Khoảnh khắc nhìn rõ Kiều Hàm, đồng tử y co rụt lại.
Kiều Hàm lúc này đang xõa mái tóc dài gần như hòa vào màn đêm, mặc áo trong, khoác áo choàng, trông như vừa mới rời giường ra ngoài, một lát sau lại quay về.
Vừa nãy nhìn thấy Lương Viên Quân nằm trên giường của Kiều Hàm, trong tay còn cầm dải tóc đã đủ… Bây giờ lại nhìn bộ dạng của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ chỉ cảm thấy chỗ nào cũng không ổn, trong lồng ngực tràn ngập một cảm xúc xa lạ, dường như máu trong người đều không lưu thông được nữa.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ có chút đờ đẫn, yết hầu trượt lên xuống mấy lần, y mới từ từ lên tiếng, giọng điệu trầm thấp, nhưng không nghe rõ cảm xúc.
“Sao lại thế này?”
Tuy chỉ là một câu hỏi bình thường, vỏn vẹn bốn chữ, hỏi chắc là về tình hình bên trong, nhưng Kiều Hàm bất giác cảm thấy một luồng hàn khí ập vào mặt. Cậu ngẩng đầu nhìn kỹ, giữa hai hàng lông mày của Tiêu Cửu Từ dường như đã ngưng tụ một lớp sương. Không đúng, nam chính đại nhân trước giờ luôn dịu dàng thân thiện, chắc chắn là do đêm quá tối, mình nhìn nhầm rồi.
Kiều Hàm không nghĩ nhiều, lập tức tiến lên giải thích.
Hôm nay thời tiết không tốt, từ chập tối đã bắt đầu mưa, về đêm dần có tiếng sấm. Kiều Hàm nghĩ thời tiết tệ thế này, nữ quỷ chắc sẽ không kéo cậu ra ngoài chạy nữa chứ.
Gần đây thật sự mệt chết cậu rồi. Không ngờ lúc còn sống, quan hệ giữa nữ quỷ và phu quân của cô ta lại tốt như vậy, đi chợ đêm, xem biểu diễn, ngắm trăng ngắm sao, uống rượu đấu pháp. Nếu không phải chiến tranh bùng nổ, họ chính là một cặp vợ chồng trẻ hạnh phúc.
Những ký ức đó là những mảnh vỡ khắc sâu trong đầu nữ quỷ, những ký ức đau khổ liên quan đến chiến đấu gần như không hồi phục chút nào, còn những chuyện này lại nhớ rất nhiều.
Vốn tưởng hôm nay được nghỉ, có thể nghỉ ngơi sớm, tiện thể đợi nam chính đại nhân trở về. Cảm thấy gần đây thời gian giao lưu với nam thần ít đi, không thể bỏ lỡ tiến độ khai hoang của họ được, phải nắm bắt cả hai tay.
Kết quả cậu vừa cởi áo ngoài, chuẩn bị lên giường, thì cùng với một tiếng sấm nổ vang, Lương Viên Quân đã xông vào, sắc mặt trắng bệch, dường như hồn vía sắp bay mất.
Không đợi Kiều Hàm hỏi, Lương Viên Quân như đang trốn sấm sét, đột nhiên nhảy lên giường của Kiều Hàm, vén chăn chui vào.
Kiều Hàm nhìn mà đần người. Dù sao vẫn là tư duy của người hiện đại, nên cũng không bị sốc lắm, chỉ cảm thấy tình hình của Lương Viên Quân hơi kỳ lạ, không giống bộ dạng thường ngày của cô, đoán có phải là dưới tiếng sấm, dễ gây ảnh hưởng đến quỷ hồn không?
Phương diện này cậu cũng không hiểu, đang định ra ngoài tìm nam chính giúp đỡ, thì bị bàn tay của Lương Viên Quân thò ra nắm lấy.
“Đừng đi.” Giọng Lương Viên Quân run rẩy, hoàn toàn không giống vẻ kiêu ngạo của một nữ quỷ, cô thật sự sợ hãi. “Trước đây… trước đây mỗi lần có sấm, phu quân đều sẽ ngủ cùng ta.”
Kiều Hàm đoán chừng bản thân cô cũng sợ sấm, cũng bình thường thôi, trên đời vốn dĩ sẽ có người sợ những chuyện này:d “…Yêu cầu này của ngươi có hơi cao đó.”
Lương Viên Quân vén một góc chăn lên, khuôn mặt không còn chút máu nhìn Kiều Hàm, vai vẫn khẽ run. Sợ đến mức này cũng là điều Kiều Hàm không ngờ tới. Nhưng cậu cũng không thấy kỳ lạ, dù sao tình huống này… cậu cũng từng rất quen thuộc.
Môi Lương Viên Quân run rẩy: “Cầu… cầu xin ngươi, biết đâu ngày mai ta sẽ không còn nữa.”
Nói đến đây, không biết có phải là do tâm lý của Kiều Hàm không, cậu luôn cảm thấy có một bóng mờ đang tách ra khỏi cơ thể Lương Viên Quân. Cậu giật mình, nhìn bộ dạng của Lương Viên Quân, cũng chỉ đành tạm thời chiều theo ý cô ta.
Đợi cô ta ngủ yên rồi, cậu mới tìm cách thoát thân ra ngoài đợi Tiêu Cửu Từ, không ngờ chỉ đi uống ngụm nước đã lỡ mất sư huynh.
Kiều Hàm nói xong ngẩng mắt nhìn, chỉ thấy hàng mi như lông quạ của Tiêu Cửu Từ đang rủ xuống, không thấy được cảm xúc trong đôi mắt tựa sao hàn kia.
Lúc này Tiêu Cửu Từ mới cảm thấy dòng máu gần như ngưng trệ trong người lại dần dần lưu thông. Cảnh tượng không hợp lẽ thường kia đúng là có nguyên do, không phải là…
Cũng phải, con ma này là vì y mà đến, chấp niệm đối với y có thể đột phá phong ấn, trải qua cửu tử nhất sinh mới đoạt xá thành công, ở lại bên cạnh y, sao có thể dễ dàng thay đổi được chứ. Như vậy chẳng phải quá nực cười sao.
Đầu óc Tiêu Cửu Từ có chút mơ hồ, rồi lại đột nhiên tỉnh táo lại, như vậy cũng không đúng!
Con ma này rốt cuộc có biết mình đang làm gì không? Nữ quỷ kia vì sợ hãi mà bảo cậu ở cùng một đêm, cậu lại có thể tùy tiện đồng ý!
Ma tộc đều tùy tiện như vậy sao?!
Nếu y không trở về, vậy sau đó cậu định làm thế nào, tối nay cậu định ngủ ở đâu? Có phải cũng sẽ cứ mặc áo trong như vậy, nằm lên giường, ngủ chung với nữ quỷ không?
“Sư huynh?” Kiều Hàm khó hiểu nhìn vẻ mặt hơi thay đổi của Tiêu Cửu Từ, lo lắng hỏi: “Tối nay cô ấy có chút kỳ lạ, có phải linh thể sắp không chống đỡ nổi nữa không?”
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ cứng đờ, bây giờ là lúc nói chuyện này sao? Con ma này hoàn toàn không nhận ra lỗi lầm của mình à?
Rõ ràng là băng linh căn, nhưng lúc này Tiêu Cửu Từ lại cảm thấy trong người bất giác có một ngọn lửa, nhưng thói quen hành xử đã kìm lại những suy nghĩ bất ổn của y.
Y là sư huynh của Kiều Hàm, là người giám sát và dạy dỗ con ma này. Nếu nó làm sai, y nên dẫn dắt, dạy bảo cho tốt.
Y nhìn thẳng vào Kiều Hàm, giọng nói mang một ý vị khó tả, nhưng vẫn cố gắng nói chậm lại: “Kiều Hàm, đệ thấy chuyện này có thể làm như vậy sao?”
Nhưng dù vậy vẫn khiến Kiều Hàm giật mình, lập tức ngớ người. Bị thần tượng của mình dùng giọng điệu nghiêm túc gọi cả họ lẫn tên, còn chất vấn nữa? Toàn thân Kiều Hàm cứng đờ luôn rồi.
Chuyện… chuyện gì thế này?
Thấy bộ dạng chết trân của Kiều Hàm.
Tiêu Cửu Từ nén một hơi, giữ gìn sự thể diện của một sư huynh, nhỏ nhẹ khuyên bảo: “Đầu tiên, cô ấy là Lương cô nương, đệ để một cô nương nửa đêm canh ba ngủ trên giường của mình, có hợp lý không?”
Dù đệ có… chấp niệm, cũng phải chú ý một chút đến khoảng cách nam nữ chứ.
“Thứ hai, nếu bị người khác nhìn thấy, sau này đợi Lương cô nương hồi phục, đệ có định chịu trách nhiệm cho danh tiếng của cô ấy không?”
Lúc ghen tuông với y thì tính toán chi li, hận không thể lo xa phòng bị. Đến lượt mình thì lại chẳng kiêng dè gì? Làm người hay làm ma cũng không thể tiêu chuẩn kép như vậy chứ.
“Thứ ba, đệ làm tất cả là vì đồng cảm với cô ấy, nhưng cũng không thể cô ấy nói gì, đệ cũng đồng ý nấy. Đệ phải có phán đoán, cái gì nên làm, cái gì không nên làm. Nếu tự mình không phán đoán được, vậy cũng nên hỏi sư huynh.”
Đi chơi không về, đi ngắm hoa thưởng nguyệt, bây giờ ngay cả ngủ cũng đi cùng, không nhắc nhở đệ một chút, con ma như đệ có phải ngày càng không có giới hạn rồi không!
Kiều Hàm nghe mà ngớ cả người. Cậu… cậu không nghĩ nhiều đến thế, chuyện này có nghiêm trọng vậy sao? Nhưng nam chính nói chắc chắn không sai. Tự kiểm điểm lại, đúng rồi, nữ quỷ là nữ quỷ, Lương cô nương là Lương cô nương, chuyện này mà để người khác biết, tuy họ trong sạch, nhưng sau này Lương cô nương làm sao mà sống nữa.
Tiêu Cửu Từ thấy vẻ mặt Kiều Hàm đã hiểu ra, thở phào một hơi, đang định ‘bình tĩnh’ nói thêm với Kiều Hàm vài câu.
Đúng lúc này, một tiếng sấm nổ vang, người trong phòng dường như bị giật mình, rồi truyền đến tiếng gọi mê sảng của Lương Viên Quân: “Phu quân? Đừng đi, ở lại với ta, ta sợ!”
Kiều Hàm nghe thấy tiếng liền lập tức chuyển dời sự chú ý, thò đầu vào trong nhìn, mặt lộ vẻ lo lắng. Một cơn gió lớn thổi qua, mái tóc xõa của cậu lập tức bay vào mặt Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ sững lại, đột nhiên, trong đầu y lóe lên cảnh tượng trên giường trong phòng, và cả dải tóc trong tay cô ta, không phải bị đứt, mà là được tháo ra. Chẳng biết có thứ gì đột nhiên đứt đoạn, Tiêu Cửu Từ bất giác cảm thấy lồng ngực vẫn có chút nghẹn lại. Nhìn Kiều Hàm, nhìn con ma vì y mà đến này, y đột nhiên không muốn giữ vẻ hiền lành, tính tốt thường ngày nữa. Sự vững chãi, kiềm chế lúc này đều biến thành gông cùm, khiến y không thoải mái.
Dường như mặt băng phẳng lặng cuối cùng cũng không chịu nổi mà nứt ra, để lộ khung cảnh bên dưới. Một giọng nói trầm khàn như sấm sét đánh vào thần kinh của Kiều Hàm.
“Có hành vi vượt quá giới hạn không?”
“Hả?” Kiều Hàm ngẩn ra, ngẩng đầu, còn tưởng mình nghe nhầm.
“Ở trên giường đó, đã nằm cùng nhau chưa?”
“Cái gì?!” Kiều Hàm kinh ngạc, nam chính đang hỏi cái gì vậy?
“Cô ta có chạm vào đệ không?”
“Dĩ nhiên là không! Sao có thể được!” Kiều Hàm giật nảy mình, theo phản xạ mà phản bác.
Toàn là mấy câu hỏi như hùm như sói gì thế này, đây là lời mà nam chính đại nhân sẽ nói ra sao? Chẳng lẽ chuyện mình làm đã nghiêm trọng đến mức cần nam chính phải đưa ra những nghi vấn như vậy?
Ngẩng mắt lên thấy đôi mắt trong veo của Tiêu Cửu Từ như sương phủ trên tuyết, đầu óc cậu trực tiếp bị đóng băng, còn chưa kịp phản ứng tại sao nam chính lại có những câu hỏi này, đã lại bị chất vấn một câu nữa.
“Cột tóc của đệ tại sao lại ở trong tay cô ta!”
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ sâu thẳm nhìn Kiều Hàm. Cột tóc đó là một vạch giới hạn để y có thể an tâm để con ma này ở bên cạnh mình.
Huống hồ cậu rõ ràng đã nói sẽ trân trọng cột tóc này, rõ ràng quý trọng như vậy, sao có thể để người khác cầm trong tay được, con ma dối trá.
Kiều Hàm không biết Tiêu Cửu Từ đang nghĩ gì, chỉ phản ứng lại rằng trong bối cảnh thế giới cổ đại, nữ tử cầm cột tóc của nam tử có lẽ thật sự là chuyện lớn.
Lập tức cảm thấy oan ức vô cùng, còn oan hơn cả tuyết rơi tháng sáu.
Cậu vội vàng nói: “Ta cũng không muốn đâu. Ta vốn định ra ngoài tìm huynh xem tình hình của cô ấy, kết quả cô ấy một tay túm lấy tóc ta, đau đến da đầu muốn rách ra. Cô ấy hình như muốn cảm ứng linh lực hệ mộc mới có thể yên tâm lại. Đợi cô ấy ngủ rồi, tóc đệ tuy đã được giải cứu, nhưng cột tóc làm thế nào cũng không rút ra được, chỉ đành tạm thời tháo ra thôi.”
