Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 51

Kiều Hàm thật sự không thể đối mặt với nam chính đại nhân được nữa, đặc biệt là khi trong phòng bây giờ chỉ có hai người họ.

Dù không muốn, cậu vẫn không ngừng nghĩ lại tình hình lúc đó. Không phải là lưu luyến b**n th** gì, mà chỉ không ngừng ảo tưởng liệu lúc đó có thể có cách giải quyết nào khác để thay thế cho cái thao tác chết tiệt kia không.

Dù sao thì cái tình tiết thường lệ trong tiểu thuyết vì tai nạn mà phát phúc lợi này, trong nguyên tác còn chẳng hề xảy ra.

Bao nhiêu ứng cử viên hậu cung dự bị đó, những việc họ không làm được, lại bị một kẻ trên danh nghĩa là phản diện, thực chất là fanboy như cậu nhanh chân đến trước. Cảnh này hệ thống xem xong sẽ im lặng, thiên đạo thấy rồi sẽ rơi lệ, không có diễn biến nào khó hiểu hơn thế này nữa.

Một tín đồ đã xúc phạm thần linh, bây giờ chỉ muốn tự nhốt mình vào phòng tối sám hối, sau đó đập đầu cho mất trí nhớ.

“Ta buồn ngủ rồi!” Kiều Hàm đột nhiên nói.

Tiêu Cửu Từ buồn cười: “Đệ đã ngủ ba ngày ba đêm, vừa mới tỉnh.”

Mặt Kiều Hàm ngượng ngùng nóng bừng lên.

Nhìn bộ dạng này của cậu, y lại bất giác nảy ra vài ý nghĩ xấu xa.

Rõ ràng là ma, vốn nên d*c v*ng đầy mình, tham lam không đủ, sao lại có thể thuần khiết đến thế.

Thích y đến vậy sao? Thích đến mức có thể hoàn toàn đè nén được bản tính?

Khóe miệng Tiêu Cửu Từ không khỏi cong lên. Y vốn đã ngồi bên giường, lúc này, đột nhiên nghiêng người lại gần, ghé sát đến trước mặt Kiều Hàm, nhìn đồng tử cậu co rụt lại vô thức nín thở, trong lòng y ngứa ngáy.

“Sao vậy? Chẳng lẽ có chuyện gì giấu ta?” Y nhướng mày, giọng điệu lại mang theo một chút không đứng đắn: “Làm chuyện gì xấu à?”

“Ta không có!” Kiều Hàm lập tức lớn tiếng phản bác. Nhưng nhìn thấy nam chính đại nhân gần trong gang tấc, âm cuối của cậu đều run rẩy.

Mày mắt của Tiêu Cửu Từ sâu thẳm, đường nét rõ ràng nhưng không sắc bén. Từ “đẹp trai”, Kiều Hàm có thể hét lên một trăm lần.

Nhưng trước đây cậu có thể đường đường chính chính thưởng thức nhan sắc thịnh thế khiến cậu phải tâm phục khẩu phục của nam thần. Có điều lúc này, chỉ cần không cẩn thận lướt qua đôi môi hồng nhạt trong tầm mắt kia, cả người cậu đều không ổn.

“Xin lỗi, hu hu~” Kiều Hàm đột nhiên che mặt, khóc lóc.

Y bị cậu làm cho có chút dở khóc dở cười.

Sao lại áy náy đến thế. Y trong lòng con ma này thần thánh đến mức không thể xâm phạm sao? Có thể nhìn, có thể bám dính, chỉ là không dám ra tay?

Tiêu Cửu Từ đưa tay vỗ vỗ cái đầu nhỏ không biết đang nghĩ lung tung gì kia, giọng điệu cũng trở nên dịu dàng, khẽ nói: “Nói bậy gì thế, đệ đã cứu ta, còn nói xin lỗi với ta, vậy ta nên nói gì với đệ đây?”

Y cố ý nhấn mạnh việc cậu đã cứu y, để cậu không suy nghĩ lung tung nữa, có điều hiệu quả rất nhỏ.

Y cũng bất đắc dĩ, chỉ đành chuyển chủ đề, nghiêm túc nói: “Nhưng với tư cách là sư huynh vẫn phải nói, sau này bảo vệ bản thân là trên hết. Nếu đệ vì cứu ta mà xảy ra chuyện, vậy ta…”

Y dừng lại một chút, thấy Kiều Hàm vẫn không dám nhìn qua, chỉ có cơ thể cứng lại một chút, liền cười: “Vậy sau này ta tuyệt đối sẽ không cho phép đệ đi theo ta nữa.”

Kiều Hàm giật mình, lập tức quay đầu lại, trợn to mắt nhìn y.

“Nghe thấy chưa?” Tiêu Cửu Từ nghiêng đầu hỏi.

Kiều Hàm nén một lúc, phản bác: “Vậy tiền đề là huynh không được vì cứu người khác mà xả thân.”

Tiêu Cửu Từ ngẩn ra.

Kiều Hàm không khỏi lý lẽ hùng hồn: “Huynh là sư huynh ruột của ta, ta học theo huynh. Muốn dạy dỗ ta, huynh phải lấy mình làm gương.”

Lòng Tiêu Cửu Từ không khỏi khẽ động, bất giác có một cảm giác bị uy h**p. Nhưng đó lại là một sự uy h**p có hơi ấm.

Y bất đắc dĩ, cảm thấy trong lòng Kiều Hàm, mình như một vị thánh nhân vĩ đại. Thật ra y cũng không tốt như cậu nghĩ, y chỉ đưa ra lựa chọn không thể không làm vào lúc đó mà thôi.

Có điều nhìn bộ dạng nghiêm túc đến mức có hơi tức giận của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ hiền lành dỗ dành: “Được, ta sẽ lấy mình làm gương.”

Bị chủ đề này chuyển hướng, Kiều Hàm cũng tự nhiên hơn rất nhiều. Tuy thỉnh thoảng vẫn sẽ có lúc chột dạ né tránh ánh mắt, nhưng đã không còn muốn co rúm người lại nữa.

Cậu lắp bắp cố gắng nói chính sự: “Sư huynh, huynh vừa nhắc đến Thịnh Giác, huynh ấy sao rồi?”

Tiêu Cửu Từ đáp: “Trước khi ta tỉnh, cậu ta đã đi rồi, không có trao đổi cụ thể với cậu ta. Ta có chút tò mò, tại sao cậu ta lại xuất hiện ở Hồng Thành, còn biết nhiều như vậy.”

Còn nữa, lúc đó y cảm nhận được có một luồng sức mạnh thứ ba đi qua y hút đi năng lượng trong sát trận, mà Thịnh Giác lại nói chỉ giúp dẫn đi một ít, điều này khiến y không chắc chắn lắm. Bởi vì y ước tính cảm thấy phần lớn đều đã bị hút đi.

Mà năng lượng trong sát trận lúc đó đã nuốt chửng gần một nửa năng lượng của Âm Huyền Địa mà hình thành, vô cùng khổng lồ. Dựa theo tư chất của Thịnh Giác, không thể có thực lực như vậy.

Những điều này trong lòng y đều là những điểm nghi vấn.

Kiều Hàm thực ra cũng đầy lòng nghi hoặc, thế nên đã kể lại chi tiết những gì mình thấy và biết một lần nữa.

Người ta có bí pháp gì, không nhất thiết sẽ nói cho người ngoài, nhưng người ta từ đầu đến cuối không có ác ý, điểm này vẫn rõ ràng.

Nói không chừng thật sự là mình nghĩ nhiều.

Tiêu Cửu Từ nghe đến đây cũng chỉ có thể tạm thời gác lại những điểm nghi vấn đó, rồi lên tiếng: “Vừa rồi đệ định hỏi Tất gia cái gì?”

Sắc mặt Kiều Hàm nghiêm túc hơn một chút: “Chuyện của ngàn năm trước sẽ bị che giấu sao?”

Y ngẩn ra.

Kiều Hàm có câu hỏi này vì trong nguyên tác, mọi chuyện đều không được phơi bày. Tuy không biết thử thách ‘sát’ mà nam chính trong nguyên tác đã trải qua rốt cuộc là gì, nhưng so sánh với thử thách ‘tình’, cậu nghi ngờ có phải đã để nam chính ở trong ảo cảnh của ngàn năm trước chiến đấu với ma tộc, ma thú.

Nếu như vậy, Tiêu Cửu Từ trong nguyên tác rốt cuộc có thấy được sự thật không? Nếu biết, theo tính cách của y nhất định sẽ báo lên Tiên Minh, trình bày sự thật.

