Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 41

Tràng tấn công bằng võ mồm với khí thế nuốt sông nuốt biển của Kiều Hàm không chỉ khiến đám đông xung quanh nghe mà ngơ ngác, ngay cả Tiêu Cửu Từ và Bạch Kha vừa đến nơi cũng phải đứng sững sờ ngoài vòng vây.

Bạch Kha không nhịn được mà bật cười khe khẽ. Nàng ngẩng đầu nhìn sang, liền thấy hai má Tiêu Cửu Từ thoáng ửng lên một lớp hồng mỏng, ánh mắt có chút bối rối, ngay cả nhịp thở cũng loạn đi vài phần. Mắt Bạch Kha lóe lên, nàng mỉm cười thu lại ánh nhìn, tiếp tục hóng chuyện.

Kẻ giả mạo mặt mày đã xanh mét, khóe miệng giật giật không ngừng. Gã vạn lần không ngờ trên đời lại có loại ngu ngốc thế này, dù biết gã là hàng giả cũng không nên xông ra như vậy chứ, một tên Trúc Cơ kỳ nhỏ nhoi không muốn sống nữa à? Lại dám công khai cà khịa một tu sĩ Kim Đan kỳ như gã. Thật sự không sợ gã tung một chưởng bổ chết sao?

“Nhóc con, ngươi là ai! Dám nói đã từng gặp ta, không phải đang chém gió đấy chứ? Ngươi có bằng chứng gì chứng minh ta không phải Tiêu Cửu Từ? Đừng tưởng ta nổi tiếng hiền lành là có thể dung túng cho hành vi vô lễ của ngươi. Ăn nói hàm hồ là phải trả giá đấy.” Vừa nói, kẻ giả mạo còn cố tình ngưng tụ một mũi dùi băng trong tay ra vẻ dọa dẫm.

“Hừ, xem ngươi diễn tuồng, ta đây cười đứt ruột. Nghe ngươi nói xem, ra vẻ độ lượng, nhưng thực chất bên trong ngạo mạn. Vẻ ngoài vàng ngọc, bên trong giẻ rách, còn dọa dẫm người khác.”

“Tiêu Cửu Từ bao năm qua bảo vệ thương sinh, sự lễ nghĩa và dịu dàng độ lượng của người ta đã ăn vào tận xương tủy, chứ không phải loại thùng rỗng kêu to như ngươi. Sao nào, biết người ta hiền lành sẽ không truy cứu, nên mới giả mạo hăng say thế à?” Kiều Hàm nói với vẻ khinh bỉ.

Lần này, trong mắt kẻ giả mạo đã thật sự bùng lên lửa giận: “Nhóc con, ngươi đúng là không biết sợ là gì.”

“Ta ăn ngay nói thật thì có gì phải sợ, người phải sợ là ngươi mới đúng chứ? Ngươi tự ti đến mức ngay cả thân phận của mình cũng không dám thừa nhận, phải khoác lên vỏ bọc của người khác, có thấy xứng với cha mẹ, sư phụ đã cho ngươi thân phận này không? Nếu còn chút lương tâm thì quỳ xuống dập đầu từ xa cho họ một cái đi!”

“Thích giả mạo Tiêu Cửu Từ như vậy, sao không học người ta làm việc tốt không lưu danh, đối xử với nữ tử thì lễ độ chừng mực, chưa bao giờ vượt quá giới hạn? Ngươi còn cố tình ở lại lừa gạt con gái nhà người ta, bản thân ngươi thất đức thì đừng có kéo người khác vào.”

Thực ra lúc mới đến, sức chiến đấu của Kiều Hàm vẫn chưa bung hết cỡ. Cậu còn nghĩ sau khi chửi cho một trận, sẽ khuyên nhủ đối phương quay đầu là bờ, đừng suốt ngày nghĩ đến việc bắt chước người khác để gây chú ý, chuốc lợi, kẻo rước họa vào thân, cứ là chính mình là tốt nhất.

Ai ngờ vừa đến cậu đã thấy gã giả mạo này cử chỉ mập mờ với hai nữ tu, còn nói với họ: Tấm lòng của hai vị ta cũng không phải không nhận, chỉ là chuyện này cần chưởng môn định đoạt. Hay là sau này hai vị đến Thanh Vân Tông hỏi thử, nếu chưởng môn không đồng ý, ta cũng đành chịu.

Lời này nói ra, khác nào đã hứa hẹn điều gì, đây không phải là đang lừa gạt con gái nhà người ta sao?

Lỡ như họ tràn trề hy vọng mà đến, kết quả lại chẳng có chuyện đó, may mắn thì giải thích rõ ràng là xong, không may mà vướng vào rắc rối thì phải làm sao?

Ngay cả một fan cuồng như cậu cũng sẽ không tự dưng đi sắp đặt tuyến tình cảm cho nam chính. Dù cậu có ứng cử viên “chị dâu” cực kỳ tâm đắc, nhưng cậu chưa bao giờ tác hợp hay thao túng họ, mà chỉ đè nén cơn cuồng ghép đôi, lén lút “chèo thuyền” mà thôi.

Ấy thế mà gã này thì hay rồi, trực tiếp muốn nạp cho Tiêu Cửu Từ hai cô vợ, chuyện này Kiều Hàm nhịn được sao?!!

Lỡ như đồn một thành mười, mười thành trăm, thì danh tiếng của nam chính đại nhân sẽ ra sao?

Vì vậy, Kiều Hàm lúc này đang nhìn gã chằm chằm, chỉ hận không thể cắn cho một miếng thịt.

Kẻ giả mạo bị Kiều Hàm chọc cho tăng xông, trực tiếp bóp nát khối băng trong tay, sắc mặt cũng lạnh đi: “Tranh cãi vô ích, hay là chúng ta luyện tập chút đi. Ta sẽ dùng toàn bộ hệ băng để đấu với ngươi, thế nào?”

Kiều Hàm trực tiếp đảo cho một cái trợn mắt thật to, không đời nào mắc bẫy.

“Ta ngu chắc? Ta một Trúc Cơ kỳ đi đấu với ngươi một Kim Đan kỳ? Nếu ngươi là hàng thật, việc gì phải sợ tranh luận. Tuy ta không nhìn ra, nhưng ta nghi ngờ ngươi đã ngụy trang, khuôn mặt này của ngươi là giả đúng không, biết đâu bản gốc trông kỳ hình dị dạng, tưởng mình trang điểm cho đẹp lên là có thể lừa người được à?”

Kiều Hàm: “Ta khuyên ngươi tốt nhất nên thừa nhận lỗi lầm và xin lỗi tại trận. Chưởng môn của Hồng Quang Môn này cũng từng gặp Tiêu Cửu Từ, đệ tử các tông môn danh tiếng đến đây cũng không ít, tùy tiện chọn ra vài người là có thể vạch trần ngươi rồi.”

Nói đến đây, những người xung quanh từ trạng thái mơ màng dần tỉnh táo lại, cuối cùng bắt đầu xì xào bàn tán. Hai nữ tu trẻ tuổi kia càng thêm bực bội, vốn tưởng đã câu được Tiêu Cửu Từ trong truyền thuyết, không ngờ lại là hàng giả. Nhưng đối phương dù sao cũng là một tu sĩ Kim Đan kỳ trẻ tuổi, trong lòng vẫn có chút không nỡ, liền vội nói: “Tiêu công tử, rốt cuộc là có chuyện gì…”

“Còn Tiêu công tử nữa, hai ngươi không có não à?” Lương Viên Quân hóng chuyện nãy giờ cũng nhảy vào góp vui. “Không có não thì cũng phải có tai chứ, đều nghe đồn người ta đẹp trai vô cùng rồi mà.”

Kiều Hàm: “Đúng!”

Lương Viên Quân: “Chỉ một ánh mắt, đàn ông kinh ngạc, đàn bà đỏ mặt.”

Kiều Hàm: “Chính xác!”

Lương Viên Quân: “Là cái tầm mà tiên nữ hạ phàm cũng phải rung động.”

Kiều Hàm: “Tuyệt đối!”

Tiêu Cửu Từ đứng bên cạnh đã nghe không nổi nữa, ngượng ngùng cúi đầu. Bạch Kha thật sự không nhịn được cười, khẽ “báo cáo”: “Đây đều là những lời Kiều Hàm miêu tả với Lương cô nương khi cô ấy hỏi đó.”

Tiêu Cửu Từ giật mình, hai tai đỏ bừng lên một cách không kiểm soát. Y vốn tưởng là Lương Viên Quân chưa gặp bao giờ nên nghe đồn bậy, còn con ma này chỉ mù quáng hùa theo, ai ngờ gốc rễ lại chính là do con ma này lén lút đi tuyên truyền khắp nơi sau lưng y.

Trong mắt con ma này, mình… hợp mắt cậu đến thế sao?

Cái này… đúng là quá mê muội rồi, mê muội đến mù quáng, những lời khoa trương như vậy mà cũng dám nói ra miệng.

Tiêu Cửu Từ gần như có thể tưởng tượng ra cảnh cậu mày bay mặt sáng, ba hoa chích chòe với người ngoài.

Cậu không sợ người khác phát hiện ra mình thích… thích… sao?

Bên kia, Lương Viên Quân một tay khoác lên vai Kiều Hàm, chỉ vào khuôn mặt thanh tú của cậu rồi nói với hai cô gái một cách rất chân thành: “Ngay cả hắn trông còn đẹp trai hơn vị Tiêu công tử này nhiều, hai ngươi không bị mù đấy chứ!”

Kiều Hàm thì chẳng quan tâm mình có đẹp trai hơn kẻ giả mạo hay không, nhưng cậu phải nhấn mạnh: “Khuôn mặt này của ta hoàn toàn không có tư cách đặt cạnh Tiêu Cửu Từ để so sánh.”

Có thể vì để tâng bốc Tiêu Cửu Từ mà tự dìm cả mình xuống, kẻ giả mạo đã hiểu ra. Gã đã đụng phải fan cuồng của Tiêu Cửu Từ, đụng phải thứ dữ rồi.

Lương Viên Quân nói tiếp: “Hơn nữa ta còn nghe nói Tiêu Cửu Từ kia đã có đạo lữ rồi, lại còn là một…”

Không đợi Lương Viên Quân nói hết câu, Kiều Hàm đã vội vàng ngăn lại: “Cái này không cần nói!”

Chết tiệt, ai nói cho nữ quỷ này vậy, cậu có nói đâu, chắc chắn là tên ngốc Đặng Lợi Minh.

Tiêu Cửu Từ nghe mà sững người, trong thoáng chốc, y bất giác đưa tay kéo nhẹ cổ áo, cảm thấy hơi khó thở, trong lồng ngực có chút nóng ran.

Miệng thì luôn đòi hủy hôn ước với y, nhưng sau lưng lại đi nhấn mạnh với người khác ‘Tiêu Cửu Từ có một nam đạo lữ’, con ma này đang ngấm ngầm muốn người khác biết mối quan hệ của họ đây mà.

Cái này có được xem là… một kiểu đánh dấu chủ quyền không? Nhưng nghĩ kỹ lại thấy cũng có chút đáng thương, dù sao vì để bảo vệ bí mật đoạt xá nhỏ nhoi của cậu, cậu đã phải chủ động đề nghị hủy hôn ước.

Lý trí khiến con ma này cam nguyện làm một tiểu sư đệ mãi mãi ở bên cạnh y, nhưng chấp niệm và d*c v*ng chiếm hữu của ma tộc lại khiến cậu luôn phải đau khổ giằng xé, thế nên mới có những hành động nhỏ mâu thuẫn như vậy. Thỉnh thoảng làm một lần, trong lòng có thể thầm vui sướng, giống như tự tìm cho mình một viên kẹo ngọt.

Bạch Kha nghe đến đây thì thấy lạ, tại sao Kiều Hàm lại có vẻ rất né tránh chuyện này? Nàng khó hiểu nhìn sang Tiêu Cửu Từ.

Mà Tiêu Cửu Từ chỉ chăm chú nhìn Kiều Hàm, trong ánh mắt lại thoáng thêm một tia xót xa, nhưng rất nhanh hàng mi dài đã rũ xuống, che đi cảm xúc nơi đáy mắt.

Kiều Hàm bên này thì mặt mày lúng túng, ho khan vài tiếng rồi tiếp tục nói với kẻ giả mạo: “Ngươi còn gì để nói không.”

Bị hai tên nhóc Trúc Cơ kỳ dí theo châm chọc, kẻ giả mạo đã có chút không nhịn nổi nữa. Tuy gã vốn không có ác ý, nhưng bây giờ nếu không ra tay dạy dỗ một trận, thì thật sự không nuốt trôi cục tức này.

Ánh mắt kẻ giả mạo thay đổi, gã giơ tay tung một đòn.

Kiều Hàm dám đứng ra gây sự, dĩ nhiên không phải là kẻ không có não. Cậu luôn đề phòng đối phương tấn công, gần như ngay khoảnh khắc gã ra tay đã phản ứng lại, lập tức kéo Lương Viên Quân ra sau lưng bảo vệ. Bích Huyền trên cổ tay xoay tít, mộc linh lực điên cuồng tuôn ra, nhưng cậu chủ yếu vẫn dựa vào đai lưng Mặc Ngân.

