Linh thức song tu độ khó rất cao, phải tiến vào thức hải của đối phương, hơn nữa tiền đề còn phải là linh thức đồng nguyên. Bọn họ một người là ma tộc, một người là nhân tộc, sao có thể linh thức song tu.
Kiều Hàm chắc chắn rõ điểm này, nên ở đây ý chỉ chắc chắn là thân thể song tu.
Mà loại song tu này tự nhiên tiếp xúc càng nhiều thì cấp bậc càng cao. Ví dụ như hai tay nắm lấy và hai môi chạm vào trước đây có thể giúp đối phương dẫn dắt linh lực, hỗ trợ tu luyện, tự nhiên sẽ có ích cho tu vi.
Nhưng để đạt đến mức độ nâng cao tu vi, còn phải giúp y tiến giai, vậy chắc chắn là phải làm chuyện đó.
Hơn nữa tất cả các công pháp song tu trên đời, dù là công pháp truyền thừa mà họ nhận được cũng không thể nói là giúp người khác thuận lợi độ kiếp phá cảnh, trừ phi có một tiền đề, đó chính là La Yên Huyền Thể.
Mà La Yên Huyền Thể muốn phát huy tác dụng, chắc chắn cũng là phải làm chuyện đó.
Ý của con ma này còn chưa đủ rõ ràng sao?
Thần sắc Tiêu Cửu Từ không đổi, nhưng đáy mắt đã là sóng cả kinh hoàng.
Y đã chứng kiến con ma này từ lúc đầu kín đáo thể hiện sự yêu thích đối với y, bảo vệ y, không mong cầu sự đáp lại của y, chỉ muốn làm sư đệ của y.
Đến việc không kiểm soát được mà thân cận y, ghen tuông lung tung, lén lút sờ mó, lúc nào cũng muốn dính lấy y, còn ảo tưởng về y.
Đến bây giờ, cuối cùng ngày càng được voi đòi tiên, ngay cả cơ thể của y cũng bắt đầu ảo tưởng có được?
Song tu là không thể, tuyệt đối không thể.
Có lẽ là thời gian im lặng của Tiêu Cửu Từ đã vượt quá giới hạn của sự lúng túng, nên Kiều Hàm đột nhiên phản ứng lại, lập tức thêm một câu bổ sung: “Chính là dùng công pháp song tu của truyền thừa để liên hợp tu luyện, giống như hai lần trước vậy.”
Tiêu Cửu Từ: Thật sao? Ta không tin.
Rõ ràng là con ma này đã hiểu rằng y không thể đồng ý chuyện này, sợ làm hỏng chuyện, nên bắt đầu hoảng hốt tìm cách chữa cháy.
Kiều Hàm đối với phương diện này vẫn chưa quen thuộc lắm, dù sao nguyên tác cũng không miêu tả công pháp song tu gì, trong ấn tượng của cậu lại lẫn lộn với phần giới thiệu về La Yên Huyền Thể, nên nghĩ rằng có lẽ như vậy cũng được.
Cậu cứ không từ bỏ, muốn nghĩ thêm cách để lách qua hạn chế của thiên đạo, sớm để nam chính đại nhân thăng cấp, đến lúc đó sẽ vui vẻ đi trên con đường của Long Ngạo Thiên điên cuồng vả mặt.
Lại không ngờ người nào đó đã thông minh lại bị thông minh hại.
Nhưng Kiều Hàm đã tìm đường lui, Tiêu Cửu Từ cũng cho cậu một lối thoát, cứ coi như vừa rồi con ma này nhất thời ma tính đại phát, hành động bốc đồng thôi.
Tiêu Cửu Từ cúi mày rủ mắt: “Chắc là không được, đừng nghĩ nhiều nữa, trước tiên hãy củng cố tốt cảnh giới của đệ, bên ta tự ta có tính toán.”
Tuy cũng không ôm hy vọng lớn lao gì, nhưng nghe Tiêu Cửu Từ phủ định ý tưởng này, Kiều Hàm vẫn có chút thất vọng.
Biểu cảm thất vọng của Kiều Hàm rõ ràng đến vậy, làm cho Tiêu Cửu Từ tất nhiên vô cùng mất tự nhiên, nhưng y kiên định không thể mềm lòng với con ma này, hơn nữa còn hơi có chút không vui, con ma này có phải đã quên mất điều gì không?
Tiêu Cửu Từ hơi nheo mắt, không thể không nhắc một câu: “Ngược lại có thể thử xem, có lẽ có thể giúp đệ để đạt đến trình độ kết đan nhanh hơn một chút.”
Kiều Hàm sững sờ, đang định nói thử cũng được, dù sao nếu cậu trở nên mạnh hơn, không gian để thao tác tự nhiên sẽ nhiều hơn. Nhưng đang định mở miệng, đột nhiên liền nhớ lại giao ước với Tiêu Cửu Từ.
Đạt đến kỳ Kim Đan, họ sẽ phải giải trừ khế ước.
Hôn khế tiện dụng biết bao, có thể định vị, có thể cảm nhận được sự an toàn của đối phương, thời khắc mấu chốt còn có thể truyền tống linh lực. Cậu không muốn trước khi đại phiền phức ập đến lại tách rời với nam chính, như vậy muốn tham gia toàn bộ tình tiết cũng khó.
Huống chi hệ thống cũng không cho phép, tiền đề để giải trừ hôn khế là tình tiết liên quan đã đi hết, tức là phải sau khi từ bí cảnh thám hiểm trở về mới có thể giải trừ.
Nếu sớm đạt đến kỳ Kim Đan như vậy, cậu biết lấy mặt mũi đâu mà mở miệng trì hoãn, lỡ như để nam chính đại nhân hiểu lầm cậu có ý đồ khác cũng quá khó chịu, danh phận sư đệ thân thiết mà cậu khó khăn lắm mới đứng vững được.
Kiều Hàm nuốt lại lời đã đến bên miệng, thần sắc lúng túng nói: “Thật ra cũng không cần nhanh như vậy đâu? Như sư huynh nói, vững chắc từng bước thì tốt hơn.”
Xem kìa, quả nhiên là vậy, tâm tư của con ma này, quả thực rõ như ban ngày, có tiền đồ ghê~
Tiêu Cửu Từ cười khẽ một tiếng đầy ẩn ý: “Ồ? Nhanh hơn một chút đến Kim Đan rồi tham gia Đại hội Tiên môn không tốt sao? Còn nửa năm thời gian, thiên phú của đệ rất tốt, cơ duyên cũng không tệ, nói không chừng có cơ hội đó.”
Thần sắc Kiều Hàm bắt đầu cứng đờ, nghẹn nửa ngày, không nghĩ ra được một lý do hợp lý.
Cuối cùng không nỡ nhìn cậu khó xử, Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ mở miệng: “Nhưng nghĩ lại, đệ vừa mới tiến giai, đừng nên nhanh quá thì tốt hơn, nếu không dễ để lại di chứng.”
Kiều Hàm thở phào một hơi, gật đầu đồng ý, vội vàng kết thúc chủ đề, bắt đầu cảm nhận giai đoạn tu vi mới của mình.
Từ Trúc Cơ đến Kim Đan quả thực không đơn giản như vậy, dù cho Kiều Hàm vì Hồn Nguyên quả mà đột phá mạnh mẽ, nhưng bản thân kinh nghiệm không theo kịp cũng không tốt.
Thế nên thời gian tiếp theo, cần phải củng cố tu vi, tối đa hóa năng lực của giai đoạn này.
Sáng sớm hôm sau, Kiều Hàm liền xông đến Phổ Hiền Phong bắt đầu tu luyện.
Lúc bái kiến Mai trưởng lão, Mai trưởng lão không dám tin mà dụi dụi mắt, “Úi chà chà, hôm qua Tiểu Doãn còn nói với ta là Kiều Kiều đã tiến giai đến Trúc Cơ hậu kỳ, sao đột nhiên đã đến đỉnh phong rồi. Lẽ nào dao động tối qua…”
“Ta đã ăn Hồn Nguyên quả màu trắng.” Kiều Hàm cũng không che giấu mà nói thẳng.
Giọng của Mai trưởng lão lập tức trở nên bén nhọn: “Không phải đã nói mỗi lần đều để ta xem sao? Ngươi muốn ăn cũng không cần vội như vậy chứ, người ta cũng muốn chiêm ngưỡng một chút mà!”
Kiều Hàm vội vàng bịt tai lại, vô tội giải thích: “Sự việc xảy ra đột ngột, ta cũng không có cách nào.”
“Cái này còn có thể xảy ra đột ngột thế nào, lẽ nào còn có người ép ngươi ăn hay sao?”
Đừng nói nữa, thật sự là bị ép đó.
Khóe miệng Kiều Hàm lúng túng giật giật, hiển nhiên nam chính đại nhân là sợ cậu chịu thiệt, có lợi mà không tự mình giữ lấy, nên mới không nói lời nào mà ép cậu ăn.
Tấm lòng này của nam chính đại nhân, Kiều Hàm tự nhiên phải chấp nhận rồi.
“Dù sao cũng là như vậy rồi, lần sau mọc ra rồi hãy nói.” Kiều Hàm nói: “Mai trưởng lão, ngài giúp ta điều tra chưa? Cây Hồn Nguyên có thể mọc ra loại quả liên quan đến việc phục hồi linh căn không? Hoặc là phục hồi đan điền?”
Mai trưởng lão không vui liếc Kiều Hàm một cái, nói: “Thật không hiểu sao ngươi lại muốn hai loại quả này, nhưng tất cả cổ tịch ta đều đã tra qua, thật sự không có loại này. Cây Hồn Nguyên ở Vô Định Phong của các ngươi đã có thể sinh ra các loại quả khác nhau, ngươi có thể thử giao tiếp với nó xem, biết đâu có kỳ tích. Nhưng hai loại công hiệu mà ngươi nói, bản thân các linh thực liên quan đều thuộc Thiên cấp tiên phẩm, thế gian khó tìm, chắc là… khả năng không lớn.”
Kiều Hàm cũng không thất vọng, cậu chắc chắn sẽ không để nam chính đại nhân đi đến bước đó. Bây giờ hỏi thêm một câu, chẳng qua chỉ để phòng xa, để trong lòng có sự chuẩn bị mà thôi, lỡ như có thể, cậu cũng muốn chuẩn bị trước.
Sau khi nói xong, Kiều Hàm liền đi tu luyện. Còn nửa năm, cậu phải nâng cao bản thân, cậu bây giờ là chủ công y pháp song tu, luyện đan trồng trọt gì đó đều phải tạm thời gác lại.
Thế nên Kiều Hàm đã khởi động chế độ địa ngục điên cuồng có thể so sánh với việc chuẩn bị cho kỳ thi đại học.
Và từ đó, các đệ tử của Phổ Hiền Phong cùng với các đệ tử khác đến Phổ Hiền Phong khám bệnh đều đã sống trong những ngày tháng nước sôi lửa bỏng.
Tưởng Doãn đến Thanh Vân Phong làm việc, gặp phải Tiêu Cửu Từ đang sắp xếp cho tiểu bỉ của tông môn, không nhịn được lại gần, “Đại sư huynh…”
Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn, cảm thấy kinh ngạc, “Bị người ta đánh à?”
Chỉ thấy trên mặt Tưởng Doãn có một vết đỏ lớn, trên cổ còn có vài chấm đỏ nhỏ, tuy đã được chữa trị qua, nhưng một số vết tích không thể xóa đi nhanh như vậy. Hơn nữa mấy đệ tử đi cùng Tưởng Doãn hình như cũng đều mang thương tích.
“Đại sư huynh, huynh quản Kiều Hàm đi.”
Tiêu Cửu Từ kinh ngạc: “Đệ ấy… đánh?”
Tưởng Doãn mặt mày khổ sở: “Tuy tu luyện chăm chỉ là tốt, nhưng cũng không thể theo kiểu của đệ ấy được, bọn ta đều là những y tu văn nhã mà, cho dù có muốn rèn luyện năng lực tự vệ, cũng không thể tàn bạo như vậy được.”
Ở Phổ Hiền Phong, bất kể là đệ tử dưới kỳ Kim Đan nào cũng không có ai thoát khỏi móng vuốt của Kiều Hàm.
“Cũng không biết huynh đã dẫn đệ ấy đi rèn luyện thế nào, ta chưa từng thấy tu sĩ hệ Mộc nào biết chiến đấu hơn đệ ấy cả.” Tưởng Doãn ai oán.
Đệ tử phía sau cũng không nhịn được mà mách lẻo: “Rõ ràng là huấn luyện định kỳ, kết quả lại thành cậu ấy một mình đánh bọn ta, đánh xong bọn ta còn bị cậu ấy lôi ra để luyện tập thuật chữa trị, đánh trước chữa sau, chữa xong lại đánh, theo lời của cậu ấy là có thể tái sử dụng bền vững, có ai bắt nạt người như vậy không chứ? Hu hu hu.”
“Chính xác chính xác, bọn ta chỉ là y tu, cho dù có người mạnh về chiến đấu huấn luyện bọn ta, cũng nên nhường bọn ta một chút, dừng lại đúng lúc chứ. Cậu ta lại còn thử nghiệm chiêu thức mới trên người bọn ta, lý do là cơ thể của bọn ta chịu đựng tốt hơn. Bọn ta là y tu, cơ thể tốt, đã chọc ai ghẹo ai đâu?”
“Huống chi là các đệ tử đến bên bọn đệ xem vết thương, quá đáng thương, muốn chữa trị cũng được thôi, nhưng chữa xong phải làm bạn luyện cùng, đánh bị thương rồi lại chữa cho. Huynh có tin được không, bây giờ muốn xem vết thương đều là hẹn bọn đệ từ xa, để bọn đệ đến tận nơi, căn bản không dám đến Phổ Hiền Phong.”
Tiêu Cửu Từ nghe mấy người mồm năm miệng mười phàn nàn, nghe đến chóng cả mặt, hoàn toàn không thể hiểu được sư đệ của mình mới về có mấy ngày mà đã độc chiếm Phổ Hiền Phong rồi.
“Các đệ không thể từ chối sao? Hoặc là nói với Mai trưởng lão…” Tiêu Cửu Từ nghi hoặc.
Tiêu Cửu Từ vừa hỏi, mấy người lại càng uất nghẹn hơn.
“Ban đầu, mọi người cảm thấy chuyện này coi như là giúp đỡ nhau tu luyện, tự nhiên không ai phản đối. Đợi đến khi phản ứng lại muốn phản kháng, kết quả Kiều Hàm lại dùng ánh mắt ghét bỏ đó nhìn bọn ta!”
“Đúng vậy, ánh mắt của cậu ta như thể đang nói: các ngươi cũng quá không có tiền đồ rồi, sợ khổ sợ mệt như vậy còn tu đạo thế nào, ta còn không ngại mệt, các ngươi có tư cách gì mà ghét bỏ, ta đây đang giúp các ngươi, những kẻ chưa từng thấy sự đời, huấn luyện đó, phải biết ơn.”
Tiêu Cửu Từ: À…
Tưởng Doãn mặt mày trắng bệch bất lực: “Ta định nói với Kiều Hàm chúng ta là y tu không cần như vậy, còn nhờ sư phụ giúp khuyên Kiều Hàm huấn luyện vừa phải thôi. Kết quả Kiều Hàm liền nói đệ ấy trước đó ra ngoài gặp Tiểu Y Tiên, nhìn thấy người của Tam Muội Môn vừa biết đánh vừa biết chữa, chẳng trách chúng ta không bằng. Vốn định góp một phần sức cho Đại hội Tiên môn giúp mọi người huấn luyện, nếu mọi người không muốn thì thôi.”
Tiêu Cửu Từ: … Bạch Kha hình như cũng không mấy khi chiến đấu.
“Kết quả câu nói này của Kiều Hàm khiến sư phụ cùng các trưởng lão khác của Phổ Hiền Phong nổi giận thúc ép bọn ta, bảo bọn ta không thể để Tam Muội Môn xem thường tại Đại hội Tiên môn.” Tưởng Doãn mặt mày không còn gì luyến tiếc, hai mắt vô hồn: “Bây giờ ngay cả các sư huynh sư tỷ kỳ Kim Đan cũng bắt đầu học theo Kiều Hàm huấn luyện bọn ta rồi.”
“Ta thật sự chỉ muốn chữa bệnh cứu người, hu hu hu.”
“Ta cũng chỉ muốn luyện đan trồng linh thực thôi. Hu hu hu.”
Hai tiểu đệ tử ôm nhau mặt mày bi thảm, hiển nhiên đều sắp bị Kiều Hàm cuốn cho điên rồi.
Mà Tiêu Cửu Từ lúc này mới muộn màng nhận ra, tại sao gần đây có một số đệ tử trẻ tuổi nhìn y với ánh mắt muốn nói lại thôi, y thật sự tưởng là vì đã trừng phạt Giang Kỳ Lạc, không ngờ nguồn cơn của mọi tội ác lại chính là sư đệ của mình.
“Ừm… cũng vì tốt cho các đệ.”
“Đại sư huynh, huynh không thể mặc kệ bọn ta được, chỉ cần huynh nói với đệ ấy một câu là được mà!” Tưởng Doãn lập tức nói: “Đệ ấy nghe lời huynh nhất.”
“Chuyện này…”
“Trước đây tuy đệ ấy cũng thế, nhưng không giống lần này, như có thứ gì đó đang ép buộc đệ ấy, khiến đệ ấy lo lắng bất an, huynh là sư huynh ruột của đệ ấy, phải quan tâm đến trạng thái tâm lý của đệ ấy một chút.” Tưởng Doãn lo lắng nói lung tung.
Câu nói này lại hoàn toàn chạm đến trái tim của Tiêu Cửu Từ.
Lẽ nào là vì mình từ chối song tu, cậu lại không muốn sớm tiến vào Kim Đan, nên mâu thuẫn và tức giận, mới nóng nảy… trút giận?
Tiêu Cửu Từ có thể làm gì đây? Đi dỗ một chút?
Nhìn thảm cảnh của các sư đệ trước mắt, hình như mình phải chịu chút trách nhiệm.
Thế là y buông công việc trong tay, kết thúc công việc sớm, đến Phổ Hiền Phong đón người.
Vừa đến diễn võ trường của Phổ Hiền Phong, liền thấy một đám đệ tử ngồi vây thành một vòng, xem cuộc tỷ thí trên sân.
Lúc này đối chiến với Kiều Hàm chính là một đệ tử đỉnh phong Trúc Cơ của Kiếm Cương Phong.
Tiêu Cửu Từ nhận ra một số chiêu thức mà Kiều Hàm quen dùng trước đây đã dần dần hoàn thiện, đặc biệt là một sợi dây leo có thể làm vũ khí được sinh ra từ Bích Huyền, vừa vặn được cậu nắm trong tay, tương đương với một pháp khí. Cánh tay vung lên, mang theo sức tấn công cực mạnh, cho dù bị linh kiếm chém đứt cũng có thể không ngừng tái sinh.
Huống chi còn có lá cây lớn dùng để tát người một cách bạo lực, lá tre bay lượn khắp trời như ám khí, còn có lồng giam thực vật vân vân.
Những thứ này xem ra thật ra đều rất quen mắt, gần như đều là những chiêu thức tự vệ của linh thực mà Kiều Hàm đã từng thấy, kết quả đều bị Kiều Hàm học đươc, trong đó còn thêm vào các tổ hợp phức tạp khác nhau.
Xem ra mấy lần rèn luyện, cậu quả thực đã học được rất nhiều, cũng thông minh mà chắt lọc từng kinh nghiệm tích lũy được, biến thành phương thức tấn công của riêng mình.
Chẳng trách nhiều y tu của Phổ Hiền Phong, thậm chí cả các đệ tử của các phong khác cũng chỉ có thể bị đánh một cách đơn phương, vì thực sự biến hóa đa dạng khiến người ta không kịp ứng phó.
Có thể nói, dù là Tiêu Cửu Từ cũng chưa từng thấy một tu sĩ hệ Mộc nào chiến đấu như vậy, cảm giác đánh nhau như thế này lại phù hợp với tính cách của Kiều Hàm hơn là chữa trị hỗ trợ.
Nhưng đối mặt với một kiếm tu thật sự cùng đẳng cấp vẫn khó có thể chống lại.
Rất nhanh Kiều Hàm đã không chống đỡ nổi, trực tiếp ngã xuống, đón một đòn tấn công của đối phương.
Tiêu Cửu Từ trong lòng khẽ động, tuy không muốn nhìn Kiều Hàm bị thương, nhưng loại tỷ thí này, y chắc chắn sẽ không tùy tiện nhúng tay.
Ngược lại các đệ tử khác xung quanh lại bắt đầu kích động hò reo nhỏ, quả là một cảnh tượng tường đổ mọi người đẩy, quả nhiên đúng như Tưởng Doãn nói, mọi người đã khổ vì sự bạo chính của Kiều Hàm từ lâu, thật sự khiến Tiêu Cửu Từ dở khóc dở cười.
Đang nghĩ ngợi, liền nghe thấy Kiều Hàm đột nhiên hét lớn một tiếng: “Dừng!”
Vị đệ tử kiếm tu kia bỗng khựng lại, suýt chút nữa trẹo cả eo, hung dữ nói: “Ngươi làm gì vậy!”
“Không đánh nữa, ta không muốn bị thương.”
“Ngươi, ngươi, ngươi… ngươi lúc đánh sư đệ của ta đâu có dừng lại đúng lúc.”
“Đó không phải là để giúp hắn chữa trị sao. Hơn nữa hắn cũng không kêu dừng.”
Đệ tử kiếm tu: Hình như nghe thấy gì đó kỳ lạ.
“Ai lại kêu dừng trong lúc tỷ thí chứ! Tôn nghiêm đâu!”
“Kiếm tu các ngươi mới cần tôn nghiêm, bọn ta là y tu, tự bảo vệ là hàng đầu, không thể lãng phí thời gian và linh lực để hồi phục.”
Đệ tử kiếm tu nghẹn lời.
Các y tu khác: Ngươi nghe xem ngươi nói có phải tiếng người không? Quá không biết xấu hổ rồi.
Nghe những tiếng la ó đầy phẫn nộ xung quanh, Kiều Hàm lại mặt dày, diễu võ dương oai: “Ta bị thương rồi, sau này ai giúp các ngươi huấn luyện, kinh nghiệm mà ta thu được từ bên ngoài là thứ mà các ngươi bao nhiêu năm cũng không gặp được đâu.”
Đang ngẩng đầu bắt nạt người ta, kết quả vừa quay mắt đã thấy bóng dáng quen thuộc, suýt chút nữa làm cậu vẹo cả cổ.
“Sư huynh?”
Tiêu Cửu Từ mặt mày bất đắc dĩ nhưng vẫn mỉm cười nhìn tiểu ma đầu đang làm mưa làm gió một phương, vẫy vẫy tay.
Kiều Hàm vội vàng lướt qua, liền bị sư huynh vỗ vỗ đầu.
Các y tu cuối cùng cũng nhìn thấy hy vọng, Tưởng sư huynh đã mời được cứu binh đến rồi, Kiều Hàm là sư đệ ruột kiêm đạo lữ của đại sư huynh mà, làm quá đáng rồi, chắc chắn là đại sư huynh đến để giáo dục, để đại sư huynh dạy dỗ cho tốt, học xem các đệ tử của Thanh Vân Tông nên thân ái tương trợ với nhau như thế nào!
Mọi người kích động tay nắm tay, kết quả liền nghe thấy vị đại sư huynh mà họ kính yêu hỏi: “Mệt rồi à?”
Những người đang mình đầy thương tích: ?
“Mệt rồi.” Kiều Hàm thành thật trả lời. Thật ra vừa dừng lại, tay chân đã không kiểm soát được mà run rẩy, đây là di chứng của việc huấn luyện cường độ cao. Dù cho Phổ Hiền Phong có linh khí hệ Mộc dồi dào có thể nhanh chóng bù đắp tổn hao của Kiều Hàm, nhưng sự mệt mỏi về thể chất vẫn khó có thể hồi phục nhanh chóng.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lướt qua bàn tay và đôi chân đang khẽ run của cậu, đối mặt với những ánh mắt mong đợi từ phía sau lưng. Y nói: “Ta thấy thời gian cũng sắp rồi, hôm nay đến đây thôi, ta cũng hơi mệt, chúng ta đi ngâm linh tuyền đi.”
Thứ này con ma này thích, vậy nên… coi như là dỗ rồi nhỉ. Gián tiếp bù đắp cho cậu một chút, để cậu nguôi giận.
Mắt Kiều Hàm sáng lên, lập tức kích động gật đầu nói được.
Thế là Tiêu Cửu Từ liền dẫn tiểu sư đệ nhà mình đi.
Để lại một đám người ngơ ngác nhìn nhau.
“Tưởng sư huynh, đại sư huynh đến đây để giúp chúng ta giải quyết vấn đề đúng không?”
“Vậy coi như đã đưa ra ý kiến rồi?”
“Chỉ là dẫn cậu ta đi sớm thôi mà!”
“Khụ khụ khụ, chúng ta phải tin tưởng đại sư huynh, đại sư huynh nhất định có thể ngăn chặn hành vi xấu xa của đệ ấy. Nghe đây, không ai được đến linh tuyền làm phiền họ!” Tưởng Doãn nghiêm túc dặn dò.
Lần đầu tiên cùng Tiêu Cửu Từ ngâm linh tuyền là ở trong ảo cảnh.
Mà trước mắt mới là lần đầu tiên thật sự trong thế giới thực.
Linh tuyền của Phổ Hiền Phong tự nhiên là thứ tốt, lần trước nhìn nam chính đại nhân và Lục Truy đi vào, mình lại không vào được, cái đó gọi là một nỗi uất nghẹn.
Bây giờ mình cuối cùng cũng có thể cùng nam chính đại nhân ngâm mình rồi!
Nghĩ đến đây, bước chân đi vào của Kiều Hàm đều mang theo sự nhẹ nhàng, động tác c** q**n áo cũng nhanh chóng vô cùng, bộ dạng không thể chờ đợi đó khiến Tiêu Cửu Từ đứng sau lưng y không biết phải làm sao.
Cuối cùng hai người chỉ mặc một lớp áo tắm mỏng màu trắng ngâm mình vào linh tuyền. Vừa xuống nước, quần áo lại gần như trong suốt, Tiêu Cửu Từ lần đầu tiên cảm thấy cách ngâm suối nước nóng trước đây không đúng, không nên mặc loại quần áo dễ xuyên thấu như vậy.
Tiêu Cửu Từ thu lại ánh mắt không nhìn về phía Kiều Hàm, nhưng vẫn luôn cảm nhận được một luồng ánh mắt nhìn chằm chằm vào người mình.
Trên mặt Tiêu Cửu Từ có chút không tự nhiên, cảm thấy mình như đang lấy thân nuôi ma, còn bán đi sắc tướng của mình.
Hầy, không có cách nào, cũng là vì mọi người.
Dù sao cũng đã chuẩn bị tâm lý để cho con ma này nhìn cho đã rồi, cứ vậy đi. Dần dần tâm thái của Tiêu Cửu Từ lại thật sự trở nên thong dong điềm tĩnh.
Cho đến khi Kiều Hàm đột nhiên dựa sát lại.
Tiêu Cửu Từ lập tức toàn thân cơ bắp căng cứng, không phải là không chỉ muốn nhìn thôi chứ!
Linh tuyền ở đây là tự nhiên, xung quanh còn có các loại linh thực có ích, ngay cả trong hồ nước cũng thoảng qua những cánh hoa rơi từ các linh thực xung quanh, cộng thêm linh khí lượn lờ bốc lên, thật sự tựa như Thiên Trì, không khí vô cùng lãng mạn.
Kiều Hàm ngồi trên bậc thềm trong hồ, một cái chớp mắt cũng không nỡ mà thưởng thức bức tranh mỹ nam tắm gội.
Trong ảo cảnh không thể tĩnh tâm thưởng thức nam thần, lúc này phải nắm bắt cơ hội.
Mày như núi xa, tóc mai như dao cắt, bị hơi nước xông lên một chút, như thể bức tượng người làm bằng ngọc đang được nước rửa, tỏa ra ánh sáng óng ánh.
Đơn thuần từ góc độ thưởng thức ngoại hình mà nói, nam chính đại nhân tuấn mỹ đến không có gì để chê.
Đặc biệt là lúc này, bất kể là mái tóc dài như mực hay giữa hai hàng lông mày đều như thể được tô đậm thêm sắc thái, làm cho vẻ nam sắc này càng thêm nổi bật.
Hơn nữa khi linh khí hội tụ về phía nam chính, sẽ tự nhiên tỏa ra một cảm giác tùy ý phóng khoáng. Đó không phải là bản tính thuộc về Tiêu Cửu Từ, là giả tượng, lại khiến Kiều Hàm nhìn không rời mắt.
Nam chính đại nhân với khí chất hoàn toàn khác biệt, thật hiếm thấy.
Bất giác nóng lên trong lòng.
Đúng lúc một chiếc lá rơi theo gió xuống, rơi trên vai Tiêu Cửu Từ.
Kiều Hàm như mất hồn, cảm thấy chiếc lá đó vô cùng chướng mắt, phá hủy hình ảnh thần thánh của thần tượng, vội vàng dựa sát qua, đưa tay lấy đi.
Kết quả còn chưa đưa qua, đã bị Tiêu Cửu Từ đột nhiên đưa tay nắm chặt cổ tay.
“Làm… gì?” Giọng Tiêu Cửu Từ căng thẳng, ngước lên đôi mắt trong veo, đáy mắt dấy lên một cơn lốc xoáy màu đen.
Kiều Hàm hoàn hồn lại: “À… có lá rơi.”
Tiêu Cửu Từ nghiêng đầu quả nhiên nhìn thấy, nhưng… đây không phải là bình thường sao? Đâu cần Kiều Hàm phải cố tình dựa sát qua, còn đưa tay giúp y lấy.
Tiêu Cửu Từ trong lòng bất đắc dĩ thở dài một hơi, đang định nói vài câu nhắc nhở Kiều Hàm tự kiềm chế một chút.
Kết quả liền cảm thấy cổ tay mình đang nắm khẽ run. Nhìn kỹ lại, cánh tay của Kiều Hàm bị linh tuyền k*ch th*ch mà cơ bắp co giật.
Tiêu Cửu Từ một hơi trực tiếp tan đi, hai tay nhận lấy, từng tấc từng tấc tỉ mỉ mát xa cho cánh tay của Kiều Hàm.
“Sư huynh?” Kiều Hàm đâu chịu nổi đãi ngộ như vậy, nam chính đại nhân tự mình mát xa cho cậu, quá thân mật rồi, tuy theo thân phận của cậu thì không cần phải ngạc nhiên, nhưng trái tim fan hâm mộ của Kiều Hàm vẫn run rẩy.
“Bình thường… tu luyện vừa phải thôi… đừng… đừng bị cảm xúc ảnh hưởng, từ từ từng bước một, nếu không không chỉ đệ không chịu nổi, người khác cũng không chịu nổi.” Tiêu Cửu Từ khéo léo nhắc nhở. Tay lại vô cùng nghiêm túc, mang theo linh khí có hiệu quả làm lạnh nhàn nhạt, giúp Kiều Hàm giải tỏa sự mệt mỏi của cơ bắp.
Tay trái đổi tay phải, Kiều Hàm bĩu môi: “Có người mách lẻo với huynh rồi?” Tuy cậu quả thực đang lợi dụng mọi người để huấn luyện ma quỷ cho mình, nhưng đối với họ cũng có lợi mà, nên Kiều Hàm không chút áy náy.
Tiêu Cửu Từ nhàn nhạt cười một tiếng: “Mỗi người đều có tiến độ của riêng mình, có đệ tử không theo kịp tiến độ của đệ là rất bình thường. Hơn nữa… sắp đến tiểu bỉ của tông môn rồi, mọi người cũng cần điều chỉnh trạng thái trước.”
Kiều Hàm tự mình không để ý đến chuyện trong tông môn, lại quên mất người khác, là cậu sai rồi.
“Ừm, đệ biết rồi.” Kiều Hàm ngoan ngoãn.
Khóe miệng Tiêu Cửu Từ từ từ cong lên, lại tỉnh táo lại mà hạ khóe miệng xuống.
Cách dỗ dành con ma này cũng không phải là chuyện gì đáng để vui mừng.
Mát xa xong rất nhanh, Tiêu Cửu Từ nói: “Thế nào?”
Kiều Hàm cử động tay: “Thoải mái.”
“Còn chỗ nào đau mỏi nữa không?”
Kiều Hàm lập tức chớp lấy cơ hội, mặt dày nói: “Vai lưng.”
Mát xa của nam chính đại nhân, xin đừng dừng lại, nhiều thêm chút nữa!
Tiêu Cửu Từ dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu quay lưng lại.
Kiều Hàm lập tức ngoan ngoãn quay người, thậm chí còn chủ động phối hợp mà nằm sấp bên bờ, vóc dáng lập tức được tôn lên.
Điều này lập tức khiến Tiêu Cửu Từ cứng đờ tại chỗ.
Ánh mắt hoảng loạn dời đi khỏi tấm lưng gần như trong suốt kia, nhưng vẫn để lại một ấn tượng sâu sắc.
Thật ra đây không phải lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng trước đây hình ảnh đó sẽ không được y lấy ra hồi tưởng trong đầu, nên coi như đã quên, không ngờ lần này lại bị kích hoạt, mới khiến y nhớ ra, vai lưng của Kiều Hàm rất đẹp.
Đường nét sau khi luyện tập gian khổ bây giờ càng thêm đẹp, cơ bắp càng thêm săn chắc có độ đàn hồi. Độ cong vai cổ như vẽ ra một đường cong với tỷ lệ hoàn hảo kéo dài đến xương bướm xinh đẹp, rồi men theo sống lưng hơi cong xuống dưới chìm vào trong nước.
Hai bên hõm lưng càng thêm rõ rệt, làm cho vòng eo trông càng thêm mảnh mai. Cùng với sự nhấp nhô của sóng nước vừa rồi, thậm chí có thể thấy được đường cong hông căng đầy thỉnh thoảng nhô lên.
Hình ảnh vốn có trong ký ức dường như từ miêu tả đã biến thành điêu khắc.
Tiêu Cửu Từ không còn thong dong nữa, bất giác cảm thấy tư thế này có hơi quyến rũ người ta, con ma này không phải là cố ý chứ.
Không, chắc là không phải, Kiều Hàm không phải loại tính cách này.
Tiêu Cửu Từ trấn định tâm thần, đến gần, nhấc hai tay đặt lên vai cổ của Kiều Hàm, vừa truyền linh lực vào dùng sức ấn một cái.
Một tiếng ‘a’ không thể kìm nén được thốt ra, khiến tay Tiêu Cửu Từ trực tiếp ngừng hình, đồng tử co rút lại, sững sờ hồi lâu, liền nghe thấy Kiều Hàm nói tiếp một câu: “Thoải mái, sư huynh, tiếp tục đi, đừng dừng lại!”
Chính là cố ý!
Lông mi Tiêu Cửu Từ rủ xuống, che đi tất cả thần sắc, nén giận, như lão tăng nhập định, từng bước mát xa. Định lực của y xưa nay rất mạnh, cái này có là gì.
Nhưng cùng với những tiếng động không rõ ý tứ, tay men theo đường cong của lưng từ từ xuống dưới, cuối cùng đến eo, trên tay Tiêu Cửu Từ bất giác mất đi lực đạo.
Cuối cùng thật sự làm Kiều Hàm đau đến kêu “a” một tiếng: “Sư huynh, mạnh quá, đau.”
Tay Tiêu Cửu Từ run lên, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Kiều Hàm đang quay đầu nhìn y, mắt chứa đầy ấm ức, giữa hai hàng lông mày vì hơi nước mờ mịt như thể bị người ta vò nát ánh nhìn, hô hấp Tiêu Cửu Từ ngưng trệ, cảm thấy lồng ngực bất giác nóng lên. Hàm răng bất giác cắn chặt, giọng nói lại không khỏi trầm xuống: “Sắp xong rồi, nhịn một chút là qua.”
Kiều Hàm cũng chỉ có thể thu lại ánh mắt. Sau đó quả thực đã kết thúc một cách bình thường, chỉ là khi cậu vừa quay người lại, liền thấy Tiêu Cửu Từ nhắm mắt, đã dựa vào thành hồ.
Kiều Hàm cử động trong nước hồ, hiệu quả mát xa nhà ai mạnh, vẫn phải xem đại sư huynh của cậu, hiệu quả miễn chê.
Kiều Hàm đột nhiên bật cười.
Thần sắc Tiêu Cửu Từ không rõ: “Cười gì, vui đến vậy sao?”
Kiều Hàm không nghĩ nhiều, nói thẳng: “Chỉ là cảm thấy kỹ thuật mát xa của sư huynh tốt, có thêm hiệu ứng hệ băng, quả thực còn lợi hại hơn cả liệu pháp chuyên biệt của y tu bọn ta.”
Tiêu Cửu Từ hơi mở mắt bất mãn liếc cậu một cái, nói: “Đa tạ lời khen, bây giờ toàn thân thoải mái rồi?”
Kiều Hàm thành thật: “Chỉ có chân còn mỏi.”
Tiêu Cửu Từ suýt chút nữa trợn tròn mắt.
Ý gì, còn muốn y mát xa chân.
Đây là quyến rũ một cách trắng trợn rồi.
Y không nên mở miệng hỏi câu này!
Được voi đòi tiên!
Không dạy dỗ không được!
Kiều Hàm nói xong, tự nhiên không có ý định thật sự để nam chính đại nhân còn phải mát xa chân cho mình, làm người không thể quá tham lam, để nam thần tự mình mát xa đã coi như là rất dám nghĩ rồi.
Nhìn khắp cả giới đu idol, dù cho theo đuổi người trong sách, cũng là một trải nghiệm vô cùng bùng nổ.
Vừa rồi ngoài việc thoải mái, cậu suýt chút nữa đã nằm sấp bên thành hồ kích động đến khóc.
Bây giờ tự nhiên là vô cùng thỏa mãn, còn chân thì cậu tự mình duỗi duỗi là được rồi. Thế là cậu trực tiếp gác một chân lên thành hồ, định cử động một chút.
Lại không ngờ Tiêu Cửu Từ trực tiếp ở trong nước tóm lấy cổ chân của Kiều Hàm.
Kiều Hàm bất ngờ giật mình, ngẩng đầu nhìn qua: “Sư huynh? Huynh không phải muốn…”
“Không phải chân cũng mỏi sao? Ta mát xa cho đệ.” Tiêu Cửu Từ như cười như không, y muốn xem xem con ma này sau khi mát xa chân xong có chịu nổi không, sau đó còn muốn nghĩ ra trò quỷ gì nữa.
Kết quả khi tay y ấn vào bắp chân của Kiều Hàm, Kiều Hàm bỗng co lại, hiển nhiên là k*ch th*ch không nhỏ.
Kiều Hàm không phải là xấu hổ, chỉ là cảm thấy quá đáng rồi, sao có thể sai khiến nam chính đại nhân như vậy. Người ta trước đó còn nói mệt, vào đây để thư giãn, kết quả toàn bộ quá trình đều mát xa cho cậu, coi là chuyện gì chứ!
Nhưng Kiều Hàm vừa co lại, dùng sức quá mạnh, đối phương lại không hề nhúc nhích, dẫn đến lực phản tác dụng trực tiếp lên người Kiều Hàm.
Kiều Hàm một chân đứng không vững, trực tiếp lao về phía Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ cũng ngây người, đường đường là cao thủ số một thế hệ mới lại sững sờ không phản ứng kịp, bị người ta ôm trọn vào lòng.
Vì tay y không kịp buông ra, tương đương với việc kéo một chân của Kiều Hàm khống chế ở bên tay mình, nên, không hề bất ngờ, lúc Kiều Hàm dừng lại đã gần như là mặt đối mặt ngồi trong lòng y.
Trong nháy mắt, bốn mắt nhìn nhau, hơi thở dồn dập phả vào mặt đối phương, còn có xúc cảm tuyệt đối gần như không có rào cản, va chạm vào nhiệt độ cơ thể không thuộc về mình.
Kỳ lạ là hai người trong khoảnh khắc đầu tiên lại không hề phản ứng lại, đầu óc trống rỗng nhìn nhau. Mà lúc Kiều Hàm vì va chạm quá mạnh mà ngã ngửa ra sau, Tiêu Cửu Từ lại theo phản xạ đưa tay ra ôm lấy vòng eo thon của Kiều Hàm, ôm vào trong lòng.
Mà lúc Tưởng Doãn bước vào liền nhìn thấy cảnh này, lập tức mù cả mắt, vội vàng chạy ra ngoài như một cơn gió.
Hai người cũng phản ứng lại, không biết là xấu hổ hay là mờ mịt, cứ thế tự nhiên mà tách ra.
Vì biết đây là tai nạn, cũng không đáng để nghĩ nhiều, ít nhất Kiều Hàm là nghĩ như vậy, còn bất giác cảm thấy gay gay.
Mà Kiều Hàm không nhìn thấy, sau tai của Tiêu Cửu Từ đã đỏ ửng một mảng.
Chuyện này không thể trách Kiều Hàm, là do… là do y làm không thỏa đáng gây ra tai nạn.
Tiêu Cửu Từ cúi mi, cúi đầu nhìn cánh tay, vừa rồi Kiều Hàm ở trong lòng y, trong phút chốc cảm giác rất kỳ lạ, giống như… giống như một loại thỏa mãn nào đó. Y sao vậy? Tại sao lại có cảm giác kỳ lạ như vậy?
Hai người biết Tưởng Doãn đột nhiên vào chắc là có việc, vừa rồi đi ra như vậy, có lẽ là đã hiểu lầm gì đó, liền vội vàng lên bờ.
Ra ngoài, liền thấy Tưởng Doãn đứng bên ngoài, bốn mươi lăm độ ngước nhìn trời.
Nghe có người gọi mình, Tưởng Doãn buồn bực quay đầu nhìn hai người, ánh mắt lại không khỏi mang theo oán khí.
Đây là nơi công cộng có được không? Ta cho các ngươi không gian riêng để nói chuyện, không phải cho các ngươi không gian để làm chuyện này!
Đây là tài sản của Phổ Hiền Phong chúng ta!
“Tưởng sư huynh?”
“Hai người có muốn đào một cái linh trì ở Vô Định Phong của hai người không?” Tưởng Doãn chửi thầm.
Kiều Hàm biết đối phương chắc chắn đã hiểu lầm, nói thẳng: “Chẳng qua chỉ là suýt ngã một cái, có đến mức ghét bỏ ta như vậy không? Cũng không làm hỏng chỗ nào mà.”
Tưởng Doãn nghi ngờ nhìn hai người.
Tiêu Cửu Từ nói thẳng: “Có chuyện gì?”
Tưởng Doãn lúc này mới mở miệng: “Ồ, Giang Kỳ Lạc ra ngoài rồi, Giang phu nhân bảo huynh qua đó một chuyến.”
Kiều Hàm quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, ánh mắt vô cùng kinh ngạc, mới có năm ngày thôi.
Mà Tiêu Cửu Từ cũng có chút bất ngờ, cũng có chút vui mừng, trực tiếp gật đầu: “Ta biết rồi.” Rồi nói với Kiều Hàm: “Đệ về trước đi.”
Kiều Hàm gật đầu, về Vô Định Phong trước. Thật ra trong lòng vẫn có chút không yên tâm về nhà họ Giang, sợ họ làm khó nam chính đại nhân.
Nhưng đợi đến khi Tiêu Cửu Từ trở về, xem thần sắc thì có vẻ bình thường.
Kiều Hàm mở miệng hỏi, Tiêu Cửu Từ nói: “Chỉ là sau khi ra ngoài thì rơi vào hôn mê, bảo ta qua xem, không có chuyện gì, linh lực tiêu hao quá độ thôi.”
Kiều Hàm nhướng mày: “Có thể từ Tiên Liệt Đường ra ngoài, xem ra là đã nghĩ thông rồi.”
Tiêu Cửu Từ gật đầu: “Hy vọng đệ ấy có thể luôn nghĩ thông.”
Thật ra nếu Giang Kỳ Lạc có thể vứt bỏ hiềm khích trước đây, tu thân dưỡng tính, tu luyện cho tốt, trưởng thành, tương lai có thể làm chưởng môn thì tốt rồi.
Y càng muốn giống như sư phụ, làm một trưởng lão tự do.
Dù sao bên cạnh y còn có con ma này ở đây, nếu tự mình làm chưởng môn, sẽ tương đương với việc giam cầm con ma này ở Thanh Vân Tông mãi, còn phải thường xuyên tiếp xúc với các tu sĩ lợi hại, lỡ như gặp phải người lợi hại hơn cả sư phụ, có thể liếc mắt một cái nhìn thấu con ma này thì sao?
Không bằng làm trưởng lão, dẫn Kiều Hàm đi vân du khắp nơi, như vậy sẽ an toàn hơn.
Tiêu Cửu Từ nghĩ nghĩ, không khỏi cong khóe miệng.
Y đột nhiên giác ngộ, trước đây y không có cái gọi là cách sống đặc biệt khao khát, chỉ có nên làm gì thi làm cái đó.
Mà nay, y đột nhiên cảm thấy đi vân du giống như sư phụ, dẫn theo sư đệ cùng đi.
Dường như quả thực là cách sống khiến thể xác và tinh thần y càng thêm thoải mái.
Có lẽ y nên sắp xếp theo hướng này.
Kiều Hàm đang nghĩ về chuyện của Giang Kỳ Lạc, dù sao trừ phi qua được tình tiết đó, nếu không gã vẫn là tâm phúc đại họa của cậu.
Trong nguyên tác, tên này ngoài việc cứu Lâm Đệ làm chuyện ngu ngốc, thật sự không hề làm gì bất lợi cho Tiêu Cửu Từ. Thái độ ác liệt sau này cũng là vì hiểu lầm Tiêu Cửu Từ hại chết chưởng môn. Mà với nguyên thân từ đầu đến cuối tuy có mâu thuẫn, nhưng sau đó hoàn toàn là cách đối xử của người dưng, không thèm để mắt.
Bây giờ bị cậu biến thành kẻ địch.
Kiều Hàm nghĩ vốn dĩ Giang Kỳ Lạc sẽ không ra ngoài, chắc chắn không tham gia được đại hội tiên môn, nay đã ra ngoài, ngược lại lại khó xử lý, xem ra là mình đã xem nhẹ tâm tính của gã rồi.
Nhưng Kiều Hàm cũng có chiêu, những người có thể đi đến cuối cùng của Đại hội Tiên môn, thám hiểm bí cảnh đều là cao thủ, có lẽ không đến lượt Giang Kỳ Lạc.
Chỉ cần gã không đến những nơi nguy hiểm đó là được. Nếu thật sự đến lúc đó, Kiều Hàm có khối thủ đoạn để đánh ngất Giang Kỳ Lạc.
Dù sao tiểu bỉ của tông môn thật sự không thể ra tay.
Hơn nữa không chỉ không ra tay, Kiều Hàm cũng không định lãng phí tinh lực.
Thế nên khi cuộc thi đấu của Thanh Vân Tông bắt đầu, Kiều Hàm tham gia một vòng, đảm bảo mình nhận được suất cơ bản, liền trực tiếp bỏ cuộc ở vòng thứ hai.
Đối thủ của cậu trực tiếp ngây người, thăm dò hỏi nguyên nhân.
Kiều Hàm vô cùng thân thiện biểu thị: “Sợ mình ra tay làm bị thương người khác, nên phát huy tình yêu đồng môn.”
Ai cũng biết, từ sau khi đại sư huynh và Kiều Hàm nói chuyện sâu sắc một lần, Kiều Hàm đã không còn ma quỷ như vậy nữa.
Đối với điều này Tưởng sư huynh không dám nói nhiều, chỉ bảo mọi người yên tâm, Kiều Hàm sẽ không cuốn họ điên cuồng nữa.
Từ đó tổn thương ít đi, tình yêu thương nhiều hơn.
Kiều Hàm rời khỏi cuộc thi đấu liền bắt đầu chuyên tâm tu luyện.
Tiêu Cửu Từ không tham gia thi đấu, dù sao tu vi cao hơn quá nhiều, trực tiếp nhận được suất. Thế nên y ngoài việc quản lý một chút công việc của cuộc thi, cũng chuyên tâm tu luyện.
Thường xuyên có thể thấy trên Vô Định Phong, một người ở trên đài đá, một người ở bên cạnh cây Hồn Nguyên, mỗi người tu luyện, một luồng ánh sáng xanh lam, một luồng ánh sáng xanh lục sáng suốt cả đêm.
Không lâu sau, Đại hội Tiên môn sắp bắt đầu.
Từ Thanh Vân Tông xuất phát ba chiếc thuyền bay, mênh mông cuồn cuộn đi về phía Thiên Sơn Thành, nơi có tổng đàn của Tiên Minh.
Thành trì dưới chân Thiên Sơn, hoàn toàn là một thành trì tu chân.
Đội ngũ của Vọng Nguyệt Đảo cuối cùng cũng đến đây.
Định bụng trước tiên ở đây nghỉ ngơi một chút, bổ sung một số tài nguyên, rồi mới lên núi.
Lúc này, Tần Tu Trọng và Kiều Uyển được mọi người của Vọng Nguyệt Đảo cố tình sắp xếp cho hành động riêng.
Hai người đang ở trên khu chợ náo nhiệt xem các sạp hàng của các tu sĩ, Kiều Uyển để mắt đến một cây trâm, ông chủ đang ra sức giới thiệu.
“Huynh thấy cái này thế nào?” Kiều Uyển đang định hỏi, kết quả Tần Tu Trọng đột nhiên nắm lấy cổ tay nàng, dẫn nàng chạy về phía trước mấy bước.
Đợi đến khi Kiều Uyển phản ứng lại, liền thấy một bóng dáng quen thuộc, và nghe thấy một giọng điệu không quen thuộc.
Đó là một giọng nói linh hoạt hoạt bát, vô cùng hoạt bát sảng khoái.
“Ông chủ, hạt dẻ rang đường của nhà ngươi vị thế nào? Ngon không? Cho ta nếm thử. Ngon thì ta mua của ngươi ba túi lớn!”