Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 52

Kiều Hàm nhìn người đàn bà đang nhìn mình như hổ rình mồi, căng thẳng nuốt nước bọt: “Ngươi có nhầm lẫn gì không?”

Mày mắt Đoạn Uân trở nên sắc lẹm, như thể có thể bốc ra lửa bất cứ lúc nào: “Kiều Hàm, ngươi nên biết, lọt vào mắt ta là phúc của ngươi, ta đang cho ngươi cơ hội. Ở bên cạnh ta tuyệt đối tốt hơn ở bên cạnh Tiêu Cửu Từ.”

Mẹ kiếp, cái phúc này ai muốn thì nhận, quả nhiên là một mụ điên.

Sao tự dưng lại nhắm trúng cậu chứ? Cậu cũng có làm gì đâu. Chẳng phải tiên cơ tâm cao khí ngạo như Đoạn Uân chỉ khuất phục trước người đàn ông mạnh hơn cô ta sao? Cậu yếu hơn cô ta rất nhiều mà.

Thích cậu? Vô lý hết sức!

Đầu óc Kiều Hàm quay cuồng, nhớ lại những “chiến tích” lẫy lừng của người đàn bà này. Vì cái mạng nhỏ của mình, cậu nhất định phải dập tắt mọi khả năng ngay từ trong trứng nước.

Chắc chắn là phải từ chối, nhưng làm thế nào để từ chối khiến cô ta hoàn toàn buông tay và không còn truy cứu trả thù nữa.

“Nghĩ gì thế, trả lời ta!” Giọng Đoạn Uân tỏ vẻ không kiên nhẫn, nhưng trong lòng lại có chút căng thẳng. Một người như Kiều Hàm, cô ta có thể hoàn toàn nắm trong tay, uy h**p, muốn có được cậu chắc chắn không khó.

Nhưng vừa nghĩ đến bộ dạng cậu chủ động đối tốt với người khác, Đoạn Uân lại càng hy vọng đối phương không phải bị ép buộc. Thế nên cô ta mới kiên nhẫn nói chuyện tử tế với Kiều Hàm.

Có điều vẻ mặt kháng cự của đối phương khiến cô ta vô cùng khó chịu.

Cô ta là Hỏa Linh Tiên Cơ, chỉ cần cô ta muốn, bất kỳ người đàn ông nào trên thế gian này cũng phải là của cô ta.

Thấy ánh mắt Đoạn Uân ngày càng nguy hiểm, trong đầu Kiều Hàm đột nhiên lóe lên một ý, định bụng dập tắt từ gốc rễ.

“Nhưng mà ta thích đàn ông.”

Lời này vừa thốt ra, quả nhiên vẻ mặt Đoạn Uân trống rỗng một lúc, rồi nhíu mày: “Vậy thì có sao, ngươi cũng có thể thử phụ nữ. Song tu với ta, ta đảm bảo không để ngươi thất vọng.”

Nói rồi, đôi chân dài buông xuống, Đoạn Uân trực tiếp trước mặt Kiều Hàm kéo cổ áo xuống một chút, để lộ kh* ng*c trắng nõn đầy kiêu hãnh, giọng nói quyến rũ: “Không muốn thử sao? Ngươi cũng có hỏa linh căn, song tu với ta, hiệu quả gấp đôi.”

Hành động của Đoạn Uân làm Kiều Hàm kinh ngạc đến đứng hình. Chẳng lẽ trong nguyên tác cô ta cũng đã dùng cách đơn giản thô bạo này để đối phó với nam chính đại nhân sao? Chuyện này thật sự… quá táo bạo.

Tuy không phải là quá hở hang, nhưng Kiều Hàm vẫn theo phép lịch sự mà né tránh ánh mắt, nhìn thẳng vào mặt Đoạn Uân.

Pha xử lý này quả thực đã đánh tan tành ý tưởng hay ho của cậu.

Kiều Hàm vội vàng trấn tĩnh lại, đừng hoảng, cô ta bây giờ vẫn chưa mê muội đến mức điên cuồng, vẫn còn cứu vãn được.

Không được k*ch th*ch lòng hiếu thắng của cô ta, không được k*ch th*ch sự tò mò của cô ta, không được để cô ta nảy sinh tâm lý phản nghịch.

Cách nói vừa rồi đáng lẽ phải có hiệu quả, vì không đạt được kết quả mong muốn, vậy thì có thể đổi một hướng suy nghĩ khác để tiếp tục công phá.

Mắt Kiều Hàm lóe lên, lập tức mở miệng nói ngay: “Nhưng mà… ta là người nằm dưới.”

Động tác kéo cổ áo của Đoạn Uân cứng lại, dường như có chút không hiểu: “Cái gì?”

Kiều Hàm tiếp tục cố gắng: “Ta không được với phụ nữ, ta chỉ muốn được đàn ông đè, được đàn ông ôm, ta bẩm sinh đã vậy rồi.”

Đoạn Uân dần dần hiểu ra, sắc mặt ngày càng khó coi.

Kiều Hàm trong lòng vui mừng, cũng chẳng màng đến xấu hổ nữa, trực tiếp một hơi làm đối phương ghê tởm đến cùng: “Nhu cầu của ta rất nhiều, chỉ có người… lợi hại như sư huynh mới có thể thỏa mãn được ta. Thế nên giữa chúng ta về bản chất là không thể nào.”

Vẻ mặt của Đoạn Uân gần như giống như vừa nuốt phải một trăm con ruồi, hung tợn nhìn Kiều Hàm: “Ngươi…”

Kiều Hàm ra vẻ vô tội: “Trừ phi ngươi biến thành đàn ông, mà còn là người đàn ông lợi hại hơn cả sư huynh của ta về phương diện đó. Nhưng dựa theo vóc dáng của ngươi chắc là không thể nào. Nếu không, ngươi cũng đừng làm khó ta, ta thật sự không được đâu.”

Đoạn Uân quả thực bị ghê tởm đến mức chịu không nổi. Trong giới tu chân, song tu không đặc biệt quan tâm đến giới tính, đặc biệt là người có thể chất đặc biệt như Kiều Hàm, rất hiếm có trường hợp chỉ có thể đi một chiều. Kết quả không ngờ Kiều Hàm lại chính là như vậy. Đoạn Uân cảm thấy sự rung động nhất thời của mình như bị vấy bẩn, xui xẻo cực kỳ.

Cướp một người đàn ông về, lại không có phản ứng với mình, đó quả là một sự sỉ nhục lớn, cô ta không thèm!

Tâm tư của Đoạn Uân lập tức bị dập tắt sạch sẽ, cô ta chửi một tiếng, xoay người đi không chút lưu luyến.

Nhìn bóng lưng Đoạn Uân rời đi, Kiều Hàm suýt nữa thì cười phá lên. Không ngờ lại giải quyết được mụ điên này đơn giản như vậy, quả nhiên cường thủ hào đoạt trước mặt “lệch pha” đều chỉ là đệ đệ.

Có điều Kiều Hàm vẫn hơi áy náy với nam chính đại nhân, trong lúc cấp bách đã lấy y ra nói bừa. Là một fan trong sáng nhất, điều này là không nên. Cậu thầm nói xin lỗi trong lòng.

Kết quả giây tiếp theo liền nghe hệ thống thông báo.

[Ting, chúc mừng ký chủ, bắt được điểm cảm xúc +15]

Kiều Hàm ngẩn ra một lúc, đúng rồi, nhớ ra rồi, vừa nãy có thông báo nhiệm vụ đã hoàn thành.

Cậu thật không ngờ nhiệm vụ lại hoàn thành như thế này. Nhiệm vụ yêu cầu cậu gây sự đắc tội người khác, đối địch với Hồng Quang Môn, để Hồng Quang Môn bất mãn với nam chính. Duyên cớ xui khiến, vì sự thật được phơi bày, có lẽ đều được coi là hoàn thành vượt mức.

Có điều điểm cảm xúc này sao lại nhiều như vậy.

Kiều Hàm nghĩ, có lẽ liên quan đến việc xót thương cho cảnh ngộ của các vị anh hùng tiền bối trong quá trình này.

Hai mắt cậu sáng rực kiểm tra hệ thống, thấy điểm cảm xúc đã có 110, vượt qua mốc một trăm lớn. Đối với cậu mà nói, đây chính là cuộc sống tự do có thể đổi thẻ bỏ qua nhiệm vụ bất cứ lúc nào. Vui quá!

Còn sau bức tường, Tiêu Cửu Từ phải trấn tĩnh một lúc lâu mới khiến mặt không còn nóng như vậy nữa. Y biết Kiều Hàm nói như vậy dĩ nhiên là để từ chối Đoạn Uân. Dù sao con ma này thích y như vậy, sao có thể bị người khác tùy tiện dụ đi được chứ. Chỉ là những lời đó… khụ khụ… có lẽ trong đó cũng có khá nhiều lời thật nhỉ.

Y bước ra, liền đối diện với vẻ mặt tự nhiên của Kiều Hàm.

Mắt y lóe lên, mấy lần không dám dừng lại trên mặt cậu.

Y còn thấy ngại thay cho con ma này. Quả nhiên lúc đối mặt với y thì quá căng thẳng, ngượng ngùng, thực ra bên trong phóng khoáng không thôi. Ma chính là ma, lời gì cũng dám nói, lại còn nói thẳng thừng, tr*n tr**, lý lẽ hùng hồn như vậy.

Cái gì gọi là ‘chỉ có người lợi hại như sư huynh, mới có thể thỏa mãn được ta.’

Lời như vậy sao có thể nói ra miệng được? Kiều Hàm lại làm sao có thể phán đoán y có lợi hại hay không, có thể thỏa mãn được hay không…

Khiến y không khỏi nghi ngờ, con ma này có phải thường xuyên sẽ ảo tưởng những chuyện vớ vẩn không.

Ví dụ như ảo tưởng bị y đè xuống, bị y ôm, vì nhu cầu lớn nên cứ quấn lấy y.

Thảo nào… thảo nào lúc cùng nhau ngâm linh tuyền trước đây, cứ để ý đến phương diện đó của y. Hóa ra là để thêm tư liệu cho ảo tưởng của con ma này.

Tiêu Cửu Từ càng nghi ngờ càng ngượng, cuối cùng mặt cũng đỏ lên một cách không tự nhiên.

Kiều Hàm chú ý đến, vội nói: “Sư huynh? Sao vậy?”

Y có chút oán trách liếc Kiều Hàm một cái, vừa nghĩ đến sư đệ của mình ngày ngày ảo tưởng về mình, y có thể làm sao?

Mổ đầu người ta ra không cho người ta nghĩ à?

Thôi bỏ đi, thực tế không có được, còn không cho người ta nghĩ một chút, cũng quá bá đạo rồi.

“Không có gì.” Y có chút bất lực nói.

Kiều Hàm lập tức hỏi y bị Đông Hạc Tiên Tôn giữ lại làm gì.

Y nói: “Giữ lại nói vài câu, hy vọng đối với cách xử lý chuyện này, ta không có gì khúc mắc.”

Tiêu Cửu Từ trong giới tu chân trẻ tuổi có uy tín cao nhất, có vai trò dẫn đầu. Nếu y công khai làm căng đến cùng, Tiên Minh cũng rất khó xử. Dù sao y và Kiều Hàm mới là người thật sự thấy được sự thật, chỉ cần bên họ có thể nói chuyện ổn thỏa, cách giải quyết này mới xem như có thể ổn thỏa.

Vị Đông Hạc Tiên Tôn này quả nhiên mọi phương diện đều sắp xếp rất chu đáo.

Kiều Hàm đột nhiên tò mò: “Vậy huynh có đề cập đến chuyện siêu độ cho Tàng Thành Lâm và Hồng Thành không?”

Nguyên tác hình như không đề cập, trực tiếp làm luôn. Lúc đó cậu cảm thấy phong cách hành xử này không giống Tiêu Cửu Từ, nhưng nguyên tác cũng không giải thích.

Lúc này theo lý mà nói, Hồng Thành và Tàng Thành Lâm vẫn thuộc về Tiên Minh, chuyện lớn như vậy đáng lẽ sẽ thông báo cho Đông Hạc Tiên Tôn.

Kết quả y lại lắc đầu.

Kiều Hàm kinh ngạc: “Tại sao?”

Mắt y lóe lên: “Dù sao cũng là chuyện tốt, cứ làm trước rồi nói sau. Có một vài chuyện, ta vẫn chưa chắc chắn lắm.”

Nói như vậy, cậu lại càng tò mò hơn. Nhưng nam chính lại úp mở, vậy chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi thôi.

Hai người đi xuyên qua sân, nghe thấy tiếng ồn ào từ bốn phương tám hướng, chắc là bên phía Tất chưởng môn đã giao phó xong, Hồng Quang Môn hoàn toàn thay đổi. Có người thu dọn hành lý rời đi, có người ôm đầu khóc rống, có người vẻ mặt mơ hồ, có người phẫn uất không cam. Cả phủ đệ đều chìm trong u ám, Kiều Hàm không muốn ở lại lắm.

“Sư huynh, chúng ta xuống trấn đi, Đặng Lợi Minh qua đó mua đặc sản rồi, chúng ta cũng mua một ít.” Họ dự định đợi chuyện siêu độ xong là sẽ rời đi.

Tiêu Cửu Từ gật đầu, cùng Kiều Hàm ra ngoài.

Kết quả hai người vừa đến cổng lớn, đã bị người ta lao ra chặn lại.

Nhìn hai anh em Tất Tự Lâm hung hăng, Kiều Hàm lại cảm thấy không hề bất ngờ.

Tất Tự Lâm dường như đã bị đánh, không biết có phải là xung đột với Tất chưởng môn không. Tất cô nương cũng khóc đến mắt đỏ hoe, bộ dạng nhe răng như hận không thể lao lên cắn họ.

Tất Tự Lâm không màng sống chết lao lên tấn công, nhưng lại bị uy áp của Kim Đan kỳ đỉnh phong dễ dàng ghìm chặt tại chỗ.

Nhưng cảm xúc quá sụp đổ khiến gã trở nên vô cùng không sợ chết. Dù bị ghì chặt, vẫn gào thét với họ: “Các ngươi rốt cuộc có thù oán gì với Tất gia bọn ta, mà phải hại bọn ta như vậy!”

Tất cô nương cũng ở bên cạnh khóc lóc: “Rõ ràng khai hoang xong, mọi người đã có thể có một môn phái mới, một tương lai tốt đẹp nhất. Tại sao lại làm như vậy, bọn ta có lỗi gì, chuyện của ngàn năm trước có liên quan gì đến bọn ta, cớ gì bắt bọn ta phải gánh chịu tất cả. Điều này không công bằng với bọn ta!”

Tiêu Cửu Từ hơi nhíu mày, không lên tiếng. Y chưa bao giờ cố ý nhắm vào ai, chỉ vì một tấm lòng công chính.

Kiều Hàm cười lạnh: “Vậy những việc tổ tiên các ngươi làm có công bằng với những người vô tội chết oan kia không? Thế gian này vốn không công bằng, có vay có trả mà thôi. Nếu các ngươi không phục, vậy ta không ngại công bố toàn bộ sự thật ra ngoài. Tuy những người đó không có hậu duệ nào, nhưng đồng môn sau này không biết có đến tìm các người nợ máu trả máu không.”

Hai kẻ bất lực cuồng nộ lập tức cứng người.

Họ vốn có thể là người thừa kế tương lai của một tiên môn, sở hữu cả Hồng Thành và Tàng Thành Lâm rộng lớn, giờ lại thành tán tu, không có thế lực của riêng mình, phải cúi đầu làm người dưới mái hiên của người khác, hoặc chỉ có thể giống như cha mình ở đây giữ linh. Họ sao có thể cam tâm chấp nhận.

Đối mặt với ánh mắt của họ, Kiều Hàm không hề sợ hãi mà trợn mắt một cái: “Sư huynh, đừng khách khí với họ, dám mạo phạm nữa, đánh luôn.”

Y trực tiếp thu lại uy áp, thấy hai người đã an phận, cũng không nói nhiều nữa, dẫn Kiều Hàm rời đi.

Ai ngờ, có những oán hận sẽ khiến người ta mất đi lý trí.

Chỉ trong lúc tách ra với Tiêu Cửu Từ để mua đồ ở trên trấn, Kiều Hàm đã bị mấy tu sĩ bịt mặt vây công. Nhìn tư thế không khó để tưởng tượng đều là đệ tử trong tộc của Tất gia.

Kiều Hàm liên tục né tránh, cười khẩy, nói với người đứng đầu: “Tất Tự Lâm, ngươi tưởng như vậy là ta không nhận ra ngươi à, gan ngươi cũng không nhỏ đâu. Ta mà xảy ra chuyện, ngươi có nghĩ đến hậu quả không?”

Tất Tự Lâm không trả lời, chỉ một đôi mắt oán hận nhìn chằm chằm vào cậu.

Tiêu Cửu Từ họ không dám chọc giận, chẳng lẽ tìm Kiều Hàm trút giận cũng không được sao?

Kiều Hàm đã hủy hoại tương lai của họ, vậy họ sẽ hủy hoại tương lai của Kiều Hàm.

Tiếp đó mấy người liên thủ, chiêu nào chiêu nấy đều chí mạng, liều mạng đánh vào đan điền của cậu, ý đồ hủy linh căn vô cùng rõ ràng.

Kiều Hàm không ngờ họ lại độc ác như vậy. Không phải là đối thủ, dĩ nhiên phải chạy rồi. Dùng hôn khế cảm ứng một cái là biết nam chính ở đâu.

Vừa chạy vừa hét: “Sư huynh! Cứu mạng!”

Đột nhiên một đòn tấn công ập đến sau lưng cậu. Cậu cảm nhận được nhưng lại có chút không né được, chỉ có thể dựa vào Mặc Ngân ở hông.

Nhưng chỉ nghe một tiếng “ầm”, cậu lại không hề bị đánh trúng.

Còn tưởng là Tiêu Cửu Từ đến kịp, không ngờ vừa quay đầu lại đã thấy một cái đầu trọc sạch đến phản quang, suýt nữa thì bị lóa mắt.

Hòa thượng? Phật tu?

Hai mắt Kiều Hàm sáng lên, nhìn bộ bào tăng cũng không che được cơ bắp kiêu hãnh, thân hình cao lớn, mày rậm mắt to, phối với cây Phục Ma Trượng màu vàng, trẻ trung phong độ.

Trùng hợp quá đi? Người đến hẳn là một trong những người anh em tốt của nam chính, đệ tử Phật tu của Chung Nam Trai, Nguyên Hội.

Nguyên Hội đứng giữa, nói chuyện cũng mang theo sự thân thiện Phật tính: “Có ân oán gì mà đáng để các vị đây ra tay tàn độc như vậy với một thiếu niên, lại còn ở trên khu phố náo nhiệt, lỡ như liên lụy đến người khác chẳng phải lại thêm tội nghiệt sao, như vậy không tốt không tốt.”

“Ân oán cá nhân, cút đi, hòa thượng thối.”

Lời vừa dứt, Kiều Hàm như thấy một gân xanh nổi lên trên đầu trọc của Nguyên Hội, nhưng giọng nói vẫn mang theo nụ cười Phật tính.

“Vì đã có duyên đi ngang qua, Đức Phật từ bi, bần tăng vẫn muốn khuyên một lời…”

“Nhiều chuyện! Còn không đi, lấy luôn mạng của ngươi!” Tất Tự Lâm nói rồi liền lấy ra bảo vật gia truyền, hòa thượng trước mắt tuy là Kim Đan sơ kỳ, nhưng có pháp khí trong tay vẫn có thể dọa một chút.

Có điều Kiều Hàm lại thấy trên đầu trọc của Nguyên Hội lại nổi thêm hai gân xanh.

Cậu ung dung nhìn.

Chỉ thấy Nguyên Hội nhẹ nhàng cười, giọng nói lại không còn Phật tính, mang theo một chút uy h**p thô lỗ: “Ngươi nói lại một lần nữa xem?”

Sự thay đổi đột ngột trong giọng điệu khiến đám truy sát đều hơi sững lại. Hòa thượng vừa rồi còn tràn ngập ánh hào quang Phật tính, lúc này lại cảm thấy có chút đáng sợ.

“Không muốn chết thì cút cho lão tử!” Tất Tự Lâm đã hoàn toàn giơ pháp khí ra.

Kiều Hàm nhìn mà hơi nhíu mày, có thể cảm nhận được sự uy h**p từ pháp khí đó.

Chỉ nghe giọng Nguyên Hội đã trở nên hung ác: “Hừ, thí chủ đã nói như vậy, vậy thì bần tăng đây không từ bi nữa đâu.”

Lời vừa dứt, trên người Nguyên Hội lóe lên một luồng kim quang, như một lưỡi đao ánh sáng lao về phía đám người kia, uy áp lao thẳng về phía Tất Tự Lâm. Gã có pháp khí chặn lại, tạm thời không sao, nhưng những người khác đều bị đánh bay xuống đất la hét.

Tất Tự Lâm không ngờ đối phương sẽ đột nhiên ra tay, lập tức định khởi động pháp khí. Mà pháp khí này một khi xuất ra, những người vây xem xung quanh chắc chắn cũng sẽ gặp họa. Kiều Hàm đang định ra tay.

Kết quả giây tiếp theo bóng người lóe lên, Tất Tự Lâm còn chưa kịp phản ứng, pháp khí trong tay đã bị Phục Ma Trượng đánh mạnh vào, trực tiếp vỡ tan thành vô số mảnh ngay trong tay gã.

Gã kinh ngạc, nửa ngày mới phản ứng lại, lại lên tiếng: “Mẹ nó ngươi có biết ta là ai không?” Gã dường như vẫn chưa thoát ra khỏi vai diễn đại thiếu gia của mình.

“Kệ ngươi là ai, chúng sinh bình đẳng.” Nguyên Hội cười khẩy, lẩm bẩm: “Người xuất gia ta sao vừa ra ngoài đã gặp phải loại người làm việc phi pháp này chứ.”

“Có lẽ ông trời gửi công đức đến cho ngươi đó.”

Nguyên Hội ngẩn ra, quay đầu nhìn, liền thấy một thiếu niên đầy linh khí đang từ từ thu lại những sợi dây leo xung quanh. Vừa rồi dường như định dùng dây leo vây thành một bức tường để bảo vệ những người khác.

Nguyên Hội xoa xoa đầu, khẳng định: “Nhóc con nhà ngươi có tuệ căn, nói có lý. Xưng hô thế nào?”

Kiều Hàm vừa định nói, thì tầm mắt của Nguyên Hội lại lệch đi. Chỉ thấy một luồng lam quang từ trước mặt hắn lóe qua, vèo cái đã đến trước mặt thiếu niên. Định thần nhìn lại, ồ, đó không phải là huynh đệ của hắn sao?

Khoan đã? Là huynh đệ của hắn đúng không? Cái người còn có Phật tính hơn cả hắn, có thể tâm như nước lặng, gặp biến không kinh, thong dong bình tĩnh Tiêu Cửu Từ?

Nguyên Hội một tay xoa đầu, không dám tin trợn to mắt, nhìn Tiêu Cửu Từ đứng trước mặt Kiều Hàm, hai hàng mày nhíu chặt, giọng điệu gấp gáp hỏi: “Có bị thương không?”

Kiều Hàm lắc đầu cười: “Đụng phải… chắc là bạn của huynh đó.”

Tiêu Cửu Từ theo ánh mắt của Kiều Hàm quay đầu lại nhìn: “Nguyên Hội, là huynh.”

Nguyên Hội: … Ta đứng đây cả nửa ngày rồi, không phải là tên chết tiệt nhà huynh gọi ta đến sao? Ta ngàn dặm xa xôi chạy đến, huynh đây là thái độ gì, không phải nên phát hiện ra ta ngay lập tức và nhiệt liệt chào đón ta sao?

Hắn nhíu cặp mày rậm nhìn về phía Kiều Hàm.

Tiêu Cửu Từ đã kéo người tiến lên giới thiệu: “Sư đệ của ta, Kiều Hàm.”

Nguyên Hội dĩ nhiên biết Kiều Hàm là ai, nhưng chuyện này không giống với những lời đồn mà hắn nghe được từ phía Lục Truy.

“Đạo lữ của huynh?” Hắn ngạc nhiên.

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ mất tự nhiên, đang định nói gì đó, thì tầm mắt ngưng lại.

Trong nháy mắt, uy áp của Kim Đan kỳ đè lên mấy người Tất Tự Lâm. Họ biết chuyện không ổn, dường như định chạy trốn.

Tiêu Cửu Từ nhíu mày: “Báo thù?”

Kiều Hàm còn chưa lên tiếng, đã nghe Nguyên Hội nói: “Các huynh đắc tội họ à? Vừa rồi mấy tên này định phế linh căn của sư đệ huynh đó.”

Lời này vừa ra, bầu không khí xung quanh đột nhiên thay đổi. Áp lực đè lên những người đó trực tiếp tăng gấp đôi, tất cả đều bị ép xuống mặt đất, nằm bẹp dí.

Tất Tự Lâm dường như muốn chửi bới gì đó, kết quả vừa ngẩng đầu đã đối diện với ánh mắt lạnh thấu xương. Một luồng khí tức tử vong đáng sợ bất giác bốc lên, khiến gã lần đầu tiên cảm nhận được nỗi sợ hãi cận kề cái chết.

Gã đâu có định ra tay giết người chứ, không phải y là Tiêu Cửu Từ sao? Tiêu Cửu Từ sao có thể… y nhất định sẽ giữ lại giới hạn, sẽ không thật sự làm đến cùng.

Chính vì biết con người của y, nên họ mới dám… mới dám…

Sao lại thế này?

Môi Tất Tự Lâm run rẩy muốn nói gì đó, nhưng y hoàn toàn không cho họ cơ hội mở miệng. Ánh mắt lạnh như băng dán chặt lên người mọi người, một đường băng trên mặt đất nhanh chóng lan ra, trong vòng vài giây đã đóng băng toàn bộ mấy người họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn