Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 67

Kiều Hàm đâu phải loại người để bản thân chịu ấm ức, cố tình không nói mình bị bắt nạt, biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ.

Tình hình thực tế là Kiều Hàm chỉ mong Tiêu Cửu Từ và nhà họ Giang gây gổ không vui, tiêu hao hết tất cả những tình nghĩa trước đây, sau này đừng có đi dọn dẹp mớ hỗn độn cho hai kẻ gây rối đó nữa.

Thế nên mục tiêu của cậu là chuyện bé xé ra to, chuyện lớn thì cho nổ tung.

Tuy nam chính đại nhân có thể có tình cảm với họ rất sâu đậm, nhưng Kiều Hàm hiểu Tiêu Cửu Từ, từ khi cậu trở thành sư đệ thật sự của y, Tiêu Cửu Từ sẽ có trách nhiệm bảo vệ không thể chối bỏ đối với cậu, cộng thêm phẩm chất của bản thân y, không cho phép y không công bằng.

Thế nên Kiều Hàm không kiêng dè mà kể lể ác ý của Giang Kỳ Lạc, bộ dạng đó, nếu là người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ đoán vợ nhỏ đang chia rẽ quan hệ của gia đình nhà chồng.

Chỉ riêng điểm này, hệ thống cũng phải cho cậu một like, quá giống vai phản diện, tiếc là lần này không giao nhiệm vụ cho cậu.

Hai người trở về Thanh Vân Tông, chuyện cũng đã nói gần xong, bên tay Tiêu Cửu Từ còn đang đỡ Kiều Hàm, nhưng sắc mặt đã trầm xuống.

Dáng vẻ vốn thanh dật xuất trần, trong trẻo như trăng sáng gió mát, lúc này lại cúi mày rủ mắt, toàn thân toát ra vẻ lạnh lùng.

Kiều Hàm cẩn thận quan sát thần sắc của Tiêu Cửu Từ, tuy nói xấu rất sướng, nhưng trong lòng vẫn sẽ đau lòng vì Tiêu Cửu Từ bị cuốn vào cuộc tranh chấp này.

Kết quả họ vừa vào phạm vi kết giới hộ tông liền gặp mấy đệ tử đến đón, bảo họ đến thẳng Thanh Vân Phong, nói là bên Tiên Minh đã gửi phần thưởng đến. Mấy đệ tử trẻ tuổi nhìn Tiêu Cửu Từ kích động vô cùng, một câu đại sư huynh thật lợi hại, một câu đại sư huynh thật tuyệt.

Cũng có người nhiệt tình hỏi han Kiều Hàm về những chuyện hóng hớt bên đó, hỏi họ có thật sự tham gia hôn lễ của yêu tộc không.

Đợi đến khi sắp đến chính điện của Thanh Vân Phong, có người còn nhỏ giọng nhắc nhở Kiều Hàm: “Giang sư đệ cũng ở đó.”

Dù sao chuyện mà Kiều Hàm gây ra trước khi đi cũng là chủ đề hóng hớt lớn nhất của Thanh Vân Tông gần đây.

Kiều Hàm một mình còn không sợ, bây giờ nam chính đại nhân đang ở bên cạnh cậu, lại càng không sợ gì.

Cùng với Tiêu Cửu Từ đang im lặng bước vào đại điện, quả thật không ít người. Có lẽ lần này phần thưởng của Tiên Minh đến có chút rầm rộ, nên người đến xem náo nhiệt cũng không ít.

Có thể thấy một bên đại điện bày những chiếc hòm tỏa ra linh khí, những chiếc hòm mở toang, Giang Kỳ Lạc và Giang Tố Vi đang lục lọi thứ gì đó bên trong, Âu Toản Nhuế và những sư đệ sư muội khác có quan hệ tốt với Tiêu Cửu Từ đang đứng một bên ngưỡng mộ nhìn.

Điều này làm Kiều Hàm nhớ lại một vài đoạn trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ tuổi còn trẻ nhưng đã lập được không ít công lao trong giới tu chân, nên thường xuyên nhận được phần thưởng từ Tiên Minh, trong đó không thiếu những thứ tốt, nhưng với tính cách đó của Tiêu Cửu Từ, gần như không có thứ gì có thể giữ lại trong tay.

Ví như làm một người anh lớn, nhận được món gì ngon, xung quanh vây quanh một đám em trai em gái mắt trông mong nhìn, tự nhiên sẽ hào phóng chia ra.

Thế nên lúc này mới có cảnh tượng như vậy.

Rõ ràng là phần thưởng dành riêng cho Tiêu Cửu Từ, nhưng cặp chị em nhà họ Giang lại không chút lễ độ mà tùy ý lục lọi, như thể đang lựa chọn đồ của mình, tính toán xem lát nữa nên lấy đi thứ gì tốt. Mà những người khác tự nhiên không có được sự đương nhiên như họ, nhiều nhất chỉ đứng bên cạnh xem có thể chiếm được chút lợi lộc nào không.

Những điều này tự nhiên chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ, Kiều Hàm trong lòng không thoải mái cũng tự động lờ đi, nghĩ rằng chuyến này ít nhất đã giữ được đan điền cho tên ngốc Giang Kỳ Lạc kia, đó chính là thu hoạch lớn nhất, những thứ khác đều không quan trọng.

Cùng với việc họ bước vào, sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào họ. Đại điện lập tức náo nhiệt, xung quanh bảy miệng tám lưỡi hỏi thăm.

Kiều Hàm tự nhiên liếc mắt một cái liền thấy ánh mắt của Giang Kỳ Lạc quét qua, nhưng kỳ lạ là Giang Kỳ Lạc lại không hề trừng mắt với cậu, mà lo lắng nhìn Tiêu Cửu Từ.

Đợi hai người đứng vững còn chưa kịp hành lễ với Giang phu nhân ở chủ vị, Giang Kỳ Lạc đã lo lắng chạy đến trước mặt Tiêu Cửu Từ hỏi: “Lâm Đệ thật sự là ma tu?”

Tiêu Cửu Từ trầm trầm nhìn Giang Kỳ Lạc: “Phải.”

Giang Kỳ Lạc lập tức vẻ mặt thất thần, không hề chú ý đến ánh mắt của Tiêu Cửu Từ nhìn gã.

Kiều Hàm hả hê nói: “Mừng đi, nếu ngươi mà đi, không chừng sẽ bị ma tu hãm hại thế nào đâu!”

Giang Kỳ Lạc vốn đã không thể chấp nhận sự thật này, kết quả lại nghe thấy tên đáng ghét chọc ngoáy mình, lập tức lửa giận bùng lên: “Ngươi còn chưa chết, lẽ nào ta có thể xảy ra chuyện!”

Lời này nói ra vô cùng không khách khí, ánh mắt của Tiêu Cửu Từ nhìn Giang Kỳ Lạc đều thay đổi, nhưng Kiều Hàm lại hoàn toàn không chú ý, mà nhìn khuôn mặt méo mó của Giang Kỳ Lạc, trong lòng đắc ý.

“Cái đó khó nói à nha, dù sao ngươi cũng đã cố gắng hết sức để tham gia hôn lễ, quan hệ với Lâm Đệ chắc chắn không phải là tốt bình thường.” Kiều Hàm cười nói.

Giang Kỳ Lạc hít một hơi lạnh: “Ngươi!”

Theo lý mà nói, ân oán trước đây cũng coi như đã kết thúc, nhưng Kiều Hàm nhìn bộ dạng ngu ngốc của Giang Kỳ Lạc, lại không dưng muốn bắt nạt.

“Lúc Lâm Đệ bày mưu cho yêu tộc tấn công, một con yêu điên đuổi theo cắn cô ta, nếu ngươi ở đó, chắc chắn sẽ liều chết bảo vệ cô ta. Lúc đó một ngụm yêu độc của con yêu điên cũng có thể trực tiếp hóa tan đan điền của ngươi, e là không thể đứng vững ở đây được đâu. Ngươi phải cảm ơn ta, là ta đã gián tiếp cứu mạng ngươi đó!” Kiều Hàm kháy đểu.

Lời này trực tiếp khiến Giang Kỳ Lạc tức đến xanh cả mặt, đang định nổi giận, kết quả bị Giang Tố Vi kéo lại.

Giang Tố Vi yếu ớt mở miệng: “Kiều sư đệ nói đúng, nếu không phải ngươi hạ độc đánh thương Kỳ Lạc, để nó đến tận hôm qua mới có thể dậy được, e là theo tính cách thấy chuyện bất bình của nó thật sẽ gặp phải kiếp nạn này.”

Giang Tố Vi nói xong, ấm ức nhìn về phía Tiêu Cửu Từ.

Trước đây Kiều Hàm đã cảm thấy cô nương này là thánh mẫu bạch liên hoa, sau này cũng phản ứng lại, bản thân không có thực lực gì, nếu còn không có đầu óc, làm sao có thể ngồi vững vị trí trong hậu cung của Tần Tu Trọng.

Lời nói trong ngoài đều là muốn nói cho Tiêu Cửu Từ biết, Kiều Hàm tâm địa không tốt.

Kiều Hàm lại như cười như không nhìn cô ta: “Quả nhiên làm tỷ tỷ thì hiểu chuyện hơn, cũng công nhận đệ đệ của ngươi nên cảm ơn ta nhỉ.”

Đầu óc của Giang Tố Vi làm sao nhanh bằng Kiều Hàm, trong phút chốc nghẹn lời.

Giang Kỳ Lạc trực tiếp mắng: “Ngươi bị thần kinh à, ai muốn cảm ơn ngươi.”

“Giang Kỳ Lạc.” Đột nhiên, một giọng nói trầm thấp mang theo sự uy h**p ngắt ngang cuộc cãi vã.

Giang Kỳ Lạc uất nghẹn ngẩng mắt nhìn Tiêu Cửu Từ, bộ dạng bất mãn ‘huynh xem nó kìa’.

Trong lòng Giang Kỳ Lạc, chuyện trước đây coi như đã giải quyết, hơn nữa còn là giải quyết trong tình huống gã đã chịu khổ cực lớn, nên dù đại sư huynh có biết, gã cũng không chột dạ.

Nhưng khi gã đối diện với ánh mắt của Tiêu Cửu Từ, trong lòng không khỏi run lên. Sự nghiêm khắc trong ánh mắt đó lại càng khiến hắn sợ hãi hơn mấy lần trước.

Có lẽ chú ý đến khí áp không đúng của Tiêu Cửu Từ, Giang phu nhân trực tiếp ở trên cao vị mở miệng: “Được rồi, đừng ồn ào nữa. Cửu Từ, chuyến này của con, vừa chạy Việt Hải, vừa chạy Xích Nhai, vất vả rồi.”

Tiêu Cửu Từ thu lại ánh mắt đầy uy áp của mình, cung kính có trật tự hành lễ, báo cáo, lại là phong thái của một đại sư huynh trầm tĩnh ổn định của một tông.

Mỗi khi Tiêu Cửu Từ nói chính sự, xung quanh đều sẽ bất giác yên lặng lắng nghe, bất kể có phải đến hóng chuyện hay không cũng đều sẽ trở nên nghiêm túc.

Đây chính là sức uy h**p không giận mà uy của đại sư huynh Tiêu Cửu Từ.

Rất nhanh sau khi nói xong, Giang phu nhân liền mở miệng: “Được, con nghỉ ngơi hai ngày, rồi bắt đầu chuẩn bị cho tiểu bỉ trong tông môn. Nửa năm sau là Đại hội Tiên môn, thời gian rất nhanh, con phải tổ chức cho tốt. Lần này chưởng môn không có ở đây, con phải giữ gìn tốt danh dự của tông môn.”

Tiêu Cửu Từ hành lễ nhận lời.

Giang phu nhân lúc này mới ngẩng đầu dùng cằm chỉ vào những chiếc hòm bên cạnh: “Là phần thưởng Tiên Minh gửi đến, con xem rồi sắp xếp đi.”

Giang phu nhân vừa nói vậy, các đệ tử khác như thể đã chuẩn bị sẵn, đồng loạt, mắt đầy mong đợi nhìn Tiêu Cửu Từ.

Kiều Hàm trong lòng không nhịn được chửi thầm: Xem rồi sắp xếp? Rõ ràng đều là của nam chính nhà ta, sắp xếp cái lông ấy.

Lúc này, Kiều Hàm vô cùng nhớ nhung vị sư phụ hời kia. Theo mức độ keo kiệt của sư phụ, chắc chắn sẽ giữ vững nguyên nước phù sa không chảy ruộng ngoài, lấy đi toàn bộ. Cậu thà để sư phụ lấy đi lãng phí còn hơn. Dù sao sư phụ trong nguyên tác cũng đã từng vì nam chính đại nhân mà hy sinh tính mạng, đáng giá.

Những người này từ đầu đến cuối đã vì nam chính mà trả giá những gì? Chẳng qua chỉ là không ngừng đòi hỏi mà thôi.

Đang nghĩ ngợi xuất thần, liền thấy túi trữ vật bên cạnh Tiêu Cửu Từ bay qua, ánh sáng lóe lên, những chiếc hòm trực tiếp biến mất.

Không đợi mọi người phản ứng, túi trữ vật bay trở về, trực tiếp rơi vào trước mặt Kiều Hàm.

Mọi người ngây người, nhất thời không phản ứng lại, ngay cả Kiều Hàm cũng trong khoảnh khắc theo bản năng đưa tay đỡ lấy túi trữ vật, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ lại như thể không có chuyện gì xảy ra, hoàn toàn lờ đi những ánh mắt dần dần khác thường xung quanh.

Có người trong miệng mang theo nghi vấn, nhưng ngay lúc định hỏi ra, đại não lóe lên một lời nhắc nhở lúng túng, mới khiến họ nhận ra, họ hình như không có tư cách để chất vấn.

Dù sao vốn dĩ là đồ của người ta, người ta thu về là điều đương nhiên. Cho dù mình không cần, đưa cho đạo lữ kiêm sư đệ ruột cũng là sự sắp xếp hợp tình hợp lý nhất, họ có lập trường gì để hỏi Tiêu Cửu Từ: tại sao không chia cho ta?

Đầu tiên là sự khó chịu một cách đương nhiên, đến khi phản ứng lại là sự ngượng ngùng lúng túng, cuối cùng chỉ có thể giả vờ không có chuyện gì xảy ra.

Ngược lại khiến Giang phu nhân sau khi phản ứng lại đã đỏ mặt xấu hổ. Dù sao ý của bà vừa rồi chính là để Tiêu Cửu Từ xem rồi phân phát một chút, đặc biệt là con trai và con gái của bà đều đã để mắt đến những pháp khí, đan dược mà họ thích.

Đồ của Tiêu Cửu Từ không phải là của con trai con gái bà sao? Tuy Giang phu nhân không nghĩ một cách đương nhiên như vậy, nhưng trong tiềm thức, trong xương tủy của bà đều nhận thức như vậy, dù sao Tiêu Cửu Từ luôn làm như vậy.

Y là đại sư huynh, là người tương lai sẽ kế thừa vị trí chưởng môn của nhà họ Giang, tự nhiên phải vô điều kiện cống hiến cho em trai em gái, nếu không sao có thể xứng đáng với ơn dưỡng dục vun trồng của nhà họ Giang?

Rõ ràng là nhà họ Giang cho đi nhiều hơn, kết quả lần này lại làm bà mất mặt.

Sự bất mãn mà Giang phu nhân tích tụ đối với Tiêu Cửu Từ, vốn dĩ dần dần được chôn vùi, lại vì một chuyện nhỏ mà có thể khiến lửa giận trong lòng bùng lên, nhưng thân làm trưởng bối lại không tiện nói gì, chỉ có thể ánh mắt dần dần mang theo ý cảnh cáo nhìn Tiêu Cửu Từ, hy vọng y tỉnh ngộ, biết cách làm người.

Họ thật ra cũng không phải ham hố những thứ đó, chỉ là hy vọng Tiêu Cửu Từ thể hiện thái độ nên có. Dù sao gần đây Tiêu Cửu Từ giống như bị người khác làm hư, ngày càng không hiểu chuyện, không nghe lời.

Nhưng đối mặt với sự ám chỉ nghiêm khắc của Giang phu nhân, Tiêu Cửu Từ lại vẫn không hề động lòng, trực tiếp nói với Kiều Hàm: “Ta còn có việc, đệ về nghỉ ngơi trước đi.”

Kiều Hàm vẫn còn hơi ngơ ngác, đang định nghe lời quay người rời đi, kết quả bị Giang Tố Vi ngắt lời.

Bên trong có một món đồ là nàng đã hứa sẽ tìm về tặng cho một tỷ muội mới, vốn dĩ tự mình tìm còn có chút phiền phức, nay đã ở ngay trước mắt, nàng không muốn bỏ gần tìm xa, thế là mở miệng: “Đại sư huynh, gần đây ta luyện linh phù, thiếu Dẫn Linh Hương, trong hòm vừa rồi đúng lúc có, huynh xem có thể chia cho ta một ít được không?”

Lời này đã mở miệng rồi, không cho chắc chắn sẽ không nói được.

Kiều Hàm bĩu môi, trong lòng thầm nghĩ nhà họ Giang ngoài chưởng môn ra đều là nhân vật Chu Bái Bì à? Không bóc lột một món đồ của Tiêu Cửu Từ là toàn thân khó chịu hả?

*Chu Bái Bì: nhân vật địa chủ keo kiệt, bóc lột trong một tác phẩm văn học Trung Quốc.

Đang buồn bực, lại nghe thấy Tiêu Cửu Từ nói: “Đồ đã cho Kiều Hàm hết rồi, muội phải hỏi đệ ấy.”

Kiều Hàm giật mình, cho cậu rồi? Vừa rồi không phải là ý bảo cậu cầm về nhà trước sao, là ý tặng hết cho cậu à?

“Toàn bộ cho cậu ta?” Giang Tố Vi kinh ngạc.

“Đại sư huynh đối xử với Kiều Hàm tốt thật đó.” Âu Toản Nhuế cuối cùng không nhịn được mà nói móc thay cho chị em.

“Trong sự kiện lần này, công lao của Kiều Hàm không nhỏ, chỉ là không được ghi lại mà thôi, những phần thưởng này đệ ấy xứng đáng được nhận.” Tiêu Cửu Từ nói xong, hướng về phía Kiều Hàm một ánh mắt khẳng định.

Thật ra chính Kiều Hàm cũng chưa từng nghĩ trong những chuyện đó mình có được coi là có công lao hay không, dù sao việc sửa chữa vết nứt và bắt ma tu đều là do nam chính đại nhân làm. Nhưng… nhưng cậu cảm thấy nam chính đại nhân không phải là người nói năng bừa bãi, nếu y đã nói vậy, chắc chắn là thật sự cho rằng cậu có công lao, xứng đáng với những thứ này.

Lòng Kiều Hàm ấm lên, ánh mắt nhìn Tiêu Cửu Từ không khỏi lấp lánh ánh sáng, nóng rực đến mức Tiêu Cửu Từ cũng có chút mất tự nhiên.

Tiêu Cửu Từ không hiểu tại sao, đây không phải là điều nên làm sao? Y được danh, không thể tranh cãi với Tiên Minh về vai trò của Kiều Hàm trong đó, tự nhiên phải đem hết lợi lộc cho Kiều Hàm mới hợp lý.

Nhưng người xung quanh không nghĩ vậy, giống như những người khác đi rèn luyện thỉnh thoảng dựa vào sự bảo vệ của Tiêu Cửu Từ, ké chút ánh sáng của đại sư huynh, họ cảm thấy Kiều Hàm chắc chắn cũng vậy. Dù là người đối xử tốt với Kiều Hàm cũng sẽ nghĩ như vậy, không phải là sỉ nhục Kiều Hàm, chỉ là cảm thấy một y tu có tu vi như cậu chắc sẽ không có tác dụng lớn.

Đối với quyền sở hữu thực sự của phần thưởng này, họ vẫn cảm thấy nên thuộc về Tiêu Cửu Từ.

Thế nên Giang Tố Vi không chút gánh nặng mà trực tiếp quay sang Kiều Hàm. Dù sao bất kể từ góc độ nào mà nói, mình đã mở miệng rồi, nếu Kiều Hàm không cho, vậy thật sự là… quá không biết điều.

“Kiều sư đệ, có thể không?”

Kiều Hàm ngơ ngác nhìn Giang Tố Vi, tâm trạng tốt đẹp đều bị phá hỏng, gặp quỷ rồi, cô nương này sao lại có thể mặt dày đến mở miệng với cậu như vậy? Một chút cũng không vì chuyện trước đó mà nảy sinh hiềm khích với cậu sao?

Hay là chỉ có một mình c** nh* mọn như vậy?

Kiều Hàm chỉ muốn cười, lắc đầu thẳng mặt: “Không thể.”

Lần này tất cả mọi người đều kinh ngạc, không ai ngờ Kiều Hàm sẽ từ chối, cũng không phải là thứ gì quý giá vô cùng, tự mình không biết điều, lại còn liên lụy không cho Tiêu Cửu Từ biết điều sao?

Tiêu Cửu Từ lại không hề có cảm xúc gì, dù sao y đã nói đồ là của Kiều Hàm, Kiều Hàm thích làm gì là chuyện của cậu.

Hơn nữa thẳng thắn như vậy, không giả tạo, không để mình ấm ức, cũng rất tốt, vô cùng có sức sống.

“Ngươi, ngươi nói gì?” Giang Tố Vi không dám tin, gương mặt nháy mắt đỏ lên: “Sao ngươi có thể…”

“Kỳ lạ, ngươi hỏi có thể không, không phải là cho ta lựa chọn sao? Ta chọn không thể, sao ngươi lại có bộ dạng như thể ta làm sai, vậy ngươi không bằng cứ nói thẳng là ngươi muốn đi, sao bây giờ một người ngay cả việc từ chối bình thường cũng phải gánh chịu sự bất an và áy náy? Ta từ chối thì tangười xấu à?” Kiều Hàm kín đáo thể hiện quan điểm của mình.

Thật ra nếu không phải nam chính đại nhân ở bên cạnh, cậu nhất định phải mỉa mai cô nhóc này một phen.

Nhưng bây giờ Giang Tố Vi đã bị cậu chặn họng đến không nói được một lời.

“Sao ngươi lại khó gần như vậy! Mọi người thân thiện giúp đỡ lẫn nhau thôi mà.” Âu Toản Nhuế thuần thục đỡ Giang Tố Vi đang sắp ngã, tức giận nói.

“Các ngươi đã giúp đỡ ta cái gì?” Kiều Hàm trực tiếp chặn lại.

Âu Toản Nhuế nghẹn lời.

“Chẳng qua chỉ là một nén hương thôi, thật là tính toán chi li.” Giang Kỳ Lạc khó chịu.

“Chẳng qua chỉ là một nén hương thôi, lại cứ phải đi xin người khác, không tự mình đi tìm, là cảm thấy nợ loại nhân tình này không quan trọng, tiện lợi hơn so với tự mình đi tìm hả?” Kiều Hàm mỉa mai.

Kiều Hàm trong lòng lắc đầu, loại nhân vật này có phải thật sự không biết bài học là gì không? Rõ ràng biết cãi nhau chắc chắn không thắng được mình, lại hết lần này đến lần khác tự rước lấy nhục, thật đúng là dũng khí đáng khen, vĩnh viễn không từ bỏ. Thật muốn vỗ tay cho họ.

“Ngươi… già mồm át lẽ phải! Tự ngươi lấy cũng vô dụng, lại cứ không cho, không phải là cố tình làm khó tỷ ta sao?”

“Ai nói ta vô dụng, ta có công dụng lớn.”

“Ngươi cứ bịa đi!”

“Một hòm đồ tốt đó, ta đều phải dùng để nuôi cây Hồn Nguyên, Tiểu Hồn nhà ta còn không đủ ăn, lại còn bảo ta hào phóng nhường ra, có phải hơi không có lý lẽ rồi không?”

“Cây của ngươi lần trước đã nuốt Kết Kim Đan của ta rồi, còn chưa đủ à!”

“Loại đó chỉ đủ nhét kẽ răng thôi.”

“Đại sư huynh!” Giang Kỳ Lạc tức đến phát điên.

Kiều Hàm trực tiếp làm mặt quỷ với Giang Kỳ Lạc, lè lưỡi lêu lêu: “Gọi cha cũng vô dụng.”

Kiều Hàm chủ trương một mực không nghe, cách cãi nhau của học sinh tiểu học cũng khiến người ta tức đến thất khiếu bốc khói, cuối cùng một món đồ cũng không lấy ra được, đắc ý bay đi.

Những người khác xem náo nhiệt hóng chuyện, dở khóc dở cười, cũng không quá để ý đến chuyện Kiều Hàm không rộng lượng, chỉ cảm thấy Kiều Hàm đang trút giận, mối thù của họ không thể giải được rồi.

Ba người nhà họ Giang thì tức đến khí huyết dâng trào, đối mặt với Tiêu Cửu Từ ở lại, đang định tiến hành giáo dục riêng tư.

Kết quả đợi người xung quanh giải tán, Tiêu Cửu Từ trực tiếp mở miệng: “Giang Kỳ Lạc, đệ đi theo ta.”

Một giọng nói, không quá nghiêm khắc sắc bén, lại khiến Giang Kỳ Lạc toàn thân lạnh toát, khí thế đều hạ xuống, gã đối với đại sư huynh vẫn có sự sợ hãi tự nhiên.

“Đại sư huynh?”

Tiêu Cửu Từ không muốn nói nhiều lời, trực tiếp tung một đạo pháp thuật qua, như một cái lồng giam cầm Giang Kỳ Lạc, không đợi gã phản ứng, liền kéo theo thuật pháp bay đi mất.

Đợi đến khi Giang phu nhân và Giang Tố Vi phản ứng lại, lập tức lo lắng đuổi theo, trong lòng ít nhiều cũng biết là vì chuyện gì.

Vừa rồi không phát tác trước mặt mọi người, cứ tưởng chuyện này đã xong, Tiêu Cửu Từ sẽ không nói gì, nhưng cho đến khi bóng dáng của Tiêu Cửu Từ mang theo Giang Kỳ Lạc xuất hiện tại Tiên Liệt Đường của Thanh Vân Tông, hai mẹ con mới giật mình nhận ra lần này chuyện lớn rồi.

So với việc bị phạt thể xác ở Giới Luật Đường, việc đến Tiên Liệt Đường quỳ phạt thực ra còn nghiêm trọng hơn.

Chỉ những đệ tử bị chưởng môn nhận định phẩm hạnh không đoan chính, đã hoàn toàn đi vào con đường sai trái mới có thể bị áp giải đến đây quỳ phạt.

Ở đó có một trận pháp tĩnh tâm kỳ lạ, nếu không hóa giải được lệ khí và chấp niệm trong lòng, sẽ mãi bị nhốt trong đó, không ra được, cũng gần giống như diện bích tư quá.

Đợi hai mẹ con đáp xuống, liền thấy Tiêu Cửu Từ đã thi triển pháp thuật để Giang Kỳ Lạc quỳ trong trận pháp trước bức tường đầy bài vị.

“Đại sư huynh, huynh xử sự không công bằng, huynh thiên vị, sao huynh có thể đối xử với đệ như vậy, người bị đánh là đệ, người bị hạ độc là đệ, Kết Kim Đan cũng bị nó cạy đi, cuối cùng nó không bị gì cả, người chịu thiệt rõ ràng là đệ, huynh dựa vào đâu lại phạt đệ như vậy!”

Con trai của chưởng môn đến đây quỳ phạt, cảm giác sỉ nhục tuyệt đối còn nghiêm trọng hơn bất kỳ trận đòn roi nào.

“Xem ra đệ căn bản không hề tự kiểm điểm.” Giọng Tiêu Cửu Từ hơi lạnh.

“Kiểm điểm cái gì!” Giang phu nhân lập tức chạy đến, định kéo Giang Kỳ Lạc dậy, lại phát hiện căn bản không kéo được, trận pháp này đã nhốt chặt Giang Kỳ Lạc.

“Ngươi giải cho Kỳ Lạc mau, ngươi điên rồi à? Ngươi có biết mình đang làm gì không? Chưởng môn không có ở đây, ngươi liền làm càn như vậy? Bắt nạt sư đệ của mình?! Hai mươi mấy năm cuối cùng cũng lộ ra bộ mặt thật rồi sao? Ta lại không biết ngươi lại độc ác như vậy!”

“Đại sư huynh, có phải Kiều Hàm mách lẻo với huynh không? Đệ đệ quả thật đã sai, nhưng đã bồi lễ xin lỗi, điều kiện cũng là do nó đưa ra, chuyện này đã kết thúc rồi, đâu có nghiêm trọng đến vậy!”

Biểu cảm của Tiêu Cửu Từ nghiêm túc chưa từng có, nhìn hai mẹ con: “Lần đầu tiên, đệ ấy muốn chơi xấu Kiều Hàm trên tàu bay, sau khi bị phản kích suýt chút nữa đã ra tay hại thương người, ta có thể hiểu là trò đùa dai và nhất thời bốc đồng.”

“Lần thứ hai ở Thanh Liên Cảnh, đệ ấy bày mưu hãm hại Kiều Hàm, ta cũng có thể coi như đệ ấy không ưa Kiều Hàm, bày ra những khó khăn đó cũng là muốn Kiều Hàm biết khó mà lui, không phải muốn ác ý làm bị thương người, nên cũng chỉ vì đệ ấy lạm dụng quyền lực mà phạt roi.”

“Lần này thì sao? Các người tưởng chuyện lần này ảnh hưởng nhỏ, vấn đề sẽ không nghiêm trọng sao?”

Tiêu Cửu Từ hiếm khi có giọng điệu lạnh lùng nghiêm khắc, trực tiếp khiến hai mẹ con đều sững sờ.

Ánh mắt Giang Kỳ Lạc đờ đẫn, muốn cử động nhưng vẫn không được. Gã không hiểu mình sai ở đâu, gã chỉ cảm thấy sư huynh thiên vị, không còn thương gã như trước nữa.

Giang Tố Vi tự nhiên cũng có suy nghĩ giống như Giang Kỳ Lạc.

Ngược lại Giang phu nhân tuy bênh con, nhưng cũng hiểu một vài đạo lý. Chuyện lần đó, bà cũng cảm thấy con trai mình làm không đúng, nên mới không bênh vực đến cùng.

Tiêu Cửu Từ nghe Kiều Hàm kể xong mọi chuyện, tim trong phút chốc lạnh buốt, đó còn là tiểu sư đệ mà mình biết sao?

“Lần thứ ba, Giang Kỳ Lạc lại có thể vì tư dục của mình mà định ngấm ngầm ra tay làm hại người, hơn nữa sau khi bị phản kích còn muốn vu oan cho đối phương.” Giọng Tiêu Cửu Từ lạnh đi: “Thanh Vân Tông chưa bao giờ cho phép tồn tại việc đồng môn tương tàn, phẩm hạnh ác liệt. Không phải con trai của chưởng môn thì có thể thành ngoại lệ, cũng không phải các ngươi tự mình giải quyết là coi như không có chuyện gì xảy ra!”

Tiêu Cửu Từ ngẩng đầu nhìn bức tường đầy bài vị tiên liệt: “Ta đã hứa với chưởng môn sẽ dạy dỗ Giang Kỳ Lạc, đây là lần cuối cùng ta quản. Nếu Giang Kỳ Lạc vẫn không tự kiểm điểm bản thân, xin thứ lỗi cho ta bất tài vô dụng.”

Lời này vừa nói ra, bất kể có thừa nhận lỗi lầm của mình hay không, Giang Kỳ Lạc đều hoảng sợ, hai người kia cũng lo lắng. Họ đã dựa dẫm vào Tiêu Cửu Từ quá lâu quá lâu, hơn nữa Tiêu Cửu Từ ngày càng mạnh, danh tiếng bên ngoài ngày càng lớn, sao họ có thể mất đi Tiêu Cửu Từ được.

“Tiêu Cửu Từ, ngươi không thể vì Kiều Hàm mà đoạn tuyệt với chúng ta chứ, rốt cuộc ngươi đang nghĩ gì!” Giang phu nhân tức giận: “Chúng ta mới là người nhà của ngươi!”

Tiêu Cửu Từ quay đầu im lặng nhìn Giang phu nhân, trong phút chốc Giang phu nhân dường như nhận ra điều gì đó, xấu hổ và tức giận đến khó mở lời.

Tiêu Cửu Từ hít một hơi sâu, nén xuống ngọn lửa đang tràn ngập trong lồng ngực, đưa tay đặt lên vai Giang Kỳ Lạc: “Bây giờ tâm tính đệ có tì vết, cho dù kết đan cũng khó thoát khỏi tâm ma, nếu có thể từ đây ra ngoài, chứng tỏ lệ khí và chấp niệm của đệ đã được tiêu trừ, nếu không thì cứ quỳ mãi, quỳ đến khi chưởng môn xuất quan, rồi do chưởng môn định đoạt.”

Ba người nhà họ Giang đều đã ngây người, nhưng nghe thấy lời này, Giang Tố Vi lập tức lo lắng: “Không được, không lâu nữa là tiểu bỉ của tông môn rồi, đệ ấy không thể…”

Lông mi Tiêu Cửu Từ hơi rủ xuống: “Ta cũng hy vọng sư đệ có thể khai ngộ lòng dạ trước lúc đó.”

Cho dù Giang Kỳ Lạc có bao nhiêu bất mãn, cũng chỉ có thể nghiến răng chịu đựng, vì gã biết đại sư huynh thật sự đã nổi giận.

Vốn tưởng đến đây là hết, lại không ngờ bàn tay đặt trên vai Giang Kỳ Lạc không hề rời đi, mà dần dần tỏa ra hàn khí.

“Còn nữa…” Tiêu Cửu Từ từ từ mở miệng, giọng nói như thể đã được ngâm qua nước của vực băng.

Ba người nhà họ Giang: Còn nữa?

Hai mẹ con nhà họ Giang kinh ngạc nhìn Tiêu Cửu Từ, mà Giang Kỳ Lạc đã cảm thấy trên vai bắt đầu đau buốt đến tận xương.

Giang Kỳ Lạc ngơ ngác ngẩng đầu nhìn đại sư huynh. Chỉ thấy đáy mắt của Tiêu Cửu Từ như thể phủ một lớp băng vụn.

Trong nháy mắt ánh sáng xanh trầm lan tỏa, như thể có vô số mũi băng nhỏ li ti chui vào các nơi trong cơ thể Giang Kỳ Lạc, cơn đau tức thời khiến Giang Kỳ Lạc trợn mắt muốn nứt ra, đau đến mức đầu óc trống rỗng. Nếu không phải có trận pháp ở đây khống chế, gã gần như có thể đau đến lăn lộn trên đất, dù bây giờ cũng toàn thân co giật.

“A a a a!!!!”

Giang Tố Vi ngây người, nhưng Giang phu nhân nhanh chóng phản ứng, lập tức định ra tay ngắt ngang, Tiêu Cửu Từ lại thu tay trước một bước.

“Tiêu Cửu Từ, đây là làm gì? Ngươi đừng nói với ta, đây vẫn là đang răn dạy Kỳ Lạc!” Giang phu nhân giận dữ.

Tiêu Cửu Từ mặt không biểu cảm: “Một bài học. Tuy ân oán của họ đã tự giải quyết, nhưng bắt nạt sư đệ của ta thì cần phải trả giá, mà Kiều Hàm không chỉ là sư đệ của ta.”

Tiêu Cửu Từ đang nghĩ, có phải là trước đây chưa từng cho một bài học, nên mới để Giang Kỳ Lạc hết lần này đến lần khác ra tay với Kiều Hàm, mà lúc Kiều Hàm nói với y về chuyện này còn mang bộ dạng lo lắng y không vui, quả nhiên là y làm chưa đủ, y phải để cho họ biết, y không phải là không có lòng riêng.

Mà bây giờ, y đối với con ma này chính là có lòng riêng, y phải quản con ma này không gây hại cho người khác, cũng phải bảo vệ con ma này không bị bất kỳ ai bắt nạt.

Nói đến đây, Tiêu Cửu Từ không nói nhiều nữa, quay người rời đi, để lại ba người nhà họ Giang đang kinh ngạc vô cùng.

“Đại sư huynh đã không còn là đại sư huynh mà ta quen biết nữa rồi.” Giang Tố Vi nức nở: “Mẫu thân, làm sao bây giờ, đại sư huynh đã hoàn toàn thiên vị Kiều Hàm rồi, bây giờ Kiều Hàm là người nhà của huynh ấy, chúng ta mới là người ngoài.”

Đúng vậy, so với việc trừng phạt có lý có cứ, việc ra tay riêng tư như vậy càng khiến họ khó chấp nhận hơn, quả là sét đánh ngang tai. Dù con trai con gái của bà có thiếu sót gì, cũng không nên bị đối xử như vậy. Tiêu Cửu Từ tâm đã bay đi rồi, không còn một lòng với họ nữa. Nhưng Giang phu nhân so với những điều này, bà càng lo lắng hơn là phu quân của mình sẽ bênh vực Tiêu Cửu Từ. Nếu sau này để Tiêu Cửu Từ làm chưởng môn, còn có chỗ đứng cho người nhà họ Giang của họ không?

“Trước tiên hãy tìm người của Phổ Hiền Phong đến chữa trị cho đệ đệ con.” Giang phu nhân đau lòng nhìn Giang Kỳ Lạc đang đau đến nửa tỉnh nửa mê. Tuy không tổn thương đến căn bản, nhưng lại vô cùng đau đớn, nếu không chữa trị, những mũi băng còn sót lại sẽ tiếp tục hành hạ người ta cho đến khi băng bên trong tan chảy.

“Sau đó đi tìm người của Trích Tinh Phong, nhất định phải để Kỳ Lạc ra ngoài sớm, không thể nhốt như vậy được, những chuyện khác sau này hãy nói!”

Giang Tố Vi cũng ổn định lại, “Vâng, con biết rồi.” Đúng lúc gần đây quan hệ với tân đệ tử Bàng Chỉ không tệ, nàng là người thân của Vô Ngọc trưởng lão, đặc biệt thấu tình đạt lý, chắc có thể giúp nghĩ cách.

“Ở đó thêm một ngày là thêm một ngày mất mặt, chứng tỏ tâm tính của hắn không được các vị tiên liệt công nhận, đại sư huynh cũng thật sự tàn nhẫn.”

Lúc Tưởng Doãn đến thăm Kiều Hàm, đã nghe được chuyện này, cả Thanh Vân Tông đều đã đồn điên lên rồi, vội vàng tìm Kiều Hàm hóng chuyện: “Ta vốn tưởng chuyện đó trước đây đã kết thúc rồi, dù sao đệ đã dạy dỗ Giang Kỳ Lạc một trận ra trò, không hề chịu thiệt chút nào, lại không ngờ… đây là thật sự vả thẳng vào mặt cả nhà chưởng môn, cũng chỉ có đại sư huynh mới dám làm vậy, không ngờ nha, năm đó quan hệ thân thiết như vậy, bây giờ lại…”

Nói xong, thấy Kiều Hàm một bên không chút đau lòng mà cho cây Hồn Nguyên ăn, một bên thần sắc nghiêm túc, liền vội vàng rút lại lời: “Không liên quan đến đệ, đừng nghĩ nhiều, đại sư huynh xưa nay công chính.”

Kiều Hàm hoàn hồn lại: “Đương nhiên không liên quan đến ta, đó là vì sư huynh thật sự coi người nhà họ Giang là người thân, thà đóng vai ác nghiêm khắc hơn một chút, cũng muốn ngăn cản họ đi vào con đường sai lầm.”

Xem ra vẫn chưa hoàn toàn nguội lòng, đây là tình huống phiền phức nhất. Nói cách khác, chỉ cần sau này thiên đạo nhất quyết muốn bù lại một số tình tiết nào đó, theo phẩm chất của Tiêu Cửu Từ, vẫn sẽ vì người nhà họ Giang mà hy sinh.

Tiên Liệt Đường sao?

Ha ha, thật nực cười. Năm đó sau khi xảy ra chuyện yêu ma hại người, Tiêu Cửu Từ đã gánh hết mọi tội danh. Trước khi bị quất roi trục xuất khỏi sư môn, có người đề nghị để y ở Tiên Liệt Đường chịu phạt roi, dù sao Tiên Liệt Đường sẽ trực tiếp hạn chế tất cả pháp lực.

Tiêu Cửu Từ tuy lúc đó linh căn đã hủy, kim đan đã mất, nhưng vẫn còn cơ thể được linh lực nuôi dưỡng, ở đó chịu phạt roi sẽ càng thảm càng đau hơn.

Nhưng một người bị mọi người coi là bị ma khí xâm nhập, bị truyền thừa ảnh hưởng đến tâm tính, lại căn bản không hề bị trận pháp của Tiên Liệt Đường giam cầm, đi lại tự do, không bị ảnh hưởng chút nào.

Rõ ràng đủ để chứng minh tâm tính của Tiêu Cửu Từ, lại vẫn bị đám người đó làm như không thấy, giả vờ không phát hiện ra điểm nghi vấn này.

Bây giờ hãy để Giang Kỳ Lạc nếm thử mùi vị của Tiên Liệt Đường, xem gã cần bao lâu để bước ra.

Đang chửi thầm, đột nhiên các sư huynh khác của Phổ Hiền Phong qua hóng chuyện, nói có đồng bạn của mình bị gọi đến Tiên Liệt Đường, vì đại sư huynh đã dạy dỗ Giang Kỳ Lạc một chút.

Nghe thấy hành động này, đừng nói là Tưởng Doãn, ngay cả Kiều Hàm cũng phải phì cười: “Quỳ phạt không phải đã được coi là dạy dỗ rồi sao?”

Tưởng Doãn lén liếc nhìn Kiều Hàm một cái, cười cười: “Đại sư huynh dù sao cũng phải trút giận cho đệ chứ.”

Kiều Hàm sững sờ, trong lòng không khỏi nóng lên, thật sao? Vì cậu? Nam chính đại nhân vì cậu sao? Sao có thể?!!!

Sau khi Tiêu Cửu Từ xử lý xong chuyện của Giang Kỳ Lạc, còn cần phải xử lý các công việc tồn đọng của môn phái, dù sao y cũng đã mấy tháng không trở về.

Đợi đến rất khuya mới về Vô Định Phong, vừa về đến, liền thấy trong sân lấp lánh huỳnh quang màu xanh lục, như một khu vườn đêm có rất nhiều đom đóm bay lượn.

Phía trên còn có một mảng lớn Tịnh Tuyết Triền Sương Liên lấp lánh ánh bạc dưới ánh trăng, như thể đỉnh núi được bao phủ bởi băng tuyết trắng xóa, dường như đã được dọn dẹp qua, đều đã lớn hơn.

Đột nhiên một đốm sáng xanh nhỏ vừa vặn bay đến trước mặt y, y bất giác cong khóe miệng đưa tay chạm nhẹ, đốm sáng xanh liền rơi trên ngón tay y, thân mật đậu lại, như thể đang chào đón y về nhà.

Tinh thần và thể xác của y thật sự trong phút chốc được thả lỏng. Bước vào sân, không đợi y nhìn thấy người, liền nghe thấy một tiếng “sư huynh!” trong trẻo thân thiết.

Tiêu Cửu Từ nhìn qua, liền thấy Kiều Hàm đang ở trên cây Hồn Nguyên luyện tập thuật pháp hệ Mộc, cây Hồn Nguyên sau lưng cũng phát ra ánh sáng nhàn nhạt, dường như đang giúp Kiều Hàm tu luyện.

Tiêu Cửu Từ tự nhiên liền nở một nụ cười ấm áp: “Chăm chỉ như vậy, vừa về đã tu luyện? Không nghỉ ngơi một chút à?”

Dù sao trước đó ở Xích Nhai cũng đã rèn luyện liên tục.

Tiêu Cửu Từ không nhắc đến chuyện của Giang Kỳ Lạc, Kiều Hàm cũng không hỏi, để tránh làm nam chính đại nhân phiền lòng, tự mình trong lòng lén vui là được rồi.

“Sau khi cho Tiểu Hồn ăn, ta phát hiện ra nó có thể hỗ trợ đệ khống chế thuật pháp hệ Mộc tốt hơn, nên liền dứt khoát tu luyện luôn.”

Tiểu Hồn? Được rồi.

“Đã cho ăn hết rồi?” Tiêu Cửu Từ nói.

Kiều Hàm bất đắc dĩ gật đầu: “Không chỉ phần thưởng, ngay cả một số thứ thu được ở Xích Nhai lần này cũng cho rồi. Tên này đúng là một con quỷ tham ăn, một cái động không đáy. Cho ăn nhiều như vậy mà một quả trứng cũng không đẻ, ta thấy nó đừng gọi là cây Hồn Nguyên nữa, gọi là cây Hồn Đản* cho rồi.”

*渾蛋 – Húndàn: thằng khốn, đồ trứng thối.

Kiều Hàm vừa mắng xong, cành cây Hồn Nguyên sau lưng liền run run, dường như có chút ấm ức, ngay cả ánh sáng cũng mờ đi.

Tiêu Cửu Từ có chút buồn cười, nhưng cũng lấy ra một số tài nguyên thu được ở Việt Hải đưa cho Kiều Hàm: “Tiếp tục cho ăn đi, dù sao thứ nó kết ra thật sự rất đáng giá.”

“Vậy sao? Sao ta lại cảm thấy ta bị lỗ.” Kiều Hàm một bên chửi thầm, một bên tiếp tục cho ăn, “Cho ăn xong mấy thứ này, nếu còn không đẻ trứng, tay ta thật sự sẽ rất ngứa đó.”

Nhìn Kiều Hàm đang đe dọa cái cây, Tiêu Cửu Từ thật sự muốn cười.

Kết quả lần này khi Kiều Hàm thật sự cho ăn xong, cây Hồn Nguyên lại bắt đầu phát ra ánh sáng khác thường, giống như lần kết quả trước.

Không biết là thật sự đã đủ lượng, hay là bị đe dọa đến không chịu nổi nữa.

Ánh mắt Kiều Hàm sáng lên, lập tức kích động: “Ta muốn loại có thể nâng cao tu vi, nhất định phải là nâng cao tu vi!”

Tiêu Cửu Từ: … Đây là đang ước nguyện sao?

Kết quả giây tiếp theo, thật sự có một quả màu trắng giống như quả nho rơi xuống, đập vào trán Kiều Hàm. Ánh sáng bùng phát trong khoảnh khắc đó gần như biến Vô Định Phong thành ban ngày, dao động linh lực gây ra có lẽ những ngọn núi không xa cũng có thể cảm nhận được.

Linh thực khắp sân đều vì thế mà lay động, như thể đang ăn mừng điều gì đó.

“A! Thật sự thành công rồi!” Kiều Hàm đưa tay sờ xuống, toàn thân đều run rẩy.

Từ khi biết cây Hồn Nguyên có thể kết ra các loại quả, cậu đã nghiên cứu qua những loại quả Hồn Nguyên đã từng xuất hiện, lập tức liền nhận ra đó là loại nâng cao tu vi.

Tuy quả rất nhỏ, nhưng uy lực rất lớn. Dù cho Tiêu Cửu Từ không tinh thông Mộc hệ, cũng cảm nhận được linh lực mạnh mẽ trong phút chốc.

Loại linh quả có thể nâng cao tu vi của con người xưa nay đều có giá trị liên thành, thậm chí là báu vật vô giá có thể gặp không thể cầu.

Hồn Nguyên Quả lại càng như vậy.

Có thể nói so với tổng giá trị của những thứ Kiều Hàm vừa cho ăn cộng lại còn cao hơn một bậc.

Mà cây Hồn Nguyên sau khi sinh ra quả, dường như ngay cả vỏ cây cũng nhăn lại, trong không trung còn thoảng qua hai tiếng nức nở.

Tiêu Cửu Từ kinh ngạc đến ngây người, cảm thấy tiểu sư đệ nhà mình đúng là có chút cơ duyên với hệ Mộc. Nhìn Kiều Hàm đang vui vẻ nhảy múa, y cười vừa định nói vừa hay thích hợp cho Kiều Hàm đột phá đến đỉnh phong Trúc Cơ, như vậy không lâu sau tham gia Đại hội Tiên môn sẽ có lợi hơn.

Kết quả liền thấy Kiều Hàm như dâng báu vật mà đưa đến trước mặt y, một đôi mắt đào hoa hơi lấp lánh, ánh nước long lanh, hút hồn người.

“Sư huynh, cho huynh, mau ăn đi!”

Tiêu Cửu Từ sững sờ, ngây người nhìn người trước mắt mày bay mặt hớn, vô cùng linh động. Trái tim bị ban ngày làm cho đông cứng dường như đã hoàn toàn hồi phục, còn có xu hướng âm ỉ tăng tốc.

Gần như là cùng một cảnh tượng, cùng một biểu cảm, cùng một thái độ.

Có thứ gì tốt đẹp, người đầu tiên nghĩ đến vĩnh viễn là y, Kiều Hàm vẫn luôn vẫn luôn như thế.

Trong lòng, trong mắt con ma này thật sự chỉ có y.

Trái tim của Tiêu Cửu Từ căng tràn, không khỏi tự kiểm điểm, y đối xử với Kiều Hàm vẫn chưa đủ, chưa đủ tốt!

Sau này phải đối tốt với cậu, đối tốt với cậu hơn nữa mới đủ để báo đáp phần tình nghĩa này.

“Sư huynh, ngây ra làm gì? Mau ăn đi, nhất định có thể trực tiếp đột phá tiến giai đến Nguyên Anh!”

Kiều Hàm đâu phải không có kế hoạch mà cho cây Hồn Nguyên ăn. Lần trước lúc được Tam Thanh Tiên Tôn chỉ đạo, cậu đã nghĩ, nếu Tiêu Cửu Từ trước khi đến Đại hội Tiên môn đã đến được Nguyên Anh, vậy thì bất kể là ma tộc tấn công, hay là các tình tiết sắp xếp sau này… thực lực tăng vọt, kim đan đã mất. Mọi thứ đều phải dẹp sang một bên!

Vốn dĩ tu vi của nam chính đã nhanh hơn tiến độ trong nguyên tác, vậy thì một lần làm xong hết, từ gốc rễ giải quyết vấn đề. Xem thiên đạo lấy gì để đấu với họ!

Khặc khặc khặc!

Nụ cười của Kiều Hàm sắp trở nên dữ tợn, kết quả giây tiếp theo, Tiêu Cửu Từ lại nhẹ nhàng ấn tay Kiều Hàm xuống, trên mặt lại là nụ cười vui vẻ.

“Ta không dùng được, đệ dùng đi.”

Kiều Hàm: ?

Nhìn biểu cảm ngơ ngác của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ liền kiên nhẫn giải thích: “Từ Kim Đan đến Nguyên Anh, giai đoạn này bắt đầu cần có cơ duyên, độ thiên lôi kiếp. Tu vi của ta đã sớm đến rồi, chỉ là chưa đạt đến cơ duyên đó, nên không cảm ứng được thiên lôi, cũng không thể phá cảnh. Lúc này chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi, vững chắc tích lũy kinh nghiệm. Nếu cưỡng ép dựa vào ngoại lực để nâng cao tu vi, sẽ phải chịu thiên lôi tương đương với tu vi lúc tiến giai, ngược lại không có lợi cho việc độ kiếp. Vì vậy trong khoảng thời gian này, việc cần làm là nén tu vi, chứ không phải nâng cao tu vi.”

Cùng với lời kể của Tiêu Cửu Từ, hai mắt Kiều Hàm dần dần mở to, vì cậu biết Tiêu Cửu Từ không phải đang cố tình thoái thác, y nói thật. Chính vì là thật, nên cậu lại càng tức đến sôi máu.

Cơ duyên gì, thiên lôi gì, mẹ nó chính là âm mưu của thiên đạo, không cho nam chính đại nhân vào kỳ Nguyên Anh chứ gì!

Kiều Hàm sống lưng lạnh toát, lại tức đến không chịu được, cuối cùng mắt cũng đỏ lên.

Tiêu Cửu Từ vốn đang giải thích một cách nghiêm túc, vừa thấy Kiều Hàm đỏ mắt, lập tức hoảng hốt, không khỏi đưa tay cọ cọ má Kiều Hàm, giọng điệu cũng mềm đi không ít: “Đừng nghĩ lung tung, không phải không nhận ý tốt của đệ, thật sự không thể ăn, lần sau, lần sau đệ muốn ta ăn gì, ta sẽ ăn, được không?”

Tiêu Cửu Từ chỉ nghĩ con ma này tràn đầy mong đợi muốn cho y ăn Hồn Nguyên quả, kết quả bị mình từ chối mới làm tổn thương trái tim của con ma này, nên vội vàng an ủi dỗ dành.

Kiều Hàm bị thiên đạo vây khốn nhiều lần rồi, cảm xúc đến nhanh, đi cũng nhanh, chỉ là trong lòng không cam tâm, cảm thấy đáng tiếc.

Kiều Hàm dụi dụi cái mũi đang cay cay: “Ta không sao, chỉ là khó khăn lắm mới kết ra được loại Hồn Nguyên quả này, lại không dùng được vào việc gì.”

Tiêu Cửu Từ thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Đệ tự ăn đi, tình hình của đệ hoàn toàn có thể dựa vào nó để tiến giai đến đỉnh phong Trúc Cơ.”

Kiều Hàm lại lắc đầu, nói một cách đương nhiên: “Vẫn nên để dành cho huynh đi.” Nói xong, trực tiếp nhét vào tay Tiêu Cửu Từ: “Xem thời cơ, đợi sau khi lên Nguyên Anh rồi dùng cũng được.”

“Nếu theo lời đệ nói, còn không biết phải đợi đến lúc nào, đến lúc đó nói không chừng cây Hồn Nguyên có thể sinh sản lại rồi.” Tiêu Cửu Từ kiên định giơ Hồn Nguyên quả trong tay, đưa đến bên miệng Kiều Hàm: “Thử xem, gần đây đệ đã tích lũy rất nhiều kinh nghiệm, tối nay ta hộ pháp cho đệ, trong thời gian ngắn liên tiếp phá hai giai, rất lợi hại đó.”

Kiều Hàm vẫn còn buồn bực, không muốn ăn, định quay đầu đi, kết quả cằm đột nhiên bị Tiêu Cửu Từ giữ lại.

Kiều Hàm sững sờ, ngước mắt nhìn Tiêu Cửu Từ đột nhiên lại gần, chỉ thấy mày mắt y đều mang theo ý cười, như ngọc ấm áp, như trăng tốt đẹp, khiến Kiều Hàm nhất thời nhìn đến ngây người.

“Nghe lời, sư đệ.”

Trên môi bị một quả màu trắng chống lại, làm cho đôi môi đỏ của cậu càng thêm hồng hào.

Tiêu Cửu Từ bất giác có chút thất thần, dường như cảm nhận được đối phương hơi chống cự, nên đã thêm một chút lực, ngón tay có nốt ruồi kia hơi mang theo sự mạnh mẽ mà đẩy quả vào, chen vào giữa đôi môi, phá vỡ hàm răng trắng.

Cho đến khi xúc cảm nóng hổi hơi ẩm ướt truyền đến, Tiêu Cửu Từ mới hoàn hồn lại. Chỉ thấy Kiều Hàm vẻ mặt ấm ức nhìn y, vì bị y kìm cằm, không thể động đậy, đôi mắt vừa đỏ lên còn chưa hoàn toàn hồi phục, lúc này dường như có thêm ánh nước trông thật đáng thương, như thể bị bắt nạt.

Tiêu Cửu Từ sững người, đúng lúc quả đã bị nhét vào hết, Kiều Hàm gần như phản kháng mà ngậm chặt răng, cắn vào bên cạnh nốt ruồi giữa hai ngón tay, cảm giác hơi đau khiến tâm thần Tiêu Cửu Từ chao đảo.

Kiều Hàm phản ứng lại thì đã cắn người, thật ra cậu là muốn từ chối ăn quả mới dùng sức, cậu sao dám thật sự cắn nam chính chứ, không! Phải nói là cậu sao có thể nghĩ đến nam chính sẽ không cẩn thận nhét ngón tay vào chứ, đây là mạo phạm nam thần rồi!

Kiều Hàm muốn tránh đi, nhưng cằm vẫn còn trong tay người nào đó, theo phản xạ liền muốn dùng lưỡi đẩy kẻ xâm nhập ra.

Khi xúc cảm quen thuộc truyền đến, trong mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên một tia sét, dường như ngay cả cơ thể y cũng bị điện giật.

Nhưng Kiều Hàm cảm thấy lưỡi mình l**m phải ngón tay của người nào đó lại bị chính mình dọa không nhẹ, vội vàng né ra, miễn cưỡng nói ú ớ.

“Ta… không… ăn! Sư huynh~”

Tiêu Cửu Từ lại không kiểm soát được mà cử động ngón tay, không biết là muốn đẩy quả vào trong thêm một chút, hay là đang tìm kiếm thứ gì đó đang trốn đi.

“Ngoan, nuốt đi.”

Một giọng nói trầm thấp như thể từ rất xa truyền đến.

Quả cuối cùng vẫn bị đẩy đến vị trí không thể không nuốt.

Cảm giác khó chịu đó khiến Kiều Hàm bất giác rỉ ra một ít nước bọt.

Kiều Hàm cảm thấy mình sắp ch** n**c miếng rồi, vội vàng giãy giụa. Mà cùng với việc cậu nuốt quả xuống, cơ thể cũng dần dần tỏa ra ánh sáng linh khí.

Tiêu Cửu Từ dường như lúc này mới bị bừng tỉnh, vội vàng thu tay lại.

Kiều Hàm đáng xấu hổ nhìn thấy tay của nam chính đại nhân bị nước miếng của mình làm bẩn, sáng lấp lánh, còn có một vết răng.

A a a a! Mất mặt quá, muốn chết! Sớm biết vậy đã không kháng cự rồi! Cậu lại không phải là đứa trẻ nhất quyết không chịu ăn cơm, còn cần người ta nhét thức ăn như vậy.

Hu hu hu, hay là lau cho nam chính đại nhân một chút, đúng, thuật thanh tẩy.

Nhưng không đợi Kiều Hàm xấu hổ hành động, liền thấy Tiêu Cửu Từ co ngón tay lại, nắm trong lòng bàn tay, giấu sau lưng.

“Tĩnh tâm, ngưng thần, nhập định, sắp… tiến giai rồi.”

Giọng nói mang theo chút hư ảo của Tiêu Cửu Từ truyền đến, dường như không để tâm, lại như đang nói chuyện quan trọng.

Kiều Hàm cũng cảm thấy cơ thể sắp nổ tung, nên cũng không để ý đến những suy nghĩ linh tinh đó nữa, vội vàng ngồi xếp bằng, nhắm mắt nhập định.

Rất nhanh, linh khí hệ Mộc hóa thành một cái kén linh khí bao bọc Kiều Hàm vào trong.

Đợi đến khi mọi thứ yên tĩnh, Tiêu Cửu Từ mới hoảng hốt ngước mắt nhìn Kiều Hàm.

Ngón tay cử động, vẫn không thoải mái, ánh mắt run rẩy.

Vừa rồi chỉ là đang cho… cho ăn Hồn Nguyên quả… là tình huống bất ngờ, ai bảo tiểu sư đệ không nghe lời.

Nhưng con ma này thật sự có sở thích này à? Thích cắn ngón tay của y như vậy, còn quấn…

Nhưng cũng là y có lỗi, không nên… không nên không có chừng mực như vậy, gây ra tình huống thế này.

Haizz, bây giờ không cẩn thận là cứ như vậy, đâu còn lễ tiết như ngày xưa, quả nhiên con ma này bắt đầu được voi đòi tiên, y cũng ngày càng quen, lơ là quy củ rồi, sau này biết xác định ranh giới thế nào đây.

Tuy nói là phải đối tốt với cậu, nhưng cũng phải… cũng phải có chút khoảng cách. Như chuyện hôm nay nên chú ý tránh, để khỏi lại để con ma này nửa đêm làm chuyện đó…

Tiêu Cửu Từ từ lơ mơ đến lo sầu rồi dần dần bình tĩnh lại.

Cho đến hai canh giờ sau.

Kiều Hàm không chỉ thuận lợi thăng lên Trúc Cơ đỉnh phong, mà còn vượt qua rất nhiều, gần như đã đạt đến trình độ tương đương với Giang Kỳ Lạc, sắp lên Kim Đan rồi.

Mà vì tiến giai, đầu óc càng thêm minh mẫn, Kiều Hàm đột nhiên nhận ra một chuyện.

Cậu hai mắt như điện nhìn về phía Tiêu Cửu Từ đang lên tiếng chúc mừng với thần sắc ôn hòa.

Kích động nói: “Sư huynh, ta nghĩ ra rồi, huynh nói không thể dùng ngoại lực hỗ trợ, nhưng chúng ta có thể song tu mà!”

Trong đầu Tiêu Cửu Từ “rắc” một tiếng, trái tim vừa mới bình tĩnh lại đột nhiên bị ném lên không trung, biểu cảm ngưng trệ nhìn Kiều Hàm.

“Sư huynh, chúng ta song tu đi!”

Song tu? Phá cảnh, thật là một lý do hay!

Con ma này vừa rồi quả nhiên bị k*ch th*ch, mới nghĩ ra được một lý do đường hoàng như vậy!

Từng bước một à! Chẳng phải là muốn… muốn…

Tuy mình nói là phải đối tốt với cậu, nhưng thật sự không phải là đối tốt theo cách này!

Yêu cầu vô lý như vậy, tuyệt đối tuyệt đối tuyệt đối… không! thể! đồng! ý!

Tiến giai tốt đẹp như vậy, không vì mình mà vui mừng, cả ngày trong đầu nghĩ cái gì không biết!

Con… con ma hư hỏng không biết hàm súc là gì hết!


Tác giả: Tiếp nhận ý kiến, sửa lại một đoạn. Có lúc viết quá nhanh liền bỏ qua, thật ra bây giờ trong lòng Tiêu Cửu Từ, vị trí thứ nhất đã là Kiều Hàm rồi, nhưng sẽ không phản ứng hoặc biểu hiện ra nhanh như mọi người mong đợi, tôi vẫn sẽ viết theo thiết lập nhân vật cơ bản.

ps: Tác giả nghi hoặc: Hình như tôi chưa từng viết Giang muốn g**t ch*t Kiều? Cả ba lần đều không phải nhỉ. Cảm giác có một số độc giả hình như đã hiểu lầm, không phải tẩy trắng cho nhân vật pháo hôi, chỉ là cái này cũng phải nghiêm cẩn một chút, không thể cứ cho là như vậy được.

Nếu thật sự đạt đến mức độ muốn g**t ch*t, với ác ý đó mà sư huynh vẫn xử lý như hiện tại, vậy đừng nói các bé không chịu, tôi cũng không chịu! Tôi còn thật sự tưởng mình viết cái gì đó khiến mọi người hiểu lầm. Quay lại lật các chương liên quan. Thật sự không có lần nào có chủ quan “muốn g**t ch*t” cả. Giang pháo hôi có tội gây thương tích, chỉ là chưa thành, phán quyết này hoàn toàn khác nhau à.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn