Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 42

Là nam chính, Tiêu Cửu Từ trải qua cả bộ tiểu thuyết mà không hề xây dựng một hậu cung thực sự nào. Dù có rất nhiều cô gái ngưỡng mộ, sẵn sàng lấy thân báo đáp, đủ mọi thể loại, đủ mọi kết cục, nhưng người thật sự có được y lại chẳng có một ai.

Y sẽ có tình cảm quý mến với một vài cô gái phẩm hạnh tốt, nhưng trước sau vẫn không có thêm tình ý nào. Là một độc giả, Kiều Hàm cũng không hiểu, trong nguyên tác, rốt cuộc nam chính là vì tình hình của bản thân không muốn làm liên lụy người khác, nên ngay từ đầu đã từ chối tất cả, không cho mình cơ hội nghĩ đến phương diện này, hay là vốn dĩ chưa từng nghĩ về tình yêu?

Thậm chí có người còn nói đùa, Tiêu Cửu Từ tuy có thực lực của nam thần “một đêm chín hiệp”, nhưng vì biến dị băng linh căn, nên bị lãnh cảm.

Kiều Hàm từng tranh luận bênh vực nam chính, có lẽ do tác giả không biết viết về tình cảm mà thôi. Nhưng các độc giả khác sẽ lấy tuyến nhân vật của nam phụ ra để phản bác, ai bảo hậu cung của nam phụ bên cạnh xây lên vù vù, còn nẫng tay trên mất mấy góc tường của nam chính nữa chứ.

Còn nam chính đại nhân nhà họ, lòng mang chí lớn vì chúng sinh, chưa bao giờ trêu vào quan hệ nam nữ, thế mà lại cứ gặp phải số đào hoa, đúng là không có thiên lý.

Những người đẹp khác, Kiều Hàm không bao giờ can thiệp vào tiến triển tình cảm giữa họ và nam chính, nhưng loại có độc có hại thì nhất định phải tránh thật xa.

Đoạn Uân, Tam Tiên Cơ của Bất Niệm Cung, hành sự tùy tiện, tính cách quái đản, thứ gì muốn có là phải có bằng được, vì nó mà không từ bất cứ giá nào, dù có nhập ma cũng không sao.

Cô ta vốn không coi trọng Tiêu Cửu Từ, vì so với những thiên tài có cá tính nổi bật khác, Tiêu Cửu Từ tương đối bảo thủ, quy củ hơn nhiều, khiêm tốn, giản dị, không bao giờ phô trương. Mọi người đều biết y là thiên tài, có danh tiếng tốt, nhưng cũng chỉ là một hình mẫu tồn tại mà thôi.

Trong rất nhiều hoạt động của giới tu chân, ngoài những trận tỷ võ thật sự có thể thấy được thực lực số một của y, thì những hoạt động khác y đều thể hiện rất đúng mực, không thích nổi bật, không thích cạnh tranh, mà sẵn sàng làm những việc người khác không thấy, ví dụ như xuống núi trừ yêu diệt ma, bảo vệ người dân một phương.

Thế nên ấn tượng ban đầu của Đoạn Uân về y chỉ bình bình. Kiều Hàm đoán trong mắt cô ta, nam chính đại nhân có hình tượng như một ông cán bộ già lúc nào cũng kè kè bình giữ nhiệt, nhưng thực ra so với người khác, chỉ là y không biết làm màu mà thôi!

Nhưng chính trong chuyến đi đến Tàng Thành Lâm lần này, Đoạn Uân mới thật sự quen biết Tiêu Cửu Từ.

Ban đầu để ý, có lẽ là vì phát hiện ra Bạch Kha thích nam chính. Đoạn Uân luôn muốn tìm cách khiieens Bạch Kha không vui, thế nên những thứ Bạch Kha để tâm, cô ta đều muốn cướp lấy, muốn cướp nam chính như cướp một con búp bê vậy.

Chỉ tiếc nam chính hoàn toàn không để ý đến cô ta. Mấy lần giao đấu bốc đồng, cô ta cũng hoàn toàn lép vế nhưng lại không bị thương, điều này ngược lại đã k*ch th*ch lòng hiếu thắng của cô ta. Vốn chỉ phụ trách giám sát việc khai hoang, nhưng để hạ gục nam chính, cô ta ngày ngày đi theo khai hoang.

Sớm tối bên nhau, cô ta dần nhận ra sức hút của nam chính, còn được cứu một mạng trong cơn nguy khốn ở Hồng Thành, cuối cùng hoàn toàn mê mẩn nam chính. Từ đó, cô ta luôn nhìn y như hổ rình mồi, lần lượt ra tay với nguyên thân đạo lữ, Bạch Kha, và tiểu sư muội Giang Tố Vi, chỉ để ép nam chính để tâm đến cô ta, khuất phục cô ta.

Sau khi bị Tiêu Cửu Từ chán ghét, cô ta càng bắt đầu trả thù một cách điên cuồng.

Trong lần thám hiểm bí cảnh then chốt xảy ra chuyện, Đoạn Uân vốn nên đứng trên lập trường của giới tu chân, cùng mọi người tương trợ lẫn nhau, nhưng cô ta lại bày kế cản trở việc cứu viện Tiêu Cửu Từ, là một trong những nguyên nhân khiến linh căn của y bị phế, chỉ để đạp nam chính xuống vũng bùn, bẻ gãy đôi cánh của y để dễ dàng có được y.

Đợi đến khi nam chính lưu lạc bên ngoài, cô ta lại bắt đầu ngấm ngầm truy bắt, muốn bắt nam chính về làm lò luyện, hành vi tàn độc đến mức khiến người ta phải tắc lưỡi.

Một mụ điên nguy hiểm như vậy, Kiều Hàm dĩ nhiên phải giúp nam chính phòng thủ nghiêm ngặt. Lần này khởi đầu tốt, đã che giấu được thân phận trước, chỉ cần Đoạn Uân không chú ý đến Tiêu Cửu Từ, thì nguy cơ sau này sẽ giảm đi một phần. Vì mục tiêu này, Kiều Hàm cũng sẽ liều mạng.

Bên này, sau khi Tiêu Cửu Từ đồng ý với yêu cầu nhỏ nhặt vô lý của Kiều Hàm, y lại nhớ ra một chuyện.

Năm đó chưởng môn sớm đã định hôn ước cho y với nhà họ Kiều, thực ra cũng có liên quan đến Bất Niệm Cung.

Hai mươi năm trước, Bất Niệm Cung đã có xu thế một mình xưng bá, bắt đầu không ngừng thu nạp các cường giả, rất nhanh đã nhắm đến ba đại tông môn chỉ đứng sau nó. Dĩ nhiên thực lực các bên không chênh lệch quá nhiều, không thể thôn tính được, vậy thì chỉ có thể dùng cách khác từ từ tiến tới.

Ví dụ như ba cô con gái cưng của cung chủ Bất Niệm Cung đều là những thiên chi kiều nữ đơn linh căn, liên hôn chính là cách tốt nhất.

Thiên tài băng linh căn của Thanh Vân Tông Tiêu Cửu Từ, thiên tài lôi linh căn của Vạn Nhận Tông Tần Tu Trọng, và thiên tài phong linh căn của Ngọc Hư Tông Lục Truy đều là những đối tượng thích hợp. Mỗi nhà một người, vừa hay lôi kéo được tương lai của cả ba nhà.

Chưởng môn của Thanh Vân Tông và Vạn Nhận Tông đều rất tinh ranh, họ không muốn tông môn của mình sau này bị trói buộc với Bất Niệm Cung, nhưng lại không tiện từ chối thẳng thừng. Đúng lúc này, cặp huynh muội nhà họ Kiều đã xuất hiện trước mắt họ.

La Yên Huyền Thể trời ban ai cũng muốn có, vì lý do này mà từ chối liên hôn với Bất Niệm Cung là hoàn toàn hợp tình hợp lý.

Để bảo vệ người thừa kế của nhà mình sau này không bị Bất Niệm Cung khống chế, dù Vạn Nhận Tông đến chậm một bước, ngay cả là con trai, ông ta cũng sẵn sàng định hôn cho Tần Tu Trọng, có lẽ cũng vì lý do này.

Sau này Tiêu Cửu Từ cũng dần dần hiểu ra từ những lời nói bâng quơ của chưởng môn.

Còn Ngọc Hư Tông duy nhất còn lại thì tương đối thẳng tính, vì Lục Truy là con trai ruột của chưởng môn, nên vợ chồng nhà họ Lục nói thẳng, hy vọng con trai mình sau này tự tìm vợ, sẽ không sắp đặt hôn nhân, chỉ cần nó thích là được.

Hơn nữa vì Ngọc Hư Tông dần suy tàn, nên kế hoạch liên hôn của Bất Niệm Cung trực tiếp đổ bể.

Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn Kiều Hàm đang sửa lại tóc, đột nhiên thấy may mắn, chưởng môn đã có tầm nhìn xa, nếu không người có hôn ước với y bây giờ chính là Tiên Cơ của Bất Niệm Cung rồi.

Hai người sửa soạn xong xuôi, lại ra ngoài gặp Thịnh Giác và Đặng Lợi Minh.

Hai người họ đang ngồi hóng chuyện trong sân nhỏ không xa.

“Toàn Duệ sư huynh trước đây hay đi theo Tần Tu Trọng, Thịnh đạo hữu, huynh có nghe qua đại danh của Tần Tu Trọng không? Cũng giống như Tiêu sư huynh, đều là thiên tài biến dị linh căn hiếm thấy. Trước đây khi hắn còn ở đây, chính là kỳ phùng địch thủ cùng với Tiêu sư huynh, nhưng ta vẫn ủng hộ Tiêu sư huynh hơn.”

“Có nghe qua.” Thịnh Giác phối hợp đáp.

Đặng Lợi Minh tiếp tục buôn chuyện: “Hơn nữa họ suýt nữa thì thành anh em cột chèo, sau này biến thành quan hệ người cũ người mới.”

Thịnh Giác từ góc này đã thấy Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ, thấy Kiều Hàm mặt mày đen sì sải bước đi tới, định bụng nhắc nhở Đặng Lợi Minh, tiếc là Đặng Lợi Minh đã nói đến cao hứng rồi.

“Đạo lữ hiện tại của Tiêu sư huynh từng có hôn ước với Tần Tu Trọng, nhưng người ta linh căn bị phế, huynh ấy bèn hủy hôn, quay sang thành đạo lữ của Tiêu sư huynh, giờ còn thành sư đệ ruột nữa. Ta chưa gặp huynh ấy bao giờ, nhưng xét về hành vi này, ta thấy rất tốt. Ái da!”

Lời vừa dứt, cậu ta đã bị Kiều Hàm vỗ một cái vào đầu.

Đặng Lợi Minh ngơ ngác ngẩng đầu: “Làm gì thế?”

“Cho chừa cái tội nói xấu sau lưng người khác.” Kiều Hàm nhe răng, quả nhiên kẻ nói bậy bạ sau lưng với nữ quỷ chính là cậu nhóc nhà ngươi!

“Ta nói gì đâu, đây đều là sự thật mà.” Đặng Lợi Minh ấm ức.

Kiều Hàm nghẹn lời, không thể phản bác, đành nói cùn: “Hắn làm sao mà kỳ phùng địch thủ với Tiêu sư huynh được? Rõ ràng là bại tướng dưới tay, ái da.”

Lần này đến lượt Kiều Hàm bị đánh.

Kiều Hàm cũng ngây thơ mở to mắt nhìn Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ không tán thành: “Đừng nói bậy.”

Kiều Hàm trong lòng bất mãn, huynh chính là số một, là số một, là số một, không cho ta nói ra miệng, ta nói trong lòng!

Tiêu Cửu Từ nhìn đôi mắt láo liên của Kiều Hàm, luôn cảm thấy con ma này bề ngoài thì phục tùng, nhưng nội tâm lại nổi loạn không biết đang nghĩ gì.

Hai người ngồi xuống, Thịnh Giác liền giúp chuyển chủ đề: “Nói đến việc Toàn Duệ và Thường Nguyên thân thiết, thực ra cũng có liên quan đến môn phái của họ nhỉ, ta vẫn luôn nghe nói quan hệ Chấn Nhạc Môn và Vạn Nhận Tông không tệ.”

Đặng Lợi Minh rõ ràng có chút coi thường, nói: “Chấn Nhạc Môn chính là đi theo Vạn Nhận Tông kiếm ăn rồi. Rõ ràng là một trong Lục Tiên Môn, giờ lại biến thành tay chân của người ta.”

Lục Tiên Môn ngàn năm qua không phải bản thân phát triển bị hạn chế, thì cũng là vì Bất Niệm Cung thu nạp cao thủ, chặn mất nguồn nhân tài mà dần sa sút. Bây giờ còn mấy nhà danh xứng với thực nữa đâu, ngay cả Khốn Thần Môn chẳng phải cũng sống chật vật sao, chỉ là khí phách vẫn chưa bị bẻ gãy mà thôi. Chấn Nhạc Môn chọn Vạn Nhận Tông cũng là bất đắc dĩ.

Kiều Hàm không mấy hứng thú: “Vậy Toàn Duệ bây giờ đi theo Thường Nguyên là vì Thường Nguyên có thể là chưởng môn tiếp theo của Vạn Nhận Tông? Nói cách khác, ai là người kế nhiệm thì theo người đó à.”

Đặng Lợi Minh gật đầu: “Chính là như vậy.”

Tiêu Cửu Từ nghe giọng điệu hai người có chút coi thường, không khỏi lên tiếng: “Hắn cũng không có cách nào khác, mỗi nhà có nỗi khổ riêng, hắn cũng chưa chắc đã muốn dưới trướng người khác, cũng là vì môn phái của mình thôi.”

Đặng Lợi Minh ngẩn ra, cũng có chút tự kiểm điểm lại giọng điệu của mình.

Kiều Hàm lại chẳng hề để tâm, cậu không có nhiều lòng đồng cảm để đi thấu hiểu nỗi khổ của người khác. Thấu hiểu cho người khác, ai thấu hiểu cho nam chính đại nhân đây? Trong nguyên tác, sau khi nam chính gặp nạn, trong số những người truy bắt y cũng có Toàn Duệ. Khác với Thường Nguyên hoàn toàn là chấp hành công vụ, gã còn lấy việc đả thương nam chính làm công lao.

Nực cười là, dù ở Tàng Thành Lâm hay trong bí cảnh, Thường Nguyên và Toàn Duệ đều từng được nam chính cứu.

Thế nên Kiều Hàm vốn không phải coi thường hành vi làm tay chân của gã, dù sao chính Kiều Hàm cũng rất sẵn lòng làm tay chân cho Tiêu Cửu Từ mà.

“Đó không phải là lý do để gã giả mạo người khác. Dù để tìm Thường Nguyên, cũng đã lợi dụng danh dự của người khác, cố tình để lại một mớ hỗn độn.” Kiều Hàm nghiêm túc nghi ngờ, sâu thẳm trong lòng Toàn Duệ chính là ghen tị với nam chính, nên cố tình làm vậy.

Trong nguyên tác vì Tiêu Cửu Từ không che giấu thân phận, nên sự xuất hiện của Toàn Duệ rất bình thường, không có cái chuyện vớ vẩn này.

Đối với một fan cuồng như Kiều Hàm, tóm lại kẻ nào bất lợi cho thần tượng của mình, thì đừng trách họ dùng ác ý sâu nhất để suy diễn.

Thịnh Giác nghe mà thấy hơi buồn cười, theo hắn thấy đây chẳng qua chỉ là một chuyện nhỏ, đối với người như Tiêu Cửu Từ có lẽ còn chẳng lọt vào mắt.

Kết quả Thịnh Giác vừa quay sang, đã thấy Tiêu Cửu Từ lặng lẽ rót cho Kiều Hàm đang bốc hỏa một tách trà, khóe miệng nở một nụ cười như có như không, ánh mắt dịu dàng nhìn Kiều Hàm, dường như đang lặng lẽ tận hưởng điều gì đó.

Thịnh Giác còn tưởng mình nhìn nhầm, thiên chi kiêu tử sao lại có thể vì được bênh vực trong một chuyện nhỏ mà lộ ra vẻ mặt như vậy, dường như rất hiếm khi gặp phải, nên đặc biệt trân trọng.

Cùng lúc đó, ở một biệt viện khác, Bạch Kha vừa chữa trị xong cho Lương Viên Quân: “Còn chỗ nào không thoải mái không?”

Lương Viên Quân nhìn cơ thể chẳng có mấy lạng thịt của mình rất không hài lòng, miệng lẩm bẩm: “Mình yếu thật.”

Bạch Kha không nhịn được lắc đầu cười nhẹ: “Tu vi của ngươi vốn không cao, sao lại xông ra làm gì, nguy hiểm quá.”

“Chúng ta là bạn bè mà.” Lương Viên Quân thản nhiên nói.

Bạch Kha sững sờ, rồi vẻ mặt càng thêm dịu dàng nhìn Lương Viên Quân, đột nhiên lên tiếng: “Nếu cứ mãi không có ký ức, hay là đợi khai hoang xong, ngươi theo ta về Tam Muội Môn nhé? Ta thấy trong linh căn của ngươi còn có hệ thủy, hệ thủy cũng có thể chữa trị, có thể trở thành y tu, ngươi có muốn đến không?”

Bạch Kha biết thân phận của Lương Viên Quân ở đây rất khó xử, nếu Tất chưởng môn không thể bảo vệ mãi, e là cuộc sống sẽ không dễ dàng, chi bằng gia nhập Tam Muội Môn, ít nhất cô còn có thể chăm sóc.

Lương Viên Quân ngẩn ra, quay đầu nhìn lại, nụ cười trên mặt thêm mấy phần chân thật: “Ta thì sẵn lòng thôi, chỉ sợ sau khi hồi phục trí nhớ lại có suy nghĩ khác, hay là đến lúc đó ngươi hỏi lại ta một lần nữa?”

Sắc mặt Bạch Kha lại có chút không tự nhiên, cười khổ: “Chỉ sợ đến lúc đó, ngươi sẽ không muốn đi cùng ta nữa.”

Lương Viên Quân thấy vẻ mặt cô buồn bã, mắt đảo một vòng rồi nói: “Vì tên cặn bã kia?”

Bạch Kha nghẹn lời, rồi bật cười, thật khó tưởng tượng, Lương Viên Quân lại là cô gái từng vì Tất Tự Lâm mà tự sát.

Lương Viên Quân khinh bỉ nói: “Nếu đến lúc đó ta không đi cùng cô, vậy thì ta chính là một kẻ lụy tình không đáng được cứu vớt.”

“Cái gì cơ?” Bạch Kha ngạc nhiên.

“Phu quân của ta nói với ta đó, loại người vì một gã đàn ông không yêu mình mà sống chết đòi giữ, không biết trân trọng sinh mệnh chính là não yêu đương.” Lương Viên Quân cười khẩy.

Bạch Kha cạn lời: “Kiều sư đệ đã nói gì với ngươi vậy.”

“Ta thấy nói rất có lý, nếu đến lúc đó ta không có não, ngươi cũng đừng quan tâm đến ta nữa, vốn dĩ chuyện này cũng không liên quan đến ngươi.” Lương Viên Quân cười.

Bạch Kha nhìn Lương Viên Quân nói: “Thật ra trước khi đến đây ta cũng gặp phải chuyện tương tự.”

“Hả? Ngươi xui xẻo vậy sao?”

Bạch Kha cười: “Nhưng có người nói, lý do ta thường xuyên gặp phải chắc chắn là vì bản thân ta có vấn đề.”

“Nói nghe thử xem.” Lương Viên Quân hóng chuyện.

Bạch Kha bất đắc dĩ thở dài, vẫn kể ra. Thật ra lần này ra ngoài là vì lúc về tông môn lại xảy ra mâu thuẫn. Một sư đệ vẫn luôn thân thiết tỏ tình với nàng, chưa đợi nàng từ chối, đã có mấy sư tỷ muội xông ra khóc lóc tố nàng quyến rũ đạo lữ tương lai của người khác. Sau một hồi ầm ĩ, tuy họ bị chưởng môn phạt, nhưng lại khiến Bạch Kha không thể ở lại trong môn phái được nữa.

Nàng cũng không hiểu, tại sao chuyện như vậy lại thường xuyên xảy ra với mình. Để tránh phiền phức, nàng cũng chỉ đành ra ngoài tu luyện, thế nên phần lớn thời gian mới ở cùng các sư thúc tại tổng đàn Tiên Minh.

“Có lẽ thật sự do ta có vấn đề.”

Lương Viên Quân nghe mà ngớ người: “Ngươi có vấn đề gì, vấn đề không phải là có quá nhiều cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga sao? Vì tính tình ngươi tốt, cảm thấy ngươi dễ bắt nạt, nên ai cũng muốn thử cắn một miếng. Còn mấy kẻ lụy tình kia cũng thấy ngươi dễ đối phó hơn tên cặn bã, nên mới ra tay từ phía ngươi để giải quyết vấn đề. Nếu ngươi có vấn đề, đó chính là chưa đủ mạnh mẽ. Ta nghe phu quân nói, ngươi rõ ràng là tiểu y tiên lừng lẫy, sao lại mềm yếu dễ bắt nạt thế!”

Lương Viên Quân vừa nói vừa nhéo nhéo khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo của Bạch Kha. Mịn quá, mềm quá, ghen tị thật, xinh đẹp như vậy, sao lại để người ta bắt nạt được?

“Sau này ai làm ngươi không vui, ngươi cứ hạ độc bọn họ, cho họ một bài học.”

Bạch Kha lại ngây ngốc nhìn cô ta, đột nhiên có một cảm giác muốn bật khóc rồi lại bật cười, một hơi thở cũng theo đó mà thoát ra.

“Ngươi là người thứ hai nói ta không có vấn đề.”

Lương Viên Quân “ồ” một tiếng: “Người đầu tiên là ai vậy.”

Bạch Kha ngẩn ra, vẻ mặt thoáng lúng túng, không tự nhiên nói: “Cũng là bạn.”

Lương Viên Quân nheo mắt: “Ồ, ta biết, cái người tên Tiêu Cửu Từ.”

Bạch Kha lập tức giật mình: “Sao ngươi…”

“Mỗi lần họ nói về Tiêu Cửu Từ, vẻ mặt của ngươi đều không giống bình thường. Ta biết rồi, ngươi thích cái người tên Tiêu Cửu Từ đó, đúng không!”

Mặt Bạch Kha trắng bệch, vội vàng ra dấu “suỵt” với Lương Viên Quân một cách căng thẳng: “Đừng… đừng nói.”

“Có gì mà không thể nói, dù hắn là thiên chi kiêu tử, chẳng lẽ còn không xứng với ngươi à?” Lương Viên Quân không tin.

Mặt Bạch Kha đỏ bừng lên: “Người ta có đạo lữ rồi, hơn nữa… hơn nữa tình cảm rất tốt, ta chẳng qua chỉ là… chỉ là từng có chút ngưỡng mộ, nếu để người khác biết, ta thật sự là…”

Thấy cô gấp gáp, Lương Viên Quân cười: “Chỉ hai chúng ta nói với nhau thôi, ta lại không đi nói ra ngoài, tâm tư nhỏ của con gái đương nhiên là bí mật mà.”

Bạch Kha bất đắc dĩ thở dài.

“Nhưng ta cũng tò mò lắm, kể nghe xem nào.” Lương Viên Quân quấn lấy Bạch Kha hóng chuyện.

Bạch Kha cũng chỉ đành mở miệng: “Ở Tiên Minh, y tu bọn ta thỉnh thoảng sẽ cùng các kiếm tu lập đội đi làm việc. Có một lần ta được xếp vào đội của một cặp tình nhân. Suốt cả chặng đường ta chỉ giúp họ chữa trị thôi, không biết sao, lúc về hai người họ cãi nhau lại lôi ta vào, ầm ĩ rất khó coi. Cuối cùng để dẹp yên mọi chuyện, minh chủ quyết định cả ba đều phải chịu phạt. Tuy có trưởng bối bảo vệ ta, nhưng người ngoài ít nhiều đều cảm thấy ta có vấn đề. Cuối cùng vẫn là Tiêu Cửu Từ đến Tiên Minh giao nhiệm vụ đã đứng ra nói giúp ta một cách công bằng. Lúc đó, y đứng trên đại điện, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại có lý có cứ, giúp ta biện hộ, cuối cùng nói đến mức hai người kia không cãi được lời nào, ta mới thoát khỏi bị phạt, còn nhận được lời xin lỗi của họ. Dù lời xin lỗi đó có thật lòng hay không, nhưng đó là lần đầu tiên ta cảm thấy nhẹ nhõm như vậy.”

Bạch Kha nói xong, trên mặt đều là sắc hồng thiếu nữ. Lương Viên Quân nghe mà cười ngây ngô, không nhịn được nói: “Đúng là anh hùng cứu mỹ nhân, thảo nào ngươi lại thích.”

Bạch Kha lập tức tỉnh táo lại, xua tay: “Đừng nói vậy nữa, huynh ấy bây giờ rất hạnh phúc, người bên cạnh huynh ấy cũng rất rất tốt. Nói ra họ còn thật sự rất giống nhau, cái kiểu tướng phu thê từ trong xương cốt ấy. Ta hy vọng họ có thể mãi mãi hạnh phúc.”

Lương Viên Quân cũng không nói nhiều, chỉ tiếc cho Bạch Kha. Rồi cô ta cười: “Hy vọng sau khi ta hồi phục trí nhớ không phải là loại người đó.”

Tâm trạng Bạch Kha cũng thoải mái hơn một chút, vừa thu dọn đồ đạc vừa nói: “Vậy đến lúc đó ta sẽ hỏi lại ngươi có muốn làm sư muội của ta không.”

Hai người đang nói chuyện thì Tất chưởng môn cho đệ tử đến mời Bạch Kha ra sảnh dùng bữa, rõ ràng là muốn chiêu đãi mọi người.

Sắc mặt Bạch Kha không tốt, ra ngoài chắc chắn sẽ phải đối mặt với Đoạn Uân, nàng không muốn đối mặt. Nhớ lại những gì vừa nói, nàng nên mạnh mẽ hơn một chút, nên nói thẳng: “Ta mệt cả ngày rồi, muốn nghỉ ngơi, không đi nữa.”

Đệ tử truyền lời cũng không nói nhiều, thật ra Tất chưởng môn chủ yếu chiêu đãi khách, Bạch Kha với họ là họ hàng xa, dĩ nhiên không phải là không đến không được.

Nhưng không ngờ Đoạn Uân, người đàn bà ngang ngược này, vừa nghe Bạch Kha không đến, liền trực tiếp tìm tới.

Roi mới trong tay, trực tiếp quất tung cửa lớn.

“Bạch Kha, ngươi cũng ra vẻ quá nhỉ, ta đi, ngươi lại không đi, cố tình làm mất mặt ta? Chẳng lẽ ta rẻ tiền hơn ngươi à?” Đoạn Uân nói giọng không thiện chí.

Bên Tiêu Cửu Từ cũng được mời, nhưng giữa đường nghe tin Đoạn Uân xông đến chỗ Bạch Kha, liền trực tiếp rẽ sang đó.

Lúc đến, Thường Nguyên và Toàn Duệ cũng ở đó, hai người chỉ đứng ngoài sân nhìn.

Bên trong dường như vẫn chưa bắt đầu động thủ.

Kiều Hàm nhìn sang, thấy Lương Viên Quân đang kéo Bạch Kha, nói với Đoạn Uân: “Ngươi đúng là đồ mọi rợ, ngay cả người ta ăn cơm hay không cũng muốn quản, ngươi là mẹ người ta à? Quản nhiều thế.”

“Ngươi nói gì?” Sắc mặt Đoạn Uân biến đổi.

“Dù ngươi muốn làm mẹ người ta, cũng phải hỏi cha người ta có cưới ngươi không đã chứ.” Lương Viên Quân không sợ chết nói.

Cách chửi người quen thuộc này, Tiêu Cửu Từ lặng lẽ quay sang nhìn Kiều Hàm. Kiều Hàm lập tức thanh minh: “Không phải ta làm hư đâu nhé, bản tính cô ta đã vậy rồi.”

Đoạn Uân chưa bao giờ bị ai nói như vậy, chỉ có thể nói đạo hạnh của nữ quỷ ngàn năm quả nhiên cao thâm khó lường, tức đến mức toàn thân Đoạn Uân bắt đầu bốc hỏa, là bốc ra lửa thật.

“Hỏa linh căn à? Có gì ghê gớm.” Lương Viên Quân cười khẩy, trực tiếp vung trường côn, một động tác múa thương vừa điêu luyện vừa đẹp mắt.

Nghe Tiêu Cửu Từ nói, năm đó nhà họ Lận đa số là tu sĩ hỏa linh căn, Hồng Ngọc Thương múa lên đều mang theo lửa, vô cùng lợi hại.

Chắc hẳn lúc còn sống nữ quỷ là tu sĩ hỏa linh căn, hơn nữa còn cực kỳ lợi hại, nên trước đó ở bên ngoài mới có thể nhận ra Đoạn Uân tấn công ngay lập tức.

Kiều Hàm nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy nữ quỷ, chính là một thân hồng y phối với áo giáp, nếu thêm cả Hồng Ngọc Thương, đó sẽ là một hình ảnh hiên ngang oai hùng biết bao.

Chỉ là đầu óc nữ quỷ không được tốt lắm, bây giờ trong cơ thể cô ta đâu có hỏa linh căn, cũng không có Hồng Ngọc Thương, đi khiêu khích một Kim Đan kỳ, tìm chết cũng không phải là cách chết này. Đoạn Uân thật sự sẽ giết người đó.

Ngọn lửa trên người Đoạn Uân trong nháy mắt bùng cao ba thước, thể hiện cơn thịnh nộ của cô ta một cách vô cùng hình tượng. Một quả cầu lửa lao thẳng về phía Lương Viên Quân.

Vốn dĩ theo thân thủ của Lương Viên Quân chắc chắn không thể né được, nhưng không ngờ nữ quỷ lại tinh thông hỏa hệ thuật pháp, dễ dàng ứng phó, thậm chí còn từ trong ngọn lửa lao ra định cho Đoạn Uân một côn.

Đoạn Uân càng thêm thẹn quá hóa giận, lập tức tung chiêu hiểm. Lần này nữ quỷ cũng không né được, nhưng lại được Bạch Kha tiến lên dùng thuật phòng ngự chặn lại.

Tuy không giỏi chiến đấu, nhưng phòng ngự vẫn có thể, hơn nữa lần này phòng ngự đồng thời còn có độc tố từ từ bay về phía đối phương.

Đoạn Uân lập tức dùng lửa đánh bật ra, có chút không thể tin nhìn Bạch Kha, cô ta lại dám phản công?

Hai người cứ giằng co tất sẽ có người bị thương, Tiêu Cửu Từ theo bản năng định ra tay ngăn cản, lại bị Kiều Hàm bên cạnh kéo lại.

Tiêu Cửu Từ kinh ngạc, liền nghe Kiều Hàm nói với hai người phía trước: “Hai người không phải quen nhau sao? Không ra tay à?”

Thường Nguyên quay lại nhìn cậu một cái, mặt không biểu cảm: “Đàn bà đánh nhau, đàn ông xen vào làm gì?”

Kiều Hàm: … Đồ thẳng nam ung thư, không trông cậy được.

Toàn Duệ nói: “Đều là người quen, cũng đều là mỹ nhân, đắc tội ai cũng không tốt.”

Kiều Hàm: … Xem ra ngươi không dám thì có.

Quay đầu lại, nhóm hai người Luyện Khí Đặng Lợi Minh và Thịnh Giác. Quá yếu!

Lại không một ai trông cậy được, chẳng lẽ dựa vào mình? Dù sao cũng không thể dựa vào Tiêu Cửu Từ.

Đang nghĩ thì đột nhiên có người từ trên trời giáng xuống, cắt ngang hai người.

Kiều Hàm vừa nhìn, lập tức có cảm giác bị sét đánh, chỉ thấy Tất Tự Lâm chắp tay với hai người: “Đây là Hồng Quang Môn, mong hai vị nể mặt.” Vừa nói vừa ra vẻ ung dung tự tại, tự cho là mình xuất hiện rất ngầu, nở một nụ cười rạng rỡ với hai cô gái.

Kết quả giây tiếp theo đã bị Đoạn Uân quất cho một roi: “Cút ngay!”

Tất Tự Lâm bị quất cho một cú ngã lăn lóc, vội vàng nói: “Ta là… ta là…”

Mỗi lần định nói đều bị một roi cắt ngang, đúng là đã giúp chuyển dời sự chú ý.

Lương Viên Quân lanh lợi hơn nhiều, thấy Kiều Hàm ở không xa đang điên cuồng vẫy tay với mình, lập tức kéo Bạch Kha chạy về phía cổng.

Chui vào đám đông, xem Đoạn Uân còn đánh thế nào.

Lần này Thường Nguyên lại không né, mặc cho họ lách qua. Toàn Duệ thấy hắn không né, mình cũng không né.

“Mẹ nó, con điên nào thế! Không phải lại là vì mấy chuyện tình cảm lằng nhằng mà bám theo đấy chứ.” Lương Viên Quân thở hổn hển.

Bạch Kha im lặng lắc đầu.

“Cái này ta biết.” Tờ báo lá cải Đặng Lợi Minh lại online, liếc nhìn Bạch Kha một cái, thấy nàng không có biểu cảm gì, liền mở miệng: “Là vì Bách Hoa Bảng kỳ trước đó!”

Điểm này thì Kiều Hàm không biết, nguyên tác không thể nào kể rõ quan hệ của từng người, Kiều Hàm chỉ biết ban đầu họ đã không hợp nhau thôi.

Qua lời giải thích của Đặng Lợi Minh mới hiểu ra, cũng là một tai bay vạ gió.

Mỗi kỳ Tiên Môn Đại Bỉ xong là đến thám hiểm bí cảnh, được xem là một sự kiện rất lớn của giới tu chân, cũng là sân khấu để các đệ tử trẻ thể hiện và giành lấy tài nguyên.

Mỗi kỳ ngoài các trận tỷ thí chính thức, còn có các hoạt động bình chọn, trong đó có Bách Hoa Bảng, thực ra là bảng xếp hạng mỹ nhân.

Mấy kỳ trước đều là ba Tiên Cơ của Bất Niệm Cung độc chiếm ba vị trí đầu, nhưng kỳ vừa rồi Bạch Kha đã vượt qua Đoạn Uân trở thành người thứ ba, khiến Đoạn Uân bị tách khỏi các chị em của mình. Mối thù này kết lớn rồi, từ đó mới không ngừng nhắm vào nàng.

Nói đến đây, sự chú ý của Kiều Hàm lại chuyển hướng, cậu lén lén kéo tay áo Tiêu Cửu Từ. Tiêu Cửu Từ thấy cậu dường như có chuyện muốn nói, liền cúi người xuống, cảm thấy người bên cạnh ghé lại gần, gần như kề sát bên tai y, phả ra hơi nóng nói: “Bỏ phiếu, huynh có bỏ không?”

Tiêu Cửu Từ ngẩn ra, không ngờ cậu sẽ hỏi cái này, thật thà gật đầu.

Kiều Hàm lập tức kích động: “Bỏ cho ai?”

Tiêu Cửu Từ khó hiểu nhìn Kiều Hàm có trọng điểm chú ý hơi kỳ lạ, đột nhiên sững lại, con ma này chỉ đơn thuần là tò mò hay là…

Khóe miệng Tiêu Cửu Từ bất giác khẽ cong lên, như đang trêu người: “Đệ đoán xem?”

Cái này Kiều Hàm làm sao mà đoán được, duyên với mỹ nhân của Tiêu Cửu Từ rất nhiều. Là một fan, cậu thật sự siêu tò mò về những chuyện chưa được miêu tả trong nguyên tác, giống như khảo cổ lịch sử của thần tượng vậy. Đương nhiên đây là lịch sử tình ái, biết đâu có thể đào ra được CP nào đó. Tình cảm thiếu niên chớm nở gì đó, ha ha ha, xin hãy để ta bóc thêm quá khứ của nam thần đi.

Kiều Hàm bị treo ngược cành cây, hơi thở cũng gấp gáp hơn mấy phần: “Đệ làm sao mà biết được, mỗi người có gu thẩm mỹ khác nhau, dù sao chắc chắn là người huynh cho là đẹp nhất. Huynh lén nói cho ta biết đi, sau này gặp mặt ta cũng còn biết.”

Tiêu Cửu Từ liếc nhìn con ma đang ngấm ngầm ghen tuông này. Nếu không phải bên tai y sắp bị hơi thở gấp gáp kia làm cho ướt sũng, y suýt nữa thì không nhận ra.

Y dĩ nhiên cũng không thật sự treo con ma nhỏ này lên chơi, cũng tội nghiệp, liền cho đáp án thẳng: “Tự nhiên là ủng hộ các sư muội rồi.” Không liên quan gì khác, chỉ là ủng hộ người nhà mình thôi.

Kiều Hàm lập tức tràn trề thất vọng, chỉ thế thôi à. Cậu đương nhiên biết nam chính đối với sư muội chỉ có tình huynh muội, hơn nữa hình tượng của Giang Tố Vi cũng rất tệ, hoàn toàn không có “đường” để ăn. Khốn kiếp, tại sao nam chính nhà chúng ta lại không lãng mạn chút nào vậy! Vốn dĩ là một cảnh có thể phát triển tuyến tình cảm, kết quả lại là cái tầm mà các thánh edit video cũng không cắt ra nổi một đoạn phim ngắn.

Kiều Hàm có chút tiếc nuối: “Lần sau vẫn nên công bằng một chút, bỏ cho người huynh thấy đẹp đi.”

Tiêu Cửu Từ nhìn vẻ mặt không vui của cậu, ý gì đây? Y bỏ cho sư muội cũng không được à?

Cũng phải, Giang sư muội đối xử không tốt với Kiều Hàm, Kiều Hàm dĩ nhiên không hy vọng mình chọn Giang sư muội.

Khẽ nhướng mày, trong lòng thấy buồn cười, nhưng nếu đến lúc đó thật sự bỏ cho tiên tử khác, con ma này có thể đảm bảo sẽ bình tĩnh, không làm ầm lên với y không? Với cái tính ghen tuông lo xa này của con ma này ư? Y không muốn vì chuyện nhỏ nhặt này mà kích phát ma tính của Kiều Hàm.

“Ta không bỏ được nữa đâu.” Tiêu Cửu Từ nói thẳng.

“Ơ? Tại sao?” Kiều Hàm khó hiểu.

Mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, cũng ghé sát vào tai Kiều Hàm khẽ nói: “Có quy định, người có đạo lữ rồi bị cấm bỏ phiếu.”

Vui chưa, người còn đang bị đệ trói đây, dẹp cái hũ giấm của đệ đi.

Kiều Hàm ngớ người. Một bên là hơi thở của nam chính bên tai, sự tiếp xúc đột ngột khiến cậu theo bản năng căng thẳng đỏ mặt. Vừa rồi cậu nói chuyện với nam chính cũng đã giữ khoảng cách, nhưng lần này gần quá, tai ngứa ran.

Một bên là đầu óc hỗn loạn, phản ứng đầu tiên là làm sao để hủy hôn ước trước đại hội, trả lại tự do bỏ phiếu cho nam chính. Một bên lại bất lực nhận ra điểm cốt truyện chưa tới, không thể hủy được. Là cậu! Chính sự tồn tại của cậu đã làm rối loạn tơ hồng của nam chính, cậu đúng là đáng chết mà!

“Hai người thì thầm gì thế?” Đặng Lợi Minh nói nửa ngày, thấy ngay cả Kiều Hàm cũng không còn tò mò nữa, liền bất mãn.

Kiều Hàm lập tức nói: “Ồ, đang nghĩ đến có bảng xếp hạng mỹ nhân, vậy có bảng xếp hạng mỹ nam không?”

Đặng Lợi Minh nghẹn họng: “Cái này thì không có.”

“Lần sau có thể tổ chức một cái, các nữ tiên chắc chắn sẽ thích xem.” Kiều Hàm nghiêm túc đề nghị.

Mấy người đàn ông có mặt lập tức cạn lời nhìn Kiều Hàm.

“Ừm, đúng là có hứng thú.” Lương Viên Quân cười: “Ta đặc biệt tò mò về dung mạo của Tiêu Cửu Từ.”

Kiều Hàm vui vẻ: “Ừm, đã thấy huynh ấy rồi, thì chẳng cần nhìn ai khác nữa.”

Tiêu Cửu Từ lại bị Kiều Hàm nói cho một trận bất đắc dĩ.

“Ngươi đúng là fan cuồng của Tiêu Cửu Từ thật.” Toàn Duệ ở phía trước không nhịn được mà châm chọc.

“Chúng ta gặp nhau ở truyền tống trận gần Thanh Vân Tông, ngươi là người của Thanh Vân Tông à? Tên ngươi là gì.” Thường Nguyên đột nhiên lên tiếng.

Kiều Hàm nghẹn lời, phát hiện Thường Nguyên tuy hỏi cậu, nhưng người nhìn lại là Tiêu Cửu Từ, đúng là dai như đỉa.

“Ta là tán tu, còn về tên, tại sao ta phải…”

“Không phải ngươi tên Kiều Kiều sao? Nam tử hán đại trượng phu, đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, có gì mà không dám nói.” Lương Viên Quân châm chọc.

“Cái gì, huynh tên Kiều Kiều à? Kiều đại ca?” Đặng Lợi Minh kinh ngạc.

Khóe miệng Kiều Hàm giật giật, đó là có một lần Bạch Kha suýt gọi ra tên cậu, nói vấp một cái, biến thành Kiều… Kiều sư đệ, kết quả Lương Viên Quân liền tưởng cậu tên là Kiều Kiều.

“Tên nữ tính ghê.” Toàn Duệ nhân cơ hội chế nhạo một phen.

Sắc mặt Kiều Hàm đen sì, nói thẳng: “Là Kiều trong ‘cho ngươi biết tay’!” Rất hung dữ, không dễ chọc đâu nhé.

Toàn Duệ hừ cười một tiếng, quay đầu đi. Thường Nguyên dường như có chút thất vọng nhìn Kiều Hàm một cái, lại không hề nghi ngờ?!

Lúc này, Tất Tự Lâm trong sân đã không chống đỡ nổi, la lên cứu mạng. Có thể nói một Trúc Cơ kỳ như gã có thể cầm cự dưới tay Đoạn Uân lâu như vậy, cũng coi như Đoạn Uân còn có chút chừng mực. Nhìn bộ đệ tử phục của Tất Tự Lâm, cô ta cũng biết không nên gây ra án mạng, chỉ là đánh một trận xả giận mà thôi.

Lúc này Toàn Duệ mới lên tiếng khuyên can, Đoạn Uân cũng dừng lại, cười lạnh nhìn Bạch Kha đang trốn trong đám đông.

Còn Tất chưởng môn, có thể nói là Tất già gian xảo, có lẽ không muốn đắc tội Đoạn Uân, thấy cô ta bốc hỏa, nghĩ bụng bọn trẻ có mâu thuẫn gì thì tự giải quyết, đừng gây ra chuyện quá lớn là được. Ông ta làm người hòa giải, đứng ngoài quan sát, kết quả đợi một lúc chạy ra lại phát hiện người duy nhất bị thương lại chính là con trai mình, vết thương này còn nặng hơn cả bị thương lúc khai hoang.

Đầu óc ông ta ong ong, từ con ngươi như động đất cũng có thể thấy nội tâm ông ta lúc này chắc chắn đang chửi thề trong bụng. Cuối cùng vẫn phải nặn ra một nụ cười, không nhìn đứa con trai đã biến thành đầu heo, cười mời mọi người đi dùng bữa, hòa giải quan hệ.

Thịnh Giác dĩ nhiên không thể tham gia, trực tiếp về chuẩn bị đột phá cảnh giới.

Những người còn lại đều cùng chưởng môn rời đi.

Đến bàn tiệc, chia làm hai bàn, những người Kim Đan kỳ ngồi cùng chưởng môn, những người khác ngồi ở bàn bên cạnh. Dường như Tất chưởng môn có chuyện quan trọng muốn nói với mấy vị Kim Đan kỳ, nên vừa ngồi xuống không lâu đã đi thẳng vào vấn đề: “Việc khai hoang tiếp theo, xin nhờ cậy các vị.”

Rõ ràng càng về sau càng nguy hiểm, Tất chưởng môn không thể trông cậy vào những tán tu tu vi thấp kia, chỉ có thể dựa vào mấy người Kim Đan kỳ.

Thế nên đội hình tiêu chuẩn khai hoang Hồng Thành trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ, Thường Nguyên, Toàn Duệ, Đoạn Uân đều đã có mặt đông đủ.

Kiều Hàm ngồi ở bàn bên cạnh, trong đầu điên cuồng lướt qua các tình tiết.

“Tất chưởng môn hiểu lầm rồi, bọn ta không đến vì việc khai hoang, ngày mai sẽ đi, phải không.” Toàn Duệ nhìn sang Thường Nguyên.

Thường Nguyên có chút thất vọng, gật đầu: “Phải.”

Kiều Hàm: ?

“Ta đến để giám sát, ai thèm giúp các ngươi khai hoang?” Đoạn Uân cười khẩy.

Kiều Hàm: ??

Khoan đã, chuyện này khác với mình nghĩ mà! Tất chưởng môn và Kiều Hàm đồng thời hoảng hốt.

Kiều Hàm đột nhiên hiểu ra, đúng vậy, Thường Nguyên và Đoạn Uân trong nguyên tác đều là vì Tiêu Cửu Từ mới ở lại khai hoang, còn Toàn Duệ thì đi theo Thường Nguyên.

Vì không muốn Tiêu Cửu Từ bị lộ thân phận trước mặt Đoạn Uân, nên cậu vẫn luôn che giấu cho đến tận bây giờ, vậy thì họ dĩ nhiên không có lý do gì để ở lại.

Chết mất thôi!! Lần đầu tiên cảm thấy thế nào là lấy đá tự đập vào chân mình! Đau, đau quá đi mất!

Vậy tình tiết tiếp theo sẽ đi về đâu đây.

Nếu họ không ở đây? Vậy nam chính chẳng phải sẽ phải đối mặt với nguy cơ lớn hơn sao?! Hệ thống, cậu không quản một chút à? Hình như cốt truyện sắp sụp rồi!

Hệ thống không online.

Mà Tất chưởng môn cũng sốt ruột: “Các vị, xin hãy giúp một tay. Chỉ cần các vị chịu giúp đỡ, Hồng Quang Môn bằng lòng giao ra năm Thiên Nguyên Ấn, đưa các vị đến Thiên Nguyên Linh Cảnh tu luyện.”

Lời này vừa ra, mấy người có mặt đều hơi ngạc nhiên.

Chỉ có Lương Viên Quân mặt mày khó hiểu hỏi: “Đó là cái gì?”

Tất cô nương ngồi cùng bàn với họ cười khẩy một tiếng: “Mất trí nhớ rồi đến cả cái này cũng quên à?”

Thật ra vốn dĩ là anh trai cô ta lên đây, tiếc là anh ta ngã xuống, nên cô ta phải lên tiếp khách ăn cơm.

Bàn của họ có Kiều Hàm, Lương Viên Quân, Tất cô nương, và Đặng Lợi Minh.

Đặng Lợi Minh cũng biết rất rõ, liền giải thích: “Đó là một bí cảnh vô cùng tốt, đã được truyền thừa ngàn năm, hàm lượng linh lực các nguyên tố bên trong cực cao, rất thích hợp để tu luyện. Nhưng nó chỉ mở ra vài ngày vào một thời gian cố định, thời gian mở ra cũng chỉ có gia chủ các đời của nhà họ Tất mới cảm ứng được, sau đó dùng pháp thuật ngưng tụ ra Thiên Nguyên Ấn, làm giấy thông hành. Lần này cho năm cái đã là rất nhiều rồi, đúng là hạ vốn lớn.”

Kiều Hàm cũng biết, đây là thứ mà sư phụ từng đề cập, những người khai hoang có cống hiến nhiều sẽ được thưởng. Đây là bảo vật gia truyền của Hồng Quang Môn, là thứ mà trong nguyên tác cuối cùng mới được lấy ra để bồi thường cho mọi người.

Bây giờ lấy ra làm con bài mặc cả, không biết tác dụng có lớn không. Kiều Hàm luôn cảm thấy bây giờ Tất chưởng môn đang gỡ gạc giúp cậu.

Xin lỗi, không nên chửi ông là Tất già gian xảo, giờ phút này, ông chính là đồng đội của tôi, tôi phải cổ vũ cho ông.

Kiều Hàm cầu nguyện mồi câu sẽ thành công.

Rất rõ ràng Toàn Duệ đã động lòng, liền nháy mắt với Thường Nguyên, hy vọng hắn ở lại.

Nhưng Thường Nguyên lại không mấy để tâm, đối với người của đại tông môn mà nói, Thiên Nguyên Linh Cảnh thật sự không quý giá đến thế.

Tương tự, Đoạn Uân cũng cảm thấy có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Mục tiêu chính của Tất chưởng môn là Đoạn Uân, Thường Nguyên và Toàn Duệ. Thấy họ không mấy kiên định, ông ta chỉ đành liều một phen: “Thật ra bên trong Hồng Thành nói không chừng còn có thứ các vị hứng thú.”

Lời này vừa ra, Đoạn Uân liền có hứng thú, nhướng mày: “Ồ, là gì?”

Cô ta luôn cảm thấy ở đây chắc chắn có gì đó, nếu không các chị sao lại cử cô ta đến đây.

“Để cảm nhận mức độ nguy hiểm bên trong Tàng Thành Lâm, bọn ta đã thiết lập một trận pháp cảm ứng. Gần đây vì tiến độ khai hoang của mọi người, trận pháp đã đủ để cảm ứng được bên trong Hồng Thành. Nơi đó đúng là rất nguy hiểm, nhưng trận pháp dường như cảm ứng được bên trong có… có mấy truyền thừa.”

Truyền thừa, tương đương với công pháp do tiền nhân để lại, là thứ vô cùng quý giá, chỉ có những tiền bối lợi hại mới có thể để lại truyền thừa.

Liên tưởng đến nơi đây trước kia là chiến trường giữa người và ma, khả năng cao nhất là có đại năng tu sĩ đã ngã xuống nơi này, vậy thì truyền thừa để lại chắc chắn càng lợi hại hơn.

Lần này không chỉ là Toàn Duệ, mà cả Đoạn Uân và Thường Nguyên đều sáng mắt lên.

Nhưng Tất chưởng môn cũng không dám nói quá, chỉ đành thật thà nói: “Các vị cũng nên biết truyền thừa nếu không ở trong một môi trường ổn định rất có thể sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm và không hoàn chỉnh. Nơi đó vốn là nơi linh khí và ma khí hỗn tạp, còn có thể có những kết giới, trận pháp chưa bị phá hủy, truyền thừa chắc chắn sẽ phiêu dạt không cố định, mở ra không có quy luật, có thể cuốn người vào thử thách bất cứ lúc nào, rất dễ mất mạng. Thế nên chúng tôi mới không dám công bố ra ngoài, sợ người ta vô cớ mất mạng. Nhưng các vị đều là cường giả…”

“Không cần nói nhiều, ta có hứng thú rồi.” Đoạn Uân kiêu ngạo cười, loại truyền thừa nguy hiểm này mới càng thú vị.

Thường Nguyên dĩ nhiên cũng không sợ, có truyền thừa thì mọi thứ không còn là vấn đề, hắn cũng bằng lòng mạo hiểm một phen. “Ta ở lại.”

Toàn Duệ cũng lập tức vô cùng kích động, vừa có truyền thừa, vừa có Thiên Nguyên Linh Cảnh, chuyện tốt như vậy chắc chắn không thể bỏ lỡ.

“Vậy ta nói trước, những trận pháp còn lại bên trong Hồng Thành mới là mối nguy hiểm hàng đầu, mọi người phải phá trận trước, nếu không gặp phải truyền thừa trong trận pháp thì chắc chắn sẽ chết. Về phương diện truyền thừa, nếu không có gì, hoặc các vị vì nó mà xảy ra chuyện bị thương, đều không liên quan đến Hồng Quang Môn. Nhưng vẫn sẽ đưa các vị đi Thiên Nguyên Linh Cảnh.”

Chính Tất chưởng môn cũng sợ, trận pháp phải phá, truyền thừa tuy là thứ tốt ai cũng khao khát, nhưng cũng phải có mạng mà lấy. Tất chưởng môn tự nhận nhà mình không ai có bản lĩnh gánh vác, chỉ có thể cầu cứu ngoại viện, nhưng lại lo lắng Kim Đan kỳ mất mạng trong đó, nên rất mâu thuẫn.

Không ngờ cuối cùng vẫn là dựa vào những truyền thừa này mà giữ người lại được.

Điều này Kiều Hàm cũng không ngờ tới, có chút phiền muộn, nhưng cốt truyện vẫn đang đi theo tuyến chính. Trong nguyên tác, cuối cùng họ đã lập đội cùng nhau tiến vào Hồng Thành dưới sự dẫn dắt của Tiêu Cửu Từ. Nhưng bây giờ Tiêu Cửu Từ không lộ thân phận, chưa chắc đã là y dẫn đội. Nếu không phải y dẫn đội, vậy Đặng Lợi Minh sẽ…

Vừa quay đầu, Kiều Hàm đã thấy Đặng Lợi Minh mắt sáng lấp lánh. Tên nhóc này chắc chắn là nghe thấy bên trong Hồng Thành có trận pháp và kết giới hoàn chỉnh nên mới kích động.

Trong nguyên tác, chính tên này đã dùng trận pháp ẩn thân lén lút trà trộn vào đội ngũ tiến vào Hồng Thành, rồi chết ở trong đó.

Mà đối với người của Khốn Thần Môn, đội ngũ đó là do Tiêu Cửu Từ dẫn dắt, Tiêu Cửu Từ không phát hiện ra một tên nhóc Luyện Khí kỳ, đưa người vào trong mà không đưa về được nguyên vẹn, chính là lỗi của Tiêu Cửu Từ. Họ trút toàn bộ cơn giận vì sự bất lực lên đầu y, nhưng y rõ ràng từ đầu đến cuối đều không biết, dù sao trận pháp của Khốn Thần Môn cũng thật sự lợi hại.

Kiều Hàm không nhịn được gõ một cái vào đầu Đặng Lợi Minh. Ánh mắt Đặng Lợi Minh lấp lánh, rõ ràng đã nảy sinh ý đồ, nhưng vừa ngẩng lên thấy Kiều Hàm đang cười một cách hiền từ, trong lòng lại bất giác “thịch” một tiếng.

Tuy không phải Tiêu Cửu Từ dẫn đội, Đặng Lợi Minh dù có chết, Khốn Thần Môn cũng không thể trách lên đầu y được. Nhưng Kiều Hàm quyết định vẫn sẽ dùng bàn tay sắt để bảo vệ đứa trẻ này.

Đang cười một cách quái dị với Đặng Lợi Minh, thì vẻ mặt Lương Viên Quân ngồi bên cạnh nghe chuyện lại dần trở nên mơ màng.

Những ngày sau đó, việc khai hoang tiếp tục. Để nhanh chóng đến được Hồng Thành, không chỉ Thường Nguyên và Toàn Duệ gia nhập đội ngũ khai hoang, ngay cả Đoạn Uân cũng dẫn thuộc hạ đến giúp.

Kiều Hàm vẫn ở lại điểm y tế, chỉ là mỗi sáng đều dặn dò nam chính ngàn vạn lần, đừng đi cùng họ, đi một mình, đặc biệt là tránh xa Đoạn Uân.

Tuy mỗi lần vẻ mặt nam chính nhìn cậu đều rất kỳ lạ, nhưng cũng đều tuân thủ lời hứa, tránh xa ba người kia.

Lại qua thêm nhiều ngày, Kiều Hàm cuối cùng cũng phát hiện Lương Viên Quân ngày càng kỳ lạ, tâm trạng thay đổi thất thường, thỉnh thoảng lại im lặng không nói, chỉ nhìn về phía xa.

Kiều Hàm nhớ đến chuyện hồn phách của nữ quỷ sẽ tan đi, trong lòng có chút không nỡ.

Bạch Kha không biết, thấy cô ta lại ngẩn người nhìn về hướng Tàng Thành Lâm, không nhịn được lên tiếng: “Nghĩ gì thế?”

Lương Viên Quân ngẩn ra, chỉ về hướng tòa thành cổ sâu bên trong: “Nhớ nhà.”

“Hả?” Bạch Kha sững sờ, tưởng rằng nhà họ Lương ở hướng đó. Không biết nên an ủi cô gái đã không còn nhà này thế nào, chỉ đành nói: “Tối nay dẫn ngươi đi ăn ngon nhé?”

Lương Viên Quân nhíu mày, có chút uể oải nằm bò ra.

Đột nhiên bên ngoài truyền đến một trận rung chuyển như trời long đất lở. Sắc mặt Lương Viên Quân biến đổi, lao ra ngoài.

Kiều Hàm và Bạch Kha cũng vội vàng chạy theo, liền thấy linh quang lóe lên, là động tĩnh của trận pháp nào đó bị phá vỡ.

Nhưng không phải ở tận cùng bên trong Hồng Thành. Xem ra càng đến gần Hồng Thành, những trận pháp còn lại càng hoàn chỉnh, cần phải dùng sức mạnh để phá vỡ.

Có bệnh nhân đến, được Bạch Kha tiếp nhận.

Kiều Hàm nhìn trái nhìn phải, thấy Lương Viên Quân ngây ngốc nhìn về phía xa, liền đi tới định nói vài câu.

Kết quả lại nghe cô ta nói: “Trận pháp bên trong rất nguy hiểm, sẽ… sẽ chết, mọi người đều sẽ chết, không thể đi, không thể qua đó!”

Lương Viên Quân nói xong, sắc mặt đã trắng bệch, đột nhiên ngã ngửa ra sau, ngất đi.

Sắc mặt Kiều Hàm biến đổi, vội vàng đưa người về nghỉ ngơi, dùng thuật pháp chữa trị.

Đợi Lương Viên Quân tỉnh lại, Kiều Hàm lập tức hỏi: “Cô có nhớ tình hình cụ thể của trận pháp bên trong không? Phiền cô nói cho ta biết, điều này rất quan trọng với ta!”

Kiều Hàm cũng không quan tâm sẽ bại lộ chuyện mình biết thân phận nữ quỷ nữa.

Nữ quỷ nói ra những điều này, chắc chắn là đã từng chứng kiến, hoặc những trận pháp đó chính là để đối phó với ma tộc mà bố trí. Đây là tình báo từ ngàn năm trước, nếu biết được, cậu có thể… có thể giúp nam chính tránh được nguy hiểm lớn nhất.

Lương Viên Quân lại ngẩn ra, rồi nhíu mày: “Cái gì?”

Kiều Hàm cứng người: “Ngươi quên rồi à, ngươi vừa nói…” Kiều Hàm miêu tả lại tình cảnh.

Lương Viên Quân lúc này mới bừng tỉnh: “Ngươi biết ta là gì à?”

Kiều Hàm dừng một chút, gật đầu: “Ta biết.”

Lương Viên Quân nhướng mày, cũng không nói nhiều: “Ta cũng không giấu ngươi, trí nhớ của ta không đầy đủ, có lẽ đang từ từ hồi phục. Ta vừa nghĩ gì bây giờ ta cũng không nhớ nữa. Nếu thật sự phải nói, Hồng Thành đúng là quê hương của ta, bên trong cũng đúng là bố trí rất nhiều trận pháp, nhưng cụ thể có những cái nào, trí nhớ của ta chưa hồi phục đến mức đó.”

Kiều Hàm lập tức vô cùng thất vọng.

“Đừng nản chí chứ, ta cố gắng nghĩ mà.” Lương Viên Quân lạc quan nói: “Cố gắng nghĩ ra trước khi họ vào trong.”

Rồi lại nói đùa: “Biết đâu ngươi giúp ta thực hiện nguyện vọng, ta liền nhớ ra.”

Kiều Hàm chớp mắt: “Thực hiện nguyện vọng của ngươi, không phải ngươi sẽ nhắm mắt xuôi tay sao?”

Lương Viên Quân nghẹn lời: “Thôi bỏ đi, thật ra chính ta cũng không biết nguyện vọng của mình là gì.”

“Không phải là tìm phu quân à?” Kiều Hàm hỏi.

Lương Viên Quân phì cười, tâm trạng lại vui vẻ trở lại: “Chắc đó không phải là nguyện vọng của ta đâu. Chấp niệm của ta hình như không phải là chuyện gì tốt đẹp.”

Kiều Hàm nghĩ nghĩ, cũng không có manh mối nào.

Lương Viên Quân đột nhiên cười: “Dù sao ta cũng sắp đi rồi, phu quân của ta cũng không biết đã đầu thai bao nhiêu lần rồi. Nếu linh căn của ngươi giống phu quân của ta như vậy, hay là ngươi giả làm phu quân của ta, cùng ta làm một vài chuyện trong ký ức nhé. Có một vài đoạn ta vẫn còn nhớ, biết đâu có thể k*ch th*ch ta nhớ lại chuyện ở Hồng Thành.”

Kiều Hàm vừa nghe, thấy Lương Viên Quân đang nhìn mình như hổ rình mồi, bất giác kéo kéo lại vạt áo.

Lương Viên Quân lập tức tát một cái vào đầu Kiều Hàm: “Nghĩ gì thế! Bà đây trước khi chết vẫn còn là hoàng hoa khuê nữ đấy!”

Kiều Hàm giật mình: “Phu quân của ngươi… không được à?”

Lương Viên Quân cũng ngẩn ra: “Đúng vậy, tại sao ta lại là hoàng hoa khuê nữ nhỉ?”

Kiều Hàm vạch đen đầy đầu: “Cái này cũng quên được? Thôi bỏ đi, ngươi nói làm gì đi.”

Lương Viên Quân lại có hứng thú, nhướng mày cười: “Ta nhớ một chuyện, cùng ta… đi chợ đêm.”

Kể từ đó trong mười ngày, có sáu ngày Tiêu Cửu Từ trở về đều không thấy Kiều Hàm, chỉ có Bạch Kha giúp truyền lời.

Sắc mặt Bạch Kha cũng lúng túng, chỉ biết họ ra ngoài chơi rồi.

Tuy mỗi lần Kiều Hàm trở về đều báo cáo đã đi đâu làm gì, đều là Lương Viên Quân ngẫu hứng, không có cách nào khác.

Lý do Kiều Hàm đưa ra là nữ quỷ có lẽ sắp đi rồi, nên giúp cô ta hoàn thành một vài tâm nguyện.

Tiêu Cửu Từ dĩ nhiên sẽ không đi so đo với một nữ quỷ sắp đi đầu thai.

Tuy Kiều Hàm trước đây từng nói ‘sẽ không hy sinh bản thân để hoàn thành tâm nguyện cho nữ quỷ’…

Tuy Kiều Hàm chơi ngày càng khuya, lời hứa mặt trời lặn sẽ về nghỉ ngơi cùng y đã không thể thực hiện…

Tuy ngay cả hạt dẻ rang đường cũng không còn…

Những chuyện như vậy thì thôi đi… nhưng tình hình trước mắt là sao?

Vì bị Tất chưởng môn kéo đi bàn chuyện mà nửa đêm mới trở về, Tiêu Cửu Từ trống rỗng nhìn vào chiếc giường đối diện.

Ngoài cửa sổ sấm chớp đùng đùng, trên giường Lương Viên Quân ngủ say sưa, trong tay nắm lấy đuôi của cột tóc màu lam khói. Vốn đang mơ đẹp, kết quả đột nhiên cảm thấy nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm mạnh, lạnh đến run lên một cái.

Cô ta cuộn chặt chiếc chăn của ai đó, tiếp tục ngủ.

Tiêu Cửu Từ vẫn giữ nguyên tư thế mở cửa, trên mặt không có biểu cảm gì, chỉ là hàn khí toàn thân bất giác tỏa ra, dần dần ngay cả tấm cửa cũng bắt đầu đóng băng kết sương.

Đột nhiên sau lưng truyền đến một tiếng: “Sư huynh?”

________

Tiêu Cửu Từ: Chấp niệm của con ma này đâu, chấp niệm không phải là mình sao?!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn