửu Từ trong lời đồn kia. Ngươi nghĩ mà xem, Tiêu Cửu Từ ngay cả người đệ đệ xấu xa như vậy cũng chấp nhận, còn mang theo bên mình cùng đi rèn luyện, đủ thấy y là một kẻ có mắt như mù, không xứng với Kiều sư muội của chúng ta đâu, vẫn là Tần công tử tốt hơn.”
“Ta nghe nói trên lục địa, các tiên môn thế gia có rất nhiều mỹ nhân tiên tử, trước đây Tần công tử đã rất được săn đón rồi. Nay trở về, chắc chắn sẽ có nhiều người để mắt tới, nên chúng ta phải giúp Kiều sư muội canh chừng cho kỹ.”
“Đúng đúng đúng, hy vọng họ sớm ngày thành đôi.”
Thành đôi?
Ai? Kiều Uyển và Tần Tu Trọng?
Nữ chính số một và nam phụ số hai?
Nụ cười của Kiều Hàm đông cứng trên khóe môi.
Hệ thống? Nam phụ số hai có thể khử được không?! Bỗng nhiên thấy hắn vô cùng chướng mắt!
Hệ thống: […]
Kiều Hàm gần như quay đầu lại ngay lập tức, đùng đùng nổi giận đi tìm người!
Mẹ kiếp!
Đào góc tường mà dám đục cả tường chịu lực!
Tần Tu Trọng! Tên ngựa giống nhà ngươi cút đi cho ông!
Kiều Uyển, ta còn đang chờ xem cô và nam chính đại nhân thành một cặp đây, ta còn đã quyết tâm kiếp này sẽ không để nam chính vì gánh nặng khổ đau mà từ chối mỹ nhân thật lòng với y đâu.
Sao cô lại nghĩ quẩn như vậy, lại đi thích tên ngựa giống kia? Thích hắn ở điểm nào?
Thích hắn cặn bã, thích hắn ra vẻ, thích hắn bốn biển là nhà? Hay là thích hắn đi gieo giống khắp nơi, để cô làm chính cung nương nương quản cho tốt nhà cửa? Còn không thèm bênh vực cô mà đuổi nữ phụ phản diện về nhà?
Kiều Uyển, cô hồ đồ rồi! Rõ ràng nguyên tác cũng không đầu độc cô, sao cô lại tự mình nhảy vào hố thế này! Chẳng phải cô thích kiểu nam thần dịu dàng như Tiêu Cửu Từ sao?!
Lúc này tại quán trà, qua một vài chi tiết trong ánh mắt và hành động của Kiều Uyển đối với Tần Tu Trọng, Tiêu Cửu Từ dường như đã nhận ra điều gì đó, y mỉm cười.
“Tiêu huynh, đa tạ!” Tần Tu Trọng lại tỏ ra nghiêm túc, cúi người hành lễ.
Tiêu Cửu Từ phản ứng lại, “Thật sự đã tìm thấy ở phía tây sao?”
Vẻ mặt Tần Tu Trọng mang một tia cảm kích, “Đúng vậy, vốn dĩ ta còn định đến một bí cảnh nguy hiểm để thử vận may, không ngờ manh mối huynh cung cấp lại giúp ta tìm được phương pháp thứ hai. Huynh có ơn lớn với ta, ta sẽ ghi nhớ.”
Tiêu Cửu Từ lắc đầu cười nhẹ: “Không, tin tức này ta đưa cho huynh, cũng chỉ là tình cờ nghe sư phụ nói qua một lần, chính người cũng nói đó chỉ là lời đồn, truyền thuyết. Thật ra ta cũng chỉ mang tâm thái thử xem mà cho huynh một tin tức thôi, không được tính là giúp đỡ thật sự, huynh không cần để tâm.”
“Tần Tu Trọng ta trước nay ân oán phân minh, không bao giờ nợ người khác.” Tần Tu Trọng nói: “Sau này có chỗ nào cần đến ta, huynh cứ việc lên tiếng. Còn có những thứ này…”
Nói rồi hắn lấy ra ba loại linh thực tỏa ra linh khí nồng đậm đưa đến trước mặt Tiêu Cửu Từ: “Ta xin báo đáp trước một chút, những thứ này đều là ta tìm được ở gần đó sau khi chữa xong linh căn, đều là linh thực địa giai.”
Rõ ràng là muốn tặng hết cho Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ thấy đối phương nghiêm túc như vậy, dĩ nhiên cũng không từ chối, nhưng không nhận hết, mà chọn một cây trong số đó. “Cái này là tốt lắm rồi.”
Sắc mặt của Tần Tu Trọng và Kiều Uyển lại khẽ thay đổi, tốt lắm rồi? Đây không phải là linh thực chuyên bổ sung linh lực hệ Mộc sao?
Người có thể nghĩ đến chỉ có Kiều Hàm, người mà toàn thân vừa rồi đều tỏa ra linh lực hệ Mộc.
Nói cũng lạ, Kiều Hàm vốn dĩ chuyên công hệ Hỏa, bây giờ lại biến thành hệ Mộc.
Mà Tiêu Cửu Từ chỉ chọn thứ này, khiến người ta không thể không suy nghĩ nhiều về mục đích sử dụng.
Tần Tu Trọng thấy y chỉ lấy một cây, dĩ nhiên cũng không dây dưa qua lại.
Tiêu Cửu Từ nâng chén trà lên, cười nói: “Chúc mừng Tần huynh, đã hồi phục như lúc ban đầu, lần này chúng ta lại có thể cùng nhau tham gia đại hội rồi.”
Tần Tu Trọng dĩ nhiên hiểu Tiêu Cửu Từ thật lòng chúc phúc cho hắn, tự tin chạm cốc, “Tuy bây giờ tu vi của ta đã bị huynh bỏ xa, nhưng ta sẽ không dễ dàng nhận thua, huynh hãy chuẩn bị tâm lý đi. Huynh, vĩnh viễn là đối thủ lớn nhất, cũng là duy nhất của ta.”
Tiêu Cửu Từ không ghét người có tính cách như Tần Tu Trọng, thậm chí người dám yêu dám hận, dám nói dám làm như vậy còn khiến y cảm nhận được một cảm giác tự do không ràng buộc, thật đáng ngưỡng mộ.
“Được, ta chờ huynh.”
Hai người cuối cùng vẫn là những người cùng loại, biết trân trọng lẫn nhau.
Nói rồi Tần Tu Trọng liền hỏi về những chuyện liên quan đến Ma giới đang gây ồn ào gần đây. Tần Tu Trọng đặc biệt nhạy cảm về phương diện này, luôn cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như bề ngoài.
Tiêu Cửu Từ thì biết gì nói nấy. Sau khi nói xong, thực ra mọi người cũng không có manh mối gì, thỉnh thoảng ma tu gây rối cũng là chuyện khá thường thấy.
Tần Tu Trọng cuối cùng trầm giọng nói: “Thật ra rất nhiều người không biết, tin tức bên ngoài cũng đã bị phong tỏa. Nay ta nói cho huynh biết, Tần gia chúng ta bị diệt môn cũng là do ma tu hãm hại, ngay cả linh căn của ta cũng là… Cho nên ta và Ma giới đã xem như có tư thù.”
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ khẽ lóe lên. “Thì ra là vậy.”
Tần Tu Trọng trầm giọng nói: “Nay trở về, ta thế nào cũng phải lôi đám ma tu ẩn náu đó ra, hỏi xem bọn chúng năm đó vì sao lại đối xử với Tần gia như vậy, chỉ đơn thuần là làm ác, hay là có mục đích.”
“Hẳn là có mục đích.” Kiều Uyển đột nhiên lên tiếng.
Hai người nhìn qua, ánh mắt Kiều Uyển khẽ lóe lên, nói: “Ma tu hẳn là đều muốn lấy lòng Ma giới nên mới làm những chuyện nguy hiểm.”
Hai người nghe vậy đều cảm thấy có lẽ là như thế.
Tiêu Cửu Từ nói: “Ma tu kia trước đây hiện đang ở Tiên Minh.”
Mắt Tần Tu Trọng sáng lên, “Không biết có cơ hội đến thẩm vấn một phen không.”
“E là rất khó.” Tiêu Cửu Từ nói thẳng: “Trừ khi có điều kiện trao đổi gì đó để châm chước cho huynh. Người hiện đang quản lý việc này là Thủy Linh Tiên Cơ.”
Tần Tu Trọng dĩ nhiên hiểu là rất khó. Ngay cả người bắt giữ là Tiêu Cửu Từ muốn vào lại nhà lao của Tiên Minh để tìm ma tu cũng rất khó, huống hồ là hắn, một người vừa trở về. Có điều là Thủy Linh Tiên Cơ, hắn biết rồi, đến lúc đó sẽ đi thử xem sao.
Trong lúc nói chuyện, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Dường như có người đang vội vã chạy tới. Đáng lẽ nên ngồi chờ xem ai sắp vào, kết quả là Tiêu Cửu Từ đang ngồi cách xa cửa lại đột nhiên đứng dậy đi về phía cửa.
Ngay khoảnh khắc cửa mở ra, một bóng người bất ngờ lao vào.
Vì không ngờ có người mở cửa, Kiều Hàm không kịp dừng lại, cứ thế lao thẳng vào lòng Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ cũng là cảm nhận được Kiều Hàm đang nhanh chóng đến gần, tưởng có chuyện phiền phức, lo lắng, nên mới vội ra mở cửa. Đợi đến khi có người chui vào lòng, y mới có thể chắc chắn không có ai đuổi theo cậu, và cậu cũng không bị thương.
Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ đỡ lấy người, hấp tấp vội vàng, cũng không sợ lộ tẩy.
“Đừng l* m*ng, ở đây còn có khách.” Tiêu Cửu Từ nhắc nhở.
Vị hôn phu cũ · Tần Tu Trọng: Khách?
Chị ruột · Kiều Uyển: Khách?