Nhìn bộ dạng mặt mày đỏ bừng, vội vàng giải thích trong sạch của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ đột nhiên tỉnh táo lại, băng tuyết nơi đáy mắt trong nháy mắt tan ra.
Y đang làm gì vậy? Sao y có thể dùng giọng điệu này để chất vấn?
Vì tiếng sấm liên tục, Lương Viên Quân bên trong dường như lại mê sảng thêm vài câu. Có lẽ vì không có linh lực hệ mộc bao bọc, khiến cô ta không yên, giọng cô ta run rẩy một cách không tự nhiên.
Kiều Hàm cũng có chút sốt ruột, chuyện cậu muốn làm vẫn chưa làm được: “Sư huynh, những điều huynh nói đệ đều biết rồi, là ta không suy nghĩ chu toàn, nhưng ta tuyệt đối không có ý gì khác, lần sau tuyệt đối không tái phạm. Huynh xem tình hình của cô ấy trước đi, có phải sấm sét thật sự có ảnh hưởng không?”
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ cũng có chút ngượng ngùng, vì sự thất thố vừa rồi, giọng điệu cứng nhắc: “Cô ta không sao, cô ta sợ không liên quan đến linh thể, là do tâm lý của cô ta sợ.”
Kiều Hàm thở phào một hơi: “Vậy thì tốt rồi.”
Mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, do dự vài giây, vẫn lên tiếng: “Vậy nên, đệ có thể gọi cô ta dậy, để cô ta rời đi.”
“Hả?”
Tiêu Cửu Từ lập tức hơi nhíu mày: “Chẳng lẽ đệ còn muốn giữ cô ta lại? Thiên hạ có bao nhiêu người sợ sấm, ai cũng cần người ở cùng sao?”
Chuyện đó thì không cần, trước đây cậu cũng không có ai ở cùng, dần dần cũng quen rồi. Chỉ là cảm thấy giọng điệu của Tiêu Cửu Từ có chút kỳ quặc.
Có lẽ y cảm thấy nam nữ khác biệt, làm vậy không ổn. Dù sao nam chính trước giờ luôn là người tuân thủ quy củ nhất. Nếu không liên quan đến linh thể, Kiều Hàm cũng không tự rước phiền phức. Cậu lập tức tỏ ý sẽ tiễn người đi.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ lúc này mới tự nhiên hơn một chút.
Đi vào trong phòng, Lương Viên Quân trên giường vẫn cuộn tròn người, sắc mặt trắng bệch, trán rịn mồ hôi, môi bất giác cắn chặt, dường như sắp rỉ máu.
Chẳng lẽ quỷ cũng gặp ác mộng sao?
Kiều Hàm theo bản năng phóng ra linh lực hệ mộc. Lương Viên Quân dường như cảm ứng được, lúc này mày mới giãn ra một chút, chỉ là khóe mắt lại lăn xuống một giọt lệ, dường như mơ thấy chuyện gì đó vô cùng đau lòng.
Lòng Kiều Hàm khẽ động, gần đây ở cùng cô ta đều là hồi tưởng lại những chuyện vui vẻ, giấc mơ này chẳng lẽ là ký ức mới sao?
Kiều Hàm cảm thấy phản ứng của nữ quỷ hình như là do bị k*ch th*ch gì đó, thuận theo có thể sẽ k*ch th*ch ra một vài ký ức. Cậu hy vọng là liên quan đến Hồng Thành, nhưng về điểm này cậu lại cố tình giấu Tiêu Cửu Từ, vì lòng riêng.
Tuyến chính tuy không thể động vào, nhưng chỉ cần biết đủ thông tin, cậu có thể dùng thủ đoạn nhỏ để đối phó với tình tiết sau này. Chỉ là điều đó có thể đi ngược lại với bản tính của nam chính, nên cậu không hy vọng nam chính biết.
Tiêu Cửu Từ đi theo Kiều Hàm vào, thấy bộ dạng này của Lương Viên Quân cũng có chút kinh ngạc. Dù trong lòng vẫn còn chút khó chịu, nhưng vẫn theo bản năng mà mềm lòng một chút. Nhưng chuyện này vốn không ổn, y sẽ không do dự, chỉ là sẽ nghĩ cách khác. Nhưng khi y nhìn sang Kiều Hàm, lại thấy được sự do dự trong mắt cậu.
Suy nghĩ của Tiêu Cửu Từ dừng lại, giây tiếp theo, không ngoài dự đoán.
“Hay là để cô ấy ở lại một đêm, cũng tội nghiệp. Ai bảo cô ấy lại nhận cái linh căn này của ta, ta cứ coi như làm việc tốt đi? Dù sao hiện tại chắc không ai biết, nửa đêm đưa về ngược lại dễ bị nhìn thấy, đợi ngày mai cô ấy tỉnh lại tự về?”
Kiều Hàm nói xong, cẩn thận nhìn Tiêu Cửu Từ, trưng cầu ý kiến của y.
Nhưng Tiêu Cửu Từ lại vẻ mặt lạnh nhạt nhìn con ma lật lọng này, hỏi: “Vậy đệ ngủ ở đâu? Ngủ chung với cô ta?”
Kiều Hàm lập tức lắc đầu: “Huynh đùa gì vậy?”
Mắt Tiêu Cửu Từ hơi trầm xuống: “Chẳng lẽ đệ muốn ngủ với ta?”
Kiều Hàm kinh ngạc đến sặc cả nước bọt, cậu sao dám chứ! Cậu điên cuồng lắc đầu.
Đường cằm của Tiêu Cửu Từ căng thêm một phần.
Kiều Hàm vội nói: “Thật ra trong ký ức của cô ấy, cô ấy ngủ trên giường, phu quân của cô ấy ngồi trên ghế đẩu bên giường cùng cô ấy trải qua đêm sấm sét. Đệ chỉ chịu khó một đêm thôi. Cũng không phải là cô nam quả nữ ở riêng một mình, không phải còn có huynh sao, ha ha ha.”
Tiêu Cửu Từ liếc Kiều Hàm một cái, rồi trực tiếp xoay người đi về phía giường của mình.
“Xem ra sư đệ có suy nghĩ của riêng mình, đúng là làm sư huynh lo chuyện bao đồng rồi.”
“Sư huynh.” Kiều Hàm kinh ngạc.
“Đệ muốn thế nào thì thế đó đi, nhưng ta vẫn phải tránh hiềm nghi.” Tiêu Cửu Từ nói xong, liền ngồi xuống bên giường của mình.
Không đợi Kiều Hàm nói thêm, y vung tay, hai tấm bình phong vốn dựa vào tường trong phòng “xoạt xoạt” hai tiếng đã trở lại vị trí cũ, biến thành bộ dạng như ngày đầu tiên họ thấy.
Từ phía Kiều Hàm hoàn toàn không nhìn thấy bên phía Tiêu Cửu Từ nữa.
Kiều Hàm ngây ngốc đứng đó. Cậu cảm thấy nam chính đại nhân không vui rồi, chắc chắn y cảm thấy hành vi của cậu không thỏa đáng, lại còn tái phạm nhiều lần. Nhưng nam chính là như thế, sẽ không ép người khác nghe lời, thấy nói không thông cũng sẽ không nói thêm nữa.
Kiều Hàm cảm thấy như bị nam chính từ bỏ, trong lòng nghẹn lại, thậm chí hoang mang đến bắt đầu hối hận, cậu không muốn bị thần tượng ghét đâu!
Kiều Hàm quay đầu nhìn Lương Viên Quân sắc mặt lại bắt đầu thay đổi thất thường, bất đắc dĩ phóng ra linh lực.
Mình cũng hiếm khi thương hoa tiếc ngọc, nếu sau này không cho mình một vài thông tin hữu ích, thì đúng là lỗ to rồi đó, bà chị quỷ à.
Còn về phần nam chính đại nhân, Kiều Hàm chỉ có thể tự an ủi mình trong lòng, sư huynh tính tình tốt, sau này nhận lỗi cho tốt, cố gắng chuộc tội, sư huynh chắc sẽ không giận cậu quá lâu.
Nghĩ vậy, Kiều Hàm cũng ngồi xuống ghế đẩu, dựa vào mép giường, từ từ phóng ra linh lực.
Còn Tiêu Cửu Từ lúc này đang ngồi trên giường. Đợi đến khi hoàn hồn lại, y dường như đã nhìn chằm chằm vào tấm bình phong nửa ngày rồi, nhưng cũng chỉ có tấm bình phong và đêm yên tĩnh. Y hít một hơi thật sâu, xoay người nằm xuống quay lưng về phía bình phong nghỉ ngơi.
Nửa đêm canh ba, một tiếng “cộp” nhẹ vang lên, Tiêu Cửu Từ đột nhiên mở mắt, trong mắt không có một tia buồn ngủ, hoàn toàn tỉnh táo.
Lắng nghe kỹ, ngoài tiếng sấm dần nhỏ đi, lại chẳng nghe thấy gì khác. Mi mắt Tiêu Cửu Từ khẽ run, cuối cùng vẫn lóe lên một cái, vượt qua hai tấm bình phong.
Chỉ thấy Lương Viên Quân đã ngủ say sưa trên giường, Kiều Hàm dựa vào mép giường vì xuất linh lực trong thời gian dài, mệt đến ngủ thiếp đi. Tiếng động vừa rồi chính là do đầu cậu đập vào mép giường.
Tiêu Cửu Từ nhìn cảnh tượng tạm có thể chấp nhận được này, mím môi, xoay người bỏ đi.
Chưa được một lúc, lại một tiếng động nhẹ vang lên, bóng người lại lóe lên.
Hóa ra là Kiều Hàm ngửa cổ dựa vào mép giường độ cao không đúng, quá mỏi, nên đổi một hướng khác.
Tiêu Cửu Từ liếc một cái, xoay người lại đi.
Kết quả lại “cộp”, Tiêu Cửu Từ lại xuất hiện, là Kiều Hàm lại đổi một hướng khác.
Tiêu Cửu Từ chớp mắt, cũng không biết mình đang làm gì, đang định rời đi, lúc này Lương Viên Quân lật người, để lộ bàn tay ra. Tiêu Cửu Từ một mắt thấy cột tóc Lương Viên Quân đang nắm trong tay.
Tiêu Cửu Từ dừng lại vài giây, trực tiếp tiến lên, nắm lấy đầu kia của cột tóc. Trong nháy mắt, hàn khí tỏa ra, những đường băng bắt đầu lan rộng, cho đến khi chỗ Lương Viên Quân nắm trong tay cũng bị đóng băng.
Lương Viên Quân bị lạnh, theo bản năng buông tay.
Cột tóc bị rút ra không chút do dự, lúc trở lại tay Tiêu Cửu Từ đã tan băng. Nhìn cột tóc mềm mại, một luồng sáng của thuật thanh tẩy lóe qua, Tiêu Cửu Từ lúc này mới ngồi xổm xuống, túm lấy đuôi tóc của Kiều Hàm, buộc lại, sợ tuột còn cố ý thắt chặt nút.
Đây là… pháp khí giám sát con ma này, không thể không đeo trong thời gian dài.
Mãi đến khi cột tóc màu lam khói được buộc lại trên mái tóc đen nhánh, Tiêu Cửu Từ mới cảm thấy thuận mắt hơn một chút.
Đang định đứng dậy rời đi, thì đến lúc Kiều Hàm đổi hướng, kết quả vừa quay đầu, đã đụng vào vai Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ bất giác chột dạ cứng người.
Nhưng Kiều Hàm không tỉnh, cậu cựa quậy trên vai y, gò má trắng nõn lướt qua vạt áo, cọ vào một lọn tóc trên vai y, từ từ thở đều, dường như ngủ còn ngon hơn.
Tim Tiêu Cửu Từ đập thình thịch, đang định lùi ra, thì nghe một câu nói mớ: “Sư huynh… đệ sai rồi.”
Tiêu Cửu Từ giật mình, còn tưởng cậu tỉnh rồi, kết quả cúi đầu nhìn, chỉ thấy Kiều Hàm hơi nhíu mày, mắt vẫn nhắm: “Đừng giận đệ, được không.”
Tiêu Cửu Từ sững lại, há miệng, khàn giọng nói nhỏ: “Biết sai rồi, đệ cũng có sửa đâu.”
Miệng Kiều Hàm dường như phát ra tiếng ư ử, giống như một con thú nhỏ đang làm nũng yếu thế, cầu xin một chút mềm lòng và thương xót.
Tiêu Cửu Từ rủ mắt, từ từ lướt qua biểu cảm trên mặt cậu. Ở khoảng cách gần như vậy, hơi thở của nhau có thể quấn lấy nhau, từng hơi thở mang đến một cảm giác ngứa ngáy khó tả, cào vào đáy lòng, dấy lên những gợn sóng kỳ lạ. Trừ khi là sắt đá, nếu không rất khó không lùi bước.
Tiêu Cửu Từ muốn thở dài, nhưng lại mông lung không biết nên bắt đầu từ đâu. Theo lý mà nói, Kiều Hàm làm cũng không có gì sai lắm, chỉ là y cảm thấy không nên làm.
Ngoài nhà tiếng mưa dần tạnh, tiếng sấm hoàn toàn xa dần, không khí trong lành sau cơn mưa tràn vào phòng.
Lương Viên Quân hình như cuối cùng cũng thoát khỏi cơn ác mộng, cả người mệt mỏi. Vừa mở mắt, cô ta đã thấy bóng lưng của Kiều Hàm. Giống như người đó, vào lúc cô ta sợ hãi nhất, ở bên cạnh cô ta. Không ngờ người mới quen không lâu này lại thật sự có thể làm được.
Đúng là một người ấm áp.
Kết quả giây tiếp theo khi tầm mắt chuyển đi.
Á! Cái thứ bẩn thỉu gì thế này!
Còn có chuyện gì đáng sợ hơn việc bên giường có thêm một người đàn ông nữa sao? Lúc còn sống nữ quỷ rất cảnh giác, chỉ có người tỏa ra khí tức linh căn giống như phu quân của cô ta như Kiều Hàm mới có thể đến gần, chứ không phải tên đàn ông nào cũng có thể ngủ dưới giường của cô ta được.
Lương Viên Quân giật mình, mới phát hiện ra hóa ra Kiều Hàm đang dựa vào một người khác, mà người này chính là kẻ có chút không hợp với cô ta.
Trong đầu Lương Viên Quân đầy dấu chấm hỏi và dấu chấm than. Kết quả người mà Kiều Hàm đang dựa vào, đột nhiên quay đầu, bốn mắt nhìn nhau.
Hóa ra chưa ngủ à!
Hắn không ở trên giường của mình, chạy đến đây làm gì? Nhìn bọn họ sao?
Lương Viên Quân vốn đã cảm thấy tình cảm của hai sư huynh đệ này quá tốt, lúc này lại càng thêm nghi ngờ.
Hai người nhìn nhau, không ai mở miệng phá vỡ sự yên tĩnh.
Đột nhiên Tiêu Cửu Từ giơ ngón tay còn lại chỉ ra ngoài cửa sổ, rồi lại chỉ ra cửa.
Tuy không nói gì, nhưng Lương Viên Quân vẫn từ vẻ mặt của y mà hiểu ra ý. Tuy vẻ mặt của y có thể xem là bình thường, Lương Viên Quân lại luôn cảm thấy người đàn ông này muốn nói là: Sấm ngừng rồi, cô nên cút đi.
Lương Viên Quân lập tức bị thái độ của Tiêu Cửu Từ kích động, nổi máu phản nghịch.
Người nói chuyện với cô ta là Kiều Hàm, chứ không phải Tiêu Cửu Từ, Tiêu Cửu Từ dựa vào đâu mà đuổi cô ta đi, cô ta còn có chuyện muốn nói với Kiều Hàm nữa!
Lương Viên Quân nheo mắt, trực tiếp phớt lờ, ôm chăn xoay người ngủ tiếp.
Thích canh bên giường phải không, cho ngươi canh đủ.
Kết quả Lương Viên Quân vừa xoay người, đã nghe thấy tiếng sột soạt, quay đầu lại, đã thấy Tiêu Cửu Từ bế ngang Kiều Hàm lên.
Kiều Hàm ngủ rất say, ngoan ngoãn để mặc Tiêu Cửu Từ bế.
Lương Viên Quân ngây người, chỉ thấy Tiêu Cửu Từ liếc cô ta một cái, đột nhiên nâng tay lên, khuôn mặt của Kiều Hàm đang dựa vào thuận thế liền vùi vào khuỷu tay y, khiến Lương Viên Quân không nhìn thấy được chút nào, dường như muốn độc chiếm, rồi y không thèm để ý đến cô ta nữa, bế Kiều Hàm đi luôn.
Vòng qua một tấm bình phong, đã không thấy đâu nữa.
Rồi truyền đến tiếng giường bị lún xuống. Tai Lương Viên Quân vểnh lên, dường như nghe thấy một vài tiếng động kỳ lạ, tiếng ván giường kẽo kẹt, rất muốn thò đầu ra xem, nhưng lại bất giác không dám. Cuối cùng tiếng động cũng mất, cũng chỉ đành cắn răng nằm xuống. Dù sao lúc này mà đi, chẳng phải là nhận thua sao.
Ngủ thêm một giấc nữa vậy, dù sao mình ngủ ở đây, bên kia chắc sẽ không có… có gì đâu nhỉ. Sao cứ cảm thấy bầu không khí có chút không đúng lắm?!
Lương Viên Quân mặc kệ người khác chết sống, tiếp tục ngủ.
Còn chiếc giường bên kia lại có chút khó xử rồi.
Kiều Hàm nói không sai, chiếc giường dành cho khách ở đây không phải để cho hai đàn ông to con ngủ, nên nó thật sự hơi nhỏ.
Tiêu Cửu Từ thấy Lương Viên Quân không cần người ở cùng nữa, nhưng cô ta lại cứ ỳ ra không chịu đi, đành phải bế Kiều Hàm sang bên này nghỉ ngơi. Chỉ là vừa nằm xuống, y đã cảm thấy một bên sườn áp sát vào nhau, khiến y có chút không quen. Đang định đứng dậy, thì Kiều Hàm bên cạnh lại lật người qua, tay chân vươn ra, quấn lấy y như một con bạch tuộc.
Khoảnh khắc bị quấn lấy, Tiêu Cửu Từ cứng đờ người. Y rất ít khi thân mật với người khác như vậy, cực kỳ không quen. Dù có bằng lòng ngủ chung giường với Kiều Hàm, cũng chỉ là nằm cạnh nhau mà thôi, chứ quấn quýt thế này thì tuyệt đối không thể.
Tiêu Cửu Từ căng mặt muốn đẩy cái hơi ấm đang dán trên người mình ra.
Gỡ tay ra, dời chân đi, đang định đẩy người ra, kết quả tay lại vòng lên, bên này đang định gỡ tay ra lần nữa, chân lại gác lên.
Tiêu Cửu Từ kiên nhẫn vật lộn mấy vòng, đã bắt đầu hối hận vừa rồi có phải là không nên mềm lòng với con ma này không.
Hậu quả của việc mềm lòng với ma, chính là con ma này nhất định sẽ được đằng chân lân đằng đầu. Rõ ràng lúc tỉnh táo, chạm một cái là đã kích động muốn chết, thậm chí còn không dám để y chạm vào. Lúc ngủ thì lại to gan lớn mật, khiến Tiêu Cửu Từ nghiêm túc nghi ngờ mục đích thật sự của mấy vụ mộng du ngủ khỏa thân trước đây.
Tiêu Cửu Từ trực tiếp dùng linh lực đẩy người ra, nằm nghiêng lại, định dùng chăn quấn cậu lại. Kết quả vừa lấy chăn qua, ai đó lại nhào tới.
Lần này còn quá đáng hơn, cái chân thẳng tắp trực tiếp nâng cao, như đang leo núi, gác lên bên hông rắn chắc của Tiêu Cửu Từ, kẹp lấy rồi móc lại, cánh tay đồng thời vòng qua cổ y, ôm ghì vào lòng.
Cả người Tiêu Cửu Từ bị kéo theo, sự chênh lệch về hình thể suýt nữa thì khiến y thuận thế đè lên người Kiều Hàm, may mà y giật mình cứng người lại kịp.
Nhưng vẫn bị Kiều Hàm ôm chặt từ bên cạnh. Đối mặt với khuôn mặt đột nhiên phóng đại, đồng tử Tiêu Cửu Từ khẽ run, hàng mày thanh tú gần trong gang tấc, gần đến mức có thể thấy được từng sợi lông mi cong vút.
Hơi thở lướt qua môi y, men theo cằm, trượt qua yết hầu, cho đến khi chìm vào sâu trong vạt áo đóng kín. Y không biết mình đã đỏ bừng từ cổ trở lên, mãi đến khi cảm thấy mặt nóng ran mới giật mình tỉnh lại.
Cảm giác không tự tại lan khắp toàn thân, nhiệt độ trên người dường như đang vô hình trao đổi cho nhau. Tư thế quá mức thân mật này khiến đáy mắt Tiêu Cửu Từ dấy lên một cơn sóng ngầm, đầu óc bắt đầu suy nghĩ miên man.
Sao ngủ lại không yên phận thế này.
Như vậy mà còn có thể dễ dàng đồng ý ngủ cùng người khác sao?
Tiêu Cửu Từ cảm thấy con ma này cả đời chỉ có thể ngủ một mình thôi, trên giường hễ có thêm một người, đều có thể bị cậu làm cho ngủ không yên.
Trên giường lại vang lên một tiếng “kẽo kẹt”, rất nhanh, thứ mà Kiều Hàm ôm đã biến thành cái gối. Tiêu Cửu Từ ngồi trên chiếc ghế không xa, tĩnh tâm tu luyện.
Những cảm xúc không tên không rõ lúc trước, dường như đã bị những hành động lộn xộn này xua tan, việc nhập định vô cùng thuận lợi.
Lúc Kiều Hàm tỉnh lại, cậu có chút mơ màng, chớp chớp mắt, phát hiện mình đang ở trên giường, lại cảm thấy khí tức xung quanh không đúng, lập tức giật mình ngồi dậy. Vừa quay đầu, đã thấy Tiêu Cửu Từ đang nhập định ở không xa.
Lúc này cậu mới phát hiện ra mình lại ngủ trên giường của nam chính đại nhân.
Cậu dám chắc trước khi ngủ mình đang ở bên giường của mình.
Vậy là nam chính đại nhân thấy không ổn, nửa đêm đã dời cậu sang đây.
Chẳng lẽ là bế!!!
Ồ, không thể nào, nhất định là dùng pháp thuật di chuyển.
Nhưng nam chính vẫn dịu dàng quá đi! Tuy đã dạy dỗ cậu, nhưng vẫn quan tâm cậu, còn nhường giường cho cậu nữa. Nói vậy chắc là không giận lắm rồi.
Vừa tỉnh lại đã nhận được tín hiệu hạnh phúc như vậy, sao mình có thể hâm mộ một người tốt đến thế chứ!!!
Tiêu Cửu Từ mở mắt ra liền thấy đôi mắt còn sáng hơn cả dạ minh châu bên giường đang nhìn chằm chằm vào y, nụ cười trên mặt có lẽ còn rạng rỡ hơn cả ánh bình minh vừa ló dạng.
Ngủ trên giường của y, vui đến thế sao? Tối qua bảo ngủ cùng, chẳng phải còn lắc đầu lia lịa à? Xem ra là giả vờ rụt rè rồi.
Nếu tối qua cứ kiên trì ngủ tiếp, con ma này vừa tỉnh lại thấy y ở ngay bên cạnh, không biết sẽ có biểu cảm gì, đột nhiên có chút tò mò là sao nhỉ?
Tiêu Cửu Từ mặc cho cậu nhìn, không nói gì. Kết quả Kiều Hàm lại ngây ngô nói một câu: “Sư huynh, huynh tốt thật.”
Tim Tiêu Cửu Từ khẽ run, muốn nghiêm mặt dạy dỗ người, nhưng làm thế nào cũng không nghiêm mặt nổi. Có lẽ là vì đã tĩnh tâm tu luyện một lúc, lúc này Tiêu Cửu Từ cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn nhiều.
“Lúc cô ấy về, cẩn thận một chút, đừng để người khác nhìn thấy.” Tiêu Cửu Từ đứng dậy dặn dò.
Kiều Hàm biết mâu thuẫn nhỏ này coi như đã qua. Tuy nam chính tối qua có hơi kỳ quặc, không giống phong cách của y, nhưng ai mà chẳng có lúc cảm xúc thất thường chứ. Cậu lập tức gật đầu: “Vâng vâng, đều nghe lời sư huynh.”
Tiêu Cửu Từ không nói nhiều nữa, sửa soạn xong liền đi ra ngoài.
“Sư huynh, bình phong…” Kiều Hàm luôn cảm thấy lại dựng bình phong lên có gì đó kỳ kỳ.
Tiêu Cửu Từ liếc cậu một cái, còn dám mở miệng à, không phải đã không sợ quỷ rồi sao? Đúng vậy, y nên sớm khôi phục lại mới phải, sao lại quen rồi nhỉ. Kết quả vừa ngẩng mắt, đối diện với đôi mắt căng thẳng kia, y nghẹn lời: “Đợi cô ấy đi rồi, tự mình dời.”
Kiều Hàm lập tức nở một nụ cười rạng rỡ.
Tiêu Cửu Từ nhìn nụ cười của cậu đột nhiên nói: “Đúng rồi, gần đây buổi tối đệ có phải vẫn đi cùng cô ta không?”
Kiều Hàm ngẩn ra, lập tức nói: “Chuyện tối qua chắc chắn sẽ không xảy ra nữa.”
Tiêu Cửu Từ lại thản nhiên nói: “Ta không nói chuyện đó, nếu đệ vẫn đi cùng cô ta, vậy tối nay ta sẽ tiếp tục đi khai hoang.”
“Cái gì?!”
Tiêu Cửu Từ chậm rãi nói: “Sắp thấy được Hồng Thành rồi, ta thấy mọi người đều khá sốt ruột, cảm thấy đẩy nhanh tiến độ cũng không sao, thật ra buổi tối tuy nguy hiểm, cũng coi như rèn luyện.”
Kiều Hàm lập tức sốt ruột: “Có gì mà phải vội chứ, từ từ mới đảm bảo an toàn được. Hơn nữa không phải chúng ta đã nói rồi sao?”
Tiêu Cửu Từ không nhìn cậu, nói: “Ta thấy đệ cũng khá bận, cũng không cần ta ra ngoài đi cùng đệ nhỉ.”
“Ta không bận, ta chẳng bận chút nào hết. Đúng rồi, ta sắp đột phá rồi, sư huynh không về mỗi tối xem ta, lỡ như ta đột nhiên đột phá, không có ai hộ pháp thì làm sao!” Kiều Hàm vội nói.
Tiêu Cửu Từ lúc này mới lên tiếng: “Vậy à? Vậy được, ta sẽ về.”
Kiều Hàm vội vàng gật đầu. Đợi Tiêu Cửu Từ rời đi, cậu vội vàng bò dậy đi xem tình hình của Lương Viên Quân.
Đi qua mới phát hiện cột tóc đã trở lại trên tóc mình, đang lấy làm lạ thì nghe thấy tiếng vươn vai. Kiều Hàm không nghĩ nhiều, vừa buộc lại tóc vừa nói qua tấm bình phong.
“Này, quỷ tỷ tỷ, ngươi còn ở đó không!”
“Nói nhảm, bà cô đây dĩ nhiên còn! Nhưng vẫn muốn ngủ thêm, lâu lắm rồi không được ngủ thoải mái như vậy.” Lương Viên Quân dường như đã phục hồi tinh thần, xem ra tối qua thật sự là bị tiếng sấm dọa sợ. Cũng buồn cười, lại sợ sấm?
“Ngươi thoải mái rồi, ta thì không thoải mái đâu.”
Lương Viên Quân dừng lại, đầu óc trực tiếp rối thành một nùi, dò hỏi: “Hai người không phải… ngủ rất ngon sao?” Cô ta rõ ràng không nghe thấy động tĩnh gì mà, chắc là ngủ đơn thuần thôi nhỉ.
Kiều Hàm lập tức cạn lời: “Ai ngủ ngon chứ, sư huynh của ta còn chẳng được ngủ!” Đều là tại bà cô này, cậu xót muốn chết đây này.
“Không… không ngủ? Vậy ngươi…” Trái tim nhỏ của Lương Viên Quân run lên, nhưng cô ta thật sự không nghe thấy gì mà!
“Ta dĩ nhiên là mệt muốn chết rồi!” Nửa đêm đầu cứ phải không ngừng xuất linh lực hệ mộc, kiểu xuất ổn định trong thời gian dài này rất mệt người.
Lương Viên Quân: Đây là chuyện cô ta có thể nghe được sao?!!!!
Chẳng lẽ là kết giới cách âm? Cô ta còn ở đây mà! Hai người này đang làm gì vậy? Người của ngàn năm sau đều phóng khoáng như vậy sao?
“Đúng rồi, sau này hoạt động buổi tối đừng tìm ta nữa, ta phải… chuẩn bị tu luyện, đột phá cảnh giới rồi.” Kiều Hàm nói trước.
“Ha ha, ta cũng chẳng muốn tìm ngươi nữa đâu.”
Mẹ nó, song tu phải không, ta là loại người không có mắt nhìn như vậy sao? Nói rõ từ sớm, ta cũng chẳng dính vào vũng nước đục này.
Cô ta ngủ ngay vách bên cạnh, ngay vách bên cạnh đó! Cô ta vẫn còn là một hoàng hoa khuê nữ đó! Xui xẻo, xui xẻo!
Lương Viên Quân tức giận nhảy xuống giường, chạy ra ngoài.
Kiều Hàm kỳ quái nhìn bộ dạng hùng hổ của cô ta, liền nói: “Nổi nóng cái gì.”
Lương Viên Quân có chút thẹn quá hóa giận trừng người, thầm nghĩ ngươi có mặt nói, ta còn không có mặt lặp lại đâu, xin lỗi là do con quỷ ngàn năm ta đây bảo thủ rồi!
“Đúng rồi, tối qua có nhớ ra gì không?” Kiều Hàm nói vào chuyện chính.
Lương Viên Quân ngẩn ra.
Kiều Hàm nhìn vẻ mặt của cô ta, lập tức bất đắc dĩ: “Không có à?”
“Không phải.” Lương Viên Quân nói, vẻ mặt có chút kỳ quái. “Ta hình như nhớ ra rất nhiều chuyện không tốt, nhưng lại không nghĩ ra được, nhưng về chuyện ở Hồng Thành thì ta nhớ ra rồi.”
Lương Viên Quân biết điều này rất quan trọng với nhóm Kiều Hàm, nên nói thẳng vào trọng điểm. Bên trong Hồng Thành thực ra có hai trận pháp vô cùng mạnh mẽ, một là để phòng ngự bảo vệ họ, chỉ bao gồm phạm vi của Hồng Thành, một là sát trận nối liền với Tàng Thành Lâm bên ngoài, là để cùng ma tộc đồng quy vu tận.
Trong đó cái phòng ngự thì không cần xét, cái sát trận mới là phiền phức nhất.
Theo ký ức của Lương Viên Quân, sát trận khởi động chắc chắn là từ bên trong, thế nên dù có khai hoang cũng không thể từ Tàng Thành Lâm bắt đầu phá dần sát trận được, mà phải tìm mắt trận bên trong Hồng Thành trước rồi mới bắt đầu giải trừ.
Hơn nữa sở dĩ nó là trận pháp đồng quy vu tận, là vì nó có một đặc điểm, uy lực của sát trận sẽ thay đổi tùy theo tình hình. Trong trận pháp bất kể là người hay ma, chỉ cần tổng số càng nhiều, sức sát thương sẽ tăng theo cấp số nhân.
Khi đó là để đối phó với số lượng ma tộc và ma thú ngày càng tăng, đảm bảo có thể tiêu diệt tất cả, mới thiết lập như vậy.
Đến đây là khớp với tình tiết trong nguyên tác rồi.
Trong nguyên tác, sau khi Tiêu Cửu Từ biết được tình hình bên trong từ Tất chưởng môn, đã dẫn một đội nhỏ vào trong, nhưng lại đụng phải một truyền thừa đã biến chất gây rối, hút tất cả họ vào ảo cảnh thử thách của truyền thừa. Nhưng mấy người khác không vượt qua được bản thân, kiên trì đến cùng, mà bỏ cuộc giữa chừng. Chỉ có Tiêu Cửu Từ hiểu ra sát trận của Hồng Thành đã bị bóp méo, có liên kết với truyền thừa biến chất. Nếu tất cả truyền thừa đều thất bại, sát trận sẽ khởi động.
Đến lúc đó, mấy người đồng hành kia, và cả những tu sĩ khác còn đang nán lại trong Tàng Thành Lâm chờ đợi nguy cơ ở Hồng Thành được giải trừ để vào húp một ngụm canh, đều sẽ không thoát khỏi.
Mà cũng chính vì sự nán lại của họ đã khiến sức mạnh của sát trận quá lớn, khiến Tiêu Cửu Từ phải không ngừng đột phá bản thân, khổ sở chống đỡ, cuối cùng đã hấp thụ được một trong những truyền thừa, phá được mắt trận.
Tiêu Cửu Từ một mình gánh chịu tất cả áp lực, cứu tất cả mọi người. Nhưng đối với những người khác, chỉ là giải được một trận pháp, tuy lợi hại, nhưng dường như không liên quan nhiều đến họ. Họ chỉ biết, Tiêu Cửu Từ may mắn, là người duy nhất nhận được truyền thừa, khiến người ta ghen tị đỏ mắt.
Thực tế thì Tiêu Cửu Từ bị thương nặng, suýt nữa thì rớt cảnh giới, ngay cả lợi ích của Thiên Nguyên Linh Cảnh cũng không vào được, chỉ có thể quay về tĩnh dưỡng.
Chưa kể đến cái truyền thừa vô dụng kia, không ai từng thấy truyền thừa của Tiêu Cửu Từ là gì. Bởi vì sau ngàn năm bị ma khí xâm nhiễm, truyền thừa của đại năng ngày xưa sớm đã biến thành tà công, tu luyện tất sẽ bị phản phệ nhập ma. Để tự bảo vệ, y chỉ có thể nhờ các trưởng lão trong môn cùng nhau phong ấn truyền thừa.
Tuy sau lần này, thực lực có tăng lên, kinh nghiệm cũng phong phú hơn, sau này cũng lại đột phá cảnh giới, nhưng tất cả đều là đổi lấy bằng thương tích và khó khăn.
Hơn nữa trong nguyên tác còn gánh thêm cái chết của Đặng Lợi Minh.
Chưa kể vì nguyên nhân của truyền thừa, tuy đã phong ấn nhưng vẫn để lại một khúc mắc trong lòng các trưởng lão của Thanh Vân Tông. Họ tự tay phong ấn dĩ nhiên biết sự lợi hại của nó, thế nên sau này khi Tiêu Cửu Từ bị gán tội danh phá hoại phong ấn, tự ý thả yêu ma, họ đã không chút nghi ngờ thật giả. Dù y là đại đệ tử từng là tấm gương mọi mặt, họ cũng cảm thấy chuyện này quả thực có khả năng là do Tiêu Cửu Từ mất kiểm soát mà làm. Nếu không cũng sẽ không dễ dàng mất trí như vậy, trục xuất y ra khỏi sư môn.
Chính là có một tiền đề ảnh hưởng như vậy.
Nghĩ kỹ lại nguyên nhân hậu quả, thật sự là chuyện xấu toàn bộ là của y, chuyện tốt hoàn toàn không đến lượt y.
Kiều Hàm nhớ lại mà khí huyết dâng trào, lập tức nói với Lương Viên Quân: “Có cách nào an toàn giải quyết những trận pháp này không?”
Lương Viên Quân nói: “Cấu thành của trận pháp ta có thể nhớ mang máng, nhưng ta không hiểu lắm, phải tìm một người hiểu biết giúp ta, có lẽ có thể phân biệt được tình hình cụ thể bên trong.”
Chuyện đó còn không đơn giản, Tất chưởng môn, Đặng Lợi Minh, ai cũng có thể giúp.
Kiều Hàm nói là làm, gọi Lương Viên Quân định đi ra ngoài. Nhưng bụng của Lương Viên Quân lại bắt đầu kêu.
Bắt người ta làm việc, không thể không cho người ta ăn cơm. Có lẽ ở nhà ăn có thể gặp được Đặng Lợi Minh, thế là hai người đi đến nhà ăn trước.
Sau khi Kiều Hàm bình ổn tâm trạng, thấy sắc mặt Lương Viên Quân cũng ổn, liền không nhịn được hỏi: “Hồi tưởng lại chuyện của ngàn năm trước, cô có ổn không?”
Lương Viên Quân nói: “Những người cụ thể ta đều quên rồi, nên không có cảm giác gì. Ấn tượng sâu nhất của ta là ta hình như đã ở trong Tàng Thành Lâm rất lâu rất lâu, lâu đến mức ta quên hết mọi thứ. Vì không ra ngoài được, nên ta đã chìm vào giấc ngủ, cho đến khi cảm nhận được linh căn quen thuộc. Ta nhớ ra phu quân của ta cũng như vậy, rồi ta thấy ngươi, lại phát hiện có một cơ thể phù hợp, liền chui vào, chỉ là muốn chơi một chút, ra ngoài xem một chút.”
Kiều Hàm có chút buồn cười, có lẽ đây cũng coi như là ở hiền gặp lành. Nếu không có thông tin của Lương Viên Quân, cậu cũng chưa chắc có thể thuận lợi giúp đỡ nam chính đại nhân.
Lương Viên Quân đột nhiên nói: “Ta đây có được coi là đã giúp các ngươi không?”
Kiều Hàm gật đầu.
Lương Viên Quân nói: “Vậy hứa với ta một chuyện.”
“Không phải lại là ngủ cùng ngươi đấy chứ.” Kiều Hàm lập tức nói.
Lương Viên Quân trợn mắt một cái muốn lòi con ngươi: “Ta muốn trước khi đi được về Hồng Thành xem một chút, hy vọng họ có thể sớm phá được trận pháp, như vậy ta cũng coi như lá rụng về cội.”
Vẻ mặt Kiều Hàm sững lại, trong lòng có chút buồn: “Đợi khai hoang xong, an toàn rồi, ta sẽ đưa ngươi đi. Biết đâu đến đó, ngươi có thể hồi phục trí nhớ.”
Lương Viên Quân cười cười: “Ừm, ta muốn nhớ lại xem phu quân của ta rốt cuộc trông như thế nào, chắc là đẹp trai hơn ngươi.”
Đang nói thì Bạch Kha, Đặng Lợi Minh họ đều đến.
Bạch Kha lập tức tiến lên: “Sáng nay đi tìm ngươi , sao không có ở đó? Tối qua ngươi về lúc nào.”
Kiều Hàm ngượng ngùng ho khan.
Lương Viên Quân cũng không ngốc: “Về khuya đi sớm chứ sao, sợ làm phiền ngươi nghỉ ngơi nên không tìm ngươi đó.”
Bạch Kha lúc này mới yên tâm: “Lần sau vẫn nên nói với ta một tiếng.”
Lương Viên Quân cười cười: “Được.”
Rồi không nhịn được kéo Bạch Kha thì thầm: “Ta nói cho ngươi nghe một tin tức động trời.”
“Gì vậy?”
“Quan hệ của Kiều Kiều và sư huynh của họ không bình thường đâu!”
“!”
Bên này, Đặng Lợi Minh mang theo quầng thâm mắt ngồi bên cạnh Kiều Hàm.
Kiều Hàm hỏi: “Thịnh Giác đâu? Vẫn đang tu luyện à?”
Đặng Lợi Minh ngáp một cái: “Ta thật sự nghi ngờ huynh ấy có phải lén lút sau lưng ta chạy vào Tàng Thành Lâm rèn luyện không nữa. Lúc nào cũng không thấy người, lại còn luôn trong bộ dạng tiêu hao tinh lực nghiêm trọng.”
Kiều Hàm nhíu mày, Thịnh Giác là tứ linh căn, có lúc phải liều mạng mới có cơ hội. Nếu Thịnh Giác không muốn họ biết, chắc chắn là không muốn họ khuyên nhiều. Tình huống này, Kiều Hàm dĩ nhiên cũng không nói gì thêm, chỉ hỏi Đặng Lợi Minh: “Tối qua không ngủ ngon à?”
“Ừm, nghiên cứu trận pháp đó.”
“Vậy có hứng thú nghiên cứu một trận pháp rất lợi hại không?”
Để cậu ta ở đây nghiên cứu, có lẽ sẽ không có lý do để mạo hiểm nữa.
Một công đôi việc.
Cùng lúc đó, Tiêu Cửu Từ đã nhìn thấy tường thành của Hồng Thành. Bức tường thành đen kịt vô cùng quái dị, như thể bị máu nhuộm, gió thổi qua phát ra tiếng gào thét càng giống như tiếng ai oán của người bị nhốt chết bên trong.
Nghe mà Tiêu Cửu Từ cũng phải sởn gai ốc.
“Đúng là một nơi kinh tởm.” Đột nhiên một giọng nói truyền đến.
Tiêu Cửu Từ nhìn sang, đúng là Đoạn Uân.
Mà Thường Nguyên và Toàn Duệ cũng đã đến gần đó, nhìn nhau từ xa.
Đúng lúc này, một tiếng gầm rú truyền đến.
Sắc mặt mọi người biến đổi, một con ma thú Địa giai xông ra.