Cậu vừa khẽ động trên giường, đã có người ghé lại gần.
“Huynh tỉnh rồi!”
Kiều Hàm nhất thời còn mơ màng: “Đặng Lợi Minh?”
Đặng Lợi Minh mặt mày vui mừng nhìn Kiều Hàm: “Huynh đã hôn mê ba ngày rồi.”
Kiều Hàm đột ngột ngồi bật dậy: “Sư huynh của ta đâu?”
Đặng Lợi Minh vội vàng đỡ lấy cậu: “Người của Tiên Minh đến, Tiêu sư huynh và những người khác đều đi báo cáo sự việc rồi, một lát nữa sẽ về.”
“Huynh ấy bị thương thế nào?” Kiều Hàm lập tức lo lắng.
“Tốt hơn huynh nhiều.” Đặng Lợi Minh châm chọc: “Tu vi của họ đều cao hơn huynh, trong số những người này, chỉ có huynh là bị thương nặng nhất, những người khác hôn mê một hai ngày là tỉnh rồi.”
Kiều Hàm dĩ nhiên biết tình hình của mình. Tốt hơn cậu nhiều, vậy có nghĩa là… thắng rồi!
Mắt Kiều Hàm tràn đầy vẻ kích động, cậu liên tục hít sâu. Cậu thật sự đã làm được, dù thiên đạo có thể kiểm soát phần lớn mọi chuyện, nhưng vẫn bị cậu lách luật.
May mà… may mà mọi thứ đều không uổng phí. Nhìn lại Đặng Lợi Minh trước mắt, cũng còn sống, thật quá thuận mắt.
Kiều Hàm phấn khích đến mức trực tiếp đưa tay nhéo một cái vào khuôn mặt nhỏ bé mũm mĩm của Đặng Lợi Minh.
“Huynh làm gì vậy?” Đặng Lợi Minh bị nhéo đau, nhíu mày, nhưng cũng không nghĩ đến việc phản kháng.
Kiều Hàm không nhịn được cười: “Xem có đau không, để chứng minh không phải đang mơ.”
“Vậy huynh tự nhéo mình đi.”
“Tự nhéo mình sẽ đau chứ.”
“Huynh xấu tính quá đi!” Đặng Lợi Minh đẩy tay Kiều Hàm ra, xoa xoa mặt mình, phàn nàn: “Ta mới giống như đang mơ đây này. Giang đạo hữu biến thành Tiêu sư huynh, người bạn mới quen, lại là đạo lữ của Tiêu sư huynh!”
“Khụ khụ khụ, là sư đệ!” Kiều Hàm lập tức ngắt lời.
Cậu đang nói thì đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng. Hơi thở của cậu sao lại thoải mái như vậy, linh khí hệ Mộc ở đây thật dồi dào, giống hệt như ở Thanh Vân Tông.
Kiều Hàm nghi hoặc nhìn ra xung quanh, quét một vòng, lúc này mới phát hiện trong phòng này không biết từ lúc nào đã có rất nhiều chậu linh thực được dời đến đây. Linh thực đều tỏa ra linh khí, khiến không gian bên giường cậu tràn ngập linh khí hệ Mộc, hiệu quả y hệt như lúc ở Hồng Thành, cậu chất đống linh thạch cho Tiêu Cửu Từ.
Đặng Lợi Minh thấy Kiều Hàm chú ý đến, liền cười: “Sau khi Tiêu sư huynh tỉnh lại đã tìm cho huynh đó. Tuy có y tu chữa trị cho huynh, nhưng Tiêu sư huynh nói như vậy sẽ có lợi cho việc hồi phục của huynh hơn.”
Kiều Hàm lập tức cảm động đến rối tinh rối mù bởi thần tượng của mình. Đây là mũi tên hai chiều gì thế này! Có cần vừa tỉnh lại đã cho cậu một cú bạo k*ch t*nh yêu như vậy không.
“Ta đâu cần như vậy…” Kiều Hàm được ưu ái mà lo sợ.
“Dĩ nhiên là cần, huynh và Tiêu sư huynh đã cùng nhau cứu những người khác mà! Hơn nữa huynh đột nhiên thăng cấp nhiều như vậy, cần linh khí nuôi dưỡng để ổn định cảnh giới.” Đặng Lợi Minh nói.
Nghe cậu ta nói vậy, Kiều Hàm mới cảm nhận được tu vi của mình quả thực đã khác. Cậu lập tức ngồi xếp bằng lại. Lúc này mới xác định, bây giờ cậu không chỉ đột phá Trúc Cơ kỳ trung kỳ, mà đã mơ hồ chạm đến ngưỡng cửa hậu kỳ. Không ngờ cậu giúp hút chút ma khí, lại còn có lợi ích, có lẽ liên quan đến công pháp song tu kia.
“Sư huynh có phải cũng thăng cấp rồi không?” Kiều Hàm lập tức hỏi.
Đặng Lợi Minh kích động gật đầu, mắt tràn đầy vẻ sùng bái: “Lên liền hai cấp đó, Kim Đan kỳ mà còn có thể thăng cấp nhiều như vậy trong một lần, quả nhiên chỉ có thiên tài như Tiêu sư huynh mới làm được. Những người khác sau khi tỉnh lại biết tin, đều kinh ngạc đến không nói nên lời.”
Nói vậy là bây giờ Tiêu Cửu Từ đã là Kim Đan đỉnh phong rồi!
Kiều Hàm suýt nữa thì kích động nhảy dựng lên, còn lợi hại hơn cả trong nguyên tác.
Trong tình tiết của nguyên tác, sát trận đã tàn phá Hồng Thành chỉ vì thử thách truyền thừa mà bất ngờ khởi động một lần. Bởi vì lúc đó những người khai hoang không nghe khuyên, tất cả đều nán lại trong phạm vi của sát trận, dẫn đến uy lực của nó vô cùng lớn. Để cứu tất cả mọi người, Tiêu Cửu Từ gần như đã liều mạng chống lại uy áp của sát trận để vượt qua thử thách ‘sát’, sau khi ra ngoài liền thăng cấp đến Kim Đan hậu kỳ, rơi vào trạng thái trọng thương hôn mê.
Bây giờ nghĩ lại, Tất Húc trong nguyên tác dù là Nguyên Anh kỳ cũng không thể vào được sát trận uy lực khổng lồ như vậy, nên chắc là vẫn luôn quan sát bên ngoài. Đợi mọi chuyện kết thúc, vào trong phát hiện không còn thần thụ, chỉ có đám người hôn mê, tuổi thọ không lâu sau tự nhiên cũng cạn kiệt, thế nên trong nguyên tác hoàn toàn không được nhắc đến.
Còn lần này, sát trận khởi động tổng cộng hai lần. Lần đầu tiên giống như nguyên tác, chỉ vì không có nhiều người như vậy nên uy lực có hạn, cộng thêm thử thách khác, Tiêu Cửu Từ không hề bị thương nặng. Nhưng cũng vì uy lực sát trận có hạn, dẫn đến việc Tất Húc tiến vào Hồng Thành trước thời hạn, mới có chuyện giết người diệt khẩu sau đó mà khởi động lại sát trận.
Sát trận thực ra vốn không có sức mạnh để khởi động lại, thế nên sát trận lần thứ hai này đã lợi dụng sức mạnh không ngừng được hút từ Âm Huyền Địa, không có cách giải trừ nào khác, chỉ có thể dựa vào việc hấp thụ chuyển hóa.
Tiêu Cửu Từ chủ động hy sinh, ai ngờ Kiều Hàm lại hút đi ma khí. Thế nên đối với y, việc này tương đương với việc hấp thụ một lượng linh khí quá lớn trong một lần, tự nhiên sẽ không ngừng đột phá thăng cấp.
Kiều Hàm hài lòng nghĩ, cuối cùng cũng có chút khí thế của Long Ngạo Thiên rồi, phải như vậy chứ, dùng tổn thương nhỏ nhất đổi lấy lợi ích lớn nhất.
Kim Đan đỉnh phong trong nguyên tác còn là thăng cấp trong cuộc thám hiểm bí cảnh chết tiệt kia. Lúc đó cảnh giới không ổn định, còn phải đối mặt với sự tấn công của ma tộc, có thể nói là nguy cơ trùng trùng.
Bây giờ được đẩy lên sớm hơn, Kiều Hàm trong lòng đắc ý biết bao.
Hơn nữa trong cơ thể cậu không có một chút dấu vết nào của ma khí xâm nhập, linh phù này thanh tẩy đủ triệt để thật. Nhìn xem còn lại 95 điểm cảm xúc, đây gọi là bỏ ít ăn nhiều.
Đúng rồi, sau đó dường như cơ thể cậu không chống đỡ nổi, Thịnh Giác còn giúp một tay.
Kiều Hàm lập tức hỏi thăm tình hình của Thịnh Giác. Bây giờ nghĩ lại, Thịnh Giác cũng chỉ vừa mới Trúc Cơ kỳ, sao lại có gan giúp cậu dẫn ma khí ra, không sợ nhập ma sao?
Tu sĩ bình thường nếu không cẩn thận bị ma khí xâm nhiễm, nếu không thể thuận lợi thải ra thanh tẩy, rất có thể sẽ bị ảnh hưởng, huống hồ linh khí của tứ linh căn vốn đã dễ bị rối loạn.
Dưới sự hỏi thăm của Kiều Hàm, Đặng Lợi Minh đã kể lại chuyện sau đó.
Lúc họ vào cứu người, đã thấy cả thành là những kết giới vỡ nát và vô số xác quái vật, cảnh tượng rất đáng sợ. Sau đó ở quảng trường trung tâm đã tìm thấy họ.
Bao gồm cả Thịnh Giác, tất cả mọi người đều vì sự va chạm mà hôn mê.
Sau khi họ được cứu về, Thịnh Giác là người tỉnh lại đầu tiên. Lúc đó người của Tiên Minh vừa hay đến, Thịnh Giác liền kể lại trước phần mà hắn biết.
“Sau khi sát trận đầu tiên bị phá, Tất chưởng môn vì để chắc chắn, đã định đợi tu sĩ cứu viện đến rồi mới vào trong, những người khác cũng bị ông ta cản lại. Nhưng Thịnh Giác vẫn tìm cách lẻn vào, huynh ấy nói lúc đó không biết có biến cố gì, Tàng Thành Lâm và Hồng Thành đều không có nguy hiểm gì, thế nên huynh ấy cứ đi vào trong thì thấy các huynh.”
Thật ra bây giờ Kiều Hàm nghĩ lại cũng khá kinh ngạc. Dù sao lúc đó sát trận lần thứ hai đã khởi động, họ đều bị đè đến không cử động được. Dù sau đó vì sự hấp thụ của Tiêu Cửu Từ, uy lực có nhỏ đi một chút cũng khiến những người khác không chịu nổi mà hôn mê. Nhưng cậu nhớ Thịnh Giác hình như đã đi vào như đi trên đất bằng.
Hắn khác với Lận Linh, không phải là trạng thái linh thể.
Có điều trên người hắn tỏa ra ánh sáng kỳ lạ, có thể là một loại trận pháp nào đó mà Kiều Hàm không biết đã bảo vệ hắn.
Đặng Lợi Minh tiếp tục: “…Sau đó huynh ấy thấy hai người sắp không xong rồi, bèn tìm cách giúp hai người dẫn một ít khí dư thừa ra ngoài, rồi hình như không chống đỡ nổi nữa liền ngất đi. Người của Tiên Minh đến đã kiểm tra cho huynh ấy, nói vận khí huynh ấy khá tốt, chỉ dính một chút ma khí, chắc là không giúp hai người hấp thụ được bao nhiêu. Vì có công, nên người của Tiên Minh giúp huynh ấy khai thông, chưa đến một ngày đã hồi phục rồi.”
“Vậy huynh ấy đâu?” Kiều Hàm cảm thấy phải cảm ơn cho tốt, nếu không có Thịnh Giác nhắc nhở, cậu cũng không nghĩ ra được những cách đó. Có điều sao Thịnh Giác lại biết nhiều như vậy? Có lẽ liên quan đến việc hắn đi khắp nơi tìm kiếm cơ duyên. Về phương diện này, Kiều Hàm không nghi ngờ nhiều, chỉ đơn thuần là quan tâm bạn bè.
Đặng Lợi Minh lại bất đắc dĩ châm chọc: “Nghe nói ở đâu đó có cơ duyên gì đó, liền đi thẳng luôn. Nhờ ta nhắn lại, nói có duyên sẽ gặp lại. Ta thấy lần này huynh ấy liên tục thăng cấp, hăng như gà chọi vậy.”
Kiều Hàm nghe hắn lại đi rồi, có hơi thất vọng, nhưng cũng có thể hiểu được. Tứ linh căn gặp được cơ duyên như vậy, tiến bộ nhiều đến thế, dĩ nhiên càng thêm hy vọng, muốn nắm bắt mọi cơ hội.
Giống như hắn nói, có duyên sẽ gặp lại.
Nói xong chuyện của Thịnh Giác, sắc mặt Đặng Lợi Minh dần trở nên khó coi: “Kiều Hàm, những chuyện đó là thật sao?”
Kiều Hàm ngẩn ra: “Cái gì?”
“Những người khác lần lượt tỉnh lại đều nói một vài chuyện, còn chưa công khai, nhưng ta có nghe lén được một ít. Tất lão tổ muốn giết các huynh diệt khẩu, vì các huynh trong thử thách đã thấy được sự thật của ngàn năm trước, năm đó…” Đặng Lợi Minh nói đến đây sắc mặt trắng bệch.
Khốn Thần Môn thực ra bắt nguồn từ một nhánh của nhà họ Tất ngàn năm trước. Có thể nói chuyện nhà họ Tất làm ở Hồng Thành năm đó không liên quan đến họ, vì họ sớm đã tách ra tự lập môn hộ, nhưng vẫn bị sốc.
Mà người cũng sốc còn có Bạch Kha, vì nàng có quan hệ họ hàng xa ba nghìn dặm với nhà họ Tất.
Vừa nói đến đây, sắc mặt Kiều Hàm liền trầm xuống. Đang định nói gì đó, cửa có tiếng động.
Ngẩng mắt nhìn, liền thấy một bóng hình màu xanh lam thẳng tắp, thân hình như lá phong, khí chất như ánh trăng, khoác trên mình ánh nắng chiều xuất hiện. Không biết có phải vì cảnh giới cao hơn không, Kiều Hàm liền cảm thấy nam chính đại nhân càng thêm đẹp trai bức người.
“Sư huynh!” Kiều Hàm mừng rỡ gọi.
Vừa nghe thấy tiếng, Tiêu Cửu Từ còn chưa thấy tình hình bên trong đã trong nháy mắt như một tia điện màu xanh lam lóe lên đến trước mặt Kiều Hàm.
Sống sót sau kiếp nạn, tràn đầy sự may mắn.
Tiêu Cửu Từ đứng bên giường, ngẩn người nhìn Kiều Hàm. Đôi mắt đen như đá hoàn toàn phản chiếu vẻ mặt của cậu. Ngay lúc Kiều Hàm định nói gì đó, y đột nhiên ngồi xuống, một tay nhẹ nhàng ôm lấy người cậu.
Kiều Hàm ngớ người. Đặng Lợi Minh vội vàng lùi lại hai bước, dùng hai tay giả vờ che mắt, kết quả không cẩn thận đụng phải Bạch Kha đi theo vào.
Bạch Kha thấy Kiều Hàm trông có vẻ ổn, cười cười rồi kéo Đặng Lợi Minh ra ngoài, để hai người họ nói chuyện riêng.
Sau khi tỉnh lại nàng mới biết, người gánh vác nguy cơ, cứu tất cả họ lúc đó không chỉ có Tiêu Cửu Từ, mà còn có Kiều Hàm.
Là Kiều Hàm đã hút đi ma khí trên người Tiêu Cửu Từ, chia sẻ áp lực.
Nhưng đối với tu sĩ mà nói, hành vi đó quả thực là tự sát. Mọi người nghe thấy đều không dám tin, còn Tiêu Cửu Từ thì vẫn luôn im lặng, sắc mặt cực kỳ khó coi. Nghĩ lại lúc đó y chắc hẳn có cảm nhận được, nhưng không thể hành động, nếu không với tâm tính của y, nhất định sẽ ngăn cản Kiều Hàm hy sinh vì y như vậy.
Họ đều bị thương ở các mức độ khác nhau, Kiều Hàm là nặng nhất. Rõ ràng lúc đối chiến với Tất lão tổ, Kiều Hàm vẫn ổn, có thể thấy vết thương của cậu đều là do ma khí gây ra.
Nàng kiên trì đến chữa trị cho Kiều Hàm, liền thấy Tiêu Cửu Từ sau khi tỉnh lại vẫn luôn canh giữ bên cạnh cậu, lúc nào cũng chú ý đến tình hình của cậu, âm thầm truyền linh lực cho cậu, còn đi khắp nơi tìm linh thực bảo vệ cậu.
Những việc hai người này làm đều giống nhau như vậy, thảo nào có thể cùng nhau vượt qua thử thách, nhận được truyền thừa. Lúc này chắc cũng chỉ muốn ở riêng một lúc.
Trong phòng, Kiều Hàm như bị nhấn nút tạm dừng, được thần tượng nam thần chủ động ôm gì đó, rất khó mà không bị đứng hình.
Hơi thở của Tiêu Cửu Từ ở ngay bên tai cậu, dường như mỗi hơi thở đều rất nặng.
Kiều Hàm không biết y đang nghĩ gì, nhưng cơ hội được nam chính đại nhân thân mật như vậy hiếm có, cậu có chết cũng không muốn phát ra một tín hiệu nào phá vỡ tất cả.
Lúc này, Tiêu Cửu Từ cuối cùng cũng cảm thấy trái tim treo lơ lửng đã trở về vị trí cũ. Sau khi bình tĩnh lại có một cơn thịnh nộ ập đến, muốn hung hăng dạy dỗ con ma làm bừa này. Nhưng lại bị lý trí và sự xót xa đè nén.
Nhớ lại những việc Kiều Hàm đã làm, y thật sự vừa giận vừa bực vừa bất lực. Đây thật sự là lần đầu tiên y không có cách nào với một người như vậy.
Lúc cảm nhận được có người dẫn ma khí ra khỏi người mình, dù không nhìn thấy, y cũng chỉ nghĩ đến một người trong nháy mắt.
Bởi chỉ có một người sẽ vì y mà không suy nghĩ gì lao lên như vậy. Sẽ lo lắng y không chịu nổi, dù sức mạnh yếu ớt cũng bằng lòng kề vai chiến đấu cùng y.
Chỉ có một người như vậy… một con ma.
Y lúc đó gấp đến suýt nữa thì mất kiểm soát. Hối hận mình đã không lo liệu được tất cả, y vẫn chưa quen có người sẽ vì y như vậy.
Thế nên hoàn toàn không nghĩ đến.
Nếu sớm biết con ma này sẽ làm bừa như vậy, y thật sự nên đánh ngất con ma này, trói lại, thậm chí là phong ấn, nhốt cậu lại trước khi mạo hiểm.
Y sợ sau khi vượt qua nguy hiểm, chỉ có thể thấy một Kiều Hàm đã ngã xuống. Thậm chí có một khoảnh khắc y nghi ngờ ý nghĩa của việc mạo hiểm như vậy của mình.
Con ma ngốc này, tưởng mình là ma tộc thì có thể bất chấp hấp thụ ma khí sao? Nhưng bản chất cậu đã là nhân tộc tu sĩ rồi, chỉ có chút tu vi này, cậu không rõ mình làm vậy là đang tự sát ư?
Dù may mắn không chết, cậu là thần thức của ma tộc mà, gặp phải nhiều ma khí như vậy, sao có thể tự kiểm soát được, vậy không phải dễ dàng rơi vào tay ma tu sao?
Chẳng lẽ không sợ bại lộ thân phận, không thể ở lại bên cạnh y nữa sao?
Không, con ma này biết rất rõ.
Ai bảo chấp niệm của con ma này là y, giống như đã nói, là vì y mà đến, muốn mãi mãi bảo vệ y. Thế nên bất kể là bại lộ thân phận, hay là chết, dù có thiêu thân lao đầu vào lửa, con ma này chưa bao giờ sợ hãi.
Chỉ vì y.
Tiêu Cửu Từ cảm thấy tâm tư rối loạn, rối đến mức y không tìm được đầu mối, bởi vì y thật sự không biết nên làm gì với con ma này. Muốn bảo vệ, kết quả con ma này lại làm bừa, muốn trách mắng, kết quả lại biết tất cả đều là vì y. Cuối cùng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài trong im lặng.
Cảm nhận được sự cứng đờ của người trước mặt, Tiêu Cửu Từ trong cơn mông lung lại cười bất đắc dĩ. Rõ ràng vì y mà vào sinh ra tử cũng không sợ, lại chỉ vì một cái chạm nhẹ mà căng thẳng như vậy.
Y không nhịn được cười, nếu thật sự thuận theo ý cậu, ở bên cạnh cậu, vậy cậu chẳng phải sẽ lúc nào cũng kích động đến ngất đi sao?
Thích y đến thế sao?
Đột nhiên, Tiêu Cửu Từ cứng người, tim thắt lại. Y đang nghĩ lung tung gì vậy, ở bên cạnh gì chứ… sao có thể, vội vàng xua đi những ý nghĩ lộn xộn này.
Cậu là ma tộc đoạt xá, chỉ cần không làm ác, y sẽ luôn canh giữ cậu, coi như sư đệ ruột là được rồi.
Y cũng không định cùng người song tu, vốn cũng không có ý với đàn ông, làm gì có khả năng khác.
Lòng Tiêu Cửu Từ rối bời, mất tự nhiên buông người ra. Thấy khuôn mặt đỏ bừng vì kích động của Kiều Hàm, mặt y cũng sắp bị lây nhiễm rồi.
Đây chỉ là cái ôm bình thường giữa sư huynh đệ, hy vọng con ma này không hiểu lầm.
Nhưng Tiêu Cửu Từ vẫn phải nghiêm túc nói một tiếng: “Cảm ơn đệ.”
Kiều Hàm vội nói: “Tình hình lúc đó, huynh không chịu nổi, mọi người đều phải chết, nên huynh không thể trách đệ làm bừa. Ta chỉ đã làm một lựa chọn không hổ thẹn với lòng mình.”
Cậu hiểu Tiêu Cửu Từ, dĩ nhiên biết y sẽ để ý đến điểm này. Bởi vì nam chính đại nhân là người thà mình bị thương một trăm lần, cũng không muốn người khác vì mình mà bị thương một lần. Thế nên vội vàng nói rõ, để y không phải áy náy trong lòng, đây là hành động hợp lý của cậu, không cần y phải tự trách.
Dù sao cậu đã nhận được kết quả mình muốn nhất, cậu vui muốn chết, những vết thương nhỏ đau đớn đó có là gì. Cậu đã bảo vệ được thần tượng của mình khỏi tay thiên đạo đó! Lại không muốn nam chính đại nhân phải mang ơn đội nghĩa với cậu.
Tiêu Cửu Từ nghe mà mắt lóe lên, sâu thẳm nhìn Kiều Hàm, nhìn con ma ngốc này che giấu tình cảm đối với y. Rõ ràng là vì y mà hy sinh, lấy đi những thứ không tốt cho y, chỉ để lại những thứ tốt cho y. Sợ ma khí làm y tổn thương dù chit một chút, lại còn nói đường đường chính chính như vậy, cái gì gọi là không hổ thẹn với lòng, là tấm chân tình đối với y sao?
Như một lời tỏ tình lén lút.
Tình yêu thầm lặng và hèn mọn như vậy, khiến Tiêu Cửu Từ không kiểm soát được mà nảy sinh một tia áy náy và tự trách. Có lẽ y không nên…
Đột nhiên ngoài cửa có tiếng gõ, rồi giọng của Đặng Lợi Minh truyền đến: “Tiêu sư huynh, Kiều sư huynh, người của Tiên Minh nghe nói Kiều sư huynh tỉnh rồi, muốn theo lệ hỏi thăm.”
Tiêu Cửu Từ hơi nhíu mày, nói thẳng: “Sư đệ của ta không xuống giường được, nếu họ muốn hỏi, có thể qua đây hỏi.”
Kiều Hàm, người cảm thấy mình đã khỏe như vâm, ngạc nhiên nhìn Tiêu Cửu Từ.
Vẻ mặt y bình thản, quay đầu nói: “Lát nữa họ sẽ để đệ kể chi tiết những chuyện xảy ra ở Hồng Thành. Những chuyện này mọi người đều nói thật, không có gì phải lo. Chỉ có một điểm.”
Kiều Hàm còn chưa phản ứng lại mà nhìn y.
Y nhìn con ma ngốc này, bất đắc dĩ nói chi tiết: “Sức mạnh của sát trận lần thứ hai là do hai chúng ta hút đi, đệ… làm thế nào mà thanh tẩy, loại bỏ hết ma khí, không còn một chút nào?”
Y đang ám chỉ cho con ma này, người của Tiên Minh nhất định sẽ hỏi rõ điểm này. Dù sao chuyện này thật sự kỳ quái, nếu không có sự vận dụng chính xác đối với ma khí, trong tình huống đó, không chết thì cũng đọa ma. Dù là khả năng một phần vạn, may mắn hết mức, ít nhất cũng nên như Thịnh Giác sau đó, trong cơ thể còn sót lại ma khí mới phải.
Ngay cả y trong lúc hôn mê, cũng do từ từ thanh tẩy tự nhiên ma khí còn sót lại trong cơ thể.
Nhưng Kiều Hàm từ đầu đến cuối trong cơ thể đều rất sạch sẽ, không có gì cả.
Tiêu Cửu Từ đối với chuyện này chỉ có một suy đoán.
Kiều Hàm vốn là ma tộc đoạt xá, hơn nữa còn là loại ma tộc rất mạnh, dĩ nhiên có thể linh hoạt đối phó với ma khí. Chỉ là chấp niệm của con ma này đối với y đã đối kháng với ma tính trong cơ thể, thành công ngăn chặn sự cám dỗ của ma khí đối với ma tộc, khiến Kiều Hàm khắc kỷ bản thân, thả đi tất cả ma khí.
Chỉ có như vậy mới có thể thành lập nên tình hình hiện tại.
Nhưng vừa nghĩ đến khả năng này, Tiêu Cửu Từ bất giác có một cảm giác vinh dự. Con ma này vì để tiếp tục ở lại bên cạnh y, thật sự quan tâm đến y hơn tất cả. Chỉ có điều bây giờ làm quá lại khiến Kiều Hàm gặp phiền phức.
Tiên Minh cũng đã hỏi y, y chỉ có thể nói không rõ, bởi vì không thể mặc kệ Kiều Hàm mà tùy tiện trả lời. Lỡ như đến lúc đó lời nói không khớp, vậy Kiều Hàm nhất định sẽ lập tức bị nghi ngờ thân phận.
Cũng may thân phận của họ có sức nặng, người của Tiên Minh mới chỉ nghi hoặc, chưa đến mức độ nghi ngờ.
Kiều Hàm lúc đầu không chú ý, bây giờ nghĩ lại mới phản ứng lại. Mẹ nó, quá đáng ngờ rồi, công hiệu của linh phù hệ thống quá kinh người, quả nhiên không thể tùy tiện sử dụng. Bây giờ cậu nên giải thích thế nào đây?
Kiều Hàm không nhịn được dò hỏi: “Không thể là vì tâm hồn ta trong sáng, thiên phú dị bẩm, tự nhiên tương khắc với ma khí sao?”
Ngay cả lý do cũng không biết nghĩ, bình thường không phải rất láu cá sao? Nếu không có y trông chừng, con ma này có lẽ chỉ một lát là bại lộ rồi.
“Vậy à? Ta còn tưởng sư phụ đã cho đệ pháp khí gì đó chứ. Dù sao pháp khí thanh tẩy ma khí, sư phụ có nhiều nhất mà.” Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ đưa ra một lý do.
Vẻ mặt Kiều Hàm lập tức thay đổi, ngây ngô cười: “Ta chỉ đùa thôi, chắc chắn là sư…”
Còn chưa nói xong đã khựng lại.
Tiêu Cửu Từ nghi hoặc nhìn Kiều Hàm. Cậu rụt rè nói: “Sư phụ có pháp khí gì, không phải huynh biết rất rõ sao? Ta đâu có lấy gì. Thật ra ta cũng không biết rõ vì sao, dù sao thì cũng đã như vậy rồi.”
Hơi thở của Tiêu Cửu Từ ngưng lại, rất muốn chữa cháy nói mình không rõ, nhưng nhìn bộ dạng của Kiều Hàm cũng không tin.
Y hiểu ý của Kiều Hàm. Cậu biết y rất rõ về pháp khí của sư phụ, nếu ở đây nói dối, quay về sẽ bị y vạch trần, ngược lại dễ bại lộ thân phận. Chi bằng một hỏi ba không biết, để người khác điều tra. Dù sao người khác cũng không thể lập tức nghi ngờ đến thân phận của cậu, đoạt xá là tình huống vô cùng hiếm gặp, huống hồ cậu còn cứu mọi người.
Bất đắc dĩ, Tiêu Cửu Từ chỉ có thể thuận theo suy nghĩ này, dùng lời lẽ thế nào để người hỏi không nghi ngờ về thân phận.
Kết quả đột nhiên nghe thấy Kiều Hàm “a” một tiếng.
Quay đầu nhìn sang, liền thấy Kiều Hàm hai mắt sáng rực, vô cùng chắc chắn: “Ta biết rồi.”
Tiêu Cửu Từ thong thả nhìn Kiều Hàm, nghe xem cái đầu nhỏ của cậu lại lóe lên lời nói dối tinh ranh gì.
“Truyền thừa đó! Công pháp truyền thừa của ngàn năm trước, do Hinh Nguyệt Tiên Tử độc sáng, chính chúng ta còn chẳng rõ có công năng gì, chắc chắn là công pháp này đã giúp ta!” Kiều Hàm kích động, cậu quá thông minh rồi.
Trên đời này chỉ có hai người họ biết. Lúc đó nam chính đại nhân đang trong trạng thái nhập định không biết gì cả, còn cậu dùng công pháp của truyền thừa hút đi ma khí, ai biết công pháp vận hành thế nào, cậu còn thăng cấp nữa.
Cách nói này không thể nghi ngờ, càng không thể chứng minh, hoàn hảo không chê vào đâu được!
Đúng, cứ nói như vậy, chắc chắn có thể lừa bịp qua ải.
Kiều Hàm kích động nhìn Tiêu Cửu Từ, muốn dò hỏi ý kiến của y.
Kết quả vừa ngẩng mắt, trong tầm nhìn, một vệt đỏ hồng lóe qua.
Kiều Hàm dừng lại, trong đầu như lóe lên một hình ảnh đáng sợ nào đó.
Cậu… có phải đã quên mất chuyện gì không.
Một chuyện mà cậu rất không muốn nhớ lại, định bụng sẽ quên đi mãi mãi.
Không thể nhớ lại… không thể nhớ… không thể…
Mềm mại, ấm áp, cảm giác rất tốt, mang theo một mùi hương gỗ thanh nhạt thoang thoảng…
Như bị ngắt điện, Kiều Hàm trong nháy mắt từ đầu đến chân đều mất đi màu sắc.
“Đệ nói bộ công pháp song tu đó sao, đúng là, lúc đó đệ…” Tiêu Cửu Từ rủ mắt suy tư…
“Á!” Kiều Hàm đột nhiên hét lên một tiếng, đồng tử động đất nhìn Tiêu Cửu Từ.
Y bị cậu làm cho giật mình: “Sao vậy?”
Trong lúc nói chuyện, đôi môi kia khép mở.
Kiều Hàm dùng hết sức lực mới dời được ánh mắt khỏi đôi môi đó. Cậu lúc đó rõ ràng không nghĩ nhiều như vậy, tại sao lúc này lại đột nhiên nhớ sâu sắc đến thế?!!
Cậu đã làm ra chuyện gì mất hết tính người, trời đất không dung, lòng lang dạ sói vậy a a a a!!!!!
Cho cậu chết đi!!!!
Là một fan, cậu không còn mặt mũi nào sống nữa, cậu lại dám làm nhục nam thần thần tượng.
Đôi môi trong trắng đó, theo tâm tính của nam chính, nói không chừng còn là lần đầu tiên bị người…
Cậu đã làm bẩn nam chính rồi, hu hu hu hu!
Tại sao đầu óc nóng lên lại làm ra chuyện này… Ồ, là để giúp nam chính… Đúng, cậu phải giúp nam chính, giống như hô hấp nhân tạo vậy, là mang tính giúp đỡ, không phải làm nhục… Nhưng cậu có lỗi với nam chính! Cậu vẫn đáng chết mà!
Không được, phải bình tĩnh, Kiều Hàm, mày phải bình tĩnh.
Nam chính không biết, không thể để lộ, đã đủ có lỗi với nam chính rồi, không thể để y biết rồi cảm thấy ghê tởm.
Nhưng cậu thật muốn ôm đùi nam chính quỳ xuống xin tha thứ! Thật muốn dùng thuật thanh tẩy lên môi y một trăm lần, một ngàn lần, một vạn lần!
Cả người Kiều Hàm như bị rút mất hồn, không thể chịu đựng được việc mình đã làm ra chuyện này. Cậu là fan cuồng, nhưng không cuồng đến mức muốn làm nam chính thấy ghê tởm. Trong lòng cậu, giữa thần tượng và fan nhiều nhất cũng chỉ là một cái ôm lịch sự, đã là tột đỉnh rồi.
Cậu đã mất tư cách, cậu đã vượt giới hạn. Cậu muốn đào một cái lỗ để chui vào…
Tiêu Cửu Từ nhìn sắc mặt Kiều Hàm đột nhiên thay đổi muôn màu, cuối cùng hóa thành xám xịt, ánh mắt cũng không còn ánh sáng, dường như muốn biến thành không khí mà tan biến.
Chỉ là bên tai và cổ lại đã đỏ đến mức sắp rỉ máu.
Trong mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên một tia hoảng loạn.
Đúng lúc này cửa bị gõ, người của Tiên Minh đến. Tiêu Cửu Từ vội vàng ho khan, nhắc nhở con ma vừa mới nhớ ra điều gì đó mà hoảng loạn này, hãy đối phó cho tốt với phiền phức sắp tới.
“Cách nói vừa rồi không tồi.” Giọng Tiêu Cửu Từ bất giác trầm khàn dặn dò một câu, vội vàng lấy áo choàng khoác lên cho Kiều Hàm đang ngây người, lo lắng liếc một cái, rồi chỉ đành đứng dậy đi mở cửa.
Chỉ là vừa đi, y không khỏi mím môi, trong đáy mắt sáng như sao hàn dấy lên một gợn sóng. Con ma này chỉ vì một cái ôm hờ của y mà đã có thể kích động không thôi, bây giờ e là không ổn rồi…
Lúc mở cửa, mấy người bên ngoài thấy Tiêu Cửu Từ đều bất giác ngẩn ra. Rõ ràng lúc nãy rời đi mặt còn không biểu cảm, thậm chí như thể phủ một lớp sương xanh, sao lúc này lại có một cảm giác… xuân về hoa nở, nụ hoa chớm nở?
Quả nhiên đạo lữ tỉnh rồi, sau đó thân thân mật mật… khụ khụ, không nên nghĩ nữa.
“Hắn tỉnh rồi?” Đoạn Uân là người đầu tiên không khách khí lên tiếng.
Bởi vì Đoạn Uân vốn đến làm việc thay Tiên Minh, lúc này cùng những người khác của Tiên Minh qua đây hỏi thăm cũng là bình thường. Có điều sau lưng cũng có những người khác đi theo.
Thường Nguyên và Toàn Duệ cũng đến.
Tiêu Cửu Từ dĩ nhiên biết mục đích họ đến. Vừa rồi nói đến thử thách truyền thừa, vì họ thất bại mà mất đi ký ức, nên họ rất tò mò hai sư huynh đệ này rốt cuộc đã thử thách cái gì, kể ra toàn bộ nghe như chỉ là ảo cảnh của ngàn năm trước mà thôi.
“Kiều tiểu hữu có khỏe không?”
Tiêu Cửu Từ chắp tay hành lễ với người đứng đầu: “Vừa mới tỉnh, trạng thái vẫn chưa tốt lắm, có thể còn mơ màng. Nếu có gì nói không rõ, xin cho phép ta giải thích thay sư đệ, Tiên tôn thấy có được không?”
Người đàn ông trung niên đứng đầu hiền lành cười nói: “Dĩ nhiên có thể, đều là người có công mà.”
Nói rồi một nhóm người liền hùng hổ đi vào.
Kết quả Tiêu Cửu Từ nói quả không sai, Kiều Hàm ngồi trên giường, cả người vẫn ngây ngây ngô ngô, mơ màng không thôi.
“Kiều tiểu hữu?”
Không có phản ứng.
“Này, Kiều Hàm, sư thúc của ta gọi ngươi đó!” Đoạn Uân gắt lên.
“Có phải vẫn bị ma khí ảnh hưởng không?” Thường Nguyên nhíu mày.
“Chắc chắn rồi, tuy không còn sót lại, nhưng chắc chắn là có bị ảnh hưởng.” Toàn Duệ nghi hoặc.
Đặng Lợi Minh đi theo vào mặt đầy nghi hoặc, lúc trước không phải vẫn ổn sao? Sao đột nhiên lại ngốc rồi?
Cậu ta đang định tiến lên nhắc nhở, thì thấy Tiêu Cửu Từ ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng kéo tay Kiều Hàm, giọng nói càng như sợ làm kinh động người nào đó, cố ý điều chỉnh âm lượng.
“Sư đệ, Kiều Hàm.”
Không biết tại sao, Đặng Lợi Minh nhìn mà thấy đỏ mặt. Tiêu sư huynh trong ấn tượng của cậu ta vẫn luôn là một người mạnh mẽ, dịu dàng, ôn nhuận như ngọc, một bậc quân tử khiêm nhường. Nhưng đối với bất kỳ ai cũng sẽ không quá thân mật, cưng chiều, mặt nghiêm khắc cũng rất nhiều. Dù là cặp con cái của chưởng môn, cũng chưa từng thấy cảnh… như đang dỗ dành người ta thế này.
Quả nhiên là đạo lữ, đúng là khác biệt.
Những người khác nhìn cũng bất giác cảm thấy mình có hơi thừa thãi.
Đoạn Uân dường như không ưa nổi, đột ngột tiến lên một bước, định thô bạo đẩy người nào đó tỉnh lại, lại bị Tiêu Cửu Từ đưa tay cản lại, một ánh mắt hơi lạnh mang theo một tia không vui truyền đến.
Giây tiếp theo, Đoạn Uân sắp nổi giận đã bị người đàn ông trung niên cản lại.
Còn Kiều Hàm được Tiêu Cửu Từ gọi hai tiếng dường như cuối cùng cũng bò ra khỏi một vực sâu nào đó. Vừa thấy “nạn nhân” ở ngay bên cạnh, cậu lập tức không dám nhìn thêm một cái nào, hoảng loạn và bối rối nhìn mọi người.
“Sao vậy? Ồ, đúng rồi, tìm ta hỏi chuyện, hỏi gì?” Kiều Hàm lắp bắp.
Người đàn ông trung niên nhìn bộ dạng này của cậu, cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp tiến lên giới thiệu một phen.
Kiều Hàm vừa nghe đến thân phận của ông ta, lập tức giật mình.
Nhị sư đệ của cung chủ Bất Niệm Cung, sư thúc của Tam Tiên Cơ, một trong những thành viên của hội đồng trưởng lão Tiên Minh, Đông Hạc Tiên Tôn.
Vị Đông Hạc Tiên Tôn này đối ngoại thân thiện, rất biết cách xử sự, thực ra là một con hổ mặt cười. Còn quan hệ với nam chính thì… tóm lại một câu, Bất Niệm Cung không có ai đối tốt với nam chính cả, không phải ra lệnh giết y, thì là tự mình giết y, hoặc là xúi giục người khác giết y. Thế nên… là kẻ thù.
Nguyên tác cũng là ông ta đến xử lý những việc sau đó, nhận ra sự yêu thích của Đoạn Uân đối với nam chính, còn từng ám chỉ nam chính hủy hôn với nguyên thân, cùng Đoạn Uân liên hôn với Bất Niệm Cung, bị nam chính khéo léo từ chối. Lúc đó người này cũng chỉ cười cười, chưa có bất kỳ xung đột nào với nam chính, nên cũng coi như hòa hợp.
Thế nên tạm thời Kiều Hàm còn không muốn có gì không vui với người này, cứ cẩn thận trước, không để đối phương nắm được thóp là được.
Quả nhiên đối phương theo lệ hỏi về những chuyện xảy ra ở Hồng Thành trước, Kiều Hàm nói thật, chỉ có phần cuối cùng là khác.
Dù sao chỉ có cậu chống đỡ được đến cuối cùng, nhìn thấy Lận Linh.
Nói đến đây, cũng không có gì giấu giếm. Có điều cậu thấy trong số những người vào có cả Tất chưởng môn. Cậu vốn tưởng sau khi vạch trần tất cả, Tất chưởng môn sẽ bị đả kích lớn, sắc mặt khó coi, ai ngờ lúc này ông ta lại có một cảm giác bi thương, tùy ý. Nghe thấy sự thật của ngàn năm trước cũng chỉ thở dài một tiếng cay đắng, đây là chấp nhận số phận rồi sao?
Kiều Hàm thật sự đã nghĩ ông ta sẽ giãy giụa, sẽ biện bạch, sẽ vì những đệ tử hậu thế này mà cầu xin một sự che giấu.
Nhưng Kiều Hàm kể xong toàn bộ, ông ta không hề có phản ứng.
Mà Đông Hạc Tiên Tôn cũng chỉ gật đầu tỏ ý lời nói không sai, không có gì nghi ngờ.
Cuối cùng cũng đến chuyện về ma khí.
Lòng Kiều Hàm “thịch” một tiếng, thật sự không muốn có bất kỳ liên tưởng nào. Nhưng người ngồi bên giường có cảm giác tồn tại mạnh như vậy, cậu thậm chí chỉ cần hít thở là có thể ngửi thấy mùi hương trong trẻo tỏa ra từ người y.
Môi Kiều Hàm sắp run lên, chột dạ đến không nói nên lời.
“Không sao, cứ nói thật.” Tiêu Cửu Từ thấy cậu lại mất hồn, đưa tay nhẹ nhàng vỗ lưng cậu nhắc nhở.
Kiều Hàm lập tức ngồi thẳng người, cảm giác sau lưng đều tê dại. Cậu chỉ muốn nhanh chóng cúi đầu lao qua, không nhắc đến chuyện này nữa, thế nên miệng cũng lanh lợi hẳn lên.
“Thật ra ta cũng không rõ lắm. Lúc đó vội giúp nên nghĩ đến trong công pháp truyền thừa vừa nhận được có cách hấp thụ khí dư thừa trong cơ thể đối phương, giúp cả hai cùng điều chỉnh tu luyện, bèn lấy ra dùng. Ban đầu có bị xung kích, nhưng dần dần đã được công pháp đang vận hành làm dịu đi, sau đó ta không biết nữa. Nếu có nguyên nhân gì, ta chỉ có thể nghĩ đến bộ công pháp đó thôi.”
Tiêu Cửu Từ cũng lên tiếng: “Tuy lúc đó ta không biết tình hình cụ thể, nhưng đối với công pháp của truyền thừa có thể giải thích một chút. Đó là do Hinh Nguyệt Tiên Tử sáng tạo, bọn ta chỉ biết cách vận hành của công pháp, còn về công hiệu có những gì, vẫn đang trong quá trình nghiên cứu, tìm tòi.”
Kiều Hàm gật đầu phụ họa, đúng đúng đúng, chính là như vậy, nên đừng hỏi nữa.
Quả nhiên lý do này đưa ra, vẫn có tác dụng. Không thể xác minh lại, cũng chỉ có thể tạm thời tin.
Toàn Duệ vẫn không cam tâm: “Vận khí của các ngươi tốt thật, lại thành công. Bọn ta không chỉ không thành công, còn quên mất.”
“Không phải vận khí, là thực lực.” Thường Nguyên nói: “Có thể hỏi các ngươi đã vượt qua thử thách như thế nào không?”
Đoạn Uân hừ lạnh một tiếng: “Có gì mà phải hỏi, thử thách do tiền bối Hợp Hoan Tông để lại, có thể là gì chứ, chẳng qua là nhặt được của hời thôi.”
Ám chỉ của Đoạn Uân những người khác vừa nghe liền hiểu ra, lập tức ngượng ngùng không thôi.
“Không phải!” Kiều Hàm đối với phương diện này nhạy cảm nhất, lập tức phản bác.
Đoạn Uân liếc Kiều Hàm một cái, nhếch mép kiêu ngạo: “Vậy ngươi nói là gì?”
“Là…” Kiều Hàm đột nhiên khựng lại không biết giải thích thế nào.
“Chắc không phải là thử thách thông thường nhỉ, dù sao ảo cảnh như vậy không thích hợp cho loại thử thách này.” Đông Hạc Tiên Tôn cười nói.
Tiêu Cửu Từ nhìn ánh mắt dò hỏi của mọi người, biết phải đưa ra một lời giải thích, nói: “Là một câu hỏi.”
“Cái gì?” Mọi người khó hiểu.
Tiêu Cửu Từ: “Để bọn ta trải qua sự thật năm đó, trải qua mười ngày cuối cùng cùng cặp đôi tân nhân kia.”
Tất chưởng môn nhìn qua, cặp đôi tân nhân kia, một người là lão tổ của ông ta, một người là nữ quỷ nhập vào.
“Thử thách muốn hỏi bọn ta, sau khi thấy được tình yêu như vậy, cảm nhận được chân tình, thật lòng, phản bội, đau khổ, áy náy và hối hận, liệu có còn tin trên đời này có chân tình vĩnh viễn không phản bội, độc nhất vô nhị, không hề dao động không.”
“Liệu có còn tin tưởng lẫn nhau không chút nghi kỵ, liệu có tin đối phương sẽ bằng lòng vì mình mà chết, liệu có bằng lòng vì đối phương mà chết không. Đây chính là thử thách ‘tình’ mà tiền bối Hợp Hoan Tông để lại.”
“Hả?” Đoạn Uân là người đầu tiên nhảy ra phản bác: “Đây là thử thách gì chứ, cuối cùng chỉ hỏi một câu hỏi, vậy ai mà chẳng qua được!”
“Chỉ trả lời là được? Đơn giản vậy sao?” Toàn Duệ cũng không tin.
Thường Nguyên im lặng, mặt đầy vẻ khó hiểu.
Kiều Hàm vừa định phản bác không đơn giản như vậy, đã bị Đông Hạc Tiên Tôn cắt ngang.
“Là dò xét thần hồn, trực tiếp tìm kiếm câu trả lời từ sâu trong ý thức, dù tiềm thức có chút không chắc chắn cũng không được tính là qua, đúng không?”
Lời này vừa nói ra, mọi người đều giật mình. Thấy Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm gật đầu, mọi người lập tức cảm thấy không thể tin được.
Không phải… dù đạo lữ có tình cảm rất tốt, cùng nhau chứng kiến một cặp tình nhân ân ái cuối cùng đi đến kết cục thê thảm như vậy, nội tâm còn có thể không hề dao động, một chút cũng không nghi ngờ sao?
Ngay cả Đặng Lợi Minh không có kinh nghiệm tình cảm nghe cũng cảm thấy không thể tin được: “Quá… quá lợi hại rồi.”
“Các ngươi có thể qua được sao?” Toàn Duệ vẫn không thể tin được: “Ta không phải nghi ngờ quan hệ của các ngươi, chỉ là cảm thấy… ha ha…”
Kiều Hàm vạch đen đầy mặt, cảm thấy người này chỉ thiếu nước mở miệng hỏi: Các ngươi có phải toàn não yêu đương không, sao lại cứng đầu như vậy.
Dù không nên dao đ*ng t*nh cảm của mình, sao có thể một chút cũng không lo lắng.
Mà cách xác minh của loại thử thách đó, gần như… gần như là khắc nghiệt đến cực điểm.
Kiều Hàm có thể nói gì đây?
Làm ơn đi, đó là nam thần thần tượng của cậu, cậu chính vì Tiêu Cửu Từ mà đến, câu hỏi này hỏi… có ý nghĩa không?
Cậu chắc chắn không chút do dự mà tin tưởng rồi. Tuy không phải là tình yêu, nhưng cũng trách Hinh Nguyệt Tiên Tử tự mình không cẩn thận, cho cậu tình huống này lách luật, cậu cũng không có cách nào.
Lúc đó chỉ cảm thấy có thứ gì đó “vèo” một cái chui vào trong đầu, sau đó cảm thấy có người đang nghi ngờ tấm chân tình của cậu đối với Tiêu Cửu Từ.
Ngươi đang nghi ngờ một fan xuyên không, đùa đó hả?
Thế là cậu cứ thế mà qua được.
Có điều nam chính đại nhân tại sao lại qua được, cậu thật sự có chút không hiểu.
Đúng lúc này, Tiêu Cửu Từ như thể đang trả lời thắc mắc của Toàn Duệ, nói thẳng: “Thật ra bọn ta cũng may mắn, tình cờ bọn ta có hôn khế trên người, có lẽ là bị ảnh hưởng, bất kể bọn ta trả lời thế nào, chắc đều có thể qua được.”
Kiều Hàm ngẩn ra, là vậy sao?
Xem ra cái hôn ước cậu ghét bỏ, cũng thật sự có chút hữu dụng.
Tiêu Cửu Từ liếc Kiều Hàm một cái, dĩ nhiên không đơn giản như vậy.
Bản thân có thể qua được, là vì y đã thấy… thấy một con ma ngốc đối xử với y như vậy, y dĩ nhiên tin trên đời này còn có chân tình. Những câu hỏi sắc như dao găm kia, mỗi một câu Kiều Hàm đều đã cho y câu trả lời.
Y tuy không tin vào ma tính, nhưng đối với chấp niệm của Kiều Hàm đối với y, thì hoàn toàn tin tưởng.
Mà nếu y có thể thích đối phương, chắc chắn cũng có thể báo đáp như vậy.
Vậy thì có gì mà phải nghi ngờ.
Thử thách này đối với họ, quả thực là đơn giản nhất.
Chỉ có một điểm y không nói.
Trước khi rời khỏi thử thách.
Luồng linh thức kia, lại hỏi y một câu.
“Kỳ lạ, người vô tâm tại sao có thể qua được thử thách của ta?”
Lúc đó trời đất quay cuồng, Tiêu Cửu Từ không nghĩ nhiều người vô tâm là gì, chỉ là ôm chặt lấy Kiều Hàm.
Sư phụ của y cũng từng đề cập, vốn tưởng chỉ là sư phụ trêu chọc, bây giờ lại có chút nghi ngờ.
Nhưng những điều này cũng chỉ có thể sau khi trở về mới hỏi lại.
Sau khi đối phó xong tất cả các câu hỏi, mọi người rời đi.
Kiều Hàm tò mò: “Nhà họ Tất…”
Tiêu Cửu Từ lại lên tiếng: “Thịnh Giác…”
Hai người ngẩn ra, đều muốn đối phương nói trước. Kết quả ánh mắt va vào nhau, Kiều Hàm lập tức né đi.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ vốn run lên, nhưng khi thấy đối phương né tránh rõ ràng như vậy, lại hơi nheo mắt lại.
Rõ ràng là chính sự…
Rõ ràng là con ma này chủ động…
Y còn chưa nói gì…
Y nhìn khuôn mặt dần đỏ bừng lên của Kiều Hàm, và cả đôi môi hơi run rẩy, mím môi mình lại. Thật ra lúc đó y mất đi cảm giác, chỉ biết có… có một cái chạm như vậy.
Sẽ là cảm giác như thế nào, mà khiến con ma này hoảng loạn đến tận bây giờ.
Làm cho như thể y cũng để tâm…
Nói ra, đây là lần đầu tiên có người… cũng là lần đầu tiên của con ma này nhỉ.