Nhưng dường như ngoài việc có chút không vui nhỏ với Hồng Quang Môn, thì không có xung đột nào khác.

“Sẽ không.” Tiêu Cửu Từ quả quyết.

Kiều Hàm kinh ngạc nhìn y, liền thấy y nhàn nhạt cười: “Đã để nhiều người biết như vậy rồi, sao có thể che giấu được chứ.”

Cậu lúc này mới nhận ra: “Chẳng lẽ… chẳng lẽ lúc đó huynh cố ý.”

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ có chút không tự nhiên: “Chỉ là thuận thế mà làm thôi.”

Lúc đó vì để kéo chân Tất Húc, y đã cố ý lấy sự thật của ngàn năm trước ra kể lại. Kiều Hàm tưởng chỉ đơn thuần là kéo dài thời gian. Thực tế, cũng đã để cho Bạch Kha, Đoạn Uân, Thường Nguyên và Toàn Duệ, những đệ tử có vai vế trong các đại tông môn này đều biết được sự thật.

Sau đó Tất Húc còn muốn giết họ diệt khẩu, lại càng chứng thực những gì y nói đều là thật.

Trong nguyên tác hoàn toàn không có cơ hội như vậy.

Chiêu cờ đã được chôn sẵn từ trước này, khiến sự thật không thể nào còn là bí mật nữa. Dù cấp trên có muốn che đậy, sớm muộn gì cũng sẽ có lời đồn lan ra. Ví như Đặng Lợi Minh không phải cũng đã nghe được rồi sao.

Thảo nào Tất chưởng môn lại có vẻ mặt chấp nhận số phận, hóa ra là như vậy.

Y vừa nói xong, liền thấy Kiều Hàm đột nhiên hai mắt sáng rực nhìn y. Đôi mắt đào hoa màu hổ phách, lúc này sáng như dải ngân hà. Ánh mắt như vậy thường xuyên xuất hiện trên mặt Kiều Hàm, như thể ẩn chứa cả một tiên vực, chỉ dành riêng cho một mình y.

“Sao vậy?” Giọng y dịu dàng hơn một chút.

Kiều Hàm mím môi, không để mình cười quá lố: “Thuận thế mà làm gì chứ, lúc đó huynh chắc chắn có thể nghĩ ra cách khác, chỉ là cảm thấy làm như vậy có thể một mũi tên trúng hai đích. Huynh cũng muốn đòi lại công bằng cho các anh hùng của Hồng Thành ngàn năm trước. Không phải họ chiến bại bất đắc dĩ đồng quy vu tận, mà họ bị hại chết sau khi đã chiến thắng.”

Không nhất thiết phải ép những người Tất gia không biết chuyện của hậu thế phải nợ máu trả máu, chỉ là những anh hùng đã chôn xương ở đây, không nên trong lịch sử của giới tu chân để lại một ghi chép giả dối như vậy.

Như vậy thật quá làm nhục người ta.

Tiêu Cửu Từ thấy bộ dạng tự hào đắc ý vì đoán trúng của cậu, bất đắc dĩ cười. Cũng không bất ngờ, con ma này quả thật hiểu y, dù sao ở ma giới đã dùng thuật pháp lén lút quan sát y không biết bao nhiêu năm.

Đang nói chuyện, đột nhiên có người đến thăm.

Bạch Kha nghe nói người của Tiên Minh đã hỏi chuyện xong, lúc này mới dẫn khách qua.

Đợi Bạch Kha dẫn theo bóng hình quen thuộc xuất hiện, Kiều Hàm có chút mơ màng.

Chỉ là nhìn vẻ mặt dịu dàng như nước của nàng, cậu biết thật sự không phải là người đó nữa rồi.

Lương Viên Quân vào trong hành lễ với Kiều Hàm: “Đa tạ Kiều công tử đã cứu ta một mạng ở Tàng Thành Lâm.”

Kiều Hàm có chút không tự tại: “Không cần cảm ơn, chỉ là tình cờ thôi, cô…”

Vẻ mặt Lương Viên Quân mang theo một nỗi buồn nhàn nhạt: “Lúc Lận tiền bối còn ở đó, ta cũng tỉnh táo, thế nên tất cả đều nhớ.”

Kiều Hàm kinh ngạc nhìn Bạch Kha.

Vẻ mặt Bạch Kha buồn buồn, nhưng vẫn cố gắng cười: “Cô ấy có lời muốn nhắn lại cho hai người.”

Kiều Hàm ngẩn ra, nhìn Lương Viên Quân.

Nàng từ từ kể lại chuyện sau khi tách ra với họ ở Hồng Thành. Lúc đó Lận Linh vì những ký ức dần hồi phục mà sụp đổ.

Nếu nói cô ấy còn có chấp niệm gì, đó chính là trở về tòa thành này, trở về bên cạnh người thân, bạn bè, ngăn cản mọi chuyện xảy ra.

Nhưng điều đó là không thể. Ngoài việc trước khi tan biến được nhìn lại quê hương một lần nữa, hồi tưởng lại quá khứ, thì không còn việc gì khác có thể làm.

Sát trận khởi động, Lương Viên Quân không cử động được, Lận Linh liền tách ra khỏi cơ thể nàng.

Lương Viên Quân có tình cảm với cô ấy, biết linh thể của cô ấy một khi ra ngoài rất nhanh sẽ tan biến, nàng không muốn cô ấy tan đi. Nhưng Lận Linh lại muốn đi giúp giải trừ sát trận.

Ai ngờ lúc đó lại cảm ứng được Tất Húc.

Nếu còn sống, vậy có một vài chuyện nên có kết thúc.

Chỉ là trước khi đi, nhân lúc còn có thể nói chuyện với Lương Viên Quân, Lận Linh đã để lại một thỉnh cầu.

“Thỉnh cầu gì?” Kiều Hàm lập tức hỏi.

“Lận tiền bối nói người Hồng Thành tuy đều đã chết, nhưng cô ấy có thể cảm ứng được, hồn của họ đã tan, nhưng phách vẫn còn ở lại, bị mảnh đất này trói buộc. Cô ấy nói nếu có thể, hy vọng có thể giúp họ giải thoát.” Lương Viên Quân nói.

Đây là ý gì, Kiều Hàm không hiểu lắm, quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ.

Y lại trực tiếp gật đầu: “Bọn ta sẽ làm.”

Kiều Hàm nghĩ nghĩ, chẳng lẽ chính là việc siêu độ mà hai anh em hòa thượng trong nguyên tác đã làm?

Lương Viên Quân nhận được câu trả lời, lúc này mới thanh thản cười, cúi người hành lễ, như thể đang thay Lận Linh cảm ơn họ.

Kiều Hàm cũng đã hoàn thành lời dặn của Lận Linh, quay đầu nói với Bạch Kha đang buồn bã: “Lúc đó tỷ ngất đi, trước khi đi cô ấy đã nhờ ta thay cô ấy từ biệt tỷ.”

Hốc mắt Bạch Kha lập tức đỏ hoe, cười gật đầu.

Sau đó hai người rời đi. Lương Viên Quân hình như vì một phen giày vò của Lận Linh cuối cùng đã nhìn thấu, cũng nghĩ thông rồi, trân trọng sinh mệnh, tránh xa cặn bã. Bạch Kha vẫn mời nàng đến Tam Muội Môn, Lương Viên Quân cũng đã đồng ý, nơi đó sẽ là một khởi đầu mới của nàng.

Vì tu vi cảnh giới tăng lên, cần phải ổn định, nên mấy ngày sau khi Kiều Hàm tỉnh lại, về cơ bản đều ở trong trạng thái nhập định.

Cho đến ngày thứ ba, bên phía Đông Hạc Tiên Tôn dường như đã có kết quả xử lý, bèn triệu tập mọi người đến để giải thích tình hình.

Sau khi mấy người tham gia vào nguy cơ ở Hồng Thành đã đến, Đông Hạc Tiên Tôn nói một tràng lời lẽ cao cả trước, nghe đến mức Kiều Hàm sắp ngáp, mới nghe được đến trọng điểm.

“Sự thật về cái chết của các anh hùng Hồng Thành thật đáng tiếc. Về điểm này, nhất định sẽ được công bố rộng rãi, không để các bậc tiền bối phải chết oan.”

Lời này vừa ra, mọi người không khỏi nhìn về phía Tất chưởng môn đang có mặt.

Sắc mặt Tất chưởng môn cũng tạm ổn, hoặc có thể nói là còn tốt hơn trước đây một chút.

Đông Hạc Tiên Tôn tiếp tục: “Bởi vì gian tế của ma tộc lẻn vào phá hoại, đã kích hoạt sát trận…”

Sắc mặt mọi người biến đổi. Kiều Hàm đang định lên tiếng thì cảm thấy cổ tay bị người ta giữ lại.

Cậu nhìn sang, liền thấy Tiêu Cửu Từ lên tiếng: “Tiên tôn có ý gì, bọn ta đã trình bày rất rõ ràng rồi.”

Đông Hạc Tiên Tôn vẻ mặt bất đắc dĩ: “Cửu Từ à, những người của Tất gia ra ngoài, ngoài một vị Tất lão tổ ra, những người khác đều không biết chuyện, họ rất vô tội, con cháu của họ lại càng vô tội. Nếu công bố toàn bộ sự thật, vậy tương lai họ sẽ đi về đâu? Họ không nên gánh chịu tội nghiệt của ngàn năm trước.”

Tiêu Cửu Từ nhìn sang Tất chưởng môn: “Tất chưởng môn, bọn ta không có ý gây khó dễ cho các vị, chỉ là không hy vọng những vị tiền bối kia hy sinh một cách không rõ ràng.”

Tất chưởng môn cười ngượng ngùng: “Ta hiểu mà.”

“Ta cũng cảm thấy không ổn.” Thường Nguyên nói.

Toàn Duệ dĩ nhiên phụ họa theo Thường Nguyên: “Đổ hết cho ma tộc, cũng chưa chắc có người tin, dù sao Tất lão tổ còn suýt nữa đã giết bọn ta.”

Đoạn Uân dĩ nhiên sẽ không đối đầu với sư thúc của mình, nên trực tiếp chọn im lặng.

Bạch Kha nói: “Ta cũng không tán thành cách nói này. Nếu ngay cả hung thủ hại chết họ cũng phải che giấu, vậy vong linh trên mảnh đất đó sao có thể nhắm mắt được.”

“Các ngươi vẫn còn quá trẻ.” Đông Hạc lắc đầu: “Không nghĩ xem, lỡ như sự thật bị phơi bày, sẽ mang lại ảnh hưởng như thế nào cho giới tu chân. Năm đó vốn nên đồng lòng nhất trí chống lại ma tộc, lại xảy ra chuyện như vậy. Nếu tuyên truyền ra ngoài, sẽ là một tấm gương xấu. Sau này nếu lại gặp phải lúc cần mọi người đoàn kết một lòng, có hành vi ác độc như vậy đi trước, còn ai dám giao lưng cho đồng minh?”

“Hơn nữa trong chuyện này còn liên quan đến Âm Huyền Địa, thần thụ gì đó, tuy nửa thật nửa giả, không thể khảo cứu, nhưng lỡ như có kẻ ý chí không vững, dã tâm bành trướng nghe được tin tức này, cái chuyện điên rồ dùng vô số tính mạng đổi lấy cơ hội thành tiên, dù chỉ là xác suất một phần vạn, cũng sẽ có kẻ điên đi làm. Thế nên chuyện này thật sự không nên tuyên truyền.” Đông Hạc Tiên Tôn khổ tâm khuyên bảo.

Nói xong một tràng, mọi người dĩ nhiên im lặng, dường như nếu phản đối nữa chính là không màng đến đại cục. Tuy họ biết căn bản không có thần thụ gì, nhưng Âm Huyền Địa lại thật sự tồn tại, sự độc ác của lòng người, không ai dám đảm bảo.

Nói đến đây, Đông Hạc tiếp tục lên tiếng: “Mếu mọi người không hài lòng với đề nghị ban đầu, vậy chúng ta lùi thêm một bước. Sát trận quả thực là do hai vị tiên tổ Tất gia khởi động, cũng quả thực đã hại chết các anh hùng thắng lợi trở về. Nhưng họ bị ma khí xâm nhiễm, mê hoặc, mới gây ra đại họa, không phải là bản ý của họ muốn làm gì. Có điều sai là sai, con cháu Tất gia cũng phải vì vậy mà chịu trừng phạt, Hồng Quang Môn không nên được xây dựng lại nữa.”

Đông Hạc nhìn sang Tất chưởng môn.

Tất chưởng môn tiến lên: “Ta đã quyết định, giải tán Hồng Quang Môn. Những người không phải tộc nhân Tất gia có thể tự do rời đi, sau này Tất gia cũng không còn tồn tại nữa. Mà ta sẽ dẫn các trưởng lão Tất gia canh giữ ở đây, vì các anh hùng Hồng Thành mà xây lăng, giữ lăng, vĩnh viễn không rời đi. Tất cả tài nguyên của Tất gia sẽ giao nộp cho Tiên Minh, để bù đắp cho những người hậu thế có thể vẫn còn của các anh hùng đó.”

“Tại hạ chỉ có một thỉnh cầu, đối với những hậu nhân vô tội kia, mong Tiên Minh có thể thu nhận. Dù sao chuyện này truyền ra, người Tất gia có lẽ không thể gia nhập bất kỳ tiên môn nào nữa. Nếu Tiên Minh có thể giữ lại, làm tiểu đệ tử sai vặt cũng là để lại cho tương lai của họ một con đường sống.”

Tiên Minh là một tổ chức liên minh, dĩ nhiên cũng cần một vài đệ tử. Họ thì không có sư phụ gì, chỉ cần nỗ lực làm việc cho Tiên Minh, sẽ có tài nguyên, công pháp báo đáp, ví như những người canh giữ truyền tống trận.

Tất chưởng môn nói xong, liền cúi người hành lễ với mọi người, như thể đang thay các tiên tổ Tất gia mà sám hối triệt để.

Như vậy một phen, mọi người dường như đều không thể nói thêm được gì nữa.

Kiều Hàm cũng đã hiểu ra. Tất chưởng môn và Đông Hạc Tiên Tôn chắc hẳn đã bàn bạc trước với nhau, chỉ là sợ đám trẻ tuổi họ còn muốn truy cứu đến cùng, thế nên mới đưa ra một cách nói mà họ căn bản không thể đồng ý trước, rồi từ lý lẽ và tình cảm đẩy họ đến với cách giải quyết thật sự.

So sánh hai phương án, dường như mọi người sẽ dễ chấp nhận điều này hơn.

Cậu có thể nghĩ ra, Tiêu Cửu Từ dĩ nhiên cũng sẽ nghĩ ra.

Nhưng đến bước này, đã không thể tranh thủ thêm được gì nữa.

Kiều Hàm nhìn sang y, chỉ thấy y lúc này lại mặt mày bình tĩnh quan sát Đông Hạc Tiên Tôn.

Có lẽ người khác không nhìn ra, nhưng cậu thấy được trong mắt y có nghi ngờ.

Sau đó, Tất chưởng môn lại còn thực hiện lời hứa ngay tại trận, giao ra Thiên Nguyên Ấn, đó là lời hứa trước đây nếu họ khai hoang thành công Hồng Thành, sẽ cho họ đến Thiên Nguyên Linh Cảnh.

“Mười ngày sau là thời gian mở ra. Đây xem như là lần cuối cùng ta sử dụng quyền lực này, sau này những thứ này đều sẽ giao cho Tiên Minh. Các vị không cần khách khí.” Tất chưởng môn cười nói.

Lần này mọi người quả thật có chút ngượng ngùng.

Kiều Hàm thấy Tất chưởng môn còn chuẩn bị thêm cho mình một phần, cậu mặt dày, trực tiếp cầm luôn phần của Tiêu Cửu Từ. Lợi ích mà trong nguyên tác không nhận được, lần này phải cầm cho chắc.

Có điều sự khoáng đạt của Tất chưởng môn đối với họ, là điều cậu thật sự không ngờ tới. Nguyên tác không phải còn vì chuyện siêu độ nhỏ nhặt kia mà có chút lời ra tiếng vào với Tiêu Cửu Từ sao?

Sau đó Đông Hạc Tiên Tôn dường như còn có chuyện muốn nói với Tiêu Cửu Từ, liền giữ y lại một mình.

Kiều Hàm thấp thỏm đi ra ngoài, thầm nghĩ không phải Đoạn Uân lại để ý Tiêu Cửu Từ, Đông Hạc Tiên Tôn đang tái hiện lại kịch bản đấy chứ.

Không yên tâm, cậu liền ngồi xổm canh giữ ngoài sân.

Chưa được bao lâu thì thấy Đoạn Uân đi tới.

Kiều Hàm một mình đối mặt với cô ta, vẫn có chút sợ sệt, thế nên cô ta vừa đến gần, cậu đã chuẩn bị lách đi.

Kết quả liền nghe Đoạn Uân gọi cậu: “Đứng lại, thấy ta là chạy có ý gì?”

Cậu thầm nghĩ đại tiểu thư phản diện này quả thật không dễ chọc, đành đứng vững quay đầu lại: “Không có, ta vừa hay đứng mỏi, muốn đổi chỗ ngồi thôi.”

“Vậy à? Đúng lúc, ngươi qua đây, ta có chuyện muốn nói với ngươi.” Giọng Đoạn Uân vẫn cao cao tại thượng, như đang ra lệnh.

Kiều Hàm trong lòng hừ lạnh, quả nhiên đến rồi, vẫn là để ý nam chính đại nhân nhà cậu, muốn uy h**p lợi dụ “đạo lữ” là cậu đây?

Nếu là các ứng cử viên chị dâu khác, cậu sẽ gật đầu, nhưng Đoạn Uân thì không được.

Cậu ưỡn ngực ngẩng đầu: “Muốn nói thì nói ở đây, ta còn phải đợi sư huynh.”

Trên mặt Đoạn Uân lóe lên một tia bực bội, nhưng nghĩ một lúc vẫn lên tiếng: “Ở Hồng Thành, ngươi đã cứu ta, ta nhớ rồi.”

Kiều Hàm ngẩn ra một lúc, không ngờ lại mở đầu như thế này: “Ta cứu ngươi khi nào?”

Cậu thật sự không nhớ, cậu có sao?

Trên mặt Đoạn Uân lập tức tỏ vẻ không vui: “Lúc chúng ta bị thử thách khống chế, không phải ngươi đã cố gắng cứu ta sao?”

Kiều Hàm nghĩ lại, hình như cũng có thật.

“Vậy thì sao?” Cậu nghi ngờ nhìn người đàn bà lật mặt còn nhanh hơn lật sách này.

“Có ơn tất báo, nói đi, ngươi muốn gì?” Đoạn Uân nói.

Lời này nghe càng giống có thù tất báo, Kiều Hàm thầm châm chọc, thầm nghĩ tôi muốn cô tránh xa nam chính đại nhân nhà tôi một chút, được không?

“Không cần, tình hình lúc đó, mọi người giúp đỡ lẫn nhau thôi.” Cậu không muốn dính dáng chút nào đến cô ta, chỉ muốn kết thúc cuộc đối thoại càng nhanh càng tốt.

Đoạn Uân nheo mắt nhìn cậu, nhớ lại thái độ hoàn toàn khác của cậu đối với Tiêu Cửu Từ, sự chăm sóc tỉ mỉ và lo lắng toàn tâm toàn ý đó…

Cô ta đột nhiên tiến lên áp sát.

Không kịp đề phòng bởi hành động bất ngờ của cô ta, Kiều Hàm chỉ có thể theo bản năng lùi lại, cho đến khi lưng bị ép vào tường.

Cậu định chạy, vừa mới di chuyển, một chân dài đã đá lên tường, đặt ngay bên tai cậu, mang theo một ngọn lửa nhàn nhạt, khiến cậu giật mình, định giơ Bích Huyền lên.

Kết quả giây tiếp theo, đã nghe thấy Đoạn Uân lên tiếng: “Này, Kiều Hàm, ta thấy ngươi không tồi, ta để ý ngươi rồi. Ngươi hủy bỏ hôn ước với Tiêu Cửu Từ, rời khỏi Thanh Vân Tông, vào Bất Niệm Cung của ta, làm đạo lữ của ta, ta có thể cho ngươi những thứ tốt nhất thiên hạ.”

Kiều Hàm: ??????!!!!!

Sau bức tường, bước chân của một người đột ngột dừng lại.

Lúc này, Tất chưởng môn đã triệu tập toàn bộ đệ tử, bắt đầu tuyên bố quyết định.

[Ting, 3/3, chúc mừng ký chủ, nhiệm vụ hoàn thành! Tung hoa tung hoa, xin hãy tiếp tục cố gắng.]

Kiều Hàm bây giờ đâu còn tâm trí lo đến nhiệm vụ gì nữa. Bây giờ phiền phức là… cậu đã thay thế nam chính bị người đàn bà điên nhắm trúng rồi!

Làm sao bây giờ? Xin trợ giúp online, gấp gấp gấp.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn