“Hừ, tim bị đàn ông hoang dã dụ mất rồi chứ sao.” Lương Viên Quân hừ lạnh.
Bạch Kha: ???
Nàng nhìn về phía Kiều Hàm, chỉ thấy cậu đang cười toe toét với một tu sĩ vừa được chữa trị xong: “Đi thong thả nhé, lần sau lại ghé.”
Tu sĩ nọ nhìn Kiều Hàm mà thấy hơi sởn tóc gáy. Rõ ràng lần trước đến, Kiều Hàm còn thiếu kiên nhẫn gắt lên: Bị thương có tí tẹo, không tự dùng linh lực chữa được à? Cứ trông vào người khác mãi, thì bản thân tiến bộ kiểu gì!
Tu sĩ: Hôm nay hắn uống nhầm thuốc à?
Tâm trạng Kiều Hàm cứ phơi phới mãi, niềm vui kéo dài đến tận lúc đi ngủ khiến cậu phấn khích không sao chợp mắt nổi. Đã vậy, chỉ cần xoay người là lại thấy được gò má của nam chính đại nhân. Lại càng khó ngủ hơn.
“Sao thế?” Bất chợt, một giọng nói khe khẽ nhuốm vẻ buồn ngủ vang lên.
Kiều Hàm chớp chớp mắt: “Ta… làm ồn đến huynh à?” Chẳng lẽ tiếng cậu trằn trọc lớn quá.
Tiêu Cửu Từ xoay người lại đối diện với Kiều Hàm: “Đang nghĩ gì vậy?”
Cơn buồn ngủ khiến đôi mắt y không còn vẻ kiên định, sáng ngời như mọi khi, mà thay vào đó là một tầng hơi nước long lanh. Ánh trăng vừa khéo lọt qua cửa sổ, ưu ái rải những vệt sáng bạc vào đôi mắt y, tạo nên một vẻ đẹp mơ màng mà lấp lánh. Cộng thêm khí chất lười biếng hiếm thấy, trông y hoàn toàn khác với vị đại sư huynh đoan chính, nho nhã thường ngày.
Dù y đang mang một khuôn mặt rất đỗi bình thường, nhưng nhìn quen rồi, trong đầu Kiều Hàm đã tự động thay thế bằng một dung mạo khác.
Người đẹp ngủ trong rừng nhà ai đây, là nam chính nhà mình đây mà!
Kiều Hàm ngẩn ngơ nhìn y, cũng không thể thú nhận rằng mình vì vừa “vỗ béo” thần tượng thành công nên vui đến mất ngủ được. Nếu nói thế, nam chính chắc chắn sẽ coi cậu là kẻ b**n th**, dù sao đó cũng chỉ là một hành động rất đỗi bình thường, sư huynh đệ tiện tay giúp nhau một chút cũng là lẽ thường tình.
“Nghĩ… về chuyện khai hoang của các huynh.” Kiều Hàm vội tìm một chủ đề nghiêm túc: “Ta thấy người bị thương ngày một nhiều.”
Tiêu Cửu Từ kiên nhẫn giải thích: “Ừm, vì khu vực bên ngoài đã dọn dẹp xong, càng vào sâu bên trong thì càng nguy hiểm. Thật ra nơi đó đã không còn hợp với những người dưới Trúc Cơ kỳ trung kỳ nữa, chỉ là không cản nổi họ thôi.”
Kiều Hàm cũng biết rõ điều này. Theo nguyên tác, cách làm của Tiêu Cửu Từ không giống những người khác. Y không từ từ dọn dẹp vào sâu, mà di chuyển đan xen, ngẫu nhiên ra vào những khu vực nguy hiểm nhất của Tàng Thành Lâm từ nhiều hướng. Bằng cách này, y có thể xử lý trước những mối nguy cực lớn, cũng xem như cố hết sức để bảo vệ tính mạng cho các tu sĩ đến khai hoang.
Nhưng vì có quá nhiều tu sĩ không cần mạng chỉ cần cơ duyên, nên thường xuyên có người gặp nạn. Mỗi khi phát hiện, Tiêu Cửu Từ lại phải dừng bước cứu người. Thành ra trong suốt quá trình khai hoang, y gần như dành một nửa thời gian để làm việc này. Giống như ngày họ mới đến, hay như hôm nay, đều vậy cả.
Kiều Hàm nghĩ thôi đã thấy xót, người khác đều lo cho mình, chỉ có Tiêu Cửu Từ là luôn nghĩ cho mọi người. Dù đôi khi những người đó còn gây thêm phiền phức, y cũng chẳng hề bận lòng, coi đó là việc mình nên làm trong khả năng.
Nhưng chính vì những người này đã trở thành gánh nặng của y, nên sau này khi gặp nguy hiểm ở Hồng Thành, y mới phải một mình gồng gánh đến cùng, chỉ để bảo vệ những kẻ ngốc không nghe khuyên ở bên ngoài.
Thế nên mỗi lần chữa trị cho họ, Kiều Hàm thật sự rất khó mà vui vẻ nổi.
Tiêu Cửu Từ vẫn nói tiếp: “Tình hình này, e là phải đợi đến khi có kha khá người bỏ mạng, sự hăng hái của mọi người mới nguội dần và bình tĩnh trở lại. Khi ấy, những người biết mình sức yếu, không muốn liều mạng sẽ tự động rời đi. Việc khai hoang có một điểm dở là vậy, không có ngưỡng cửa nào như bí cảnh, chỉ cần sơ sẩy là biến thành núi thây biển máu, lấy máu người mở đường. Nếu Hồng Quang Môn đủ cứng rắn, kiên quyết giữ vững yêu cầu về điều kiện, có lẽ cũng bớt được vài cái chết không đáng có.”
“Nếu tu vi của ta đột phá được đến Nguyên Anh, có lẽ có thể kết hợp với trận pháp của Khốn Thần Môn, lập một kết giới ở khu vực nguy hiểm để sàng lọc người ra vào. Nhưng nếu làm vậy thật, e là vẫn phải ngụy trang kỹ càng, không để ai phát hiện ra ta. Nếu không, chắc chắn sẽ có vô số người kiện lên Tiên Minh, đến lúc đó cả chưởng môn cũng phải đến tìm ta mất.”
Tiêu Cửu Từ thản nhiên kể ra những suy tính của mình, nhưng lại thấy Kiều Hàm mãi không đáp lời. Y nhìn sang thì thấy cậu chỉ đang nhìn mình, khuôn mặt khuất trong bóng tối, không thấy rõ biểu cảm.
Tiêu Cửu Từ sững lại, chợt nhận ra hình như mình đã nói hơi nhiều. Trước đây những suy nghĩ này y đều giữ trong lòng, sao giờ lại lan man kể hết ra thế này, người nghe hẳn sẽ thấy nhàm chán lắm.
“Thôi không nói nữa, ngủ đi.” Tiêu Cửu Từ nói, giọng có chút ngượng ngùng.
Kiều Hàm lại lên tiếng: “Sư huynh, ta biết huynh muốn cứu những tu sĩ nông nổi đó, những người tu vi còn thấp. Con đường tu tiên của họ chỉ mới bắt đầu, đáng lẽ nên bước đi một cách lý trí, chứ không phải mù quáng đi nộp mạng.”
Nghe vậy, lòng Tiêu Cửu Từ ấm lên. Kiều Hàm đã thật sự lắng nghe y nói.
Các tông môn lớn lập ra đủ loại thử thách, thi đấu, nhiệm vụ, bí cảnh, chính là để dẫn dắt mọi người tu tiên một cách tuần tự.
Còn những người đến đây khai hoang, đa phần là tu sĩ thiếu thốn tài nguyên, nên họ càng tham lam và đa nghi hơn. Dù có ai nói cho họ biết phía trước rất nguy hiểm, không còn hợp để họ mạo hiểm nữa, họ cũng chẳng tin. Họ chỉ nghĩ rằng ở đó có bảo vật, có kẻ muốn độc chiếm, nên nếu chưa tự mình thử một lần thì sẽ không đời nào lùi bước.
Và cái giá cho “một lần thử” ấy chính là một mạng người, một cái chết hoàn toàn vô nghĩa.
Họ có thể ngu ngốc, thậm chí đáng ghét, nhưng Tiêu Cửu Từ biết rõ họ sẽ gặp phải chuyện gì, y không thể làm ngơ được.
Y muốn cứu vãn những nỗ lực vô ích này, vì y có một trái tim trân trọng sinh mệnh, chỉ tiếc là chẳng có cách nào hay. Trong nguyên tác, y cũng chỉ có thể không ngừng cứu người hoặc dọn dẹp trước những mối nguy lớn nhất, cứ thế vất vả chạy vạy, cố làm được chút nào hay chút đó.
Dù vậy, người cảm kích y nhiều nhất cũng chỉ có những kẻ được y tự tay cứu sống. Còn những người khác, vì họ chưa chết, nên có thể tùy tiện phán rằng: thứ nguy hiểm nhất cũng đồng nghĩa với tài nguyên tốt nhất, và tất cả đã bị một mình Tiêu Cửu Từ độc chiếm rồi.
Điều duy nhất Kiều Hàm có thể tự an ủi mình là Tiêu Cửu Từ chưa bao giờ để tâm đến cách nhìn của người khác, y chỉ làm những việc mình cho là đúng. Vì vậy, phản ứng của người khác có ra sao cũng chẳng thể làm y tổn thương, bởi họ chỉ là những kẻ ngoài lề không quan trọng. Y đủ thông minh để hiểu lòng người, và cũng biết mình sẽ nhận lại được những gì.
Đó chính là một Tiêu Cửu Từ dịu dàng mà mạnh mẽ.
Tiêu Cửu Từ đang định nói gì đó thì thấy Kiều Hàm đột nhiên bật dậy khỏi giường, lao về phía y.
Tiêu Cửu Từ giật nảy mình, toàn thân căng cứng. Cái đà này của Kiều Hàm trông y hệt như muốn lao thẳng lên giường của y.
Đêm hôm khuya khoắt, đang ngủ yên lành, con ma này định làm gì?
Lại mộng du à?
Không đúng, vừa mới nói chuyện xong mà?
Trong lúc y đang miên man suy nghĩ, cơ bắp giật giật, lúc căng cứng lúc lại tê dại, thì Kiều Hàm đã lao đến bên giường, mang theo một làn hương cây cỏ thoang thoảng. Nằm trên giường, Tiêu Cửu Từ bất giác nín thở, tay chân cứng đờ, mắt nhìn thẳng vào người vừa tới.
Rồi y thấy Kiều Hàm ngồi xổm xuống, hai tay chống bên mép giường và nói: “Ta nghĩ ra một cách rồi!”
Hóa ra cậu chỉ muốn đến đầu giường để nói nhỏ với y mà thôi.
Tiêu Cửu Từ lúc này mới chớp mắt, cơ thể thả lỏng. Nhưng khi cất tiếng, y cảm thấy cổ họng mình hơi khô khốc: “Cách gì?”
“Lừa!”
Nếu là Kiều Hàm, cậu chẳng thèm bận tâm đến sống chết của đám người đó.
Nhưng vì nam chính muốn lo, Kiều Hàm đành cố vắt óc nghĩ cách giúp y. Ít nhất cũng đừng để họ trở thành gánh nặng, biết đâu không có những gánh nặng này, khi nguy cơ ở Hồng Thành ập đến, nam chính sẽ không phải một mình gồng gánh đến cùng.
“Làm thế nào?”
“Vừa nãy sư huynh chẳng phải đã nói sao? Phải đợi một mớ người hy sinh, sự hăng hái của mọi người mới nguội đi, mà chúng ta lại đang ở điểm y tế chữa trị cho họ.” Kiều Hàm nói với Tiêu Cửu Từ, mặt mày hớn hở, cặp mày lá liễu nhướng lên, khóe miệng cong thành một nụ cười gian xảo, trông hệt một con ma nhỏ sắp bày trò phá phách.
Tiêu Cửu Từ thông minh nhường nào, đương nhiên hiểu ngay. Y chống một tay lên gối đỡ cổ, nhướng mày nói: “Để các y tu tiếp xúc với bệnh nhân như các đệ đi lừa họ rằng đã có rất nhiều người chết rồi.”
Kiều Hàm gật đầu: “Mấy kẻ hở ra là chạy đến trị thương vốn dĩ đã sợ chết, khả năng cao là ý chí không vững, rất dễ chết oan trong Tàng Thành Lâm. Muốn họ rời đi, chỉ cần làm cho họ nhận ra nơi đó đã quá nguy hiểm, không còn hợp với họ nữa. Chẳng cần ép buộc hay cấm đoán, cứ để họ càng nghĩ càng sợ, tự nhiên sẽ không đi nữa thôi.”
Tiêu Cửu Từ cười nói: “Tam nhân thành hổ*, đúng là một cách, nhưng mọi người chưa chắc đã dễ lừa như vậy.”
*Chú thích: 三人成虎 – sān rén chéng hǔ: ba người nói có hổ, ý chỉ lời đồn lặp đi lặp lại nhiều lần sẽ khiến người ta tin là thật
Kiều Hàm ngẩn ra, rồi chợt hiểu: “Cách này huynh cũng từng nghĩ tới rồi?”
Tiêu Cửu Từ đáp: “Không phải ta nghĩ tới, mà là có người dùng rồi. Trước khi ta đến, có kẻ vì muốn chiếm thêm tài nguyên của Tàng Thành Lâm đã tung tin như vậy, nhưng bị vạch trần rất nhanh.”
Kiều Hàm lập tức tiu nghỉu. Tiêu Cửu Từ nhìn bộ dạng đó của cậu, suy nghĩ một lát rồi nói: “Nhưng có lẽ bây giờ lại khả thi.”
Mắt Kiều Hàm sáng rực lên.
Tiêu Cửu Từ liền nói: “Dù sao việc khai hoang đã đi được nửa chặng đường, độ nguy hiểm không thể so với lúc đầu. Tin đồn như ngày trước dễ bị lật tẩy, nhưng bây giờ thì chưa chắc. Chỉ cần chú ý một điều.”
“Huynh nói đi, huynh nói đi.” Kiều Hàm lập tức hăng hái hẳn lên.
“Khi tung tin đồn, phải để ý những người xung quanh. Ở điểm y tế còn rất nhiều đệ tử Hồng Quang Môn, họ chưa chắc đã chịu hợp tác giữ bí mật. Lỡ như nơi phát ra tin đồn lại mâu thuẫn với nhau, ngược lại sẽ càng khiến mọi người nghi ngờ.”
Kiều Hàm lúc nãy cũng chỉ là nghĩ thoáng qua, nghe Tiêu Cửu Từ phân tích mới nghĩ tới điểm này. Cậu liền cười toe toét kể lại trò bịp mượn uy danh Kim Đan kỳ của Tiêu Cửu Từ để tách bệnh nhân ra trước đó: “Dù sao thì Bạch Kha cũng chỉ tiếp xúc với bệnh nhân nặng, tách biệt với đám đệ tử Hồng Quang Môn. Tụi ta cứ nói phần tụi ta, họ cũng chẳng phân biệt được thật giả.”
Nghe đến đây, Tiêu Cửu Từ nói với giọng không rõ cảm xúc: “Mấy ngày nay đệ cũng làm được khối việc đấy.”
Kiều Hàm lại nhớ đến lời dặn của nam chính sau khi đưa hạt dẻ hồi trưa, lập tức giơ tay thề thốt: “Sau này làm gì ta cũng sẽ báo cáo với sư huynh.”
Tiêu Cửu Từ liếc Kiều Hàm một cái. Phải rồi, phải báo cáo với y. Dù sao con ma này cũng vì y mà đến, là y quyết định giữ lại, nên con ma này là… trách nhiệm của y.
Tuy không đến mức phải trông chừng từng li từng tí, nhưng nếu cậu làm vài việc đặc biệt, y cũng nên biết.
Tiêu Cửu Từ nghiêm mặt lại, nói tiếp: “Hành động tách ra đúng là có lợi cho việc lan truyền tin đồn, nhưng có thể thêm một cách nữa.”
“Cách gì ạ?”
“Mấy ngày tới, cứ để nhóm đệ tử đó chia ca luân phiên. Như vậy, không ai trong số họ biết chắc được trong ca của người khác đã có bao nhiêu người chết. Đến lúc muốn phản bác các đệ, họ cũng chẳng có đủ tự tin mà mở miệng.”
Đúng là một cách cao tay hơn, chỉ là Kiều Hàm thấy phiền muộn: “Khó khăn lắm mới làm cho họ hiểu chúng ta đến giúp, còn họ mới là người phải chăm chỉ làm việc. Ta không bóc lột họ đã là may lắm rồi, giờ còn cho họ đi luân phiên nữa.”
Nhìn vẻ mặt phiền muộn đến phồng cả má của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ bất giác muốn đưa tay chọc một cái. Con ma này đúng là không chịu thiệt một chút nào.
“Vậy sao bây giờ? Không làm nữa?” Tiêu Cửu Từ cười tủm tỉm nhìn cậu. Nếu con ma này thật sự không vui, vậy thì bỏ cách này, nghĩ cách khác.
Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ, thôi thì vì để giảm bớt gánh nặng cho y sau này, phiền một chút cũng đành chịu. “Làm chứ, ta cứ coi như làm việc thiện tích đức, chặn họ lại ở trước cửa Diêm Vương vậy.”
Tiêu Cửu Từ bật cười, cuối cùng vẫn đưa tay vỗ nhẹ lên đầu Kiều Hàm: “Không sao, cứ làm trong sức mình, không cần gượng ép, đây vốn chẳng phải trách nhiệm của đệ. Nhưng đệ có thể nghĩ đến bước này, ta rất vui.”
Đối với ma mà, phải khích lệ và khen ngợi đúng lúc. Làm việc thiện tích đức, cũng có thể trừ bớt ma tính.
Được khen một câu, Kiều Hàm lập tức bay lên tận mây xanh, bao nhiêu phiền muộn đều vứt sạch ra sau đầu, cười đến mắt híp lại thành một đường chỉ: “Sư huynh, chuyện này cứ giao cho ta! Ngày mai ta sẽ nói với Bạch Kha và Lương Viên Quân, họ chắc chắn sẽ phối hợp hết mình. Tính của Bạch Kha có lẽ không giỏi diễn kịch nói dối, nhưng Lương Viên Quân chắc chắn sẽ tung hứng với ta rất tốt. Nữ quỷ đó sớm đã ngứa mắt với đám người kia rồi, hê hê.”
Tiêu Cửu Từ càng nghe sắc mặt càng mất tự nhiên, cuối cùng y dứt khoát buông tay đang chống đầu ra rồi nằm xuống.
Kiều Hàm đang mải tưởng tượng cảnh cùng nữ quỷ đại náo một phen, thì ngẩng lên đã thấy Tiêu Cửu Từ quay lưng về phía mình.
Kiều Hàm: ??
“Sư huynh?”
“Muộn rồi, ngủ đi.”
Kiều Hàm lưu luyến đứng dậy, nhưng cuối cùng vẫn dịu dàng nói một câu: “Sư huynh ngủ ngon, mơ đẹp nhé.”
Tiêu Cửu Từ đang quay lưng đi, khóe miệng đang mím chặt khẽ giãn ra khi nghe câu ấy. Nghe tiếng Kiều Hàm leo lại lên giường, y mới từ từ nằm ngửa lại. Y nghiêng đầu nhìn sang, thấy Kiều Hàm vẫn giữ tư thế quay mặt về phía này mà ngủ, y mới yên tâm nhắm mắt, chỉ là khóe môi vẫn giữ một độ cong vừa vặn.
Hôm sau, Kiều Hàm nói sơ qua ý tưởng với Bạch Kha.
Bạch Kha gật đầu: “Đúng vậy, xét theo tình trạng của những bệnh nhân ta đang tiếp nhận, nếu những người dưới Trúc Cơ kỳ cứ tiếp tục liều lĩnh vào Tàng Thành Lâm, số người chết chắc chắn sẽ tăng vọt.”
Thật ra, đôi khi Bạch Kha cũng lo lắng, liệu có phải chính vì sự có mặt của nàng đã khiến một vài kẻ không biết tự lượng sức mình trở nên liều lĩnh hơn không. Nếu vậy, cái chết của họ, có lẽ nàng cũng phải gánh một phần nhân quả.
Lương Viên Quân đứng bên cạnh nghe, liền dội một gáo nước lạnh: “Lời hay khó lọt tai mấy kẻ sắp chết. Bọn họ mà nghe lời mới là chuyện lạ. Đến cuối cùng, khéo lại thành ‘nghi tâm sinh ám quỷ’, biến mấy người tốt như các người thành kẻ khó xử, làm gì cũng không phải.”
Cô là một nữ quỷ mà một hơi nói ra bao nhiêu “quỷ” với “ma”, có hợp lý không vậy?
Kiều Hàm cạn lời: “Lời hay khó khuyên, thì dùng lời dối để khuyên. Cứ nghe cách của ta trước đã.”
Đợi Kiều Hàm nói xong, Lương Viên Quân tỏ ra rất hứng thú. Lừa người, chơi khăm người khác, cô ta khoái lắm.
Ngược lại, Bạch Kha thì khó xử đỏ mặt: “Ta… ta không biết diễn… cái này…”
Kiều Hàm đã đoán trước, nói thẳng: “Bạch đạo hữu chỉ cần giữ vẻ mặt lạnh như tiền suốt là được, thỉnh thoảng lại thở dài một tiếng thật não nề. Sắc mặt y tu càng lạnh, bệnh nhân càng hoảng. Sao nào, chơi không!”
Lương Viên Quân hưởng ứng nhiệt tình, đột nhiên đưa tay ra giữa: “Chơi!”
Kiều Hàm ngẩn ra, nghĩ bụng tính cách của nữ quỷ lúc còn sống hẳn là rất quyết đoán. Thế là cậu cũng đưa tay lên, đập vào tay cô ta: “Chơi!”
Bạch Kha hoang mang chớp mắt, thấy Lương Viên Quân nhìn sang, cũng vội đưa tay lên: “…Chơi.”
Thế là, đám y tu của Hồng Quang Môn ngơ ngác cả lũ. Cái người mà mấy hôm trước còn chỉ muốn họ làm việc không ngừng nghỉ, hôm nay đột nhiên lương tâm trỗi dậy sao?
“Như vậy không ổn lắm, các vị đến giúp còn không nghỉ ngơi, bọn ta sao có thể…”
“Ấy, sau khi tách bệnh nhân ra, bên Bạch đạo hữu đã vắng đi nhiều rồi. Còn bên các vị lại bận tối mắt tối mũi, vất vả quá. Mấy ca bệnh nhẹ đó đợi một lát cũng không sao, không thể để các vị mệt đến đổ bệnh được, đúng không? Đi đi, chia làm ba nhóm luân phiên.”
Các đệ tử Hồng Quang Môn: Cái tên mặt mày hiền khô, dễ nói chuyện này thật sự là ‘Kiều bóc lột’ sao?
“Vậy… bọn ta bắt đầu từ hôm nay?”
“Ừm ừm ừm, hôm nay bắt đầu luôn!”
Mãi đến khi hai phần ba số đệ tử Hồng Quang Môn rời đi về môn phái nghỉ ngơi, họ mới tin rằng mình không hề mơ.
Nhưng khi đến lượt họ trực, họ bắt đầu nghe được những lời đồn kỳ lạ.
Thậm chí có tu sĩ đến chữa trị còn lén lút hỏi thăm.
“Nghe nói hôm qua lại chết mấy người, thật không?”
“Hả? Ta… bọn ta hôm qua không ở đây, không rõ nữa.”
“Nghe nói toàn là Trúc Cơ kỳ với Luyện Khí kỳ, chết hơn trăm người rồi, cả Kim Đan kỳ cũng bắt đầu bị thương nặng liên tục.”
“Thật… thật sao? Bọn ta hai ngày rồi không đến, cũng không rõ.”
“Nhìn sắc mặt của tiểu y tiên mà xem, mấy ngày nay cứ u ám như đưa đám. Hay là ta về thôi, trước giờ là do may mắn không đụng phải, ta không muốn bỏ mạng trong đó đâu.”
Bầu không khí bất an dần lan ra từ điểm y tế. Người ta thường xuyên nghe hai người đứng cạnh tiểu y tiên kẻ một câu ‘lại chết rồi’, người một câu ‘chết không toàn thây’, dọa cho những người đến khám vết thương sợ run cầm cập.
Lòng người bắt đầu dao động dữ dội.
Kiều Hàm thấy đã có không ít người manh nha ý định dưỡng thương xong sẽ cuốn gói về nhà, trong lòng đắc ý không kể xiết.
Hôm đó, một người bị thương nặng được đưa đến. Bạch Kha tiếp tục giữ vẻ mặt lạnh lùng rồi thở dài một hơi não nuột.
Kiều Hàm và Lương Viên Quân đang ra sức diễn.
Đột nhiên, một vị khách không mời mà đến, xem ra tên vong ân bội nghĩa phụ bạc kia đã được thả ra.
Tất Tự Lâm vốn cũng chẳng muốn đến, vì gã không muốn đối mặt cùng lúc với Lương Viên Quân và Bạch Kha. Nhưng theo quan sát, Lương Viên Quân dường như đã mất trí nhớ thật, nên gã quyết định phớt lờ cô ta luôn. Gã phải tranh thủ thời gian để gỡ gạc lại hình tượng trong mắt Bạch Kha.
Tất Tự Lâm đi thẳng qua Lương Viên Quân, lườm Kiều Hàm một cái cháy mặt, rồi đến trước mặt Bạch Kha nói: “Bạch Kha, hôm nay ta bắt đầu dẫn đội vào Tàng Thành Lâm. Nếu có bị thương, phiền muội giúp đỡ.”
Kiều Hàm không ngờ gã này còn có thể vờ như chưa có chuyện gì xảy ra mà xuất hiện như thế. Đúng là kẻ không biết xấu hổ thì mặt dày thật. Sắc mặt của Bạch Kha lúc này còn khó coi hơn gấp bội so với lúc diễn.
Theo lễ nghĩa, nàng phải đáp lời, nhưng nàng thật sự không muốn nói với gã này một câu nào.
Bất ngờ, Lương Viên Quân lên tiếng: “Vô dụng thế à? Còn chưa vào đã biết mình sẽ bị thương?”
Kiều Hàm lập tức phì cười.
Sắc mặt Tất Tự Lâm tái mét. Gã trừng mắt lườm Lương Viên Quân. Người con gái từng ngưỡng mộ gã giờ lại biến thành một con điên chuyên châm chọc gã khắp nơi, nhìn thôi đã thấy ngứa mắt. “Ngươi không phải y tu, ở đây làm gì?”
“Chắc là để phòng loại người như ngươi.”
Tất Tự Lâm cười khẩy, vừa định nói mấy câu về đàn bà ghen tuông, đề phòng tình địch các kiểu.
Thì nghe Lương Viên Quân nói tiếp: “Dù sao thì cũng có quá nhiều kẻ lưu manh không có mắt, muốn quấy rối tiểu y tiên như ngươi.”
Lời này vừa thốt ra, cả điểm y tế đều bật cười.
Những tán tu này có thể không biết quan hệ của họ, nhưng họ thật sự đã từng thấy Lương Viên Quân đánh đuổi không ít kẻ ôm mộng hão.
“Ngươi mắng ai đấy!” Tất Tự Lâm sửng sốt.
Kiều Hàm tiến lên vỗ vai Lương Viên Quân: “Chà, nói toạc ra làm gì. Nhưng mà Tất công tử không phải là người mà ngươi phòng được đâu.”
Hai người tung hứng ăn ý, Lương Viên Quân liền nhướng mày: “Tại sao?”
“Người không biết xấu hổ thì vô địch thiên hạ. Kẻ vô địch, ngươi phòng làm sao được?”
Lương Viên Quân lập tức ra vẻ sợ hãi: “Ngươi nói có lý quá.”
Lần này, xung quanh toàn là tiếng cười khúc khích, không sao nhịn nổi.
“Ngươi… các ngươi!” Tất Tự Lâm trình non quá, mới ba câu hai lời đã bị chọc cho tức nổ phổi.
“Tất công tử, mời ngươi rời đi, đừng làm phiền trật tự chữa trị ở đây.” Bạch Kha lạnh mặt nói.
Ngay cả “Tất sư đệ” nàng cũng không gọi nữa. Sắc mặt Tất Tự Lâm cứng đờ, nhưng gã vẫn không nản lòng, nghĩ bụng lát nữa vào Tàng Thành Lâm bị thương, không tin Bạch Kha không cứu hắn.
Nghĩ vậy, gã xoay người định đi. Nhưng vừa bước ra ngoài, gã đã nghe người ta bàn tán xôn xao.
“Tàng Thành Lâm chết nhiều người thế rồi, chưởng môn Hồng Quang Môn cũng gan thật, con trai mình mới chỉ là Trúc Cơ mà cũng dám cho vào.”
“Chắc là phái nhiều người đi theo bảo vệ rồi.”
“Tình hình nghiêm trọng thế kia, có nhiều người hơn nữa cũng nguy hiểm thôi. Chẳng phải lúc trước có tin một đội toàn Trúc Cơ kỳ hậu kỳ cũng bị diệt sạch rồi sao?”
Tất Tự Lâm nghe đến đây, tim “thịch” một tiếng, nguy hiểm đến vậy rồi sao?
Nhưng ngay sau đó, gã lại thấy có gì đó không đúng. Nếu thật sự nguy hiểm như vậy, tại sao lúc gã nói muốn dẫn các sư đệ đi, cha hắn không hề nhắc nhở một lời.
Tất Tự Lâm đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, liền vội vàng đi hỏi thăm điều tra.
Kiều Hàm không thể nào ngờ được, buổi sáng vừa đuổi người đi, buổi chiều Tất Tự Lâm đã dẫn người ngựa đến hùng hùng hổ hổ phản công.
Tất Tự Lâm vênh váo tự đắc, vung tay về phía Kiều Hàm và Lương Viên Quân: “Bắt hai người này lại! Tội tung tin đồn gây rối, ý đồ bất chính, giải về để chưởng môn thẩm vấn cho kỹ xem rốt cuộc chúng muốn làm gì!”
Bạch Kha lập tức đứng bật dậy, chắn trước mặt Kiều Hàm và Lương Viên Quân: “Ngươi làm gì vậy!”
Tất Tự Lâm cười nói: “Bạch Kha, ta biết muội vô tội, không biết gì cả. Là hai kẻ này đi khắp nơi tung tin đồn rằng Tàng Thành Lâm chết rất nhiều người. Ta đã điều tra rồi, hoàn toàn không có chuyện đó, tin tức đều từ miệng chúng mà ra. Trước đây cũng từng có chuyện tương tự, mục đích là để đuổi đối thủ đi nhằm độc chiếm tài nguyên. Đã là cuộc khai hoang do Hồng Quang Môn chúng ta mở ra, thì không thể để ai phá rối trật tự. Chúng ta phải duy trì sự công bằng!”
Nghe vậy, các tu sĩ bên ngoài đều sững sờ, rồi lập tức nhao nhao cãi cọ.
Tất Tự Lâm đắc ý đáp lại từng người, khẳng định rằng chẳng có ai chết hàng loạt cả, hiện tại vẫn rất an toàn, tất cả chỉ là lời bịa đặt của bọn họ.
Mọi người nghe thế thì tức sôi máu, quay sang nhìn Kiều Hàm và Lương Viên Quân bằng ánh mắt hằm hè, đòi một lời giải thích.
Lương Viên Quân tức điên, nóng nảy định chửi lại. Rõ ràng họ tốt bụng giúp những kẻ này nhặt lại cái mạng chó, giờ lại bị quay sang trách móc, chút hứng thú giúp người của cô ta bay sạch.
Nhưng Kiều Hàm đã đưa tay ngăn lại. Vốn dĩ đây chỉ là một cách làm khôn lỏi, giờ bị tên ngốc Tất Tự Lâm này vạch trần tại trận, thì nói gì cũng vô dụng.
Để tránh xung đột, tốt nhất là cứ đi theo Tất Tự Lâm trước. Dù sao nếu Tất chưởng môn biết chuyện họ làm, có lẽ ông ta sẽ không ngu ngốc như con trai mình. Ngay từ đầu, chính Tất chưởng môn cũng là người muốn hạn chế người ra vào, ông ta cũng muốn cứu người, chứ không đến mức muốn Hồng Quang Môn phải xây dựng trên quá nhiều mạng người.
Nhưng lúc này, không khí tại hiện trường đã có chút mất kiểm soát. Tất Tự Lâm nói thì hay, nhưng lại cố tình không dẫn người đi mà cứ dây dưa tại đó, dường như muốn chờ các tán tu khác vì tức giận mà động tay động chân.
Quả thật đã có người rục rịch, Kiều Hàm trong lòng bực bội. Giữa lúc đang giằng co, đột nhiên bên ngoài có tiếng la thất thanh: “Trời ơi, chết người rồi! Tiểu y tiên có ở đây không? Mau đến cứu người!”
Giọng nói còn khá xa, nhưng tiếng la hét thảm thiết đến mức khiến ai nấy ở đó đều giật mình, chết người thật sao?
Kiều Hàm vội vàng chạy ra cùng Bạch Kha, và từ xa, cậu đã nhìn thấy Tiêu Cửu Từ.
Trái tim đang treo lơ lửng của Kiều Hàm lập tức rơi về trong bụng.
Tiêu Cửu Từ không biết đã xảy ra chuyện gì, y chỉ là cố tình đưa người đến đây.
Một người đang hấp hối, cùng năm, sáu cái xác khác, đều là tu sĩ Trúc Cơ kỳ hậu kỳ. Họ đã đi khá sâu vào Tàng Thành Lâm và bị một bầy ma thú cao cấp bao vây. Lúc Tiêu Cửu Từ đến nơi thì đã quá muộn.
Thật ra, ban đầu Tiêu Cửu Từ chỉ cần đưa người đang hấp hối ra ngoài xem có cứu được không là đủ. Nhưng y vẫn mang cả thi thể của những người đồng hành ra cùng.
Ngay từ lúc bàn bạc kế hoạch với Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ đã biết kế hoạch này chưa hoàn hảo, cần thêm một liều thuốc mạnh.
Y đoán rằng với mức độ nguy hiểm gần đây, chắc chắn sắp có người chết, hoặc nói đúng hơn là đã có người chết từ lâu. Nhưng Tàng Thành Lâm rộng lớn như vậy, lại còn có ma vật ăn thịt người, nên có người chết cũng chưa chắc đã ai phát hiện ra.
Lần này, tình cờ gặp được một đội như vậy, Tiêu Cửu Từ liền đưa thẳng đến điểm y tế để giúp Kiều Hàm hoàn thiện kế hoạch. Vừa hay tin đồn cũng đã lan đi gần hết.
Khi một sự thật gây sốc như vậy bày ra trước mắt, ai còn quan tâm đây có phải là nhóm người chết đầu tiên hay không. Trong đầu họ chỉ còn một suy nghĩ: tin đồn có vẻ không phải là giả, nếu không sao lại trùng hợp đến mức hôm nay họ lại được chứng kiến tận mắt?
Bạch Kha dốc toàn lực cứu chữa cho người duy nhất còn sống sót. Kiều Hàm từ từ lách đến bên cạnh Tiêu Cửu Từ: “Sư huynh, có chút rắc rối rồi.”
Tiêu Cửu Từ liếc nhìn, thấy Tất Tự Lâm cũng đi ra theo, y chỉ cần đoán sơ là biết chuyện. “Xem ra ta đến đúng lúc nhỉ?”
Đang nói thì đã có người bắt đầu xôn xao, muốn hỏi cho ra lẽ, rốt cuộc ai nói thật, ai nói dối.
Tất Tự Lâm vội vàng cãi: “Đây chắc chắn chỉ là trùng hợp thôi, trước đây làm gì có! Ta cần gì phải lừa các vị? Chính ta cũng sắp vào đó đây này.”
Kiều Hàm đang định nói vài câu nước đôi để khuấy đục tình hình.
Thì Lương Viên Quân đã không nhịn được nữa, cô ta gầm lên: “Này, ta nói Hồng Quang Môn các ngươi có phải cố ý không hả! Rõ ràng đã rất nguy hiểm rồi mà còn sống chết không thừa nhận, lừa mọi người vào nộp mạng, giẫm bẫy để lát đường cho các ngươi, sao lòng dạ lại đen tối như vậy! Bảo sao mấy hôm trước không thấy bóng dáng ngươi đâu, hóa ra là trốn đi rồi! Bây giờ lại chạy ra nói này nói nọ, có phải vì biết mọi người sắp phát hiện ra sự thật, chuẩn bị rút lui rồi không? Ngươi sợ không có ai lát đường cho mình, nên mới ra ngăn cản phải không?”
Lương Viên Quân thật sự không biết tại sao mấy hôm trước Tất Tự Lâm lại biến mất, nên mới đoán như vậy. Nhưng cô ta thật sự nghĩ thế, nên lời nói ra vô cùng đanh thép, khiến tất cả mọi người lập tức sinh lòng nghi ngờ.
Thuyết âm mưu YYDS*.
*Chú thích: YYDS: viết tắt của 永远的神 – yǒngyuǎn de shén, nghĩa là mãi mãi là thần, một từ lóng mạng Trung Quốc dùng để ca ngợi, tôn sùng điều gì đó. Ở đây ý nói thuyết âm mưu luôn có sức ảnh hưởng mạnh mẽ.
Đến nước này, dù trước đó Tất Tự Lâm có nói gì thì giờ cũng đều bị cho là có mục đích mờ ám. Lại nhìn người duy nhất được cứu sống đang khóc lóc vật vã, hối hận không thôi khi thu dọn thi thể cho đồng bạn, độ tin cậy của lời đồn lại càng được củng cố.
Các tán tu có mặt lập tức tràn đầy bất mãn và oán hận đối với Hồng Quang Môn. Họ sớm đã quên mất rằng ban đầu chính Hồng Quang Môn cũng đã từng ngăn cản họ. Bản tính con người vốn dĩ dễ tin rằng có kẻ muốn hại mình, hơn là tin có người muốn giúp mình.
Vì vậy lần này, họ tin rằng nếu ở lại, họ sẽ chỉ trở thành kẻ lát đường cho người khác. Và họ không đời nào làm chuyện đó.
Lần này đúng là thuốc đắng dã tật, hễ ai không phải đang ở bước đường cùng hoặc có dã tâm quá lớn đều lục tục chuẩn bị rời đi.
Kiều Hàm thật sự không thể ngờ, mọi chuyện lại thành công nhờ vào pha xử lý đi vào lòng đất của Tất Tự Lâm.
Gã muốn cứu vãn tình hình, ngược lại còn bị người ta ném đá, cuối cùng đành phải lủi thủi trốn về.
Tất chưởng môn nghe tin, liền cho người đến tìm bọn họ.
Lúc họ quay về, sắc mặt Tất chưởng môn đã cực kỳ khó coi. Ông ta đúng là hy vọng những người tu vi thấp không đi toi mạng một cách vô ích, nhưng càng không muốn bị đồn là một môn phái tà ác cố tình lừa người đến chịu chết.
Tuy đây đều là tán tu, nhưng nếu tin đồn lan ra, danh tiếng của Hồng Quang Môn còn đâu nữa.
Tiêu Cửu Từ trực tiếp tiến lên, kể lại toàn bộ kế hoạch từ đầu đến cuối: “Ý định ban đầu là muốn giúp Tất chưởng môn, chỉ là không ngờ…” Nói rồi, y liếc nhìn Tất Tự Lâm một cái.
Không ngờ Tất Tự Lâm chỉ vì nghĩ rằng mình đã nắm được thóp của hai kẻ thù mà hăm hở chạy đến gây sự, cuối cùng lại đẩy cả Hồng Quang Môn lên giàn lửa thiêu, ngu xuẩn hết chỗ nói.
Nhưng mấu chốt vẫn là nhờ vào cái miệng của Lương Viên Quân. Nghĩ đến tình trạng hiện giờ của cô ta, Tất chưởng môn chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, rồi hung hăng trừng mắt nhìn con trai mình. Vừa mới được thả ra một ngày đã gây ra họa lớn thế này.
“Cha, con… con thật sự không biết sẽ ra nông nỗi này.” Tất Tự Lâm cuống quýt nói. Gã thấy mình rõ ràng là bị Lương Viên Quân và cái tên họ Kiều kia gài bẫy.
“Đủ rồi!” Tất chưởng môn quát. “Con rốt cuộc có não không vậy!”
Kiều Hàm không nhịn được mà phụ họa: “Não nặng quá, gã đỡ không nổi đâu. Vừa nãy còn suýt định bắt ta và Lương cô nương về đây thẩm vấn vì tội tung tin đồn đấy!”
Mày Tiêu Cửu Từ khẽ giật, y quay đầu nhìn sang Tất Tự Lâm.
Tất Tự Lâm vừa định trừng mắt với Kiều Hàm, nhưng vừa ngẩng lên đã thấy vị tu sĩ Kim Đan kỳ đang nhìn mình. Chỉ một ánh mắt đã khiến gã có cảm giác máu trong người như đông cứng lại, suýt nữa thì đứng không vững.
“Thứ khốn kiếp, còn không mau xin lỗi người ta.”
Sắc mặt Tất Tự Lâm lập tức tái mét, gã nghển cổ lên, vẻ mặt quật cường không chịu cúi đầu.
Lương Viên Quân cũng chẳng cho gã cơ hội đó, cô ta khoác tay Bạch Kha nói thẳng: “Không thèm, chỉ cần bớt lượn lờ trước mặt tụi này là được rồi. Đi thôi, Bạch Kha.”
Bạch Kha cũng lạnh mặt hành lễ cáo từ.
Kiều Hàm chắp tay, ra vẻ chẳng cần lời xin lỗi, rồi quay người đi một cách dứt khoát.
Tiêu Cửu Từ cũng đang định rời đi thì nghe Tất chưởng môn khó xử gọi lại: “Giang đạo hữu, xin dừng bước.”
“Tất chưởng môn còn gì căn dặn?” Tiêu Cửu Từ trầm giọng hỏi.
“Con trai ta quả thực đã làm không phải, ta sẽ tiếp tục cấm túc nó.”
“Cha!” Tất Tự Lâm lập tức gào lên.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ không đổi, nhưng y lại lên tiếng: “Không ổn. Bên ngoài đã có tin đồn như vậy, nếu Tất chưởng môn không cho con trai mình đến Tàng Thành Lâm khai hoang, chỉ càng chứng thực tin đồn đó thôi. Tốt nhất vẫn nên làm gương thì hơn.”
Sắc mặt Tất chưởng môn lập tức trở nên khó coi.
Mà cái đầu heo của Tất Tự Lâm lúc này cũng thông suốt ra, cha gã đang bảo vệ gã. Nhưng xem ra bây giờ vì danh dự của Hồng Quang Môn, e là phải đẩy gã ra ngoài mạo hiểm rồi.
Mãi đến lúc này, mặt Tất Tự Lâm mới trắng bệch ra.
“Cũng phải, ngươi nói phải. Hay là ban ngày ngươi có thể…” Tất chưởng môn cười gượng dò hỏi.
“Ta và quý công tử không hợp nhau, sẽ không dẫn theo cậu ta.” Tiêu Cửu Từ nói thẳng không chút nể nang, rồi xoay người bỏ đi.
Tất Tự Lâm dĩ nhiên biết người này hiện là kẻ khai hoang mạnh nhất, nghe vậy liền cuống lên, định chặn y lại nhưng đã bị cha mình giữ lấy.
“Cha.”
“Đồ ngu! Con đối đầu với sư đệ của người ta như vậy, dù y có tốt tính đến đâu cũng không thể dễ nói chuyện được. Là ta đã quá ảo tưởng, còn cho rằng y sẽ khoan dung độ lượng vô bờ bến. Thôi vậy, ta sẽ tìm cao thủ khác dẫn con đi.” Tất chưởng môn xách tai Tất Tự Lâm lên, cảnh cáo lần nữa: “Họ không phải tán tu bình thường đâu, con liệu mà tránh xa họ ra cho ta! Từ nay không được đắc tội nữa, biết đâu sau này còn dễ nhìn mặt nhau. Cả Bạch Kha nữa, đó không phải là người con có thể mơ tưởng đâu, đừng có nằm mơ giữa ban ngày!”
Lúc này, ba người đã đi xa dừng lại, Lương Viên Quân lập tức phấn khích nói: “Chúng ta có phải vô tình thành công rồi không?”
Bạch Kha cười cười gật đầu: “Chắc là vậy.”
Kiều Hàm lúc này cũng đang ngơ ngác, vì hệ thống vừa báo cho cậu: [2/3]
Thế là cậu lại vô tình hoàn thành một phần nhiệm vụ nữa à? Cậu đâu có định làm thế.
Nhưng nghĩ kỹ lại, Hồng Quang Môn đúng là bị liên lụy thảm thật, không biết bên ngoài sẽ đồn đại thế nào nữa.
Tuy là do Tất Tự Lâm tự dâng mình đến cửa, nhưng nguyên nhân sự việc lại do chính cậu khởi xướng, à thì…
Chỉ có thể nói: Cảm ơn người anh em đã tới trợ công.
Không chỉ giúp cậu hoàn thành nhiệm vụ, mà còn tiễn đi được đám tu sĩ cứng đầu kia. Chỉ cần bọn họ bớt đi, sau này dù cậu thật sự không cản được diễn biến của cốt truyện, thì ở một mức độ nào đó cũng đã giảm bớt gánh nặng cho Tiêu Cửu Từ rồi. Một mũi tên trúng hai đích!
Chỉ là không biết điểm cảm xúc có tăng không, dù sao lần này nam chính cũng tham gia từ đầu đến cuối.
Đang nghĩ ngợi thì thấy Lương Viên Quân lại đưa tay ra.
Lần này Bạch Kha cũng vui vẻ phối hợp, chỉ có Kiều Hàm là chậm một nhịp, nhưng rồi cũng đặt tay lên. Ba bàn tay chồng lên nhau, ai nấy đều cười toe toét.
Lương Viên Quân: “Tối nay xuống trấn ăn một bữa, ăn mừng!”
Kiều Hàm: “Không thành vấn đề!”
Bạch Kha: “Được.”
[Điểm cảm xúc +6]
Kiều Hàm: ?
Cậu quay đầu lại, đã thấy Tiêu Cửu Từ đi ra.
Tiêu Cửu Từ: Mỉm cười.
Kiều Hàm nghĩ chắc là vừa rồi ở trong đó, y đã bị sự ngu ngốc của Tất Tự Lâm chọc tức. Rõ ràng họ tốt bụng giúp đỡ, cuối cùng lại suýt bị người nhà ngáng chân, sao mà không tức cho được? Lần này chắc chắn không liên quan đến mình.
“Sư huynh!” Kiều Hàm vui vẻ vẫy tay. Đúng vậy, điểm cảm xúc tăng, cậu vui, vì vừa tròn một trăm điểm rồi!
Có thể đổi thẻ bỏ qua nhiệm vụ rồi!
Lại một lần nữa cảm ơn người anh em họ Tất đã trợ công!
Tiêu Cửu Từ: Con ma này cười tươi thật đấy. Hóa ra đi cùng người khác cũng có thể cười đến mắt lấp lánh như sao, cứ tưởng chỉ đối với y mới như vậy.
“Sư huynh tối nay đi cùng nhé!” Kiều Hàm nói.
Tiêu Cửu Từ bất giác muốn giữ Kiều Hàm lại một mình. Y đã lâu không nấu ăn, có thể mượn nhà bếp để nấu cho Kiều Hàm ăn.
Nhưng vừa định mở miệng, y lại cảm thấy có gì đó kỳ kỳ. Thấy Lương Viên Quân bên cạnh đang ra vẻ muốn từ chối không cho y tham gia, y liền phản xạ có điều kiện mà đồng ý trước.
Cuối cùng, y còn tiện thể gọi cả Thịnh Giác và Đặng Lợi Minh vừa trở về, cả nhóm cùng nhau ra ngoài.
Thịnh Giác và Đặng Lợi Minh sớm đã nghe tin đồn, nhưng khi biết đó là do nhóm họ bày ra thì kinh ngạc không thôi.
Kiều Hàm sợ họ biết sự thật rồi sẽ không sợ nữa, nên lại bịa thêm vài câu.
Thịnh Giác lắc đầu cười nhẹ: “Dù sao thì ta cũng tạm thời không định đi nữa. Kể cả không có tin đồn thì cũng đủ nguy hiểm rồi, ta còn chưa muốn chết đâu.”
“Ta cũng không đi nữa, nghiên cứu mấy cái trận pháp tìm được là đủ rồi.” Đặng Lợi Minh cũng lên tiếng.
Đây dĩ nhiên là điều Kiều Hàm muốn thấy.
Nhưng Đặng Lợi Minh lại đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, ở điểm y tế các vị có nghe tin gì về Tiêu sư huynh không? Huynh ấy có đến không?”
Mấy người có mặt: …
Chỉ có Lương Viên Quân là thật thà hỏi: “Hắn là ai?”
“Huynh ấy là tu sĩ lợi hại nhất trong thế hệ trẻ bọn ta, vừa đẹp trai vừa mạnh mẽ…” Đặng Lợi Minh cũng là fan cuồng giống Kiều Hàm, nên hễ nhắc đến Tiêu Cửu Từ là nói không ngớt, khiến Thịnh Giác phải ho khan liên tục, còn Bạch Kha thì lúng túng ra mặt, mắt không biết nên nhìn đi đâu.
Chỉ có Kiều Hàm là gật đầu lia lịa hưởng ứng, rồi lén cười nhìn Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ vốn đang không vui suốt cả quãng đường, nhưng y chẳng để tâm đến việc Đặng Lợi Minh đang tâng bốc mình lên tận mây xanh thế nào, mà chỉ thấy đôi mắt lấp lánh của Kiều Hàm lại dán chặt vào y suốt.
“Lợi hại đến thế thật à? Các ngươi đều quen biết?” Lương Viên Quân hỏi.
“Không quen biết mới lạ đó.” Đặng Lợi Minh càng nói càng hăng: “Trước khi ngươi mất trí nhớ chắc chắn đã từng nghe qua. Nếu ngươi mà gặp được Tiêu sư huynh, ngươi sẽ thấy tên chồng chưa cưới trước đây của ngươi chỉ là một đống cặn bã.”
“Hê hê, ta không tin.” Lương Viên Quân tỏ vẻ nghi ngờ. Cô ta quay sang hỏi Kiều Hàm: “Phu quân, ngươi cũng thấy người đó giỏi như hắn nói à?”
Kiều Hàm ho khan: “Ta không phải phu quân của ngươi, nhưng nếu hỏi ta, ta chỉ có thể nói, ta còn không bằng một ngón tay của người đó!”
Tiêu Cửu Từ suýt nữa thì sặc ngụm trà vừa đưa lên miệng, rồi bất đắc dĩ nhìn Kiều Hàm: “Nói bậy bạ gì thế.”
Kiều Hàm ra vẻ vô tội, nhưng vẫn nói không chút kiêng dè: “Ta nói thật mà, huynh ấy chính là tuyệt vời như vậy đó.”
Tiêu Cửu Từ nghe không nổi nữa, đành cúi đầu giả vờ uống trà, nhưng khóe miệng lại không tự chủ được mà cong lên. Vành tai ẩn sau mái tóc đen cũng lặng lẽ ửng đỏ.
Chấp niệm của ma tộc, đều là những chấp niệm mù quáng.
“Sao tự dưng lại nói đến chuyện này…” Bạch Kha tò mò hỏi.
“Ồ, vì ta gặp được đệ tử của Vạn Nhận Tông.” Đặng Lợi Minh nói.
“Là Thường Nguyên, đệ tử thân truyền của chưởng môn Vạn Nhận Tông. Hắn đang đi khắp nơi hỏi thăm tin tức của Tiêu đạo hữu, có vẻ rất chắc chắn Tiêu đạo hữu đang ở đây.” Thịnh Giác nói: “Nhưng hắn đã lượn lờ trong Tàng Thành Lâm rất lâu mà không gặp được.”
Thịnh Giác liếc nhìn Tiêu Cửu Từ, có lẽ là gặp rồi mà không nhận ra.
“Thế nên mới hỏi các vị xem, nếu huynh ấy ở đây, ta cũng muốn gặp một lần.” Đặng Lợi Minh phấn khích nói.
Chuyện này cũng không gây ra nhiều bàn tán. Lúc về, Kiều Hàm cũng vòng vo hỏi thử, kết quả là Tiêu Cửu Từ đúng là có tình cờ gặp một lần, nhưng chỉ là lướt qua mặt, đối phương không hề nghi ngờ gì.
Xem ý của Tiêu Cửu Từ thì y không định tiếp xúc với hắn ta.
Nhưng mới vài ngày sau, khi Kiều Hàm đang chuẩn bị từ điểm y tế về nghỉ ngơi, thì nghe có tin đồn đại đệ tử Thanh Vân Tông là Tiêu Cửu Từ đã xuất hiện. Còn nói y vừa mới anh hùng cứu mỹ nhân, cứu được mấy nữ tu, các nữ tu tại trận còn đòi lấy thân báo đáp, và Tiêu Cửu Từ đang do dự chưa quyết.
Nghe đến đây, cả Bạch Kha và Kiều Hàm đều ngớ người.
Lương Viên Quân chớp mắt, tò mò hỏi: “Được chào đón đến thế thật à?”
Ai ngờ Kiều Hàm bên cạnh đã lao ra ngoài như một cơn gió.
“Làm gì thế!” Lương Viên Quân hét lên.
“Lão tử đi vạch mặt hàng nhái! Dám giả mạo ông nội mày, còn dám làm bẩn danh tiếng của người khác, muốn chết à!”
Nghe giọng điệu là biết lửa giận không nhỏ.
Kết quả là cậu vừa rời đi không lâu, Tiêu Cửu Từ bất ngờ về sớm, định đến đón người thì chỉ thấy mỗi Bạch Kha.
Vẻ dịu dàng trên mặt y lập tức nhạt đi mấy phần: “Hai người họ không có ở đây à? Lại ra ngoài cùng nhau rồi?”
Bạch Kha ngẩn ra, không hiểu sao lại cảm thấy giọng điệu của Tiêu Cửu Từ có chút cứng nhắc?
Bạch Kha: “Nghe nói có người giả mạo huynh, Kiều Hàm liền xông ra ngoài rồi, Lương cô nương cũng đi xem náo nhiệt.”
Tiêu Cửu Từ sững sờ: “Giả mạo ta?”
Cùng lúc đó, Thường Nguyên đang ở trong Tàng Thành Lâm cũng nghe tin Tiêu Cửu Từ lộ diện, liền vội vàng chạy ra ngoài.
Mà Hỏa Linh Tiên Cơ, người đang chán chường ở trong hành cung, cũng nghe được tin tức kỳ lạ này.
“Đại đệ tử Thanh Vân Tông cũng chạy đến góp vui à? Ta đã nói mà, đại tỷ bắt ta đến đây chắc chắn là có lý do, e là Tàng Thành Lâm này có bí mật gì đây.” Đoạn Uẩn cười lạnh: “Nhưng ta nhớ hắn là một gã đàn ông cực kỳ nhàm chán, chỉ là…”
Cô ta cũng nhớ gã này đã có đạo lữ rồi, lại còn là một nam đạo lữ. Thú vị hơn nữa là Bạch Kha dường như có chút khác lạ đối với hắn.
Mấy ngày nay Bạch Kha vẫn luôn chữa trị cho những người tham gia khai hoang. Đoạn Uẩn tuy muốn gây sự để giết thời gian, nhưng lại bị thuộc hạ khuyên can, dù sao cũng không thể làm chậm trễ việc của Tiên Minh.
Nhưng giờ lại có chuyện trùng hợp như vậy xảy ra, cô ta dĩ nhiên muốn đi xem náo nhiệt, biết đâu lại có trò vui.
Thế là một đám người bắt đầu tụ tập về phía trước cổng Hồng Quang Môn.
Tiêu Cửu Từ và Bạch Kha vừa đến nơi, đã thấy một đám đông đang vây quanh một nam tử mặc y phục màu xanh thẳm và Kiều Hàm ở giữa.
Kiều Hàm chỉ thẳng vào mặt gã kia, hỏa lực bắn hết công suất: “Ta cười chết mất, một tu sĩ Kim Đan biết chút pháp thuật hệ băng là có thể giả mạo được rồi à? Tiêu Cửu Từ, ta đây từng gặp rồi nhé, người ta cao hơn ngươi, đẹp trai hơn ngươi, phong độ hơn ngươi, khí chất hơn ngươi, có học thức hơn ngươi, hoàn hảo hơn ngươi nhiều nhiều nhiều!!! Thế nào gọi là vô song quân tử, ngươi có điểm nào xứng không, ngươi còn không bằng một sợi tóc của người ta! Bớt ở đây lanh chanh với bố đi!”
________
blues: kiểu muốn dùng nàng và cô cho mỗi người mà loạn hết cả lên mọi người ơi @@ sai ở đâu hãy nhắc mình nhé