Sáng nay nam chính đại nhân vừa mới nạp năng lượng cho đai lưng của cậu mà!

Cùng lắm thì vẫn còn linh phù trong hệ thống, huống hồ đây còn là cổng của Hồng Quang Môn, gây ra động tĩnh lớn như vậy, người bên trong hẳn phải ra rồi.

Kiều Hàm đối mặt với Kim Đan kỳ cũng không hề sợ hãi, tóm lại, kẻ nào dám đối xử không tốt với nam chính nhà cậu, biến hết cho ông!

Linh quang tấn công lao thẳng tới, những người xung quanh hít một hơi lạnh, vội vàng lùi lại. Bất chợt, một bóng hình màu xanh sương nhẹ như lông vũ đáp xuống trước mặt Kiều Hàm giữa bầu không khí căng như dây đàn, trong nháy mắt chặn đứng mọi sóng gió. Đồng tử Kiều Hàm co rụt lại.

Linh quang chói mắt đột nhiên bị thu gọn trong tay người trước mặt. Mọi người định thần nhìn lại, chỉ thấy một nam tử tướng mạo bình thường đang dùng một thanh linh kiếm phổ thông chưa ra khỏi vỏ đỡ lấy đòn tấn công. Toàn bộ xung kích dường như bị linh kiếm hấp thụ hết, cuối cùng chỉ còn lại một làn sương lạnh.

Kẻ giả mạo kinh hãi, việc xuất hiện một Kim Đan kỳ không phải là trọng điểm, trọng điểm là người này lại có thể hấp thụ toàn bộ đòn tấn công từ linh phù của gã, là… thủy linh căn sao? Nhưng linh phù của gã rõ ràng là pháp thuật hệ băng.

Gã ngẩng đầu nhìn người trước mặt, tuy dung mạo tầm thường, nhưng gã biết đối phương đã dùng thuật ngụy trang, chỉ là tu vi của gã không bằng đối phương nên không nhìn thấu.

“Người đến là…” Kẻ giả mạo vừa định nói, đột nhiên dưới chân gã có thứ gì đó phá đất chui lên, với tốc độ sấm sét lao thẳng về phía cằm gã.

Đó là một sợi dây leo to khỏe, trên đó có một chiếc lá khổng lồ, giống như một bàn tay, hung hăng tát mạnh từ dưới lên.

Kẻ giả mạo vừa rồi toàn bộ sự chú ý đều đặt trên người tu sĩ Kim Đan kỳ, hoàn toàn không để ý đến dao động mộc linh lực yếu ớt kia.

Vậy mà bây giờ, chính đòn tấn công yếu ớt đó lại tát cho gã một cú trời giáng, khiến đầu gã ngửa hẳn ra sau.

Mọi người: …

Tiêu Cửu Từ cũng sững sờ, quay đầu nhìn người sau lưng.

Kiều Hàm: “Ơ… ta không có nhân cơ hội đánh lén đâu, tốc độ tấn công của ta vốn dĩ không theo kịp các vị mà, mấy cái cây này là đầu gỗ, phản xạ hơi chậm.”

Kiều Hàm tỏ ra rất vô tội. Cậu đâu biết nam chính đại nhân sẽ đến, cậu biết linh lực hệ mộc của mình sẽ không có tác dụng phòng ngự bao nhiêu, nên dứt khoát bỏ qua, phòng thủ hoàn toàn dựa vào Mặc Ngân, rồi tự mình lén lút tấn công từ dưới đất.

Ngươi muốn cho ta một chưởng, dù ta không thể trả lại tương xứng, cũng phải tát lại một cái. Đó là nguyên tắc của Kiều Hàm.

Tuy ra chiêu cùng lúc, nhưng chiêu của Kiều Hàm lại “load” hơi chậm, cái này cũng không thể trách cậu.

Kiều Hàm vừa nói vậy, Tiêu Cửu Từ liền hiểu ra, lập tức nhíu mày. Vừa nãy thấy Bích Huyền xoay, y còn tưởng Kiều Hàm định tạo ra một tấm chắn thực vật trước người. Hóa ra là thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành à.

Cái tính nóng nảy này của con ma nhỏ, đúng là không trông chừng không được. Lại tự ý mạo hiểm khi y không có ở đây, lỡ gặp phải kẻ cứng đầu thì sao?

Thấy vẻ mặt không tán thành của Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm lập tức mách lẻo: “Sư huynh, chính là gã này, lại dám… giả mạo đại sư huynh của Thanh Vân Tông, quá không biết xấu hổ, bị vạch trần còn thẹn quá hóa giận đánh người.”

Tiêu Cửu Từ có chút đau đầu, nhưng con ma này đã vì y mà ra mặt, y dĩ nhiên phải vô điều kiện đứng về phía cậu, không thể hời hợt nói mấy câu không cần để ý, dù y thật sự không để ý.

“Được, ta biết rồi.” Tiêu Cửu Từ nói xong liền quay sang nhìn kẻ giả mạo.

Cằm của kẻ giả mạo vẫn còn đau âm ỉ, lập tức thẹn quá hóa giận trừng mắt: “Thằng nhóc thối tha nhà ngươi!”

Kiều Hàm liền rụt người ra sau lưng Tiêu Cửu Từ, lè lưỡi trêu tức kẻ giả mạo, cố gắng chọc cho đối phương chủ động ra tay, như vậy nam chính mới có lý do chính đáng để hành động.

Tiêu Cửu Từ cũng thuận theo động tác của Kiều Hàm mà che chắn cho cậu ở phía sau, điềm nhiên nói: “Vị công tử này, sư đệ của ta đúng là có hơi kích động, nhưng cậu ấy không nói dối. Còn ngươi thì không nên ra tay đánh người, sư đệ của ta mới chỉ là Trúc Cơ kỳ, không chịu nổi một đòn của ngươi đâu.”

Kẻ giả mạo đâu còn quan tâm nhiều như vậy, gã nhảy lên định tấn công, lần này là định chơi thật.

Tự dâng mình đến cửa chịu đòn, Kiều Hàm phấn khích, đang định giúp một tay thì cảm thấy trán bị ấn nhẹ ra sau.

“Ở đây không cần đệ, lui ra xa một chút.”

Kiều Hàm ngẩng đầu lên đã thấy Tiêu Cửu Từ nhẹ nhàng nhảy lên, bắt đầu dùng tay không đỡ đòn.

Kiều Hàm vội kéo Lương Viên Quân lùi lại.

“Một mình hắn có được không?” Lương Viên Quân hỏi.

“Chắc chắn được, chúng ta cứ thưởng thức màn trình diễn là được rồi.” Kiều Hàm đắc ý nói.

Hai người vừa lui xuống, Bạch Kha đã tiến lại gần.

Kiều Hàm vừa thấy Bạch Kha liền nói: “Lát nữa nếu tên này còn cứng miệng không chịu thừa nhận, phiền Bạch sư tỷ lên vả mặt gã.”

Bạch Kha bất đắc dĩ cười: “E là không như vậy đâu, đây rất có thể là một sự hiểu lầm.”

“Hả?”

Bạch Kha nhìn kẻ giả mạo nói: “Tuy tu vi của ta không nhìn thấu được thuật ngụy trang của hắn, nhưng khí tức rất quen thuộc, chắc là người quen.”

Người mà được Bạch Kha gọi là người quen, chắc chắn phải là đệ tử có tiếng tăm trong các đại tông môn, mới có thể thường xuyên tiếp xúc với cô.

“Vậy… sư huynh cũng quen?” Kiều Hàm lập tức hiểu ra.

Bạch Kha cười cười: “Dù sao thì bây giờ hắn cũng không nhận ra sư huynh của ngươi, mà dù có nhận ra, sư huynh của ngươi cũng không thể để người khác bắt nạt ngươi được.”

“Nhưng ta cảm thấy, từ đầu đến cuối đều do hắn đi bắt nạt người khác thì có.” Lương Viên Quân buông lời châm chọc.

“Ngươi không phải cũng tham gia hả, giả làm người ngoài cuộc làm gì?” Kiều Hàm lập tức phản bác.

“Ta đây gọi là phu xướng phụ tùy.”

“Biến đi.”

Ba người cùng đám đông ngẩng đầu vây xem. Có thể thấy đối phương càng đánh càng gấp, còn Tiêu Cửu Từ vẫn ung dung ứng phó. Dần dần, mọi người cũng nhận ra cách ra chiêu thật sự của gã kia, không ngờ lại chủ yếu dùng linh phù.

Chỉ là trước đó động tác quá nhanh, khiến mọi người lầm tưởng đó hoàn toàn là pháp lực do linh căn điều khiển, thực ra là do linh phù kích hoạt, như vậy gã có thể sử dụng một lượng lớn pháp thuật hệ băng đã được tích trữ sẵn.

Đến nước này, lời nói dối tự nó bị vạch trần, gã này đâu phải là Băng linh căn gì.

Kiều Hàm từng thấy người ta dùng linh phù tấn công, nhưng chưa thấy ai nhanh và mạnh như vậy: “Chẳng lẽ là… đệ tử của Chấn Nhạc Môn?”

Trong Lục Tiên Môn, có một môn phái chủ tu linh phù, phụ tu kiếm pháp chính là Chấn Nhạc Môn.

“Hình như ta biết hắn là ai rồi.” Bạch Kha đột nhiên nói.

Lời vừa dứt, đột nhiên từ phía chân trời xa, một luồng bá đao chi khí lao thẳng đến tấn công Tiêu Cửu Từ. Ánh đao rõ ràng đã chứng minh thân phận của người đến, chính là Thường Nguyên.

Kiều Hàm ngẩng đầu nhìn lên, thấy Thường Nguyên đã lâu không gặp di chuyển nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh. Hắn lấy công làm thủ, trong nháy mắt đã giải tỏa áp lực cho kẻ giả mạo đang sắp không chống đỡ nổi.

Tiêu Cửu Từ lùi lại, phóng ra thủy vụ để cản tầm nhìn, nhưng lại bị bá đao chi khí phá tan từng lớp trong chớp mắt.

Tầm nhìn xung quanh quang đãng trở lại, Kiều Hàm thấy kẻ giả mạo đã đứng sau lưng Thường Nguyên, bày ra hàng chục đạo linh phù để hỗ trợ.

Hai đánh một?! Hèn hạ!

“Thường đạo hữu đang ép sư huynh của cậu dùng thực lực thật sự. Hắn đã nghi ngờ rồi, nếu sư huynh đệ không ra tay thật, sẽ không chống lại được.”

Nói vậy là không thể tiếp tục giả làm thủy linh căn nữa sao?

Đang nghĩ, đối phương đã liên thủ tung một đòn. Bạch Kha lập tức nói với Kiều Hàm: “Để ta hỗ trợ?”

Kiều Hàm vốn đang định hỗ trợ liền mừng rỡ gật đầu.

Nam nữ phối hợp, làm việc không mệt, đây là cơ hội tốt để ghép đôi mà!

Bóng hình trắng như tuyết của Bạch Kha lóe lên, trong nháy mắt đã xuất hiện sau lưng Tiêu Cửu Từ. Linh lực hệ Mộc đầy trời nhẹ nhàng như đom đóm mùa hè, lượn lờ quanh người y.

Tiêu Cửu Từ quay đầu lại nhìn một cái, ánh mắt lại lướt qua Kiều Hàm đang vô cùng phấn khích ở phía dưới, nhưng rồi rất nhanh thu lại.

Nhưng thực ra đánh tiếp thế này đã không còn cần thiết nữa.

Bạch Kha lập tức nói: “Các vị, dừng tay đi, có gì từ từ nói, dù sao đây cũng là địa phận của Hồng Quang Môn, đừng gây thêm phiền phức cho người ta!”

Bốn người giằng co, dường như đang do dự.

Và ngay lúc này, Lương Viên Quân đang cùng Kiều Hàm hóng chuyện bỗng quay ngoắt lại nhìn lên bầu trời phía sau, rồi đột nhiên kéo Kiều Hàm: “Hình như có đòn tấn công đang bay tới.”

“Hả?” Kiều Hàm ngẩn ra, chưa kịp phản ứng, nhưng vẫn nhìn theo hướng của Lương Viên Quân.

Đột nhiên, một bóng hình đỏ rực như lửa lóe lên, một sợi roi đỏ rực quất về phía Tiêu Cửu Từ và Bạch Kha. Mãi đến lúc này, hỏa linh căn trong cơ thể Kiều Hàm mới run lên, đó là phản ứng chỉ có khi gặp phải hỏa linh lực cực mạnh.

Nếu không phải Lương Viên Quân nhắc nhở, Kiều Hàm chắc chắn không thể cảm ứng nhanh như vậy.

Và ngay khoảnh khắc cảm ứng được, tất cả đã muộn. Đầu óc Kiều Hàm vận hành với tốc độ cao, cơ thể chỉ kịp phản ứng theo bản năng, nhưng đã không kịp nhắc nhở nữa rồi.

Kiều Hàm và Lương Viên Quân đồng thời lao về phía Tiêu Cửu Từ và Bạch Kha: “Cẩn thận!”

Vị trí của Kiều Hàm vừa khéo, thấy ngọn roi quất về phía Tiêu Cửu Từ, lòng cậu thắt lại, bất chấp tất cả mà đưa tay ra chộp lấy. Cảm nhận được nguy hiểm, Mặc Ngân phóng ra lực phòng hộ, băng linh lực quấn lấy. Nhưng vẫn không cản được ngọn lửa trong nháy mắt bao trùm toàn thân.

Kiều Hàm chỉ cảm thấy toàn thân nóng rực.

Tiêu Cửu Từ là người đầu tiên nhận ra biến cố, đồng tử y co rụt lại, linh lực trong cơ thể tức thời tăng vọt.

Nhiều luồng linh lực mạnh mẽ va chạm cùng lúc. Trong trận hỗn chiến đã không thể phân biệt được linh lực của ai, cũng không ai thấy, Tiêu Cửu Từ đã vòng tay ôm lấy Kiều Hàm đang lao tới chắn roi, siết lấy eo cậu xoay một vòng, hàn khí băng giá lập tức dập tắt mọi ngọn lửa. Sau khi xoay người cậu đến một phía an toàn, y hung hăng đánh văng ngọn roi đang quất tới.

Băng giá cấp tốc bao phủ lên ngọn roi đỏ rực, lan nhanh về phía người cầm roi. Sắc mặt Hỏa Linh Tiên Cơ Đoạn Uẩn biến đổi, cô ta vội vung mạnh roi, mới khiến lớp băng không lan đến tay mình. Nhưng ngay sau đó, cô ta nghe thấy tiếng “rắc rắc”, cúi đầu nhìn, sắc mặt hoàn toàn đen sầm lại.

Cú vung vừa rồi đã khiến ngọn roi bị đóng băng vỡ tan thành vô số mảnh rơi xuống đất. Pháp khí của cô ta lại bị người ta phế bỏ thẳng thừng!

Cô ta chưa bao giờ chịu thiệt thòi như vậy! Cô ta hung tợn nhìn về phía đám người trong làn khói.

Một làn khói tan đi, tất cả mọi người đều đã dừng tay.

Mọi người nhìn sang, đột nhiên phát hiện ra điểm kỳ lạ. Chỉ thấy thiếu niên mặc y phục màu xanh rêu lúc nãy giờ đang khoác một chiếc áo choàng màu xanh sương rõ ràng là lớn hơn người cậu.

Mà nam tử vốn mặc chiếc áo choàng màu xanh sương lúc này trên người chỉ còn lại lớp áo trong màu trắng. Không chỉ vậy, nếu nhìn kỹ có thể thấy phần cổ ửng đỏ của y ẩn hiện dưới mái tóc dài.

Họ đang đánh nhau ngon lành, sao tự dưng lại đổi áo cho nhau vậy?

Lúc này Kiều Hàm cũng đang ngơ ngác. Vừa rồi cậu cảm thấy toàn thân như bị lửa đốt, nhưng vì có Mặc Ngân nên không đau, chỉ không ngờ pháp y trên người gần như bị đốt cho rách bươm, gió lùa tứ phía, có thể thấy đòn tấn công của đối phương mạnh đến mức nào. Đúng lúc này Tiêu Cửu Từ đưa tay kéo cậu lại, dường như phát hiện y phục của cậu không ổn, ngay sau đó cậu cảm thấy một chiếc áo choàng được khoác vội lên người.

Tình hình quá hỗn loạn, đủ loại linh lực chạy quanh người, cậu cũng không để ý gì khác, chỉ cảm thấy hơi xui xẻo, suýt nữa thì lộ hàng. Điều may mắn duy nhất là ngọn lửa lan từ giữa ra trên dưới, không đốt cháy tóc cậu, cậu còn chưa muốn đi tu đâu.

Còn Tiêu Cửu Từ lúc này lại có chút không thể tập trung. Tay y ngượng ngùng nắm chặt lại, trong lòng bàn tay vẫn còn lưu lại cảm giác khiến y không thoải mái.

Lúc y kéo cậu qua, lòng bàn tay lướt qua toàn là làn da săn chắc, mịn màng, với những đường cơ bắp ẩn hiện đầy sức sống, vòng eo thon gọn còn rõ ràng hơn nhiều so với khi bị quần áo che phủ…

“Ngươi… kẻ nào trong các ngươi đã hủy pháp khí của ta!” Đoạn Uẩn mặt đầy giận dữ bước tới, trong tay vẫn còn lại cán roi, tức giận chỉ vào Kiều Hàm, người rõ ràng đã bị cô ta tấn công, rồi lại chỉ sang Tiêu Cửu Từ đang che chở cho cậu.

Bởi vì Đoạn Uẩn biết, một con gà mờ như Kiều Hàm chắc chắn không thể phản công được. Còn Kim Đan kỳ kia chính là người vừa được Bạch Kha giúp sức chiến đấu, cô ta nhìn từ xa, còn tưởng là Tiêu Cửu Từ, nhưng lại gần nhìn thì chỉ thấy thuật ngụy trang, không thể xác định được.

Mà Tiêu Cửu Từ bị cắt đứt dòng suy nghĩ miên man mới nhớ lại tình huống khẩn cấp vừa rồi. Nếu không có Mặc Ngân, nếu không phải ở ngay bên cạnh y, Kiều Hàm bây giờ nói không chừng đã bị thương nặng. Nghĩ đến đây, uy áp của Kim Đan kỳ lập tức được phóng ra. Tại đây không ai có tu vi cao hơn y, tất cả trong nháy mắt đều bị bao trùm bởi một cảm giác áp bức.

Đoạn Uẩn ra tay hoàn toàn khác với kẻ giả mạo vừa rồi, là thật sự xuống tay độc ác. Tiêu Cửu Từ nhìn Đoạn Uẩn, giọng nói lạnh lùng: “Tại sao lại tấn công?”

Đoạn Uẩn bất giác cảm thấy lạnh buốt toàn thân, dường như đối phương có thể ra tay bất cứ lúc nào tùy theo câu trả lời của cô ta. Nhưng cô ta có gì phải sợ, thật nực cười.

Đoạn Uẩn kiêu ngạo cười: “Ta thích tấn công thì tấn công, ngươi là ai, làm gì được ta? Đúng rồi, là ngươi làm hỏng pháp khí của ta đúng không!”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lạnh đi, y định bước lên một bước, nhưng bước chân lại bị Kiều Hàm cản lại. Tiêu Cửu Từ khó hiểu nhìn Kiều Hàm.

Lúc này Bạch Kha đã không nhịn được nói: “Đoạn Uẩn, cô cũng quá vô pháp vô thiên rồi, cô ra tay bừa bãi như vậy, ta nhất định sẽ báo lên Tiên Minh!”

“Hừ, ta vốn định ngăn cản tranh chấp, kết quả chỉ là trượt tay thôi, lại không phải cố ý. Hơn nữa cũng không có ai bị thương, ngươi gấp cái gì?” Đoạn Uẩn đột nhiên bật cười.

“Chẳng lẽ hắn là… Tiêu Cửu Từ?” Đoạn Uẩn nhìn Tiêu Cửu Từ đang ngụy trang nói.

Lời này vừa ra, Tiêu Cửu Từ đã không định giấu nữa. Đối mặt với vị tiên cơ ngang ngược này, đã không còn là vấn đề thực lực, thân phận cũng cần phải lộ ra.

Kết quả y còn chưa kịp hành động, đã cảm thấy cổ tay bị người ta nắm chặt.

Kiều Hàm nhanh chân chỉ vào kẻ giả mạo: “Hắn nói hắn là Tiêu Cửu Từ, bọn ta vừa rồi đang phân biệt thật giả đây! Hơn nữa hắn biết pháp thuật hệ băng, roi của cô không phải là bị băng làm hỏng sao?”

Lời này vừa ra, tất cả mọi người đều sững sờ.

Khoan đã, vừa rồi không phải ngươi đang ra sức vạch trần người ta sao? Giờ lại nói cái quỷ gì vậy?

Mà kẻ giả mạo mặt mày ngơ ngác đột nhiên cảm nhận được một ánh nhìn nóng rực, chính là ánh mắt dò xét của Đoạn Uẩn. Lúc này gã mới kinh hãi nhận ra mình đã bị thằng nhóc thối tha kia chuyển dời hỏa lực, tức đến lồng ngực phập phồng.

Lúc vạch trần thì hận không thể lột da gã, đến lúc cần dùng thì lại vội vàng khoác vỏ bọc cho gã, sao lại có kẻ vô liêm sỉ đến thế.

“Là ngươi!” Đoạn Uẩn nhìn một kẻ ngụy trang khác, không chắc lắm, định ra tay thử.

Ai ngờ kẻ giả mạo cuối cùng cũng tỉnh ngộ, vừa gỡ bỏ lớp ngụy trang, vừa thừa nhận trước đám đông: “Ta không phải Tiêu Cửu Từ, ta giả vờ thôi. Đều là người quen cả, Tam Tiên Cơ, lâu rồi không gặp.”

Khuôn mặt lộ ra, trông cũng khá ưa nhìn. Đoạn Uẩn dĩ nhiên nhận ra: “Toàn Duệ? Là ngươi?”

“Đúng đúng đúng, chỉ đùa một chút thôi, ha ha ha, hiểu lầm cả rồi.”

Đại đệ tử Chấn Nhạc Môn, Toàn Duệ?

Kiều Hàm cũng biết sơ sơ, gã này xem như là một tên lâu la luôn kè kè bên cạnh Thường Nguyên. Sao lại rảnh rỗi đi làm trò này chứ. Nhưng cũng may là gã đã làm trò này, nếu không vừa rồi chính là Tiêu Cửu Từ đối đầu với Đoạn Uẩn rồi, chuyện này tuyệt đối không được xảy ra.

Thường Nguyên bên cạnh cuối cùng cũng có cơ hội phàn nàn: “Ngươi giả làm hắn làm gì? Hại ta chạy một chuyến.”

Toàn Duệ liền đáp: “Còn không phải tại ngươi sao, tự dưng chạy biến mất, chưởng môn của các ngươi muốn tìm ngươi về. Ta khó khăn lắm mới đuổi đến đây, chẳng thấy bóng dáng ngươi đâu, mới nghĩ ra cái trò này để dụ ngươi ra, chỉ là không ngờ…”

Ánh mắt Toàn Duệ không vui lướt qua Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm.

Kiều Hàm lập tức ngửa mặt nhìn trời, ra vẻ không liên quan đến mình.

Thường Nguyên cũng nhìn về phía Tiêu Cửu Từ, hắn luôn cảm thấy người này có chút giống người mình đang tìm.

“Nhàm chán!” Đoạn Uẩn bực bội gắt lên: “Nhưng không ngờ ngươi cũng có bản lĩnh đấy, lại có thể làm hỏng roi của ta!”

Toàn Duệ cũng rất nghi ngờ liệu mình có bản lĩnh đó không: “Vừa rồi là hỗn chiến, biết đâu không phải do ta đánh.”

Gã còn định đẩy hỏa lực đi chỗ khác. Kiều Hàm đâu cho gã cơ hội đó, liền nói thẳng với gã và Thường Nguyên: “Ta nghĩ chắc là do hai vị liên thủ mới có hiệu quả như vậy. Dù sao đi nữa, cảm ơn hai vị đã ra tay, nếu không ta đã vì cú ‘trượt tay’ của Tiên Cơ mà gặp xui xẻo rồi.”

Thường Nguyên và Toàn Duệ: …

Đoạn Uẩn biết đối phương đang chế nhạo, nhưng cũng chỉ là một tên nhóc con giãy đành đạch chẳng đau chẳng ngứa, cô ta lười quan tâm. Cô ta hừ lạnh một tiếng, ném cán roi trong tay xuống, cằn nhằn: “Xui xẻo thật.”

Coi như là ngầm thừa nhận rồi. Kiều Hàm thở phào một hơi, Tiêu Cửu Từ bên cạnh lại nghi hoặc nhìn cậu.

Lúc này, Thường Nguyên cố chấp dường như vẫn muốn tìm Tiêu Cửu Từ tỷ thí một trận, nhưng cổng lớn của Hồng Quang Môn cuối cùng cũng đã mở ra.

Tất chưởng môn được các đệ tử vội vàng thông báo cuối cùng cũng đã ra mặt, dù sao đó đều là những cao thủ mà đệ tử trong phái không trị nổi.

Tất chưởng môn còn tưởng đã xảy ra chuyện gì, ai ngờ vừa ra đã thấy toàn người quen, vội vàng chào hỏi từng người, rồi nhiệt tình mời mọi người vào trong ngồi.

Tiêu Cửu Từ không quan tâm đến những người khác, vội dẫn Kiều Hàm đang y phục tả tơi về thay đồ.

Thường Nguyên cứ nhìn chằm chằm y, dĩ nhiên cũng đi theo vào. Hắn đi, Toàn Duệ cũng chỉ đành lẽo đẽo theo sau.

Bạch Kha lạnh mặt dìu Lương Viên Quân vừa bị linh lực xung kích vào trong.

Đoạn Uẩn không thấy có chuyện gì vui nên định đi về, nhưng lại được Tất chưởng môn nhiệt tình mời mọc. Vốn dĩ cô ta đến đây là để giám sát việc khai hoang của Hồng Quang Môn, vậy thì tiện thể hỏi thăm tiến độ, xem bên trong rốt cuộc có bí mật gì đáng để cô ta ở lại tiếp không.

Tiêu Cửu Từ dẫn Kiều Hàm đi về, kết quả lại đụng phải Đặng Lợi Minh và Thịnh Giác đang đi tới.

Hai người vốn đang tu luyện, sau khi tỉnh lại nghe có náo nhiệt nên vội chạy ra xem, ai ngờ lại thấy bộ dạng của hai người.

“Đánh nhau rồi à? Bị thương sao?” Đặng Lợi Minh kinh ngạc hỏi.

“Không bị thương, chỉ là quần áo hỏng thôi.” Kiều Hàm tỏ ra mình vẫn ổn, chỉ là đang quấn áo, hình tượng có hơi không được đẹp.

“Nghe nói có người giả mạo à?” Thịnh Giác nhíu mày tò mò.

Đặng Lợi Minh cũng nắm chặt tay: “Ta cũng đang muốn xem, kẻ nào không có mắt lại dám giả mạo Tiêu sư huynh của ta! Nhất định phải dạy dỗ hắn một trận!”

Đột nhiên, một giọng nói từ phía sau truyền đến: “Dạy dỗ ta sao?”

Đặng Lợi Minh ngẩng đầu lên, rõ ràng là nhận ra người đến. Cậu ta ngỡ ngàng: “Toàn sư huynh? Là huynh làm sao?”

Toàn Duệ cười cười.

Kiều Hàm quay đầu lại, nhíu mày: “Sao lại đi theo nữa rồi?”

Khóe miệng Toàn Duệ giật giật, trong lòng không vui, cảm thấy người này thật không biết đối nhân xử thế, không biết thân phận của bọn họ sao?

“Tạm trú ở đây.” Thường Nguyên nói thẳng, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Tiêu Cửu Từ.

“Cái đó, tại sao vậy?” Đặng Lợi Minh vẫn canh cánh chuyện này.

“Ta chỉ đùa một chút thôi mà, đùa cũng không nổi, ai nấy đều mặt nặng mày nhẹ. Xem các ngươi gấp chưa kìa, chính Tiêu Cửu Từ dù có biết chắc cũng chẳng thèm để ý đâu.”

Đặng Lợi Minh lập tức nghẹn họng, cảm thấy rất khó chịu nhưng lại không biết phải nói gì.

Kiều Hàm kinh ngạc nhìn gã này vẫn còn ra vẻ không biết hối cải? Lại còn nói trước mặt người trong cuộc, đúng là muốn giúp gã đào lỗ chui xuống đất. Kiều Hàm chẳng vì thân phận của gã thay đổi mà thay đổi thái độ, liền nói thẳng: “Đương nhiên rồi, ngươi giả mạo người mà ta sùng bái nhất nhất nhất, có người giả mạo cha ngươi ngươi có gấp không!”

Tiêu Cửu Từ lập tức cạn lời nhìn Kiều Hàm đang ăn nói không lựa lời: Ví von bậy bạ gì thế, cha con gì ở đây, đệ coi ta là cha đệ à?

Kiều Hàm chú ý đến ánh mắt kỳ quái của Tiêu Cửu Từ, dường như đã hiểu ý, liền nhướng mày: Cũng không phải là không thể.

Tiêu Cửu Từ vạch đen đầy đầu, con ma này đúng là không có quy củ.

Toàn Duệ: … Vừa rồi người này không phải còn lợi dụng mình sao? Sao giờ lại lật mặt rồi?

Mà Đặng Lợi Minh và Thịnh Giác suýt nữa thì không nhịn được cười.

“Hơn nữa, đùa giỡn, chỉ có người bị đùa cảm thấy buồn cười mới được gọi là đùa giỡn, nếu không thì tất cả đều là làm chuyện xấu! Ta đề nghị lần sau ngươi hỏi thẳng mặt Tiêu Cửu Từ, có thể giả mạo y đi trêu ghẹo con gái nhà người ta không. Nếu y gật đầu nói không sao, coi như là đùa, vậy thì lần sau ta tuyệt đối không vạch trần ngươi.”

Toàn Duệ hít một hơi thật sâu, tức đến suýt nữa thì lại ra tay.

Đặng Lợi Minh đã bật cười khanh khách liên tục.

Kiều Hàm đang đắc ý thì bị người phía sau ấn nhẹ vào đầu: “Không nói nữa, về thay quần áo trước đã.”

Đây đúng là chuyện cấp bách. Kiều Hàm chào Thịnh Giác và Đặng Lợi Minh một tiếng rồi đi trước.

“Cái miệng của thằng nhóc thối này đúng là đáng ghét.” Toàn Duệ nghiến răng.

“Ngươi thấy người vừa rồi có phải là Tiêu Cửu Từ không?” Thường Nguyên lại lên tiếng.

Toàn Duệ “hả” một tiếng, mặt mày kinh ngạc: “Không… không thể nào, ngươi tìm người đến phát điên rồi à? Thân phận của hắn tốt như vậy, ra ngoài việc gì phải che giấu, không phô trương khắp nơi đã là may rồi.”

Cùng lúc đó, cửa phòng vừa đóng lại, Tiêu Cửu Từ đang định quay lại nói chuyện, ai ngờ vừa quay sang đã thấy Kiều Hàm cởi phăng áo choàng của y ra, trong nháy mắt mấy mảng da trắng nõn lướt qua. Tiêu Cửu Từ vội vàng quay mặt đi, tránh nhìn.

Kiều Hàm vốn lúc thay đồ không để ý, thay được nửa chừng mới nhận ra nam chính cũng đã vào, vội quay lại liếc một cái, sợ thất lễ. Kết quả thấy nam chính vẫn đứng ở cửa không quay lại, chắc là đang giữ lễ tiết.

Kiều Hàm yên tâm thay đồ, nhưng sau khi thay xong, cậu lại ngẩn người nhìn áo choàng của nam chính.

Đây là áo choàng của nam thần nhà cậu, vừa rồi cậu còn mặc nó, thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương còn vương lại trên người.

Làm sao bây giờ? Muốn lén giữ lại làm kỷ niệm quá, không được! Không thể kích động như vậy, quá b**n th**, mình là fan lý trí, không thể làm chuyện này.

Trả lại đi, Kiều Hàm, mày có thể làm được, giặt sạch sẽ rồi trả lại, dùng thuật thanh tẩy.

Kiều Hàm bỗng lén liếc Tiêu Cửu Từ, thấy y vẫn đang đứng đó, liền vội vàng…

Mãi đến khi tiếng sột soạt ngừng lại, thân hình cứng đờ của Tiêu Cửu Từ ở cửa mới thả lỏng, chuẩn bị quay lại một cách tự nhiên.

Kết quả lại thấy Kiều Hàm đang giơ áo choàng của y lên, hai mắt sáng lấp lánh nhìn, vẻ mặt đầy lưu luyến. Sau đó, nhanh như chớp, cậu ghé sát vào cổ áo hít một hơi, rồi như bị phỏng mà rụt lại, mặt mày đỏ bừng vội vàng thi pháp.

Tiêu Cửu Từ: !!!

Đồng tử khẽ run, mặt dần đỏ lên. Thấy cậu sắp quay lại, y vội vàng quay mặt đi.

“Sư huynh?”

Tiêu Cửu Từ quay đầu, tự nhiên nhận lấy chiếc áo choàng Kiều Hàm ném tới, vẻ mặt bình tĩnh mặc vào, nhưng lại cảm thấy chiếc áo choàng này… dường như mang theo hơi ấm và mùi hương của ai đó, khiến y không thể tự tại.

Tiêu Cửu Từ có chút oán trách nhìn Kiều Hàm, con ma này thì ra vẻ như không có chuyện gì, bên trong không biết đang nghĩ những chuyện vớ vẩn gì nữa.

“Sư huynh, huynh giận à?” Kiều Hàm thấy sắc mặt Tiêu Cửu Từ không đúng, liền cẩn thận hỏi. Hình như mình chửi nhiều quá, quên mất, nam chính có ghét mình tùy tiện chửi người không nhỉ. Mình cũng không muốn để nam chính thấy bộ dạng không tốt này của mình.

“Không có.” Tiêu Cửu Từ nói giọng rầu rĩ.

Kiều Hàm càng thêm chột dạ, liền nói: “Có phải huynh không vui vì ta gây xung đột với họ không, ta nói năng hung dữ quá à? Cái tên Toàn Duệ kia cũng là bạn của huynh sao?”

Tiêu Cửu Từ nói: “Mấy chuyện đó không là gì cả, ta chỉ không thích đệ lúc nào cũng tự đặt mình vào nguy hiểm. Nếu ta không ở đây, hôm nay đệ phải bị thương mấy lần? Đoạn Uẩn là người không thể kiểm soát thì không nói, nhưng chuyện của Toàn Duệ, đệ hoàn toàn có thể tránh được.”

Kiều Hàm nhăn mũi: “Ai bảo bọn họ cứ thích gây sự.”

Tiêu Cửu Từ lập tức đưa tay lên trán: “Đệ có nghĩ đến, sau này các sự kiện trong giới tu chân, đệ đều phải tham gia, đều phải gặp mặt họ không.”

Kiều Hàm ngẩn ra, chớp chớp mắt, dường như lúc này mới nhận ra mình đội cái mặt này vẫn nên giữ chừng mực một chút.

“Ơ… lần sau đệ sẽ chú ý chừng mực?” Kiều Hàm ngượng ngùng nói.

Tiêu Cửu Từ bị chọc cười: “Còn muốn có lần sau? Thật ra người quen ngày càng nhiều, thuật ngụy trang của ta cũng không còn ý nghĩa nữa.” Dù sao con ma này cũng sẽ luôn đi theo y.

Sau này hễ thấy cậu ở bên cạnh y, người ta chẳng phải sẽ rõ mười mươi sao.

“Thế nên, vừa rồi thực ra đệ không cần phải cản ta.” Tiêu Cửu Từ nói.

“Huynh nói lúc Đoạn Uẩn ấy à?” Kiều Hàm hỏi.

Tiêu Cửu Từ gật đầu, ánh mắt nghiêm túc lướt qua cổ tay Kiều Hàm, vì được bảo vệ kịp thời nên không bị bỏng, chỉ hơi ửng đỏ. “Không phải đệ trước giờ không chịu nhịn nhục sao? Món nợ này nên tính với Đoạn Uẩn, tán tu không tính được, nhưng ta có thể.”

“Cô ta ra tay với huynh, ta rất tức giận…”

Tiêu Cửu Từ trầm giọng: “Ta đang nói đến việc đệ suýt bị thương.”

Kiều Hàm ngẩn ra, rồi cười nói: “À, như nhau, như nhau cả. Thật ra đệ chỉ không muốn cô ta biết thân phận của huynh, càng không muốn hai người có thêm bất kỳ giao tiếp nào.”

Tiêu Cửu Từ khó hiểu: “Tại sao? Vì thân phận của cô ta?”

Kiều Hàm nói rất nghiêm túc: “Bởi vì cô ta là một người đàn bà điên, nếu bị thích phải thì toi rồi.”

Tiêu Cửu Từ: “…Hả?”

Kiều Hàm kích động nói: “Ta có dự cảm, một khi thân phận của huynh bị lộ, lại giao tiếp với cô ta vài lần, cô ta nhất định sẽ yêu huynh đến điên cuồng. Bị loại người này yêu phải rất nguy hiểm. Vì tốt cho huynh, hãy tránh xa cô ta ra, tốt nhất đừng có bất kỳ biểu hiện gì trước mặt cô ta, khiêm tốn, tàng hình, không có cảm giác tồn tại, để cô ta không có bất kỳ hứng thú nào với huynh, biết chưa?”

Tiêu Cửu Từ ngớ người, sững sờ nhìn Kiều Hàm.

Con ma này… đang ghen? Ghen phòng bị?

Loại trừ trước những tình địch tiềm năng?

Nhưng mà chuyện này đâu vào đâu chứ? Con ma này cứ thấy một cô gái xinh đẹp là đều sẽ thích y à?

Cái kiểu ghen tuông vô căn cứ, vô lý lẽ này mà cũng ghen được?

Con ma này… tính ghen cũng lớn quá rồi.

Cứ như vậy mà còn định chỉ làm sư đệ ở bên cạnh y thôi sao?

Cậu tự xem suy nghĩ của mình có đáng tin không?

Nhưng nhìn bộ dạng sốt sắng, nghiêm túc của con ma này, thôi vậy, chiều theo cậu một chút, cũng không phải chuyện gì to tát.

Tiêu Cửu Từ gật đầu đồng ý, liền thấy trên mặt Kiều Hàm lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, như thể gặp được chuyện gì tốt lắm.

Tiêu Cửu Từ buồn cười muốn lắc đầu.

Con ma này, cũng chỉ có chút tiền đồ đó thôi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn